Google.com.vn Đọc truyện Online

04/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 45 + 46

Đăng bởi Ngân Giang | 04/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 45 - Mầm họa

Trước khi Tần Vãn Thư đi vũ hội, vốn định thay khuyên tai mà Tả Khinh Hoan mua cho mình, nhưng Tần Vãn Thư ngắm bản thân trong gương, do dự một chút, quên đi, đeo nó cũng được. Tần Vãn Thư cầm lấy túi xách rồi đi ra ngoài, Hàn Sĩ Bân đã đậu xe chờ sẵn.
Hàn Sĩ Bân thấy Tần Vãn Thư bước ra liền mỉm cười, một thân váy dài màu bạc lễ phục dạ hội, tóc cao cao búi lên, lộ ra trắng nõn khiêu gợi cần cổ, tinh tế trang dung tăng thêm vẻ xinh đẹp khéo léo của ngũ quan, Tần Vãn Thư vĩnh viễn đều cao quý tao nhã, không thẹn là lão bà do mình lấy về. (Hàn Sĩ Bân ngươi coi Tần tỷ là cái gì, giải thưởng sao... nông cạn nam nhân!!!! )
"Vô luận là bao nhiêu lần đi nữa thì từ ánh mắt đầu tiên em đã làm cho anh rung động." Hàn Sĩ Bân bước đến, thân sĩ mở cửa xe cho Tần Vãn Thư.
—————————————–
"Khuyên tai của đại tiểu thư hôm nay đẹp lắm." Nữ nhân đối nữ nhân có bề ngoài mang tính uy hiếp mỹ mạo của mình luôn đặc biệt mẫn cảm, chẳng qua thay đổi khuyên tai nhỏ nhặt chi tiết như vậy cũng bị Thi Vân Dạng liếc mắt một cái đã phát hiện.
"Mình cũng thấy vậy." Tần Vãn Thư mỉm cười hồi đáp, nàng biết không thể trốn thoát hỏa nhãn của Thi Vân Dạng.
"Thế nhưng phong cách này không phải của đại tiểu thư, hình như nó càng tôn thêm vẻ hoạt bát của bồ." Thi Vân Dạng chọn mi nói, đôi khuyên tai này chắc chắn không phải của Tần Vãn Thư mua, nàng luôn chọn những kiểu thanh lịch nội liễm.
"Có đôi khi thay đổi khẩu vị một chút cũng không sai." Tần Vãn Thư thản nhiên nói.
"Ân, anh cũng thấy đôi khuyên tai này rất đẹp." Hàn Sĩ Bân vốn chú ý không đến chi tiết này, hắn cảm thấy tự gia lão bà mặc cái gì mà chẳng đẹp.
"Khẩu vị thường xuyên thay đổi cũng tốt, bằng không cuộc sống sẽ nhàm chán." Tựa như có đôi khi nên thử làm một ít chuyện trọng khẩu vị, nhân sinh trước đây của Tần Vãn Thư rất tẻ nhạt.
Tần Vãn Thư tự nhiên là nghe ra ám chỉ của Thi Vân Dạng. Nàng bất động thanh sắc, chỉ có không rõ chân tướng Hàn Sĩ Bân còn chưa hiểu thâm ý của Thi Vân Dạng, hắn chỉ cảm thấy tán gẫu mấy chuyện của phụ nữ không có thú vị.
Thi Vân Dạng luôn là hoàng hậu vũ hội, nàng rất nhanh đã chọn được một vị ứng cử viên tương đối xuất sắc ở trong đám đông, giống như bướm lượn quanh hoa nhẹ nhàng bắt đầu điệu vũ đầu tiên. Thi Vân Dạng là trời sinh phát quang thể (vật phát sáng), chỉ cần địa phương nào có nàng sẽ luôn có một đám người giống như thiêu thân vây quanh. Trái lại chung quanh Tần Vãn Thư so ra có vẻ vắng lặng, không ai dám mời nàng khiêu vũ, tuy hiện tại bên người nàng có một vị Hàn Sĩ Bân canh giữ chặt chẽ, nhưng ngay cả trước kia khi chưa kết hôn, nàng vẫn tỏ ra lạnh lùng, không phải ai đều có can đảm tiếp cận nàng.
"Tỷ tỷ xinh đẹp có thể theo giúp em nhảy bài đầu tiên không?" Tần Đằng hướng Tần Vãn Thư nghiêng mình cúi người, thân sĩ hỏi.
Hàn Sĩ Bân không cao hứng cho lắm, điệu nhảy đầu tiên của Tần Vãn Thư đáng lẽ nên thuộc về mình.
"Tỷ phu sẽ không nhỏ mọn, hẳn là không chấp nhất đúng không?" Tần Đằng nhìn Hàn Sĩ Bân vừa cười vừa hỏi, kỳ thật Tần Đằng rất ít kêu Hàn Sĩ Bân là tỷ phu, một tiếng tỷ phu này mũ đã chụp lên đầu, Hàn Sĩ Bân nghĩ cự tuyệt đều khó.
"Sẽ không." Hàn Sĩ Bân miễn cưỡng cười đáp lại.
Nếu hai vị nam sĩ đạt thành nhất trí, Tần Vãn Thư cũng không có ý kiến gì.
"Tỷ, sắc mặt của tỷ phu thật khó coi, anh ấy keo kiệt quá." Tần Đằng là loại người chiếm được tiện nghi còn thích khoe mẽ.
Tần Vãn Thư đưa lưng về phía Hàn Sĩ Bân, cho nên không nhìn thấy biểu tình của anh ta, chẳng qua nàng cũng lường trước Hàn Sĩ Bân sẽ so đo chuyện này. Trước đây nàng vẫn che chở cho anh ta, sẽ không mặc kệ Tần Đằng làm ra những chuyện quá đáng, bây giờ nàng đối hành vi của Tần Đằng có phần dung túng, đệ đệ vĩnh viễn là đệ đệ, mà trượng phu không nhất định vĩnh viễn là trượng phu. Lúc trước Tần Vãn Thư không có loại ý tưởng này, nhưng hiện tại trong tiềm thức đã hình thành nó, có thể nói, nữ nhân một khi thay đổi, sẽ trở nên thực vô tình, Tần Vãn Thư cũng không là ngoại lệ.
"Trước đây cũng không thấy em gọi anh ấy là tỷ phu." Tần Vãn Thư chọn mi hỏi.
"Nói như thế nào, muốn lấy tỷ tỷ ít nhất phải có điểm năng lực, anh ấy ngay cả em còn đấu không lại, làm sao xứng với tỷ tỷ?" Tần Đằng không đồng ý nói, hắn luôn khinh thường kẻ yếu.
"Anh ấy chỉ là nhường nhịn em thôi." Tuy Hàn Sĩ Bân trong lòng đối Tần Đằng phi thường bất mãn, ít nhất ngoài mặt công phu giả trang không tệ lắm, cho tới bây giờ không bao giờ lộ ra.
"Không có chuyện này." Ban đầu có lẽ hắn còn nhân nhượng mình, sau bị phá rối mấy lần, không phải cũng trở nên nghiêm túc sao, chẳng qua là đấu không lại, bây giờ biết tâm của tỷ tỷ không còn ở trên người Hàn Sĩ Bân, Tần Đằng càng không đem hắn để vào mắt.
"Tỷ, em phát hiện Thi tỷ tỷ càng ngày càng hấp dẫn." Ánh mắt của Tần Đằng đảo quanh trên người Thi Vân Dạng, nàng thật sự là vưu vật câu nhân, mặc dù hắn từng được nếm qua nhưng đến bây giờ vẫn không quên tư vị đó. Đây là lần đầu tiên Tần Đằng thật lòng muốn theo đuổi một người, khi hắn nhìn thấy Thi Vân Dạng cùng người khác tán tỉnh sẽ cảm thấy bản thân sinh khí, nhưng khi nàng nói: "Tần Đằng, cậu thật sự muốn theo đuổi tôi, nếu cậu động tâm chứng tỏ cậu thua." trong nháy mắt Tần Đằng thấy mình thật ngốc, hắn tuyệt đối không thừa nhận mình yêu nàng. Kỳ thật Tần Đằng biết mình sợ thua, cho nên tự nói với bản thân không thể để Thi Vân Dạng coi thường, từ đó về sau, hắn lại *ngựa quen đường cũ*. Tần Đằng mơ hồ nhận ra Thi Vân Dạng biết tâm tư lúc ấy của mình thế nhưng nàng tàn nhẫn bóp chết một tia tình ái ngây ngô thuần khiết duy nhất đó, nghĩ đến Tần Đằng cảm thấy nữ nhân này còn vô tình hơn mình.
Tần Vãn Thư chợt nhớ đến mười năm trước, Thi Vân Dạng cùng mình bàn về Tần Đằng.
"Đại tiểu thư, đệ đệ của bồ hình như thật tình thích mình, phiền phức nga..." Thi Vân Dạng tuy nói như vậy nhưng Tần Vãn Thư cũng không thấy nàng có bộ dáng khó xử, ngược lại là biểu tình vui sướng khi người gặp họa.
"Thì sao?" Tần Vãn Thư chọn mi hỏi lại, nàng muốn xem hai kẻ thích đùa giỡn người khác bị trừng phạt.
"Bồ không biết cậu ấy rất giống mình sao?" Thi Vân Dạng tuy thưởng thức Tần Đằng, nhưng nàng thích hắn chỉ vì đơn giản y như chuyện thấy bản thân trong gương, hình phản chiếu đột nhiên biến dạng sẽ không tốt, nàng không muốn mất nó.
"Có một người hoang đường giống bồ, cho bồ trên thế giới này có cảm giác đồng cảm, cho nên bồ không muốn nó biến mất." Tần Vãn Thư đã sớm biết đến bản chất ác liệt của Thi Vân Dạng, đáng tiếc trái tim của Tần Đằng nhất định bị nữ nhân này giẫm nát. Thi Vân Dạng chính là đóa hoa thủy tiên, bản chất của nàng không những tự tư tự lợi mà còn cực kỳ tự kỷ, đáng tiếc người bình thường đều bị sắc đẹp của nàng mê hoặc.
"Cho nên không phải không có đạo lý khi mình bội phục và thích nhất là đại tiểu thư, bồ vĩnh viễn là người hiểu biết mình." Nhân không nhất định hiểu rõ bản thân, do đó Tần Đằng vĩnh viễn cũng không hiểu rõ Thi Vân Dạng.
"Giảm thiểu thương tổn đến mức thấp nhất, em ấy dù sao cũng là đệ đệ của mình." Tần Vãn Thư làm tỷ tỷ, tài cán vì đệ đệ tranh thủ chỉ đến đó. Thi Vân Dạng am hiểu nhất là giết người không thấy máu, làm người khác đau mà họ lại không thể nói vì cái gì đau như vậy.
"Điểm ấy đại tiểu thư có thể yên tâm." Mình vẫn thực thích cái bóng này.
Tần Vãn Thư không nghĩ tới, Tần Đằng đến bây giờ còn đối Thi Vân Dạng tình cũ không quên. Tần Đằng ở Thi Vân Dạng thất bại một lần, không biết Thi Vân Dạng khi nào thì mới bị té ngã, nàng thực chờ mong người có thể trị được Thi Vân Dạng xuất hiện.
"Thi Vân Dạng và mình là cùng một loại người, trước sau như một chỉ thích nhận mà không thích cho, các người không hợp." Tần Vãn Thư nhìn Thi Vân Dạng liếc mắt một cái nói, Tần Đằng có nghe hay không là chuyện của hắn, nhưng nàng thiện ý khuyên đệ đệ một câu.
Tần Đằng không đồng ý nhún nhún vai, khi hắn 18 tuổi mới có thể ngây thơ nhiệt huyết, bây giờ 28 tuổi hắn cũng không có ngu ngốc *chui đầu vào rọ* nữa.
Cùng Tần Đằng khiêu vũ xong, Tần Vãn Thư lấy cớ đi vệ sinh, tránh ra ngoài hít thở một ít không khí trong lành.
Nàng lấy ra di động, phát hiện trong di động có một tin nhắn.
"20:51, nhớ chị." Một câu thực đơn giản lại làm khóe miệng của Tần Vãn Thư hơi hơi giương lên, khi nữ nhân muốn thể hiện sự lãng mạn của mình so với nam nhân tinh tế hơn nhiều, có lẽ do xuất phát từ nội tâm mà không phải chỉ coi trọng hình thức bên ngoài.
"21.13, đã thấy." Tần Vãn Thư nhắn lại cho Tả Khinh Hoan, mặc dù có chút không nỡ nhưng nàng vẫn xóa sạch hai tin nhắn này.
Tả Khinh Hoan nhận được tin nhắn, tươi cười giống như hoa nở mùa xuân, quên mất cả đêm buồn bã không vui.
"Bà xã, em như thế nào không vào bên trong?" Hàn Sĩ Bân nhìn không thấy Tần Vãn Thư quay lại, đi ra tìm, không biết có phải mình suy nghĩ quá nhiều. Hắn tổng cảm thấy gần đây cùng Tần Vãn Thư một chỗ thời gian càng ngày càng ít, hơn nữa Tần Vãn Thư dường như càng ngày càng lãnh lạc mình, loại cảm giác này khiến Hàn Sĩ Bân bất an.
"Chỉ ra ngoài hít thở không khí." Tần Vãn Thư thu lại điện thoại.
"Có điện thoai sao? Là ai gọi vậy?" Hàn Sĩ Bân sớm nhìn đến Tần Vãn Thư cầm di động trong tay chưa kịp cất.
"Không có." Tần Vãn Thư mặc kệ ánh mắt nghi ngờ của Hàn Sĩ Bân, ngữ khí không thay đổi nói.
Hàn Sĩ Bân hiển nhiên không tin, nhưng hắn là người thông minh sẽ không trực tiếp chất vấn Tần Vãn Thư, chẳng qua trong lòng đã hạ một mầm móng nghi ngờ.


Chương 46 - Trượng phu đa nghi

Về đến nhà, lúc Tần Vãn Thư tiến phòng tắm, Hàn Sĩ Bân mở di động của nàng ra, anh ta xem lại danh sách các cuộc gọi và tin nhắn nhưng không phát hiện điểm khả nghi nào, chẳng lẽ do mình đa nghi sao? Không thể nào, Hàn Sĩ Bân chưa dám xác định, dù sao Tần Vãn Thư làm việc sẽ không dễ dàng để người nắm được nhược điểm.
Hàn Sĩ Bân thả lại di động của nàng vào túi xách, bản thân đi đến một phòng tắm khác. Từ khi đi công tác trở về nàng đã không còn cho mình chạm vào, nàng là thê tử của mình, theo lý nên tận hết nghĩa vụ thê tử.
Hàn Sĩ Bân tùy tiện tắm sơ qua, sau đó ngồi ở sô pha đợi Tần Vãn Thư.
Tần Vãn Thư đi ra, nhìn thấy Hàn Sĩ Bân vẫn đợi mình, nàng đã biết ý đồ của hắn, chẳng qua hiện tại nàng giống như càng ngày càng bài xích sự đụng chạm từ hắn.
"Sĩ Bân, chúng ta nói chuyện đi." Tần Vãn Thư đi qua, ngồi vào sô pha đối diện Hàn Sĩ Bân.
"Nói chuyện gì?" Hàn Sĩ Bân chọn mi hỏi ngược lại.
"Có lẽ em thật sự bị lãnh cảm, em luôn chán ghét chuyện vợ chồng hoan ái, cho nên không nghĩ..." Tần Vãn Thư chưa nói xong đã bị Hàn Sĩ Bân cắt ngang, bởi vì nàng rất ít khi dùng những từ ngữ quyết liệt như lúc này, nàng thường nói 'không thích', nhưng là cơ hồ chưa từng có nói qua từ 'chán ghét'. Chỉ là trước đây Tần Vãn Thư quả thật không thích, nhưng từ khi biết Hàn Sĩ Bân ngoại tình sau, cảm giác này chậm rãi biến thành chán ghét, bây giờ thậm chí đến trình độ cực kỳ chán ghét.
"Em là thê tử của anh, anh không cần mỗi ngày em phải tận nghĩa vụ thê tử, nhưng ít nhất cũng giống trước đây, một tuần hoặc là mười ngày nửa tháng làm chuyện đó một lần cũng tốt rồi." Thái độ của Hàn Sĩ bân đối Tần Vãn Thư cũng trở nên cường ngạnh hơn.
"Thực xin lỗi, em nghĩ mình làm không được." Tần Vãn Thư quyết đoán cự tuyệt.
"Trước đây có thể, vì sao hiện tại không thể? Hay là?" Hàn Sĩ Bân bất mãn hỏi.
"Hay là cái gì?" Tần Vãn Thư vừa cười vừa hỏi.
"Là trong lòng em có người khác?" Hàn Sĩ Bân một chút cũng không muốn nghĩ đến chiều hướng đó, nhưng trên thực tế, thái độ của nàng đối mình tuy rằng chưa đến mức độ quyết tuyệt, nhưng hắn vẫn cảm giác được Tần Vãn Thư đang chậm rãi xa lánh.
"Anh suy nghĩ nhiều quá rồi, quên đi, qua một thời gian em cho anh một cái công đạo." Tần Vãn Thư cảm thấy như vậy tiếp tục chịu đựng cũng không phải biện pháp, nàng không thích bị ép buộc gò bó.
"Công đạo gì?" Hàn Sĩ Bân hỏi, trực giác của hắn, công đạo này không phải thứ gì tốt lành.
Lúc này di động của Tần Vãn Thư vang lên, là Tần Đằng gọi.
"Tỷ, Thi Vân Dạng kêu em gọi điện thoại, hẹn tỷ ra ngoài, chị ấy nói tỷ sẽ hiểu." Tần Đằng nói.
"Vậy phần đánh giá xảy ra vấn đề sao?" Tần Vãn Thư đương nhiên biết dụng ý của Thi Vân Dạng, cô nàng kia e sợ thiên hạ bất loạn, đương nhiên là kêu Tần Đằng tạo ra cơ hội yêu đương vụng trộm cho mình, bởi vì buổi tối mình không có nhiều cớ để đi ra ngoài. Tần Vãn Thư khó được một lần tán thưởng sự quấy phá của Thi Vân Dạng, nàng hiện tại không nghĩ xích mích với Hàn Sĩ Bân, mình bây giờ còn chưa xác định con đường phía trước, nhưng Tần Vãn Thư cảm thấy đáp án này rất nhanh sẽ xuất hiện.
Tần Đằng nghe tỷ tỷ nói như vậy, biết được tỷ tỷ bị Thi Vân Dạng đoán trúng, nàng quả thật muốn đi ra ngoài.
"Vừa lúc em ở phụ cận, em hiện tại đi qua tiếp tỷ." Tần Đằng thức thời nói.
"Tốt." Tần Vãn Thư nói xong liền cúp điện thoại.
"Bản đánh giá trong tay Tần Đằng nảy sinh một ít vấn đề, em ấy muốn em đi ra ngoài một chuyến." Tần Vãn Thư nói dối Hàn Sĩ Bân.
"Cậu ta như thế nào không thể tự thân giải quyết?" Hàn Sĩ Bân lần này đã muốn không thể che dấu bất mãn đối với Tần Đằng.
"Phần này là do em sơ sẩy, tự nhiên do em sửa lại!" Từ lần đầu tiên nói dối sau, những lần tiếp theo càng ngày càng dễ dàng.
"Sai sót gì lớn như vậy? Phải nhất định đi vào đêm hôm khuya khoắt, ngày mai không được sao?" Hàn Sĩ Bân không nghĩ chấm dứt cuộc nói chuyện với Tần Vãn Thư, hơn nữa gần nhất số lần buổi tối không ở nhà của nàng rõ ràng gia tăng.
"Sáng mai sẽ tiến hành đấu thầu số cổ phần được bán..." Tần Vãn Thư vẻ mặt khó xử nói.
"Vậy được rồi, xong việc gọi cho anh, anh sẽ đi đón em về." Hàn Sĩ Bân tuy không cam lòng, nhưng cũng đành phải thỏa hiệp, dù sao chuyện này không phải chuyện nhỏ.
"Không cần, phỏng chừng sẽ làm đến khuya, anh sáng mai đến đón em là được." Tần Vãn Thư hôn nhẹ hai má Hàn Sĩ Bân, xem như trấn an hắn.
Tần Vãn Thư thình lình chủ động thân mật, Hàn Sĩ Bân quả thực sung sướng thư thản, mỗi lần mình đi công tác, nàng đều hôn lên mặt xem như từ biệt, cảm giác thật giống như quay về thời điểm trước đây khi cả hai còn tương kính như tân, làm cho Hàn Sĩ Bân yên tâm không ít, nhưng lại không có biện pháp hoàn toàn yên tâm.
"Tần Đằng, đừng làm cho tỷ tỷ của cậu bận rộn khuya quá." Hàn Sĩ Bân nhìn thấy Tần Đằng đến đón Tần Vãn Thư, ân cần dặn dò.
"Đương nhiên, chị ấy không chỉ là bà xã của anh, mà còn là tỷ tỷ của em, như thế nào sẽ để chị ấy mệt mỏi chứ?" Tỷ tỷ yêu đương vụng trộm mệt hay không sẽ không đến phiên mình quản, Tần Đằng mở cửa xe, giúp Tần Vãn Thư ngồi vào ghế bên cạnh người lái.
Hàn Sĩ Bân nhìn Tần Vãn Thư bị Tần Đằng chở đi, nhìn theo một chút, liền đi đến garage, hắn đã muốn hơn một tháng không chạm qua nữ nhân. Trước đây khi Tần Vãn Thư không chiều mình, hắn còn có thể đi tìm Tả Khinh Hoan giải quyết, bây giờ Tả Khinh Hoan cũng biệt tung biệt tích, thực khiến hắn bất ngờ. Tuy rốt cuộc tìm không ra tình phụ làm cho hắn thỏa mãn như Tả Khinh Hoan, nhưng là mình vẫn sống tốt khi không có Tả Khinh Hoan, thiếu gì nữ nhân chờ mình lâm hạnh, Hàn Sĩ Bân phẫn nộ thầm nghĩ.
Tả Khinh Hoan đang đợi điện thoại của Tần Vãn Thư, mắt thấy đêm nay nhanh trôi qua, Tả Khinh Hoan không đợi được điện thoại của nàng, rõ ràng Tần Vãn Thư đáp ứng mình buổi tối âm thầm gọi điện thoại cho mình, nàng không phải là người nuốt lời chẳng lẽ là bị Hàn Sĩ Bân gắt gao cuốn lấy, mà không thể rút ra thời gian gọi cho mình sao?
Tả Khinh Hoan tiếp tục nhìn di động đặt trước mặt, chỉ sợ mình bỏ lỡ một cuộc gọi từ ai đó.
Rốt cuộc làm cho Tả Khinh Hoan đợi được điện thoại của Tần Vãn Thư.
"Em ra mở cửa, có lễ vật." Tần Vãn Thư nói xong liền cúp máy.
Tả Khinh Hoan nhanh chóng chạy ra cửa, nàng khẩn cấp muốn biết Tần Vãn Thư đưa lễ vật gì cho mình.
Tả Khinh Hoan mở cửa ra, nhìn thấy Tần Vãn Thư ngay tại cửa nhà mình đang mỉm cười, nàng ngây ngẩn cả người, chưa từng có người cho mình kinh hỉ như vậy, trong lòng tràn ngập cảm giác vui sướng, nàng khắc chế không được ôm lấy Tần Vãn Thư.
Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan đôi chân trần không xỏ dép trên người mỏng manh một kiện áo ngủ, đã biết Tả Khinh Hoan gấp gáp đến độ không kịp mặc áo khoác bỏ chạy ra mở cửa, xem ra nàng thật sự chờ mong lễ vật của mình.
"Tần Vãn Thư, làm sao bây giờ, em thật sự rất thích, rất thích chị." Tả Khinh Hoan ở Tần Vãn Thư bên tai nhẹ nhàng nỉ non.
Tần Vãn Thư khẽ cười, trời biết, chuyện hoang đường như nửa đêm nói dối chạy đến tìm Tả Khinh Hoan nếu là Tần Vãn Thư trước đây tuyệt đối sẽ không xảy ra, nhưng là mình bây giờ đứng ở đây lại cảm giác hết thảy đều tự nhiên.
"Vào nhà đi." Tần Vãn Thư nhắc nhở nói, nàng cũng không nghĩ đứng ở cửa ôm ôm ấp ấp.
————————————
"Vân Dạng, ngày mai giữa trưa có thời gian không?" Hàn Sĩ Bân ở trên xe gọi điện thoại hỏi Thi Vân Dạng.
"Có chuyện gì?" Thi Vân Dạng hỏi, Hàn Sĩ Bân gọi điện thoại cho mình tám chín phần là có liên quan đến Tần Vãn Thư.
"Ở gần đường xx mới mở một nhà hàng Pháp đồ ăn khá ngon, có hứng thú đến thử không?"
"Gần đây đối với đồ ăn Pháp tôi không còn hứng thú nữa, Tần thị phụ cận có một quán cà phê, nơi đó cà phê và đồ ngọt rất khá, nếu không, chúng ta đi quán cà phê đó như thế nào?" Trong đầu Thi Vân Dạng xoay chuyển rất nhanh, lập tức đem địa điểm ước hẹn với Hàn Sĩ Bân chuyển đến quán cà phê của Tả Khinh Hoan. Không hiểu được Hàn Sĩ Bân ở mình trước mặt nhìn thấy Tả Khinh Hoan có thể hay không giả vờ như không quen biết? Tả Khinh Hoan sẽ có phản ứng như thế nào? Nếu đại tiểu thư cũng đến, vậy nhất định là chuyện thú vị.
"Quyết định như vậy đi." Hàn Sĩ Bân có dụng ý khác, anh ta chủ yếu muốn từ Thi Vân Dạng nơi đó thăm dò điểm tin tức, không nghĩ tới mình ngược lại bị Thi Vân Dạng sau lưng đâm lén.


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna