Google.com.vn Đọc truyện Online

04/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 35 + 36

Đăng bởi Ngân Giang | 04/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 35 - Cựu thức

"Tần Vãn Thư, chị thích uống trà gì?" Tả Khinh Hoan hỏi Tần Vãn Thư khi hai người đang cùng mua trà cụ.
"Trà chia ra các loại như: hạ ẩm lục (trà xanh uống mùa hè), đông ẩm hồng (hồng trà uống mùa đông), còn có Ô Long trà có thể uống quanh năm suốt tháng. Lục trà (trà xanh) vì không lên men, tính hàn vị đắng không thích hợp nữ nhân; hồng trà (trà đen) là loại lên men hoàn toàn, tính ôn vị ngọt mùa hè dùng để uống dễ dàng thượng hỏa, Ô Long trà ở trung gian, là loại bán lên men, không hàn không nhiệt đồng thời có tác dụng trừ hỏa giải nhiệt, có tác dụng khôi phục tân dịch (nước miếng)." Tần Vãn Thư nghiêm túc cùng Tả Khinh Hoan giải thích tính chất các loại trà, nhìn thấy được Tần Vãn Thư ngày thường rất chú trọng vấn đề sức khỏe.
"Chị giúp em chọn trà cụ đi, em đối với những dụng cụ này một chút cũng không hiểu biết." Tả Khinh Hoan xem xét đủ loại trà cụ, đầu một mảnh choáng váng quay cuồng.
Tần Vãn Thư ngược lại đối với các loại kiểu dáng của chén trà và khay trà dường như rất hứng thú, đi dạo hồi lâu mới tỉ mỉ chọn lựa một bộ tinh xảo tử sa hồ. Ở chợ, hàng nhái của tử sa hồ có rất nhiều, chẳng qua Tả Khinh Hoan tìm Tần Vãn Thư cùng nhau đến mua xem như là nhờ đúng người, Tần Vãn Thư là chuyên gia đánh giá cổ vật, một cái nho nhỏ tử sa hồ không thể làm khó ánh mắt nhà nghề của nàng.
Đến lúc tính tiền, Tả Khinh Hoan suýt líu lưỡi, một cái ấm trà thêm sáu cái chén trà giá gần mười ngàn nhân dân tệ, Tả Khinh Hoan trộm ngắm liếc mắt đứng bên cạnh mặt không đổi sắc Tần Vãn Thư, trong lòng âm thầm cảm thán, quả nhiên là phẩm vị, khí chất gì đó đều là dùng tiền nặn ra.
Thật ra Tần Vãn Thư đã cân nhắc về tài lực kinh tế của Tả Khinh Hoan, đồ rẻ hơn một chút bản thân mình sợ không tốt, mua cũng vô dụng, giá mắc một chút lại là hàng quý không thích hợp Tả Khinh Hoan, cho nên Tần Vãn Thư chọn chính tông Nghi Hưng tử sa hồ tuy giá cả tương đối hơi cao nhưng phẩm chất khá tốt.
Tả Khinh Hoan suy nghĩ, đáng tiếc không phải cà thẻ của kim chủ mà là dùng thẻ tiết kiệm của mình, phải biết rằng từ sau khi mở quán cà phê, thẻ tiết kiệm của nàng giảm hơn phân nửa, nghĩ đến Tả Khinh Hoan cảm thấy có chút đau lòng. Tả Khinh Hoan cho rằng ấm trà chén trà mấy trăm đồng cũng xài tốt, không nghĩ tới nó mắc như vậy.

"Cô là Tả Khinh Hoan?" Bỗng nhiên có một nữ nhân xa lạ xuất hiện ở trước mặt Tả Khinh Hoan, nàng vẫn đi theo Tả Khinh Hoan và Tần Vãn Thư thật lâu, nhưng Tả Khinh Hoan thay đổi quá nhiều khiến nàng không khẳng định được trước mắt nữ nhân có phải hay không là Tả Khinh Hoan, cuối cùng nhịn không được tiến lên hỏi thử.
"Cô nhận sai người rồi." Tả Khinh Hoan vẻ mặt hờ hững trả lời, nàng không nghĩ tới ở đây có người còn nhận ra mình.
"Thanh âm cũng giống, cô chắc chắn là Tả Khinh Hoan!" Nguyên bản không xác định nữ nhân, nghe được giọng nói của Tả Khinh Hoan lúc sau, liền chắc chắn khẳng định.
Tần Vãn Thư chỉ yên lặng đứng nhìn hiện tại đột biến tình huống, rất rõ ràng nữ nhân này quen biết Tả Khinh Hoan nhưng nàng không tính toán nhận thức nữ nhân trước mặt.
"Cô nhận sai người rồi." Tả Khinh Hoan lôi kéo Tần Vãn Thư bước đi, Tả Khinh Hoan nghĩ đến mình sớm bị lãng quên, không có ai nhận được hiện tại Tả Khinh Hoan.
Nữ nhân kia đuổi theo không rời, Tả Khinh Hoan và Tần Vãn Thư lên xe sau, mới bỏ rơi sự đeo bám của nữ nhân kia.
Tả Khinh Hoan vụng trộm liếc mắt quan sát người bên cạnh, Tần Vãn Thư vẫn chăm chú lái xe không hề lên tiếng, là nữ nhân Tần Vãn Thư thực sự không biết tò mò, người bình thường không phải đều mở miệng hỏi sao?
"Chị như thế nào không hỏi một chút, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?" Tả Khinh Hoan ngược lại kiềm chế không được hỏi Tần Vãn Thư.
"Mỗi người đều có bí mật không muốn tiết lộ, không phải bình thường sao? Em muốn nói tự nhiên sẽ nói với chị." Tần Vãn Thư thản nhiên nói, trước đây mướn thám tử điều tra Tả Khinh Hoan thời điểm, nàng sớm đã đem tất cả thông tin của Tả Khinh Hoan nắm rõ từ đầu đến chân, cho nên bây giờ không có đặc biệt tò mò.
"Chị là người rất tế nhị." Đối với sự thể thiếp của Tần Vãn Thư, Tả Khinh Hoan trong lòng khá phức tạp, nàng cảm thấy thực may mắn Tần Vãn Thư không truy vấn những chuyện quá khứ, nhưng một mặt khác lại cảm thấy mất mát, nàng biết mình đối với Tần Vãn Thư còn không quá quan trọng, bằng không chỉ cần hơi chút để ý một người đều sẽ tò mò mọi chuyện có liên quan đến nàng.
"Nếu không muốn bị người khác nhận ra, hẳn là ngay cả tên lẫn họ em cũng đổi luôn đi." Tần Vãn Thư vì chuyện vừa rồi nói lên quan điểm của mình.
"Bà ta để lại cho em, chỉ có tên và khuôn mặt dễ nhìn này..." Tả Khinh Hoan khẽ cười đáp lại, trong tươi cười tồn tại thản nhiên trào phúng.
"Thật ra em lớn lên một chút cũng không giống bà ta, bộ dạng của bà ta cùng Lý Hâm là cùng một loại, diễm mị, nhưng bà ta so với khí chất của Lý Hâm kém xa, bà ta xinh đẹp nhưng dung tục, Lý Hâm ngược lại phong tình vạn chủng giống yêu nghiệt. Trước đây em thật hy vọng em không phải do bà ta sinh ra. Chị nhất định không hiểu lớn lên trong gia cảnh bần hàn, khi tiểu hài tử hỏi ba mẹ con từ đâu tới đây, ba mẹ đều nói là nhặt được ở ngoài đường, <ha ha>, em rất hy vọng đó là sự thật, em được bà ta nhặt về..." Như vậy, mình sẽ không hội hận nàng, buồn cười nhất là bản thân thực cố gắng muốn thay đổi vận mệnh, nhưng đến cuối cùng phát hiện bản chất của mình cùng nàng không có gì khác biệt.
Tần Vãn Thư không lên tiếng bình luận, im lặng lái xe, nàng biết Tả Khinh Hoan có lẽ cho tới bây giờ cũng chưa từng cùng người khác nói ra những chuyện này. Nàng có chút bất ngờ khi Tả Khinh Hoan hội cùng mình tâm sự về quá khứ của nàng, Tần Vãn Thư biết quá khứ đen tối này cũng không phải đơn giản như Tả Khinh Hoan khinh miêu đạm thuật vài từ có thể nói rõ. Nàng đối Tả Khinh Hoan có chút hảo cảm bởi vì Tả Khinh Hoan thực thông minh, cũng rất cố gắng, Tả Khinh Hoan trên người có một loại sức bền, loại sức bền này cũng xuất hiện ở trên người Nghiêm Nhược Vấn, nhưng Tả Khinh Hoan so với Nghiêm Nhược Vấn càng biết cái gọi là thức thời, càng biết sát ngôn quan sắc (tùy mặt đặt lời) cùng nịnh nọt, chẳng qua ở bên dưới lớp vỏ quỵ lụy đó lại giữ được một phần kiên định bất khuất.
"Đó là quá khứ không thể quên sao?" Tần Vãn Thư đột nhiên mở miệng hỏi, mỗi người đều nhiều hoặc ít có những chuyện không bỏ xuống được, bị chấp niệm ảnh hưởng cả đời, không thể sáng suốt cởi bỏ nó.
Tả Khinh Hoan kinh ngạc nhìn về phía Tần Vãn Thư, không bỏ xuống được, quá khứ mà nàng không muốn nhắc tới như thế nào sẽ không bỏ được?
"Em từng có thứ muốn mà không thể đạt được?" Tần Vãn Thư hỏi, rất nhiều người đều vì cầu mong không thể mà không bỏ xuống được.
"Có nhưng hiện nay đã không còn trọng yếu, không nói những chuyện mất hứng nữa, chúng ta trở về dùng thử trà cụ mới mua này đi." Tả Khinh Hoan chấm dứt đề tài này, có lẽ điều nàng muốn đã ở trên người Tần Vãn Thư tìm được.
"Ân." Tần Vãn Thư gật đầu, nàng thực không thích nhìn thấy Tả Khinh Hoan bộ dáng chán nản, nàng vẫn có thói quen nhìn đến một Tả Khinh Hoan trong bụng thích đánh tiểu bàn tính, vặn vẹo thị phi, tràn ngập sức sống.
"Kỳ tỷ, chị đoán em hôm nay gặp được ai?" Đỗ Tiểu Lỵ đối mặt Vương Kỳ hưng phấn khoe khoang, nàng biết Kỳ tỷ tìm Tả Khinh Hoan rất lâu.
"Ai?" Vương Kỳ không có hứng thú hỏi cho có lệ, trong tay vuốt ve con mèo Ba tư.
"Tả Khinh Hoan, thật là Tả Khinh Hoan, cô ta thay đổi rất nhiều, lúc đầu em nhận không ra, cô ta hôm nay không trang điểm, khuôn mặt thực ngây thơ, cùng trước đây lúc nào cũng trát một đống son phấn trên mặt khác xa hoàn toàn..." Đỗ Tiểu Lỵ một hơi nói ra.
"Thật là cô ta? Cô ta ở đâu?" Vương Kỳ không tự giác đứng lên, ngữ khí trở nên kích động, nàng tìm Tả Khinh Hoan thật lâu, cơ hồ đều chuẩn bị quên đi nữ nhân này, nàng lại xuất hiện lần nữa. Nữ nhân kia ban đầu làm cho mình chán ghét, sau lại trở thành tỷ tỷ trên danh nghĩa hư tình giả ý lừa gạt mình, cuối cùng không nói một tiếng biến mất, Vương Kỳ đối Tả Khinh Hoan tràn ngập phẫn nộ.
"Cô ta làm bộ như không biết em, nhưng mà em cảm thấy chắc chắn là cô ta, cô ta cùng một nữ nhân thoạt nhìn rất có khí chất rất xinh đẹp đi chung, dường như cô ta cùng một chỗ với nữ nhân rất có tiền kia, đúng rồi, em có ghi lại biển số xe của các nàng." Đỗ Tiểu Lỵ lấy lòng nói thêm.
Bảy năm trước, nàng 17 tuổi, Tả Khinh Hoan cũng 17 tuổi, khi đó Vương Kỳ còn không phải bây giờ Vương Kỳ, mà Tả Khinh Hoan khi đó cũng không phải bây giờ Tả Khinh Hoan.
Lúc 13 tuổi, Vương Kỳ cùng Tả Khinh Hoan học chung một lớp. Khi đó Vương Kỳ, theo Tả Khinh Hoan nhớ lại thì phải là não tàn mắc thêm bệnh thần kinh, nàng thích mọi thứ có màu hồng nhạt, trang phục từ đầu đến chân toàn một màu hồng, tự cho mình lớn lên thực khả ái, trên thực tế lại ngu ngốc muốn chết, lớp học có 50 đồng học, tất cả các kỳ thi đều xếp hạng 5 từ dưới đếm lên, Tả Khinh Hoan xem ra chính là đầu người óc heo. Nhưng cố tình trong nhà bối cảnh liên quan đến hắc đạo (xã hội đen), trong lớp đồng học lẫn lão sư rất sợ nàng, vĩnh viễn đều có một đám tiểu muội theo đuôi, thường thường thích tìm mình gây phiền toái, cũng không biết dây thần kinh nào của nàng bị chạm phải.
Vương Kỳ thấy Tả Khinh Hoan cũng rất chướng mắt, khi mọi người còn không biết trang điểm, nàng đã trang điểm đi học, cùng những nữ đồng học không giống, ghét nhất là nam sinh mình thích vĩnh viễn vây quanh nàng câu đáp, chính mình ỷ thế hiếp người khi dễ Tả Khinh Hoan 3 năm. Vương Kỳ sau mới phát hiện, không biết khi nào thì nàng bắt đầu thay đổi cảm giác về Tả Khinh Hoan, lúc mình bắt đầu đối xử tốt với Tả Khinh Hoan thì nàng biến mất. Sau đó Vương gia xảy ra hàng loạt biến cố, những chuyển đổi tàn khốc này làm cho Vương Kỳ trong một đêm lột xác lớn lên, Vương Kỳ không bao giờ nữa là nguyên lai Vương Kỳ.

Chương 36 - Trở về

Thật ra Tần Vãn Thư cùng Tả Khinh Hoan gặp mặt số lần không nhiều, Tần Vãn Thư tuy thời gian khá thoải mái linh hoạt nhưng rốt cuộc nàng không phải người rảnh rỗi, mà Tả Khinh Hoan cũng bận rộn với quán cà phê mới mở, trải qua hơn hai tháng vận tác Tả Khinh Hoan và Lý Hâm hợp tác quán cà phê đã tiến nhập quỹ đạo, bảo trì tương đối ổn định lợi nhuận, làm cho Tả Khinh Hoan và Lý Hâm cảm thấy mỹ mãn.
"Thật muốn có một ngày rảnh rỗi." Lý Hâm làm cao điểm bưng ra, từ khi đảm đương chức vụ bánh ngọt sư giống như nàng không có ngày thảnh thơi, tựa hồ cùng quá khứ sa đọa hoàn toàn tách biệt, từ lúc mở quán cà phê này đã không còn la cà ở các quán bar hàng đêm nữa.
"Thời gian sau có lẽ nên tuyển thêm một người làm bánh nữa đi." Mình có khi ngẫu nhiên còn nhàn hạ một ít, pha cà phê không phải rất khó, chỉ cần hướng dẫn một chút người giúp việc là có thể. Lý Hâm hơn hai tháng nay ngay cả một ngày nghỉ cũng không có, Lý Hâm vất vả như vậy, nói như thế nào nàng cũng là nửa lão bản nên Tả Khinh Hoan cảm thấy cần thiết phải mướn thêm một người phụ giúp nàng.
Tối hôm qua Tả Khinh Hoan ở nhà Lý Hâm ngủ lại, Tả Khinh Hoan trong lòng nghĩ đến nhà Lý Hâm ăn cơm nhờ, đặc biệt lúc trước khi cả hai còn làm tình phụ, không có việc gì làm liền thường xuyên cùng một chỗ giết thời gian, nói ra thực kỳ quái, có những người vô luận như thế nào thân mật cũng không vượt quá giới hạn tình bạn.
"Bồ cùng Tần Vãn Thư, Hàn Sĩ Bân vợ chồng họ thế nào rồi?" Lý Hâm hỏi.
"Hàn Sĩ Bân từ sau lần trở mặt đó không đến tìm mình nữa. Tần Vãn Thư, có hẹn cô ấy, lúc cô ấy có thời gian đều đồng ý ra phố với mình, nếu không rảnh sẽ dứt khoát từ chối, có đôi khi nghĩ lại, cô ấy vẫn còn vô tình lắm, chẳng qua có đôi khi, cô ấy ôn nhu săn sóc đến bất khả tư nghị. Mình cùng cô ấy hiện tại trạng thái có thể so với bằng hữu thân mật hơn một chút, so với người yêu lại chưa tới, Tần Vãn Thư thật sự là người không dễ dàng đeo đuổi." Tần Vãn Thư không phải là người dễ dàng bộc bạch tâm sự của mình với người khác, ít nhất bây giờ nàng còn giữ khoảng cách mà mình ngược lại ngẫu nhiên động kinh cùng nàng tâm sự, nàng cũng chỉ lẳng lặng lắng nghe, rất ít cho ý kiến. Nhưng trà đạo của mình có tiến bộ, pha trà càng ngày càng ngon.
Lý Hâm vẫn cảm giác khẩu vị của Tả Khinh Hoan rất đặc biệt, dám khiêu chiến khó khăn, Tần Vãn Thư nhìn qua rất hoàn mỹ, trái lại khiến người ta sinh ra cảm giác không thể nắm bắt. Lý Hâm cảm thấy Tần Vãn Thư nữ nhân như vậy để ngắm nhìn thưởng thức là đủ rồi, thật sự làm cho mình không dám có ý nghĩ đến gần.
"Bồ không nóng lòng sao?" Lý Hâm chọn mi hỏi, nữ nhân có tính lãnh cảm, đối với dục vọng cực lực khắc chế, Tả Khinh Hoan thuộc về cập thời hành lạc phái (tận hưởng lạc thú trước mắt), thế nhưng một chút cũng không sốt ruột.
"Đối với Tần Vãn Thư, nóng vội sẽ hỏng chuyện." Tả Khinh Hoan thản nhiên nói, "Còn bồ, gần đây còn nhớ Nghiêm Nhược Vấn không?"
"Gần đây theo trong quán trở về, đặt đầu xuống gối là ngủ ngay, làm gì có thời gian suy nghĩ về cô ấy. Chỉ là ngẫu nhiên nghĩ đến tim vẫn hội mơ hồ đau đớn, nhưng mà so với trước đây đã tốt rất nhiều, mình hiện tại học hiểu tự điều tiết bản thân." Lý Hâm vừa cười vừa nói, nguyên lai thế giới này thật sự không phải ai thiếu ai sẽ không thể sống, tâm tình khổ sở như thế nào vẫn có thể từ từ điều chỉnh lại.
"Đây là chuyện tốt." Tả Khinh Hoan vui vẻ nói, nàng thật lòng thay Lý Hâm cao hứng.
Lý Hâm cũng cười, trong lòng nàng thực cảm tạ Tả Khinh Hoan, nếu Tả Khinh Hoan không đề nghị mở quán cà phê này, cuộc sống của họ còn không tìm ra trọng tâm, nói như thế nào cũng là bắt đầu tốt.
Nhưng cuộc sống như vậy vẫn bị đánh vỡ.
"Tỷ tỷ, là tỷ sao?" Lý Dao nhìn nhiều năm không gặp tỷ tỷ, cực kỳ kinh ngạc, từ tỷ tỷ cùng trong nhà cắt đứt quan hệ, nàng vẫn không tái kiến Lý Hâm, không nghĩ tới tỷ tỷ thật sự buông tha cho nghiệp bác sĩ, ở trong này làm bánh ngọt sư, Lý Dao trong lòng cảm thấy đáng tiếc.
"Lý Dao?" Lý Hâm cũng có chút kinh ngạc, nhiều năm không thấy, nhiều năm không gặp đứa nhỏ mới trước đây hay đi theo mình phía sau đã trở thành một thiếu nữ.
Tả Khinh Hoan quen Lý Hâm hơn 2 năm, cho tới bây giờ chưa từng thấy người thân của Lý Hâm, bỗng nhiên xuất hiện một vị muội muội, Tả Khinh Hoan có chút tò mò, Tả Khinh Hoan quan sát Lý Dao lớn lên có vài phần giống Lý Hâm, nhưng không xinh đẹp bằng nàng, kém hơn khoảng 3 phần, không có vẻ mị hoặc yêu nghiệt, nhưng cũng là muội muội của Lý Hâm sẽ không quá kém.
Tả Khinh Hoan không hiểu các nàng tỷ muội nói chuyện gì, sau đó không bao lâu, lại tới thêm 3 người nữa: một người tuổi trẻ không anh tuấn lắm nhưng rất có cá tính đeo kính nam nhân, còn có một đôi vợ chồng thoạt nhìn bảo dưỡng khá tốt, diện mạo phúc hậu, gương mặt nghiêm nghị, nhìn vào dường như tất cả đều là phần tử trí thức, thực hiển nhiên đây là gia đình của Lý Hâm. Mọi người đứng chung một chỗ Lý Hâm ngược lại có vẻ lạc loài, không biết họ nói chuyện gì, cặp vợ chồng kia sắc mặt lộ vẻ khó chịu, Lý Hâm biểu tình cũng như vậy, hình như là đôi bên đang đàm phán.
Tả Khinh Hoan nhìn tư thái của bọn họ, chắc sẽ không kết thúc nhanh chóng, vì không có người làm bánh, Tả Khinh Hoan quyết định đóng tiệm.
Bọn họ đàm đạo suốt một buổi trưa, Lý Hâm mới cất bước mọi người, Lý Hâm có chút uể oải nhìn Tả Khinh Hoan, nàng pha một ly cà phê nóng hội đưa cho Lý Hâm.
"Như thế nào?" Tả Khinh Hoan hỏi.
"Xem ra, chúng ta cần phải mời thêm một người làm bánh rồi." Lý Hâm yếu ớt nói.
"Bọn họ muốn bồ trở về?" Tả Khinh Hoan nhìn bộ dáng của Lý hâm, đại khái đoán được nội dung của cuộc thảo luận.
"Ân." Lý Hâm gật đầu.
"Bồ chuẩn bị trở về?" Tả Khinh Hoan tâm lý có chút phức tạp, cùng nhau hoang đường bằng hữu, cùng nhau hoàn lương bằng hữu, rốt cuộc phải về nhà mà mình lại không có nhà để về.
"Mình đặt ra điều kiện, nếu muốn mình trở về một lần nữa tiếp nhận thủ thuật đao thì bọn họ không được can thiệp vào đời sống riêng tư của mình." Lý Hâm cảm thấy trên trời thật kỳ quái, trong 3 anh em, muội muội là người thích học y nhất lại không có thiên phú, còn mình không thích học y nhất lại có thiên phú nhất. Cha mẹ tuy nói sẽ suy xét nhưng Lý Hâm biết bọn họ hội thỏa hiệp với điều kiện của mình, việc trở về là tất nhiên.
"Như vậy rất tốt, trong tiệm chỉ cần mướn một vị bánh ngọt sư là được." Tả Khinh Hoan cảm thấy kỳ thật Lý Hâm nối lại quan hệ với người thân cũng rất tốt, làm bác sĩ tổng so với làm thợ làm bánh có tiền đồ hơn. Nàng có thể tưởng tượng khi Lý Hâm làm bác sĩ nam bệnh nhân hội bạo tăng, nghĩ đến Tả Khinh Hoan lập tức thấy thú vị.
"Mình trước kia học làm bánh có vị sư muội tay nghề so với mình còn tốt hơn, mình hỏi cô ta xem có thể đảm nhiệm công việc này không, khi chưa tìm được người thay thế mình sẽ không trở về."
Tả Khinh Hoan nhún vai, tìm bánh ngọt sư việc này giao cho Lý Hâm là đáng tin nhất, nàng đối mỹ thực có yêu cầu khắt khe, chắc chắn sẽ tìm một người có tay nghề còn tốt hơn đến làm.
"Bồ trở về nhanh chóng trở thành bác sĩ, thật sự là hâm mộ chết đi được !" Tả Khinh Hoan cảm thán nói, Lý Hâm yêu nghiệt này, nguyên tưởng rằng ngực lớn ngốc nghếch nữ nhân, không nghĩ đến nàng là bác sĩ, quả nhiên người không thể dựa vào tướng mạo mà đánh giá.
"Xí, mình lâu rồi không có cầm đến dao phẫu thuật, còn phải một lần nữa từ thực tập sinh học lại." Lý Hâm cũng không chắc mình có thể hay không cầm dao mổ, ngày thường cắt đồ ăn lưu loát như vậy, hẳn là không có vấn đề đi.


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna