Google.com.vn Đọc truyện Online

04/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 31 + 32

Đăng bởi Ngân Giang | 04/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 31 - Tần mỹ nhân là cực phẩm

Tần Vãn Thư đứng lên trả tiền cho mọi người, Tả Khinh Hoan đứng ở quầy thu ngân, trong lúc hai người không nói lời nào với nhau, Tần Vãn Thư theo trong túi lấy tiền đưa cho Tả Khinh Hoan, khi Tả Khinh Hoan chuẩn bị thối tiền, Thi Vân Dạng lại lên tiếng.

"Cô xem chúng ta Tần mỹ nhân tư sắc thế nào?" Thi Vân Dạng chỉ vào Tần Vãn Thư hỏi Tả Khinh Hoan, Thi Vân Dạng tính tình thích náo nhiệt thật đúng là một khắc đều không ngừng nghỉ, nhưng không thể phủ nhận người này tâm tư đặc biệt tinh tế, nàng phát hiện vị nữ nhân có diện mạo giống như tiểu bách hợp này theo vào cửa bắt đầu không hề để mắt nhìn mình hoặc Nghiêm Nhược Vấn một cái, ngược lại nàng luôn luôn để ý Tần Vãn Thư. Chẳng qua Tần Vãn Thư và mình thường xuyên bị người khác ngắm nhìn đã không phải chuyện gì mới mẻ, cho nên Thi Vân Dạng không phát hiện hành động bất thường của Tả Khinh Hoan.

"Cô ta là cực phẩm." Tả Khinh Hoan nghiêm túc suy nghĩ một chút trả lời.

"Vậy là mỹ nhân có được giảm giá không?" Thi Vân Dạng trêu ghẹo hỏi, nàng người này gặp ai cũng có thể nói đùa.

Tả Khinh Hoan liếc Thi Vân Dạng một cái, lại nhìn về phía Tần Vãn Thư, nhìn thấy Tần Vãn Thư cũng chỉ mỉm cười nhìn mình, dường như chờ đáp án của mình, tựa hồ giống như một người qua đường đứng xem náo nhiệt.

"Tốt, phần nước của cô ta tôi miễn phí mời cô ta." Tả Khinh Hoan rất sảng khoái đáp ứng, bất quá sự hào phóng của nàng cũng chỉ dành cho Tần Vãn Thư, đối với hai nữ nhân còn lại một phân tiền cũng không thể thiếu.

"Còn nhan sắc của tôi thế nào?" Thi Vân Dạng không bằng lòng, ngoài Nghiêm Nhược Vấn nữ nhân cứng nhắc kia không tính, mình dù nhìn thế nào cũng là một đại mỹ nhân, làm sao không miễn phí luôn phần của mình đâu?

"Không phải là loại tôi thích." Ngụ ý, sắc đẹp của cô muốn ở chỗ của tôi ăn free uống free không có cửa đâu.

"Tôi không đẹp bằng cô ta sao?" Thi Vân Dạng nhăn mày hỏi, nàng bắt đầu cảm thấy bực bội.

"Đó là đương nhiên." Tả Khinh Hoan cảm thấy như thế.

Thi Vân Dạng lớn bằng tuổi này, tuy nói một số khía cạnh có lẽ so ra thua kém Tần Vãn Thư, nàng cũng chấp nhận, nhưng ít nhất mình luôn kiêu ngạo tư sắc nàng chưa bao giờ cho rằng sẽ bại ở Tần Vãn Thư trong tay, rõ ràng là Tả Khinh Hoan không có mắt thẩm mỹ.

"Cô cứ tính hết mọi thứ không cần miễn phần của tôi." Tần Vãn Thư thản nhiên cắt ngang càng ngày càng náo loạn cũng đối Tả Khinh Hoan nổi lên một chút hứng thú Thi Vân Dạng. Tần Vãn Thư rất hiểu biết con người của Thi Vân Dạng, người này phàm là đối với người không thể chinh phục càng phát ra hứng thú trêu chọc cùng chinh phục, tính tình của nàng thật sự rất xấu.

Thi Vân Dạng còn muốn nói gì đó, nhưng ở trước mặt Nghiêm Nhược Vấn, sợ bị Nghiêm Nhược Vấn chê cười nên không tiếp tục chọc ghẹo nữa, thật ra nàng không thèm để ý chút tiền lẻ này, chỉ có điều sắc đẹp của mình như thế nào bị người vô thị, sau đó ai oán nhìn Tần Vãn Thư một cái, *đã sinh Thư, sao còn sinh Dạng* (câu này là Thi Vân Dạng bắt chước một câu nói nổi tiếng của Chu Du: "Trời đã sinh Du, sao còn sinh Lượng" trong Tam Quốc Chí)? Bất quá lập tức lòng tự tin lại quay về, cùng Tần Vãn Thư học chung bao nhiêu năm người theo đuổi mình nhiều hơn của Tần Vãn Thư, thật tình không biết, nữ nhân như Tần Vãn Thư đại đa số người đều khao khát có được nhưng dám theo đuổi Tần Vãn Thư thật đúng là không có mấy.

Tả Khinh Hoan đưa tiền thối cho Tần Vãn Thư, vẫn là không tính tiền phần của nàng, Tần Vãn Thư chỉ nhìn một chút nàng không nói thêm gì liền rời đi.

Sau chín giờ tối lượng khách giảm xuống, Tả Khinh Hoan chuẩn bị gọi người làm đóng cửa, Tả Khinh Hoan ở trước quầy thu ngân kiểm tra tiền bán trong ngày, cảm giác đếm tiền thật là thoải mái, Tả Khinh Hoan thầm nghĩ, nếu có thể duy trì trước mắt lưu lượng khách hàng vậy chắc chắn sẽ không bị lỗ vốn, nghĩ đến đây Tả Khinh Hoan an tâm.

Đợi Tả Khinh Hoan kết sổ xong, mới phát hiện Lý Hâm một mình đang làm vệ sinh, còn hai người giúp việc đã sớm rời khỏi.

"Bồ cũng là lão bản, việc này không cần bồ đi làm, kêu bọn họ làm thì được rồi." Tả Khinh Hoan cảm thấy Lý Hâm có thể lực của ba người cộng lại, bận rộn cả ngày cũng không thấy nàng kêu mệt, không hiểu là đang tự ngược hay là tinh lực tràn trề nữa.

"Dù sao tâm tình của mình không tốt, cho bọn họ nghỉ sớm một chút." Lý Hâm tiếp tục lau sàn nhà, đầu cũng không ngẩng lên.

"Có lão bản như bồ, nhân viên sẽ rất vui vẻ." Tả Khinh Hoan thấy Lý Hâm tiếp tục chà sàn sớm muộn gì cũng biến thành hoàng kiểm bà (thiếu phụ luống tuổi có chồng), quả nhiên nữ nhân này không có tình yêu thẩm thấu, trở nên khô khan, vẫn nên tranh thủ tìm một mỹ nữ làm dịu một chút trước mặt nữ nhân đi, nàng cũng không nghĩ trong quán xuất hiện một cái hoàng kiểm bà.

"Bồ về trước đi, mình làm xong sẽ đóng cửa." Lý Hâm quan tâm nói.

"Vậy mình về trước, bồ lau một lần là được rồi, đừng ở lại khuya quá." Tả Khinh Hoan nhắn nhủ nói, Lý Hâm tâm tình không tốt thời điểm thực thích làm việc nhà, có khi làm đi làm lại đến vài lần, loại này tự hành hạ thật không thể chấp nhận.

Tả Khinh Hoan rời quán thời điểm, một luồng sáng chói mắt từ đèn xe chiếu vào khiến nàng thiếu chút nữa không mở được đôi mắt, Tả Khinh Hoan rất nhanh phát hiện người trên xe là Tần Vãn Thư.

Đèn xe được tắt đi, Tả Khinh Hoan lập tức chạy đến bên cạnh xe Tần Vãn Thư, gõ vào kính xe, Tần Vãn Thư hạ kính xuống.

"Cô như thế nào còn không về nhà?" Tả Khinh Hoan hỏi.

"Tôi mới từ công ty trở về, vừa lúc đi ngang qua, muốn hay không tôi đưa cô về?" Tần Vãn Thư nhẹ nhàng hỏi.

Trùng hợp đi qua sao? Khéo như vậy sao, Tả Khinh Hoan hạnh phúc thầm nghĩ. Thật ra Tần Vãn Thư ra khỏi công ty khá trễ, nhưng nàng cũng không hiểu là cố ý vẫn là tiềm thức lúc chạy qua cửa tiệm của Tả Khinh Hoan, nhìn thấy bên trong còn sáng đèn liền ngừng lại một lát, đang chuẩn bị rời đi Tả Khinh Hoan lại đi ra nên đúng dịp gặp được.
"Tốt lắm." Tả Khinh Hoan không chút khách khí lập tức đi đến phía cửa bên kia, mở cửa xe, ngồi vào ghế bên cạnh người lái.

Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan lại không nhớ thắt dây an toàn, nên chồm người qua thế Tả Khinh Hoan cài dây an toàn, Tả Khinh Hoan giương lên khóe miệng, nàng thực thích những động tác săn sóc nhỏ nhặt của Tần Vãn Thư, tổng hội khiến mình trong lòng không biết từ đâu đến ấm áp.

"Vì sao cô cười vui vẻ như vậy?" Tần Vãn Thư nhìn đến nụ cười sáng lạn của Tả Khinh Hoan hỏi.

"Nhìn thấy cô, tôi thực vui vẻ a." Tả Khinh Hoan tự nhiên bày tỏ.

Tần Vãn Thư liếc Tả Khinh Hoan một cái, không lập tức mở miệng nói chuyện, sau một lúc lâu mới nói ra: "Cám ơn cô mời tôi uống trà chiều."

"Không có biện pháp, ai kêu Tần mỹ nhân bộ dáng xinh đẹp như vậy đây?" Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư sườn mặt vừa cười vừa nói, Tần mỹ nhân, thật đúng là Tần mỹ nhân a, Tả Khinh Hoan rất thích từ này.

Tần mỹ nhân, Tần Vãn Thư trong lòng cảm thấy cách gọi này có chút không đứng đắn, nghe đến thật không quen, Tần Vãn Thư biểu tình như thường có điều hai bên tai lại hơi đỏ lên, may mà trong xe hơi tối nên Tả Khinh Hoan không có phát hiện ra.

"Đi hướng nào đây?" Tần Vãn Thư hỏi, là muốn về kim ốc hay là nhà trọ độc thân của nàng.

"Bên trái." Đã thật lâu mình không có trở về biệt thự Hàn Sĩ Bân mua cho, nhà đó cũng là do mình đứng tên sở hữu, Tả Khinh Hoan suy xét muốn hay không bán nó đi, nhưng hiện nay Tả Khinh Hoan cũng chưa dám hành động miễn cho Hàn Sĩ Bân tức giận đến giậm chân.

Tần Vãn Thư quẹo xe về bên trái, lúc biết Tả Khinh Hoan muốn trở về nhà trọ nhỏ của nàng, Tần Vãn Thư tâm tình cũng không tệ lắm, thật ra thì cả ngày hôm nay tâm tình vẫn rất tốt.

Rất nhanh hai người đã đến chỗ ở của Tả Khinh Hoan.

"Muốn hay không vào ngồi chơi một chút?" Tả Khinh Hoan chớp đôi mắt được xem là bộ phận xinh đẹp nhất trên khuôn mặt của mình dò hỏi Tần Vãn Thư, giống như ánh mắt của một con chó nhỏ nhìn xem chủ nhân.

"Không tiện, đã khuya rồi." Trước đây không lâu Hàn Sĩ Bân gọi điện thoại nói muốn tới đón mình trở về nhưng bị mình từ chối, thời gian cũng thật không còn sớm, nếu mình không về nhà, Hàn Sĩ Bân có thể nóng ruột đến chết.

"Chỉ một lúc thôi." Tả Khinh Hoan giữ chặt lấy cổ tay của Tần Vãn Thư, không buông cho Tần Vãn Thư đi, đã nhiều ngày không gặp nàng, thực luyến tiếc để nàng rời đi.

"Vẫn là không tốt..." Tần Vãn Thư lần này cự tuyệt hiển nhiên không còn kiên định, so với về nhà đối mặt ngày càng không nghĩ nhìn đến Hàn Sĩ Bân, cùng Tả Khinh Hoan ở chung vẫn là rất thoải mái và vui vẻ.

"Được rồi, chỉ một lúc thôi." Tả Khinh Hoan thấy Tần Vãn Thư có xu hướng nhượng bộ, vạn phần nhiệt tình nắm chặt tay nàng, bên nắm bên kéo Tần Vãn Thư hướng nhà trọ đi đến.

"Muốn hay không uống ít rượu?" Tả Khinh Hoan thay áo ngủ xong, hỏi nghiêm cẩn ngồi trên sô pha Tần Vãn Thư.

Tần Vãn Thư lắc đầu, nàng vì cơ thể quan hệ đối với rượu rất mẫn cảm, hơi uống một ít rượu liền dễ dàng say, trời sinh cơ thể như vậy nên bình thường nàng rất ít uống.

"Vậy tôi rót cho cô một ly nước trái cây." Tả Khinh Hoan tự mình mở một chai rượu vang theo kim ốc lén lút lấy về, nàng ở quán bar làm công thời điểm, đối rượu vô cùng quen thuộc, nên nàng pha cho Tần Vãn Thư một ly cocktail.

Tần Vãn Thư nhìn ly cocktail màu đỏ, nghĩ đến là nước trái cây liền không suy nghĩ uống một hơi, còn cảm thấy rất ngon, cũng uống thêm mấy ngụm.

Được vài hớp, Tả Khinh Hoan phát hiện có điểm không thích hợp, Tần Vãn Thư trắng nõn khuôn mặt đỏ bừng lên, Tả Khinh Hoan thầm nghĩ Tần đại tiểu thư không thể uống rượu sao?

"Tửu lượng của cô không cao?" Tả Khinh Hoan thuận miệng hỏi, trời biết, nàng hỏi vấn đề này là cỡ nào mưu đồ hiểm ác, vì nàng đã cảm giác được khi mình hỏi vấn đề này trong lòng thực hưng phấn.

"Ân, rất dễ say." Tần Vãn Thư gật đầu, nàng cảm giác mặt mình giống như thực nóng.

Tả Khinh Hoan thấy Tần Vãn Thư ánh mắt tuy cố gắng duy trì thanh minh nhưng ít nhiều đã có chút sương mù nổi lên, Tần Vãn Thư dưới tác dụng của rượu gương mặt đỏ ửng, thoạt nhìn cùng bình thường thâm bất khả trắc (sâu không lường được) Tần Vãn Thư giống như hai người khác nhau.


Tả Khinh Hoan trong lòng vui sướng có một thanh âm gian ác đang cổ động mình chuốc say Tần Vãn Thư, trên thực tế, nàng thực chuẩn bị làm như vậy, nàng lập tức pha thêm một ly cocktail, lần này độ cồn so với lần trước nặng hơn nhiều.

"Nước trái cây này hương vị cũng ngon lắm, cô thử uống xem." Tả Khinh Hoan cười tủm tỉm nói, nụ cười kia cỡ nào giống kẻ xấu dụ dỗ con gái đàng hoàng.


Tần Vãn Thư cảm thấy nước trái cây có chút không đúng, nhưng là ngăn không được sự nhiệt tình của Tả Khinh Hoan, nên lại uống vào hai ngụm, lúc này khuôn mặt càng đỏ, ánh mắt càng mơ màng, Tả Khinh Hoan cái này phải biến thân.


"Mặt của cô thật hồng..." Tả Khinh Hoan dựa sát Tần Vãn Thư, ngón tay nhẹ nhàng xoa Tần Vãn Thư tinh xảo khuôn mặt, ngón tay chạm đến cằm, nhẹ nhàng gợi lên cằm của Tần Vãn Thư, điển hình của tư thế đùa giỡn phụ nữ đàng hoàng, còn có tác dụng của rượu làm cho cảnh tượng trở nên ái muội hơn.


Tần Vãn Thư mặc dù có chút say, nhưng vẫn có vài phần thanh tỉnh, nàng cảm giác được mặt của Tả Khinh Hoan cách mặt mình càng lúc càng gần, mà trên mặt của mình cũng bắt đầu phát nhiệt.

Chương 32 - Rượu sau loạn tính

Có lẽ nhờ vào cảm giác say Tần Vãn Thư thuận theo trong lòng hảo cảm đối với Tả Khinh Hoan, hoặc cũng có lẽ lúc này đây cảnh tượng quá mức ái muội, đôi môi của hai người chạm vào thời điểm Tần Vãn Thư không hề chống cự, âm thầm đồng ý thuận theo tự nhiên.

Tả Khinh Hoan cảm giác Tần Vãn Thư không như lúc trước đề phòng nghiêm mật, thậm chí có chút dung túng hành động của mình, nên cũng không nóng lòng công chiếm lập tức. Tả Khinh Hoan thả chậm tiết tấu, tỏ ra thật ôn nhu, lưỡi nàng nhẹ nhàng liếm lộng đôi môi Tần Vãn Thư, dường như cố gắng mở ra Tần Vãn Thư nhắm chặt lối vào, nhưng hành động này xa xa không đủ. Tả Khinh Hoan nghĩ câu động Tần Vãn Thư dục vọng vốn được giấu kín kỹ càng nhất định giống như rượu ngon được phong tồn nhiều năm, hương thuần mỹ vị cực hạn. Nàng biết đối với nữ nhân như Tần Vãn Thư chắc chắn phải có kiên nhẫn như thợ săn bằng không dục tốc bất đạt (nóng vội sẽ thất bại).

Tần Vãn Thư không còn đủ cảnh giác để phòng bị, cảm thấy nụ hôn này rất mềm mại nhẹ nhàng, cùng tất cả nụ hôn trước đây bất đồng, ôn nhu khiến nàng không nghĩ đề phòng, Tần Vãn Thư nhẹ nhàng nhắm mắt lại vì bản thân cũng không kháng cự nụ hôn như vậy.

Đầu lưỡi của Tả Khinh Hoan khe khẽ đẩy ra đôi môi của Tần Vãn Thư, cảm giác lưỡi mình giống như tự có ý thức, nàng cảm giác trong lòng có một cỗ xao động không thể khắc chế, nguyên lai môi của nữ nhân là mềm mại như vậy, nguyên lai môi của nữ nhân là thơm tho ngọt ngào như vậy, nàng nhẹ nhàng cuốn lấy đầu lưỡi thẹn thùng trúc trắc của Tần Vãn Thư, nó hẵng còn ngượng ngùng né tránh.

Tay của Tả Khinh Hoan ôm lấy thắt lưng Tần Vãn Thư, không tự chủ được đem thân thể của nàng cùng mình thiếp lại gần nhau, Tả Khinh Hoan cảm giác thân nhiệt của mình bất chợt tăng cao.

Tay Tả Khinh Hoan khẽ vuốt ve lưng Tần Vãn Thư, trong lúc đó một chân chen vào giữa hai chân nàng, môi chậm rãi chuyển qua chiếc cổ trắng nõn, nóng bỏng đôi môi dán lên cổ nàng.

Tần Vãn Thư cảm giác được một đôi môi ấm áp chạm vào người trong lòng nảy sinh bất an, thân thể không thể nói rõ là thích hay không, chẳng qua không giống như ngày thường không có phản ứng.

Tả Khinh Hoan di chuyển xuống đôi xương đòn gợi cảm của Tần Vãn Thư, thân thủ muốn cởi y phục trên người nàng nhưng bị Tần Vãn Thư đè lại đôi tay có ý đồ xấu xa kia.

"Không được." Tần Vãn Thư trên mặt còn nhiễm thượng một tầng đỏ ửng mê ly, tuy ánh mắt dưới tác dụng của rượu mà có chút mơ màng nhưng ngữ khí rất kiên định, phát ra đúng là khí tức của người cấm dục.

"Không thoải mái sao?" Tả Khinh Hoan hỏi.

Tần Vãn Thư lắc lắc đầu, hành động này làm cho Tả Khinh Hoan mừng thầm, không có không thoải mái là dấu hiệu tốt.

"Vậy thoải mái sao?" Tả Khinh Hoan lại hỏi, đây mới là mấu chốt quan hệ để tiến thêm một bước.

Tần Vãn Thư vẫn lắc đầu.

Tả Khinh Hoan nhìn thấy biểu tình của Tần Vãn Thư không giống nói dối, chẳng lẽ nói Tần Vãn Thư thân thể thật sự là bị lãnh cảm?

"Vậy có cảm giác sao?" Tả Khinh Hoan chưa từ bỏ ý định, tiếp tục hỏi.

Tần Vãn Thư gật đầu, sau đó lại lắc đầu.

"Đó là cảm giác gì?" Tả Khinh Hoan không tha hỏi tiếp, nàng cũng rất ngạc nhiên Tần Vãn Thư bị mình khiêu khích có cảm giác gì.

Tần Vãn Thư vừa không nghĩ trả lời cũng không có tinh thần trả lời, Tần Vãn Thư cảm thấy mí mắt của mình càng ngày càng nặng, thể chất của Tần Vãn Thư là đụng vào rượu sau liền dễ dàng mệt mỏi chỉ muốn ngủ. "Tôi mệt." Tần Vãn Thư nghiêng đầu dựa hướng Tả Khinh Hoan, lầm bầm nói.

Tả Khinh Hoan trong đầu tràn đầy ý nghĩ đen tối, nghe đến Tần Vãn Thư nói "Tôi mệt" sau liền không còn một mảnh, nàng đang mong đợi Tần Vãn Thư rượu sau loạn tính, ai ngờ Tần Vãn Thư rượu sau chỉ muốn đi ngủ. Tả Khinh Hoan cảm thấy thập phần tiếc hận nhưng nghĩ đến đêm nay có thể giữ lại Tần Vãn Thư, tâm tình lại vui vẻ hơn. Đặc biệt khi Tần Vãn Thư ỷ lại dựa đầu vào bờ vai của mình, Tả Khinh Hoan cảm thấy trong lòng một mảnh mềm mại, thực tự nhiên thân thủ đỡ lấy thắt lưng của Tần Vãn Thư, ôm nàng vào lòng.

"Ngoan, chúng ta lên giường đi ngủ." Tả Khinh Hoan thừa lúc Tần Vãn Thư còn không có hoàn toàn ngủ, tranh thủ giúp nâng nàng lên giường, Tần Vãn Thư vừa đặt đầu xuống gối liền ngủ.

Tả Khinh Hoan sợ Tần Vãn Thư không thay quần áo, còn có nội y sẽ ngủ không thoái mái, thân thủ cởi áo sơ-mi cho Tần Vãn Thư lộ ra màu tím nhạt áo ngực, chặt chẽ ôm lấy hai khỏa đầy đặn cao ngất, còn có trung gian khêu gợi khe rãnh, nữ nhân này dáng người thực không có khuyết điểm, lần trước coi lén thời điểm, Tả Khinh Hoan đã hiểu được không gì sánh bằng trực tiếp nhìn thấy, như vậy hình ảnh thực sự làm cho người khác khâm phục hoàn mỹ dáng người. Nàng chỉ muốn cho Tần Vãn Thư ngủ thoải mái một chút, cũng không phải cố ý rình xem, Tả Khinh Hoan tâm lý đang ngụy biện cho bản thân. Chẳng qua là muốn giúp Tần Vãn Thư cảm thấy thoải mái khi ngủ, có tất yếu ngay cả lớp trong cùng riêng tư nhất cũng cởi sao? Tuy Tả Khinh Hoan động tác cẩn thận hết sức nhưng vẫn quấy nhiễu đến Tần Vãn Thư, nàng hơi nhíu mày nhưng vẫn không mở mắt ra.

Tả Khinh Hoan trong khi cởi ra lớp nội y phía dưới, đôi mắt không thể khống chế nhìn xuống đóa hoa màu hồng nhạt như ẩn như hiện ẩn núp trong khu rừng huyền bí, hai cánh hoa chặt chẽ đóng lại, thật sự là cấm kỵ thần bí địa phương. Tả Khinh Hoan cảm thấy mình nếu không phải còn một chút nhân tính, nàng nhất định thân thủ đi sờ vào, đùa nghịch một phen, nàng còn muốn ở Tần Vãn Thư trên người từ đầu đến cuối sờ qua một lần.

Tả Khinh Hoan cởi sạch đồ của Tần Vãn Thư sau, chính mình chạy tới phòng tắm vội vàng tắm rửa sơ qua liền đi ra, lại ngắm nghía thân thể của Tần Vãn Thư một lần nữa mới đứng dậy đi lấy một bộ áo ngủ của mình mặc vào cho nàng, với tính tình của Tần Vãn Thư sáng mai nếu phát hiện mình bị quá chén, còn bị cởi sạch sẽ, khả năng rất lớn nàng sẽ sinh khí. Tả Khinh Hoan tuy thích chọc ghẹo Tần Vãn Thư nhưng cũng là không dám chạm vào mấu chốt điểm của nàng, Tả Khinh Hoan biết những người thoạt nhìn càng ôn hòa đến lúc tức giận càng phát ra đáng sợ.

Lúc này, di động Tần Vãn Thư vang lên, Tả Khinh Hoan cầm nó lên, nhìn thấy là số của Hàn Sĩ Bân, Tả Khinh Hoan ngay cả suy nghĩ cũng không cần liền tắt máy. Tả Khinh Hoan khóe miệng hiện lên một tia cười đểu, đêm nay đem Tần Vãn Thư giữ lại bên người, Hàn Sĩ Bân đợi không thấy lão bà về nhà thế nào cũng lo lắng, ngày mai Tần Vãn Thư về nhà, đối mặt Hàn Sĩ Bân, lại nên là cảnh tượng như thế nào? Hàn Sĩ Bân có thể hay không chất vấn đêm không về nhà lão bà đâu? Nghĩ đến, Tả Khinh Hoan cảm thấy rất thú vị.

Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư dung nhan xinh đẹp khi ngủ, nữ nhân này thật đúng là lông mi vừa dài vừa dày, đôi mắt tinh lượng, cái mũi xinh xắn, đôi môi cũng cực mỹ, quả nhiên là một vị mỹ nhân tinh xảo, là nữ nhân sẽ làm cho người khác nổi lên dục vọng chiếm hữu.

Tả Khinh Hoan khẽ hôn nhẹ vào bên môi Tần Vãn Thư, lại hôn một cái lên trán, mới an phận nằm xuống bên cạnh Tần Vãn Thư, nếu có lần sau cũng sẽ không dễ dàng như vậy buông tha cô, Tả Khinh Hoan thầm nghĩ, nàng cũng không phải là mỗi lần đều có khả năng làm quân tử. Tả Khinh Hoan nhanh chóng ôm chặt thân thể Tần Vãn Thư. Nàng thích hương vị trên người Tần Vãn Thư, khí tức thản nhiên làm cho người ta tràn ngập ỷ lại cảm giác.
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna