Google.com.vn Đọc truyện Online

04/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 33 + 34

Đăng bởi Ngân Giang | 04/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 33 - Biến tâm

Tần Vãn Thư nằm mơ thấy mình bị một con rắn thật to cuốn lấy, nàng cố gắng dẫy dụa thoát thân, lại như thế nào cũng tránh không thoát, bị quấn càng lúc càng chặt cơ hồ làm cho nàng thở không nổi.
Tần Vãn Thư bỗng nhiên mở to mắt, hoàn hảo chỉ là ác mộng. Tần Vãn Thư hơi hơi thở dài nhẹ nhõm, nàng phát hiện Tả Khinh Hoan cánh tay đặt ở trên ngực của mình, khó trách trong mơ hội cảm giác bị quấn lấy gắt gao. Tần Vãn Thư nhìn đang say giấc Tả Khinh Hoan không khỏi suy nghĩ một lần đêm qua tình cảnh, thật hiển nhiên ly nước trái cây Tả Khinh Hoan pha cho nàng có chứa rượu, nghĩ đến nụ hôn tối hôm qua, Tần Vãn Thư hơi hơi nhíu mày, khi hất bàn tay đặt trên ngực mình ra lại phát hiện một vấn đề khác, nguyên bản y phục trên người đã bị đổi thành đồ ngủ, thực hiển nhiên quần áo là không phải do mình đổi.
Tả Khinh Hoan vì động tác của Tần Vãn Thư mà bị bừng tỉnh: "Buổi sáng tốt lành." Tả Khinh Hoan hướng Tần Vãn Thư nở rộ một cái tươi cười sáng lạn.
Một chút cũng không tốt, Tần Vãn Thư thầm nghĩ: "Ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì? Ngày hôm qua chị không trở về sao?" Tần Vãn Thư làm bộ như không nhớ rõ, miễn cho mình bị xấu hổ.
"Chị một chút rượu cũng không uống được sao? Chị uống xong cocktail của em pha liền say." Tả Khinh Hoan ra vẻ kinh ngạc nói.
"Cocktail lại không phải nước trái cây." Tuy rằng hơn kém một chữ, nhưng rõ ràng hai thứ là hai thức uống khác nhau.
"Trong mắt của em, cocktail tương đương với nước trái cây." Tả Khinh Hoan cãi lại, nàng có thể nói ra như vậy là do đối với tửu lượng tốt như Tả Khinh Hoan, cocktail xác định tương đương nước trái cây, hơn nữa khi Tả Khinh Hoan pha cocktail cho Tần Vãn Thư uống, cũng không biết Tần Vãn Thư đối rượu mẫn cảm như vậy, chỉ là chuyện ngoài ý muốn.
Hiển nhiên, Tần Vãn Thư tìm không ra sơ hở liền chấm dứt đề tài này, đối với nụ hôn tối qua kiên quyết không đề cập tới.
Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư đứng dậy đi vào phòng tắm, cũng đi theo.
"Em nhớ chuyện gì xảy ra tối hôm qua không?" Tần Vãn Thư không nghĩ nhắc tới, ngược lại Tả Khinh Hoan rất muốn nói đến.
"Không." Tần Vãn Thư lắc đầu, tiếp tục giả bộ mất trí nhớ.
"Ngày hôm qua chị uống say sau đó hôn em, còn đem người ta đặt ở dưới thân..." Tả Khinh Hoan ngượng ngùng nói, Tả Khinh Hoan quả nhiên là người thích hành động, xem biểu tình kia tựa hồ như thật. Nếu Tần Vãn Thư nhớ không nổi, mình như thế nào đổi trắng thay đen đều có thể đánh lừa nàng.
Quả nhiên, Tần Vãn Thư vẻ mặt luôn luôn bình tĩnh sụp đổ, nàng không nghĩ tới Tả Khinh Hoan có thể vặn vẹo sự thật, sau một lúc lâu, Tần Vãn Thư mới bình tĩnh lại.
"Thật sao?" Tần Vãn Thư chọn mi hỏi ngược lại.
"Ân." Tả Khinh Hoan gật đầu, Tả Khinh Hoan đều nhanh đau bụng, Tần Vãn Thư vừa rồi chợt lóe mà qua suy sụp biểu tình thật rất tuyệt.
"Uống rượu xong nhớ không rõ." Tần Vãn Thư đem sở hữu trách nhiệm đổ cho chuyện say rượu, có câu người không biết không có tội.
"Dù sao là chị hôn em, đã hôn rồi, có phải hay không để cho em hôn lại đi?" Tả Khinh Hoan tươi cười dị thường tà ác.
Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan bỗng nhiên có loại vô lực cảm giác, rõ ràng nàng chiếm tiện nghi của mình, hiện tại ngược lại biến thành giống như mình là người được lợi.
"Chuyện phát sinh sau say rượu không thể xem như là thật đi?" Tần Vãn Thư hỏi ngược lại, nàng tự nhiên là chết cũng không nhận.
"Vì sao không thể là thật đâu?" Tả Khinh Hoan không đồng ý, không buông tha cho đề tài này.
"Tả Khinh Hoan, em nên biết có chừng có mực!" Biểu tình của Tần Vãn Thư hơi hơi trở nên lạnh lùng, nàng không nghĩ tiếp tục nói về đề tài này. Một khi nghĩ đến như thế nào đối mặt truy vấn của Hàn Sĩ Bân, nàng đã thấy nhức đầu, Tả Khinh Hoan ngược lại gây thêm phiền phức cho mình.
Trong ấn tượng của Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư vẫn là người phi thường hiểu chuyện, mặc dù không hài lòng cũng rất ít không nể mặt, nên nàng bây giờ không dám thử lại tính kiên nhẫn của Tần Vãn Thư nữa.
"Chị muốn tắm, em có thể đi ra ngoài trước không?" Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan thu liễm không còn biểu hiện khinh suất, lập tức khôi phục biểu tình luôn luôn ôn nhu như trước.
"Được rồi, em đi trước làm bữa sáng, chị ăn xong hãy đi." Tả Khinh Hoan rời khỏi phòng tắm, chạy đến phòng bếp chuẩn bị điểm tâm.
Trong phòng tắm, Tần Vãn Thư mặc cho nước từ vòi sen chảy qua da thịt của mình, nhắm lại hai mắt, thật ra trong lòng nàng vẫn biết, nàng vừa rồi cũng không phải chân chính sinh khí, chỉ là không thích Tả Khinh Hoan nói tiếp đề tài kia không ngừng. Tối hôm qua, nàng quả thật có chút say, nhưng không phải hoàn toàn bất tỉnh, nàng biết bản thân mình dung túng những hành động của Tả Khinh Hoan, thế nhưng trước khi bản thân còn không làm rõ tâm sự, nàng không thích Tả Khinh Hoan theo đuổi gắt gao, còn rất nhiều chuyện, nàng nhất thời khó có thể lựa chọn.
Tần Vãn Thư cũng chỉ vội vàng tắm rửa sau đó đi ra, mở điện thoại lên, mấy chục cuộc gọi chưa tiếp, còn hơn mười tin nhắn, đều của Hàn Sĩ Bân, thật là phiền toái, Tần Vãn Thư thầm than không ổn.
Tần Vãn Thư gọi điện thoại cho Hàn Sĩ Bân.
"Có chuyện gì sao?" Tần Vãn Thư hỏi, đại khái Hàn Sĩ Bân cả một đêm cũng chưa ngủ vẫn tìm kiếm tung tích của mình, điều này làm cho Tần Vãn Thư có chút áy náy, tuy Hàn Sĩ Bân bao dưỡng tình phụ bên ngoài, nhưng hắn đối mình chăm sóc chu đáo lại không một chút giả dối.
"Em đi đâu vậy? Vì cái gì tắt máy không tiếp điện thoại, em có biết anh rất lo lắng không? Anh thiếu chút nữa phải đến sở cảnh sát báo án, em..." Hàn Sĩ Bân nghe được điện thoại Tần Vãn Thư gọi lại, liên tục hỏi một đống câu hỏi, cũng lộ ra một ít chỉ trích, có thể nghe ra Hàn Sĩ Bân lo lắng hấp tấp thái độ.
Lúc này Tả Khinh Hoan theo phòng bếp đi ra, nhìn Tần Vãn Thư đang gọi điện thoại, Tần Vãn Thư làm một cái thủ thế, ý bảo nàng đừng lên tiếng.
"Em không sao, chờ khi em về sẽ cùng anh giải thích." Nhiều vấn đề như vậy, Tần Vãn Thư nhất thời cũng trả lời không hết, hơn nữa nếu nói dối cùng một lúc cũng không dễ dàng.
"Em ở đâu? Anh đến đón em!" Lần này Hàn Sĩ Bân thực kiên trì, hắn rất hối hận tối hôm qua không có kiên trì đi đón Tần Vãn Thư, đến nỗi dọa mình lo lắng bất an chỉnh một đêm, mất ngủ chỉnh một đêm.
"Không cần đâu, em lập tức trở về liền, di động sắp hết pin, không nói nữa." Tần Vãn Thư cúp máy, Tần Vãn Thư một khi nghĩ đến trở về đối mặt một đống chất vấn từ Hàn Sĩ Bân, lập tức cảm thấy đau đầu.
"Điện thoại của chồng chị sao?" Tả Khinh Hoan hỏi.
"Ân." Tần Vãn Thư gật đầu.
"Ăn điểm tâm đi." Tả Khinh Hoan nói sang chuyện khác, nàng phát hiện mình ngày càng ngày không thích cùng Tần Vãn Thư nhắc tới Hàn Sĩ Bân, nam nhân kia từng là nàng cùng Tần Vãn Thư cầu nối, nay giống như trở thành chướng ngại.
Trong thời gian ăn cũng không có nhiều chuyện để nói, bữa sáng rất nhanh kết thúc.
Ăn xong Tần Vãn Thư liền lập tức lái xe trở về, trên đường về nhà, Tần Vãn Thư gọi điện thoại một người khác.
Tần Vãn Thư vào cửa thời điểm, phát hiện Hàn Sĩ Bân ngồi ở sô pha trong phòng khách đang hút thuốc chờ mình.
"Em nghĩ anh đã cai thuốc lá." Tần Vãn Thư thản nhiên nói.
Hàn Sĩ Bân biết Tần Vãn Thư không thích ngửi mùi thuốc lá, bình thường ở nhà tuyệt đối không hút, nhưng là tìm cả một đêm, tâm tình vô cùng nóng nảy mới nhịn không được lấy thuốc ra hút.
Hàn Sĩ Bân ngẩng đầu nhìn Tần Vãn Thư, vốn là một bụng bất mãn trách cứ, sau khi nhìn thấy Tần Vãn Thư liền tiêu hơn phân nửa, Tần Vãn Thư chính là có một loại ma lực sẽ làm cho người khác ở trước mặt nàng không thể nổi giận.
"Em tối hôm qua đi đâu vậy?" Hàn Sĩ Bân dập tắt điếu thuốc đang hút dở hỏi, Tần gia hắn gọi điện thoại đến hỏi, chỉ nhận được một câu nàng không trở về Tần gia, hỏi Thi Vân Dạng, Thi Vân Dạng nói Tần Vãn Thư đã lái xe về nhà, Tần Vãn Thư bên người toàn bộ người quen, hắn cơ hồ đều hỏi thăm một lượt, nhưng mà không có ai biết Tần Vãn Thư ở nơi nào, khiến cho hắn thiếu chút nữa phải đi báo cảnh sát.
"Tối hôm qua em nhận được điện thoại của Tần Đằng, em ấy nhờ em giúp làm một phần cập nhật đánh giá tài sản để thu mua một doanh nghiệp, em ở chỗ của Tần Đằng nhất thời bận rộn, di động có lẽ là do hắn tắt đi." Tần Vãn Thư dùng Tần Đằng làm lá chắn, ai kêu bình thường Tần Đằng ra vẻ hỗn đãn làm chi?
Hàn Sĩ Bân cơ hồ tất cả các số điện thoại đều thử qua, nhưng cố tình bỏ qua Tần Đằng, không có biện pháp tỷ phu (anh rể) cùng tiểu cữu tử (cậu em vợ) hai người quan hệ không phải rất tốt, hơn nữa Hàn Sĩ Bân tự nhiên sẽ không đem luôn luôn trầm tĩnh đáng tin Tần Vãn Thư cùng thường xuyên náo loạn càn quấy Tần Đằng liên hệ cùng nhau.
"Em ấy muốn mua doanh nghiệp nào? Cần gì vội vã như vậy chứ?" Hàn Sĩ Bân hỏi, đến nỗi làm cho luôn luôn tâm tư tinh tế tự gia lão bà bận rộn quên luôn mình.
"Là công ty cổ phần Vân Dương." Tần Vãn Thư nói dối lúc nào cũng chuẩn bị kỹ càng, Tần Đằng quả thật nguyên bản muốn mình giúp làm một bản đánh giá tài sản, bất quá trước đây mình đã từ chối, chính là hiện tại muốn nhờ Tần Đằng che giấu mới đáp ứng làm một bản đánh giá tài sản của công ty đó cho hắn.
"Em ấy muốn thu mua Vân Dương?" Hàn Sĩ Bân có chút kinh ngạc, phía trước có nghe đồn có một công ty mới chấm trúng cổ phần của Vân Dương, xem ra tin tức quả nhiên không giả, là Tần Đằng muốn thu mua Vân Dương.
"Ân." Tần Vãn Thư gật đầu, nàng biết Hàn Sĩ Bân đã tin hơn phân nửa, Tần Vãn Thư cảm thấy từ khi nhận thức Tả Khinh Hoan, bản thân nói dối số lần trực tiếp nâng cao.
"Về sau, mặc kệ như thế nào, đều phải nhớ rõ gọi điện thoại báo trước cho anh một tiếng." Hàn Sĩ Bân dặn dò.
"Lần này là do em sơ sót." Tần Vãn Thư hơi có vẻ ái náy nói. Thế nhưng có rất nhiều việc ở bất tri bất giác trung thay đổi.

Chương 34 - Tần Vãn Thư ngoại tình

"Chị có biết tỷ tỷ của tôi có bạn bè mới không?" Tần Đằng hỏi Thi Vân Dạng.
"Không có nghe bồ ấy nhắc qua, như thế nào?" Thi Vân Dạng hỏi, Tần Đằng nhiều khi quan tâm Tần Vãn Thư một cách thái quá, nàng sớm thấy lại không thể chỉ trích, Thi Vân Dạng hoài nghi hắn có luyến tỷ tâm tình.
"Tỷ tỷ của tôi giống như có hai lần qua đêm bên ngoài, lúc trước là do Hàn Sĩ Bân không ở nhà không nói, bây giờ Hàn Sĩ Bân ở nhà, thế nhưng tối hôm qua cũng không về nhà, chuyện này phát sinh ở tỷ tỷ trên người thật là rất ngoài ý muốn." Buổi sáng tỷ tỷ còn gọi điện thoại nhờ mình giúp nàng che giấu, thật sự là hiếm thấy.
"Tỷ tỷ của cậu tối hôm qua không về nhà, hơn nữa còn có tiền lệ?" Thi Vân Dạng vẻ mặt bất khả tư nghị nhìn Tần Đằng, khó trách ngày hôm qua Hàn Sĩ Bân gọi hai ba cú điện thoại hỏi hành tung của Tần Vãn Thư. Phải biết rằng, từ nhỏ đến lớn, bản thân mình tổng làm rất nhiều chuyện khác người, đương nhiên cũng không ít giựt giây Tần Vãn Thư cùng mình hành động, nhưng Tần Vãn Thư trước sau như một là ngoan ngoãn nữ nhi, ít khi làm ra những chuyện quá giới hạn, cho nên nghe được tin tức này, Thi Vân Dạng cảm thấy thật sự rất thần kỳ.
"Chị một chút cũng không biết sao?" Tần Đằng nhìn Thi Vân Dạng vẻ mặt không thể tin biểu tình, liền hiểu được ở chỗ của Thi Vân Dạng cũng không hỏi ra vấn đề gì.
"Tôi nếu biết rõ chẳng lẽ sẽ dấu giếm cậu sao? Bất quá, tỷ tỷ của cậu buổi tối không về nhà thì đi nơi nào? Tỷ tỷ của cậu có tình phu?" Thi Vân Dạng phát hiện tâm hồn bát quái của mình tự nhiên bốc cháy, trước nay chưa có mạnh mẽ như vậy.
"Không biết nữa, theo tôi phỏng đoán, lần trước không về nhà đại khái là cùng nữ nhân một chỗ." Lần trước theo tỷ tỷ trên người ngửi được nước hoa, rõ ràng là của nữ nhân dùng.
"Oa oa oa! Tần Vãn Thư cũng ngoạn nữ nhân, má ơi, chuyện này so với chuyện Nghiêm Nhược Vấn ngoạn nữ nhân còn hay ho hơn nhiều! Tần Vãn Thư cũng rất quá đáng, tôi có bí mật gì cũng chia sẻ với bồ ấy, bồ ấy lại ẩn dấu bí mật lớn như vậy cũng không nói cho tôi nghe." Thi Vân Dạng bất bình nói.
"Này, chị đừng dung tục như vậy, tỷ tỷ của tôi không giống chị." Tần Đằng đánh chết cũng không tin, tỷ tỷ của mình cũng sẽ ngoạn nữ nhân.
"Nói cho chính xác, tỷ tỷ của cậu hoàn mỹ đến đâu thì cũng là người, cũng có thất tình lục dục." Thi Vân Dạng vui với kết quả dự đoán của mình, nàng chờ đợi thiệt nhiều năm, cỡ nào hy vọng xuất hiện một người có thể đảo lộn cuộc sống nhàm chán của Tần Vãn Thư, khiến Tần Vãn Thư làm ra những chuyện kinh thế hãi tục. Ngày sau Thi Vân Dạng biết được Tần Vãn Thư ngoạn chính là nữ nhân của lão công khi, hoàn toàn thỏa mãn nguyện vọng xấu xa của nàng, cũng làm cho nàng thán phục không ngớt, đại tiểu thư quả nhiên không lên tiếng thì thôi, một khi ra tay sẽ trở nên nổi tiếng!
"Nói hưu nói vượn." Tần Đằng vẫn cảm thấy khả năng này không cao.
"Bất quá, nói, tỷ tỷ của cậu nếu thực ngoạn nữ nhân, cậu còn có thể tôn sùng bồ ấy như nữ thần nữa không?" Thi Vân Dạng tò mò hỏi, trong mắt Tần Đằng, Tần Vãn Thư hoàn toàn được thần hóa.
"Ngoạn nữ nhân cũng không phải chuyện gì lớn lao, chị ấy nếu thích, tôi giới thiệu thêm vài người cho chị ấy cũng không thành vấn đề?" Tần Đằng không đồng ý nói lại.
Thi Vân Dạng cảm thấy mình hỏi sai người, cuộc sống cá nhân của Tần Đằng không hề có chừng mực, lại càng không hội lấy cuộc sống riêng tư đến đánh giá một người, Tần Đằng chỉ lưu tâm ai mạnh ai yếu, hắn tôn sùng người mạnh hơn hắn.
"Đại tiểu thư, có rảnh đi ăn bữa cơm không?" Thi Vân Dạng lập tức đuổi đi Tần Đằng, gọi điện thoại hẹn Tần Vãn Thư, không có biện pháp, tin tức bát quái này so với lúc trước ác chỉnh Nghiêm Nhược Vấn còn làm cho nàng hứng thú hơn.
Tần Vãn Thư nghe được thanh âm cao vút của Thi Vân Dạng, liền biết Tần Đằng lắm miệng, Tần Vãn Thư khẽ lắc đầu, cơn nhức đầu lại kéo đến.
"Mình không có thời gian." Tần Vãn Thư mới không nghĩ bị xoi mói, dựa theo tình hình tiếp tục phát triển, khả năng Tả Khinh Hoan bị bại lộ khá lớn, bất quá hiện nay Tả Khinh Hoan thân phận có vi diệu chuyển biến, trước đây là nhân tình của Hàn Sĩ Bân, bây giờ hóa ra làm cho hai người biết chuyện cho rằng nàng là nhân tình của mình.
"Bồ khi nào mới có thời gian, mình lúc nào cũng rãnh rỗi." Thi Vân Dạng đuổi sát không tha, nàng đối với chuyện này rất có hứng thú, vượt qua trước mắt hết thảy chuyện tình.
"Thi Vân Dạng, lòng hiếu kỳ có thể giết chết một con mèo." Tần Vãn Thư đối với luôn e sợ thiên hạ thái bình Thi Vân Dạng rất là bất đắc dĩ.
"Mình thà rằng làm một con mèo vì lòng hiếu kỳ bị giết chết, cũng không phải làm một con mèo bị lòng hiếu kỳ nghẹn chết. Tần Vãn Thư không cần như vậy, mình biết được bí mật của bồ đều được nghe qua, mình có trò đùa hay ho nào đều nói cho bồ nghe đầu tiên, bồ gạt mình chuyện lớn như vậy, chính là không đúng!" Này vị luôn luôn giữ mình trong sạch Tần đại tiểu thư trên người có thể tồn tại ô điểm, nàng như thế nào có thể bỏ qua đâu?
Tần Vãn Thư ôm trán, cảm thấy thực oan uổng, cái gọi là bí mật thú vị của Thi Vân Dạng đều là chính nàng tự động nói cho mình nghe, mình cho tới bây giờ chưa từng hỏi qua. Mình còn phải giữ vững tinh thần làm bộ như thật sự lắng nghe, trời biết, nàng một chút cũng không muốn biết những chuyện vớ vẩn của Thi Vân Dạng.
"Giữa trưa được không?" Tần Vãn Thư thỏa hiệp, Thi Vân Dạng không phải bịa đại hai ba chữ có thể đuổi đi, người này tinh thần bát quái tương đương cường đại.
"Thật tình khai báo, bồ này hai đêm không về nhà đã đi đâu?" Thi Vân Dạng vừa thấy Tần Vãn Thư liền trực tiếp nhập đề.
"Ở chỗ của một người bạn mới quen, trò chuyện hợp ý đến quên thời gian." Tần Vãn Thư tránh nặng tìm nhẹ nói.
"Mới quen? Mình biết không? Là nữ nhân?" Thi Vân Dạng liên tục đưa ra câu hỏi.
"Là mới quen, bồ không biết, nhưng có gặp qua, là nữ nhân." Tần Vãn Thư chi tiết trả lời.
"Mình đã thấy, là ai?" Thi Vân Dạng lục soát một lần trong đầu, cũng không tìm được nhân vật tình nghi nào, nàng đối với người này cực kỳ tò mò.
"Không thể tiết lộ." Tần Vãn Thư cự tuyệt trả lời vấn đề này.
"Vậy bồ cùng cô ta chỉ là bằng hữu thôi sao? Không phải cái kia quan hệ." Chuyện này mới là vấn đề trọng điểm Thi Vân Dạng coi trọng.
"Chỉ có thể nói, em ấy đối với mình mà nói là một người đặc biệt." Vì Thi Vân Dạng cùng nàng lớn lên, nên Tần Vãn Thư mới có thể đối Thi Vân Dạng nói thật.
"Vậy dự định của bồ?" Xem ra Hàn Sĩ Bân phân lượng còn không trọng yếu như nhân vật này, năm đó khi Hàn Sĩ Bân theo đuổi Tần Vãn Thư, mình cũng từng hỏi qua Tần Vãn Thư đối với Hàn Sĩ Bân có cảm giác gì, lúc ấy Tần Vãn Thư chỉ nói, Hàn Sĩ Bân thích hợp làm trượng phu, không chán ghét. Chẳng qua Tần Vãn Thư phải kết hôn mà Hàn Sĩ Bân phù hợp điều kiện, nếu đổi là nam nhân khác thích hợp hơn cũng có thể, Hàn Sĩ Bân đối với Tần Vãn Thư mà nói có lẽ ngay cả đặc biệt đều chưa chạm tới, nghĩ đến liền cảm thấy Hàn Sĩ Bân thật bi thảm, bất quá Thi Vân Dạng luôn luôn không có đồng tình tâm. Người có thể làm cho Tần Vãn Thư cảm thấy đặc biệt càng khiến Thi Vân Dạng thêm tò mò.
"Không có tính toán gì." Tần Vãn Thư quả thật cảm thấy Tả Khinh Hoan đặc biệt, nhưng là còn không đặc biệt đến mức có thể cho mình vì nàng đảo lộn nhân sinh kế hoạch, nàng sở hữu quyết định đều là trải qua nghĩ sâu tính kỹ, một khi quyết định rất ít tùy tiện thay đổi.
"Chỉ là chơi cho vui?" Thi Vân Dạng tự cho là đúng, bên ngoài hoa dại cho dù tốt, cũng không cần thiết thật tình, dù sao cùng một nữ nhân qua lại đối mọi người không tốt công khai.
"Mình không phải loại người thích vui đùa qua đường, nếu không phải thật lòng chính là buông tha cho, chuyện này còn phải xem em ấy có thể lay động trái tim của mình hay không, xem em ấy có đáng giá hay không." Cùng Thi Vân Dạng tâm sự, ngược lại có loại sáng tỏ thông suốt cảm giác, nàng đối với Tả Khinh Hoan có hảo cảm, có phải hay không thích, Tần Vãn Thư tự thân cũng không rõ, nhưng ít nhất trước mắt còn chưa tới mức độ mình vì nàng thay đổi toàn bộ nhân sinh.
"Tính tình của bồ như vậy thật sự là muốn chết." Thi Vân Dạng lắc đầu, ngoạn là Thi Vân Dạng nhân sinh thái độ, nghiêm túc là Tần Vãn Thư nhân sinh thái độ, Thi Vân Dạng không dám chịu bừa. Nhưng Tần Vãn Thư tính tình khá lãnh đạm, phải biết rằng, năm đó mình ở nhà trẻ cùng Tần Vãn Thư giao hảo tiêu tốn bao nhiêu thời gian, cái kia không rõ danh tính nữ nhân muốn đoạt được tâm Tần Vãn Thư chắc hẳn cũng không dễ dàng.
"Thi đại tiểu thư, còn có vấn đề gì sao?"
"Nữ nhân kia rốt cuộc là ai?" Thi Vân Dạng không bỏ qua hỏi lại lần nữa.
"Tốt lắm, không cần hỏi lại, cái này là bí mật, không được nói lại cho Tần Đằng, nếu nói đừng trách mình cũng không giữ được bí mật của bồ." Tần Vãn Thư bỗng nhiên cảm thấy biết được một ít bí mật của Thi Vân Dạng cũng là không sai, thật ra Thi Vân Dạng lớn nhất bí mật, ở Tần Vãn Thư xem ra chỉ lớn bằng hạt mè đậu xanh. Đừng nhìn Thi Vân Dạng hiện nay bộ dáng phong tình vạn chủng, sơ trung có một đoạn thời gian, béo ú, thật ra là rất khả ái, nhưng Thi Vân Dạng đối bề ngoài của mình cực kỳ quan tâm, cho rằng đoạn thời gian kia bản thân vô cùng thê thảm, mà Tần Vãn Thư vừa lúc có được mấy tấm ảnh chụp chung cùng béo ú Thi Vân Dạng, Thi Vân Dạng rất sợ những tấm ảnh này bị lộ ra ngoài.
"Sợ bồ rồi." Thi Vân Dạng gặp bộ dáng không có đường thương lượng của Tần Vãn Thư, biết rốt cuộc không hỏi được gì, đành từ bỏ, dù sao phải biết bát quái tin tức, đều biết không sai biệt lắm, Tần Vãn Thư không nói nữ nhân kia là ai, chẳng lẽ mình không biết đi điều tra sao? Mình đã từng gặp, nàng gặp qua nữ nhân nhiều lắm, rốt cuộc là người nào? Thi Vân Dạng tạm thời không nghĩ ra.
Tả Khinh Hoan rất muốn biết Tần Vãn Thư hội nói dối như thế nào để ứng phó Hàn Sĩ Bân, nhưng từ lúc Hàn Sĩ Bân trở về, nàng liền không chủ động gọi điện cho mình, nghĩ đến Tả Khinh Hoan tâm tình lại ỉu xìu, bất quá nhớ đến Tần Vãn Thư bị động tính tình cũng cảm thấy chuyện đó bình thường.
"Tần Vãn Thư, có thể cùng nhau uống cà phê không? Em mời." Tả Khinh Hoan gọi điện thoại cho Tần Vãn Thư, mình mở quán cà phê, uống cà phê là lựa chọn tốt nhất.
Vừa thay Tần Đằng làm xong bản đánh giá tài sản Tần Vãn Thư, nhìn thấy số của Tả Khinh Hoan hiển thị, ánh mắt không tự giác trở nên nhu hòa hơn, nàng nhẹ nhàng ấn nút tiếp nhận.
"Chị không thích uống cà phê, nhưng chúng ta có thể cùng nhau uống trà." Tần Vãn Thư hồi đáp, ban ngày thời gian, Hàn Sĩ Bân đi làm, nàng có vẻ tự do.
"Vậy hẹn ở chỗ cũ, trung ương quảng trường." Tả Khinh Hoan nghe vậy, liền nhếch môi nở nụ cười, nàng trong lòng đã có chủ ý.
Tả Khinh Hoan cùng Lý Hâm dặn dò một chút, liền rời khỏi quán lái xe đến trung ương quảng trường.
Tần Vãn Thư đến trung ương quảng trường thời điểm, phát hiện Tả Khinh Hoan đã sớm chờ ở đó, nàng khom lưng cùng một tiểu nam hài đang mô phỏng máy bay chơi đùa, tiểu nam hài đại khái chỉ khoảng 4-5 tuổi, thực đáng yêu, hai người tạo thành hình ảnh hài hòa, rất hợp với bộ dáng thần tiên tỷ tỷ của Tả Khinh Hoan. Khi đó Tả Khinh Hoan tươi cười, thực thanh thuần, Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan cùng tiểu nam hài chơi đùa, khẽ cười.
Dường như cảm ứng được Tần Vãn Thư xuất hiện, Tả Khinh Hoan ngẩng đầu, nhìn thấy Tần Vãn Thư đứng ở cách đó không xa mỉm cười nhìn mình, nàng cùng tiểu nam hài nói vài câu sau liền hướng Tần Vãn Thư chạy đến.
"Đến rồi cũng không gọi em?" Tả Khinh Hoan đi đến trước mặt Tần Vãn Thư, liền tự nhiên nắm tay Tần Vãn Thư.
"Cũng chỉ mới tới thôi." Tần Vãn Thư đối Tả Khinh Hoan từ trước đến nay hành động sớm đã không còn phản cảm.
"Theo giúp em cùng nhau mua trà cụ, chị về sau có thể dạy em trà đạo được không?" Tả Khinh Hoan quyết định mua một bộ trà cụ, hảo hảo nghiên cứu một chút trà đạo, ai kêu Tần Vãn Thư thích uống trà, về sau uống trà số lần có lẽ không ít, cho nên Tả Khinh Hoan quyết định lợi dụng tốt khía cạnh này.
"Em mở quán cà phê học trà đạo hữu dụng sao?" Tần Vãn Thư hỏi, coi như không biết mưu đồ chọn trà đạo của Tả Khinh Hoan. 
"Nhiều học hỏi luôn là chuyện tốt." Tả Khinh Hoan vừa cười vừa nói, trên thực tế, nàng quả thật vẫn là rất hứng phú với học tập, huống chi có thể mượn chuyện học hành càng thêm tiếp cận Tần Vãn Thư, tự nhiên là không thể tốt hơn.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna