Google.com.vn Đọc truyện Online

04/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 43 + 44

Đăng bởi Ngân Giang | 04/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 43 - Lực bất tòng tâm

"Chồng của tôi như thế nào rồi?" Nghiêm Nhược Vấn khẩn trương hỏi.
"Tạm thời còn sống không chết được, nhưng nếu còn có lần sau thì tôi không đảm bảo." Lý Hâm thản nhiên trả lời, trước đây nàng chỉ biết sức khỏe Tiền Thiếu Văn vốn không tốt, hoàn toàn không nghĩ tới bên trong thân thể kém như vậy, theo tình huống trước mắt mà nói, tình trạng của hắn không lạc quan lắm.
"Mổ cũng không được sao?" Nghiêm Nhược Vấn không tha tiếp tục hỏi.
"Kỳ thật tình hình của Tiền tiên sinh phi thường kém, không thể thực hiện phẫu thuật, hơn nữa nếu làm tỷ lệ thành công cũng rất thấp, bình thường chúng tôi sẽ không đề nghị mổ, nhưng nếu không phẫu thuật, thân thể của Tiền tiên sinh cũng không chống đỡ được bao lâu. Chẳng qua tôi nhớ rõ vài năm trước bác sỹ Lý có tiếp nhận một ca tương tự, nàng đã thực hiện một cuộc giải phẫu tương đối thành công, có lẽ nếu do bác sỹ Lý mổ cho Tiền tiên sinh xác suất thành công hội cao hơn một ít..." Bác sỹ Trương đứng bên cạnh mở miệng giải thích.
"Là bác sỹ Lý Viễn Đông sao?" Nghiêm Nhược Vấn hoàn toàn không nghĩ bác sỹ Lý và Lý Hâm là một người, mà nhớ đến vị bác sỹ khoa ngoại quyền uy tối cao ở bệnh viện này bác sỹ Lý Viễn Đông, cũng là phụ thân của Lý Hâm.
"Ha ha, không phải viện trưởng Lý, là thiên kim của viện trưởng Lý, chính là vị nữ bác sỹ xinh đẹp trước mặt chúng ta đây." Bác sỹ Trương vừa cười vừa nói, từ sau khi Lý Hâm trở về bệnh viện, nam bác sỹ và nam bệnh nhân ở chỗ này có vẻ tràn đầy sức sống.
Nghiêm Nhược Vấn quả nhiên ngây ngẩn cả người, nàng cho tới bây giờ không nghĩ tới Lý Hâm dĩ nhiên là nữ nhi của Lý Viễn Đông, càng không nghĩ tới trước mắt vị nữ bác sỹ này là Lý Hâm mà mình nhận thức. Nghiêm Nhược Vấn một lần nữa đánh giá Lý Hâm, mái tóc dài gợn sóng thường xuyên xõa ra hôm nay được buộc cao lên, nàng trang điểm nhạt, mặc áo khoác trắng bên ngoài cùng trước đây giống như hai người khác nhau, nhưng khóe mắt vẫn mang theo chút yêu mị, nhắc nhở mình quả thật là cùng một người.
Năm đó, Lý Hâm dựa vào tự thân thực lực còn có thân phận phó viện trưởng của phụ thân, nàng vừa tốt nghiệp không bao lâu đã có khả năng một mình phụ trách một khoa, độc lập hoàn thành rất nhiều ca giải phẫu đòi hỏi có kỹ thuật cao. Chuyện này có thể xem là điển hình tài liệu thực tế trong giới y học, chính giải phẫu khiến Lý Hâm bộc lộ tài năng, đáng tiếc ngôi sao sáng này ở thời điểm được người trong nghề coi trọng đột nhiên biến mất khỏi giới y học. Hiện nay phụ thân từ phó viện trưởng trở thành viện trưởng, Lý Hâm khôi phục thân phận bác sỹ chủ trì cũng không thiếu nhận được các loại chê trách, nhưng nhờ vài ca giải phẫu gần đây từ từ ngăn chận đàm tiếu của mọi người, không thể không nói Lý Hâm quả thật là một thiên tài.
Lý Hâm từ nhỏ đã tiếp xúc y học, thời tiểu học, hài tử khác còn đang xem đồng thoại (truyện cổ tích) Lý ba ba đã mượn nhân thể giải phẫu đồ (bản đồ giải phẫu thân thể người) cho nàng xem; lên đến sơ trung, lại tập cho nàng giải phẫu các loại động vật; thời điểm trung học, phụ thân Lý Viễn Đông đã thường xuyên giữ Lý Hâm ở bên cạnh quan sát giải phẫu. Lý Hâm cảm thấy mình quá sớm đã phải tiếp xúc những thứ máu me như vậy hiện tại có thể trưởng thành với thể xác và tinh thần khỏe mạnh là cỡ nào không dễ dàng, sau đó nàng bỏ trốn và trở thành tình phụ cho Nghiêm Nhược Vấn cũng không phải không có nguyên nhân, có lẽ là tâm lý phản nghịch đối với sự giáo dục từ nhỏ của phụ thân.
Lý Viễn Đông có xuất thân bần hàn, thời trai trẻ hắn cực kỳ cố gắng cần cù, thành danh xem như sớm, bấy giờ là nhân vật quyền uy trong giới y học, nhạc phụ là cổ đông trọng yếu của bệnh viện, danh lợi kiêm thu, đối ba đứa con luôn có yêu cầu nghiêm khắc. Trưởng nữ Lý Hâm có thiên phú nhất, là đối tượng được bồi dưỡng trọng điểm, nhưng Lý Viễn Đông không hiểu như thế nào nữ nhi mình đặt nhiều kỳ vọng nhất có ngày chạy về nhà, nói với mình nàng thích nữ nhân, chuyện này chưa đủ, nàng còn nói muốn trở thành tình phụ của nữ nhân kia không muốn làm bác sỹ, lúc ấy Lý Viễn Đông thiếu chút nữa tức giận đến chảy máu não, nữ nhi bại hoại gia phong này bị Lý Viễn Đông trong cơn giận dữ đuổi khỏi nhà. Bất hiếu nữ Lý Hâm vừa tiêu thất chính là suốt 5 năm, Lý Viễn Đông mỗi lần nghĩ đến y học thiên phú hi hữu của nàng đều thở dài, cảm thấy bị Lý Hâm lãng phí vô ích.
"Bác sỹ Trương, tôi nhiều năm không cầm dao mổ, còn nhiều bỗ ngỡ, làm một chút tiểu phẫu có thể châm chước, đại thủ thuật liền thúc thủ vô sách (bó tay không biện pháp), Tiền phu nhân quả thật có thể tìm phụ thân của ta thử xem." Lý Hâm mỉm cười nói, nhưng nhấn mạnh ở ba chữ 'Tiền phu nhân'.
Nghiêm Nhược Vấn tự nhiên sẽ không tin lời một mình bác sỹ Trương tùy tiện để Lý Hâm phụ trách ca mổ.
"Viện trưởng Lý ở văn phòng sao? Tôi muốn gặp ông ta." Nghiêm Nhược Vấn hỏi bác sỹ Trương.
Lý Hâm thấy vậy, không quan tâm xoay người đi đến các phòng bệnh kiểm tra bệnh nhân khác, lão ba của nàng đã già, đặc biệt hiện tại đang nghĩ đến chuyện về hưu, tư tưởng của hắn khá bảo thủ đến mức không thích tiếp nhận những ca phẫu thuật xác suất quá thấp, càng là không thích càng là né tránh không làm.
"Bác sỹ Lý, tôi muốn ngài phẫu thuật cho chồng tôi." Nghiêm Nhược Vấn gặp được Lý Viễn Đông trực tiếp đề cập vấn đề chính, kỳ thật Lý Viễn Đông hiện tại có thâm niên cao nhất và nắm đại quyền trong khoa ngoại, rất ít tự mình động thủ, từ sau khi Lý Hâm trở về, tâm nguyện của hắn là về hưu cùng thê tử du lịch vòng quanh thế giới.
Lý Viễn Đông có chút đăm chiêu nhìn Nghiêm Nhược Vấn liếc mắt một cái, mới mở miệng nói chuyện.
"Thật ra, tôi không đề nghị giải phẫu, bởi vì xác suất thành công quá thấp." Tiền Thiếu Văn là khách quen của bệnh viện mình, cho nên Lý Viễn Đông đối hình trạng sức khỏe của Tiền Thiếu Văn có hiểu biết nhất định.
"Đại khái có mấy phần thành công?" Nghiêm Nhược Vấn kỳ thật trước đây đã hỏi rất nhiều bác sỹ, bình thường bác sỹ cũng không đề nghị mổ, nhưng bây giờ Tiền Thiếu Văn thân thể chuyển biến càng ngày càng xấu, Nghiêm Nhược Vấn cảm thấy cần phải liều thử một phen, tổng không thể làm cho hắn nằm chờ chết.
"Một phần đều không đảm bảo." Tiền Thiếu Văn hiện tại thân thể tình huống quả thật không thích hợp động dao, hắn không hy vọng bản thân mình gần về hưu còn nhận chữa trị cho bệnh nhân cuối cùng mà không nắm chắc kết quả.
"Không có thành công án lệ sao?" Nghiêm Nhược Vấn chưa từ bỏ ý định, chỉ cần có một tia hy vọng, nàng cũng không bỏ qua.
"Trong nước án lệ loại này cũng không gặp nhiều, nữ nhi của tôi Lý Hâm vài năm trước có thực hiện một ca giải phẫu coi như thành công, tuy có chút may mắn, nhưng nói thật nàng chủ trì xác suất thành công hội cao hơn tôi hai ba phần, nàng có thiên phú hiếm có, điểm ấy tôi tuyệt đối không phải mèo khen mèo dài đuôi." Lý Viễn Đông nghiêm nghị giải thích, Lý Hâm thiên phú có thể làm được chuyện mà người khác không thể làm, điểm ấy chính là duyên cớ vì sao Lý Viễn Đông hội thỏa hiệp với nàng, thiên phú như vậy thực là vạn dặm mới tìm được một.
"Cô ta?" Nghiêm Nhược Vấn đột nhiên cảm thấy thế giới này quá đảo điên, nữ nhân kia cả ngày chỉ biết ăn mặc như yêu nghiệt, thoạt nhìn cực kỳ nông cạn, tự dưng có người nói cho mình biết nàng là cứu thế chủ của mình, nghĩ lại, Nghiêm Nhược Vấn có cảm giác thế giới này hình như bị méo mó rồi.
"Trên thế giới còn có rất nhiều bác sỹ có lẽ sẽ có người càng thích hợp hơn." Lý Viễn Đông ý tứ chính là từ chối bản thân tiếp nhận ca phẫu thuật của Tiền Thiếu Văn.
Lý Viễn Đông với thân phận địa vị như vậy, lời nói nói ra tuyệt đối là chân thật đáng tin, Nghiêm Nhược Vấn chuẩn bị đi tìm Lý Hâm, thực hiển nhiên nữ nhân kia đã muốn không phải đối mình ngàn y trăm thuận.
"Cô quen biết nữ nhi của tôi sao?" Lý Viễn Đông kỳ thật muốn hỏi là nữ nhi của tôi mấy năm nay có phải là tình phụ của cô không, nhưng nói như vậy Lý Viễn Đông không thể xuất khẩu. Lý Hâm và Nghiêm Nhược Vấn huyên náo dư luận, hắn có nghe sơ qua, nữ nhi tuy chỉ lo chạy theo tình yêu không có tiền đồ, nhưng làm phụ thân vẫn muốn biết nữ nhi mấy năm nay rốt cuộc sống như thế nào.
Thân thể của Nghiêm Nhược Vấn khẽ cương một chút, giả bộ như không có nghe được câu hỏi của Lý Viễn Đông, tiếp tục đi ra ngoài, quan hệ khiến người khác xấu hổ này làm sao cũng không tiện giải thích.
Nghiêm Nhược Vấn theo văn phòng của Lý Viễn Đông đi ra, ở hành lang bệnh viện gặp lại Lý Hâm vừa hoàn tất việc kiểm tra đang từ một phòng bệnh bước ra, mặt đối mặt, lần đầu tiên Nghiêm Nhược Vấn cảm thấy Lý Hâm xa lạ, xa lạ tựa như mình chưa bao giờ nhận thức nàng, thật ra mình cũng chưa từng dụng tâm đi tìm hiểu nàng.
Hai người đối mặt tới gần, Lý Hâm nhìn thấy sắc mặt của Nghiêm Nhược Vấn hơi tái, hiện rõ sự lo âu cộng thêm mệt mỏi, nữ nhân này luôn thích ôm đồm công việc, không biết đối xử tử tế với bản thân, lại thích ỷ vào sức khỏe. Trái tim của Lý Hâm khẽ run rẩy một chút, có điểm đau, nàng vẫn không thể không chút nào động dung đối diện nữ nhân này, chẳng qua Lý Hâm ra vẻ hờ hững chuẩn bị cùng Nghiêm Nhược Vấn kề vai mà qua.
"Lý Hâm!" Nghiêm Nhược Vấn gọi nàng lại.
Lý Hâm dừng chân, "Tiền phu nhân có gì dặn dò?" Lý Hâm tràn đầy trào phúng hỏi lại
"Phẩu thuật của anh ấy, nếu cô tự mình ra tay, đại khái có mấy phần nắm chắc?" Nghiêm Nhược Vấn hỏi.
"Khoảng bốn năm phần đi." Lý Hâm không chút để ý, nàng quả nhiên vẫn là vì Tiền Thiếu Văn, cái ấm sắc thuốc kia có tài đức gì mà được Nghiêm Nhược Mẫn quan tâm đối đãi, thật sự làm cho người ta ghen tị muốn chết.
"Vậy cô có thể phẫu thuật cho anh ấy không?" Nghiêm Nhược Vấn nhìn biểu tình thờ ơ của Lý Hâm, nàng chưa bao giờ đối xử với mình như vậy.
"Không thể!" Lý Hâm quả quyết cự tuyệt, vì tình địch làm phẫu thuật, lòng dạ của nàng không rộng rãi như vậy, "Cô vì anh ta bỏ tôi, cô cảm thấy tôi có khả năng giúp nam nhân kia sao? Tiền phu nhân, thân thể của lệnh phu, tôi bất lực." Lý Hâm cười lạnh nói xong, chuẩn bị rời đi, nàng đang đợi con cá mắc câu. (hắc hắc... Lý yêu nghiệt cũng không phải hung đại vô não.... cũng biết thả dây dài câu cá lớn...)
"Vậy cô muốn thế nào, cô có điều kiện gì, tôi đều có thể đáp ứng." Nghiêm Nhược Vấn hướng bóng lưng của Lý Hâm, nhẹ nhàng gọi.
"Điều kiện gì?" Lý Hâm ngừng bước, khẽ giơ lên khóe miệng.
"Chỉ cần cô nói ra điều kiện, tôi đều chấp nhận." Nghiêm Nhược Vấn cực kỳ nghiêm túc khẳng định lại một lần nữa.
"Cô thật có thể vì Tiền Thiếu Văn hy sinh sao?" Lý Hâm hỏi, thật ra hiện tại trong lòng nàng chua xót muốn chết.
Nghiêm Nhược Vấn gật đầu, nếu không có Tiền Thiếu Văn vốn sẽ không có hiện tại Nghiêm Nhược Vấn, nàng vì trả lại ân tình của Tiền Thiếu Văn chuyện gì cũng chấp nhận đánh đổi.
Thấy Nghiêm Nhược Vấn gật đầu, Lý Hâm có chút phẫn nộ, vì sao nàng đối đãi Tiền Thiếu Văn ôn nhu thể thiếp như thế, đối mình lại vô tình, mình thật đúng là một chút phân lượng đều không có, nghĩ đến Lý Hâm rất sinh khí.
"Tốt lắm, tôi vì Tiền Thiếu Văn mổ không phải là không được, tôi muốn cô cùng Tiền Thiếu Văn ly hôn, sau đó trở thành tình phụ của tôi, còn phải mở họp báo công khai quan hệ của chúng ta, như thế nào?" Lý Hâm quay đầu chọn mi hỏi Nghiêm Nhược Vấn.

Chương 44 - Bài loan (*Bẻ cong*)

Tả Khinh Hoan cảm thấy Lý Hâm từ lúc tiến vào quán vẫn giữ nguyên nụ cười dâm~đãng của nàng, còn thường thường hướng nữ nhân hơi có chút nhan sắc đang ngồi trong quán phao mị nhãn, nhưng thực hiển nhiên bị trúng điện toàn là công, không có mẫu.
"Bồ đừng cười nữa, mình nổi hết da gà da vịt lên rồi nè." Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng vỗ vào mặt Lý Hâm, chuẩn bị đánh tan nụ cười quyến rũ yêu nghiệt của nàng.
"Tiểu Hoan Hoan, tỷ tỷ chưa từng được đắc ý như vậy!" Nghĩ đến biểu tình của Nghiêm Nhược Vấn, Lý Hâm vẫn nhịn không được cười thành tiếng.
"Bồ thu phục được Nghiêm Nhược Vấn rồi sao?" Tả Khinh Hoan chọn mi hỏi.
"So với việc đó càng lợi hại hơn!" Lý Hâm trong đầu vẽ ra cảnh sắc tươi đẹp, Nghiêm Nhược Vấn và Tiền Thiếu Văn ly hôn, nàng làm tình phụ của mình, ở nhà chờ mình lâm hạnh, nghĩ đến Lý Hâm phấn khích không thôi.
"Ân?" Tả Khinh Hoan nổi lên trí tò mò, Lý Hâm tại trước mặt Nghiêm Nhược Vấn luôn luôn yếu thế, như thế đắc ý thời điểm thật đúng là không gặp được.
Lý Hâm lấy cực nhanh tốc độ kể sơ một lần tình cảnh của Nghiêm Nhược Vấn, Tả Khinh Hoan vừa nghe, cảm thấy thế giới này thật sự rất kỳ diệu, Tiền Thiếu Văn ấm sắc thuốc kia thế nhưng ở Lý Hâm trong tay, quả nhiên ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây (30 năm nước chảy về hướng đông, 30 năm sau lại chảy về hướng tây – ý chỉ thời thế thay đổi thất thường), chẳng trách Lý hâm đắc ý như thế.
"Tiền gia không thiếu tiền, chẳng lẽ tìm không ra bác sỹ khác mổ cho anh ta sao?" Tả Khinh Hoan khó hiểu hỏi, không muốn làm cho Lý Hâm vui quá hóa buồn.
"Nếu là ai cũng có thể mổ cho anh ta, Tiền Thiếu Văn tới hiện tại vẫn phải nhập viện điều trị sao?" Lý Hâm chọn mi hỏi ngược lại.
"Nhưng bồ thật muốn buộc cô ta mở họp báo mời phóng viên thừa nhận quan hệ của hai người sao?" Tả Khinh Hoan cảm thấy làm như vậy có chút ác độc.
Lý Hâm không trả lời, thu liễm tươi cười, nàng tuy muốn chiêu cáo thiên hạ, công khai quan hệ của cả hai với mọi người, chuyện này đối mình mà nói ảnh hưởng không lớn, nhưng đối Nghiêm Nhược Vấn quả thật trí mạng.
Tả Khinh Hoan nhìn thấy bộ dáng của Lý Hâm, trong lòng đã có đáp án, miệng lưỡi tàn nhẫn, nhưng Tả Khinh Hoan biết Lý Hâm so với ai khác đều mềm lòng.
"Nhưng cũng chẳng sao, nếu Nghiêm Nhược Vấn có thể đáp ứng cùng Tiều Thiếu Văn ly hôn, lại chịu làm tình phụ, trên cơ bản bồ nên thỏa mãn." Tả Khinh Hoan cảm thấy Nghiêm Nhược Vấn là người coi trọng chữ tín, hơn nữa, lấy thái độ Nghiêm Nhược Vấn đối đãi Tiền Thiếu Văn mà xem, Nghiêm Nhược Vấn cũng không phải là người đặc biệt máu lạnh, đối Lý Hâm lãnh huyết như thế thật ra có chút kỳ lạ.
"Lý Hâm, hai người lúc trước rốt cuộc như thế nào nhận thức?" Tả Khinh Hoan tò mò hỏi, Nghiêm Nhược Vấn thấy thế nào cũng không giống người nuôi dưỡng tình phụ bên ngoài, chỉ nghe Lý Hâm nói qua nàng đối Nghiêm Nhược Vấn nhất kiến chung tình.
Lý Hâm bị hỏi có chút chột dạ, nàng vẫn đối với những nữ nhân thoạt nhìn giỏi giang, khôn khéo, cường thế cùng lạnh lùng đặc biệt có hảo cảm, mà Nghiêm Nhược Vấn là người khiến mình liếc mắt một cái liền khắc ở trong lòng.
Khi đó Nghiêm Nhược Vấn một mình ở quán bar uống rượu giải sầu, khuôn mặt trắng nõn tuy không tính xinh đẹp, nhưng lại thu hút ánh mắt của mình, một thân âu phục nữ trang chuyên nghiệp lão luyện, áo sơ-mi trắng, cúc áo được cài kín kẽ. Nàng mặc tiểu tây trang cắt xén khéo léo, thoạt nhìn cực kỳ cẩn trọng nghiêm khắc, đôi môi mỏng giương lên một độ cong vừa phải, thực bất đồng với những nữ nhân khác trong quán bar, Lý Hâm thầm nghĩ, vẫn âm thầm quan sát nữ nhân này. Đôi môi hơi mở kia là cặp môi khiến Lý Hâm mê muội mong được chạm vào, tóc dài được búi cao gọn gàng nếu thả ra nhất định hội quyến rũ cực kỳ, Lý Hâm liếc mắt một cái liền nhìn ra cất giấu bên dưới bộ dáng bảo thủ của Nghiêm Nhược Vấn là một cơ thể xinh đẹp, nhất định trắng nõn tinh trí, Lý Hâm trong đầu không khỏi hiện ra cảnh tượng hai nữ nhân thân thể gắt gao giao triền cùng một chỗ...
Lý Hâm lắc đầu, phát hiện miệng lưỡi của mình hơi khô nóng, nàng chưa từng vì một nữ nhân xa lạ mà nảy sinh ảo tưởng ham muốn, nghĩ đến Lý Hâm đều cảm thấy mình rất dâm~đãng. Lý Hâm biết mình xong đời rồi, nàng đối nữ nhân này có cảm giác thật mãnh liệt, đây là chuyện chưa từng xảy ra.
Lý Hâm bước đến gần, trời biết, mình khi đó cỡ nào khẩn trương, trong lòng bàn tay đều đổ mồ hôi.
So với cảm giác mãnh liệt của Lý Hâm, Nghiêm Nhược Vấn có ấn tượng không tốt về nàng, phải biết Lý Hâm trời sinh diện mạo giống như hồ ly tinh, lại hoàn toàn không kiềm chế, phong cách tương đối nóng bỏng, vừa nhìn đã cảm thấy không phải nữ nhân đứng đắn. Nghiêm Nhược Vấn vốn không để ý Lý Hâm, trên thực tế, nàng chưa bao giờ đi quán bar, hôm nay tâm tình thật sự rất tệ, nghĩ đến uống rượu, ven đường vừa lúc nhìn thấy một quán mới vào, nàng không nghĩ quan tâm bất luận kẻ nào.
Lý Hâm bị vô thị, trực giác nói cho bản thân, nàng là một trực nữ, thẳng như một mũi tên, bình thường trực nữ sẽ không thích mình, ngay cả làm bằng hữu cũng không lựa chọn mình.
Lý Hâm chán nản quay lại chỗ ngồi, nhưng tầm mắt vô tình vẫn đảo quanh trên người Nghiêm Nhược Vấn, càng nhìn càng thấy hứng thú, trong lòng có một thanh âm tà ác đang cổ vũ bản thân, muốn *bẻ cong* nàng, nhúng chàm nàng.
Lý Hâm cố tình ngồi ngắm Nghiêm Nhược Vấn uống rượu, phi thường kiên nhẫn, thậm chí còn kêu người pha rượu pha trộn một ít rượu mạnh đưa đến bàn Nghiêm Nhược Vấn, quả nhiên không bao lâu ý thức của nàng bắt đầu có chút mê mang.
"Tôi đưa cô về nhà được không?" Lý Hâm giả mù sa mưa hỏi, tay đã ôm lấy Nghiêm Nhược Vấn.
Nghiêm Nhược Vấn nghĩ cự tuyệt, nhưng thân thể không có sức lực, nàng muốn gọi điện thoại kêu tài xế đến đón, nhưng lại sợ bộ dáng của mình bị người khác bắt gặp, nên đành từ bỏ, chẳng qua là một nữ nhân, nhưng Nghiêm Nhược Vấn đã đánh giá sai tính nguy hại của Lý Hâm, nàng có lẽ nằm mơ cũng không ngờ nữ nhân và nữ nhân cũng có thể phát sinh quan hệ, đặc biệt do Lý Hâm cố ý tạo ra tình huống.
Lý Hâm nhìn trên giường một đạo hồng sắc, có chút lo lắng phản ứng của người kia sau khi tỉnh lại, nữ nhân đang nằm trên giường là một trực nhân, còn là xử ~ nữ, nghĩ đến Lý Hâm cảm thấy mình quả thật đáng hận, thế nhưng giậu đổ bìm leo, Lý Hâm hung hăng khinh bỉ bản thân.
—————————————-
"Chị đang làm cái gì?" Hiện tại không có khách hàng, nàng muốn gặp Tần Vãn Thư, nên gọi điện hẹn Tần Vãn Thư.
"Chị đang nghiên cứu một cái tị yên hồ (lọ thuốc hít)." Tần Vãn Thư tiếp điện thoại di động thời điểm, trong tay đang cầm một lọ thuốc hít cũ kỹ đặt lên bàn.
"Một lát có rảnh không?" Tả Khinh Hoan hỏi.
Tần Vãn Thư nhìn đồng hồ một chút, "Có khoảng 3 tiếng rảnh rỗi." Buổi tối tám giờ có một cái vũ hội từ thiện, bảy giờ phải về nhà.
"Đủ thời gian, em ở chỗ cũ chờ chị." Tả Khinh Hoan cúp máy, hướng người giúp việc công đạo vài câu, lập tức nhanh chóng thay đổi y phục khác, ngắm mình trong gương một chút sau đó lái xe đến trung ương quảng trường.
"Chỉ còn lại 2 tiếng 40 phút, chúng ta nhanh một chút cho kịp thời gian nga." Tả Khinh Hoan nhìn thấy Tần Vãn Thư xuất hiện, liền chầm chậm chạy đến.
"Ân?" Tần Vãn Thư hỏi, vội vàng đi theo, mới phát hiện quên hỏi Tả Khinh Hoan muốn làm cái gì.
"Theo giúp em đi bấm lỗ tai." Tả Khinh Hoan nắm tay Tần Vãn Thư, Tần Vãn Thư nghiêng mặt xem lỗ tai của Tả Khinh Hoan, phát hiện trên lỗ tai nàng thực không có nhĩ động, lỗ tai nho nhỏ bộ dáng rất khả ái.
"Như thế nào đột nhiên nghĩ muốn bấm lỗ tai vậy?" Tần Vãn Thư hỏi.
"Bởi vì muốn đeo bông tai, em cảm thấy nữ nhân đeo bông tai càng đẹp mắt hơn." Tả Khinh Hoan hướng Tần Vãn Thư cười thực sáng lạn, trước đây xem Lý Hâm đeo khuyên tai liền vẫn có ý niệm này trong đầu, chẳng qua nàng không có can đảm hành động.
Tần Vãn Thư cũng cười, Tả Khinh Hoan hôm nay giống như tiểu nữ sinh thích làm đẹp, Tần Vãn Thư tươi cười cùng Tả Khinh Hoan bất đồng, luôn thực nội liễm, thản nhiên, như gió xuân bình thường khác với nụ cười như mặt trời sáng sớm của Tả Khinh Hoan.
"Trước đây không nghĩ bấm lỗ tai, nghe nói nữ nhân bấm lỗ tai rồi kiếp sau vẫn là nữ nhân, em cảm thấy làm nữ nhân thực khổ, nếu có kiếp sau, nhất định không muốn làm nữ nhân, nhưng hiện tại em thay đổi ý tưởng, kiếp sau, em vẫn muốn làm nữ nhân." Tả Khinh Hoan chân thành nói.
"Ngốc tử, chuyện đời này còn không lo xong, đã nghĩ đến kiếp sau làm gì?" Tần Vãn Thư nhẹ nhàng sờ đầu Tả Khinh Hoan, trong nụ cười lại mang theo một chút sủng nịch.
"Có đau hay không?" Tần Vãn Thư hỏi vừa bấm lỗ tai Tả Khinh Hoan.
"Không đau, chúng ta hiện tại đi mua bông tai đi." Tả Khinh Hoan lôi kéo Tần Vãn Thư vào một cửa tiệm tên Tiffany's chuyên về trang sức các loại.
"Em bây giờ không thể đeo được." Tần Vãn Thư nhắc nhở nói.
"Mua cho chị, lỗ tai của chị không phải có nhĩ động sao? Em nghĩ nhìn chị đeo." Tả Khinh Hoan cảm thấy với ngũ quan xinh xắn của Tần Vãn Thư đeo khuyên tai nhất định rất đẹp.
Tần Vãn Thư trong nhà thật ra có rất nhiều loại bông tai khác nhau, nhưng nhìn đến bộ dáng hưng trí bừng bừng của Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư đành phải theo Tả Khinh Hoan bước vào tiệm.
Tả Khinh Hoan chọn một bộ tinh xảo xinh xắn khuyên tai quay đầu lại hỏi Tần Vãn Thư: "Bộ này đẹp không?"
"Đẹp lắm." Tần Vãn Thư gật đầu.
"Em đeo cho chị được không?" Tả Khinh Hoan thấy Tần Vãn Thư đồng ý, lập tức muốn giúp Tần Vãn Thư đeo vào, vẻ mặt hào hứng muốn xem bộ dáng Tần Vãn Thư khi đeo đôi bông tai này, chẳng qua nàng cảm thấy Tần Vãn Thư đeo cái gì cũng hợp mắt cả.
"Ân." Tần Vãn Thư không có cự tuyệt, Tả Khinh Hoan thật cẩn thận giúp nàng đeo, lúc này hai người cách nhau thật gần, khoảng cách quá gần làm cho Tần Vãn Thư có thể cảm nhận Tả Khinh Hoan thở ra nhiệt khí, còn có lỗ tai hơi hơi nóng lên, Tần Vãn Thư nhìn biểu tình chăm chú của nàng, trong lòng có loại khác thường cảm giác.
"Tần Vãn Thư, chị thật đẹp!" Tả Khinh Hoan nhìn khuôn mặt của Tần Vãn Thư đeo vào khuyên tai sau càng tăng thêm vẻ tinh xảo thanh lịch cho ngũ quan của nàng, Tả Khinh Hoan nhìn xem không thể dời đi tầm mắt.
Tần Vãn Thư nhìn trong gương bản thân, tổng cảm thấy người bên trong quen thuộc rồi lại xa lạ, có lẽ do Tả Khinh Hoan, nàng thường đem lại một ít cảm giác xa lạ cho mình, nhưng Tần Vãn Thư không chán ghét cảm giác này, đây rốt cuộc là tốt vẫn là xấu đâu? Tần Vãn Thư bản thân cũng không hiểu được.
Đối với lời khen của Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư chỉ mỉm cười đáp lại.
"Thời gian không sai biệt lắm, buổi tối chị còn có chuyện sao?" Thời gian như thế nào qua nhanh như vậy, Tả Khinh Hoan không tha lôi kéo Tần Vãn Thư tay áo.
"Buổi tối chị có một buổi từ thiện vũ hội đã đáp ứng Hàn Sĩ Bân cùng đi." Tần Vãn Thư nhìn vẻ mặt không tha của Tả Khinh Hoan, như là còn chưa dứt sữa hài tử giống nhau, thật sự đáng yêu.
Tả Khinh Hoan vừa nghe đã nhíu mày, vũ hội, vậy là phải khiêu vũ với Hàn Sĩ Bân, tâm tình của Tả Khinh Hoan đang tốt lập tức tiêu thất.
"Nga." Tả Khinh Hoan miễn cưỡng nở ra nụ cười đáp lại.
Tần Vãn Thư nhìn nụ cười miễn cưỡng của Tả Khinh Hoan, nhưng cũng không biết nói cái gì cho phải, liền ngừng lại đề tài này.
"Đêm nay trước khi đi, phải nhớ âm thầm điện thoại cho em." Được rồi, ai làm cho mình ngay cả tình phụ chính thức còn chưa làm được, tiếp tục yêu đương vụng trộm thôi, năng lực tự điều tiết của Tả Khinh Hoan vẫn rất cường đại.
"Ân." Tần Vãn Thư gật đầu.


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna