Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 25 + 26

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 25: Xa cách

Tần Vãn Thư ngồi ở ghế bên cạnh người lái, khi Hàn Sĩ Bân thay nàng cài dây an toàn hôn nhẹ vào má nàng, sau đó ngồi lại trên ghế. Tần Vãn Thư ở Hàn Sĩ Bân ngồi lại ghế khi, nhắm mắt lại dường như là muốn nghỉ ngơi, Tần Vãn Thư biết mình lúc này không muốn cùng Hàn Sĩ Bân nói chuyện.

Hàn Sĩ Bân muốn mở miệng kiếm chuyện nói, nhưng khi nhìn đến Tần Vãn Thư nhắm mắt, liền từ bỏ, hắn nhìn Tần Vãn Thư tinh sảo sườn mặt suy nghĩ nữ nhân này thật sự là rất giống nữ thần cao cao tại thượng, mặc dù kết hôn hơn ba năm hắn vẫn không thể hiểu biết nàng hoàn toàn.

Bên trong xe cực kỳ im lặng, rốt cuộc qua một lúc lâu, Hàn Sĩ Bân kiềm chế không được, hắn biết Tần Vãn Thư không có ngủ thật.

“Em bây giờ hình như có chút không đúng…” Hàn Sĩ Bân mở miệng nói, hắn đối với cảm xúc của Tần Vãn Thư khá nhạy cảm.

Một lúc lâu sau còn không nghe được Tần Vãn Thư đáp lại, trong lúc Hàn Sĩ Bân cảm thấy Tần Vãn Thư sẽ không trả lời nghi vấn của mình, nàng chậm rãi mở mắt.

“Em có gì lạ lùng?” Tần Vãn Thư thản nhiên hỏi.

Hàn Sĩ Bân lại trầm mặc, bây giờ hắn còn không nghĩ ra được rốt cuộc hành động của nàng lạ lùng ở chỗ nào.

“Nếu em mệt mỏi vậy tiếp tục ngủ một chút đi, đến nhà anh sẽ gọi em.” Hàn Sĩ Bân quan tâm nói, có lẽ là thần kinh của minh hơi bị mẫn cảm.

“Ân.” Tần Vãn Thư nhẹ nhàng lên tiếng, tiếp tục nhắm mắt lại.

Hàn Sĩ Bân tâm tình đặc biệt bất an, từ lúc trở về bắt đầu trong lòng đã âm ỉ không dễ chịu.

Đến nhà Tần Vãn Thư đi vào trước tắm rửa, đúng lúc này di động của nàng vang lên.

Hàn Sĩ Bân nhìn chằm chằm vào túi xách một lúc, do dự thêm một hồi, mới mở túi lấy di động của Tần Vãn Thư ra.

Tiểu tiên nữ, Hàn Sĩ Bân nhìn trên màn hình thấy một cái tên xa lạ chưa từng xuất hiện trong vòng giao tế của thê tử, do đó Hàn Sĩ Bân không nghĩ ngợi ấn ngay nút nhận.

Hàn Sĩ Bân bắt máy xong cũng không vội lên tiếng, mà người ở đầu dây bên kia cũng không lập tức nói chuyện, hai bên đều giữ im lặng một lúc, Hàn Sĩ Bân mới hỏi: “Xin hỏi là vị nào? Tôi là chồng của Tần Vãn Thư, nàng hiện tại đang ở phòng tắm, có chuyện gì không?”

Tả Khinh Hoan nghe Hàn Sĩ Bân giọng nói liền cúp điện thoại, nàng lúc này cảm thấy thực may mắn mình dự đoán trước, không có bộp chộp nói chuyện trước, được rồi, Tả Khinh Hoan thừa nhận mình ác ý muốn tạo thêm phiền phức cho Tần Vãn Thư.

Hàn Sĩ Bân gặp đối phương cúp máy, chân mày cau lại, người này rốt cuộc là ai, gọi điện thoại đến một lúc lâu không nói lời nào đã đủ kỳ quái, vậy mà lúc nghe mình hỏi xong liền cắt đứt, chuyện này thật kỳ lạ, cho nên bây giờ hắn rất muốn biết vị tiểu tiên nữ này rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Một lúc sau, Tần Vãn Thư từ phòng tắm đi ra xem thấy Hàn Sĩ Bân cầm di động của mình ngẩn người, nàng khẽ nhíu mày, cho tới bây giờ nàng đều tôn trọng riêng tư của Hàn Sĩ Bân, hắn cũng không nên đụng vào di động của nàng.

Hàn Sĩ Bân thấy Tần Vãn Thư bước ra, liền lập tức giải thích: “Di động của em vẫn vang lên không ngừng, anh nghe giúp em, cũng rất kỳ lạ, đối phương gọi điện thoại đến không có nói chuyện, vừa nghe tiếng của anh liền cúp máy.” Hàn Sĩ Bân ra vẻ không quan tâm nói.

“Là ai vậy?” Tần Vãn Thư tự nhiên biết Hàn Sĩ Bân có ý thử mình, cũng tự nhiên đoán được là điện thoại là của Tả Khinh Hoan gọi đến, nhưng Tần Vãn Thư không chút để ý hỏi lại, trong lòng cảm thấy cảnh tượng này có chút buồn cười, tiểu tam gọi tới, Hàn Sĩ Bân hành động như nàng mới là người có ngoại ngộ (ngoại tình).

“Tiểu tiên nữ, tên này nghe thật ngộ nghĩnh, tiểu tiên nữ là ai vậy?” Hàn Sĩ Bân lộ ra tò mò hỏi.

Tần Vãn Thư không biết hiện tại mình nên lộ ra biểu tình gì mới tốt, lão công đi ăn vụng quay lại hỏi mình tiểu tam là ai, Tần Vãn Thư cảm thấy từ khi mình gặp gỡ Tả Khinh Hoan toàn bộ sự tình đều có vẻ hoang đường quá độ, thế nhưng chính mình là người dung túng những chuyện này tiếp tục phát sinh.

“Chỉ là bằng hữu mới quen của em, có người bà con xa của Tần gia sinh một tiểu cô nương, bộ dạng thực đáng yêu, nàng thích người khác gọi nàng tiểu tiên nữ.” Tần Vãn Thư khi nói dối hơi thở không hề rối loạn, chống lại ánh mắt nghi ngờ của Hàn Sĩ Bân không có một tia sơ hở.

“Bao nhiêu tuổi?” Hàn Sĩ Bân đã tin hơn phân nửa, Tần gia con cháu đông đúc, cho nên mình không nhận thức hết Tần gia toàn bộ thân thích cũng là có khả năng.

“Khoảng ba tuổi.” Tần Vãn Thư thản nhiên nói, lập tức liền giải trừ một đống nghi vấn của Hàn Sĩ Bân từ khi tiếp điện thoại bắt đầu, là tiểu hài tử, khó trách gọi điện thoại cũng không nói chuyện, có lẽ tiểu hài tử không biết sử dụng di động.

“Là đáng yêu tiểu bằng hữu sao? Lão bà thích trẻ em như vậy, khi nào thì chúng ta cũng có một hài tử đi.” Hàn Sĩ Bân nửa đùa nửa thật nhìn Tần Vãn Thư nói.

Nếu không có sự xuất hiện ngoài ý muốn của Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư tính ở mình 30 tuổi sẽ sinh một tiểu hài tử, toàn bộ nhân sinh của nàng đều dựa theo kế hoạch này, nhưng khi biết Hàn Sĩ Bân có tình phụ ở ngoài sau, Tần Vãn Thư lập tức đánh mất ý niệm này.

“Chúng ta cần suy tính kỹ hơn.” Tần Vãn Thư không có hứng thú nói tiếp đề tài này.

Hàn Sĩ Bân có chút bất ngờ khi nghe Tần Vãn Thư cự tuyệt, hắn nghĩ Tần Vãn Thư là truyền thống nữ nhân, chắc chắn rất thích tiểu hài tử mới đúng, nhưng nếu Tần Vãn Thư không thích tiểu hài tử, hắn cũng không miễn cưỡng nàng. Dù sao nữ thần quả thật không cần thiết vì sinh tiểu hài tử chuyện tình mà phiền lòng, chuyện Hàn gia phải có hậu còn nhiều nữ nhân nguyện ý vì mình sinh con, tuy nguyên bản Hàn Sĩ Bân cảm thấy trừ bỏ Tần Vãn Thư ra không ai có tử cách làm mẫu thân của hài tử mình.

Hàn Sĩ Bân nhìn ngồi ở trước bàn trang điểm đang sấy tóc Tần Vãn Thư, mọi hành động hết sức tao nhã mỹ lệ hoàn toàn tập trung ở trên người nàng thật khiến cho người khác mê mẩn không thôi, nếu nói Tần Vãn Thư có khuyết điểm, đó chính là không thể thỏa mãn nhu cầu của hắn. Nàng rõ ràng thoạt nhìn như vậy quyến rũ mê người, nghĩ đến Hàn Sĩ Bân thực không cam lòng.

“Lão bà, đêm nay anh muốn…” Hàn Sĩ Bân từ phía sau ôm lấy Tần Vãn Thư.

“Em mệt quá, em không muốn.” Tần Vãn Thư không hề nghĩ ngợi lập tức cự tuyệt, trước kia Tần Vãn Thư ngẫu nhiên còn có thể nhẫn nhịn làm theo yêu cầu của Hàn Sĩ Bân, nhưng bây giờ Tần Vãn Thư cảm thấy mình không cần thiết lại phải tiếp tục hy sinh, từ khi Hàn Sĩ Bân phản bội hôn nhân, mình cũng cần phải chịu trách nhiệm với hắn. Tần Vãn Thư vẫn cảm thấy mình không phải là thánh mẫu, mà là người đối với người khác cực kỳ hà khắc, đặc biệt là đối với một nửa của mình.

“Chúng ta đều thật lâu không có thân mật quá, anh mới 33 tuổi, thể xác và tinh thần khỏe mạnh tráng niên nam tử, tiếp tục như vậy, em nói anh làm sao bây giờ?” Hàn Sĩ Bân vốn tâm tình cũng không tốt lắm, bây giờ liền có chút tức giận.

“Có lẽ anh có thể tìm một nữ nhân khác.” Tần Vãn Thư nhìn Hàn Sĩ Bân, mỉm cười nói, tươi cười lạnh nhạt không thể nhạt hơn.

Hàn Sĩ Bân sửng sốt, lần đầu tiên Tần Vãn Thư nói ra đồng ý mình đi tìm nữ nhân khác, điều này khiến Hàn Sĩ Bân nhất thời không kịp phản ứng.

“Em nói thật sao?” Hàn Sĩ Bân không xác định hỏi.

“Ân.” Tần Vãn Thư gật đầu.

“Em sẽ không trách anh sao?” Hàn Sĩ Bân tiếp tục dò xét hỏi, nếu Tần Vãn Thư là loại nữ nhân nhân nhượng trượng phu, chuyện này không hẳn không thể giải quyết, miễn cho mình như thế vất vả chỉ sợ Tần Vãn Thư phát hiện ra dấu vết.

“Sẽ không, em sẽ chúc mừng cho anh.” Tần Vãn Thư vừa cười vừa nói.

Hàn Sĩ Bân vừa nghe xong cảm thấy Tần Vãn Thư quả nhiên là đang thử mình, một khi nghĩ đến Tần Vãn Thư nếu biết mình ngoại tình nhất định cùng mình ly hôn, Hàn Sĩ Bân cảm thấy mình càng phải cẩn thận hơn nữa.

“Tần Vãn Thư, em có yêu anh không?” Hàn Sĩ Bân hỏi.

“Anh không phải nói, em yêu anh hay không không quan trọng, anh chỉ cần yêu em là được sao?” Tần Vãn Thư hỏi ngược lại, thời điểm kết hôn năm đó, Hàn Sĩ Bân cũng hỏi qua vấn đề này, lúc ấy chính mình liền trả lời là “Em không biết yêu là cái gì, có thể em không yêu anh.”, lúc ấy Hàn Sĩ Bân là như vậy trả lời mình, nên mình mới đồng ý gả cho hắn.

“Nhưng là có đôi khi, anh cũng sẽ mệt mỏi.” Ba năm, còn không có thể làm cho Tần Vãn Thư yêu mình sao? Nghĩ đến Hàn Sĩ Bân cảm thấy rất thất vọng.

“Anh vẫn có thể lựa chọn lại.” Tần Vãn Thư nhìn Hàn Sĩ Bân ánh mắt nói, có lẽ ngay từ đầu mình chọn hắn là sai lầm.

“Sẽ không, anh sẽ không hối hận với lựa chọn của mình.” Hàn Sĩ Bân kiên định nói, hắn thật sự rất yêu Tần Vãn Thư, mặc dù có chút không đủ lý tưởng.

Tần Vãn Thư không trả lời, có lẽ có một ngày, mình có thể trả lại tự do cho hắn.

Chương 26: Nữ nhân vì yêu mà sống

Tả Khinh Hoan cúp máy xong, lại cầm di động phát ngốc, Hàn Sĩ Bân sẽ khiến Tần Vãn Thư tẫn hết thê tử nghĩa vụ, dù sao Tần Vãn Thư thoạt nhìn như vậy mê người, mặc dù nàng bị lãnh cảm, cũng sẽ làm cho người khác có dục vọng muốn chạm vào, bọn họ là vợ chồng, làm chuyện đó không phải rất hợp lý sao? Tần Vãn Thư sẽ cự tuyệt sao? Tả Khinh Hoan một khi nghĩ đến Tần Vãn Thư ở dưới thân Hàn Sĩ Bân, tâm tình có chút bực bội, nàng không thích nghĩ đến cảnh tượng như vậy.

Tả Khinh Hoan lắc đầu, làm cho mình không cần miên man suy nghĩ, nàng gọi điện thoại cho Lý Hâm.

“Bồ ở nhà?” Tả Khinh Hoan hỏi.

“Ở.” Lý Hâm ỉu xìu trả lời.

“Bồ khỏe không?” Tả Khinh Hoan nghe giọng điệu của Lý Hâm cảm giác không thích hợp, chẳng lẽ Lý Hâm bị đá, xem ra lớn chuyện rồi.

“Hoàn hảo, không nói tiếp, mình phải ngủ.” Lý Hâm buồn bã yếu ớt cúp máy, nàng nghĩ làm cho mình ngủ để quên đi mọi chuyện, mỗi lần thất tình đều là như vậy.

Tả Khinh Hoan cầm chìa khóa xe, lái xe đến nhà Lý Hâm, Lý Hâm có đôi khi quên trước quên sau, nên mình có chìa khóa nhà nàng.

Tả Khinh Hoan vào nhà mới phát hiện trong phòng một đống chai rượu, mọi thứ bị vứt lung tung, cảnh tượng này chưa từng xảy ra, Lý Hâm vốn thích sạch sẽ dường như là đến trình độ khiết phích.

Tả Khinh Hoan vào phòng ngủ cũng không thấy Lý Hâm, lại đảo quanh một vòng, ở gần sô pha nhìn thấy Lý Hâm cuộn mình nằm trong góc.

“Đứng lên, muốn ngủ trở về phòng ngủ.” Tả Khinh Hoan nhíu mày, đẩy đẩy thân thể Lý Hâm, nữ nhân này làm gì còn vẻ quyến rũ ngày thường, quả thật tiều tụy giống như nữ quỷ.

“Mình chết ở đây cũng không có ai phát hiện.” Lý Hâm cảm thấy mỉa mai, trong cười có vô tận bi thương.

“Bồ bao lâu chưa ăn cơm hả?” Tả Khinh Hoan hỏi, nếu mình không đến, nữ nhân này thật không biết muốn dày dò bản thân thành dạng gì.

“Một ngày hay hai ngày, nhớ không nổi…” Lý Hâm đưa lên một ngón tay, vẻ mặt mờ mịt nói.

“Ngươi như vậy hành hạ bản thân cảm thấy thực thoải mái sao? Nghiêm Nhược Vấn cũng sẽ không thèm nhìn đến, thấy được cũng sẽ không đau lòng, con mẹ nó ngươi có thể hay không cho ta một chút khí thế, không có tình yêu sẽ chết sao?” Tả Khinh Hoan tức giận đối Lý Hâm quát lên, tuy Lý Hâm là nữ nhân vì tình mà sống, có tình yêu thời điểm quả thật mặt mày sáng sủa, yêu mị giống hồ ly tinh, khi không có tình yêu giống như một đóa hoa nhanh chóng héo tàn.

“Mình có đôi khi rất muốn chết…” Lý Hâm không chịu thua kém nói, nàng cũng thực chán ghét bộ dáng hiện tại của mình, ở trước mặt Nghiêm Nhược Vấn, nàng buông tha tất cả tự tôn van xin nàng, nàng vẫn là không chút lưu luyến ly khai.

“Ngươi chết đi, nàng sẽ nhớ đến ngươi sao? Ngươi xem bộ dáng hiện nay của mình đi, ta nếu là Nghiêm Nhược Vấn, ta cũng sẽ đá ngươi không thương tiếc!” Tả Khinh Hoan cầm cái gương đặt trước mặt Lý Hâm.

Lý Hâm nhìn bên trong mình cùng nữ quỷ giống nhau mặt mày tái nhợt, tóc tai bù xù, quả thật lôi thôi làm cho mình xem lâu một chút đều cảm thấy kinh khủng, Lý Hâm lăng lăng nhìn Tả Khinh Hoan.

“Mình phải làm sao bây giờ?” Lý Hâm chính là cảm thấy trong lòng của mình rất khó chịu, rất khó chịu.

“Bồ hiện tại phải làm là sống tốt hơn nàng, làm cho mình đẹp hơn, tìm một nữ nhân so với nàng tốt hơn ngàn lần, sau đó đưa đến trước mặt nàng khoe ra, khiến nàng đỏ cả mắt ghen tị, để nàng hối hận khi vứt bỏ một người như vậy xinh đẹp như vậy hiền lành, nàng rốt cuộc tìm không ra kẻ khác so với bồ tốt hơn…” Tả Khinh Hoan cảm thấy mình thực thích hợp đổi nghề làm nhà tư vấn tình cảm.

“Ân, mình muốn sống tốt hơn, làm cho mình xinh đẹp hơn, tìm một nữ nhân so với nàng tốt hơn, làm cho nàng hối hận, mình nhất định phải làm cho nàng hối hận đã vứt bỏ mình!” Lý Hâm bình lặng như nước cặp mắt đột nhiên lóe lên một tia sáng, nháy mắt tràn ngập ý chí chiến đấu.

“Nhưng là có nữ nhân so với nàng càng tốt sao?” Lý Hâm cảm thấy trừ bỏ Nghiêm Nhược Vấn ra, rốt cuộc không có nữ nhân nào càng khiến nàng động tâm như Nghiêm Nhược Vấn, nghĩ đến lại như quả bong bóng xì hơi.

“Trên trái đất có 60 triệu người, có phân nửa là nữ nhân. Trong 30 triệu nữ nhân chẳng lẽ tìm không ra một Nghiêm Nhược Vấn khác sao? Nếu thật sự không có, bồ cần thay đổi triệt để, không làm một con cừu nhỏ trước mặt Nghiêm Nhược Vấn nữa, bồ phải trở nên phong hoa tuyệt đại, người gặp người mến Lý Hâm, làm cho Nghiêm Nhược Vấn quỳ gối dưới váy của bồ, chinh phục nàng, mà không phải chờ đợi nàng đến chinh phục bồ!” Tả Khinh Hoan cho tới bây giờ không cảm thấy Nghiêm Nhược Vấn tốt ở chỗ nào, Tả Khinh Hoan cảm thấy tìm một người như Tần Vãn Thư mới không dễ dàng, nhưng là tìm một Nghiêm Nhược Vấn khác sẽ không có vấn đề? Chẳng qua Tả Khinh Hoan vì Lý Hâm vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp nhưng không cần thiết phải thực hiện, hiện tại chuyện quan trọng là giúp nàng đứng lên, nhìn bộ dáng giống như bùn nhão của nàng thật chướng mắt.

Chinh phục Nghiêm Nhược Vấn, đây là Lý Hâm nguyên bản ngay cả mơ cũng không dám mơ tưởng, hiện nay Tả Khinh Hoan vừa nói ra, Lý Hâm bỗng nhiên giống như bong bóng xẹp hơi được tiếp thêm khí, đúng vậy, nếu Nghiêm Nhược Vấn không nghĩ theo đuổi mình, thì đổi lại chính mình đi chinh phục nàng, Lý Hâm liền nhanh chóng từ ủ rũ tàn hoa biến thành cỏ dại, tràn ngập sức sống cùng ý chí chiến đấu.

“Ta Lý Hâm, nhất định phải chiếm được đến Nghiêm Nhược Vấn!” Lý Hâm thốt lên lời thề kiên định.

Tả Khinh Hoan cảm thấy Lý Hâm chỉ là một con cọp giấy, chỉ cần Nghiêm Nhược Vấn vẫy tay một cái, Lý Hâm sẽ không thể khống chế lao đến, Lý Hâm nội tâm nhất định là tiểu nữ nhân, là loại chờ được theo đuổi, nhưng bây giờ Lý Hâm tự lừa dối bản thân cũng tốt, tổng so với không có chút hy vọng nào, người có đôi khi muốn tự lừa gạt bản thân vì mình tìm một lối thoát.

Tả Khinh Hoan nhìn đến Lý Hâm hăng hái biểu tình, yên tâm một phần, “Tốt lắm, bồ tranh thủ đi thu thập một chút, bộ dáng của bồ hiện tại thật sự rất thê thảm…” Tả Khinh Hoan không khách khí chê bai, nữ nhân này thực đáng sợ, hiện tại cùng vửa rồi giống như là hai người khác nhau.

Lý Hâm lại nhìn vào gương một lần nữa, hét lên, Tả Khinh Hoan nhanh chóng che lại lỗ tai, nữ nhân này một khi khôi phục liền tràn trề tinh lực.

Lý Hâm lấy nhanh nhất tốc độ vọt vào phòng tắm, <binh binh bang bang> một trận tiếng vang, đi ra sau lại trở về hình dạng yêu nữ tản mát yêu khí, cả người phát ra quyến rũ mị hoặc khí tức Lý Hâm, tuy vẫn nhìn ra sắc mặt còn thực tái nhợt.

Tả Khinh Hoan nhìn thấy cảm thấy Lý Hâm so với người Tứ Xuyên biến sắc mặt còn nhanh hơn, chẳng qua khiến nàng an tâm không ít.

“Tỷ tỷ cơm tối còn không có ăn, vội vã chạy đến đây xem ngươi đã chết chưa, ngươi đi làm cơm tối đi, ta thật sự đói bụng.” Tả Khinh Hoan không khách sáo sai bảo Lý Hâm, Tả Khinh Hoan cảm thấy Lý Hâm rất có M tiềm chất nên luôn luôn thích sai khiến nàng.

“Không nhớ phòng bếp còn cái gì có thể nấu được…” Ngược lại Lý Hâm tập mãi thành quen thuộc lập tức tiến vào phòng bếp bận rộn, rất nhanh liền đưa ra hai chén cơm chiên trứng sắc hương câu toàn.

Tả Khinh Hoan tuy không thích ăn cơm chiên trứng như vậy sơ sài bữa tối, nhưng nghĩ đến tài nấu nướng tuyệt vời của Lý Hâm, không hề suy nghĩ liền ăn.

“Đúng rồi, bồ gần đây cũng không thấy bóng dáng, đi đâu vậy?” Khôi phục lại bình thường, Lý Hâm lộ ra tò mò.

“Gần đây mình cùng Tần Vãn Thư khá thân cận.” Tả Khinh Hoan cùng Lý Hâm thường không giấu nhau chuyện gì, không thể nghi ngờ trù nghệ của Lý Hâm so với mình tốt nhiều lắm, một chén cơm chiên trứng bình thường đều làm ngon như vậy, thật ra Nghiêm Nhược Vấn không cần Lý Hâm là tổn thất lớn nhất của nàng, nói như thế nào, Lý Hâm là xuống được bếp, lên được giường, hai loại công phu đều hạng nhất, như vậy nữ nhân như thế nào tìm đây?

“Bồ sẽ không thật sự thích Tần Vãn Thư đi?” Lý Hâm tuy vẫn đều rất muốn *bẻ cong* Tả Khinh Hoan, nhưng Tần Vãn Thư, nàng có chút lo lắng, một vị hào môn thiên kim hẳn là có rất nhiều cố kỵ, không giống như các nàng giang hồ nữ nhân hào sảng, yêu liền yêu.

“Không biết, mình chính là rất thích cùng nàng gặp mặt, cũng rất muốn câu dẫn nữ nhân cấm dục như nàng lên giường.” Tả Khinh Hoan chưa từng thích ai, cho nên không hiểu được như thế nào là yêu thích một người, nhưng nàng biết mình có hứng thú với Tần Vãn Thư.

“Vậy Hàn Sĩ Bân thì sao?” Lý Hâm nghĩ rằng Hàn Sĩ Bân cũng không dễ chọc đến, Lý Hâm thấy Tả Khinh Hoan lần này đùa giỡn rất lớn, quả thật có cảm giác đang đùa cấm kỵ trờ chơi, thế nhưng người có ác thú vị như Lý Hâm lại thấy hưng phấn lạ thường.

“Kết thúc.” Tả Khinh Hoan không chút để ý nói.

“Nói, thái độ của Tần Vãn Thư là gì?” Lý Hâm đặc biệt hiếu kỳ thái độ của nữ nhân thoạt nhìn cực kỳ vĩ đại kia, có thể hay không bị trước mắt vị ngụy tiên nữ nữ nhân này đùa giỡn trong tay.

“Không rõ nữa, dường như nàng đang đánh thái cực. Nàng cho mình hôn, hẳn là đối mình có nhất định hảo cảm, nhưng lại cố tình không phản ứng, bồ nói nàng có ý tứ gì?” Tả Khinh Hoan hỏi Lý Hâm, chuyện yêu đương của Lý Hâm tuy nhìn có vẻ hỏng bét nhưng ít nhất nàng đã có vài lần yêu đương kinh nghiệm.

“Oa, nàng cho bồ hôn, cảm giác như thế nào?” Lý Hâm sôi trào nhiệt huyết hỏi.

“Nàng cũng không có phản ứng, mình còn có thể cảm giác cái gì!” Tả Khinh Hoan ném cho Lý Hâm một cái xem thường.

“Cho dù nàng không phản ứng, bồ cũng phải cảm giác một ít chứ, rốt cuộc là cảm giác gì?” Lý Hâm hưng phấn hỏi.

“Bồ trả lời vấn đề của mình trước đi!” Tả Khinh Hoan bất mãn nói, nàng thật vất vả quyết định cùng Lý Hâm chia xẻ tư ẩn, không phải để nàng bát quái, là làm cho nàng giúp mình phân tích.

“Có hai khả năng, nữ nhân kia là người hoàn toàn cấm dục có thể khống chế thân thể, hoặc là nàng thực không có ham muốn, một khả năng nữa, nàng đối với bồ không có cảm giác, chẳng qua nàng nếu là loại này nữ nhân làm sao để bồ hôn nàng đâu? Hai người quan hệ là như vậy…” Lý Hâm cảm thấy rất mới mẻ.

Tả Khinh Hoan tiếp tục trợn mắt nhìn Lý Hâm, Lý Hâm nói tương đương như không nói, chính mình sẽ không nên cùng nữ nhân này nói chuyện của Tần Vãn Thư.

“Bồ cảm thấy trên đời thực sự tồn tại người không có dục vọng sao?” Tả Khinh Hoan hỏi Lý Hâm.

“Không có thứ gì đốt không cháy, chỉ sợ lửa không đủ nóng mà thôi.” Lý Hâm hướng Tả Khinh Hoan vô cùng yêu nghiệt cười quyến rũ, hoàn hảo Tả Khinh Hoan sớm đối với yêu nghiệt như nàng miễn dịch, bằng không xương đều phải tê dại.

Ân, nụ cười của nữ thần Athena sẽ làm lu mờ yêu nghiệt, Tả Khinh Hoan thầm nghĩ.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna