Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 17 + 18

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 17: Chúng ta cùng nhau ngủ đi!!!

“Tại sao lâu như vậy mới đến?” Tả Khinh Hoan đứng lên, loạng choạng nện bước về phía Tần Vãn Thư mang theo một ít oán trách, còn có một ít không rõ làm nũng, nàng đợi Tần Vãn Thư đợi thật lâu thật lâu, lâu đến nỗi hoảng sợ.

Tần Vãn Thư có điểm im lặng, mình không có nghĩa vụ phải đến đi, Tả Khinh Hoan lại không là gì của mình, có thể đến sẽ không thiếu sót rồi, nàng còn chê trách mình tới muộn.

“Cô thường xuyên chơi khuya như vậy sao?” Tần Vãn Thư nhíu mày hỏi, nàng đối với thói *ăn chơi vô độ* của Tả Khinh Hoan rất không tán thành.

“Không có thường xuyên như vậy, bởi vì biết cô muốn đến, cho nên mới uống thêm mấy ly, dù sao cô hội đưa tôi về.” Tả Khinh Hoan hướng Tần Vãn Thư cười rạng rỡ nói.

Tả Khinh Hoan dựa vào cái gì cảm thấy được mình nhất định phải lo lắng cho nàng đâu, Tần Vãn Thư thật không thư thản, Tả Khinh Hoan thật chắc chắn tin tưởng mình còn có chút tâm tính thiện lương, chỉ cần một cú điện thoại, hơn phân nửa đêm đem mình đào ra, nữ nhân này rất đáng ghét.

“Được rồi, lần này coi như tôi làm người tốt một lần đưa cô về, sẽ không có lần thứ hai.” Tần Vãn Thư đỡ lấy muốn gục trên mặt đất Tả Khinh Hoan, trên người nàng mùi rượu nồng nặc làm cho Tần Vãn Thư nhăn nhó.

“Ân.” Tả Khinh Hoan hừ một tiếng, tay tự nhiên đặt ở Tần Vãn Thư trên người, vùi đầu vào hõm vai của Tần Vãn Thư, giao toàn bộ sức nặng của mình cho Tần Vãn Thư.

Bộ dáng hoàn toàn tín nhiệm của Tả Khinh Hoan làm cho Tần Vãn Thư trong lòng thở dài, nàng nghĩ mình là thánh mẫu sao? Tần Vãn Thư đem đại phiền toái này đỡ lên xe, giúp nàng thắt dây an toàn, chậm rãi lái xe về phía nhà của Tả Khinh Hoan, khoảng cách từ nhà của Tần Vãn Thư đến chỗ ở của Tả Khinh Hoan khá xa, đêm nay không biết bị hành hạ đến mấy giờ mới có thể về nhà ngủ.

Tả Khinh Hoan ngồi bên cạnh, do ảnh hưởng của rượu, còn có Tần Vãn Thư đặc biệt làm cho nàng có cảm giác an toàn, cho nên rất nhanh đã ngủ mất.

Tần Vãn Thư vừa lái xe vừa cảm thấy những ngày gần đây thật sự bất khả tư nghị, hơn phân nửa đêm nàng phải đưa đón tiểu tam, đối với vị này tiểu tam, trong lòng vì sao như thế dung túng nàng đâu? Tần Vãn Thư quay đầu nhìn hướng đang ngủ say Tả Khinh Hoan, dung nhan siêu trần thoát tục lúc ngủ, không có ban ngày ngụy trang hoặc bị thế tục lây nhiễm. Lúc này Tả Khinh Hoan có vẻ tịnh lệ, Tả Khinh Hoan khi ngủ so với khi tỉnh càng hợp nhãn Tần Vãn Thư. Đêm khuya mát mẻ, sợ Tả Khinh Hoan bị lạnh, Tần Vãn Thư cởi áo khoác của mình choàng lên người nàng.

Tần Vãn Thư thu hồi tầm mắt, tiếp tục chuyên tâm lái xe, tâm tư có chút phiêu viễn, nàng không biết mình rốt cuộc phải làm như thế nào mới tốt, phía trước còn muốn đối phó vị tiểu tam này, làm cho nàng biến mất ở cuộc sống của mình và trượng phu, hiện tại giống như lại đối với nàng có điểm hạ thủ không được, có lẽ lưu lại Tả Khinh Hoan không hẳn là chuyện xấu, nàng có thể theo lý thường đương nhiên trốn tránh nguyên bản thuộc loại trách nhiệm của mình, nghĩ đến nhưng là sẽ không công bằng với Tả Khinh Hoan.

“Đến rồi.” Tần Vãn Thư nhẹ nhàng lay động Tả Khinh Hoan thân thể.

Tả Khinh Hoan mơ mơ màng màng mở mắt, “Tới sao?”

“Cô có thể tự mình đi không?” Tần Vãn Thư nhẹ giọng hỏi.

Tả Khinh Hoan lắc đầu, kỳ thật nàng tỉnh rượu rất nhanh, chỉ cần ngủ hơn nửa tiếng, có thể thanh tỉnh hơn phân nửa, nhưng là nàng không nghĩ Tần Vãn Thư rời đi.

“Tôi đưa cô vậy.” Tần Vãn Thư đành phải làm người tốt làm đến cùng, đưa phật đưa đến Tây Thiên.

“Tôi đi rót nước cho cô, uống xong, hảo hảo ngủ một giấc, đầu sẽ không đau nữa.” Tần Vãn Thư đi phòng bếp rót nước, nước giúp hòa tan nồng độ rượu trong cơ thể, miễn cho nữ nhân này ngày mai đau đầu.

Tả Khinh Hoan nhìn thấy thân ảnh của Tần Vãn Thư, nàng nghĩ được Tần Vãn Thư chiếu cố cảm giác tốt lắm, chẳng lẽ vì từ nhỏ khuyết thiếu tình thương của mẹ, cho nên đối Tần Vãn Thư loại này nữ nhân mới đặc biệt có hảo cảm, đặc biệt muốn quấn quít lấy nàng sao? Tả Khinh Hoan cho tới bây giờ sẽ không chủ động tới gần người khác, nàng đối bất luận kẻ nào đều có tâm phòng ngừa, nhưng lại phá lệ ba lần bốn lượt tìm cớ tiếp cận Tần Vãn Thư, nghĩ lại Tả Khinh Hoan thấy mình mới không phải loại người làm ra những chuyện ngây thơ này.

“Ở phát cái gì ngốc?” Tần Vãn Thư cầm một ly nước tiến vào, nhìn đến Tả Khinh Hoan ngồi bên giường ngẩn người, thuận miệng hỏi.

“Không có gì.” Tả Khinh Hoan lấy lại tinh thần đáp.

“Uống nước xong, ngủ một giấc liền hảo, tôi cần phải trở về.” Tần Vãn Thư đưa nước cho Tả Khinh Hoan.

Tả Khinh Hoan bắt lấy tay của Tần Vãn Thư, không cho nàng rời đi.

“Đã khuya, đừng trở về, sáng mai hãy đi, nơi này lại không phải không có chỗ ngủ.” Tả Khinh Hoan nắm chặt tay của Tần Vãn Thư không buông, đã trễ như vậy.

Tần Vãn Thư thật do dự, chỗ này là Hàn Sĩ Bân *kim ốc tàng tiểu tam*, mình ở nơi này cảm giác thật không được tự nhiên.

“Lưu lại được không?” Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng lay động tay của Tần Vãn Thư, thanh âm mang theo một tia nũng nịu.

Tần Vãn Thư cảm thấy tình cảnh này có nói không ra quỷ dị, tuy lúc này Tả Khinh Hoan tựa như tiểu cô nương đối mẹ mẹ làm nũng, nhưng dựa vào thân phận tiểu tam của nàng, làm ra hành động như vậy thật sự làm cho Tần Vãn Thư khó thích ứng.

“Chính là…” Tần Vãn Thư còn tại do dự.

“Quyết định như vậy đi, tôi đi lấy đồ ngủ cho cô.” Tả Khinh Hoan lập tức đứng dậy tiến đến tủ quần áo lấy đồ ngủ của mình đưa cho Tần Vãn Thư.

Tần Vãn Thư nhìn thấy đồ ngủ đặt ở trước mặt mình, cảm giác Tả Khinh Hoan giống như làm khó nàng, thôi, dù sao thời gian không còn sớm, liền ngủ một buổi tổi, dù sao Hàn Sĩ Bân sáng mai cũng không lập tức trở về.

“Cô muốn tắm rửa không?” Tả Khinh Hoan tỏ ra là một chủ nhân hiếu khách thân thiết hỏi, xem ra tỉnh rượu không sai biệt lắm, chính là trên mặt vẫn có điểm đỏ ửng.

“Tôi đã tắm rồi.” Tuy Tần Vãn Thư yêu thích sạch sẽ, nhưng cũng không phải khiết phích, không tất yếu phải tắm lại lần nữa, quan trọng nhất là ở nhà người khác tắm rửa, Tần Vãn Thư hội cảm giác không được tự nhiên.

“Vậy cô ngủ trước đi, tôi đi tắm một chút.” Tả Khinh Hoan ngửi được trên người đầy mùi rượu, rất hôi!

“Ân.” Tần Vãn Thư thừa dịp Tả Khinh Hoan đi tắm rửa, thay đồ ngủ, nhìn không ra Tả Khinh Hoan thích màu hồng phấn.

Tần Vãn Thư từ lần trước liền phát hiện, nơi này không có phòng khách, chỉ có một phòng ngủ, nghĩ đến trượng phu của mình cùng nữ nhân bên trong ở trên giường từng cầu hoan, chính mình đêm nay còn ngủ trên này, trong lòng thật sự có cảm giác nói không nên lời.

Tả Khinh Hoan đi ra, nhìn thấy Tần Vãn Thư đổi xong đồ ngủ ngồi ở bên giường, hiểu nàng trong lòng có lẽ không được tự nhiên.

“Hàn Sĩ Bân vừa đi, tôi đã đem khăn trải giường, chăn mềm đổi lại một bộ hoàn toàn mới.” Tả Khinh Hoan dùng khăn lông lau ướt sũng tóc dài cùng Tần Vãn Thư giải thích.

“Nga.” Tần Vãn Thư không có hứng thú muốn biết chuyện này.

“Giúp tôi sấy tóc được không?” Tả Khinh Hoan vừa cầm máy sấy tóc đến vừa làm nũng hướng Tần Vãn Thư nói.

Tần Vãn Thư không có cự tuyệt, nàng cầm lấy nó giúp Tả Khinh Hoan sấy khô tóc. Tóc của Tả Khinh Hoan so với mình còn muốn dài hơn nhiều, óng ả mượt mà, thẳng tắp buông xuống thắt lưng, rất có nữ nhân vị, công bằng mà nói, tư chất của tiểu tam như nàng không tồi.

Lúc này, Tả Khinh Hoan híp mắt hưởng thụ Tần Vãn Thư phục vụ, nữ nhân quả nhiên so với nam nhân ôn nhu tinh tế hơn, nàng cùng Hàn Sĩ Bân ở chung cho tới bây giờ không có cảm giác thoải mái quá như vậy.

“Tốt lắm.” Tần Vãn Thư giúp Tả Khinh Hoan sấy khô tóc xong, đem máy trả lại cho nàng.

“Chúng ta ngủ đi.” Tả Khinh Hoan nâng chăn lên, ý bảo làm cho Tần Vãn Thư tiến vào.

Tần Vãn Thư mới từ từ mở chăn nằm xuống, Tả Khinh Hoan cũng nằm theo. Tần Vãn Thư nằm thẳng một bên, Tả Khinh Hoan nâng người lên ngắm nghía mặt của nàng.

“Khuôn mặt của cô hảo tinh trí, cái mũi thật sự là xinh đẹp, nhìn gần như vậy cũng không tìm ra khuyết điểm…” Tả Khinh Hoan từ đáy lòng cảm thán nói.

Tần Vãn Thư bị Tả Khinh Hoan nhìn chằm chằm như vậy, có chút không tự nhiên, “Cô không mệt sao?” Tần Vãn Thư hỏi.

“Không mệt, vừa rồi đã ngủ một giấc ở trên xe, cô nếu mệt ngủ trước đi.” Say rượu lúc sau Tả Khinh Hoan vẫn là sinh lực tràn trề.

Tần Vãn Thư không nói gì, cô như vậy nhìn chăm chú, tôi có thể ngủ được sao?

“Tôi có thể sờ mặt cô một chút không?” Tả Khinh Hoan hỏi đã muốn nhắm lại mắt Tần Vãn Thư.

“Không tốt.” Tần Vãn Thư thẳng thắn cự tuyệt nàng.

“Tốt lắm, không quấy nhiễu cô, tôi cũng ngủ.” Tả Khinh Hoan lại nằm xuống, bất quá Tả Khinh Hoan là nằm nghiêng, lần này đã có kinh nghiệm phía trước, không hỏi Tần Vãn Thư mà trực tiếp ôm lấy nàng, đặt tay lên bụng nàng, lúc này không ăn Tần Vãn Thư đậu hũ (chiếm tiện nghi), đợi đến khi nào?

Chương 18: Câu dẫn

“Cô như vậy ôm chặt lấy tôi, tôi ngủ không được.” Tần Vãn Thư nhíu mày nói, thân thủ bỏ ra Tả Khinh Hoan móng vuốt đang dán tại chính mình bụng.

“Tần Vãn Thư!” Tả Khinh Hoan bỗng nhiên lên tiếng gọi tên của Tần Vãn Thư.

“Ân?” Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan không có tiếp tục đem móng vuốt của nàng đặt tại trên bụng mình, lại tiếp tục nhắm mắt.

“Cô từng cao triều quá sao?” Tả Khinh Hoan tiếp cận Tần Vãn Thư bên tai, giống như khuê mật (bạn thân) vụng trộm nói chuyện thầm kín với nhau.

Tần Vãn Thư giả điếc không nghe thấy, không đáp lại Tả Khinh Hoan, nàng đối đề tài này không có hứng thú, tuy lúc này Tần Vãn Thư cảm thấy Tả Khinh Hoan thuần túy chính là ở bát quái, mà không phải cố ý muốn làm cho mình khó chịu.

“Cô không muốn thử xem đó là cảm giác gì sao?” Tả Khinh Hoan ngón tay nhẹ nhàng quấn quanh ở Tần Vãn Thư tóc, cũng đặt ở chính mình chóp mũi ngửi, thật thơm, Tả Khinh Hoan cuối cùng hiểu biết Lý Hâm vì sao thích nữ nhân.

Tần Vãn Thư như trước không có đáp lại, ngay cả hô hấp cũng đều đặn, giống như đang ngủ.

“Cảm giác này thật sự rất tốt đẹp, nếu không từng hưởng qua rất đáng tiếc.” Tả Khinh Hoan tầm mắt theo Tần Vãn Thư sườn mặt dời về phía trên cổ, nơi đó cực kỳ gợi cảm, làm cho nàng có xúc động muốn ở Tần Vãn Thư trên cổ cắn một ngụm.

Nhắm mắt Tần Vãn Thư, khí quan trở nên mẫn cảm hơn, nàng ngửi được Tả Khinh Hoan hơi thở quanh quẩn ở trên mặt mình, còn nghe những lời sắc tình phóng tứ, làm cho Tần Vãn Thư không thể không mở to mắt lần nữa, nàng nhìn hướng Tả Khinh Hoan ánh mắt thật phức tạp, làm cho Tả Khinh Hoan nhìn không ra đó là cảm xúc gì.

“Chúng ta muốn hay không thử xem? Biết đâu được tôi có thể chữa lành chứng lãnh cảm của cô.” Đôi môi của Tả Khinh Hoan cơ hồ thiếp thượng Tần Vãn Thư trắng nõn cổ, một khắc kia, thân thể buộc chặt lên, Tần Vãn Thư đẩy ra Tả Khinh Hoan.

“Tả Khinh Hoan, nếu cô tiếp tục tao nhiễu, tôi sẽ lập tức trở về.” Tần Vãn Thư cảnh cáo Tả Khinh Hoan, lưu lại quả nhiên là một quyết định sai lầm.

“Được rồi, tôi không quậy nữa, chúng ta ngủ đi thôi.” Tả Khinh Hoan đồi bại nói, nàng biết Tần Vãn Thư nói thật, nàng không muốn Tần Vãn Thư hơn nửa điểm bỏ về, Tả Khinh Hoan không thể không an phận. Nàng thật sự rất muốn câu dẫn Tần Vãn Thư phạm cấm, nhưng là Tần Vãn Thư dường như là một người rất khó câu dẫn, không thể mãnh liệt công hạ, đành phải chậm rãi từng bước xâm chiếm. Xem Tần Vãn Thư bị mình quấy rầy trễ như vậy, đêm nay mình tha cho nàng tốt lắm, ngày sau còn thiếu gì cơ hội.

Tả Khinh Hoan suy nghĩ xong thật an phận nằm một bên, nhắm lại mắt, không bao lâu liền ngủ mất, mà vốn sắp ngủ Tần Vãn Thư bị Tả Khinh Hoan như vậy quấy rối, trái lại mất đi cảm giác buồn ngủ.

Lãnh cảm, mình thật sự bị lãnh cảm sao? Tần Vãn Thư trước khi nhận thức Tả Khinh Hoan cho tới bây giờ không để ý quá vấn đề này, tuy nàng thật sự chưa bao giờ từng có cao triều như Tả Khinh Hoan nói đến, nhưng là chuyện đó trọng yếu sao? Có lẽ quan trọng, bằng không Hàn Sĩ Bân sẽ không ngoại tình, nghĩ đến đây, Tần Vãn Thư tâm tình cũng có chút buồn bực. Lần đầu tiên, Tần Vãn Thư cảm thấy, có lẽ nàng hẳn là cũng thử xem đó là cảm giác gì, thế nhưng làm cho hôn nhân cùng tình yêu luôn được Hàn Sĩ Bân bắt bên miệng đều bịt kín một tầng bóng ma, lập tức lại lắc đầu cười, chính mình quả nhiên bị Tả Khinh Hoan ảnh hưởng, bằng không như thế nào có ý tưởng hoang đường như vậy đâu?

Tần Vãn Thư nhìn về mặt Tả Khinh Hoan, nghĩ đến nữ nhân này có được khuôn mặt thanh tâm quả dục của tiên nữ, lại từng ở Hàn Sĩ Bân dưới thân thừa hoan quá, Tần Vãn Thư tâm tình còn có điểm phức tạp, nàng cũng không thích nghĩ đến cảnh tượng đó. Tần Vãn Thư quay đầu, không muốn nhìn thấy Tả Khinh Hoan, mà đưa lưng về phía Tả Khinh Hoan, nàng tắt đi ngọn đèn ở đầu giường, mới nhắm mắt lại.

Tần Vãn Thư tỉnh lại trước, phát hiện Tả Khinh Hoan không biết khi nào thì nằm gần mình như vậy, Tả Khinh Hoan khuôn mặt vùi vào trên cổ, tay vẫn là đặt ở trên bụng mình, kỳ quái là, chính mình ít khi ngủ trầm như vậy, thế nhưng không có phát giác nàng tới gần.

Tần Vãn Thư nhìn đồng hồ, phát hiện đã muốn hơn mười giờ sáng, nàng ít khi tỉnh trễ như vậy, nhẹ nhàng đẩy ra Tả Khinh Hoan.

“Tả Khinh Hoan, nên thức dậy.” Tần Vãn Thư mới vừa tỉnh ngủ thời điểm, thanh âm ôn nhu đắc không thể ôn nhu hơn.

Tả Khinh Hoan mở mắt, nhìn đến khuôn mặt xinh xắn đẹp đẽ của Tần Vãn Thư, thuận tay lại ôm lấy Tần Vãn Thư.

“Theo giúp tôi ngủ thêm một lúc đi…” Tả Khinh Hoan làm nũng nói, cũng hướng Tần Vãn Thư trong ngực cọ cọ, giống như một tiểu cô nương làm nũng muốn ngủ nướng, có chút đáng yêu, khiến Tần Vãn Thư nhất thời không có ý thức được Tả Khinh Hoan ở ăn chính mình đậu hũ.

“Vậy cô tiếp tục ngủ đi, tôi dậy trước.” Tần Vãn Thư nghĩ muốn tránh thoát cả sức nặng của Tả Khinh Hoan đặt trên người mình, nhẹ giọng nói.

“Không muốn, cho tôi ôm một chút nữa.” Tả Khinh Hoan tùy hứng nói.

Tần Vãn Thư thôi không thoát vị nào đó bắt chước bạch tuộc giống nhau quấn chặt không tha, đành phải bất đắc dĩ bồi nàng tiếp tục nằm.

“Tần Vãn Thư, cô hiện tại muốn làm sao?” Không biết quá bao lâu, đã muốn tỉnh giấc Tả Khinh Hoan mở miệng hỏi.

“Cái gì?” Tần Vãn Thư không biết Tả Khinh Hoan hỏi cái gì, nàng thật sự không quen Tả Khinh Hoan hay toát ra những câu hỏi bất ngờ.

“Ở tình huống biết lão công của cô bên ngoài có tình phụ, cô hội làm gì? Cô hội ly hôn sao?” Tả Khinh Hoan liên tục hỏi ra hai vấn đề.

“Sẽ không ly hôn.” Tần Vãn Thư thản nhiên trả lời.

“Vì cái gì không ly hôn?” Tả Khinh Hoan hỏi, nữ nhân quá khoan dung đôi khi cũng không là mỹ đức (phẩm chất tốt).

“Ly hôn lại thế nào, người tiếp theo có lẽ cũng là như thế, huống chi hắn cũng không có biến tâm, chính là không kiềm chế thân thể của hắn.” Tần Vãn Thư cảm thấy được nàng có lẽ có thể dung nhẫn Hàn Sĩ Bân bên ngoài ngoại tình.

“Vì cái gì còn muốn tìm người khác?”

“Nữ nhân kết hôn không phải thật bình thường sao?” Theo quan điểm của Tần Vãn Thư, kết hôn là hết sức hợp lý, tức tiện lúc trước không phải cùng Hàn Sĩ Bân kết hôn, vẫn hội cùng một nam nhân khác kết hôn, tất cả mọi người đều làm như thế, cho nên Tần Vãn Thư cũng không tính toán ngoại lệ. Tần Vãn Thư muốn tìm một người chung sống đến già, mặc kệ không tồn tại tình yêu, cùng nhau ở chung nhiều năm sẽ có cảm tình, hơn nữa Hàn Sĩ Bân nhiều năm qua đối đãi mình rất tốt, cũng không thể bởi vì hắn dưỡng tình phụ mà toàn bộ hủy diệt.

Không phải tất cả nữ nhân đều hội kết hôn, ít nhất chính mình tính toán độc thân, kỳ thật Tần Vãn Thư cũng là người rất truyền thống, Tả Khinh Hoan thầm nghĩ.

“Vậy cô tính toán đối phó với tôi này tiểu tam như thế nào?” Tả Khinh Hoan tò mò hỏi.

“Bây giờ còn không nghĩ ra.” Tần Vãn Thư chân thật nói, “Vậy tiểu tam như cô, bị tôi này nguyên xứng biết sau, có gì giác ngộ sao. Cô phải biết rằng, nguyên phối bình thường sẽ không mặc kệ loại này tình trạng tiếp tục.” Tần Vãn Thư khó được thoải mái ngữ khí nói.

“Không có giác ngộ gì hết, tôi còn muốn từ trên người kim chủ đào một khoản lớn, để về sau tuổi già nhan sắc phai tàn thời điểm lưu trữ tốt tiền dưỡng lão.” Tả Khinh Hoan tươi cười nói.

“Hàn Sĩ Bân cho cô bao nhiêu tiền, tôi cũng có thể đưa như vậy, cô rời đi Hàn Sĩ Bân như thế nào?” Tần Vãn Thư hỏi, có thể sử dụng tiền giải quyết vấn đề, căn bản sẽ không là vấn đề.

“Không giống nhau, tôi xài tiền của Hàn Sĩ Bân là chuyện đương nhiên, đó là mua bán, một người nguyện mua một người nguyện bán, nhưng tôi không nghĩ nhận tiền của cô, tôi không thích của cô bố thí.” Tả Khinh Hoan nhíu mày nói.

Tần Vãn Thư khẽ nhếch miệng mỉm cười, cách nói này nhưng thật ra khá thú vị.

“Cô cũng có thể xem đây là một cuộc giao dịch, mua cô rời khỏi trượng phu của tôi.” Tần Vãn Thư thản nhiên nói.

Tả Khinh Hoan nghe vậy, đang vui vẻ tâm tình bỗng nhiên trầm xuống, nàng không để ý cùng Hàn Sĩ Bân làm mua bán, vì nàng không để ý bị Hàn Sĩ Bân coi thường, nhưng nàng phi thường để ý cùng Tần Vãn Thư giao dịch, vì nàng để ý bị Tần Vãn Thư khinh rẻ. Tả Khinh Hoan vẫn cho rằng, chính mình trong lòng Tần Vãn Thư có lẽ có chút bất đồng, hiện tại xem ra, bất quá là tự chỉ đa tình, nghĩ đến Tả Khinh Hoan liền cảm thấy có chút châm chọc, tự ti giấu ở tự bảo hộ ý thức lại bắt đầu nổi lên.

“Chính là tôi không muốn cùng cô giao dịch, tôi phát hiện kỳ thật mình còn rất thích Hàn Sĩ Bân.” Tả Khinh Hoan tươi cười nói, nụ cười kia mang theo nói không nên lời hư ảo cảm, thân thể vô thanh vô tức (im hơi lặng tiếng) thoát ly khỏi Tần Vãn Thư.

Tần Vãn Thư khe khẽ chọn mi, nữ nhân này dường như có ý thức tự bảo vệ ý thức rất cao, cũng rất mẫn cảm, nghĩ đến đây, Tần Vãn Thư trong lòng có chút phức tạp, đây có lẽ là lý do mình vì cái gì chẳng những không muốn ra tay đối phó nàng, còn đối nàng dung túng vượt xa trong tưởng tượng.

“Thật không?” Tần Vãn Thư tựa tiếu phi tiếu nhìn thấy Tả Khinh Hoan hỏi ngược lại.

Tả Khinh Hoan cảm giác chính mình giống như bị Tần Vãn Thư nắm được yếu điểm, bị Tần Vãn Thư nhìn thấu bản thân.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna