Google.com.vn Đọc truyện Online

04/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 41 + 42

Đăng bởi Ngân Giang | 04/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 41 - Che dấu

Tần Vãn Thư làm việc luôn luôn cẩn thận, nàng từ trong nhà Tả Khinh Hoan đi ra, không phải lập tức quay về nhà mà lái xe đến biệt thự riêng của Thi Vân Dạng. Cuộc sống của Thi Vân Dạng thường xuyên bừa bãi phóng túng, tự nhiên sẽ không cùng người trong nhà ở chung mà có biệt thự riêng.
"Mình đã biết, bồ sẽ tới nơi này trước." Thi Vân Dạng nhìn Tần Vãn Thư, bộ dáng của nàng giống như cái gì cũng biết rõ.
"Bồ thật là thần cơ diệu toán." Tần Vãn Thư thản nhiên nói, đậu xe vào garage trong biệt thự.
Thi Vân Dạng lập tức bước đến phía trước Tần Vãn Thư, nhìn trước nhìn sau đánh giá Tần Vãn Thư một lần.
"Không có hôn ngân, tinh thần không tệ, ngày hôm qua không phải đi yêu đương vụng trộm sao? Như thế nào không có chuyện gì phát sinh đâu?" Thi Vân Dạng cười một cách vừa tiếc nuối vừa ái muội nói.
"Thê tử *chán cơm thèm phở*, trượng phu vĩnh viên đều là người cuối cùng biết được, mình nghĩ Hàn Sĩ Bân cũng rơi vào tình trạng như thế, đáng thương nam nhân bị phản bội, còn là do lão bà trong lòng anh ta trước giờ giống như nữ thần..." Thi Vân Dạng khoa trương nói.
Tần Vãn Thư không thèm để ý vẻ mặt cười đểu của Thi Vân Dạng. Hàn Sĩ Bân không phải như Thi Vân Dạng suy nghĩ là người vô tội đáng thương, Tả Khinh Hoan không phải do Hàn Sĩ Bân thay mình rước về hay sao?
"Bồ rốt cuộc nhìn trúng tiểu bách hợp ở điểm nào nha? Tuy khuôn mặt xem như đạt tiêu chuẩn, nhưng so với mình kém xa, đại tiểu thư nếu tò mò về nữ nhân có thể tìm mình thôi, phì thủy bất lưu ngoại nhân điền (ý nghĩa giống như là 'Trâu ta ăn cỏ làng ta'/'Ta về ta tắm ao ta'), hơn nữa, mình còn là nữ nhân trong nữ nhân..." Thi Vân Dạng thử qua rất nhiều loại người, duy độc nữ nhân như Tần Vãn Thư chưa có cơ hội đụng vào quá, thế nhưng bị người khác nẫng đi mất, thật sự rất tiếc nuối.
"Bồ đày đức hạnh, mình từ nhỏ xem đến lớn, thật sự không biết làm sao để thích ứng." Tần Vãn Thư ăn ngay nói thật, nàng thật không có phúc để hưởng đến bộ dạng phong tao của Thi Vân Dạng, vẫn là Tả Khinh Hoan đáng yêu hơn một chút.
"Đại tiểu thư, mình không chê bồ không thú vị thì thôi, ngược lại bồ còn chỉ trích mình, <hừ hừ>, cẩn thận mình chạy đi mật báo!" Ở Tần Vãn Thư trước mặt Thi Vân Dạng chỉ là một con cọp giấy.
"Bồ hoàn toàn có thể ghét mình, mình không ngại." Tần Vãn Thư phản đối nói lại.
"Đại tiểu thư, tỷ tỷ mình thầm mến bồ, bồ không biết sao?" Thi Vân Dạng biểu tình nghiêm túc đáp lại, cũng không biết là thật hay giả.
"Vậy bồ tiếp tục thầm mến đi, mình giả bộ như không biết." Tần Vãn Thư ngay cả mày cũng chưa nhăn một chút, tiếp tục vô thị Thi Vân Dạng.
"Mình khiêu khích bồ như vậy một chút phản ứng cũng không có, cô ta như thế nhưng có thể đánh động bồ, thật sự không có thiên lý!" Thi Vân Dạng ra vẻ oán giận nói, nghĩ lại, tiểu bách hợp kia rốt cuộc có bao nhiêu mị lực thế nhưng hội phá được Tần Vãn Thư *tường đồng vách sắt* này, lòng hiếu kỳ của Thi Vân Dạng đối Tả Khinh Hoan tăng lên một tầng nữa.
"Tiểu bách hợp rốt cuộc là thần thánh phương nào nha?" Thi Vân Dạng vô cùng tò mò hỏi, khó trách lần trước miễn phí mời nước Tần Vãn Thư, khi đó các nàng đã có dấu hiệu *liếc mắt đưa tình*, chỉ có mình mắt kém không phát hiện được.
"Em ấy tên là Tả Khinh Hoan." Tần Vãn Thư sửa Thi Vân Dạng, nàng cảm thấy hình ảnh tiểu bách hợp không hợp với Tả Khinh Hoan chút nào, hoa bách hợp thoạt nhìn thuần khiết lại có chút yếu ớt nhưng Tả Khinh Hoan hoàn toàn không phù hợp với so sánh này.
"Tên này không tệ, vừa nghe đã biết là người đồng đạo, em ấy lai lịch như thế nào?" Khinh Hoan, tùy tiện phóng khoáng mới tốt, Thi Vân Dạng nghĩ như thế.
Tần Vãn Thư đã biết Thi Vân Dạng sẽ nói như vậy, Thi Vân Dạng hết thuốc chữa rồi, Tần Vãn Thư cảm thấy cả đời này cuộc sống của Thi Vân Dạng có lẽ đều bừa bãi hoang đường như vậy.
"Em ấy trước đây là tình phụ của Hàn Sĩ Bân." Tần Vãn Thư biết với trình độ hiếu kỳ của Thi Vân Dạng, thay vì để Thi Vân Dạng moi ra thân phận xấu hổ của Tả Khinh Hoan không bằng sớm chút thỏa mãn trí tò mò của nàng.
Thi Vân Dạng không nghĩ thân phận của Tả Khinh Hoan đặc thù như thế, tình phụ trước đây của Hàn Sĩ Bân, Tần Vãn Thư quả nhiên trọng khẩu vị hơn mình, cho tới bây giờ mình đều không nghĩ đến về sau vạn nhất kết hôn còn muốn dành nữ nhân với lão công, nghĩ đến Thi Vân Dạng muốn lập tức kết hôn.
"Đại tiểu thư, bồ cố ý đúng hay không? Bồ muốn trả thù Hàn Sĩ Bân, cố ý đoạt nữ nhân của anh ta, làm cho anh ta khó xử đúng hay không?" Thi Vân Dạng vẻ mặt hưng phấn nói, nàng chỉ biết dựa theo trình độ phúc hắc của Tần Vãn Thư nhất định còn có nội tình.
"Mình không có nhàm chán như vậy, hơn nữa mình nói rồi, mình không thích trêu chọc người khác." Tần Vãn Thư cảm thấy đầu óc của mình và của Thi Vân Dạng có bất đồng cấu tạo, Thi Vân Dạng vĩnh viễn là một loại sinh vật mà mình không thể lý giải, như thế nào có người cả đời đều chỉ nghĩ đến chơi đùa trêu chọc người khác đâu?
Thi Vân Dạng đồng dạng không hiểu Tần Vãn Thư, như thế nào có người đối với chuyện gì cũng nghiêm túc thật tình đâu, nhân sinh như vậy thật buồn tẻ. Bất quá hai người đều tôn trọng nhân sinh quan, giá trị quan của đối phương, cho nên song phương vẫn bảo trì thái độ trung hòa, không can thiệp quá sâu vào cuộc sống cá nhân của nhau.
"Không thể tưởng tượng Hàn Sĩ Bân cũng bao dưỡng tình phụ, bồ không tính phế anh ta sao?" Thi Vân Dạng hỏi.
"Chuyện này tính sau." Tần Vãn Thư bản thân còn đang do dự.
"Tình yêu là một định nghĩa thực hư vô mờ mịt, rất dễ dàng tiêu thất." Thi Vân Dạng tự nghĩ không thể trách mình hoa tâm vì cảm giác biến mất quá nhanh, nàng cũng từng nghĩ đối một người bảo trì cảm giác này, nhưng không có cách nào khác, cảm giác mất đi chính là mất đi, nàng tự nhiên không thích miễn cưỡng bản thân tiếp tục chung sống với người không có cảm tình.
"Tình yêu sao?" Tần Vãn Thư cảm thấy từ này rất xa lạ.
"Tần Vãn Thư, bồ nếu động tâm thì thực phiền toái, bồ là loại nhất kiến chung tình, nhưng đối phương không nhất định cũng vậy." Thi Vân Dạng cảm thấy trong tình yêu không có ai có thể suốt đời chỉ yêu duy nhất một người, nếu có, chẳng qua hấp dẫn bên ngoài không đủ lớn. Có lẽ Tần Vãn Thư sẽ là ngoại lệ, bởi vì nàng không thiếu thứ gì, cho nên hết thảy cám dỗ đều có thể xem nhẹ không so đo. Tần Vãn Thư không dễ dàng động tâm, nhưng một khi nàng yêu ai sẽ không dễ dàng thay lòng đổi dạ.
Tần Vãn Thư không đồng ý nở nụ cười, chỉ xem là Thi Vân Dạng đang nói chuyện đùa, nàng biết tính tình của mình vừa lạnh lùng vừa bị động, cho dù thích một người cũng không để bản thân mất đi lý trí, ít nhất hiện tại cảm giác đối Tả Khinh Hoan còn nằm trong phạm vi khống chế.
Lúc này Hàn Sĩ Bân quả nhiên gọi điện thoại đến.
"Bà xã, em còn ở biệt thự của Thi Vân Dạng sao?" Hàn Sĩ Bân hỏi.
"Ân, em vừa cùng Vân Dạng ăn xong điểm tâm." Tần Vãn Thư mặt không đổi sắc nói dối.
"Anh đến đón em." Hàn Sĩ Bân chăm sóc nói.
"Được." Đây là lý do Tần Vãn Thư sáng sớm chạy đến chỗ ở của Thi Vân Dạng, nàng biết Hàn Sĩ Bân nhất định đòi đến đón mình, hơn nữa lựa chọn thời điểm thích đáng, không quá sớm cũng không quá trễ, ở trình độ nào đó Hàn Sĩ Bân coi như thể thiếp tinh tế.
"Mình trước đây vẫn cho rằng Tần Vãn Thư không biết nói dối, không nghĩ tới công phu nói dối của bồ vượt xa tưởng tượng của mình, khó trách người ta nói hài tử thoạt nhìn càng ngoan càng hợp lòng người kỳ thật càng biết nói dối, xem ra không sai." Thi Vân Dạng càng nói càng cảm thấy có đạo lý, nàng đang nhớ lại quá khứ có hay không bị Tần Vãn Thư gạt quá.
Tần Vãn Thư như thế nào cảm thấy Thi Vân Dạng hiện tại rất hứng thú phân tích tính cách của mình còn không quên bôi nhọ nhân cách của mình.
"Thi Vân Dạng, nếu tính cách của mình như vậy, bồ thực vui vẻ sao?" Tần Vãn Thư hỏi.
"Đương nhiên! Bồ cuối cùng giống một người bình thường, bồ trước đây thật sự rất đáng ghét, bồ không biết rằng ba của mình rất thích lấy chúng ta ra so sánh sao..." Bản thân mình từng là hài tử đáng thương sống dưới danh tiếng của Tần Vãn Thư, một mực dựa theo tiêu chuẩn của nàng phấn đấu, thật là tìm đúng người rồi, mọi thứ so với nàng thua, trong lòng vẫn rất ấm ức. Người quá vĩ đại sẽ khiến người khác đố kỵ và thù hận, đặc biệt là kẻ tiểu nhân nào đó tính tình xấu xa hay để ý.
"Chuyện đó không phải lâu lắm rồi sao?" Tần Vãn Thư cảm thấy thực vô tội, nàng biết trước đây Thi ba ba quả thật thích làm như vậy.
Thi ba ba yêu thương Tần Vãn Thư còn hơn khuê nữ thân sinh của mình, Thư Thư, biệt danh ớn lạnh này là do Thi ba ba độc quyền gọi nàng.
"Tháng trước ba mình nhắc tới chuyện lập gia đình, phiền chết người, mình trong lúc nóng giận nói kết hôn cái quái gì, tỷ hiện tại thay đổi thích nữ nhân, bồ đoán ba nói gì?"
Trên thương trường Thi ba ba được gọi là sư tử, nhưng đối nữ nhi kỳ thực yêu thương chiều chuộng nên có một số quy củ luật lệ hắn mắt nhắm mắt mở bỏ qua.
"Sao?" Tần Vãn Thư ngồi ở sô pha trong phòng khách, từ trên bàn cầm một trái táo được rửa sạch, coi như tán gẫu với Thi Vân Dạng. Thi ba ba thường xuyên oán giận cùng mình nói, Vân Dạng một chút cũng không có trước đây đáng yêu, quanh năm suốt tháng không có mấy lần thấy mặt mũi nàng, ngữ khí kia ai oán đáng thương, kỳ thật nuông chiều Thi Vân Dạng thành dạng người như bây giờ Thi ba ba là người có trách nhiệm lớn nhất.
"Ba nói, con nếu cùng Thư Thư thành một đôi là tốt nhất, nhưng mà nàng đã kết hôn, ân, đoạt lại cũng được!" Thi ba ba lúc nói đến chuyện này biểu tình còn thật sự nghiêm chỉnh.
"Ách..." Tần Vãn Thư thiếu chút nữa bị mắc miếng táo trong cổ, nguyên lai đại tiểu thư tính tình của Thi Vân Dạng không phải tự nhiên bộc phát, đúng là thượng bất chính hạ tắc loạn (bề trên không nghiêm, bên dưới ắt loạn).

Chương 42 - Vận mệnh thú vị

"Thân ái tiểu Hoan Hoan, bồ nhớ mình không?" Lý Hâm bước vào quán cà phê, thân thủ ôm Tả Khinh Hoan một cái thật chặt , đôi môi mọng đỏ khêu gợi không sợ chết cố hôn Tả Khinh Hoan, khiến nàng không kịp tránh. Sự nhiệt tình của Lý Hâm làm cho Tả Khinh Hoan tiêu hóa không nổi, hai người cũng không để ý quán cà phê có khách hay không.
"Mình biết bồ gần đây thực thiếu nữ nhân, nhưng không thể đói bụng ăn quàng đi!" Tả Khinh Hoan đẩy Lý Hâm ra, lập tức móc chiếc gương nhỏ nhanh chóng lau sạch dấu son môi đỏ chót của Lý Hâm.
"Không phải có câu nói chân chính huynh đệ trong lúc huynh đệ thiếu nữ nhân, đem hắn làm nữ nhân, cùng lý thuyết, chúng ta hai người quan hệ thân thiết như vậy, tỷ tỷ đang thiếu nữ nhân, bồ ngẫu nhiên làm nữ nhân tạm thời của mình đi." Lý Hâm khi nói chuyện còn không quên phóng điện câu dẫn Tả Khinh Hoan.
"Bồ là ai, mình không quen bồ." Tả Khinh Hoan xác định trên mặt mình sạch sẽ sau cất gương vào giỏ, nàng mới không quen nữ nhân yêu nghiệt này.
"Tặng bồ." Lý Hâm đưa cho Tả Khinh Hoan một bó hoa hồng.
Tả Khinh Hoan không vươn tay ra nhận, Lý Hâm thích tặng hoa cho nữ nhân mình còn không biết sao, nhưng mà cho tới bây giờ chưa từng đưa mình một nhánh cỏ dại. Nàng nhớ rõ Lý Hâm trước kia thường xuyên tặng hoa cho Nghiêm Nhược Vấn, nhưng nữ nhân kia vừa thấy đã biết là người không có tế bào lãng mạn, sự lãng mạn của Lý Hâm thường thường bị Nghiêm Nhược Vấn xem nhẹ. Tả Khinh Hoan dám khẳng định khi Lý Hâm mua bó hồng này nghĩ đến tặng cho Nghiêm Nhược Vấn, không có cơ hội mới đến lượt kẻ thế thân là mình.
"Nàng không thích hoa hồng." Lý Hâm mới là người thích hoa hồng, Nghiêm Nhược Vấn thích xương rồng, trước đây hoa đem tặng cho Nghiêm Nhược Vấn luôn tránh không được số mệnh bị ném vào thùng rác, duy độc chậu xương rồng kia Nghiêm Nhược Vấn vẫn để tại bàn làm việc, nó cũng chỉ là tặng phẩm kèm theo khi mua hoa mà thôi. Kỳ thật Lý Hâm trong lòng hy vọng Nghiêm Nhược Vấn tặng hoa hồng cho mình, hoa hồng là đại biểu cho tình yêu, ai cũng không biết nguyện vọng *phàm phu tục tử* của Lý Hâm, tự mình mua hoa tặng bản thân không có ý nghĩa mới chuyển cho Tả Khinh Hoan.
"Dung tục hoa hồng, lường trước Nghiêm Nhược Vấn sẽ không thích." Là một bó lớn tổng cộng có 99 đóa hoa, Tả Khinh Hoan không giữ lại mà thân thủ tháo lớp giấy kiếng ra.
"Bồ để làm chi mở nó ra?" Lý Hâm mất hứng hỏi, vẫn là để nguyên một bó đẹp mắt hơn.
"Để bó lớn quá mức khoa trương, vừa lúc hiện nay khách hàng không nhiều, đem hoa tặng cho từng nữ khách hàng..." Tả Khinh Hoan cảm thấy mình rất biết cách tận dụng tài nguyên, một bên tự khen một bên nhanh tay hành động, nàng lập tức đem từng đóa hoa tươi đẹp mềm mại đưa cho các nữ nhân đang uống cà phê trong quán, vừa tặng vừa giải thích là món quà nhỏ do quán chuẩn bị, rất nhiều nữ khách hàng vui vẻ khi nhận được hoa.
Lường trước Tả Khinh Hoan nữ nhân nông cạn này sẽ không biết thưởng thức, Lý Hâm trong lòng vạn phần khinh bỉ nàng, nhờ nhìn đến một ít nữ khách hàng đối với việc nhận hoa hồng mà trở nên cao hứng, trong lòng của Lý Hâm mới thư sướng thoải mái, nàng biết là còn có nhiều nữ nhân giống mình thích thưởng thức sự xinh đẹp của hoa hồng.
"Nói, lần trước gọi điện thoại cho bồ, vì sao là Tần Vãn Thư nghe, hai người *qua đêm* rồi sao?" Lý Hâm hỏi Tả Khinh Hoan khi nàng đã hoàn thành nhiệm vụ tặng hoa, nàng vô cùng tò mò gian ~ tình của Tả Khinh Hoan và Tần Vãn Thư.
"Chúng mình thực trong sáng, chỉ có quan hệ hữu nghĩ trên tinh thần." Tả Khinh Hoan thản nhiên nói.
"Phốc..." Lý Hâm may mắn mình không có uống cà phê, bằng không khẳng định phun ra hết.
"Các người thực sự thuần khiết, thượng đế sẽ cười đến rụng răng nha." Đều cùng nhau ăn điểm tâm, khẳng định là Tần Vãn Thư ngủ lại đêm trước, một đêm không phát sinh cái gì, đánh chết Lý Hâm cũng không tin.
"Mình đã muốn ăn chay vài tháng, cũng nghĩ đổi sang ăn mặn, nhưng bồ cảm thấy Tần Vãn Thư là người thích món mặn sao?" Tả Khinh Hoan thở dài, ai làm cho mình đụng phải người theo chủ nghĩa ăn chay đâu?
"Bồ quả thật là đáng xin lỗi Đảng, xin lỗi quốc gia, đặc biệt xin lỗi người xem là mình!" Lý Hâm vẻ mặt khinh bỉ nhìn Tả Khinh Hoan, nguyên tưởng rằng nàng câu được *phụ nữ nhà lành*, ai ngờ Tả Khinh Hoan theo Tần Vãn Thư hoàn lương.
"Lý đại thầy thuốc, bồ hiện tại rốt cuộc là một bác sỹ, có điểm tu dưỡng được không, đừng theo mình cả ngày chỉ nói đến những chuyện không dinh dưỡng này." Tả Khinh Hoan nghiêm trang giáo dục nữ nhân nào đó có tư tưởng xấu xa, kiêu ngạo vì bản thân mình làm người đứng đắn thật lâu.
"Muốn kết hợp giữa chơi và làm a, mình trận này đều nhanh mệt thở không nổi, khó có thời điểm ghé quán thả lỏng một chút." Mỗi ngày đều bị kín lịch, một ngày muốn quan sát vài ca phẫu thuật, cả ngày đều nhìn đến những ca mổ bụng mổ ruột, không mệt chết cũng ghê tởm chết, rời phòng giải phẫu còn phải nhồi nhét thêm y học tri thức mới nhất. Lý Hâm đều cảm thấy mau biến thành siêu nhân, cũng may mình rốt cuộc không phải người bình thường, ở trong thời gian ngắn nhất có thể khôi phục kỹ thuật phẫu thuật như trước.
Nghe Lý Hâm nói như vậy, Tả Khinh Hoan nhìn kỹ Lý Hâm mới phát hiện nàng quả thật gầy không ít, bất quá cơ hồ so với trước càng tản mát ra thành thục khí chất, quả nhiên nữ nhân có sự nghiệp sẽ trở nên bất đồng.
"Gầy hơn, so với trước hấp dẫn hơn." Tả Khinh Hoan không keo kiệt khen ngợi nàng.
"Mình vẫn đều xinh đẹp được không!" Lý Hâm trợn mắt nhìn Tả Khinh Hoan, nàng ngược lại thấy mình càng ngày càng héo hon.
——————————–
Bởi vì hạng mục hợp tác lần này khá lớn, mỗi hai tuần đều phải tổ chức một buổi hội nghị thường kỳ.
"Nghiêm tổng, cô cảm thấy thế nào?" Tần Vãn Thư hỏi ý kiến của Nghiêm Nhược Vấn, phải gia tăng lượng lớn dự trù tài chính, số tiền này không phải nhỏ.
Lúc này một trợ lý khác của Nghiêm Nhược Vấn tiến vào, kề bên tai nàng nói nhỏ gì đó, Nghiêm Nhược Vấn sắc mặt đại biến.
"Thật xin lỗi, mọi người tiếp tục, tôi muốn đi trước." Nghiêm Nhược Vấn vội vội vàng vàng nói xong liền đi, tiếng giày cao gót dồn dập ly khai phòng họp.
"Nghiêm Nhược Vấn là một trong những người phụ trách hạng mục đều đi rồi, tan họp đi." Thi Vân Dạng không cao hứng lắm, hội nghị quan trọng như vậy, Nghiêm Nhược Vấn phụ trách một phần, không ở, họp tiếp cũng vô ích, hôm nay xem ra là không công bận rộn.
"Sao lại thế này?" Tần Vãn Thư hỏi trợ lý còn lại của Nghiêm Nhược Vấn.
"Nghiêm tổng chưa bao giờ như vậy, nàng đối công tác rất nghiêm túc, có thể là Tiền tiên sinh thân thể..." Trợ lý tranh thủ thay thủ trưởng của mình giải thích.
Tiền Thiếu Văn thân thể không tốt là chuyện mọi người đều biết, lần này có lẽ không nhẹ, bằng không Nghiêm Nhược Vấn cũng sẽ không ly khai hội nghị trọng yếu như vậy.
"Tan họp đi." Đại khái Nghiêm Nhược Vấn sẽ không nhanh như vậy trở về, Tần Vãn Thư tuyên bố tan họp.
"Tiền Thiếu Văn là cái ấm sắc thuốc, khó trách Nghiêm Nhược Vấn cùng Lý Hâm cặp kè, bằng không thật muốn làm quả phụ sống." Thi Vân Dạng châm chọc nói.
"Mỗi người đều có khó xử của bản thân, chúng ta không phải họ, cũng nên đặt mình vào hoàn cảnh của họ để cảm thông." Tần Vãn Thư cảm thấy Nghiêm Nhược Vấn đối với Tiền Thiếu Văn rất tốt, vì hắn chống đỡ cả một tập đoàn Tiền thị to lớn như vậy, cũng không có tư tâm bên trong, điểm ấy thôi cũng khiến Tần Vãn Thư bội phục.
"Muốn hay không đến chỗ tiểu tình nhân của bồ uống ly cà phê?" Thi Vân Dạng nói sang chuyện khác, khó được có dịp đến Tần thị, tự nhiên là muốn đến quán cà phê nhìn xem Tả Khinh Hoan vị kia có cái gì ba đầu sáu tay, có thể đem đại tiểu thư cấp câu đi.
"Không được, mình trong tay còn có chút chuyện cần xử lý." Tần Vãn Thư một chút cũng không muốn cho Thi Vân Dạng đi theo quấy rầy, nàng chờ trận này bận rộn xong mới một mình hẹn Tả Khinh Hoan.
Thi Vân Dạng có chút thất vọng, bất quá nàng lập tức lại có phương án khác, khi nào cũng kêu Hàn Sĩ Bân, lão công, lão bà còn có tiểu tình phụ trước đây của lão công kiêm tiểu tình phụ hiện tại của lão bà. Cảnh tượng kia nhất định thú vị, nghĩ đến Thi Vân Dạng liền cảm thấy phấn khởi, càng nghĩ càng thấy khả thi, nhưng không thể để Tần Vãn Thư phát hiện, bằng không nàng sẽ sinh khí. Tần Vãn Thư phát hỏa, hậu quả hội thực nghiêm trọng, cho nên tốt nhất chuẩn bị một cái cơ hội tình cờ không hẹn mà gặp. Thi Vân Dạng ngươi ăn gì mà có thể biến não thành thông minh như vậy, Thi đại tiểu thư vừa nghĩ vừa âm thầm bội phục bản thân.(bệnh tự kỷ của Thi tỷ không thua gì Tả tỷ... có thể nói là kẻ tám lạng người nửa cân )
———————————
Bệnh tim của Tiền Thiếu Văn phát tác, lúc này đang ở trong phòng cấp cứu của bệnh viện tốt nhất thành phố, Nghiêm Nhược Vấn nhận được tin sau lập tức đuổi tới bệnh viện. Sắc mặt của nàng tái nhợt, không biết trượng phu của mình có thể sống bao lâu, nàng thực sợ hãi nam nhân kia ngày nào đó vào bệnh viện không còn ra được nữa, Tiền Thiếu Văn không đơn giản chỉ là trượng phu của nàng, mà còn là thân nhân duy nhất trên đời này.
Nghiêm Nhược Vấn ở cửa phòng cấp cứu vừa chờ vừa chắp tay lên ngực cầu nguyện, Tiền Thiếu Văn không thể có việc gì, trời cao nhất định phù hộ vì hắn là người tốt, vì hắn là thân nhân duy nhất của mình.
Ngay tại Nghiêm Nhược Vấn vạn phần lo âu bất an thời điểm, đèn của phòng giải phẫu tắt đi, cửa bên trong mở ra.
Bác sĩ chủ trì bước ra, thực rõ ràng là một vị nữ bác sĩ còn trẻ, nàng trẻ đến mức khiến người ta lo lắng.
Đến khi bác sĩ chủ trì tháo khẩu trang xuống, Nghiêm Nhược Vấn ngây ngẩn cả người, thì ra là Lý Hâm, đương nhiên lúc này nàng không dám tin người này là Lý Hâm, hẳn là một nữ nhân có bộ dạng giống Lý Hâm mà thôi.
Lý Hâm cũng thực bất ngờ, mình mới cầm dao lại không lâu lập tức đụng phải Tiền Thiếu Văn, hơn nữa nhìn Nghiêm Nhược Vấn sửng sốt biểu tình xem mình, nàng hơi hơi giơ lên khóe miệng, bàn tay của vận mệnh thật thú vị.


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna