Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

04/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 57 + 58

Đăng bởi Ngân Giang | 04/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 57 - An toàn cảm

Không phải chồng mà là thân nhân, Lý Hâm lập tức bắt được trọng điểm, lúc này trong lòng nàng vạn phần sung sướng, nếu chỉ là thân nhân vậy rất dễ giải quyết.
"Tôi sẽ chữa khỏi cho anh ta." Lý Hâm trịnh trọng tuyên bố, lần này là thật tình phát ra từ nội tâm.
"Cám ơn cô." Nghiêm Nhược Vấn nhìn thấy bộ dáng khẩn trương của nàng, cảm thấy Lý Hâm trước mặt và Lý Hâm mà mình từng nhận thức quả nhiên có điểm bất đồng.
"Cô trừ bỏ nói cám ơn, còn có thể nói gì khác không?" Lý Hâm cũng không thích nghe cám ơn hoài.
Nghiêm Nhược Vấn sửng sốt, nàng thật không biết còn muốn nói gì nữa.
"Cô phải nói, tôi sẽ dùng cả đời để đền đáp." Lý Hâm nói giỡn.
Nghĩ đến lời hứa hẹn phải thực hiện, Nghiêm Nhược Vấn cười không nổi, đành phải đi từng bước tính từng bước.
"Lý Hâm, rốt cuộc cô thích tôi ở điểm nào?" Nghiêm Nhược Vấn đều không rõ trên người có cái gì hay ho đáng giá Lý Hâm như thế chấp nhất.
"Tất cả thuộc về cô, tôi đều thích." Thích Nghiêm Nhược Vấn có ý thức trách nhiệm cao, thích Nghiêm Nhược Vấn đứng đắn quá mức, thích Nghiêm Nhược Vấn kiên cường, thích Nghiêm Nhược Vấn sở hữu tính cách độc đáo, mặc dù là khuyết điểm của Nghiêm Nhược Vấn mình vẫn thích, Lý Hâm đã biết, trình độ đó không chỉ dừng lại ở thích mà chính là yêu.
Những lời mà Lý Hâm nói ra luôn vượt xa phạm vi tưởng tượng của nàng, Nghiêm Nhược Vấn không biết thế nào là yêu, nhưng đây là lần đầu tiên nàng đối diện với tình cảm của Lý Hâm.
"Cám ơn đồ ăn của cô, có lẽ tôi sẽ để dành ăn khuya." Nghiêm Nhược Vấn cảm thấy bản thân hẳn là sẽ bận rộn đến khuya.
"Cô tính chuẩn bị thức đêm xử lý công việc sao?" Lý Hâm có chút đau lòng, nàng hy vọng Nghiêm Nhược Vấn thất nghiệp, bằng không nữ nhân cuồng công tác này sớm hay muộn cũng lao lực mà chết, cho nên nàng thực hy vọng Tiền thị phá sản, tốt nhất khiến cho Nghiêm Nhược Vấn một thân không còn đồng xu dính túi để mình bao dưỡng nàng.
"Ân, có chút chuyện cần phải giải quyết cho xong." Nghiêm Nhược Vấn gật đầu, nàng sớm quen thuộc với nhịp độ vội vàng và bận rộn của cuộc sống hiện tại.
"Không cần làm việc quá khuya, không được, cô nhất định không nghe lời tôi nói, để tôi đi pha sẵn trà sâm cho cô." Lý Hâm nói xong lập tức chạy đến văn phòng của mình tìm một ít tốt nhất nhân sâm cắt miếng, lão ba luôn dữ trữ rất nhiều, nhân tiện thường đưa qua văn phòng cho mình.
Nghiêm Nhược Vấn không kịp ngăn lại, người này thật đúng là nói hành động là hành động tức thì, Nghiêm Nhược Vấn thầm nghĩ.
Lý Hâm rất nhanh đã đem một ly trà sâm nóng hổi đưa đến phòng bệnh của Tiền Thiếu Văn, hắn đã muốn ngủ, Nghiêm Nhược Vấn ngồi ngay bên cạnh im lặng gõ bàn phím.
Lý Hâm đem ly trà đặt trên bàn, Nghiêm Nhược Vấn ngẩng đầu nhìn phía nàng.
"Khuya rồi, cô về nghỉ ngơi đi." Nghiêm Nhược Vấn nhìn đồng hồ một chút liền nói.
"Cô bận rộn chuyện của cô, tôi ngồi bên cạnh là tốt rồi." Lý Hâm cười với Nghiêm Nhược Vấn, nàng thích cùng Nghiêm Nhược Vấn ở cùng một chỗ, mặc dù cái gì cũng không nói.
"Hiện tại cô là bác sỹ, không thể để xảy ra sai xót gì, cho nên nhất định phải bảo trì trạng thái tinh thần tốt nhất." Nghiêm Nhược Vấn xem bác sỹ giống một nghề nghiệp thiêng liêng cao cả, đó là liên quan đến sinh tử, cho nên càng phải cẩn thận hơn so với những nghề nghiệp khác, hơn nữa Nghiêm Nhược Vấn cũng không thích Lý Hâm ngồi bên cạnh, cái gì cũng không làm chỉ chằm chằm nhìn mình.
Lý Hâm nhìn thấy Nghiêm Nhược Vấn nghiêm mặt thuyết giáo, trong lòng biết bản thân nếu không nghe lời trở về, Nghiêm Nhược Vấn có lẽ sẽ đánh giá mình không có tinh thần chuyên nghiệp.
"Tôi về trước, cô cũng đừng bận rộn đến khuya." Lý Hâm giống như lão gà mái, lo lắng dặn dò trước khi rời đi.
Nghiêm Nhược Vấn gật đầu, Lý Hâm có lẽ thực sự quan tâm mình.
———————————————
Tả Khinh Hoan ghé vào trên giường nhìn chằm chằm di động, Tần Vãn Thư nói sẽ dùng số di động mới gọi điện thoại cho mình, nhưng là đến giờ máy vẫn chưa nhúc nhích, Tả Khinh Hoan ở trên giường lăn qua lộn lại, cảm thấy trong lòng như bị vật gì đó đè nặng, như thế nào đều thấy bất an.
Tần Vãn Thư tắm rửa xong đi ra, thân thủ lấy di động mới và sim mới đặt ở trên bàn, nàng chắc chắn Tả Khinh Hoan lúc này nhất định đang chờ điện thoại của mình.
Tần Vãn Thư chậm rãi đem sim gắn vào di động mới, sau đó tìm dãy số quen thuộc kia, đầu dây còn lại lập tức có người nhận, Tần Vãn Thư khẽ giương lên khóe miệng, mình quả nhiên đoán đúng rồi.
"Chị vì sao đến bây giờ mới gọi đến, người ta chờ thật lâu." Tả Khinh Hoan ủy khuất oán nhận nói, nhưng là ngữ khí mềm nhẹ nhu mì kia nghe giống như đang làm nũng.
"Tiểu cô nương lại làm nũng." Tần Vãn Thư chọc ghẹo nói, nội tâm của Tả Khinh Hoan kỳ thật rất yếu ớt.
"Tần Vãn Thư, hiện tại em đặc biệt muốn cắn chị một cái." Tả Khinh Hoan rất muốn hung hăng ở trên người Tần Vãn Thư cắn một cái, làm cho nàng khắc cốt minh tâm nhớ kỹ mình, nghĩ mình, miễn cho chỉ có mình một người ở đây lo lắng băn khoăn. Tả Khinh Hoan biết Tần Vãn Thư thích mình, nhưng thích đến trình độ nào Tả Khinh Hoan thật không nắm chắc.
"Vì sao?" Tần Vãn Thư thản nhiên tươi cười nhưng trong giọng nói lại lộ ra một ít lo lắng.
"Muốn chị nhớ kỹ em." Tả Khinh Hoan nghiêm túc nói. "Tần Vãn Thư, em có chút sợ hãi." Ngữ điệu của Tả Khinh Hoan có chút trầm trọng.
"Như thế nào?" Tần Vãn Thư hỏi.
"Em sợ càng ngày càng thích chị, thích đến nỗi làm cho bản thân không thể khống chế, thì ra em là người sợ hãi tình yêu." Tả Khinh Hoan bất an nói.
"Ngốc tử, hết thảy thuận theo tự nhiên là tốt rồi." Tần Vãn Thư nhẹ giọng ôn nhu an ủi, Tả Khinh Hoan chẳng hề để ý tỏ tình chứng tỏ nàng là người khuyết thiếu cảm giác an toàn.
"Tần Vãn Thư, em thật sự có thể yêu chị sao?" Tả Khinh Hoan cảm thấy yêu Tần Vãn Thư cần có rất nhiều dũng khí, mình không có xuất thân đủ xứng với nàng, cũng không có phẩm chất ưu tú để đứng bên cạnh nàng.
"Vấn đề này không nên hỏi chị, hẳn là em phải tự hỏi bản thân." Tần Vãn Thư thản nhiên nói.
Tả Khinh Hoan nghe ra một tia không vui trong ngữ khí của Tần Vãn Thư vội vàng chuyển sang đề tài khác.
"Sinh nhật của chị sắp đến rồi." giọng nói của Tả Khinh Hoan trở nên vui hẳn lên, rất nhanh đã phá vỡ không khí cứng nhắc lúc nãy.
"Ân." Tần Vãn Thư nhẹ nhàng lên tiếng trả lời, kỳ thật Tả Khinh Hoan có một loại thiên phú, nàng biết xem sắc mặt người ta và đọc được cảm xúc của họ, Tần Vãn Thư biết cảm xúc của mình ít khi nào bị người nắm được, Tả Khinh Hoan lại có thể dễ dàng nhận ra, vừa mới nhận thức khi, mỗi lần nàng khiêu khích đều có chừng có mực, mỗi lần yêu cầu và nói chuyện luôn có thể ở trong lòng mình kỳ diệu bắt giữ đúng nhược điểm của mình, rốt cuộc là hoàn cảnh gì có thể dưỡng ra tâm hồn sâu sắc như của Tả Khinh Hoan? Tần Vãn Thư sớm biết quá khứ của Tả Khinh Hoan, nhưng hiển nhiên không phải mọi chi tiết vụn vặt đều được ghi rõ trong bản điều tra báo cáo, mà những chi tiết nhỏ nhặt này rất có thể là mấu chốt hình thành tính cách hiện nay của Tả Khinh Hoan.
"Em đang suy nghĩ phải tặng cho chị lễ vật nào mới tốt..." Tả Khinh Hoan hao tâm tổn trí suy tư, dường như Tần Vãn Thư không thiếu thứ gì.
"Không cần hao tổn tâm tư vào những chuyện này, tặng quà gì cũng được." Giống như từ nhỏ đến lớn đã không có gì làm cho mình cảm thấy đặc biệt kinh hỉ, cho nên Tần Vãn Thư đối với những lễ vật sớm không có tâm trạng mong chờ.
"Hay em đây lấy bản thân làm quà tặng cho chị được không?" Tả Khinh Hoan nói giỡn.
"Được." Tần Vãn Thư nhẹ nhàng đáp lại, Tả Khinh Hoan người này quả thật so với các lễ vật khác đều thú vị hơn nhiều lắm.
"Em nói thật nga, chị thật nghĩ đến thân thể của em?" Tả Khinh Hoan không tin Tần Vãn Thư nghe hiểu được ý tứ của mình.
"..." Tần Vãn Thư nhất thời hết lời, nàng lúc này mới hiểu được ý tứ của Tả Khinh Hoan, nàng có thể hay không không cần lễ vật này, nếu nói không cần , Tả Khinh Hoan có lẽ sẽ không vui, nhưng mà nói muốn Tần Vãn Thư cảm thấy áp lực rất lớn, nàng thật sự không quá để ý phương diện này, nhưng vấn đề là Tả Khinh Hoan đối với chuyện này có trình độ chấp nhất nhất định.
"Em chỉ nói đùa với chị." Tả Khinh Hoan tin tưởng Tần Vãn Thư lúc này biểu tình nhất định rất thú vị, Tả Khinh Hoan mới không tin Tần Vãn Thư có thể chưa biết tư vị làm thụ đã trở mình thành công, mục tiêu của Tả Khinh Hoan cũng không phải là thụ, mà là công chiếm nữ thần, chỉ cần nghĩ nữ thần ở dưới thân để mình hầu hạ, Tả Khinh Hoan nghĩ đến đã cảm thấy hưng phấn bội phần. Thật ra Tả Khinh Hoan đối việc này không hề quan tâm, nhưng là cùng Tần Vãn Thư có quan hệ nên nàng mới cố chấp đến mức khó hiểu.

Chương 58 - Xâm nhập hộ khẩu

Hàn Sĩ Bân thuê người điều tra Tần Vãn Thư, nhưng không phát hiện được ai khác khiến nàng thay lòng đổi dạ, một khi đã như vậy, vì sao Tần Vãn Thư kiên quyết ly hôn, hắn như thế nào suy nghĩ cũng nghĩ không ra nguyên nhân.
Mấy ngày nay hắn đến Tần gia thật nhiều lần, không nói đến Tần Vãn Thư tránh mặt không gặp, ngay cả Tần lão gia tử đối mình đã lạnh nhạt rất nhiều, điều này làm cho Hàn Sĩ Bân cực kỳ buồn bực. Hôm nay là sinh nhật Tần Vãn Thư, Hàn Sĩ Bân không bỏ lỡ dịp may đi một chuyến đến Tần gia, lần này nàng không tránh né nữa làm cho Hàn Sĩ Bân có chút vui vẻ.
"Vãn Thư, em vì sao kiên quyết muốn ly hôn, phán phạm nhân tử hình cũng phải cấp phạm nhân một tội danh mới được chứ." Hàn Sĩ Bân muốn biết rõ nguồn gốc của vấn đề.
"Em không yêu anh, càng không thích bị anh đụng vào, cho nên không nghĩ miễn cưỡng bản thân, em không có biện pháp làm tròn nghĩa vụ của một thê tử nên làm, mà em cũng không nghĩ níu kéo anh, chuyện này đối với anh không công bằng, buổi tối em không về nhà vì nghĩ không muốn đối mặt với anh, đối diện với anh trong lòng em áp lực rất lớn, em nghĩ cứ kéo dài tình trạng này sớm hay muộn chúng ta cũng đổ vỡ." Tần Vãn Thư nửa thật nửa giả nghiêm túc thổ lộ, tránh đề cập đến vấn đề ngoại tình của Hàn Sĩ Bân, Tần Vãn Thư là một nữ nhân thông minh, nàng biết cần dựa vào lý do gì để Hàn Sĩ Bân dễ dàng chấp nhận.
"Em không cần yêu anh, chỉ anh yêu em là đủ, em không thích anh đụng chạm đến em, sau này anh sẽ không đòi hỏi nữa, chỉ cần không ly hôn, bất cứ yêu cầu nào anh đều có thể đồng ý với em." Hàn Sĩ Bân thấy mình đã nhượng bộ đến mức thấp nhất, chẳng qua so với việc Tần Vãn Thư có người khác ở ngoài, chuyện Tần Vãn Thư bị lãnh cảm sẽ làm cho Hàn Sĩ Bân dễ nhận hơn, dù sao nàng không thích những giây phút vợ chồng thân mật đó không phải là chuyện của ngày một ngày hai.
"Sĩ Bân, anh tự hỏi bản thân thật sự anh không để ý sao? Anh cưới vợ chẳng lẽ chỉ vì đem về nhà chưng cho đẹp sao? Em không muốn sinh con, nhưng tư tâm em không nghĩ có tiểu hài tử của người khác gọi anh là ba, trong gia đình anh là nhất mạch đan truyền (con trai một), anh cảm thấy cha mẹ sẽ đồng ý với quyết định đó sao? Cho dù bọn họ không truy cứu, bản thân em cũng không thể ích kỷ, bởi vì em sẽ cảm thấy thẹn với anh, cho nên chúng ta ly hôn đối cả hai đều có lợi."
Hàn Sĩ Bân nghe xong, trầm mặc một lát, bản thân làm sao không buồn bực chuyện Tần Vãn Thư không thích mình đụng vào nàng, nếu Tần Vãn Thư không muốn sinh hài tử, lại không nhận con do người khác và mình sinh hạ, mình là con trai một đối với cha mẹ quả thật rất khó công đạo. Thật ra mình thiếu Tần Vãn Thư hay không cũng không sao? Nhưng mà thật luyến tiếc buông tha cho Tần Vãn Thư, nàng là nữ nhân hoàn mỹ nhất mà mình từng gặp qua, nàng giống như là tình nhân trong mộng, làm cho mình nhất kiến chung tình, Hàn Sĩ Bân do dự.
"Chúng ta đã kết hôn ba năm, anh cảm thấy hạnh phúc không?" Tần Vãn Thư hỏi, tuy rằng bản thân hy vọng có thể làm tròn vai trò của một người vợ hiền, nhưng giả vờ chung quy bất đồng với thân tâm nguyện ý thực hiện.
Hàn Sĩ Bân vẫn giữ im lặng, trong 3 năm nay, Hàn Sĩ Bân cảm thấy hạnh phúc nhất là thời điểm lấy được Tần Vãn Thư, sau đó trong cuộc sống hôn nhân thật không thể nói là hạnh phúc hay không.
"Vậy còn em?" Hàn Sĩ Bân hỏi ngược lại, nếu Tần Vãn Thư không thể đem lại hạnh phúc cho mình, vậy mình có làm nàng hạnh phúc không?
"Cảm thụ của anh là cảm giác của em." Tần Vãn Thư thản nhiên nói, câu trả lời này thật sự cao minh, Hàn Sĩ Bân tuyệt đối không muốn nghe đến đáp án phủ định, nhưng Tần Vãn Thư cũng không nghĩ đưa ra một câu trả lời khẳng định.
"Anh sẽ về nhà suy nghĩ kỹ lại." Tần Vãn Thư trước sau vẫn là không thể khiến bản thân yêu mình, trong lòng Hàn Sĩ Bân có cảm giác thất bại, hắn trầm mặc một lúc lâu mới thở dài nói.
"Ân." Tần Vãn Thư rất vừa lòng với chuyện Hàn Sĩ Bân buông tha cho việc tiếp tục truy cứu, nàng mất nhiều tâm tư vì muốn được ly hôn trong hòa bình, nàng cố ý làm cho Hàn Sĩ Bân dùng thời gian vài ngày để điều tra mình, khiến Hàn Sĩ Bân cho rằng mình vì có người khác mà đòi ly hôn, mà là do mâu thuẫn từ bên trong tạo thành, như vậy sẽ làm Hàn Sĩ Bân chấp nhận dễ hơn.
"Sinh nhật vui vẻ." Hàn Sĩ Bân bỗng nhiên nhớ tới hôm nay là sinh nhật của Tần Vãn Thư.
"Cám ơn." Tần Vãn Thư nở nụ cười nhẹ đáp lễ, Hàn Sĩ Bân nhìn thấy Tần Vãn Thư giống như nữ thần mỉm cười với mình, có chút hoảng hốt, hắn có ảo giác Tần Vãn Thư dường như cho tới bây giờ chưa từng thuộc loại nữ nhân của hắn, nàng vẫn đều vượt xa tầm với không thể chạm tới.
———————————————
Hôm nay là sinh nhật Tần Vãn Thư, trong lòng Tả Khinh Hoan có chút xao động, nàng biết hôm nay khả năng gặp được Tần Vãn Thư rất thấp, nghĩ đến Tả Khinh Hoan thất vọng cực kỳ, tình yêu khiến người ta trở nên cô đơn.
"Tần Vãn Thư, sinh nhật vui vẻ." Tả Khinh Hoan đối với di động nhẹ giọng chúc mừng.
"Ân." Tần Vãn Thư mỉm cười hạnh phúc, có lẽ hôm nay mọi người đều đối mình nói những lời chúc mừng hoa mỹ, nhưng cũng không bằng một lời đơn giản của Tả Khinh Hoan.
"Thật ra em muốn ở bên tai của chị thì thầm cho chị nghe, mà không phải thông qua di động lạnh như băng này." Tả Khinh Hoan rất muốn gặp Tần Vãn Thư, rõ ràng mới vài ngày không gặp đã khiến nàng có cảm giác thật lâu không thấy mặt nhau.
"Thực xin lỗi, hôm nay không thể cùng em ăn mừng." Tần Vãn Thư nghe được sự mất mát trong ngữ điệu của Tả Khinh Hoan, có chút tự trách nói.
"Không có việc gì, chờ khi chúng ta gặp mặt, em cùng chị tổ chức lại một lần nữa, em sẽ chuẩn bị quà tặng cho chị nga." Tả Khinh Hoan giả bộ ung dung không thèm để ý.
"Lễ vật?" Tần Vãn Thư nghĩ đến mấy ngày hôm trước Tả Khinh Hoan giống như nửa đùa nửa thật nói đến quà tặng, cảm thấy có chút may mắn hoàn hảo hôm nay không phải nàng cùng mình ở chung một chỗ.
"Chị đang hiểu sai ý của em có phải hay không?" Tả Khinh Hoan cười rộ lên mang theo vài phần gian tà hỏi.
"Không có." Tần Vãn Thư nói dối so với người khác đều bình tĩnh hơn nhiều, ngữ khí như trước không hề lộ ra mảy may dao động.
"Tần Vãn Thư nói không có nhất định là không có." Tả Khinh Hoan y theo lời của Tần Vãn Thư khẳng định lần nữa, nhưng mà nghe vào trong tai Tần Vãn Thư lại có cảm giác là lạ.
"Buổi tối mới cùng em nói tiếp, bọn họ đang gọi chị ra ngoài." Tần Vãn Thư thấy mẹ mình bước vào nên cúp điện thoại. Bởi vì phát sinh chuyện ly hôn giữa Tần Vãn Thư và Hàn Sĩ Bân, cho nên lần này tiệc sinh nhật cũng không tổ chức rình rang, làm đơn giản một chút, chỉ mở tiệc chiêu đãi các thành viên của Tần gia. Nói ra có vẻ đơn giản, nhưng là Tần gia chi phồn diệp mậu (cành nhánh xum xuê), chỉ cần tính thành viên trong gia tộc thôi số lượng đã không ít.
Tả Khinh Hoan cúp máy xong bỗng *tức cảnh sinh tình* nghĩ đến một câu nói: <náo nhiệt là bọn họ, ta cái gì cũng không có>, nàng nhẹ nhàng thở dài một hơi. Đột nhiên nghị lực của Tả Khinh Hoan bộc phát, núi không di chuyển được thì ta tự mình tìm đến, nếu Tần Vãn Thư không thể ra ngoài tìm mình, bản thân mình có thể đi kiếm nàng, vấn đề là mình không thể vượt qua cổng của Tần gia, nghĩ đến Tả Khinh Hoan lập tức giống bong bóng bị thoát hơi, uể oải chán nản.
Đột nhiên, Tả Khinh Hoan nghĩ đến một người, Thi Vân Dạng. Tả Khinh Hoan nhớ trước đây là Thi Vân Dạng cứng rắn nhét danh thiếp của nàng vào tay mình, Tả Khinh Hoan tranh thủ đi kiếm lại, nhìn danh thiếp bắt đầu lại do dự. Thi Vân Dạng tuy là bạn nối khổ của Tần Vãn Thư, nhưng thực rõ ràng nàng và Tần Vãn Thư không phải cùng một loại người, trực giác nhìn người của Tả Khinh Hoan vẫn còn rất chuẩn. Thi Vân Dạng thực rõ ràng là loại người tự tư tự lợi, đối với chuyện không có lợi cho nàng, nàng chỉ đứng xem náo nhiệt, nếu không phải nể mặt Tần Vãn Thư, mình và Thi Vân Dạng không có chút quan hệ, mặc dù Tần Vãn Thư có tác dụng như sợi dây liên kết hai người, Thi Vân Dạng trong lòng vẫn là khinh thường mình, đó là sự ngạo mạn tồn tại trong cốt tử lý của giới thượng lưu, đây là bản chất khác biệt lớn nhất của Tần Vãn Thư và Thi Vân Dạng, mặc dù Thi Vân Dạng che dấu rất khá, nhưng vẫn bị Tả Khinh Hoan mẫn cảm nhận ra.
Cho dù Thi Vân Dạng khẳng định có thể hỗ trợ, mà bản thân mình lấy cái gì trả lại nhân tình này cho nàng, Tả Khinh Hoan không dám nhờ vả chuyện mà mình không có khả năng trả lại. Trong lòng Thi Vân Dạng quả thật còn gai mắt Tả Khinh Hoan, nhưng do Tần Vãn Thư yêu thích nàng, Thi Vân Dạng đối với Tần Vãn Thư từ bé đã có tiềm chất lấy lòng, lấy lòng Tần Vãn Thư đối với Thi Vân Dạng mà nói, cho tới bây giờ đều là trăm lợi mà không có một hại, hơn nữa Thi Vân Dạng bẩm sinh sợ thiên hạ không đại loạn, điểm ấy không thể nghi ngờ.
Còn có một cái một kẻ thích làm lớn chuyện là Tần Đằng, hắn hẹn Thi Vân Dạng đến uống cà phê ở quán của Tả Khinh Hoan, hắn thật bất ngờ khi nhiều ngày trôi qua mà Tả Khinh Hoan vẫn không có động tĩnh gì, trên thực tế danh thiếp của hắn đã bị Tả Khinh Hoan ném mất từ lâu.
"Chị sớm đã biết tỷ tỷ coi trọng nữ nhân kia?" Tần Đằng chuyển ánh mắt hướng về Tả Khinh Hoan, hắn không cao hứng, tỷ tỷ và Thi Vân Dạng đều gạt mình.
"Đại tiểu thư giấu em ấy rất kỹ, tôi cũng vừa biết không bao lâu." Thi Vân Dạng giải thích qua loa cho xong chuyện.
"Nữ nhân này trừ bỏ khuôn mặt dễ nhìn, mọi mặt đều rất bình thường." Tần Đằng khinh thường đánh giá, nghe Thi Vân Dạng nói nàng cũng vừa biết không lâu, trong lòng hắn mới có chút thoải mái.
"Đại tiểu thư thích ai tự nhiên có lý do riêng của nàng, lại không phải tuyển bạn gái cho cậu, cậu bắt bẻ cái gì nha?" Thi Vân Dạng tuy cảm thấy Tả Khinh Hoan thú vị, nhưng cũng không đạt tới trình độ để người ta kính trọng, chẳng qua Tần đại tiểu thư thích là được rồi, dù sao mỗi người một sở thích, có người thích củ cải có người thích cải xanh thôi.
"Tần gia có gia huấn, kỹ nữ và diễn viên không được nhập môn (vào cửa – ý đây là chỉ không được sự chấp nhận và chúc phúc của mọi người)." Tần gia là thế gia vọng tộc nổi tiếng, tuy không đặc biệt chú ý môn đăng hộ đối nhưng Tần gia theo Minh triều phát triển tới nay đối với việc hôn nhân của con cháu có một cái gia huấn, có thể không ngại người xuất thân bần hàn (nghèo khổ), điều kiện tiên quyết là gia thế trong sạch.
"Đại tiểu thư là nữ nhân, chỉ là bao dưỡng một tình nhân, không phải lấy lão bà, không cần khoa trương đến trình độ đó." Thi Vân Dạng cho rằng Tần Vãn Thư tuy đối với Tả Khinh Hoan nghiêm túc đến cách mấy cũng sẽ không dám công khai quan hệ với Tả Khinh Hoan, cho dù Tần Vãn Thư không để ý mặt mũi của bản thân, nhưng cũng muốn giữ lại thể diện cho Tần gia, điểm ấy có chừng có mực Tần Vãn Thư đương nhiên là phải biết.
"Tỷ tỷ và Hàn Sĩ Bân ly hôn." Tần Đằng nhàn nhã tung ra một câu, hơn nữa sự tồn tại của tỷ tỷ ở Tần gia rất đặc biệt, vị trí của nàng vĩnh viễn vượt qua bất cứ một nam tôn nào, cho dù gia gia có thể chấp nhận chuyện tỷ tỷ ly hôn, cũng không đại biểu gia gia có thể chấp nhận chuyện tỷ tỷ yêu nữ nhân, mà còn là nữ nhân có xuất thân nhạy cảm như Tả Khinh Hoan.
Thi Vân Dạng nghe xong có chút sững sờ, chẳng qua lập tức cảm thấy Tần Vãn Thư là người vững vàng đáng tin, không cần mình lo cho nàng.
"Cho dù như vậy, cũng chỉ thuyết minh, tỷ của cậu không yêu Hàn Sĩ Bân." Thi Vân Dạng dù sao cũng chơi với Tần Vãn Thư từ nhỏ, vẫn là người hiểu rõ Tần Vãn Thư.
"Đúng rồi, hôm nay không biết là sinh nhật của tỷ tỷ cậu a, cậu như thế nào còn chưa trở về chuẩn bị?" Thi Vân Dạng hỏi.
"Lát nữa cũng không muộn, chị cùng tôi đi chứ?" Tần Đằng hỏi.
"Đương nhiên, sinh nhật đại tiểu thư làm sao tôi dám không đến, nhưng mà đưa em ấy cùng trở về thế nào, cậu nói đại tiểu thư có thể cảm tạ tôi hay không?" Thi Vân Dạng vừa chỉ vào Tả Khinh Hoan vừa hỏi Tần Đằng.
"Thi Vân Dạng, chuyện này chị đừng làm bậy đó!" Tần Đằng lần đầu tiên nghiêm mặt, ngay cả họ tên của Thi Vân Dạng cũng kêu ra.
Thi Vân Dạng nghe xong không khỏi phá lên cười.
"Tần Đằng, tôi không có nghe lộn chứ, người luôn thích gây sự như cậu thế nhưng sẽ nói ra lời như vậy, kẻ không sợ trời không sợ đất như Tần Đằng lại sợ chuyện nhỏ nhoi này?" Thi Vân Dạng chọn mi hỏi, trong trí nhớ của nàng Tần Đằng mới là người thích trêu chọc người khác nhất.
Tả Khinh Hoan đánh giá nam nhân đi cùng Thi Vân Dạng, là nam nhân ở quán bar ngày nọ muốn đùa giỡn với mình, hắn và Thi Vân Dạng quen biết, vậy hắn hẳn là cũng biết Tần Vãn Thư, nghĩ đến người yêu, Tả Khinh Hoan mới phát hiện những nét quen thuộc của nam nhân này là ngũ quan có chút tương tự với Tần Vãn Thư, tuy có ngũ quan tương đồng nhưng bởi vì lớn lên ở hoàn cảnh bất đồng nên khí tức thể hiện ra ngoài cũng khác nhau, làm cho người ta không thể liên hệ hai người là tỷ đệ.
Thực hiển nhiên không phải mình nhìn lầm, nam nhân đó thường hướng chỗ của mình nhìn chăm chú, ánh mắt soi mói của hắn đem lại cảm giác quen thuộc là miệt thị và khinh thường, làm cho Tả Khinh Hoan rất khó chịu.
"Tôi nghĩ thần không biết quỷ không hay tặng nữ nhân này đến trước mặt đại tiểu thư." Thi Vân Dạng khiêu khích Tần Đằng, tỷ tỷ chính là thích chọc phá cho thiên hạ không thể thái bình, lại như thế nào? Vốn chỉ là thuận miệng nói chơi, hiện tại bị Tần Đằng ngăn chặn, ngược lại càng kích thích nàng.
"Tỷ tỷ cũng không thích chị dính vào chuyện này," Tần Đằng nhíu này nói.
"Cậu lại hiểu?" Thi Vân Dạng không cho rằng Tần Đằng nói đúng, nói không chừng đại tiểu thư có thể thích mình tặng đến quà sinh nhật đúng ý như vậy.
"Hôm nay là sinh nhật đại tiểu thư, em biết không?" Thi Vân Dạng hỏi Tả Khinh Hoan.
Tả Khinh Hoan gật đầu, nàng đương nhiên là biết.
"Muốn hay không cùng đến Tần gia chúc mừng cho nàng?" Thi Vân Dạng khiêu khích hỏi, mà Tần Đằng đứng ở nàng bên cạnh sắc mặt càng lúc càng khó coi.
"Nhưng mà..." Tuy đề nghị của Thi Vân Dạng vừa lòng hợp ý mình, nhưng Tả Khinh Hoan không muốn tạo thêm phiền toái cho Tần Vãn Thư.
"Yên tâm, tỷ tỷ có thể thần không biết quỷ không hay giúp em che giấu thân phận." Nếu ngay cả bổn sự nhỏ nhoi đó cũng không có, bản thân mình sẽ không dám đi chọc người.
"Vậy làm phiền chị." Thi Vân Dạng chủ động mở miệng, và do mình lên tiếng nhờ vả là hai chuyện khác nhau, Tả Khinh Hoan tự nhiên là không thể vui mừng hơn được nữa.


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna