Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

04/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 37 + 38

Đăng bởi Ngân Giang | 04/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 37 - Vị khách không mời mà tới

Lý Hâm sau khi tìm được thợ làm bánh thay thế đã trở về nghề bác sĩ của nàng, một thời gian sau nàng chỉ gọi điện thoại báo Tả Khinh Hoan một tiếng là trong nhà an bày cho nàng đi Mỹ tu nghiệp 3 tháng rồi gấp gáp xuất ngoại. Tuy có thể thường xuyên gọi điện thoại hỏi thăm Tả Khinh Hoan, nhưng chỉ vội vàng nói vài câu, Lý Hâm dường như bề bộn nhiều việc, giọng điệu luôn lộ ra mệt mỏi. Một Lý Hâm lúc nào cũng tràn trề tinh lực mà biết mệt, Tả Khinh Hoan nghĩ Lý Hâm về nhà cũng không tự do thoải mái lắm. Nàng ở phương diện học y thật có thiên phú, nhưng rốt cuộc lãng phí nhiều năm như vậy, cho nên bắt đầu học bù lại một chút cũng không dễ dàng, cơ hồ mỗi ngày ngủ không đến năm tiếng, lịch học mỗi ngày đều được xắp xếp chặt chẽ, bận đến mức làm cho Lý Hâm không có thời gian suy nghĩ tới Nghiêm Nhược Vấn, đây đại khái là chuyện duy nhất khiến Lý Hâm cảm thấy được an ủi.
Quen thuộc với việc Lý Hâm làm bạn, khi Lý Hâm rời đi quá nhanh ngược lại khiến Tả Khinh Hoan tâm lý có chút mất mát, cũng may nàng rất nhanh tự điều tiết bản thân, Tả Khinh Hoan vẫn luôn là người có khả năng nhanh chóng thích ứng hoàn cảnh xung quanh.
Một buổi tối, Tả Khinh Hoan kết sổ xong, nhìn thấy giờ này đã muốn không có khách hàng nữa nên gọi người giúp việc chuẩn bị đóng cửa, đêm nay nghỉ sớm, lúc cửa sắp kéo xuống có hai ba nữ nhân xông vào.
"Chúng tôi đóng cửa rồi." Tả Khinh Hoan nhìn ba nữ nhân, sắc mặt khẽ biến, sau đó lạnh lùng nói.
"Tả Khinh Hoan, cuối cùng tôi tìm được cô, Kỳ tỷ muốn gặp cô." Đỗ Tiểu Lỵ là người lên tiếng đầu tiên, mình tìm hơn một tháng cuối cùng cũng tìm ra tung tích Tả Khinh Hoan.
Xem ra, các nàng sẽ không từ bỏ ý đồ, Tả Khinh Hoan không hiểu được Vương Kỳ tìm mình rốt cuộc để làm gì? Nàng không nghĩ gặp lại cố nhân một chút nào.
"Tôi ra ngoài một lát, mọi người đóng cửa xong có thể về trước." Tả Khinh Hoan thấy thái độ của đám người này, nàng không muốn làm cho mấy người này ồn ào ở trong tiệm, nên dặn dò người làm vài câu rồi cùng Đỗ Tiểu Lỵ đi khỏi.
Đỗ Tiểu Lỵ đưa Tả Khinh Hoan đến bãi đỗ xe phụ cận, Vương Kỳ từ trên xe bước xuống.
Vương Kỳ đánh giá Tả Khinh Hoan, nàng trang điểm nhẹ không giống bôi son trát phấn như trước đây làm cho bản thân trở nên thành thục cơ hồ nhìn không tuổi, hiện tại Tả Khinh Hoan ngây thơ giống tiên nữ, chênh lệch xa như vậy khiến Vương Kỳ cảm thấy Tả Khinh Hoan thực xa lạ.
Tả Khinh Hoan nhìn muội muội trên danh nghĩa của nàng, Vương Kỳ từng thích chặn đường kiếm chuyện với mình, trừ bỏ thói quen chặn đường người khác không thay đổi, Vương Kỳ đã không giống ngày xưa. Kỳ thật nhiều năm như vậy Tả Khinh Hoan đã nhanh quên đi bộ dáng của Vương Kỳ ra sao, chỉ nhớ rõ cô nàng thích ăn mặc như con ngố toàn thân hồng phấn, hôm nay Vương Kỳ thoạt nhìn thực lão luyện, ánh mắt sắc bén, từ đầu đến chân y phục một sắc đen khiến Tả Khinh Hoan không dám khẳng định người trước mặt là Vương Kỳ.
"Cô thay đổi rất nhiều." Vương Kỳ đến gần Tả Khinh Hoan như có điểm đăm chiêu nói.
"Bản thân cô cũng không thay đổi sao?" Tả Khinh Hoan phản đối hỏi lại, ai không thay đổi, nàng không thể làm cho bản thân vẫn sống ở thế giới trước kia.
"Cô bộ dáng này nhìn rất thanh thuần, thanh thuần giống như tiên nữ..." Vương Kỳ vươn tay nắm lấy cằm Tả Khinh Hoan, nâng khuôn mặt của Tả Khinh Hoan để nàng nhìn vào mắt mình.
Tả Khinh Hoan không hài lòng quay mặt đi, chán ghét những đụng chạm của Vương Kỳ, hiện tại Vương Kỳ so với năm đó thích đi theo sau lưng mình làm cái đuôi càng đáng ghét hơn.
"Cô lúc trước tốt với tôi, tất cả là giả?" Vương Kỳ hỏi.
"Không thể nói là giả hay không, tôi chỉ muốn bản thân sống được an lành mà thôi." Tả Khinh Hoan lạnh nhạt nói, ở trong lòng Tả Khinh Hoan Vương Kỳ chính là kẻ điên, tìm mọi cách ép buộc mình thuận theo, nên sau đó Tả Khinh Hoan có kinh nghiệm ngoan ngoãn nghe lời, cùng những người khác giống nhau lấy lòng nàng, không nghĩ tới Vương Kỳ thật đúng tưởng bở, sau lưng liền trăm y trăm thuận mình.
"Tả Khinh Hoan, cô đúng là đáng ghét!" Nàng quả nhiên đối mình hư tình giả ý, mà bản thân mình lại chân thành đối đãi nàng, nghĩ đến Vương Kỳ có chút phẫn nộ.
"Ngươi rốt cuộc tìm ta có chuyện gì?" Tả Khinh Hoan hỏi.
"Tôi muốn cô theo tôi trở về." Vương Kỳ thật vất vả tìm được Tả Khinh Hoan, tự nhiên là hy vọng nàng cùng mình trở về.
"Không thể, tôi đã muốn thoát ly quá khứ, nhất định không trở về." Tả Khinh Hoan quả quyết cự tuyệt.
"Cô thực sự nghĩ cô trở thành bộ dáng khác thì thật sự thay da đổi thịt sao?" Vương Kỳ bắt lấy tay Tả Khinh Hoan, châm biếm hỏi.
Tả Khinh Hoan muốn hất ra nhưng bị Vương Kỳ nắm chặt hơn, Tả Khinh Hoan cũng tức lên.
"Buông tay, tôi muốn thế nào không cần cô trông nom!" Tả Khinh Hoan hướng phía Vương Kỳ quát to.
"Ha ha, cô do ** sinh ra còn muốn biến thành phượng hoàng sao?" Vương Kỳ cười khẩy hỏi.
Những lời này kích thích đến nỗi đau thầm kín của Tả Khinh Hoan, nàng giận dữ, "Cô có ngon lặp lại lần nữa!" Tả Khinh Hoan ánh mắt trở nên hung hăng.
"Cô là con của gái ~ điếm, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, cho nên *gà mẹ* đương nhiên sinh ra *gà con*..." Vương Kỳ tiếp tục khiêu khích, nàng thích nhất bộ dáng hung hăng dữ tợn của Tả Khinh Hoan.
"Chát!" Tả Khinh Hoan giận dữ quăng một cái tát cho Vương Kỳ, Vương Kỳ sớm đã không phải là Vương Kỳ trước đây, vài năm thói quen chửi lộn đánh nhau, phản xạ có điều kiện trở tay đánh lại một bàn tay, một cái tát của Vương Kỳ so với Tả Khinh Hoan nặng hơn rất nhiều, Vương Kỳ trên mặt chỉ có dấu ấn của năm ngón tay, nhưng trên mặt Tả Khinh Hoan chẳng nhưng sưng đỏ còn có tơ máu chảy ra từ khóe miệng.
Vương Kỳ nhìn thấy máu chảy trên mặt Tả Khinh Hoan có chút hối hận, nàng thực không muốn đánh Tả Khinh Hoan nhưng thân thể phản ứng nhanh hơn suy nghĩ.
Đám tiểu muội theo đuôi Vương Kỳ, gặp Vương Kỳ bị đánh, nắm chặt tóc của Tả Khinh Hoan muốn giáo huấn nàng một phen, Tả Khinh Hoan cũng không phải người dễ bị bắt nạt, một tay nắm tóc Vương Kỳ, giống như cách đánh trước kia bị một nhóm vây đánh thời điểm nàng chỉ tấn công kẻ cầm đầu là Vương Kỳ, mặc dù mình sẽ bị những người khác đánh cho bầm dập, thế nhưng có thể gây tổn thương cho kẻ đầu sỏ là được. Nhưng hiện tại Vương Kỳ ngược lại ung dung nắm tay Tả Khinh Hoan, Tả Khinh Hoan đau đến nỗi phải buông ra tóc của Vương Kỳ.
Vương Kỳ nhìn vẻ mặt phẫn nộ lại không thể tránh được Tả Khinh Hoan như một con thú giãy dụa khi bị thợ săn bao vây, khóe miệng dương lên, nàng muốn chứng kiến một Tả Khinh Hoan thật sự, đây mới chính là Tả Khinh Hoan mà mình quen thuộc.
"Cô xem bộ dáng của mình bây giờ, cô cảm thấy cùng quá khứ có khác nhau sao? Cô cùng tôi có cái gì bất đồng..." Vương Kỳ lại trào phúng hỏi.
———————————————
"Đi uống ly cà phê rồi hãy về nhà." Thi Vân Dạng cảm thấy cà phê và bánh ngọt lần trước khá ngon, nàng còn rất muốn gặp lại Lý Hâm nữ nhân yêu diễm kia, dù sao cách công ty khá gần, ghé qua đùa giỡn nàng một chút, giảm bớt áp lực một ngày bận rộn cũng tốt.
Tần Vũ bởi vì trong tay có hạng mục khác, nên thường xuyên để Tần Vãn Thư thay mặt làm chủ cùng Thi gia và Tiền gia hợp tác, vì vậy gần đây Tần Vãn Thư đều bận rộn chuyện này, Thi Vân Dạng gần đây cũng làm khách thường xuyên ở Tần thị, đêm nay bận rộn đến tận khuya, giờ này mới ra khỏi công ty.
"Cũng tốt." Tần Vãn Thư gần đây quá bận rộn, vội vàng đến nỗi mấy lần Tả Khinh Hoan hẹn gặp nàng đều từ chối. Sau đó Tả Khinh Hoan hình như giận lẫy, cũng không còn gọi điện đến hẹn mình nữa. Do đó khi Thi Vân Dạng đề nghị đến quán cà phê của Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư rất vui vẻ đáp ứng.
Tần Vãn Thư và Thi Vân Dạng chạy đến bãi đỗ xe bên cạnh tiệm cà phê.
"A, người kia không phải chủ quán cà phê tiểu bách hợp sao? Giống như đang cãi vã thì phải." Thi Vân Dạng mắt tinh thấy cách đó không xa Tả Khinh Hoan và Vương Kỳ, liền cảm nhận được có kịch hay nên tới gần.
Tần Vãn Thư đi ngang qua vừa thấy, quả nhiên là Tả Khinh Hoan cho nên cũng theo Thi Vân Dạng tiến tới gần chỗ các nàng, vừa lúc có thể nghe được cuộc đối thoại ở khoảng cách gần, hiển nhiên bên kia đang đến hồi *nước sôi lửa bỏng*, thậm chí các nàng cũng không phát hiện Tần Vãn Thư và Thi Vân Dạng đến gần.
Thi Vân Dạng có chút ngạc nhiên nhìn Tần Vãn Thư, Tần Vãn Thư là người không thích tò mò thọc mạch chuyện người khác, chưa bao giờ thích xem náo nhiệt, thế nhưng bây giờ nàng lại tự mình tiến lên trước bỏ lại kẻ thích xem náo nhiệt là mình, hôm nay đại tiểu thư thật có hứng thú xem náo nhiệt.
Tần Vãn Thư mặt không thay đổi nghe các nàng nói chuyện, nghe ra được nữ nhân kia đối Tả Khinh Hoan tồn tại mãnh liệt chiếm giữ dục vọng.
"Không nghĩ đến tiểu bách hợp thoạt nhìn đơn giản như vậy dĩ nhiên là con gái của kỹ nữ, tiểu bách hợp xem như thân ở trong nước bùn mà không nhiễm bẩn phải không?" Thi Vân Dạng không quan tâm nói, nàng tuyệt đối là một kẻ qua đường không có lương tâm, trong lời nói còn mang theo một chút miệt thị.
Tần Vãn Thư trong ngực nhói lên cảm thấy có chút khó chịu, theo nàng quan sát Tả Khinh Hoan nghe đến những lời sỉ nhục đó ánh mắt không tự chủ được đỏ lên.
Một âm thanh vang lên trong bãi xe vắng vẻ phá lệ rõ ràng, Tần Vãn Thư trơ mắt chứng kiến Tả Khinh Hoan bị đánh, nàng nguyên tưởng nữ nhân kia sẽ không thương tổn Tả Khinh Hoan, chẳng qua nhìn đến Tả Khinh Hoan khóe miệng chảy ra máu sau, ánh mắt của Tần Vãn Thư híp lại.
"Nhìn không ra tiểu bách hợp đáo để như vậy, có điều một người đấu với bốn người nhất định sẽ bị thiệt." Thi Vân Dạng tuy miệng nói như vậy nhưng không có ý định tiến lên ngăn cản, thuần túy một bộ ngoài cuộc xem náo nhiệt.
Ngược lại Tần Vãn Thư lại bước đến gần, Thi Vân Dạng nhìn bóng lưng của Tần Vãn Thư không nói nên lời, đừng tưởng Tần đại tiểu thư nhìn như người tốt nhưng khi thấy những đám lưu manh tranh chấp ấu đả, Tần Vãn Thư so với ai khác đều thờ ơ hờ hững, lúc thường ngay cả liếc mắt cũng sẽ không làm, như thế nào hôm nay đi lên hỗ trợ chứ? Tần Vãn Thư hành động quá mức khác thường.
"Buông em ấy ra." Tần Vãn Thư thanh âm có chút lạnh lùng.
Tả Khinh Hoan nghe thấy giọng nói của Tần Vãn Thư thời điểm, ngây ngẩn cả người, dừng lại cú đấm đang chuẩn bị tung ra, toàn thân giống như bị mất sức, sở hữu ý chí chiến đấu đều tiêu thất. Tả Khinh Hoan lớn như vậy từng có vô số lần cảm thấy bối rối nhưng vẫn không bằng một phần vạn của giây phút này. Nàng không dám nhìn thẳng Tần Vãn Thư, nàng sợ hãi trong ánh mắt của Tần Vãn Thư nhìn thấy khinh thường, bởi vì nàng hiểu mình không chấp nhận được toàn bộ tôn nghiêm trong nháy mắt sụp đổ, thời khắc tối chật vật tối kinh khủng nàng không hy vọng Tần Vãn Thư nhìn thấy.

Chương 38 - Gần thêm một bước

"Không liên quan đến cô, bớt lo chuyện bao đồng đi." Vương Kỳ thoáng nhìn Tần Vãn Thư, là một nữ nhân mặc trang phục lịch sự tao nhã, diện mạo cũng khá tinh xảo, vừa thấy đã biết khí chất bất phàm nhà giàu tiểu thư, Vương Kỳ cơ bản không cho rằng nàng cùng Tả Khinh Hoan nhận thức.
"Kỳ tỷ, cô ta chính là nữ nhân lần trước cùng Tả Khinh Hoan đi chung." Đỗ Tiểu Lỵ nói thầm vào tai Vương Kỳ.
Vương Kỳ có chút kinh ngạc nhìn Tần Vãn Thư, nàng quay đầu lại nhìn Tả Khinh Hoan, Tả Khinh Hoan quay mặt đi rõ ràng trốn tránh Tần Vãn Thư tựa hồ không dám đối mặt nữ nhân này, trên người hung ác khí tức đã sớm biến mất, điều này làm cho Vương Kỳ có chút minh bạch nhưng phần nhiều là phẫn nộ. Nàng thích bộ dáng cừu con của Tả Khinh Hoan nhưng điều kiện tiên quyết là Tả Khinh Hoan chỉ được thể hiện ở trước mặt nàng.
"Tôi muốn các cô buông em ấy ra." Tần Vãn Thư nhắc lại lần nữa, sự khẩn trương thể hiện trong mắt càng lúc càng rõ rệt.
"Nguyên lai là câu trúng thượng đẳng nhân, thấy người sang bắt quàng làm họ, Tả Khinh Hoan cô quả nhiên so với mẹ cô có tiền đồ hơn." Vương Kỳ nựng mặt Tả Khinh Hoan, biểu tình thân mật lại cực kỳ châm chọc nói ra.
Tả Khinh Hoan nghiêng mặt qua một bên, nàng không thích Vương Kỳ chạm vào mình, nàng muốn biết biểu tình hiện giờ của Tần Vãn Thư nhưng không đủ dũng cảm đi đối mặt.
Thi Vân Dạng hiển nhiên có chút phản ứng không kịp, nhưng nhìn đến Tần Vãn Thư thực tức giận, nàng có chút hiểu ra nữ nhân từng gặp qua mà không quen, nàng suy nghĩ bao nhiêu lần vẫn không nghĩ ra nữ nhân đó là ai, nàng lại không dám thuê người theo dõi và điều tra Tần Vãn Thư, cho nên lòng hiếu kỳ mãi cũng không được thỏa mãn, hôm nay tận mắt chứng kiến cảnh tượng này đúng là có vài phần ẩn tình ở bên trong.
Tần Vãn Thư thấy trước mặt nữ nhân không có ý tứ buông tay, nàng lấy ra điện thoại di động, "Tôi là Tần Vãn Thư, đem theo vài người trong vòng 5 phút phải có mặt tại bãi đỗ xe xxx."
Tần Vãn Thư, Vương Kỳ sửng sốt, thực hiển nhiên, nàng biết nữ nhân này là nhân vật nào, Tần gia tại thành phố này thế lực to lớn hùng hậu mình không thể trêu vào, nàng đương nhiên nghe qua danh tiếng của Tần Vãn Thư là đại tiểu thư ở Tần thị được sủng ái nhất.
"Tả Khinh Hoan, cô quả thực có bản lĩnh, Tần thị đại tiểu thư cũng có thể câu tới tay, chúng ta đi." Vương Kỳ tuy trong lòng cực kỳ không cam tâm buông tha Tả Khinh Hoan, nhưng tình thế đã xoay chuyển, nàng quả thật không dám đắc tội với Tần đại tiểu thư, đặc biệt là Tần Đằng - một kẻ làm việc hoàn toàn không theo quy tắc. Tần gia ở thương trường kinh doanh thế lực to lớn không nói, Tần Đằng còn móc nối với nhiều hắc đạo thế lực, là một kẻ thủ đoạn độc ác khó lường.
Thi Vân Dạng lần thứ hai kinh ngạc, Tần Vãn Thư thế nhưng vì tiểu bách hợp không tiếc lộ ra thân phận, xem ra nàng thật lòng muốn bảo vệ tiểu bách hợp này.
Những người đó đi rồi Tần Vãn Thư mới đến gần Tả Khinh Hoan, Tả Khinh Hoan không tự chủ lui về phía sau, lúc lui đến góc tường không còn đường trốn nàng vẫn không dám nhìn thẳng Tần Vãn Thư.
"Tả Khinh Hoan mà chị biết không yếu đuối như vậy." Tần Vãn Thư mỉm cười nói.
Tả Khinh Hoan nghe câu này xong mới ngẩng đầu nhìn Tần Vãn Thư, nàng không biết hay giả vờ không biết, lần đầu tiên Tả Khinh Hoan chán ghét Tần Vãn Thư nhiều chuyện.
"Đúng, chính là ánh mắt này, phẫn nộ không thỏa hiệp với hiện trạng mà không phải tránh ở góc tường tự ti." Tần Vãn Thư thực không phải người tốt, biết rõ Tả Khinh Hoan thương tích còn tiếp tục sát muối vào vết thương đang chảy máu của nàng, đau đến Tả Khinh Hoan muốn nổi nóng với Tần Vãn Thư. Nàng không nên xuất hiện, cũng không nên bỏ đá xuống giếng, Tả Khinh Hoan tự nhận bản thân tự ti, dựa vào cái gì mình sẽ không thể tự ti, Tần Vãn Thư vĩnh viễn là một nữ nhân cao cao tại thượng, vĩnh viễn cũng không biết loại người quen sống trong tối sợ ra ngoài sáng như nàng, phải chịu cảm giác bị người sỉ nhục cùng khinh thường.
"Tốt lắm, mặt đều sưng lên, một chút cũng không giống thần tiên tỷ tỷ, trở về chườm đá đi." Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan căm tức ánh mắt, thản nhiên nở nụ cười sau đó vươn tay ra chờ Tả Khinh Hoan nắm lấy.
Tả Khinh Hoan nhìn tay của Tần Vãn Thư, tuy hai câu trước Tần Vãn Thư nói ra rất vô tình thậm chí có chút lãnh khốc, nhưng nàng xác định không có một tia khinh thị ở trên mặt Tần Vãn Thư, điều này khiến nàng trong lòng hơi hơi bình tĩnh lại, Tả Khinh Hoan do dự một lúc vẫn không ngăn được mong muốn sự ấm áp của nàng mà nắm lấy tay Tần Vãn Thư.
Thi Vân Dạng miệng trương thật to, đêm nay nhiều bất ngờ liên tiếp nảy sinh khiến nàng vô phương cho ý kiến, khoa trương nhất là cảnh Tần Vãn Thư đưa tay ra, thực con mẹ nó ớn lạnh muốn chết, nhưng mà không thể không nói lúc này Tần Vãn Thư đúng là giống như đóng vai nữ thần cứu vớt một thiếu nữ đang giãy dụa trong địa ngục.
"Mình đêm nay không về nhà, chuyện khác bồ giúp mình giải quyết cho thỏa đáng." Tần Vãn Thư nhắn nhủ Thi Vân Dạng xong, chở Tả Khinh Hoan rời bãi xe, chỉ để lại Thi Vân Dạng một người ở đó, còn có một đám bảo an vâng lời không lâu sau chạy đến, Thi Vân Dạng không thể không tìm đại một cái lý do đuổi bọn họ trở về. Các nhân viên an ninh nhìn thấy một mình Thi Vân Dạng hiển nhiên thực mất hứng, giận mà không dám nói, đều cho rằng bọn họ bị không đáng tin Thi đại tiểu thư đùa giỡn, khiến Thi Vân Dạng không thể mở miệng giải thích, việc này rõ ràng do vị đại tiểu thư nào đó họ Tần có vẻ mặt nhìn như đứng đắn hiện tại giấu lão công ngoại tình làm ra, bản thân mình là cỡ nào vô tội.
Sau đó Thi Vân Dạng gọi điện thoại cho Hàn Sĩ Bân tiếp tục nói dối mình không cẩn thận cho Tần Vãn Thư uống một ly rượu, đang ngủ, hiện tại ở nhà mình không thể quay về. Hàn Sĩ Bân dĩ nhiên không vui lòng, nhưng anh ta cũng chỉ tức giận trong bụng chứ không dám nói gì. Thi Vân Dạng không nghĩ tới, đêm nay thay Tần Vãn Thư giải quyết hậu quả bị nhiều người oán giận như vậy, chỉ đổ thừa nàng ngày thường quá nhiều tai tiếng trong khi thanh danh của Tần Vãn Thư quá tốt.
Tả Khinh Hoan và Tần Vãn Thư dọc đường đi đều không nói chuyện, bên trong xe quá mức im lặng, Tần Vãn Thư chỉ lo lái xe, Tả Khinh Hoan thì nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, nàng suy nghĩ Tần Vãn Thư ở đó bao lâu, nghe được bao nhiêu?
"Mọi chuyện chị đều nghe được sao?" Đột nhiên trong xe vang lên âm thanh của Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư nhìn về phía Tả Khinh Hoan, phát hiện Tả Khinh Hoan như trước đối mặt với cửa kính.
"Không nhiều không ít." Trên thực tế là nghe được từ đầu đến cuối, nhưng Tần Vãn Thư lựa chọn nói ra một cách uyển chuyển.
"Vậy là bao nhiêu?" Tả Khinh Hoan không thích cách Tần Vãn Thư úp úp mở mở.
"Không nhiều lắm cũng không ít lắm." Tần Vãn Thư cảm thấy cách nói này hẳn là thích hợp.
"Tần Vãn Thư!" Tả Khinh Hoan quay đầu, có chút tức giận hướng Tần Vãn Thư gầm nhẹ.
"Ân?" Tần Vãn Thư vô tình nhìn Tả Khinh Hoan, ngữ khí nhẹ nhàng đáp.
"Chị rốt cuộc nghe được bao nhiêu?" Tả Khinh Hoan giọng điệu không tốt, quát nhẹ lên.
"Em để ý sao? Miệng là của người khác mặc kệ cô ta nói gì, em càng để ý, cô ta càng đắc ý, coi thường là phản kích lớn nhất đối với địch nhân." Tần Vãn Thư thản nhiên nói.
Tả Khinh Hoan không trả lời, rất nhiều năm trước nàng đã hiểu được đạo lý này, nhưng lâu lắm không bị công kích quá như vậy đến nỗi quên như thế nào ngụy trang coi thường địch nhân.
"Rất nhiều chuyện biết và làm được là hai việc khác nhau." Tả Khinh Hoan bối rối quay đầu tiếp tục nhìn ra bên ngoài, Tần Vãn Thư còn không trả lời vấn đề của mình, chẳng qua nghe lời nói của Tần Vãn Thư đại khái chắc đã nghe hết cả câu chuyện, nghĩ đến đây Tả Khinh Hoan trong lòng lại thấy khó chịu.
"Đến nơi rồi, em muốn một mình yên lặng." Tả Khinh Hoan lúc này một chút cũng không nghĩ đối mặt Tần Vãn Thư, cảm giác khó xử này còn chưa tiêu hóa kịp, nàng muốn một người trốn vào một góc, xây dựng lại tự tôn yếu ớt của mình.
"Đưa chìa khóa cho chị." Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan nghiêm túc nói, không để ý đến lệnh đuổi khách của Tả Khinh Hoan.
Tả Khinh Hoan không chịu, hai người giằng co trước cửa.
Tần Vãn Thư khẽ lắc đầu, xem ra không áp dụng thủ đoạn đặc biệt là không xong, Tần Vãn Thư tới gần Tả Khinh Hoan.
Khuôn mặt Tần Vãn Thư cách Tả Khinh Hoan càng ngày càng gần, khoảng cách này làm cho Tả Khinh Hoan bỗng nhiên thấy tay chân dư thừa, không biết làm sao.
Tần Vãn Thư nhanh chóng thân thủ ôm lấy Tả Khinh Hoan, thừa dịp Tả Khinh Hoan còn đang sửng sốt, bàn tay thò vào túi áo khoác của Tả Khinh Hoan lấy ra chìa khóa. Nàng tới nơi này không phải lần đầu tiên, biết Tả Khinh Hoan có thói quen hay bỏ chìa khóa vào túi áo khoác.
Thời điểm Tả Khinh Hoan hoàn hồn, Tần Vãn Thư đã cách xa thân thể của mình, tự mở cửa vào nhà.
Tần Vãn Thư vào cửa sau, đi thẳng vào phòng bếp luộc mấy trái trứng, đến lúc đi ra nhìn thấy Tả Khinh Hoan chạy vào phòng ngủ, cô nàng này không phải bị kích thích liền trốn vào trong chăn đi?
Tần Vãn Thư đẩy cửa vào phát hiện Tả Khinh Hoan đang tắm trong phòng tắm, khoa trương nhất là cửa của phòng tắm làm bằng thủy tinh trong suốt, hơi nước như sương mù dày đặc bao chung quanh Tả Khinh Hoan thân thể, nhưng Tả Khinh Hoan người không mảnh vải vẫn làm cho Tần Vãn Thư nhìn không sót. Tần Vãn Thư nhìn thoáng qua lập tức mắc cở lui ra, sau khi ra ngoài cảm thấy không đúng nàng và Tả Khinh Hoan đều là nữ nhân, thân thể không có gì khác biệt, cảm giác xem Tả Khinh Hoan thân thể không phải cũng xem thân thể của mình giống nhau sao?
Khi tâm tình khó chịu, Tả Khinh Hoan sẽ dành nhiều thời gian cho việc tắm rửa, giống như trong tôn giáo có một loại kiến giải, tắm rửa không đơn giản chỉ tẩy đi thân thể những chất bẩn trên người mà còn là tẩy đi tội nghiệt, cho nên Tả Khinh Hoan vẫn thực thích tắm. Tả Khinh Hoan để mặc cho dòng nước chảy qua thân thể, cảm giác ấm áp này làm cho mình thư thái rất nhiều.
Tần Vãn Thư ngồi ở sô pha trong phòng khách đợi, nàng xem đồng hồ, Tả Khinh Hoan tắm đã hơn một tiếng đồng hồ, nàng cảm thấy Tả Khinh Hoan tắm rửa đại khái trở thành một loại tự thân ép buộc, nàng đành phải đứng lên, có chút lo lắng lại đẩy cửa phòng ngủ ra, lúc này Tả Khinh Hoan lõa thể theo phòng tắm bước ra, trực tiếp nhảy lên giường sau đó dùng chăn che kín toàn thân.
Tần Vãn Thư không tự giác lắc đầu, Tả Khinh Hoan đang làm đà điểu sao?
"Đứng lên chườm mặt một chút, bằng không ngày mai em không có biện pháp gặp người khác." Tần Vãn Thư nhẹ nhàng đẩy một chút Tả Khinh Hoan nói.
"Ngày mai không ra đường gặp ai cả." Rầu rĩ thanh âm theo trong chăn truyền ra.
"Vậy cũng phải chườm mặt chứ." Tả Khinh Hoan trên mặt bị sưng rất lớn, không lăn qua trứng gà, mình không thể yên tâm.
"Tần Vãn Thư, chị biết không, em thực không muốn chị nhìn thấy bộ dáng đêm nay của em, em nhiều lúc hy vọng chị nhìn thấy là những lúc em đẹp nhất." Tả Khinh Hoan trong lòng thấy rất khó chịu, nàng đột nhiên có thể lý giải Lý phu nhân lớn tuổi nhan sắc phai tàn thời điểm, không muốn làm cho Hán Vũ đế nhìn thấy, mặc dù hai người khác nhau nhưng bản chất thượng là một dạng.
"Vì sao?" Tần Vãn Thư có lẽ hiểu được nhưng nàng vẫn lựa chọn hỏi ra, có chút chuyện nghe được cùng bản thân tự hiểu là không giống nhau.
"Chị không biết sao?" Tần Vãn Thư không phải không hiểu, chỉ là không muốn hiểu.
"Em không nói chị làm sao hiểu được?" Tần Vãn Thư nhẹ nhàng vuốt lưng Tả Khinh Hoan, cách một lớp chăn bông thật dày, Tả Khinh Hoan căn bản không cảm giác được hành động thân mật của Tần Vãn Thư vào lúc này.
"Không hiểu thì thôi." Tả Khinh Hoan giận lẫy nói ra, đem chăn che càng kín hơn.
"Có lẽ chị có thể thử làm cho mình hiểu được." Tần Vãn Thư nhìn thấy Tả Khinh Hoan muốn đem mình bịt kín trong chăn, vui vẻ nói.
Tả Khinh Hoan nghe vậy, đột nhiên ngẩn ngơ cả người, tuy nàng nhìn không thấy biểu tình bây giờ của Tần Vãn Thư, nhưng nàng biết khi Tần Vãn Thư nói những lời này chắc chắn biểu tình rất nghiêm túc chân thành.
"Thật vậy sao?" Tả Khinh Hoan toàn thân bọc trong chăn nhẹ nhàng hé ra một khe hở.
"Ân." Tần Vãn Thư cảm thấy buồn cười, bộ dáng của Tả Khinh Hoan lúc này giống một quả trứng bị nứt vỏ, nhìn rất tức cười.


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna