Google.com.vn Đọc truyện Online

04/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 61 (H) + 62 (H)

Đăng bởi Ngân Giang | 04/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 61 - Lễ vật sinh nhật (1)(H)

Không biết có phải do nước ấm hay do những hành động càn rỡ của Tả Khinh Hoan, thân thể Tần Vãn Thư mỗi lúc một nóng hơn, nàng cảm giác trên người không có sức lực, toàn thân như nhũn ra.
"Không được, cảm giác thật kỳ lạ." Tần Vãn Thư theo bản năng dựa vào thân thể mảnh mai của Tả Khinh Hoan để giữ thăng bằng, nàng chưa bao giờ biết thân thể mình tiềm ẩn những cảm giác này, giống như thoải mái, rồi lại có chút không thoải mái, lại hình như là không thoải mái lẫn lộn một ít thoải mái.
"Không cần suy nghĩ chuyện khác, chỉ cần nghĩ đến em, thả lỏng thân thể tin tưởng em là tốt rồi." Tả Khinh Hoan ở bên tai Tần Vãn Thư tiếp tục dụ dỗ, nàng nhẹ nhàng hôn lên cặp xương đòn gánh gợi cảm của Tần Vãn Thư, sau đó chậm rãi di chuyển xuống dưới, tham lam hàm trụ hai đóa hoa đĩnh lập trên cặp phong nhũ đầy đặn, tham lam nhẹ nhàng liếm mút tựa như trẻ con bú sữa mẹ.
Tần Vãn Thư tại thời điểm Tả Khinh Hoan hàm trụ nụ hoa trước ngực, thân thể khẽ run rẩy, hai hạt hồng đậu nho nhỏ trở nên cực kỳ mẫn cảm, nàng quay đầu sang một bên không dám nhìn Tả Khinh Hoan, nhưng tầm mắt lại vô tình nhìn vào chiếc gương lớn treo đối diện. Bên trong gương phản chiếu hai nữ nhân đồng dạng khỏa thân, hai cỗ thân thể mềm mại trắng nõn bại lộ trong không khí. Tả Khinh Hoan vùi mặt vào trước ngực mình, đang làm chuyện khiến mình vừa cảm thấy thân mật mà vừa thẹn thùng. Tần Vãn Thư không tin được khuôn mặt của mình đỏ ửng lên, tuy nhìn như kháng cự nhưng càng giống dục cự hoàn nghênh (muốn mà còn ngại), ảnh chiếu trong gương của mình thật xa lạ, xa lạ làm cho Tần Vãn Thư không dám xem lâu.
Tả Khinh Hoan đột nhiên quỳ gối trước người Tần Vãn Thư, dùng tay đẩy ra đám cây cối trên bình nguyên bằng phẳng đó, bên dưới lộ ra nụ tầm xuân xinh đẹp thần bí, khi đóa hoa bại lộ tại trước mắt Tả Khinh Hoan, nàng liền nhìn thấy cảnh sắc mê người, hai cánh hoa đáng yêu gắt gao nhắm chặt, mặc kệ bị khiêu khích như thế nào vẫn im lặng không một chút phản ứng, nhưng nó càng khắc chế bảo thủ càng làm Tả Khinh Hoan có dục vọng muốn chiếm được, làm cho nàng vì mình mà nở rộ, ánh mắt của Tả Khinh Hoan càng lúc càng nóng rực. Nếu mình dùng lưỡi thỏa mãn nàng, nàng sẽ có cảm giác gì? Tả Khinh Hoan rất tò mò muốn biết Tần Vãn Thư được mình *chiều chuộng* sẽ có cảm giác gì, nàng là người thích hành động, trong lòng muốn làm gì tự đi làm ngay lập tức, Tả Khinh Hoan vùi đầu vào giữa hai chân của Tần Vãn Thư, đầu lưỡi vươn ra khẽ liếm.
"Không được, bẩn..." Tần Vãn Thư kháng cự không cho, theo phản ứng tự nhiên muốn khép lại hai chân, nhưng Tả Khinh Hoan dùng tay ôm lấy đùi nàng, ngăn chặn hành động của Tần Vãn Thư.
Tả Khinh Hoan bỏ ngoài tay lời cự tuyệt của Tần Vãn Thư, nàng cũng là nữ nhân, nàng biết nữ nhân rất nhiều thời điểm đều là khẩu thị tâm phi.
Tần Vãn Thư cảm giác chiếc lưỡi linh hoạt của Tả Khinh Hoan càng lúc càng càn rỡ, tham lam liếm ~ lộng hoa hạch của mình, cảm giác tê dại đánh úp về phía thân thể, nàng chưa từng chịu qua kích thích như vậy, bởi vì chưa bao giờ thích chuyện vợ chồng, chuyện thân mật đối nàng mà nói lại vạn phần câu nệ, bị *chiều chuộng* như vậy vẫn là lần đầu tiên, nhưng là không thể phủ nhận, thị giác bị chấn động cùng kích thích quá nhanh quả thật tạo cho Tần Vãn Thư cảm thụ những cảm giác trước giờ chưa từng có, nguyên bản có chút khô khốc giữa hai chân tràn ra ướt đẫm ái dịch, Tần Vãn Thư cảm thấy thân thể của mình càng lúc càng trở nên yếu ớt vô lực, theo bản năng dựa vào tường tìm kiếm chống đỡ, chính là bề mặt lạnh băng của tường khiến thân thể Tần Vãn Thư khẽ run lên, làm cho nàng khôi phục một tia lý trí.
"Không thể ở nơi này..." Nếu không thể trốn tránh chuyện sắp sửa xảy ra, Tần Vãn Thư không hy vọng ở trong phòng tắm, trong này còn có chiếc gương chiếu thấy toàn thân làm cho Tần Vãn Thư như thế nào đều không thể tự nhiên đối mặt, rất thẹn thùng khi nhìn thấy bản thân và Tả Khinh Hoan trong gương.
"Được, chúng ta đến trên giường." Tả Khinh Hoan lần này thực nghe lời đứng lên, mặc dù ở phòng tắm có một loại tình thú khác, nhưng đây là lần đầu tiên của hai người, nàng cũng muốn nó được thực hiện trên giường của Tần Vãn Thư.
Bởi vì vội vàng nôn nóng, Tả Khinh Hoan cầm lấy khăn tắm bên cạnh, lung tung lau đi những giọt nước đọng lại trên người mình và trên người Tần Vãn Thư, sau khi bước từ phòng tắm ra thân thể của hai người quấn quít lấy nhau, Tả Khinh Hoan thật khẩn trương. Nàng có cảm giác hưng phấn đến phát run, có thể đem nữ thần đặt ở dưới thân muốn làm gì thì làm, trong tình huống này, mỗi một dây thần kinh đều ở độ cao hưng phấn và nôn nóng.
Cảm thụ được sự nhiệt tình của Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư biết mình đêm nay có lẽ là tránh không thoát, cảm giác tâm tình bình lặng có chút dao động không khiến Tần Vãn Thư khó chịu, ngược lại có chút tò mò, bản thân mình cũng sẽ bị khơi gợi lên cảm giác như vậy, làm cho Tần Vãn Thư có chút ngượng ngùng đồng thời cũng có chút phức tạp, có lẽ bản thân không hoàn toàn lãnh cảm, chuyện này rốt cuộc là chuyện tốt hay là chuyện xấu đây? Tần Vãn Thư không hiểu được, nhưng Tả Khinh Hoan cũng không cho Tần Vãn Thư thời gian để tự hỏi, Tả Khinh Hoan hôn lên đôi môi mềm mại ngọt ngào của Tần Vãn Thư, nụ hôn nhiệt tình nóng bỏng cơ hồ muốn làm cho Tần Vãn Thư thở không nổi.
Đến trên giường, Tả Khinh Hoan khẩn cấp dùng cơ thể của mình dán chặt vào Tần Vãn Thư, hai cỗ thân thể quấn lấy nhau, mềm mại đè ép mềm mại, cảm giác tuyệt vời này làm cho Tả Khinh Hoan thỏa mãn nhẹ nhàng thở dài một tiếng.
"Từ lâu em đã muốn làm như vậy." Tả Khinh Hoan nhìn khuôn mặt của Tần Vãn Thư, vô cùng thân thiết chân thành thổ lộ.
"Em là nữ hài (cô gái) xấu xa." Tần Vãn Thư ôn nhu vỗ về hai má Tả Khinh Hoan, bộ dáng của nàng rõ ràng giống tiểu tiên nữ thanh tâm quả dục, nhưng nàng lại lợi dụng khuôn mặt đàng hoàng đứng đắn này để làm mấy chuyện không đứng đắn.
"Em là nữ nhân, chân chính nữ nhân, nữ nhân có thể cùng chị giao ~ hoan." Tả Khinh Hoan ái muội cùng Tần Vãn Thư chỉnh lại cho đúng.
Tả Khinh Hoan nói ra những câu làm cho người ta đỏ mặt tim rung, làm cho Tần Vãn Thư không biết trả lời như thế nào, chỉ còn cách im lặng mà đỏ mặt.
Bàn tay của Tả Khinh Hoan đột nhiên đặt lên đôi tiểu bạch thỏ căng tròn của Tần Vãn Thư, ở trên đó nhẹ nhàng vuốt ve, đóa hoa trước ngực do động tác của mình mà trở nên sưng trướng, so với vừa rồi vội vàng xung động, lần này Tả Khinh Hoan ngược lại từ từ hưởng thụ quá trình, một bàn tay khác của Tả Khinh Hoan cũng không nhàn rỗi, nàng vén những sợi tóc có chút hỗn độn của Tần Vãn Thư sang một bên, để lộ ra chiếc cổ trắng mịn gợi cảm, Tả Khinh Hoan vẫn luôn cho rằng cổ của Tần Vãn Thư rất gợi cảm, nhịn không được đặt môi vào nơi đó, nếu không phải sợ gây phiền toái cho Tần Vãn Thư, nàng nhất định lưu lại ấn ký của mình trên đó.
Hiện tại Tả Khinh Hoan cũng không giống như trước nôn nóng, nàng muốn từ từ hành động, nàng muốn tạo cho Tần Vãn Thư một cảm thụ hoàn mỹ, nàng ôn nhu tinh tế hôn khắp người Tần Vãn Thư, ôn nhu như nước ngọt ngào như mật, so với vừa rồi khẩn cấp và quá phận nhiệt tình, ngược lại làm cho Tần Vãn Thư dễ dàng chấp nhận. Vốn thân thể của Tần Vãn Thư còn có chút cứng ngắc cũng chầm chậm thả lỏng, toàn bộ cảm giác bài xích hoàn toàn biến mất, vì Tần Vãn Thư cảm giác được bản thân được nữ nhân trước mắt này cẩn thận che chở.
Tả Khinh Hoan thực vừa lòng khi thân thể của Tần Vãn Thư dưới cố gắng của mình chậm rãi thả lỏng, tuy rằng Tần Vãn Thư ở trong phòng tắm nhờ mình kịch liệt khiêu khích đã muốn có phản ứng, nhưng một chút cứng ngắc và kháng cự cũng bị Tả Khinh Hoan cẩn thận nhận ra.
"Tần Vãn Thư, em rất thích chị." Tả Khinh Hoan ở bên tai Tần Vãn Thư nỉ non nói, nàng hy vọng Tần Vãn Thư thân tâm tự nguyện dâng hiến, một chút kháng cự cũng không được.
Tần Vãn Thư cũng không phải lần đầu tiên nghe Tả Khinh Hoan nói qua những lời này, nhưng nó luôn làm cho trong lòng nàng ấm áp hơn, những lời này làm cho Tần Vãn Thư mạc danh kỳ diệu an tâm, Tần Vãn Thư thân thủ ôm đầu Tả Khinh Hoan, so với mọi khi bị động chịu đựng, đây là lần đầu Tần Vãn Thư chủ động đáp lại, ngầm đồng ý cho phép Tả Khinh Hoan tiếp tục, điều này làm cho trong lòng Tả Khinh Hoan vạn phần vui sướng.

Chương 62 - Lễ vật sinh nhật (2)(H)

"Tần Vãn Thư, em có thể sao?" ánh mắt của Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư tỏa sáng nghi ngờ hỏi lại. Vừa rồi tại sao không thấy Tả Khinh Hoan trưng cầu ý kiến, đến bây giờ nàng mới tượng trưng hỏi thử, tuyệt đối là cố ý muốn bức bách mình trả lời đồng ý, tính tình của nữ nhân này một chút cũng không an phận.
"Vậy chúng ta đi ngủ đi." Tần Vãn Thư hời hợt nói, việc này rõ ràng là Tả Khinh Hoan so với mình có hứng thú hơn.
"Chúng ta nên tiếp tục thì hơn." Tả Khinh Hoan như thế nào có khả năng buông tha cơ hội ngàn năm một thuở đâu, tuy thực hy vọng Tần Vãn Thư mở miệng yêu cầu mình muốn nàng chẳng qua Tần đại tiểu thư là người cấm dục, so với người khác rụt rè, cho nên bản thân hy vọng hay là muốn chờ trước công hạ đại tiểu thư về sau mới nói, không phải có câu nói 'thực tủy tri vị' (lần đầu tiên nếm thử thì cảm thấy rất thỏa mãn, sau đó thành thói quen, cứ muốn tiếp tục, không ngừng), nhất định phải để cho Tần Vãn Thư yêu thích tư vị này trước.
Môi của Tả Khinh Hoan theo cần cổ Tần Vãn Thư chậm rãi dời xuống, nhẹ nhàng hôn lên cặp xương đòn của Tần Vãn Thư, môi của nàng đi đến đâu làm cho Tần Vãn Thư mang đến cảm giác âm ỉ khó nhịn đến đó, Tần Vãn Thư không khỏi vặn vẹo thân thể hòng thoát khỏi cảm giác này, nhưng không quy luật vặn vẹo lại ma sát cơ thể của cả hai, chẳng những không thoát khỏi cảm giác nóng bức này, thậm chí ngay cả thân thể Tả Khinh Hoan đều bị khiêu khích đến phát hỏa.
"Đem chị giao cho em, để em yêu chị." Tả Khinh Hoan ngẩng đầu đối Tần Vãn Thư thâm tình nói, Tần Vãn Thư giờ phút này như một xử nữ mang theo ngượng ngùng và bất an, cùng với ngày thường bình tĩnh ưu nhã như hai người khác nhau, thể hiện được một loại phong tình khác, nhưng điều này còn chưa đủ, Tả Khinh Hoan nghĩ khơi gợi lên ngọn lửa mãnh liệt đang được che đậy ở dưới băng sơn, nàng muốn đem đến khoái cảm cực hạn cho Tần Vãn Thư, càng muốn xem đến bộ dáng nở rộ của Tần Vãn Thư.
Tả Khinh Hoan nhẹ tay vuốt ve cặp song nhũ thẳng đứng của Tần Vãn Thư, hình thái hoàn mỹ kia, ngay cả Tả Khinh Hoan là nữ nhân đều cảm thấy không bằng, vưu vật này bây giờ thuộc về mình, nghĩ đến Tả Khinh Hoan liền khẩn cấp muốn thờ cúng và nhấm nháp chúng nó, đầu của Tả Khinh Hoan vùi vào ngực Tần Vãn Thư, chóp mũi nhẹ nhàng cọ xát hai khỏa đầy đặn, mềm mại mang theo mùi thơm nhàn nhạt, tỏa ra tràn ngập dụ hoặc, môi Tả Khinh Hoan ngậm một hạt hồng đậu, nhẹ nhàng cắn, liếm ~ lộng, tay phải cũng không rảnh đưa lên xoa nắn một bên còn lại, vuốt ve, nhu niết, rất nhanh, Tả Khinh Hoan cảm giác khỏa bên đó do mình trêu chọc mà trở nên cứng rắn.
Cảm giác hỗn tạp giữa ngượng ngùng và khoái cảm xa lạ này khiến Tần Vãn Thư không biết làm sao, bản năng ôm cổ Tả Khinh Hoan, tựa như người chết đuối tìm được một khúc gỗ cứu mạng, hơn nữa nàng cực lực khắc chế thanh âm sẽ làm cho bản thân thẹn thùng đang muốn tràn ra.
Tả Khinh Hoan nhìn ánh mắt Tần Vãn Thư không giống ngày thường còn giữ được thanh minh, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng hơi nổi lên một tầng đỏ ửng khả ái, với tư thái dục khai vị khai khiến trong lòng người ta cực kỳ ngứa ngáy. Tay của Tả Khinh Hoan lặng yên không một tiếng động tiến vào động khẩu thần bí của nàng, đó là hoa viên bí mật ẩn tàng bên dưới, như có như không vuốt ve chỗ cực kỳ mẫn cảm đó.
Tần Vãn Thư cảm giác chân tâm bị dị vật xâm nhập bản năng nghĩ khép chân lại, nhưng Tả Khinh Hoan lại dùng thân thể của mình chen vào giữa hai chân nàng, thậm chí nghĩ đến việc mở rộng khoảng cách giữa hai chân ra, nhưng sợ Tần Vãn Thư thẹn thùng nên không dám quá phận làm càn.
Đầu của Tả Khinh Hoan không biết khi nào thì đã muốn chuyển qua chỗ tư mật của Tần Vãn Thư, tầm mắt nóng rực chăm chú nhìn bên trong hoa tâm hơi ướt át, hồng hồng, cực kỳ xinh đẹp, Tần Vãn Thư xấu hổ nhắm lại hai mắt, hiện tại nàng thật hy vọng Tả Khinh Hoan tốc chiến tốc thắng, sớm làm xong, sớm một chút chấm dứt cảm giác giày vò khổ sở này, nhưng Tả Khinh Hoan cố tình không giống như lúc trước vội vàng xao động, chậm rãi ở trên người Tần Vãn Thư từ từ đốt lửa, muốn câu dẫn ra đại hỏa của Tần Vãn Thư.
Tả Khinh Hoan kiên nhẫn thăm dò và tìm kiếm toàn bộ những vị trí mẫn cảm trên người nàng, do đều là nữ nhân nên Tả Khinh Hoan không khó khăn gì để tìm ra những chỗ đó, trọng điểm công kích tới những bộ vị mẫn cảm của Tần Vãn Thư, thân thể của nàng tại Tả Khinh Hoan trêu chọc tới lui bắt đầu chậm rãi hòa tan buông lỏng, tựa như ngủ say nhiều năm bị gọi tỉnh lại, làm cho Tả Khinh Hoan cực kỳ cao hứng, dịch thể ướt át ở đầu ngón tay cũng tiết ra càng lúc càng nhiều.
Tần Vãn Thư cảm giác thân thể càng ngày càng nóng, lực chú ý cũng càng ngày càng khó tập trung, từng sợi dây thần kinh trên người trở nên dị thường mẫn cảm, cảm giác khó nhịn mang theo một chút hư không, cảm giác được ngón tay của Tả Khinh Hoan qua lại vuốt ve vùng tư mật mẫn cảm của mình, cảm giác này như có một dòng điện di chuyển quá nhanh đánh úp toàn thân, một dòng nước ấm theo bụng đi xuống phía dưới, Tần Vãn Thư tuy đối dục vọng của bản thân thường khô khan nguội lạnh, nhưng nàng không phải là hoàn toàn không biết gì về nó, khi biết cơ thể của mình đã xảy ra biến hóa, mà biến hóa như vậy làm cho nàng không biết làm thế nào và sợ hãi.
"Tả... Khinh Hoan..." Tần Vãn Thư gọi tên của Tả Khinh Hoan, cảm giác thân thể càng ngày càng khó khống chế, khó chịu mà không thể được đến cảm giác giải thoát cơ hồ muốn làm cho Tần Vãn Thư nổi điên...
Tả Khinh Hoan nhìn khuôn mặt tinh xảo mê người của Tần Vãn Thư vì nhiễm thượng tình ~ dục mà ửng hồng làm cho người ta không thể rời đi tầm mắt, nữ nhân sau khi động tình luôn có vẻ càng thêm kiều mị dụ hoặc, Tần Vãn Thư của hiện tại liền càng thêm câu nhân tâm phách, xinh đẹp cơ hồ làm cho người ta hô hấp không thông, làm cho Tả Khinh Hoan hận không thể đem nàng biến thành một phần cơ thể của mình.
"Hiểu rõ cảm giác của mình lập tức sẽ không thấy khó chịu nữa." Tả Khinh Hoan ngẩng đầu hôn lấy Tần Vãn Thư, nụ hôn ướt át nóng bỏng quấn quít làm cho ngọn lửa càng cháy càng mạnh, Tả Khinh Hoan còn đang bồi hồi ở trước động khẩu đột nhiên đem ngón tay giữa sáp nhập vào, bên trong vẫn còn khép kín nhưng là xúc cảm ẩm ướt mềm mại làm cho Tả Khinh Hoan cảm thán không thôi.
Thân thể bị dị vật xâm nhập làm cho Tần Vãn Thư khẽ cương cứng, nhưng sau khi thích ứng được, càng nhiều là khoái cảm đánh úp tới, Tần Vãn Thư cảm giác được ngón tay kia ở trong cơ thể làm càn quấy phá, càng ngày càng nhiều khoái cảm làm cho Tần Vãn Thư không khỏi gắt gao nắm chặt sàng đan dưới thân, môi gắt gao cắn chặt, chỉ sợ thanh âm của mình tràn ra, từng đối dục vọng không có hứng thú Tần Vãn Thư mặc dù tại thời điểm thân thể bắt đầu nở rộ, như trước kia giống bị chuyện gì đó chế trụ không dám kêu thành tiếng. Dục khai nan khai, tựa như con bướm giãy dụa trước khi phá kén, giống như con tằm sáng sớm gắng gượng thoát khỏi vỏ sẽ giương cánh bay cao
Tả Khinh Hoan không thuận theo nàng, không muốn Tần Vãn Thư còn có ý tứ giữ kẽ, muốn nàng hô to: "Không cần đè nén bản thân, em muốn nghe giọng của chị, nhất định là thanh âm tuyệt diệu nhất trên thế giới..." Tả Khinh Hoan ngậm lấy vành tai của Tần Vãn Thư tiếp tục dụ dỗ, ngón tay cái nhẹ nhàng đè lại hoa đế đã muốn cực kỳ mẫn cảm, khoái cảm kịch liệt đánh úp lại, rốt cuộc thanh âm của Tần Vãn Thư cũng tràn ra, thanh âm dễ nghe này là thuốc kích thích tốt nhất làm cho Tả Khinh Hoan càng thêm hưng phấn, Tả Khinh Hoan thậm chí cảm giác được bản thân mình khi nghe đến thanh âm của Tần Vãn Thư xong giữa hai chân cũng không ngừng trào ra mật dịch, nhưng Tả Khinh Hoan cố gắng không để ý bản thân, hiện nay nàng thầm nghĩ làm cho Tần Vãn Thư thỏa mãn, đặt Tần Vãn Thư lên khoái cảm cực hạn, tốc độ càng phát ra nhanh hơn.
Tại Tả Khinh Hoan cố gắng, thân thể Tần Vãn Thư rất nhanh đã được được khoái cảm cao nhất, lần đầu tiên cao ~ triều hung mãnh như vậy, cơ hồ làm cho thân thể của Tần Vãn Thư không thể thừa nhận, cơ thể nàng xụi lơ, thật lâu không thể khôi phục...
Tả Khinh Hoan ở thời điểm Tần Vãn Thư co rút đã biết nàng đến, nhưng không có rút ngón tay ra mà để nó lại trong động khẩu...
Tả Khinh Hoan không cần xem đã biết bản thân khẳng định cũng ướt át, không biết Tần Vãn Thư khi nào mới có thể *nằm trên* đây? Tả Khinh Hoan có chút nghĩ đến dục cầu bất mãn, nhưng nghĩ đến vừa rồi bộ dáng cực kỳ quyến rũ của Tần Vãn Thư ở dưới thân mình nở rộ, Tả Khinh Hoan cảm thấy Tần Vãn Thư quả nhiên là nhân gian cực phẩm, làm cho người ta ý do vị tẫn (ý chưa thỏa mãn). Nữ thần, rốt cuộc thuộc về mình, nghĩ đến đây Tả Khinh Hoan trong lòng có cảm giác thỏa mãn nói không nên lời.


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna