Google.com.vn Đọc truyện Online

04/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 51 + 52

Đăng bởi Ngân Giang | 04/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 51 - Nữ nhi và tình nhân

"Tả Khinh Hoan, không ngờ em ngụy biện cũng giỏi quá." Tần Vãn Thư nghĩ xong, cười rộ lên, Tả Khinh Hoan có thể chuyển từ chuyện không đứng đắn thành đứng đắn, đúng là một nhân tài.
"Chị thấy rằng không có đạo lý sao?" Tả Khinh Hoan hỏi ngược lại.
"A...." âm thanh ái muội khoa trương từ trong TV truyền tới, hấp dẫn chú ý của hai người.
Tả Khinh Hoan tự nhiên quay đầu lại nhìn, lấy ánh mắt tinh tế *kén cá chọn canh* của nàng mà nói, bộ phim này không phải thực hài lòng, vóc dáng của hai nữ diễn viên xem như thông qua, khuôn mặt tạm chấp nhận, nhưng chỉ là loại phim miễn cưỡng có thể xem, lực chú ý của Tả Khinh Hoan nhanh chóng từ bộ phim đang chiếu chuyển di, nàng đối với phản ứng của Tần Vãn Thư có hứng thú nhiều hơn.
Tần Vãn Thư chăm chú nhìn bên trong TV hai nữ nhân trần như nhộng, cực kỳ xấu hổ quay đầu sang một bên không nhìn vào màn hình, nhưng là những âm thanh tràn ngập ái muội vẫn truyền tới khiến Tần Vãn Thư rất muốn dùng hai cục bông gòn nhét vào lỗ tai, quả nhiên, bản thân nàng vẫn không thích những thứ này.
Tả Khinh Hoan nhìn bộ dáng khẽ nhíu mày của Tần Vãn Thư, đã biết nàng thật sự không thích, Tả Khinh Hoan liền cầm điều khiển từ xa tắt TV đi.
Thanh âm đột nhiên đình chỉ, Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan tắt đi TV, phát hiện ra nàng đang nhìn mình.
"Như thế nào mà em không xem tiếp?" Tần Vãn Thư hỏi, chẳng qua sau khi màn hình trở nên tối đen, không còn phát tán những âm thanh ái muội khiến Tần Vãn Thư dễ chịu hơn nhiều.
"Chị còn muốn tiếp tục coi sao?" Tả Khinh Hoan ra vẻ ngạc nhiên hỏi ngược lại.
Tần Vãn Thư vội vã lắc đầu: "Không xem... không xem..." Tần Vãn Thư ngữ khí kích động hẳn lên, chỉ sợ Tả Khinh Hoan mở lại TV.
"Phốc!" Tả Khinh Hoan không khỏi bật cười, bộ dáng lúng túng như gà mắc dây thun của Tần Vãn Thư thật là đáng yêu.
Tần Vãn Thư khẽ tức giận, tự thân làm gì chưa từng chứng kiến các loại thế diện (các mặt của xã hội) khác nhau, vậy mà bị một bộ phim nho nhỏ làm cho bối rối thế này, đều do Tả Khinh Hoan không tốt, Tần Vãn Thư âm thầm trút giận sang Tả Khinh Hoan. (Tần tỷ ngạo kiều thật khả ái!!!! )
"Chị không thích xem, chúng ta sẽ không xem, nói thật, em cũng biết được là nó khó coi." Tả Khinh Hoan lấy đĩa phim ra trực tiếp ném vào thùng rác, sau đó đổi một đĩa khác vào.
"Tả Khinh Hoan, em  vẫn có thể xem một mình." Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan ném đĩa phim kia đi còn nghiêm túc ngăn lại.
"..." Tả Khinh Hoan trong chốc lát thốt không nên lời, mình thật là chịu oan uổng, ngày thường bản thân thế nào có khả năng một mình xem mấy thứ này chứ, đáng thương hình tượng của bản thân lập tức ở trong lòng Tần đại tiểu thư trở nên đáng khinh, mệt mình lớn lên có được một khuôn mặt đoan trang đứng đắn, Tần đại tiểu thư như thế nào không thương tiếc nghĩ mình dung tục như thế? Rõ là ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo. (Tần tỷ nghĩ đúng rồi... Tả tỷ là đáng khinh đại thúc...)
"Tần Vãn Thư, ngày thường em thực sự không thích xem những phim loại này." Tả Khinh Hoan cực kỳ nghĩa chính ngôn từ (lời lẽ chính đáng) lập lại một lần nữa, nàng vẫn lưu tâm hình tượng của mình trong mắt Tần Vãn Thư.
"Chị biết." Tần Vãn Thư nhẹ nhàng nói, biểu tình của Tả Khinh Hoan bây giờ đặc biệt nghiêm trang, Tả Khinh Hoan có đôi khi thực chân thành như một tiểu hài tử.
Tần Vãn Thư luôn ôn nhu kiên định, một câu 'chị biết' đại biểu cho tín nhiệm và lý giải của nàng, chưa từng có người có thể giống Tần Vãn Thư, dễ dàng nắm gọn trái tim Tả Khinh Hoan.
Tần Vãn Thư phát hiện Tả Khinh Hoan so với lúc nãy càng nghiêm túc nhìn mình, ánh mắt sâu không thấy đáy kia tràn ngập tình cảm mãnh liệt nóng rực, con ngươi ánh lên nồng đậm ỷ lại hòa quyến luyến si mê, cảm giác này khiến trong lòng Tần Vãn Thư hơi căng thẳng, nàng cảm giác bản thân bị hấp dẫn, không tự giác hướng gần tới nó.
Khuôn mặt của Tả Khinh Hoan cách Tần Vãn Thư càng lúc càng gần, Tả Khinh Hoan nhìn ngũ quan tinh xảo của nàng, còn có cặp môi gợi cảm mê người kia, bản thân không thể kềm chế nhẹ nhàng che lại hai cánh hoa đang khép hờ, ly khai trong chốc lát lập tức dán lên, Tả Khinh Hoan hoàn toàn không thể kháng cự dụ hoặc này.
Trái tim của Tần Vãn Thư tại thời điểm đôi môi hai người chạm vào nhau, bắt đầu khe khẽ nhảy lên sau đó càng lúc càng dồn dập, Tả Khinh Hoan kết thúc quá nhanh, quay lại cũng có chút gấp gáp, đến lần tấn công thứ hai của Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư rốt cuộc nhắm mắt lại, không còn kháng cự nụ hôn dè dặt đó nữa.
Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư nhắm lại ánh mắt, trong lòng vạn phần vui mừng. Lần đó, lúc Tần Vãn Thư chấp nhận nụ hôn của mình, ánh mắt vốn không có nhắm lại, con ngươi trong suốt dị thường bình tĩnh lạnh lùng, thái độ lãnh thanh như vậy đủ để tiêu trừ sở hữu dục vọng của mình, khi đó mình thật sự không thể khiến trong lòng Tần Vãn Thư nổi lên một tia gợn sóng, cảm giác thất bại này bây giờ hãy còn mới mẻ trong ký ức, mà hiện tại nhìn thấy đôi mắt nhắm chặt của Tần Vãn Thư, làm sao không cho Tả Khinh Hoan mừng rỡ như điên chứ?
Nụ hôn của Tả Khinh Hoan, ban đầu vô cùng ôn nhu và dè dặt, tràn đầy cảm giác tôn thờ, sau đó dần dần phát ra nhiệt tình và thiết tha, Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng mở ra đôi môi của Tần Vãn Thư, mềm mại đầu lưỡi mời nàng cùng mình cộng vũ. So với sự nhiệt tình của Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư có vẻ quá mức thụ động và nhút nhát, nàng luôn né tránh, hai tay của Tả Khinh Hoan đặt lên lưng Tần Vãn Thư, khiến cho thân thể của hai người dán chặt vào nhau. Tả Khinh Hoan luyến tiếc buông nàng ra, khi nụ hôn nồng nhiệt đó cơ hồ khiến Tần Vãn Thư không thở nổi nữa Tả Khinh Hoan mới chịu tách ra. Tuy Tả Khinh Hoan đối với phản ứng của Tần Vãn Thư không phải cực kỳ hài lòng, nhưng so với trước đây, đã có tiến bộ vượt bậc, băng dày ba thước, La Mã cũng không phải dựng lên trong một ngày. Tả Khinh Hoan hoàn toàn thấu triệt đạo lý này, công chiếm Tần Vãn Thư không phải là chuyện một sớm một chiều có thể làm được.
"Có cảm giác chán ghét khi hôn em không?" Tả Khinh Hoan nhẹ giọng hỏi.
Tần Vãn Thư lắc đầu, nếu là không thích, sẽ không cho Tả Khinh Hoan làm càn, kỳ thật lần đó đồng ý để Tả Khinh Hoan hôn cũng đã không có cảm giác chán ghét, chẳng qua khi đó chưa được tính là thích mà thôi.
"Vậy là thích sao?" Tả Khinh Hoan lại hỏi, hiện tại nàng đã biết logic của Tần Vãn Thư, không chán ghét không có nghĩa là yêu thích, cho nên đây là một vấn đề trọng yếu.
Tần Vãn Thư nhìn biểu tình mong chờ của Tả Khinh Hoan, khẽ gật đầu, nguyên nhân có lẽ là do nàng đã biến tâm, cảm thụ lần này so với trước đây quả nhiên có điểm bất đồng, nụ hôn mềm mại mang theo thoang thoảng hương thơm khiến nàng có chút say mê.
Sự khẳng định của Tần Vãn Thư làm cho Tả Khinh Hoan vô cùng vui vẻ, nàng nhẹ nhàng dựa vào người Tần Vãn Thư, không tiếp tục thân mật nữa, bởi vì nàng đã thực thỏa mãn với tình cảnh hiện tại.
Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan đơn thuần dựa vào người mình, cũng không giống trước đây liều mạng tiến công dồn dập, điều này làm cho nàng thở phào nhẹ nhõm.
"Tần Vãn Thư, chị có thể ôm em một cái được không?" Tả Khinh Hoan hỏi, nàng thích Tần Vãn Thư ôm mình.
Tần Vãn Thư không có cự tuyệt, nàng thân thủ ôm chặt thân thể của Tả Khinh Hoan, còn Tả Khinh Hoan thuận thế dựa vào trong lòng nàng. Tần Vãn Thư phát hiện Tả Khinh Hoan dường như thực thích được người ta ôm vào lòng, tựa như đứa nhỏ khuyết thiếu cảm giác an toàn.
Tả Khinh Hoan thích cái cảm giác có được hơi thở của Tần Vãn Thư vây quanh bản thân, đó là cảm giác khiến người ta an tâm, Tần Vãn Thư là một nữ nhân tràn đầy mẫu tính, Tả Khinh Hoan thầm nghĩ.
"Tần Vãn Thư, nếu chị là mẹ của em thì thật là tốt." Tả Khinh Hoan bất thình lình nảy ra ý tưởng kỳ lạ này.
"Chị sinh không ra nữ nhi lớn như em vậy." Tần Vãn Thư vừa cười vừa nói, kỳ thật có nữ nhi xinh đẹp như Tả Khinh Hoan cũng không tệ.
"Tần Vãn Thư, chị thích tiểu hài tử không?" Tả Khinh Hoan hỏi, nếu Tần Vãn Thư và mình cùng một chỗ, sẽ không có được tiểu hài tử. Làm mẫu thân có đôi khi là nhu cầu tâm sinh lý của nữ nhân.
"Hoàn hảo." Tần Vãn Thư nghĩ mình hình như đã có nửa hài tử rồi, vị này trước mặt không phải có luyến mẫu tình ý rất mạnh mẽ sao, mặc dù Tả Khinh Hoan không hẳn là luyến mẫu thì phải là hài tử khuyết thiếu mẫu ái, Tần Vãn Thư thầm nghĩ.
"Tần Vãn Thư, em không ngại chị xem em như nữ nhi và tình nhân cưng chiều em." Tả Khinh Hoan đột nhiên cảm thấy được làm nữ nhi và tình nhân để Tần Vãn Thư nuông chiều cũng là một việc không tệ.
Tôi chỉ biết, Tần Vãn Thư có cảm giác đủ loại hắc tuyến (=.=!) trên trán thi nhau nổi lên.

Chương 52 - Nhất kiến chung tình

Nghiêm Nhược Vấn không có lập tức y theo điều kiện của Lý Hâm, nàng đang ra sức tìm tòi các bệnh án tương tự với trường hợp của Tiền Thiếu Văn, sau đó bi quan phát hiện, bệnh trạng loại này xác suất phẫu thuật thành công cực kỳ thấp, mà năm đó ca giải phẫu của Lý Hâm quả thật được đánh giá thành công nhất, người bệnh kia đến hiện nay vẫn còn sống. Nghiêm Nhược Vấn thật sự khó hình dung Lý Hâm mà mình từng nhận thức và Lý Hâm được giới y học ca tụng là hắc mã là cùng một người, nhân loại là một loại thành kiến động vật, trong suy nghĩ của Nghiêm Nhược Vấn hình tượng của Lý Hâm sớm đã dừng lại vào lúc ban đầu hai người mới nhận thức.
—————
Lý Hâm lo sợ bất an nhìn Nghiêm Nhược Vấn từ từ tỉnh lại, nàng không nói một tiếng nào khiến cho Lý Hâm càng thêm bất an.
"Thực xin lỗi." Lý Hâm lộ ra vẻ áy náy nói, nàng cũng biết mình là một kẻ cực kỳ vô lại.
Nghiêm Nhược Vấn chậm chạp quay đầu, nhìn về phía Lý Hâm, nàng hoàn toàn không nghĩ đến mình thế nhưng bị một nữ nhân chiếm mất tấm thân xử ~ nữ, nghĩ đến nàng cảm thấy cực kỳ vớ vẩn.
"Cô thích nữ nhân?" Thực hiển nhiên đây là lý do duy nhất mà Nghiêm Nhược Vấn nghĩ ra để giải thích cho sự kiện hoang đường này.
Lý Hâm gật đầu, hơn nữa nàng thích nữ nhân trước mặt mình, theo một khắc bối rối sau khi tỉnh lại đến hiện tại hoàn toàn thanh tỉnh và lý trí.
"Cô làm như vậy xem như là cưỡng ~ hiếp." Nghiêm Nhược Vấn lạnh lùng nói.
"Tôi chỉ là thích cô, tôi đối với cô nhất kiến chung tình, không thể khống chế bản thân." Lý Hâm giải thích, nàng cũng không biết bản thân như thế nào bị ma quỷ dẫn lối, làm ra chuyện hỗn đãn như vậy.
"Rất nhiều người phạm tội đều là do không nén nổi tình cảm, nhưng phạm tội chính là phạm tội!" Nghiêm Nhược Vấn đời này cũng chưa từng nghĩ mình sẽ bị một kẻ đồng tính ngắm trúng, nhưng thực hiển nhiên chuyện này không hề đáng vui mừng.
"Thực xin lỗi..." Lý Hâm cúi đầu càng lúc càng thấp.
"Không cần." Nghiêm Nhược Vấn thấy rằng bản thân đáng bị như vậy, tuy nàng căm giận hành động của Lý Hâm, nhưng phần lớn là tự trách bản thân, nếu mình không đến địa phương xa lạ uống rượu giải sầu sẽ không phát sinh chuyện này. Có lẽ ít nhất hẳn là cảm thấy may mắn vì trước mặt mình hiện tại không phải một nam nhân, sẽ không lo hậu hoạn.
"Tôi sẽ phụ trách." Lý Hâm nghiêm túc nói.
"Không cần." Nghiêm Nhược Vấn đứng lên mặc quần áo, nàng một chút cũng không nghĩ cùng nữ nhân trước mặt tiếp tục dây dưa.
"Tôi thật sự thích cô." Lý Hâm nhìn Nghiêm Nhược Vấn vẻ mặt thành khẩn nói.
"Tôi không thích nữ nhân." Nghiêm Nhược Vấn lạnh lùng đáp lại, tiếp tục mặc vào y phục, cẩn thận tỉ mỉ sửa sang bộ tây trang của mình, nàng muốn nhanh chóng kết thúc ác mộng này.
"Nam nhân hay nữ nhân thì có gì quan hệ chứ? Tôi cảm thấy cô không chán ghét cảm giác của đêm hôm qua, chứng minh cô có khả năng chấp nhận nữ nhân, tôi sẽ theo đuổi cô." Lý Hâm không buông tha tiếp tục nói.
"Tôi đã kết hôn, xin cô không cần tạo thêm phiền toái." Nghiêm Nhược Vấn không phủ nhận chuyện phát sinh đêm qua, tuy ngay từ đầu Lý Hâm không để ý mình vô lực chống cự, mạnh mẽ đoạt lấy, nhưng sau đó nàng không phải không đạt được khoái ~ cảm, chỉ là một khi nghĩ đến cảm giác xấu hổ đó, Nghiêm Nhược Vấn càng thêm căm hận Lý Hâm.
"Tôi có thể làm tình nhân của cô, sẽ không tạo ra phiền toái cho cô." Lý Hâm cảm thấy giới tính không phải là vấn đề, hôn nhân cũng không phải vấn đề gì to tát, hiện tại Lý Hâm hoàn toàn bị tình yêu che mờ lý trí.
"Cô chẳng lẽ không quan tâm đến luân thường đạo lý sao?" Nghiêm Nhược Vấn hỏi, muốn làm tình nhân của nữ nhân đã có chồng, về mặt phẩm hạnh hay luân lý đều sai, mà nữ nhân này căn bản một chút cũng không để vào mắt.
"Tình yêu so với đạo đức không có tồn tại mâu thuẫn." Lý Hâm vẫn cho rằng mình là người vì yêu mà sống, nàng có thể vì tình yêu buông tha cho tự tôn.
"Tôi là Lý Hâm, tôi sẽ theo đuổi cô, cho đến khi cô nguyện ý làm tình nhân của tôi mới thôi." Lý Hâm ở lần đầu nhìn thấy Nghiêm Nhược Vấn, đã biết nàng nhất định rất khó truy đuổi, nhưng Lý Hâm sẽ không bỏ qua, bởi vì Lý Hâm có dự cảm nàng tuyệt đối không phải là một người đi ngang qua cuộc đời mình. Lý Hâm luôn dựa vào khả năng phán đoán của nữ nhân, dự cảm của nàng luôn chuẩn xác.
"Tôi vĩnh viễn sẽ không thích cô, cô đừng vọng tưởng." Nghiêm Nhược Vấn cảm thấy mình mãi mãi cũng không thích những nữ nhân nông cạn vô sỉ giống nàng.
——————————————-
Lý Hâm đột nhiên tỉnh giấc, trái tim khẽ co rút, nàng mơ thấy trong mộng Nghiêm Nhược Vấn nói rất nhiều lần: "Tôi vĩnh viễn sẽ không thích cô.", nàng nhớ đến cảnh tượng trước đây, mình có phải làm sai rồi không, ngay từ đầu đã sai, đều là mình miễn cưỡng Nghiêm Nhược Vấn, nhưng đến hoàn cảnh như ngày hôm nay, mình muốn hối hận đã không còn kịp, Lý Hâm cũng không nghĩ đến chuyện *cải tài quy chính*, nếu đã sai khiến cho nó tiếp tục sai đi.
Một khi đã tỉnh táo Lý Hâm rốt cuộc không thể nằm thêm, xem đồng hồ, khoảng sáu giờ sáng, nàng chuẩn bị rời giường, bởi vì cách giờ đi làm còn khá sớm nên Lý Hâm quyết định chạy bộ buổi sáng. Trước kia không làm tình phụ của Nghiêm Nhược Vấn, nàng vẫn có thói quen này, từ khi trở thành tình phụ đã không còn kiên trì, nghĩ đến, vài năm làm tình phụ cho Nghiêm Nhược Vấn đã làm cho bản thân phóng túng bất kham. Ngay cả chuyện làm tình phụ cũng là do mình miễn cưỡng ép buộc Nghiêm Nhược Vấn.
Lý Hâm đến kiểm tra phòng của Tiền Thiếu Văn, nhẹ nhàng đẩy cửa đã thấy Nghiêm Nhược Vấn đang ngồi bên cạnh giường, Lý Hâm không cần nghĩ cũng biết Nghiêm Nhược Vấn chắc chắn đã ở trong này chăm sóc cho hắn suốt một đêm, nghĩ đến khiến nàng vừa đau lòng vừa ghen tị.
"Cô tìm tôi có việc sao?" Lý Hâm giả vờ như không để ý, hỏi.
"Hôm nay cô có ca phẫu thuật nào không?" Nghiêm Nhược Vấn đối với thái độ lạnh nhạt của Lý Hâm cũng không để ý.
"Ba giờ buổi chiều có một ca tiểu phẫu." Lý Hâm thành thật trả lời, vẻ mặt vốn luôn trắng bệch của Nghiêm Nhược Vấn có lẽ do một đêm không ngủ càng có vẻ tái nhợt, hiện tại Lý Hâm thật sự hận không thể lập tức làm cho Tiền Thiếu Văn chết sớm hơn, sẽ không làm Nghiêm Nhược Vấn vất vả như vậy.
"Tôi có thể đến quan sát được không?" Nghiêm Nhược Vấn vẫn không hoàn toàn tín nhiệm tay nghề của Lý Hâm, nhĩ thính vi hư nhãn kiến vi thực (tai nghe chưa chắc đúng, phải dùng mắt nhìn mới tin), nàng phải đích thân xác định lại.
"Nếu cô không sợ thì cứ tự nhiên." Khóe miệng của Lý Hâm cong lên, có chút trào phúng, nàng biết Nghiêm Nhược Vấn chưa chấp nhận được chuyện nàng từ tình phụ trở thành bác sỹ, ấn tượng của Nghiêm Nhược Vấn về nàng vẫn không tốt, nữ nhân này chưa từng chân chính nhận thức và tìm hiểu mình, ngay cả quá khứ của mình cho tới bây giờ đều mù mờ không rõ.
Nghiêm Nhược Vấn và một số bác sỹ thực tập nhìn vào màn hình HD (high definition – có độ phân giải cao), Lý Hâm đang tiến hành mổ bụng bệnh nhân chuẩn bị phẫu thuật dạ dày, tuy Nghiêm Nhược Vấn không biết Lý Hâm giải phẫu cái gì, nhưng nhìn những động tác thuần thục, biểu tình bình tĩnh, lúc này nàng tựa như thay đổi thành một người khác, tản mát ra khí thế của một người lãnh đạo, Nghiêm Nhược Vấn nhận thức Lý Hâm 5 năm chưa từng gặp qua nàng biểu hiện như vậy, nếu đã từng thấy có lẽ Nghiêm Nhược Vấn sẽ không gán danh hiệu *bình hoa nông cạn* cho Lý Hâm.
"Không sợ sao?" Lý Hâm hỏi Nghiêm Nhược Vấn, trong lòng vẫn không thể che dấu sự quan tâm đối với Nghiêm Nhược Vấn.
Nghiêm Nhược Vấn lắc đầu, tuy cảnh tượng máu me kia làm cho người ta thấy có phần buồn nôn, nhưng mà vẫn còn trong phạm vi có thể chấp nhận.
"Không tệ, lần đầu tiên tôi chứng kiến mổ bụng giải phẫu dạ dày đã ói rất nhiều, ngay cả hiện tại tuy đã quá quen thuộc vẫn có cảm giác chán ghét." Ngữ khí của Lý Hâm khó được thoải mái nói, thiên tài cũng không phải tạo thành trong một ngày, nàng đã phải trải qua bao nhiêu huấn luyện và mồ hôi.
"Cô không thích làm bác sỹ?" Bằng không như thế nào sẽ buông tha cho nghề nghiệp có tiền đồ vô hạn này, chạy đến làm tình phụ cho mình chứ? Lý Hâm trụy lạc nhiều năm chỉ vì yêu mình sao? Nghiêm Nhược Vấn không hiểu tình yêu nên nàng không tán thành lựa chọn của Lý Hâm.
"Ân, đến bây giờ tôi cũng không thể không thừa nhận chuyện mà tôi am hiểu nhất lại là chuyện tôi không thích làm nhất." Lý Hâm có chút ngạc nhiên, Nghiêm Nhược Vấn tự nhiên hỏi vấn đề này, nàng nghĩ Nghiêm Nhược Vấn đối với mọi chuyện liên quan đến mình hoàn toàn không có hứng thú.
"Không phải tất cả mọi người đều có thể lý giải, cô quả thật không nên mai một tài năng thiên phú của mình." Nghiêm Nhược Vấn thật lòng khuyên nhủ.
"Cô quan tâm sao?" Lý Hâm trong lòng nóng lên, lập tức thốt ra.
"Cũng đúng, đó là lựa chọn của cô, vốn cùng tôi không có quan hệ." Nghiêm Nhược Vấn thản nhiên nói.
Lý Hâm trong lòng lập tức trở nên nguội lạnh.


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna