Google.com.vn Đọc truyện Online

04/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 59 + 60

Đăng bởi Ngân Giang | 04/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 59 - Dũng khí ngu xuẩn

Thi Vân Dạng yêu cầu người hóa trang làm cho Tả Khinh Hoan trở nên bình thường một chút, kỹ xảo của chuyên gia hóa trang quả nhiên thần kỳ, Tả Khinh Hoan rất nhanh liền từ tiểu tiên nữ biến thành một người hầu trông chẳng có gì đặc biệt.
Thi Vân Dạng chỉ cần hơi chưng diện lên đã đủ làm đui mù ánh mắt của nhiều người, đặc biệt ở trải qua trang điểm tỉ mỉ xong, càng xinh đẹp đến câu hồn, sử chiêu thử tiêu bỉ trường (được cái này mất cái kia) này, khiến cho ánh mắt của người khác sẽ chỉ dừng lại ở trên người Thi Vân Dạng, còn Tả Khinh Hoan có thể đạt đến hiệu quả ẩn thân. Tả Khinh Hoan tuy rằng không nghĩ trở thành *vịt con xấu xí* đi bên cạnh làm nền cho con thiên nga khoe mẽ này, nhưng không có cách khác, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, Tả Khinh Hoan nhìn khuôn mặt bị làm xấu đi hiện lên trong gương kích động đến nỗi đã nghĩ đến chuyện đập nát gương này. Tuy rằng chỉ so sánh về tư sắc thì bản thân mình so ra vẫn kém Thi Vân Dạng một chút, nhưng tuyệt đối không cách xa như trời với đất, mà hiện tại Tả Khinh Hoan mang theo tâm trạng của tiểu cung nữ đi theo công chúa tiến cung.
Thi Vân Dạng thực hài lòng với kết quả này, nàng đem theo Tả Khinh Hoan quang minh chính đại ung dung bước vào đại môn của Tần gia, Thi đại tiểu thư luôn khoa trương, tham gia tiệc tùng đem theo người hầu căn bản không phải là chuyện ngạc nhiên, ngược lại Tả Khinh Hoan có chút khẩn trương, chỉ sợ bị người nhận ra sẽ tạo phiền toái cho Tần Vãn Thư, chẳng qua Tần gia ngoài Tần Đằng những người khác cơ bản không chú ý tới nàng, cho dù chú ý tới cũng không phải chuyện gì to tát.
Tả Khinh Hoan là người thông minh, nàng biết rõ ràng nhân vật mà mình đang giả trang, thật cẩn thận sắm vai người hầu của Thi Vân Dạng, đi theo bên cạnh Thi Vân Dạng, bất quá ánh mắt không thể khống chế đánh giá cơ ngơi tráng lệ của Tần gia, kiến trúc của biệt thự này xen lẫn hơi thở hiện đại và bóng dáng cổ kính của một đại gia tộc có lịch sử lâu đời, quả nhiên là đại gia tộc giàu sang phú quý, chỉ nội kiến trúc của nó đã đủ làm cho Tả Khinh Hoan than thở, cũng chỉ có gia tộc giàu sang từ đời này sang đời khác mới có thể dưỡng nên người như Tần Vãn Thư.
Tần lão gia tử thuộc dòng chính, ở Tần thị gia tộc là người có thực lực và danh vọng nhất, ngoài ra còn có 4 người huynh đệ thân sinh, hai vị muội muội, chưa kể đến huynh đệ và tỷ muội ở các dòng phụ, mỗi nhánh tự mở rộng thêm nữa, số lượng con cháu tương đối nhiều, có thể thấy được Tần gia khổng lồ ra sao. Mà yến hội lần này chỉ mở tiệc chiêu đãi một mình dòng chính, cũng chính là người thuộc bổn gia, năm rồi còn mở tiệc chiêu đãi không ít các vị có uy vọng và thực lực ở các chi phụ.
Vào đại đường của Tần gia, Tả Khinh Hoan thực dễ dàng tìm thấy thân ảnh của Tần Vãn Thư trong một đám người, Tần Vãn Thư mặc một bộ sườn xám đỏ thẫm, càng tôn thêm vẻ cao quý và thanh lịch của nàng, Tả Khinh Hoan vốn không thích sườn xám nhưng vì nó được mặc ở trên người Tần Vãn Thư lại trở nên hồn nhiên thiên thành (trời sinh hoàn mỹ, khí chất tự nhiên như bầu trời), có lẽ chỉ có Tần Vãn Thư mới có khả năng đem sườn xám mặc lên đạt tới hiệu quả này, lắng đọng vẻ đẹp tao nhã tĩnh lặng của nữ tử phương đông, xinh đẹp đến nỗi cần phải đứng từ xa mà nhìn mới không xúc phạm đến nàng, chớ trách những khách mời trong bữa tiệc không dám mặc sườn xám ở trước mặt Tần Vãn Thư. Tay của Tần Vãn Thư vịn vào một lão nhân tinh thần thập phần sáng láng, lão nhân đó mặc một thân y phục theo kiểu áo Tôn Trung Sơn, tỏa ra khí thế không giận tự uy, lão nhân kia có lẽ là gia gia của Tần Vãn Thư.
Bởi vì trong đám nữ quyến (nữ thân nhân) đông đảo thì Thi Vân Dạng có chút nổi bật cho nên Tần Vãn Thư rất nhanh đã thấy Thi Vân Dạng, thực tế ngay khi liếc mắt nhìn lướt qua người hầu đứng bên cạnh Thi Vân Dạng xong, trái tim trong ngực liền nhảy lên một chút, Thi Vân Dạng đem nàng đến đây, cô nàng này làm chuyện gì cũng bốc đồng tùy hứng, tuy nói lấy ngọc quý giả làm đá tảng, nhưng Tần Vãn Thư chỉ cần liếc mắt một cái liền nhìn ra người hầu kia chính là Tả Khinh Hoan. Nhưng mà bên người Tần Vãn Thư còn có mấy người thúc công (chú ruột) vây chung quanh, các vị này đều là thân huynh đệ của gia gia, Tần Vãn Thư tự nhiên phải kiên nhẫn chịu đựng chào hỏi bọn họ.
Bởi vì Tả Khinh Hoan nhìn chằm chằm vào Tần Vãn Thư, vừa lúc tầm mắt của nàng quét qua hướng mình, bản thân tự biết, chỉ có điều tầm mắt kia nhìn lướt qua liền rời đi, trong lòng Tả Khinh Hoan cảm thấy có phần mất mát, nhưng cũng nhanh chóng tiêu thất, hiện tại nàng rốt cuộc có nhiều khách mời đến dự như vậy. Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư nở nụ cười mỉm thản nhiên khiến người ta thỏa mái với mọi người chung quanh, tựa như một lớp mặt nạ hoàn mỹ.
Thi Vân Dạng đem theo người hầu bước về phía Tần Vãn Thư.
"Tần gia gia, thân thể người càng ngày càng khỏe mạnh, vĩnh viễn đều trẻ trung, những người không biết còn tưởng người là ba ba của đại tiểu thư nha!" Thi Vân Dạng tiến lên, lập tức *phách mã thí* (vỗ mông ngựa – nịnh hót) Tần lão gia, tính tình bốc đồng của Thi Vân Dạng không những không bị Tần lão gia tử chán ghét, ngược lại còn có chút thích thú, Thi Vân Dạng miệng lưỡi ngọt ngào làm cho người được khen không phân biệt được phải trái, Tần lão gia cho dù hơn 80 tuổi lại vẫn như trước không chịu thừa nhận mình đã già.
"Tiểu Thi cũng càng ngày càng xinh đẹp, miệng vẫn ngọt như vậy." Chính là Tần lão gia không chịu nhận mệnh cũng không được, Thi gia nha đầu bộ dáng càng lúc càng đẹp, nếu nàng sống ở cổ đại sợ là một mỹ nhân họa thủy ương dân, chẳng qua so với tôn nữ tự gia vẫn còn kém xa, nhưng mà nha đầu kia thắng thế ở miệng lưỡi lanh lẹ ngọt ngào.
"Nói đến nét đặc trưng, đại tiểu thư mà đứng thứ hai thì ai dám giành vị trí thứ nhất?" Thi Vân Dạng chuyển đề tài đến trên người Tần Vãn Thư, nàng cũng không quên hôm nay Tần Vãn Thư mới là nhân vật chính, ghé vào bên tai Tần Vãn Thư dùng âm thanh chỉ có nàng có thể nghe thấy, Thi Vân Dạng lặng lẽ nói: "Đại tiểu thư, quà sinh nhật của mình bồ có thích không?"
Tần Vãn Thư duy trì nụ cười tao nhã trước sau như một, bất quá tầm mắt của nàng đã hướng về nữ nhân bị mọi người vô thị Tả Khinh Hoan, khẽ nỡ nụ cười ôn với Tả Khinh Hoan, cảm thấy Thi Vân Dạng thực càn quấy mà, nàng biết Tả Khinh Hoan sẽ không thích những yến tiệc như vậy.
Tả Khinh Hoan nhìn thấy Tần Vãn Thư mỉm cười với mình, trong lòng giật mình hoảng hốt có cảm giác như ở cách hai thế giới khác nhau vậy, kỳ thật nàng vẫn rất để ý, tại thời điểm sinh nhật của Tần Vãn Thư, không thể để nàng nhìn thấy bộ dáng xinh đẹp nhất của mình.
"Diện mạo của Vãn Thư rất giống với nãi nãi của nàng, tất nhiên phải xinh đẹp rồi, năm đó đại tẩu là nữ nhân mà toàn bộ nam nhân đều muốn lấy làm thê tử." Tứ thúc công của Tần Vãn Thư nhắc lại chuyện xưa, năm đó đại ca cưới đại tẩu đã chặt đứt ao ước của rất nhiều người.
Tần Chính không khỏi hồi tưởng lại thê tử của mình năm đó, không kềm chế lộ ra nụ cười hiếm hoi, mà ngày nay Vãn Thư càng là thanh xuất vu lam nhi thắng vu lam (đại khái ý nghĩa ở đây là cháu gái đẹp hơn bà nội).
"Chúng ta Tần gia trải qua nhiều đời chỉ có thể nuôi dưỡng nên một vị quý tộc như Vãn Thư, nha đầu của nhà ta giống như khỉ con, một ngày cũng không chịu ngồi yên." Tam thúc công cảm thán nói, nhà hắn bị rơi vào trường hợp dương thịnh âm suy (nam nhiều hơn nữ), không có nữ nhi, thật vất vả sinh được một tôn nữ, người này được yêu thương sủng ái cực kỳ, nhưng mà nha đầu kia lúc nào cũng ồn ào ầm ĩ, không giống Tần Vãn Thư một chút nào, đại tiểu thư chỉ có danh gia đại tộc chân chính là mới có thể bồi dưỡng được.
Đó là tự nhiên, cũng không nhìn xem tôn nữ này từ nhỏ do ai bồi dưỡng thành, Tần Chính thầm kiêu ngạo trong lòng.
"Tam thúc công, tiểu Tinh tính tình hoạt bát, nếu giống như Vãn Thư sẽ rất nhàm chán." Tần Vãn Thư khiêm tốn nói ra.
"Ha ha, khó trách tiểu Tinh lúc nào cũng nói đại đường tỷ tốt nhất..."
"Đúng vậy, con thích Vãn Thư tỷ tỷ nhất..." Đột nhiên một nữ tử trẻ tuổi xuất hiện đứng bên cạnh Tần Vãn Thư.
Tần Vãn Thư cười, sờ đầu thiếu nữ kia, nhìn thấy động tác sủng nịch của nàng đối với người khác, trong lòng Tả Khinh Hoan khẽ nhói đau, thì ra nàng không phải chỉ ôn nhu sủng nịch một mình mình.
.....
Sau đó bọn họ còn nói thêm nhiều chuyện, Tả Khinh Hoan cũng không để ý, chỉ là số lượng người vây quanh bên cạnh Tần Vãn Thư càng lúc càng nhiều, mà đám người vây quanh Thi Vân Dạng cũng không ít, Tả Khinh Hoan im lặng rời khỏi Thi Vân Dạng, đi khắp nơi tìm một vị trí kín đáo, từ xa xa đứng nhìn Tần Vãn Thư. Tả Khinh Hoan phát hiện mình và Tần Vãn Thư không thể gặp riêng được, cho dù không nói đến thân phận của Tần Vãn Thư thì chỉ mỗi việc nàng là tiêu điểm cũng đủ khiến cho Tần Vãn Thư trò chuyện cùng ai đều bị chú ý, cho nên căn bản Tả Khinh Hoan không tìm ra được một cơ hội, Tả Khinh Hoan có chút hối hận bản thân không chịu suy nghĩ chu đáo đã chạy đến đây. Ở nơi này, nàng thấy được một lằn ranh ngăn cách, là giới tuyến của bản thân và Tần Vãn Thư, điều này làm cho Tả Khinh Hoan bất an, Tần Vãn Thư thuộc về thế giới khác, khoảng cách đó là xa không thể với tới.
"Cô cảm thấy mình nên tham dự bữa tiệc này sao?" Tần Đằng dựa vào một bên cột, trào phúng hỏi.
"Tôi biết bản thân mình không hợp với nơi này, nhưng ít nhất tôi có được dũng khí không biết tự lượng sức mình." Tả Khinh Hoan nhìn thằng Tần Đằng trả lời, cho dù kỳ thật trong lòng đang sắp sụp đổ nhưng nàng tuyệt đối không cho phép mình yếu thế ở trước mặt người ngoài.
"Là thứ dũng khí ngu xuẩn, hay là do lòng tham?" Tần Đằng nhếch mày hỏi ngược lại, xem ra nữ nhân này không yếu đuối như vẻ bề ngoài, như vậy mới có điểm ý tứ.
"Hiện tại em rõ ràng là cô bé lọ lem bị bỏ rơi lại còn phải chịu công kích của đệ đệ ác độc." Thi Vân Dạng không biết khi nào thì dứt ra khỏi đám người hâm mộ, xuất hiện ở một bên, đứng xem náo nhiệt.
Cô bé lọ lem, Tả Khinh Hoan không thích cô bé lọ lem một chút nào, đó là câu chuyện cổ tích ngu ngốc, tuyệt đối không xuất hiện ở hiện thực, mà nàng càng chán ghét bản thân mình hiện tại bị người ta coi như cô bé lọ lem.
"Cô bé lọ lem phải đợi hoàng tử tìm kiếm, dựa vào anh ta để thay đổi hiện trạng, nhưng tôi sẽ dùng sức lực của chính bản thân để thay đổi hiện trạng." Tả Khinh Hoan lãnh đạm nói, mình tuyệt đối không phải nữ nhân thụ động yếu đuối.
"Cách nói này rất thú vị." Thi Vân Dạng quét ánh mắt tinh nghịch về phía Tả Khinh Hoan, nữ nhân này quả nhiên có chỗ bất đồng, thứ mà đại tiểu thư coi trọng quả nhiên là có chỗ đặc biệt.
"Không muốn làm cô bé lọ lem cũng không sao, đại tiểu thư bảo tôi âm thầm đưa em đến phòng của nàng, chờ đợi cơ hội yêu đương vụng trộm, nàng vốn nói là sợ em không thích không khí nơi này, làm cho tôi đưa em về phòng nàng nghỉ ngơi." Thi Vân Dạng không thể không nói, đại tiểu thư thật sự là săn sóc chu đáo, ngay cả tâm tình của Tả Khinh Hoan cũng lo lắng chu toàn.

Chương 60 - Trộm tình

Đại bộ phận người hầu ở Tần gia đều bận túi bụi do tổ chức bữa tiệc, hơn nữa Thi Vân Dạng xem như là khách quen của Tần gia, cho nên nàng âm thầm đưa Tả Khinh Hoan đến phòng của Tần Vãn Thư cũng không bị ai chú ý.
Sau khi vào phòng Tần Vãn Thư, Tả Khinh Hoan lập tức đến phòng tắm rửa sạch toàn bộ son phấn trên mặt, nhìn thấy hình ảnh mình thanh nhã thoát tục trong gương mới hơi hài lòng mà khóe miệng khẽ cong lên. Không thể không thừa nhận, Tần Vãn Thư còn chu đáo hơn so với những gì mình nghĩ, biết mình sẽ không thích không khí tiệc tùng như vậy. Nghĩ đến Tần Vãn Thư, lòng Tả Khinh Hoan trở nên ấm áp, nữ nhân này thật sự là hoàn mỹ vô khuyết đến bất khả tư nghị.
Lúc này Tả Khinh Hoan mới phát hiện phòng tắm của Tần Vãn Thư thực rộng rãi, mà giữa phòng đặt một cái bồn tắm cũng rất lớn. Tả Khinh Hoan nghĩ rằng nếu tắm rửa ở trong này chắc chắn sẽ rất thoải mái. Do nghĩ đến bữa tiệc sẽ không kết thúc nhanh như vậy nên Tả Khinh Hoan quyết định tắm rửa sạch sẽ một phen trong lúc chờ đợi Tần Vãn Thư trở về.
Đây là dầu gội của Tần Vãn Thư, đây là sữa tắm được nàng dùng hàng ngày, ngửi thấy hương vị quen thuộc dễ chịu khiến cho Tả Khinh Hoan có ảo giác như bản thân và Tần Vãn Thư được tiếp xúc da thịt với nhau ở khoảng cách thật gần vậy.
Tả Khinh Hoan tắm rửa xong, lấy khăn lông được đặt sẵn chỉnh tề ở góc tủ quấn quanh thân hình xinh đẹp của mình, ra khỏi phòng tắm. Phòng ngủ của Tần Vãn Thư không lớn lắm, diện tích có lẽ tương đương với phòng tắm, một bên vách tường tựa hồ được làm bằng giấy, chính xác là một cánh cửa lùa, Tả Khinh Hoan có chút tò mò lấy tay nhẹ nhàng đẩy ra, quả nhiên có thể xê dịch, thì ra phòng ngủ và thư phòng thông với nhau. Nhưng Tả Khinh Hoan không đi vào mà chỉ nhẹ nhàng đóng nó lại. Tả Khinh Hoan thích chiếc giường của Tần Vãn Thư hơn, khăn trải giường và chăn cùng một màu vàng nhạt, cách phối màu nhu hòa ấm áp. Tả Khinh Hoan ngã người lên trên giường vùi mặt vào gối đầu của Tần Vãn Thư, trên gối còn vương lại hương vị đặc biệt của nàng, đó là loại hơi thở làm cho Tả Khinh Hoan an tâm và mê luyến. Ngửi được mùi hương của Tần Vãn Thư, Tả Khinh Hoan bất tri bất giác ngủ thiếp đi, ở trong mộng, Tả Khinh Hoan mơ thấy Tần Vãn Thư ôm mình vào lòng, bởi vì vây quanh thân thể nàng đều là hơi thở của Tần Vãn Thư.
Tần Vãn Thư quay về phòng, nhìn thấy cảnh tượng Tả Khinh Hoan nằm ngủ trên giường của mình, trên người chỉ bọc một cái khăn tắm mỏng manh, mái tóc dài suông thẳng phân tán buông lơi một bên, phía dưới cần cổ khêu gợi lộ ra xương vai và da thịt trắng nõn, cặp đùi thon dài cũng lộ ra ngoài, sự pha trộn của thiếu nữ ngây thơ khả ái và nữ nhân thành thục gợi cảm làm cho cặp mắt của người ta không thể rời khỏi.
Tần Vãn Thư nhìn thân thể Tả Khinh Hoan triển lộ ra ngoài, trong phòng mặc dù máy điều hòa vẫn chạy nhưng nàng chỉ quấn mỗi một cái khăn tắm. Tần Vãn Thư sợ Tả Khinh Hoan cảm lạnh nên đi đến bên giường nhấc lên một góc chăn đắp lên người nàng. Cảm giác được Tần Vãn Thư đến gần, Tả Khinh Hoan mơ màng mở mắt, vừa nhìn thấy Tần Vãn Thư lập tức tỉnh táo.
"Rốt cuộc chị đã trở lại." Tả Khinh Hoan cao hứng lập tức ngồi bật dậy.
"Ân, đợi lâu lắm sao?" Tần Vãn Thư nở nụ cười ôn nhu hàm ý xin lỗi với Tả Khinh Hoan.
"Không lâu lắm." Ngủ một giấc, chỉ biết tỉnh dậy gặp được Tần Vãn Thư cảm giác tâm tình tốt lên nhiều.
Tần Vãn Thư thân thủ nhẹ nhàng sờ đầu Tả Khinh Hoan, nàng sợ tối nay Tả Khinh Hoan phải chịu ủy khuất rồi, cả đêm thấy nàng cũng không thể cùng nàng trò chuyện, trong lòng của mình cũng không chịu nổi.
"Tần Vãn Thư, sinh nhật vui vẻ." Tả Khinh Hoan ôm Tần Vãn Thư, đem mặt vùi vào cần cổ Tần Vãn Thư, nhẹ nhàng chúc mừng.
"Ngốc tử." Tần Vãn Thư vừa cười vừa nói, lần này không chần chờ mà ôm lại Tả Khinh Hoan.
"Tần Vãn Thư, hôm nay chị thật xinh đẹp, chưa từng có nữ nhân nào có thể mặc sườn xám hợp như vậy." Tả Khinh Hoan thực lòng tán thưởng, muốn eo có eo, muốn ngực có ngực, muốn mông có mông, là loại S-line điển hình, vừa quý phái vừa gợi cảm.
Tiếu ý trên mặt Tần Vãn Thư càng đậm, Tần Vãn Thư ngửi được hương vị của chính mình trên người Tả Khinh Hoan.
"Giúp chị cởi áo được không, chị muốn tắm rửa một cái." Tần Vãn Thư nhẹ giọng nói, nàng nghĩ đi tắm trước.
"Được." Tả Khinh Hoan đi đến sau lưng Tần Vãn Thư, do bản thân khẩn trương nên các ngón tay cũng có chút vụng về, cứ không cẩn thận chạm phải phần lưng trần của Tần Vãn Thư, loay hoay một lúc mới có thể nhẹ nhàng kéo dây khóa xuống cho nàng. Dáng người của Tần Vãn Thư rất đẹp, Tả Khinh Hoan đã sớm rình coi và *ăn đậu hũ* (chiếm tiện nghi) qua, nhưng những lần đó đều do Tần Vãn Thư không biết chuyện, hiện tại Tần Vãn Thư ngay tại trước mặt, trong lòng càng khó kiếm chế, lúc vừa cởi sườn xám xong nàng thuận thế từ sau lưng ôm lấy Tần Vãn Thư, hai bàn tay cũng đặt lên cặp nhũ phong đầy đặn của Tần Vãn Thư.
Tần Vãn Thư cảm nhận vùng da ở lưng bị Tả Khinh Hoan chạm vào trở nên mẫn cảm, có chút ngứa ngáy, có chút tê dại, làm cho bản thân khó có thể bỏ qua. Hơn nữa hai bàn tay của Tả Khinh Hoan tự nhiên đặt lên đôi bồng đảo mềm mại cách áo ngực nhẹ nhàng vuốt ve xoa nắn hai đóa hoa, khiến mình có thể cảm giác hai điểm trước ngực bắt đầu phản ứng, tựa hồ trở nên cứng lại, cảm giác xa lạ này làm cho Tần Vãn Thư có chút hoảng hốt.
"Đừng nghịch." Tần Vãn Thư bắt lấy đôi tay xấu xa của Tả Khinh Hoan, ra vẻ trấn định từ từ cởi bỏ sườn xám, bước vào phòng tắm.
Tả Khinh Hoan thấy Tần Vãn Thư như là hoảng sợ bỏ chạy liền mỉm cười, Tần Vãn Thư đối với những việc thân mật thật sự rất khắc chế và bảo thủ, Tả Khinh Hoan nhìn bàn tay vừa mới chiếm được tiện nghi của Tần Vãn Thư, xúc cảm mềm mại mơ hồ còn lưu lại nơi đầu ngón tay, cảm giác tuyệt vời làm cho người ta không nói nên lời, Tả Khinh Hoan nhìn cửa phòng tắm chỉ được khép hờ, trong lòng có một ý tưởng điên cuồng, nàng *muốn* Tần Vãn Thư, *muốn* đến điên cuồng, đó là thứ ý niệm mãnh liệt chưa từng có cùng dục vọng tràn ra không thể khống chế, bởi vì lo lắng sợ mất đi nên càng trở nên điên cuồng.
Tần Vãn Thư mở vòi sen, nàng nhìn hai hạt đậu nho nhỏ trước ngực vì động tác của người kia mà vẫn còn hơi cương cứng, cái này gọi là dục vọng sao? Lần đầu tiên Tần Vãn Thư cảm thấy bản thân mình cũng có dục vọng, là một nữ nhân bình thường nhưng thứ dục vọng mạc danh kỳ diệu này làm cho Tần Vãn Thư có ít nhiều sợ hãi. Con người có rất nhiều thứ lo sợ, mà đa số đều do họ không hiểu biết hoặc cảm thấy xa lạ, thực hiển nhiên Tần Vãn Thư cũng rất xa lạ với dục vọng của bản thân, Tần Vãn Thư nhắm mắt lại, mặc cho những tia nước rửa sạch dục vọng âm ỉ cháy do Tả Khinh Hoan gợi lên. Tuy hiện tại chỉ một đám lửa nhỏ, nhưng nó đã có xu hướng càng cháy càng lớn lan ra cả cánh đồng.
Đột nhiên, Tần Vãn Thư cảm giác có người ôm lấy mình từ phía sau, làn da mịn màng mềm mại tiếp xúc với thân thể, Tần Vãn Thư mở to mắt nhìn thấy Tả Khinh Hoan không một mảnh vải đang gắt gao dán chặt lấy mình.
Để ngăn cản Tần Vãn Thư cự tuyệt, Tả Khinh Hoan nhanh chóng dùng môi che lại đôi môi quyến rũ kia, cùng lúc đó dùng chân xâm nhập vào giữa hai chân Tần Vãn Thư. Mặc dù cho tới bây giờ Tả Khinh Hoan chưa từng thử qua với bất kỳ một nữ nhân nào, nhưng nàng là nữ nhân, nữ nhân đối với cấu tạo của cơ thể mình dĩ nhiên hết sức quen thuộc, cho nên đối với chuyện chiều chuộng một nữ nhân khác có lẽ cũng không phải chuyện khó khăn gì.
Tần Vãn Thư hiển nhiên không dự đoán được Tả Khinh Hoan hôm nay lại nhiệt tình chủ động đến vậy, dục vọng trong ánh mắt hoàn toàn thể hiện ra không hề che dấu, cảm giác nóng rực cơ hồ muốn đem mình thiêu cháy thành tro, Tần Vãn Thư nhất thời quên kháng cự, nàng bị động thừa nhận nụ hôn nóng bỏng của Tả Khinh Hoan, ngón tay của Tả Khinh Hoan ở trên người nàng chạy loạn vuốt ve, có vẻ giống như không theo quy luật âu yếm gì nhưng kỳ thực là đang cực lực thăm dò khơi nguồn *hồng thủy* cho Tần Vãn Thư.
"Tần Vãn Thư, em muốn *ăn* chị." Những nụ hôn rời rạc dừng ở cần cổ của Tần Vãn Thư, sau đó Tả Khinh Hoan dán sát vào bên tai nàng, dùng âm thanh cực kỳ ái muội hòa dụ hoặc nhẹ nhàng nói.
Tần Vãn Thư nghe được lời nói trắng trợn của Tả Khinh Hoan, trái tim hơi nhảy lên, dự định mở miệng cự tuyệt Tả Khinh Hoan thân mật, nhưng mà thanh âm đến cổ họng lại không phát ra được. Nàng có cảm giác cực kỳ xa lạ khi chân của Tả Khinh Hoan xâm nhập nhẹ nhàng qua lại ma sát phần giữa hai chân mình, thân thể trở nên không giống bình thường, lý trí bắt đầu không thể khống chế khoái cảm cuồn cuộn tuôn ra.
"Không cần kháng cự cảm giác này, sẽ không khó chịu chút nào đâu, rất thoải mái, cảm thụ và thuận theo đi, chị sẽ thích thôi." Tả Khinh Hoan nhận thấy thân thể của đối phương trở nên cứng nhắc, nàng nhẹ nhàng vuốt ve lưng Tần Vãn Thư, lừa gạt cùng trấn an khuyên nhủ. 


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna