Google.com.vn Đọc truyện Online

04/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 71 + 72

Đăng bởi Ngân Giang | 04/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 71

Tang lễ rất nhanh liền kết thúc, Tả Khinh Hoan phát giác, bắt đầu từ hôm nay, mình chính là cô nhi, nếu là một ngày kia mình cũng chết, có thể tang lễ so với mẫu thân mình càng vắng lạnh? Nghĩ tới đây, Tả Khinh Hoan trong lòng có chút bi thương.
"Không sao chứ?" Tả Khinh Hoan tâm tình vẫn rất kém, điều này làm cho Tần Vãn Thư có chút không yên tâm.
"Không có chuyện gì, mấy ngày nữa sẽ tốt hơn." Tả Khinh Hoan giấu đi gương mặt buồn bã, mỉm cười nhìn Tần Vãn Thư, Tả Khinh Hoan là một người rất biết kìm chế cảm xúc của mình, lại càng không thích đem vẻ mặt u sầu đối diện người khác.
Tần Vãn Thư thanh nhã mỉm cười nhìn Tả Khinh Hoan, đem Tả Khinh Hoan ôm vào trong ngực, Tả Khinh Hoan thuận thế tựa cằm vào bả vai của Tần Vãn Thư, nàng đã sớm biết, Tả Khinh Hoan là một nữ nhân kiên cường, nhìn như nữ nhân bình thường, tinh thần lại vô cùng cứng cỏi.
"Khinh Hoan." Tần Vãn Thư nhẹ nhàng gọi bên tai Tả Khinh Hoan, nàng chưa bao giờ thân mật đến như vậy, để cho Tả Khinh Hoan cảm giác trong lòng khẽ động, trong lòng như ấm lên.
"Ân?" Tả Khinh Hoan rất thích Tần Vãn Thư gọi tên của mình mà không mang theo họ, Khinh Hoan, thật là cái tên cực kì ái muội , Tần Vãn Thư dùng thanh âm ôn nhu gọi, lại càng có tư vị khác.
"Vẫn cảm thấy danh tự này không tốt." Tần Vãn Thư cười, nói.
Rõ ràng gọi tên của mình một cách ái muội như vậy, còn chê tên của mình không tốt, thật là khẩu thị tâm phi. (nói một đằng, nghĩ một nẻo)
"Đúng rồi, chị hai ngày này theo em, sẽ không có vấn đề gì chứ?" Tả Khinh Hoan có chút lo lắng hỏi, hai ngày này Tần Vãn Thư vẫn đi cùng mình, Tả Khinh Hoan sợ Tần Vãn Thư không dễ ứng phó.
"Chị nói với người trong nhà đi ra ngoài giải sầu, cho nên em không cần lo lắng cho chị." Tần Vãn Thư hàng năm đều bỏ ra mấy ngày đi các nơi du ngoạn, cho nên mọi người trong Tần gia cũng không lấy làm lạ, ngay cả Tần Chính cũng nghĩ cháu gái của mình bị tình đả thương, mới lựa chọn đi ra ngoài tán tâm, Tần Chính cho là Tần Vãn Thư bị tình đả thương rất nặng, trong lòng càng giận Hàn Sĩ Bân hơn.
"Vậy là có thể một khoảng thời gian rất dài không cần trở về?" Tả Khinh Hoan nghĩ vậy, tâm tình khá lên không ít, sớm chiều chung đụng, đó là chuyện nàng muốn cũng không dám nghĩ.
"Ân." Bất quá tốt nhất không nên ở nơi công cộng lộ diện, tránh gặp phải người quen, nếu thế thật không dễ đối phó, "Có muốn cùng đi giải sầu không?" Tần Vãn Thư hỏi, nàng cảm thấy cùng Tả Khinh Hoan cùng đi tán tâm có lẽ là ý kiến hay, vừa lúc cũng có thể giảm bớt Tả Khinh Hoan nỗi đâu mất mẹ, cũng có thể tránh mặt mọi người trong Tần gia cùng Hàn Sĩ Bân.
"Hảo, ngày mai em ra quán cà phê sắp xếp mọi việc, rồi chúng ta đi luôn." Tả Khinh Hoan gật đầu, chỉ cần có Tần Vãn Thư bên cạnh, đi nơi nào cũng sẽ không cảm thấy cô đơn.
"Không cần nóng lòng, từ từ sẽ tới, em muốn đi nơi nào?" Tần Vãn Thư hỏi.
"Chị đi đâu, em liền đi theo." Tả Khinh Hoan tựa vào ngực Tần Vãn Thư thật lòng nói.
"Đem em bán cũng không sợ sao?" Tần Vãn Thư chăm chú nhìn, ngón tay nàng xuyên qua những lọn tóc của Tả Khinh Hoan, nàng dường như rất thích chạm vào tóc của Tả Khinh Hoan, vừa dài vừa mảnh, rất mềm mại, lại thoang thoảng hương thơm, cảm giác như vậy ở trên thân nam nhân tìm không được, Tần Vãn Thư có khi cũng nghĩ, mình không phải là trời sinh thích nữ nhân, ngoại trừ Tả Khinh Hoan, không có nữ nhân nào khiến cho mình nguyện ý đi thân cận như vậy.
"Không sợ." Tả Khinh Hoan vùi mặt vào trong ngực Tần Vãn Thư rù rì.
"Tả Khinh Hoan, tại sao em thích nữ nhân?" Tần Vãn Thư tò mò hỏi.
"Nam nhân hay nữ nhân đều không liên quan, em chỉ thích chị." Nói cho cùng, Tả Khinh Hoan ở những nam nhân nữ nhân khác cũng không tìm được cảm giác mà Tần Vãn Thư cho mình, một nữ nhân cường đại (mạnh mẽ) mà ôn nhu, thật có thể gặp nhưng không thể cầu.
"Chị cảm thấy em thích chị, là bởi vì từ nhỏ em thiếu hụt tình thương của mẹ, luôn khao khát được mẹ yêu thương, nên sẽ tìm kiếm mẫu thân cảm giác ở chị." Tần Vãn Thư nghiêm túc phân tích.
"Từ nhỏ em còn thiếu tình thương của cha đây!" Tả Khinh Hoan không đồng ý phân tích như vậy, Tả Khinh Hoan chưa bao giờ cảm thấy Tả Diễm có cái gì khiến cho mình yêu, Tả Khinh Hoan vẫn thấy mẹ của mình cũng không thành thục (trưởng thành) bằng mình , có người cả đời vẫn không thành thục được .
Tả Khinh Hoan ở nơi ăn chơi đó đã gặp quá nhiều nam nhân kém cỏi, đối với nam nhân không hề ôm hy vọng, ngay cả Hàn Sĩ Bân coi như là nam nhân ưu tú, Tả Khinh Hoan cũng không động tâm, thậm chí chút ít tình cảm đều không có, tiềm thức vốn không tín nhiệm nam nhân. Bất quá Tần Vãn Thư cũng không có đem phân tích của mình nói ra, dù sao bây giờ, nàng cùng Tả Khinh Hoan đều không thích nhắc tới Hàn Sĩ Bân.
"Tần Vãn Thư, chị nếu là có hài tử, nhất định là người mẹ tốt." Trước kia Tả Khinh Hoan đã nghĩ tới, Tần Vãn Thư cùng Hàn Sĩ Bân nếu như không có của mình xen vào, dù Tần Vãn Thư không thương Hàn Sĩ Bân, cũng nhất định là tương kính như tân (tôn trọng nhau), nhưng nếu như nàng có hài tử, nhất định sẽ đem tất cả tình yêu dành cho hài tử, đứa bé kia nhất định là hài tử hạnh phúc nhất trên thế giới, thử nghĩ thôi cũng khiến cho Tả Khinh Hoan ghen tỵ .
"Đồ ngốc, là giả thiết, ai nói được chính xác đây?" Tần Vãn Thư cười, nàng biết Tả Khinh Hoan bất an, Tả Khinh Hoan sợ phá vỡ cuộc sống của mình, nhưng là đồng dạng, nàng ảnh hưởng tới mình, mình sẽ ảnh hưởng nàng sao?
"Bồ sao vậy, không phải là bị Hàn Sĩ Bân bắt gian, muốn chạy trốn chứ?" Lý Hâm tới quán cà phê, thấy Tả Khinh Hoan tâm tình không tốt, quan tâm hỏi, nhưng lời nói từ miệng nàng ra ngoài, liền trở nên không đứng đắn, thảo nào Nghiêm Nhược Vấn rất không thích tính tình bất chính của Lý Hâm.
"Mẹ mình bị ung thư qua đời, Tần Vãn Thư vì tránh Hàn Sĩ Bân, chuẩn bị cùng mình ra ngoài tán tâm." Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng nói.
"Nén bi thương." Có lẽ vì làm bác sĩ, quen đối diện với sinh lão bệnh tử, với tử vong có cảm giác tê dại, thấy rất nhiều chuyện là dựa vào thiên mệnh. Tựa như bệnh nhân gặp được thầy thuốc tốt, cũng là một loại mệnh, mặc dù nghe hơi phản khoa học, nhưng Newton cũng tin tưởng thượng đế, mình không có lý do không tin số mệnh.
"Làm người luôn là nhìn về phía trước không phải sao? Ai cũng trốn không thoát sinh lão bệnh tử, chẳng qua là sớm một chút mà thôi, hơn nữa lúc nàng còn sống, cũng cực khổ." Có Tần Vãn Thư đồng hành, mình tâm thái khôi phục không ít.
"Có suy nghĩ này là được rồi." Lý Hâm vỗ vai Tả Khinh Hoan, coi như là an ủi, dù sao Lý Hâm cũng không hiểu an ủi người khác.
"Còn bồ, cùng Nghiêm Nhược Vấn thế nào, giải phẫu sao rồi?" Tả Khinh Hoan hỏi ngược lại Lý Hâm, lúc này Lý Hâm dường như bề bộn nhiều việc, cũng không có mấy thời gian tới quán cà phê.
"Giải phẫu rất thành công, nàng đáp ứng mình sẽ ly hôn, bất quá cho nàng thời gian xử lý mọi việc." Lý Hâm nhắc tới Nghiêm Nhược Vấn, tâm tình cũng không phải là rất tốt, đêm đó ăn cơm xong, nói thế nào cũng không để cho mình đưa nàng trở về, còn muốn ở lại bệnh viện chiếu cố Tiền Thiếu Văn, mặc dù nói được, nhưng nhìn trong lòng mình cũng không dễ chịu.
"Vậy chúc mừng bồ, khổ tận cam lai." Tả Khinh Hoan cười nói đến.
"Làm như mình giống Vương Bảo Xuyến* ấy, bỏ đi, mình không có mệnh khổ vậy." Lý Hâm bất mãn.
"Nói xem, bồ bảo nàng bộ dáng luôn nghiêm trang, sẽ làm tình phụ của bồ sao?" Tả Khinh Hoan tò mò hỏi.
"Khó nói, người kia đoán chừng có đem cái này thành nhiệm vụ để làm, khi còn bé lớp học luôn mấy người học sinh đặc biệt nghe lời, biết điều hoàn thành nhiệm vụ lão sư giao, hơn nữa làm cẩn thận tỉ mỉ, nói chung mình cảm thấy, nàng giống như mấy học sinh đó." Mặc dù Nghiêm Nhược Vấn không hiểu Lý Hâm, nhưng là không khiến Lý Hâm không hiểu rõ Nghiêm Nhược Vấn, nghĩ đến Nghiêm Nhược Vấn thật tình học tập làm tình phụ bộ dạng, nhất định cực kỳ thú vị, nghĩ tới đây Lý Hâm sẽ không khỏi nở nụ cười, tâm tình đã khá nhiều.
"Bồ cười một cái, vẻ mặt liền không đàng hoàng, làm tình nhân của bồ, thật muốn mạng, cả ngày lo lắng đề phòng, sợ bồ đi ra ngoài loạn câu dẫn người." Tả Khinh Hoan nhìn Lý Hâm quyến rũ cười, bộ dạng thật không phải là loại nữ nhân đứng đắn, Tả Khinh Hoan nhìn Lý Hâm nghĩ đến Tả Diễm, chính là như vậy diện mạo, làm cho nam nhân không yên lòng, cho nên không có mấy nam nhân dám cưới trở về, cũng may Lý Hâm thích là nữ nhân.
"Mình bộ dáng như vậy vừa không phải lỗi của mình, bồ cho rằng mình muốn a, mình cũng muốn bộ dáng giống như bồ vậy, ngụy tiên nữ, diện mạo thật trọng yếu như vậy sao?" Lý Hâm cau mày hỏi, đột nhiên nàng nhớ lại, nguyên nhân sơ luyến cùng mình chia tay, bảo diện mạo mình quá chiêu phong dẫn điệp, khiến nàng rất không tự tin, cho nên không muốn nữa tiếp tục nữa . Thế là lần đầu tiên sơ luyến cứ như vậy kết thúc, bây giờ nhớ tới sơ luyến, nữ nhân kia diện mạo bình thường, nhưng từng hấp dẫn mình, hèn chi trước kia có người nói mình thưởng thức thật bình thường, nhưng nữ nhân xinh đẹp như mình, vẫn bị nữ nhân bình thường cho rớt, bất quá Nhược Vấn nếu so với sơ luyến ưu tú hơn rất nhiều, hẳn là sẽ rất tự tin a, sau này sẽ không bởi vì mình diện mạo mà cảm thấy áp lực, Lý Hâm hoàn toàn không có phát giác mình nghĩ quá nhiều, đều là tính cua trong lỗ.
"Nói, bồ với Tần Vãn Thư rốt cuộc đã lên giường chưa?" Đây vẫn luôn là Lý Hâm trọng điểm chú ý.
Tả Khinh Hoan không muốn cùng Lý Hâm chia xẻ, có nhiều thứ chính là bằng hữu thân nhất cũng không thể cùng nói, một người biết là tốt nhất.
"Không có lên giường nhất định nói không có, không trả lời tức là đã có rồi, Tần Vãn Thư ở trên giường rốt cuộc là dạng gì ?" Lý Hâm tò mò cực kỳ.
"Nghiêm Nhược Vấn ở trên giường là dạng gì?" Tả Khinh Hoan soi mói hỏi ngược lại, nếu Lý Hâm có thể chia sẻ..., mình cũng hào phóng một chút.
"Nàng a. . ." Lý Hâm vốn muốn nói, nhưng lại lập tức ngậm miệng, nàng không cần nói cho người khác biết, đừng xem Nghiêm Nhược Vấn ăn mặc bảo thủ, bên trong thật ra là ngọc thô, mê người.
"Vậy ai công ai thụ cũng có thể hỏi a?" Lý Hâm hỏi, bát quái (buôn chuyện) tinh thần không phải bình thường.
"Không cùng bồ tán ngẫu nữa, ngày mai mình cùng Tần Vãn Thư đi du lịch, mình dặn dò nhân viên phục vụ rồi, bồ rãnh rỗi thì tới, không rảnh thì thôi." Tả Khinh Hoan vội vàng chào hỏi, rồi rời khỏi quán cà phê, nàng nóng lòng trở về. Để lại một mình Lý Hâm ở quán cà phê suy nghĩ lung tung, nàng cực kỳ tò mò Tả Khinh Hoan cùng Tần Vãn Thư vấn đề công thụ, nhiều khả năng là hỗ công hỗ thụ, dù sao Tần Vãn Thư ba mươi tuổi, tính lãnh cảm bị khai phát ra , tiềm lực cực lớn, có lang tiềm chất, mà Tả Khinh Hoan lại càng là một con sói đội lốt cừu. Lý Hâm nghĩ tới chuyện tình không đứng đắn của người khác, lập tức liền nghĩ tới mình, mình thật giống như thật lâu thật lâu không có "ăn mặn".
*Tương truyền, Vương Bảo Xuyến là con thứ ba của tể tướng đời Đường Vương Doãn, nàng có sắc đẹp trời ban, thông minh hiền hậu. Đến tuổi kết hôn, nàng không thấy vừa mắt công tử quí tộc nào mà chỉ có cảm tình với Tiết Bình Quí là người nghèo khó (ăn mày). Trong buổi ném tú cầu trên lầu son, nàng đã chọn Tiết Bình Quí. Không ngờ cha nàng chê nghèo ham giàu nên không đồng ý. Chẳng còn cách nào, nàng và Vương tể tướng vỗ tay nhau ba cái, đoạn tuyệt cha con, nhưng không ngờ một ngày sau khi thành hôn, Tiết Bình Quý đã phải xuất chinh đến Tây Lương. Vương Bảo Xuyến mỏi mòn chờ đợi suốt 18 năm. Đến năm thứ 18, nàng lâm trọng bệnh, sống những tháng ngày khổ cực. Phần Tiết Bình Quí, qua bao nguy hiểm và xông pha trận mạc lập nhiều chiến công hiển hách, lấy được công chúa Tây Lương. Sau gặp lại Vương Bảo Xuyến sau 18 năm, đưa nàng vào cung phong làm chính cung hoàng hậu, nhưng cả hai mới sống hạnh phúc được 18 ngày thì nàng lâm bệnh qua đời.

Chương 72

Tả Khinh Hoan trở về, thấy Tần Vãn Thư mặc đồ ngủ của mình, ngồi ở đầu giường đọc sách, Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư, cảm giác trong nhà có người chờ đợi, thì ra là ấm áp như vậy, Tả Khinh Hoan ánh mắt ửng đỏ, rất nhanh liền ép xuống cảm giác muốn rơi lệ.
"Trở lại." Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan trở về, mỉm cười với Tả Khinh Hoan.
"Ân." Tả Khinh Hoan đi tới phía trước cửa sổ, ngồi xuống Tần Vãn Thư bên cạnh, "Tần Vãn Thư, vừa trở lại liền thấy chị, thật tốt quá ."
"Mọi chuyện sắp xếp ổn thỏa rồi chứ?" Tần Vãn Thư để sách ở đầu giường, đem Tả Khinh Hoan ngồi ở bên cạnh rõ ràng đang chờ đợi mình ôm nàng ôm vào trong lòng, Tả Khinh Hoan rất thích mình ôm nàng, giống như hài tử chưa dứt sữa, rất lệ thuộc vào mình.
"Sắp xếp xong cả rồi. Chị đang đọc sách gì vậy?" Tả Khinh Hoan cầm lấy quyển sách đặt ở đầu giường, nhìn tên sách, khảo cổ, nàng thật tò mò Tần Vãn Thư xem sách gì từ trong số sách không nhiều lắm của mình.
"Chị phát giác em xem sách cũng rất tạp." Có tạp chí phổ thông, địa lý tự nhiên, nghề làm vườn, lịch sử khảo cổ, trà đạo trồng hoa, thậm chí có sách mở khóa kỹ xảo, nhìn không ra, Tả Khinh Hoan hứng thú rộng như thế. Hài tử thích đọc sách, phần lớn đều thích suy tư, bất quá Tả Khinh Hoan xem sách quá tạp rồi, thảo nào đôi khi hay nghĩ ngợi như vậy.
"Trước kia ít đọc sách, sau lại làm tình phụ của Hàn Sĩ Bân, không có việc gì, phần lớn thời gian không có việc gì để làm, liền mua một chút sách về xem, không phải là có câu nói như vậy sao, đáng sợ nhất chính là ngu ngốc." Nhưng là so với thư phòng của Tần đại tiểu thư, vẫn là kém xa, từ sau khi biết Tần Vãn Thư, còn đặc biệt mua hai quyển giám định,thưởng thức đồ cổ về đọc.
"Tả Khinh Hoan là nữ nhân rất có đầu óc." Tần Vãn Thư giống như thật tình tổng kết.
Người khác không dám nói, nhưng nhất định là đọc rất nhiều sách như Tần Vãn Thư nói lời này, rõ ràng là có ý giễu cợt, với lại tình phụ cũng không luôn là nông cạn nha, ngay cả thoạt nhìn liền bị cho là nông cạn như Lý Hâm cũng là bác sĩ giỏi, mình dĩ nhiên cũng sẽ đọc chút sách giả trang chứ sao.
"Chị giễu cợt em, Tần Vãn Thư, em phát hiện chị cũng không luôn là nữ thần, có đôi khi còn rất xấu xa." Tả Khinh Hoan dùng giọng mũi, bất mãn nói, nhưng lại giống làm nũng hơn.
"Nữ thần gì chứ, cũng là em tâng bốc chị, khiến chị bị áp lực rất lớn." Tần Vãn Thư có chút bất đắc dĩ nói.
"Dù sao vẫn là nữ thần của em. Chúng ta đi đâu? Cần mang những thứ gì?" Tả Khinh Hoan vừa nghĩ tới cùng Tần Vãn Thư đi du lịch thật có chút hưng phấn, lập tức đứng dậy, mở tủ quần áo, cảm thấy cái này muốn mang, cái kia cũng muốn mang, làm sao bây giờ, giống như muốn mang tất cả đồ trong nhà theo...
Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan bỏ nhiều đồ ra như vậy, có chút kinh ngạc, chẳng lẽ người nầy chưa tưng đi du lịch sao, thoạt nhìn rất giống lần đầu tiên hài tử đi công viên, rất hưng phấn.
"Khinh Hoan, không cần chuẩn bị nhiều thế, chúng ta không đi nơi nào quá xa, chỉ đi ra vùng ngoại ô thôi. . ." Tần Vãn Thư dừng lại Tả Khinh Hoan đang ra sức thu dọn đồ đạc, đến ra nước ngoài cũng không cần mang nhiều đồ như vậy, Tần Vãn Thư luôn luôn thích đơn giản xuất hành.
". . ." Tả Khinh Hoan còn tưởng rằng Tần Vãn Thư đem mình ra nước ngoài, người có tiền không phải thích động một tí là ra nước ngoài sao, dù thế Tả Khinh Hoan cũng không thích ra nước ngoài, trước kia cùng Hàn Sĩ Bân qua Paris một lần, tiếng lại không biết, sau này không bao giờ... đi... mấy nước quái quỷ kia nữa.
"Xem như ra ngoại ô dạo chơi là được rồi." Mình mỗi lần đi du lịch, thời gian cũng giới hạn trong khoảng một tuần, lúc trước theo Tả Khinh Hoan làm hậu sự cho Tả Diễm, đã mất bốn ngày rồi, thời gian còn lại không nhiều. Đúng lúc, ở ngoại thành, nàng có tòa biệt thự, là sở hữu riêng của mình, hầu như tất cả mọi người không biết mình có bất động sản này, mà không sợ bị Hàn Sĩ Bân biết, cũng bớt thời gian đi đường, sẽ làm thời gian nghỉ ngơi nhiều hơn một chút.
"Vậy mang những thứ gì?" Không có kinh nghiệm đi dạo chơi du lịch, Tả Khinh Hoan mù mờ hỏi.
"Mang hai bộ quần áo sạch là được rồi. Chị vào thay quần áo một chút, chúng ta liền xuất phát." Tần Vãn Thư đứng dậy, mở tủ quần áo, lấy một bộ quần áo của Tả Khinh Hoan, vào phòng tắm thay, quần jean đơn giản cùng áo khoác nhẹ, quần áo như thế Tần Vãn Thư ít khi có cơ hội mặc, Tần Vãn Thư nhìn mình trong gương, giống như sinh viên đại học, cảm thấy rất hài lòng, nhìn trẻ hơn rất nhiều, tuổi tác cùng Tả Khinh Hoan chênh lệch không quá nhiều đi.
Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư từ phòng tắm đi ra, phong cách hoàn toàn khác ngày thường, dù vậy cũng là hoàn toàn khác mọi người.
"Em cũng đổi lại một bộ quần áo đơn giản đi." Tả Khinh Hoan mặc bộ quần áo này quá thành phố, nên đổi lại.
Tả Khinh Hoan đổi lại đi ra ngoài, trông vừa non nớt vừa thuần khiết, cảm giác tựa như một sinh viên đại học bên cạnh đứng một học sinh trung học đệ nhất cấp, Tần Vãn Thư trong lòng có chút buồn bực, vốn là mình lớn hơn Tả Khinh Hoan sáu tuổi, mà Tả Khinh Hoan vừa bộ dạng còn hơi nhỏ, xem ra tuổi tác chênh lệch là xóa không hết.
"Sao thế?" Tả Khinh Hoan thấy Tần Vãn Thư nhìn mình khẽ cau mày, cho là mình có chỗ nào không đúng.
"Nhìn em, đột nhiên có cảm giác như chị đã làm mẹ." Tần Vãn Thư chân mày giãn ra, cười nói.
"Tần mụ mụ. . ." Tả Khinh Hoan dùng giọng như trẻ con kêu to, khiến Tần Vãn Thư nổi da gà, được rồi, mình chịu không nổi kiểu đùa như vậy, nhưng nữ nhân luyến mẫu kia còn rất thích kiểu đùa giỡn này.
"Đừng gọi như vậy, rất đáng sợ." Tần Vãn Thư vội vàng cắt đứt thanh âm dọa người của Tả Khinh Hoan, rõ ràng là thanh thuần phái, đi yêu mị lộ tuyến, cảm giác không tốt tí nào.
"Người ta còn không có gọi đủ đây..." Tả Khinh Hoan cười.
Quả nhiên.
"Chị sợ em rồi, chúng ta đi thôi." Tần Vãn Thư vội vàng nói sang chuyện khác.
"Lái xe đi sao?" Tả Khinh Hoan hỏi.
"Chúng ta ngồi xe bus." Nếu đi một mình, Tần Vãn Thư chắc chắn sẽ lái xe đi, nhưng là có Tả Khinh Hoan, nàng muốn cùng Tả Khinh Hoan đi xe bus.
"Tần đại tiểu thư thật là không đi xe bus bao giờ." Tả Khinh Hoan cười trêu, nếu không làm sao sẽ thích bỏ tiền, vậy cũng tốt, đây là theo Đại tiểu thư thể nghiệm cuộc sống dân gian.
"Có ngồi qua, chẳng qua là bình thường không có cơ hội đi, cảm thấy bỏ tiền ra chơi khá vui." Tần Vãn Thư thận trọng thanh minh, mình từng đi xe bus, nàng thật cảm thấy bỏ tiền ra rất vui.
Tả Khinh Hoan cười không nói, người bình thường làm sao sẽ cảm thấy thú vị.
"Em phát giác mình chưa đi ra vùng ngoại ô bao giờ, chị từng đi chưa?" Tả Khinh Hoan nhìn xe ra khỏi khu vực thành thị, hoàn cảnh xa lạ, bầu trời so sánh với nơi thành thị có vẻ trong xanh hơn nhiều.
"Đi qua hai lần." Tiện thể mua một cái biệt thự, thỉnh thoảng cao hứng sẽ tới ở hai ngày, vùng ngoại ô mới có thể ngắm trăng sao, Tần Vãn Thư thật sự nghĩ thử một chút cảm giác đánh đàn dương cầm dưới ánh trăng, bất quá nếu bị Tả Khinh Hoan biết, không chừng lại nói mình thích làm bộ. Tần Vãn Thư vốn có chút sở thích kỳ quái.
Tần Vãn Thư mua biệt thự trong một khu biệt thự ở lưng chừng núi, hôm nay không phải là ngày cuối tuần hay ngày nghỉ, rất nhiều biệt thự không có người ở, vốn không có mấy người ở đây lâu dài, phần lớn cũng là những người giàu có giống như Tần Vãn Thư, đang muốn tĩnh tâm nên mới có thể ở thêm vài ngày. Tả Khinh Hoan nhìn hoàn cảnh xung quanh, nơi này phương tiện giải trí không thiếu thứ gì, sân tennis, sân bóng bàn cái gì cũng có, quả nhiên là biệt thự sang trọng, người có tiền thật là biết hưởng thụ, ban đầu mình tại sao không nghĩ tới mua biệt thự ở vùng ngoại thành đây? Xem một chút, không khí thật tốt, cũng có thể nghe được tiếng chim hót, cùng không khí ngột ngạt nơi thành thị hoàn toàn khác xa, Tả Khinh Hoan cảm thấy tâm tình khá hơn nhiều.
"Chị biết, em sẽ thích nơi này." Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan hít sâu một cái, liền cười.
"Ân, rất thích." Tả Khinh Hoan gật đầu.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna