Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 29 + 30

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 29: Tái kiến

“Tả Khinh Hoan, cô không biết thân phận của mình sao?” Hàn Sĩ Bân có vẻ bực bội chất vấn Tả Khinh Hoan, nàng cuối cùng đã chịu lộ diện.

“Tôi suy nghĩ thật lâu, tôi không có khả năng vẫn làm tình phụ.” Tả Khinh Hoan không ngờ mình còn tốt như vậy, pha cà phê cho kim chủ.


“Tại sao?” Hàn Sĩ Bân chọn mi hỏi ngược lại, hắn nghĩ Tả Khinh Hoan là một người thông minh, sẽ không giống những ngu xuẩn nữ nhân bám lấy hắn một lòng muốn bay lên cao biến thành phượng hoàng, vọng tưởng vị trí Hàn phu nhân, địa vị đó không phải thấp kém nữ nhân như các nàng có thể với tới.

“Không có lý do.” Tả Khinh Hoan không muốn trả lời, nàng bây giờ không muốn tiếp tục nhấc lên quan hệ với Hàn Sĩ Bân, trừ bỏ có quan hệ với Hàn Sĩ Bân, nàng và Tần Vãn Thư một chút liên kết đều không có. Trước đây cùng Tần Vãn Thư cảm thấy như vậy thân cận, dường như chỉ do bản thân mình tự tưởng tượng ra, mình không gọi điện thoại cho nàng, nàng cũng sẽ không gọi lại, có lẽ nàng sớm đem mình tiểu nhân vật này quên mất bỏ rơi ở góc xó xỉnh nào đó, loại cảm giác này làm Tả Khinh Hoan thấy da mặt của mình rất dày, nếu không có lẽ Tần Vãn Thư cùng mình thật đúng là không có điểm chung gì cả.

Hàn Sĩ Bân cảm thấy cực kỳ quái lạ, chỉ mới đi công tác một tháng, thê tử trở nên lãnh đạm xa cách không nói, liền vị tình phụ này vốn thực hội thích lấy lòng mình bây giờ cũng giống như trở thành người khác, nữ nhân này chưa từng dám vô thị mình, đương nhiên Hàn Sĩ Bân như thế nào cũng sẽ không nghĩ ra thê tử của mình cùng tình phụ hội quen biết với nhau.

“Cô đừng được nước làm tới, bằng không đừng trách tôi vô tình.” Hàn Sĩ Bân cảnh cáo Tả Khinh Hoan, hắn còn rất thích Tả Khinh Hoan, bằng không đã hơn một năm đến nay cũng sẽ không chỉ có một mình nàng, cho nên hắn hội cho phép Tả Khinh Hoan nghịch ý hắn một lần, nhưng không có nghĩa hắn sẽ nhân nhượng lần thứ hai.

“Biết.” Tả Khinh Hoan bưng cà phê đưa cho Hàn Sĩ Bân, trong lòng lại thầm nghĩ, ngày nào đó lão bà của ngươi cũng *vượt rào*, lúc đó có trò hay để xem, thế nào cũng phải cho ngươi đội một cái nón xanh thật to mới thỏa mãn.


Hàn Sĩ Bân thấy Tả Khinh Hoan biểu tình không thèm quan tâm, trong lòng cực kỳ tức giận, sắc mặt càng lúc càng lạnh, mặc kệ trước mặt lão bà bị lạnh nhạt đối xử cũng đành chịu, ngay cả tình phụ đều tạo phản, lão hổ không phát uy các nàng xem mình là bệnh miêu sao? Hàn Sĩ Bân lạnh lùng nhìn Tả Khinh Hoan liếc một cái, ngay cả cà phê cũng không uống đã bỏ đi.


Tả Khinh Hoan nhìn ly cà phê, vươn tay cầm lên uống, cà phê mình pha quả nhiên rất ngon. Chẳng qua xem bộ dáng tức giận của Hàn Sĩ Bân, có lẽ những tháng ngày tươi đẹp của mình sắp mau chấm dứt. Quả nhiên rời khỏi kim ốc xong, Hàn Sĩ Bân lập tức gọi điện thoại, Tả Khinh Hoan toàn bộ thẻ tín dụng đều bị khóa lại, Tả Khinh Hoan âm thầm hối hận trước đây không hoang phí cà nhiều một chút, không rút thêm một ít tiền mặt, nhưng chuyện này Tả Khinh Hoan cũng dự đoán được. Hàn Sĩ Bân vốn không phải người coi tiền như rác, hắn rất khôn khéo, chẳng qua hắn hành động như vậy cũng không phải thật muốn cùng Tả Khinh Hoan cắt đứt quan hệ, ngược lại là muốn Tả Khinh Hoan khôi phục trước đây dịu ngoan, quay về cầu xin mình. Nhiều tiền, tuổi trẻ anh tuấn lại hào phóng kim chủ cũng không dễ tìm, Hàn Sĩ Bân rất tự tin về điểm này.

Tả Khinh Hoan và Lý Hâm bề bộn nhiều việc, nàng ở khu vực đông đúc nhất của thành phố tìm được một quán cà phê, tiền thuê cực cao, nếu là việc kinh doanh không tốt, Tả Khinh Hoan biết số tiền dành dụm ít ỏi của mình sẽ bị lãng phí nên Tả Khinh Hoan đều phải tự thân làm rất nhiều việc. Vì chỗ này trước kia cũng là quán cà phê, nguyên bản trang hoàng rất khá, chỉ cần hơi cải biến một chút, cho nên rất nhanh, quán cà phê ở đoạn đường sầm uất này một lần nữa khai trương. Tên của quán là LẠP, tên này do Lý Hâm kiên trì chọn lựa, Lý Hâm bắt đầu thật ra nghĩ đến Lạp Lạp. Tả Khinh Hoan nghe xong đã nghĩ không ổn, Lý Hâm tuyệt đối hiêu trương quá mức, dường như muốn chiêu cáo khắp thiên hạ tính hướng của mình, Tả Khinh Hoan đương nhiên không cho phép, giằng co mãi Tả Khinh Hoan mới thỏa hiệp chỉ lấy một chữ LẠP, không có biện pháp vì sau khi khai trương quán sẽ phải nhờ vào tài nghệ khéo léo làm đồ ngọt của Lý Hâm, quan trọng nhất là nhan sắc của Lý Hâm nhiều thu hút nam nhân có tiền nghĩ muốn bao dưỡng nàng đến quán uống cà phê.


Tần thị ở phụ cận, đây thật ra là ngoài ý muốn, nếu để ý kỹ, suy cho cùng khu vực này xem như trung tâm phồn thịnh nhất, các tòa nhà cao tầng thay nhau mọc lên như nấm, mà mục tiêu khách hàng Tả Khinh Hoan nhắm vào đa số là thành phần tri thức làm việc tại nơi này.

Thi Vân Dạng và Nghiêm Nhược Vấn đều mang theo nhóm quản lý của mình xuất hiện ở Tần thị tập đoàn, Tần Vãn Thư cũng khó xuất hiện tại Tần thị tập đoàn.


“Tiền phu nhân, đã lâu không gặp.” Thi Vân Dạng đầu tiên hướng Nghiêm Nhược Vấn chào hỏi, tươi cười sáng lạn rực rỡ, cố ý quan sát một chút Nghiêm Nhược Vấn, nữ nhân này vẫn ăn mặc giống như Hắc Quả Phụ*, tóc búi cao, một thân màu đen lão luyện tây trang, đơn điệu, cứng nhắc mà cường thế, ngay cả biểu tình đồng dạng cẩn thận tỉ mỉ, diện mạo không tính xinh đẹp, nhưng cũng coi như có tư sắc, tỏa ra kiên cường khí tràng, ba nữ nhân đứng chung một chỗ mỗi người mỗi vẻ.

Thi Vân Dạng hôm nay đi một đôi đỏ rực giày cao gót kết hợp với tây trang đỏ như lửa, tôn thêm làn da có chút trắng hồng của nàng, vẻ minh diễm rực rỡ khiến người khác ánh mắt muốn đui mù.

“Thi tiểu thư, Hàn phu nhân.” Nghiêm Nhược Vấn hướng đứng chung một chỗ Thi Vân Dạng cùng Tần Vãn Thư khẽ gật đầu.

Tần Vãn Thư đáp lại Nghiêm Nhược Vấn thản nhiên mỉm cười, tao nhã trước sau như một, nếu nói hôm nay trường hợp, Tần Vãn Thư trang phục để cho người khác thoải mái, còn hai người kia một người quá mức nghiêm cẩn, một người lại quá mức minh diễm.


Nghiêm Nhược Vấn vốn không thế nào xem trọng Thi Vân Dạng, nhưng khi nhìn thấy Thi thị đưa ra bản kế hoạch hạng mục, không thể không một lần nữa đánh giá Thi Vân Dạng, trong tình huống thực lực chênh lệch không lớn, Nghiêm Nhược Vấn đã không có mười phần tất thắng nắm chắc. Dù sao khi mà thực lực hai bên không sai kém bao nhiêu, Tần gia rất có khả năng hội lựa chọn cùng bọn họ giao tình tốt hơn Thi gia để hợp tác, nhưng trước khi có kết quả Nghiêm Nhược Vấn tuyệt đối không nhận thua, Nghiêm Nhược Vấn có dự cảm lần này Tần Vãn Thư có lẽ là nhân vật mấu chốt quyết định kết quả cuối cùng.


Tổng thể xem ra, Tiền thị đưa ra điều kiện hợp tác phải vượt trội hơn Thi thị, nhưng cũng không phải thực nổi bật hoàn toàn, Tần thị nội bộ cũng có rất nhiều ý kiến khác nhau, cho nên Tần Vũ nhất thời cũng khó lựa chọn.

“Mọi người đều mệt mỏi, tạm thời ngưng họp một giờ, sau đó chúng ta sẽ tiếp tục.” hội nghị đã đạt đến điểm căng thẳng, Tần Vãn Thư đề nghị tạm ngưng hội nghị.

“Phụ cận mới mở một quán cà phê, nghe nói đồ ngọt và cà phê cũng khá lắm còn có mỹ nữ, muốn hay không chúng ta đến đó uống trà chiều?” Thi Vân Dạng vĩnh viễn không buông tha cho một cơ hội hưởng lạc, đặc biệt khi họp hành cả ngày tù túng, càng muốn đi thả lỏng tâm trí.

“Cũng tốt, mời Tiền phu nhân cũng cùng chúng ta đi.” Tần Vãn Thư không quên mời Nghiêm Nhược Vấn.

Nghiêm Nhược Vấn đã quen tạo áp lực cho bản thân, sớm chuẩn bị tùy thời lâm vào chiến tranh trạng thái, cho nên căn bản không thấy mệt. Nhưng Tần Vãn Thư mở lời mời, nàng cũng không tiện cự tuyệt, dù sao đã biết hiện tại có thể hay không lấy được quyền hợp tác có lẽ phải dựa vào Tần Vãn Thư. Từ đầu cuộc họp đến giờ, nữ nhân này đều không phát biểu ý kiến gì, ngược lại chỉ im lặng lắng nghe, nàng nhìn không ra thái độ của Tần Vãn Thư, đặc biệt lúc này đơn thuần là mời đi uống cà phê hay có mục đích khác?


Thi Vân Dạng chọn mi thoáng nhìn Tần Vãn Thư, đại tiểu thư là đơn thuần mời Nghiêm Nhược Vấn hay là có thâm ý khác?

Thật trùng hợp, quán cà phê mà Thi Vân Dạng nghe đồn đến chính là quán cà phê của Tả Khinh Hoan và Lý Hâm.


Cho nên khi ba người tiến vào, lập tức thấy được, không có biện pháp, ba nữ nhân này ở trong đám đông thực quá chói mắt. Chẳng qua Tả Khinh Hoan đầu tiên chú ý đến là Tần Vãn Thư, còn có một vị cùng Tần Vãn Thư đi quá gần, chính là Thi Vân Dạng. Tả Khinh Hoan đặc biệt chú ý đánh giá Thi Vân Dạng, không có cách khác Thi Vân Dạng nắm tay Tần Vãn Thư tư thế rất thân mật, nàng xem không vừa mắt, tuy rằng Lý Hâm diện mạo không giống đàng hoàng nữ nhân, nhưng nội tâm tốt xấu vẫn có hiền lành tế bào, nữ nhân này mới là chân chính playgirl, ánh mắt vô cùng suồng sã. Không thể không nói ánh mắt của Tả Khinh Hoan vẫn rất tinh tế, vừa thấy liền nhìn thấu Thi Vân Dạng bản chất. Tả Khinh Hoan cảm thấy Thi Vân Dạng cùng Tần Vãn Thư đứng chung một chỗ không hề tương xứng, có cảm giác giống như nữ thần Athena đứng bên cạnh vũ nữ Carmen*, cỡ nào phá hỏng nữ thần khí chất, tiểu tiên nữ đứng bên cạnh Athena mới là tuyệt phối, Tả Khinh Hoan thầm nghĩ.
“Lão bản quả nhiên là một tiểu mỹ nhân, thật sự giống tiểu bách hợp (hoa lily) khí chất thanh thuần.” Thi Vân Dạng nhìn thấy Tả Khinh Hoan, nói giỡn, từ lúc phát sinh tình một đêm với nữ nhân sau nàng cũng học xong cách trêu chọc nữ nhân.

Tần Vãn Thư nhìn thấy Tả Khinh Hoan có chút ngạc nhiên, nàng giống như có một đoạn thời gian không gặp Tả Khinh Hoan, nàng phát hiện toàn bộ hàng hiệu trên người Tả Khinh Hoan đều biến mất, ngay cả trang điểm cũng không có lộ ra mộc mạc thuần khiết trắng nõn khuôn mặt, thoạt nhìn thực sự trẻ trung, thật có điểm giống thanh thuần tiểu bách hợp.

“Tả Khinh Hoan, bồ vào đây một chút…” Lý Hâm theo bên trong bước ra, nhìn thấy trước mặt Nghiêm Nhược Vấn, Thi Vân Dạng và Tần Vãn Thư cũng ngây ngẩn cả người.

Nghiêm Nhược Vấn và Thi Vân Dạng hiển nhiên cũng không dự đoán lại gặp phải Lý Hâm ở đây.

Thi Vân Dạng nhìn thấy Lý Hâm rất hưng phấn, nàng chú ý Lý Hâm nhìn đến Nghiêm Nhược Vấn cùng mình đứng trước mặt thời điểm nháy mắt biểu tình biến thành phấn khích, còn Nghiêm Nhược Vấn kia đồng dạng băng sơn thái độ cũng có rất nhỏ thả lỏng.
Tả Khinh Hoan và Tần Vãn Thư đồng thời tự hỏi một vấn đề, rốt cuộc nên làm ngơ hay tiến lên chào hỏi đây?

Carmen* - nhân vật nữ chính trong một vở opera: Câu chuyện được viết trong bối cảnh tại Seville, Tây Ban Nha, khoảng năm 1830, và liên quan tới Carmen, một phụ nữ Gypsy xinh đẹp với tính khí bốc lửa. Tự do trong tình yêu, cô đã quyến rũ hạ sĩ Don José, một người lính còn chưa có nhiều kinh nghiệm. Quan hệ của họ khiến anh ta chối bỏ tình yêu cũ của mình, nổi loạn chống lại chỉ huy, và gia nhập một nhóm buôn lậu. Anh ta ghen tuông khi cô bỏ mình để quay sang đấu sĩ đấu bò Escamillo khiến anh giết Carmen. (theo nguồn Wikipedia - http://vi.wikipedia.org/wiki/Carmen)

Hắc Quả Phụ*: nữ anh hùng, nhân vật hoạt hình trong Marvel Comics Universe, 


Chương 30: Buổi trà chiều


Thi Vân Dạng là người đầu tiên nói chuyện: “Thế giới này cũng thật nhỏ bé, không nghĩ đến sau đêm hôm đó nhanh như vậy liền gặp lại cô, sau khi cô đi không từ biệt, tôi thực lo lắng.” Thi Vân Dạng lộ vẻ thâm tình nhìn Lý Hâm nói, hoàn toàn không thèm để ý mình cùng nữ nhân khác phát sinh tình một đêm, vả lại còn ở nơi công cộng nói ra.

Tần Vãn Thư chọn mi, nàng cảm thấy Thi Vân Dạng không đi đóng phim thật uổng phí, nhìn hành động này thật không phân biệt được thật giả.

Nghiêm Nhược Vấn không có cảm giác gì, chẳng qua cảm thấy người kia trong miệng luôn nói yêu mình lại cùng Thi Vân Dạng lên giường, sinh ra khinh thường.

Lý Hâm mất tự nhiên nhìn Thi Vân Dạng, sau đó quay đầu nhìn về phía Nghiêm Nhược Vấn, Nghiêm Nhược Vấn trước sau vô biểu tình, cũng không vì lời nói của Thi Vân Dạng mà thay đổi, chỉ hờ hừng nhìn Lý Hâm, giống như cùng mình không có quan hệ, Lý Hâm trào phúng khẽ cười, ngươi hy vọng xa vời cái gì, nàng căn bản không quan tâm, Lý Hâm tự giễu thầm nghĩ.

“Đúng rồi, nhớ tới Tiền phu nhân cùng cô chắc là có quen biết, một thời gian trước tạp chí còn đăng tin nói hai người là tình nhân, không biết có phải là sự thật không?” Thi Vân Dạng tỏ ra vô tội không biết chuyện, cũng rất hứng thú muốn biết bộ dáng, quả thật là e sợ thiên hạ thái bình, cũng không nghĩ đến hiện tại cảnh tượng có bao nhiêu xấu hổ.

Tả Khinh Hoan không cần cùng Thi Vân Dạng tiếp xúc cũng biết tính cách của nàng xấu xa, Tả Khinh Hoan quay đầu nhìn phía Tần Vãn Thư, Tần Vãn Thư vừa lúc cũng nhìn về phía nàng, hai người ánh mắt giao nhau cùng một chỗ, Tần Vãn Thư hướng Tả Khinh Hoan lễ phép mỉm cười, Tả Khinh Hoan mất tự nhiên không đáp lại, nàng cảm thấy vẫn là làm ngơ tốt hơn, chuyện này đối với Tần Vãn Thư cũng tốt.

Tần Vãn Thư có chút bất ngờ khi Tả Khinh Hoan trốn tránh ánh mắt của nàng, nụ cười thản nhiên kia liền biến mất, cũng may vài người khác không để ý đến phản ứng cực nhỏ giữa hai người, dù sao Thi Vân Dạng cảm thấy vấn đề mình nêu lên còn không nhận được giải đáp.

“Người thông minh sẽ không tin vào lời đồn.” Nghiêm Nhược Vấn thản nhiên nói, chém đinh chặt sắt phủ nhận.

“Là tin đồn sao?” Lý Hâm không thể tin Nghiêm Nhược Vấn như thế phủ nhận sự thật tồn tại trước đây, chọn mi châm chọc nhìn Nghiêm Nhược Vấn hỏi ngược lại.

“Nga, vậy chân tướng rốt cuộc là như thế nào?” Thi Vân Dạng xem Lý Hâm như vậy dũng cảm thừa nhận, Lý Hâm rõ ràng là yêu quá thành hận, Lý Hâm nếu cắn chặt Nghiêm Nhược Vấn, Nghiêm Nhược Vấn cũng chạy không thoát được, nghĩ đến Thi Vân Dạng liền càng ra sức ở một bên châm ngòi thổi gió.

Nghiêm Nhược Vấn nhìn Lý Hâm, nàng trước kia chưa từng có cẩn thận xem kỹ nữ nhân này, trong mắt của Lý Hâm lộ ra nồng đậm hận ý còn có kiên định quật cường, người này luôn miệng nói yêu mình nhưng đến cuối cùng vẫn vì yêu không được mà nghĩ hủy diệt danh dự của mình, Nghiêm Nhược Vấn trong lòng cười lạnh.

Lý Hâm nhìn một lòng nghĩ giậu đổ bìm leo Thi Vân Dạng, Nghiêm Nhược Vấn ở bên cạnh càng ngày càng tỏ ra lạnh lùng, Lý Hâm cũng cười lạnh. Nghiêm Nhược Vấn rốt cuộc đánh giá mình là loại người nào, bản thân tuy hận nàng, nhưng tuyệt đối sẽ không thương tổn nàng, Nghiêm Nhược Vấn chưa bao giờ bỏ thời gian tìm hiểu xem mình là dạng người gì.

“Là tôi ngu ngốc đơn phương tình nguyện, người ta nhưng rất yêu trượng phu của nàng, tôi tính cái gì?” Lý Hâm cười hỏi lại. 

Thi Vân Dạng đối với đáp án này có chút thất vọng, nàng tuy thích trêu chọc người khác, thích nơi nơi quậy loạn nhưng vẫn có chừng mực, cho nên cũng không tiếp tục bám vào đề tài này nữa.

“Hảo hảo buổi trà chiều, nói cái gì bát quái tin tức của mấy tạp chí lá cải, chúng ta đừng chắn ở cửa, vào đi.” Tần Vãn Thư nhẹ nhàng khiển trách Thi Vân Dạng, xem như hòa hoãn lại không khí xấu hổ lúc nãy.

Nghiêm Nhược Vấn có chút ngoài ý muốn khi Lý Hâm cũng không có ý định dây dưa với mình, nhìn Lý Hâm thảm đạm cười, trong lòng có phần không thoải mái, nhưng rất nhanh bị nàng ép xuống, chỉ cùng Tần Vãn Thư tiến vào trong quán.

Tả Khinh Hoan cảm thấy Thi Vân Dạng không phải người tốt, rõ ràng là ở Lý Hâm miệng vết thương rắc thêm muối, Nghiêm Nhược Vấn cũng là người xấu, dám làm không dám nhận, tuy rằng lấy Nghiêm Nhược Vấn thân phận kỳ thật có thể lý giải, nhưng dù nguyên nhân là gì cuối cùng vẫn làm Lý Hâm thương tâm.

“Đây là số di động của tôi, muốn tìm tỷ tỷ nói chuyện phiếm hoặc làm chuyện khác đều có thể, tôi tuyệt đối so với Nghiêm Nhược Vấn biết thương hương tiếc ngọc hơn.” Thi Vân Dạng đem danh thiếp nhét vào tay Lý Hâm, thuận tiện cũng cầm một tấm khác đưa cho Tả Khinh Hoan, sau đó mới nối gót Tần Vãn Thư các nàng đi vào. Xoay người, Lý Hâm liền đem Thi Vân Dạng danh thiếp ném đi, Tả Khinh Hoan vốn cũng muốn làm tương tự nhưng lại do dự một chút rồi đem tấm danh thiếp đó nhét vào túi.

“Bồ không sao chứ?” Tả Khinh Hoan lấy khuỷu tay huých nhẹ Lý Hâm quan tâm hỏi.

“Không sao.” Lý Hâm hít sâu một hơi, nàng nói cho bản thân không cần yếu đuối như vậy, bằng không như thế nào truy được Nghiêm Nhược Vấn, trái tim của nàng so với nữ nhân bình thường cứng rắn hơn rất nhiều.

Tả Khinh Hoan thấy vậy cũng không tiếp tục an ủi, Lý Hâm giống như so với trước đây kiên cường hơn nhiều, đây là hiện tượng tốt.

“Nơi này cà phê cùng đồ ngọt đều rất khá, xem ra sau này trà chiều có thể đến đây.” Thi Vân Dạng không tiếc lời khen ngợi.

Tần Vãn Thư vừa uống liền biết cà phê này do Tả Khinh Hoan tự tay pha, quả thật rất ngon. Nàng nhìn sơ hoàn cảnh xung quanh một lần, lướt qua lượng khách hàng cùng giá cả trên menu, Tần Vãn Thư trong lòng đánh giá sơ bộ, Tả Khinh Hoan mở quán này đại khái sẽ không bị lỗ, xem ra Tả Khinh Hoan đã bỏ nhiều công sức vào việc làm ăn, không phải là nhất thời nổi hứng, điều này làm cho Tần Vãn Thư đối Tả Khinh Hoan có thêm một chút hảo cảm.

“Hàn phu nhân chỉ là đơn thuần mời chúng ta đến cùng uống cà phê thôi sao?” Nghiêm Nhược Vấn uống một ngụm cà phê, liền mở miệng hỏi Tần Vãn Thư.

“Gọi tôi là Vãn Thư thì được rồi.” Tần Vãn Thư hướng Nghiêm Nhược Mẫn vừa cười vừa nói, Nghiêm Nhược Vấn vẫn là một bộ nghiêm túc đến cứng ngắc.

Tần Vãn Thư mỉm cười quả thật làm cho người ta thoải mái, tuy Nghiêm Nhược Vấn đối Thi Vân Dạng không có hảo cảm, nhưng đối Tần Vãn Thư hoàn toàn ngược lại.

“Đại tiểu thư, ngươi thật là đơn thuần uống cà phê sao?” Thi Vân Dạng cũng chọn mi hỏi.

“Thật ra phương án của hai người không tệ, thực lực cũng tương đương, Tần thị nhất thời khó có thể chọn một trong hai, tôi thấy hẳn là có một phương pháp giải quyết hoàn mỹ.” Tần Vãn Thư buông ly cà phê trong tay, nhìn Thi Vân Dạng và Nghiêm Nhược Vấn nói.

“Ý tứ của cô là?” Nghiêm Nhược Vấn không xác định hỏi.

“Thật ra nguyên tắc hợp tác cũng không quy định chỉ có thể chọn lựa một bên không phải sao?” Tần Vãn Thư cười hỏi lại.

“Vậy còn ý nghĩa nhiều người cùng chia một chén canh, ai đều muốn ăn nhiều một chút, không nghĩ phải phân cho người khác.” Thi Vân Dạng ngày thường thoạt nhìn luôn tỏ vẻ bất cần đời, nhưng ở thương trường làm ăn cũng là cực kỳ khôn khéo.

“Nếu một cái bánh chỉ có thể làm thành 4 tấc, hai người cùng làm cũng chỉ có thể đạt đến mức đó, hợp lực của ba người có thể làm ra một cái bánh 6 tấc hoặc là lớn hơn, phần chia của ba người chưa chắc so với của hai người kém, hai người có thể suy nghĩ một chút. Tôi đi toilet.” Tần Vãn Thư nói xong liền đứng dậy, lưu lại Thi Vân Dạng và Nghiêm Nhược Vấn im lặng không nói gì, tự uống cà phê của mình.

Thật ra chú ý lực của Tả Khinh Hoan vẫn đặt ở Tần Vãn Thư một bàn ba người, nhìn thấy Tần Vãn Thư hướng phía toilet, Tả Khinh Hoan cũng âm thầm theo vào.

Tả Khinh Hoan vào đến buồng vệ sinh, vừa lúc Tần Vãn Thư trở ra, Tả Khinh Hoan thực tự nhiên rút ra khăn tay đưa cho Tần Vãn Thư, nàng không khách khí nhận lấy.

“Cô cùng nữ nhân bộ dáng giống Carmen kia thực thân thiết?” Tả Khinh Hoan hỏi đang rửa tay Tần Vãn Thư.

“Carmen?” Tần Vãn Thư hơi sửng sốt, lập tức hiểu ý Tả Khinh Hoan nói Carmen là ám chỉ Thi Vân Dạng, Thi Vân Dạng là Carmen, cách so sánh này cũng rất mới mẻ, có chút chuẩn xác.

“Thi Vân Dạng, một thân đỏ chót bộ dáng lẳng lơ nữ nhân, phong tao còn hơn Lý Hâm.” Tả Khinh Hoan bổ sung, nàng nhớ kỹ tên nữ nhân vừa rồi đưa cho mình danh thiếp.

“Hoàn hảo, nàng cùng tôi lớn lên.” Tần Vãn Thư nghe vậy không khỏi mỉm cười, “Cô thì sao, như thế nào đột nhiên nghĩ mở quán này?” chớ trách gần đây không tới quấy rầy mình.

Cùng nhau lớn lên, ý tứ là giao tình không tệ, Tả Khinh Hoan thầm nghĩ.

“Lão công của cô, kim chủ của tôi, đã cắt toàn bộ thẻ tín dụng nên tôi đành phải tự lực gánh sinh.” Tả Khinh Hoan cười <hì hì> nói.

“Hắn nhỏ mọn quá.” Tần Vãn Thư như nghe chuyện lạ nói, chỉ có điều nào có nguyên phối hội cảm thấy trượng phu đối tình phụ không đủ rộng rãi chứ?

“Tần Vãn Thư, hắn là lão công của cô.” Tả Khinh Hoan cười vui nhắc nhở Tần Vãn Thư.

Tần Vãn Thư như có chút đăm chiêu nhìn Tả Khinh Hoan liếc mắt một cái, liền đi ra ngoài, Tả Khinh Hoan như thế nào đều đoán không ta tâm tư Tần Vãn Thư, trong cách nói chuyện Tả Khinh Hoan cảm giác ra Hàn Sĩ Bân càng ngày càng không tồn tại trong lòng của Tần Vãn Thư, nhưng Tần Vãn Thư hiện tại cũng không có ý tứ ly hôn, đối với mình cũng là lúc gần lúc xa, hoàn toàn làm cho Tả Khinh Hoan xem không thấu lòng nàng.

Ở thời điểm Tần Vãn Thư đi ra, Nghiêm Nhược Vấn và Thi Vân Dạng hiển nhiên đang cân nhắc phương án của Tần Vãn Thư, buổi trà chiều của ba người đạt đến thỏa hiệp.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna