Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 21 + 22

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 21: Ngật đáp

Tả Khinh Hoan cầm trong tay một cuốn tạp chí lá cải, cực lớn tiêu đề hiện ngay trang bìa viết nghi ngờ Tiền thiếu phu nhân Nghiêm Nhược Vấn là đồng tính luyến ái, là ảnh chụp Nghiêm Nhược Vấn và Lý Hâm bộ dáng thân mật đang nắm tay nhau dạo phố. Theo trình độ thân mật trong ảnh cũng không tính là cái gì chẳng qua nội dung của bài báo rất phong phú, thật không quá đáng khi nói tạp chí lá cải dùng một ít thủ đoạn bịp bợm. Nghiêm Nhược Vấn tình sử rất đơn giản không có gì giật gân để đào móc, khai thác cũng là xuất thân như thế nào từ *cô bé Lọ Lem* trở thành Tiền gia thiếu phu nhân, cùng với hào môn quyền lợi tranh đấu nội tình, mà Lý Hâm tình sử chính là trọng điểm miêu thuật (miêu tả - tường thuật) đối tượng. Không thể không nói thực lực của tạp chí lá cải rất cường đại, đem tình sử của Lý Hâm khai thác sạch sẽ đầy đủ, từ sơ luyến đến người tình hiện tại Nghiêm Nhược Vấn đều miêu tả đắc sinh động, điểm mấu chốt là mỗi một mối tình đều có điểm chung: Lý Hâm chỉ cặp kè với nữ nhân.

Phóng viên tạp chí quấn lấy Lý Hâm, hỏi Lý Hâm có phải hay không đồng tính, Lý Hâm hào phóng thừa nhận mình quả thật là les, khi hỏi nàng cùng Nghiêm Nhược Vấn có phải hay không tình nhân, Lý Hâm do dự một chút nói không phải, nhưng nếu câu hỏi là nàng cùng Nghiêm Nhược Vấn có quan hệ gì, nàng chỉ bảo trì trầm mặc.

Theo Tả Khinh Hoan biết tin tức này qua đi vài ngày, đề tài về Lý Hâm và Nghiêm Nhược Vấn vẫn rất nóng sốt, trong thời gian dài chiếm cứ phần lớn lượng tiêu thụ vốn không tệ của các tạp chí lá cải. Lý Hâm bộ dáng quyến rũ nói là con gái đàng hoàng không có người tin, nếu là cùng nam nhân có tiền lộ ra phi văn (tai tiếng tình dục), rất nhanh sẽ bị mánh lới mới đẩy lùi, cố tình dính dáng với Tiền gia thiếu phu nhân - tân thế kỷ hào môn đồng thoại nữ lang, đủ khiến người khác liên tục chú ý hảo vài ngày. Hơn nữa đa số nữ nhân đều phản cảm với Lý Hâm, bình luận được nghe nhiều nhất là: Đồng tính luyến ái còn như vậy khoa trương, thật sự đáng khinh. Chủ yếu vì Lý Hâm diện mạo không có bề ngoài đàng hoàng, nữ nhân duyên không tốt.

Chẳng qua Nghiêm Nhược Vấn không hề bày tỏ thái độ gì, còn cùng Tiền Thiếu Văn xuất hiện ở nhiều nơi công cộng, thoạt nhìn ân ái khác thường, Tiền Thiếu Văn tuy thân thể không khỏe mạnh nhưng diện mạo cũng xem như tuấn mỹ, hai người đứng chung nhìn khá xứng đôi là một cặp vợ chồng tuấn nam mỹ nữ, phù hợp mơ mộng của một ít tiểu nữ sinh đối với cô bé Lọ Lem đồng thoại, dù sao Tiền Thiếu Văn bộ dạng rất có bạch mã vương tử khí chất nên tạo ra một chút thuyết phục lực dập tắt làn sóng dư luận này.

Tả Khinh Hoan mấy ngày nay không dám đi tìm Lý Hâm vì nàng bị cẩu tử (paparazzi) bám theo gắt gao, Tả Khinh Hoan sợ chính mình bị nhắm trúng, nhưng có chút lo lắng Lý Hâm, nàng biết Lý Hâm hiện tại khẳng định không quá tốt. Nàng cũng gọi điện thoại mấy lần cho Lý Hâm, Lý Hâm đều không tiếp, chỉ nhắn lại nói không có việc gì. Tả Khinh Hoan biết loại chuyện này ngoại nhân cũng không giúp được gì. Với lại Tả Khinh Hoan thấy việc này đối với Lý Hâm chưa hẳn không tốt, như vậy Lý Hâm cùng Nghiêm Nhược Vấn nếu không phải chơi qua đường thì phải là một bước ngoặt tốt, bất quá Tả Khinh Hoan đoán chắc chuyện tình của hai người sẽ nhanh chóng kết thúc, không tiếp tục cũng tốt, bằng không Nghiêm Nhược Vấn như vậy dây dưa, đối với Lý Hâm càng tàn nhẫn, nhưng mà đối với một nữ nhân sống vì tình như Lý Hâm lại nên như thế nào sống sót quá lần này thất tình thương tâm, nghĩ đến đây, Tả Khinh Hoan không khỏi đi theo thở dài, tuy vậy biết đâu trí đến chết mới có thể hồi sinh.

Vì ưu tâm Lý Hâm, nàng không có tâm tư đi tìm Tần Vãn Thư, hơn nữa tính đến ngày mốt, Hàn Sĩ Bân tùy thời hội trở về, vạn nhất làm cho hắn đụng đến mình đi tìm Tần Vãn Thư, cảnh tượng kia ngẫm lại liền cảm thấy rất có ý tứ, tuy thú vị về thú vị, Tả Khinh Hoan thật không dám đi vuốt râu hùm, sẽ chờ Hàn Sĩ Bân trở về tính sau.

“Không nghĩ tới, Tiền Thiếu Văn bị cắm sừng còn như vậy che chở cho Nghiêm Nhược Vấn, một người thấp điệu như vậy lại phải làm ra những trò ân ái khoa trương trước mặt công chúng, từ đầu tới cuối cũng chưa nhìn đến Nghiêm Nhược Vấn ra mặt đối việc này làm ra phản ứng, cô nàng thật biết che giấu bản thân, quá đáng tiếc…” Thi Vân Dạng vạn phần tiếc nuối nói, không có trò hay để xem.

“Nghiêm Nhược Vấn quả thật là thông minh nữ nhân.” Tần Vãn Thư thản nhiên nói, Nghiêm Nhược Vấn lựa chọn phương pháp giải quyết thông minh nhất, nếu Nghiêm Nhược Vấn không có bất kỳ phản ứng gì là phản kích lớn nhất cho đại bộ phận những kẻ giống như Thi Vân Dạng nghĩ có thể miễn phí xem trò hay.

“Nhưng thật ra đáng tiếc cho tiểu mỹ nhân này, ngươi không ở hiện trường, ngươi cũng không biết vị tiểu mỹ nhân đó nhìn thấy âu yếm nữ nhân cùng trượng phu của nàng diễn ân ái cùng nhau, ánh mắt ảm đạm thần thương, lòng ta thấy đều đau, trái tim của Nghiêm Nhược Vấn chắc là làm bằng đá, liền như vậy lạnh lùng đi qua, ngay cả nhiều xem liếc mắt một cái đều không có.”

Tần Vãn Thư xem hình của Lý Hâm trong tạp chí, nhớ tới nàng lần đầu tiên cùng Tả Khinh Hoan gặp mặt, Tả Khinh Hoan ôm lấy mình vì nhìn lầm mình cùng nữ nhân này, thế giới cũng thật quá nhỏ đi, dạo một vòng, tất cả mọi người đều nhận thức.

Tần Vãn Thư chọn mi, Thi Vân Dạng đây là mèo khóc chuột giả từ bi nhân ái đi, đem chuyện tình cảm của người ta vạch trần sạch bách, một hồi phiền toái này đều không do nàng khơi mào sao?

“Ngươi vẫn là ít làm một số chuyện hại nhân không ích lợi cho mình đi, miễn cho ngày sau có báo ứng.” Tần Vãn Thư chân thành khuyên bảo, Thi Vân Dạng cùng Tần Đằng là một dạng tính tình, thấy đều làm cho người ta muốn lắc đầu, bên người nàng như thế nào như vậy nhiều người không đàng hoàng đâu? Còn hơn Thi Vân Dạng, Tần Vãn Thư cảm thấy được Tả Khinh Hoan đáng tin rất nhiều, cũng đáng yêu hơn nhiều, nghĩ đến Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư mới phát hiện nữ nhân kia có vài ngày không quấy rầy mình, vẫn là Hàn Sĩ Bân sắp về tới, không dám lộ liễu trắng trợn tìm đến mình. Nữ nhân kia không thể nghi ngờ là rất biết xem xét tình thế, Tần Vãn Thư không có phát hiện mình nghĩ đến Tả Khinh Hoan thời điểm, trên mặt mang theo rất nhỏ tiếu ý khó có thể cho người khác phát hiện.

“Báo ứng, quỷ mới tin những thứ mê tín này.” Thi Vân Dạng phản đối lại, cười nói, nàng từ nhỏ đến lớn lúc nào mà không phải muốn gió được gió muốn mưa được mưa, khi nào từng có báo ứng?

Người là không thể cứng miệng nói trước, sau đó Thi Vân Dạng bị tai nạn xe đụng vào đầu một đoạn thời gian trở thành kẻ ngớ ngẩn, bị một lão mẫu kê (gà mái mẹ - này không biết ý của tác giả vì nhân vật chưa xuất hiện, đợi nhân vật ra mắt mình sẽ sửa lại cho phù hợp) cùng nữ nhi nhặt về nhà đương làm đứa ngốc nuôi dưỡng, Thi Vân Dạng có lẽ nằm mơ đều không nghĩ đến, chính mình có ngày hội biến đần độn, bất quá đó là chuyện về sau.

Thi Vân Dạng nhìn thấy Hàn Sĩ Bân tiến vào, Hàn Sĩ Bân hướng Thi Vân Dạng nháy mắt một cái, làm cho Thi Vân Dạng không cần lên tiếng, hắn phải cấp tự gia lão bà một cái kinh hỉ. (Kinh hỉ thì không biết có không, kinh hách thì được tiểu tam đem tặng trước rồi!!!)

Hàn Sĩ Bân lặng lẽ đi đến sau lưng Tần Vãn Thư, thân thủ nhẹ nhàng bịt mắt Tần Vãn Thư.

Tần Vãn Thư ngửi được hương vị cologne quen thuộc, lập tức đoán được Hàn Sĩ Bân đã về đến nhà.

“Anh không phải ngày mai mới trở về sao? Như thế nào về sớm hai ngày vậy?” Tần Vãn Thư vừa cười vừa hỏi, nói thật sự, nàng một chút cũng chưa cảm thấy kinh hỉ, trước kia không biết Hàn Sĩ Bân ngoại tình thời điểm, hắn ra ngoài công tác trở về nàng hội có đôi khi cao hứng. Dù sao hai người kết hôn có ba năm, tuy không xem như tình yêu vẫn còn có chút cảm tình, nhưng hiện tại chính là một tia gợn sóng đều không có, ngay cả về điểm này tình cảm đều phai nhạt.

“Nhớ em, nên anh tranh thủ về sớm.” Hàn Sĩ Bân buông ra Tần Vãn Thư, ngồi xuống nàng bên cạnh, thân thủ phải ôm lấy Tần Vãn Thư, Tần Vãn Thư bất động thanh sắc né ra.

“Đây là quà mua tặng em, xem thử có thích hay không?” Hàn Sĩ Bân trong tay xuất hiện một cái hộp cực kỳ tinh xảo đẹp đẽ.

“Thực ân ái, tỷ tỷ thấy da gà đều phải nổi hết lên, không trở ngại các ngươi âu yếm.” Thi Vân Dạng nói xong, chuẩn bị đứng dậy rời đi, định bụng chọc ghẹo một chút Hàn Sĩ Bân hoặc là Tần Vãn Thư.

“Đây là quà của ngươi.” Hàn Sĩ Bân đem châu Âu mua đến hàng hiệu túi xách hạn lượng sản xuất đưa cho Thi Vân Dạng, Hàn Sĩ Bân thật biết cách lấy lòng, tuy Thi Vân Dạng cũng không có thiếu những thứ này, nhưng rốt cuộc xem như là tâm ý của hắn.

“Đại tiểu thư, ngươi gia lão công thật có lòng.” Thi Vân Dạng xem hạ túi xách, không khách sáo cầm lấy, hướng Tần Vãn Thư nhìn một cái, xoay người đạp giày cao gót tựu phong tình vạn chủng rời đi.

Trước kia Tần Vãn Thư đối Hàn Sĩ Bân xem như vừa lòng, chu đáo chú ý mọi mặt, đối với mình hoặc là người chung quanh cũng không sai, có một câu nói, yêu một người không chỉ có đối nàng một người tốt, còn muốn đối bên người nàng mọi người tốt, nhưng bây giờ xem đến cảnh tượng này, Tần Vãn Thư trong lòng cũng rất phức tạp. Hàn Sĩ Bân đã ngoại tình, Tần Vãn Thư cũng không trách hắn hoàn toàn, dù sao chính mình cũng có trách nhiệm, nhưng là ngật đáp (vướng mắc) loại trừ như thế nào cũng không tiêu tan, kỳ thật mình cũng là một người thích bắt bẻ kẻ khác, Tần Vãn Thư nghĩ.

Chương 22: Bi ai đích lão công

“Em nhìn lễ vật xem, thích hay không?” Hàn Sĩ Bân vẻ mặt chờ mong nói, đúng ra hắn rất giống hảo trượng phu. Hàn Sĩ Bân ở lần đầu tiên nhìn thấy Tần Vãn Thư, nghĩ đến mình nhìn thấy nữ thần, hắn cả đời truy đuổi nữ nhân này, mặc dù nàng không thể hảo hảo tẫn thê tử nghĩa vụ, không việc gì, hắn không lấy tục nhân coi trọng thất tình lục dục đến phiền toái nàng, hắn đều có biện pháp giải quyết. Chính là người có đôi khi thực mâu thuẫn, một khía cạnh, hy vọng nàng là thánh khiết nữ thần, cao cao tại thượng không thể chạm tới, một phương diện khác, hắn lại hy vọng nàng giống những nữ nhân bình thường, nhiệt liệt yêu thượng trượng phu của mình, lấy trượng phu vi trung tâm. 

Tần Vãn Thư mở hòm ra, bên trong đựng một cái giá trị xa xỉ đồng hồ cổ, thật sự rất đẹp mắt.

“Rất tinh tế, em thực thích.” Tần Vãn Thư tươi cười nói.

“Vì sao em luôn bình thản như vậy?” Hàn Sĩ Bân có chút thất vọng, hắn vì chiếc đồng hồ này bỏ ra không ít tâm tư, muốn nhìn đến thê tử vui mừng biểu tình như thế nào liền khó khăn như vậy chứ?

Tần Vãn Thư sửng sốt, tính cách của nàng không phải lãnh đạm. Chính là những món quà này không thể cho nàng hoan hỉ cảm giác, dù sao nàng dễ dàng có được thứ mình muốn, nàng cũng không phải là người xem trọng tài sản ngoài thân.

Tần Vãn Thư khẽ thở dài, trước kia không chú ý quá những chi tiết nhỏ nhặt này, thì ra Hàn Sĩ Bân oán trách mình, vì mình không thể tròn bổn phận của một thê tử, hắn than phiền mình không nhiệt liệt bằng thê tử bình thường đối đãi trượng phu đi. Tần Vãn Thư không thể không thừa nhận, chính mình tức tiện không nghĩ truy cứu Hàn Sĩ Bân bên ngoài bao dưỡng tình phụ, thế nhưng đối Hàn Sĩ Bân cũng không thể như trước kia bản tự tại, Tần Vãn Thư bỗng nhiên có phần tưởng niệm thời gian cùng Tả Khinh Hoan gặp mặt thoải mái cùng thanh thản, tất cả cảm xúc đều chân thật, không cần khắc chế đè nén. Có rất nhiều người kết hôn, trượng phu ở trước mặt thê tử hội cảm giác áp lực rất lớn, ở tiểu tam nơi đó hội được đến phóng túng, mà lúc này Tần Vãn Thư lại có cảm giác tương đồng, lần đầu tiên nàng cảm giác đối diện trượng phu có chút áp lực, rất muốn cùng tiểu tam đi dạo phố, ăn một bữa cơm.

“Sĩ Bân, anh lúc trước vì sao muốn lấy em?” Tần Vãn Thư hỏi.

“Bởi vì anh yêu em.” Hàn Sĩ Bân khó hiểu Tần Vãn Thư vì sao bỗng nhiên hỏi vấn đề này, hắn cho rằng Tần Vãn Thư không nên nghi vấn chuyện này.

“Cho nên anh hội cả đời trung thành với lời thề kết hôn đó sao?” Tần Vãn Thư chăm chú nhìn Hàn Sĩ Bân biểu tình, ánh mắt của hắn có rất nhỏ trốn tránh, nếu là ngày thường Tần Vãn Thư sẽ không nhìn ra, nhưng là từ lúc biết sự tồn tại của Tả Khinh Hoan Tần Vãn Thư vẫn là nắm bắt được.

“Tất nhiên, trong lòng anh chỉ có em.” (sến phải chết, tiểu Bân a, chú tưởng đây là ngôn tình tiểu thuyết sao???!!!) Hàn Sĩ Bân nói được vô tư thẳng thắn, trong lòng hắn quả thật chỉ có Tần Vãn Thư một người, thân thể ngẫu nhiên thỉnh thoảng gặp dịp mua vui cũng không có nghĩa là phản bội, đây chính là giải quyết nhu yếu (sự đòi hỏi) của nam nhân, tựa như một người đói bụng cần ăn cơm thông thường, nam nhân tình yêu là cùng thân thể tách biệt. (ngụy biện… ngụy quân tử…)

Tần Vãn Thư trong lòng có cảm giác nói không nên lời, Hàn Sĩ Bân không trở về phía trước, nàng không phải đối mặt hắn, còn không cảm thấy được không thoải mái nên chưa nghĩ đến ly hôn. Chính là hiện tại Tần Vãn Thư trở nên do dự, có lẽ Hàn Sĩ Bân không thích hợp cùng mình đi đến hết chặng đường còn lại. Nếu nhu yếu theo quan niệm của Hàn Sĩ Bân như vậy trọng yếu, mà bản thân mình cả đời lãnh cảm, đối Hàn Sĩ Bân cũng không công bằng, mình cũng không phải như thánh mẫu có thể mặc kệ trượng phu đi ngoại tình. Nàng tức tiện không thương, cũng hy vọng cùng một người chính mình có thể kính trọng cả đời chung sống, nhưng nàng cảm giác mình đối Hàn Sĩ Bân phân kính trọng đã không còn, chuyện này phát sinh không phải là hiện tượng tốt.

“Anh có vẻ mệt, về nhà nghỉ ngơi trước đi, gia gia gọi em về Tần gia một chuyến.” Tần Vãn Thư lúc này không muốn nhìn đến Hàn Sĩ Bân, đành phải tìm cớ, làm cho Hàn Sĩ Bân trở về trước.

Hàn Sĩ Bân trong lòng không thoải mái, hắn mới vừa trở về, thê tử liền vứt bỏ mình hồi nương gia, nhưng mà lại không dám phàn nàn, bởi vì hắn rõ ràng cảm giác Tần Vãn Thư không vui vẻ, lại không nói được làm sao không đúng, trước kia, Tần Vãn Thư đối đãi chính mình tuy không tính là nhiệt liệt, nhưng coi như ôn nhu thể thiếp, lúc này Tần Vãn Thư dường như quay về thời điểm mình theo đuổi nàng, đó là loại khó có thể tới gần.

“Em làm sao vậy?” Hàn Sĩ Bân đối với Tần Vãn Thư cảm xúc vẫn là thật nhạy cảm.

“Không có gì, em chính là suy nghĩ đến đồ cổ hôm qua gia gia chụp hình được là lai lịch gì.” Tần Vãn Thư lắc đầu nói.

Hàn Sĩ Bân trong lòng có chút bất an, nhưng là xem biểu tình bình tĩnh không gợn sóng của Tần Vãn Thư, quên đi, buổi tối về nhà hỏi lại lần nữa.

Hàn Sĩ Bân một người đi trước, Tần Vãn Thư cũng không có trở về Tần gia, nàng lấy di động, nhìn chằm chằm ba chữ tiểu tiên nữ xem một hồi, mới chậm rãi nhấn hạ nút gọi, Tần Vãn Thư cũng không biết đạo bản thân mình giờ phút này tại sao muốn gặp Tả Khinh Hoan.

Tả Khinh Hoan hai cái di động một trước một sau vang lên, một cái là kim chủ điện thoại, một cái khác là của kim chủ lão bà. Kim chủ gọi đến thật ra không có gì ngạc nhiên, nàng ngay cả nghĩ cũng không cần lập tức trực tiếp tắt máy, mà đối với kim chủ lão bà điện thoại lại vô cùng kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên Tần Vãn Thư chủ động gọi cho mình, khiến cho Tả Khinh Hoan cảm động đến mức muốn lệ rơi đầy mặt, tiếp nhận ngay tức khắc. Này một trước một sau hành động, bên nặng bên nhẹ liếc qua đã biết.

Tần Vãn Thư hơi chọn mi, Tả Khinh Hoan tiếp điện thoại rất nhanh.

“Bữa trưa cùng nhau ăn cơm được không? Tôi còn thiếu cô một bữa đâu.” Tần Vãn Thư cảm thấy mình thật thiếu Tả Khinh Hoan một bữa cơm, ngày đó Tả Khinh Hoan không phải đưa mình đi ăn ma lạt năng sao?

“Tốt a, như thế nào gặp mặt?” Tả Khinh Hoan thật sảng khoái đáp ứng. Lúc nhìn đến Hàn Sĩ Bân điện thoại, nàng tiện biết Hàn Sĩ Bân đã trở lại, tên kia từ lúc bị mình cắt điện thoại sau tiện không gọi lại nữa, lần này một lần nữa không nghe điện thoại, phỏng chừng kim chủ thật bị chọc tức tới. Bất quá kỳ quái chính là Tần Vãn Thư không bồi vừa mới trở về Hàn Sĩ Bân, còn gọi điện thoại hẹn mình ăn cơm, xem ra Hàn Sĩ Bân ở Tần Vãn Thư trong lòng cũng không như thế nào trọng yếu, nghĩ đến Tả Khinh Hoan đều cảm thấy Hàn Sĩ Bân thật đĩnh bi thảm, lão bà không quan tâm hắn. Nhưng Tả Khinh Hoan mặc kệ nhiều phiền phức như vậy, Tần Vãn Thư mời ăn cơm như thế nào có thể từ chối đâu? Nghĩ muốn lần trước mình nói tìm nàng, nàng còn không tình nguyện, lần này thế nhưng chủ động đến tìm mình, mặt trời quả nhiên mọc ở phía tây.

“Trung ương quảng trường, tôi chờ cô ở đó.” Tần Vãn Thư nói xong, tiện cúp điện thoại.

Tần Vãn Thư biết mình hành động có chút không ổn, làm sao có đạo lý phiết hạ lão công ước lão công tình phụ cùng nhau ăn cơm, chẳng qua mình hiện tại thật sự không muốn nhìn thấy Hàn Sĩ Bân.

Tả Khinh Hoan mau chóng sửa soạn một phen, sau đó vội vàng ở Hàn Sĩ Bân đến kim ốc phía trước tựu xuất môn.

“Như thế nào thình lình hẹn tôi ra ăn cơm vậy?” Tả Khinh Hoan tò mò hỏi đang cho chim bồ câu ăn Tần Vãn Thư.

“Cô thích được tôi hẹn không phải sao?” Tần Vãn Thư tựa tiếu phi tiếu chọn mi hỏi lại, nhìn thấy Tả Khinh Hoan trên mặt tỉ mỉ trang điểm đạm trang, cảm thấy được nhìn thấy Tả Khinh Hoan so với Hàn Sĩ Bân thuận mắt hơn nhiều.

Tả Khinh Hoan miệng trương thành hình chữ O, Tần Vãn Thư như thế nào đều không giống loại người sẽ nói những câu như vậy, có điểm giống trêu đùa mình, chính là vẻ mặt rất đứng đắn của Tần Vãn Thư lại không giống chọc ghẹo mình. Nhưng nhìn Tần Vãn Thư tựa tiếu phi tiếu bộ dáng, Tả Khinh Hoan cảm thấy được kỳ thật Tần Vãn Thư ở câu dẫn chính mình đi, bằng không chính mình vì sao trong lòng sẽ có cảm giác run rẩy run rẩy. (Tần tỷ tỷ quả thật rất phúc hắc, chẳng qua là tỷ ấy chôn sâu dấu kỹ mà thôi….)

“Tôi biết rồi, cô là nhớ tôi.” Tả Khinh Hoan một bộ tự nhiên hiểu ra biểu tình, Tả Khinh Hoan âm thầm may mắn chính mình phản ứng rất nhanh.

“Cô nghĩ muốn ăn gì?” Tần Vãn Thư nói sang chuyện khác. Nàng tự nhiên sẽ không nói cho Tả Khinh Hoan biết mình bỗng nhiên không nghĩ nhìn thấy trượng phu cho nên tùy tiện muốn tìm bằng hữu cùng đi dạo, nhưng bằng hữu của nàng nhiều như vậy, vì sao cố tình lựa chọn Tả Khinh Hoan đâu? Tần Vãn Thư cảm thấy được phỏng chừng là Tả Khinh Hoan tự lấy biệt danh tiểu tiên nữ cùng khuôn mặt thần tiên tỷ tỷ rất có hỉ cảm hiệu quả.

“Cô là không phải nhớ tôi sao?” Tả Khinh Hoan tới gần Tần Vãn Thư, ái muội hỏi.

“Nếu nghĩ như vậy sẽ làm cô vui vẻ, tôi cũng không có ý kiến.” Tần Vãn Thư không ngăn cản Tả Khinh Hoan điểm này tự kỷ cảm giác bộc phát.

Hiển nhiên hai người đã quên mất Hàn Sĩ Bân, đáng thương nam nhân bị lão bà vứt bỏ không nói, tình phụ luôn luôn nghe lời hôm nay lại tắt điện thoại mình gọi đến, Hàn Sĩ Bân khá sinh khí. Hắn hoàn toàn không nghĩ tới thê tử và tình phụ của mình thế nhưng tương thân tương ái ở cùng nhau ăn cơm trưa.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna