Google.com.vn Đọc truyện Online

04/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 73 + 74

Đăng bởi Ngân Giang | 04/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 73 - Mì gói tình yêu

"Chị hay đến đây sao?" Thoạt nhìn thực sạch sẽ, không giống lâu lâu mới có người đến ở.
"Không có, lâu lâu mới đến một lần, chẳng qua là có mướn người định kỳ đến dọn dẹp." Tần Vãn Thư bước vào phòng, bởi vì rất ít đến ở, tuy trang trí xa hoa nhưng đồ đạc cũng không nhiều.
"Xa xỉ quá!" Tả Khinh Hoan theo sau, lập tức nhào lên sô pha ngồi, ngẫu nhiên đến ở cũng bài trí xa hoa như vậy, thật sự là lãng phí, Tả Khinh Hoan cảm thán: "Có phải hay không chị có biệt thự ở từng địa phương?" Giống như những kẻ có tiền có nhà cửa ở khắp thế giới.
"Em rất tò mò chị có bao nhiêu tài sản sao?" Tần Vãn Thư dựa vào cửa, nhíu mày hỏi, đây là lần đầu tiên nàng đề cập tới vấn đề tiền bạc với Tả Khinh Hoan.
"Tuy em thích tiền, nhưng em càng thích chị hơn." Tả Khinh Hoan thản nhiên trả lời, nếu nói nàng không yêu tiền, bản thân mình là người thứ nhất không tin, huống chi là người khác.
Tần Vãn Thư chỉ mỉm cười, Tả Khinh Hoan không phải là người gian dối, nàng rất thưởng thức ưu điểm ấy. Nữ nhân cần được *nuôi dưỡng trong nhung lụa*, Tần Vãn Thư từ nhỏ đến giờ là được nuôi dạy như vậy, cho nên Tần Vãn Thư hoàn toàn không bị tiền hấp dẫn, trong mắt nàng tiền giống như một tờ giấy in các con số, nhưng nàng biết tờ giấy đó dường như có lực hấp dẫn với tất cả mọi người, chỉ là không biết mức độ hấp dẫn của nó có vượt qua bản thân hay không?
"Tần Vãn Thư, em thật sự thích chị, thích hơn tiền rất nhiều, tiền có thể cho em cảm giác an toàn nhưng không thể cho em ấm áp, nhưng Tần Vãn Thư ôm ấp là ấm áp như vậy." Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư nghiêm túc nói, đây là nguyên nhân tiền không thể tạo ra cảm giác như người, tiền không có có thể kiếm lại, nhưng Tần Vãn Thư, trên đời cũng chỉ có độc nhất một Tần Vãn Thư.
Tần Vãn Thư có thể lý giải tâm lý của Tả Khinh Hoan, tư tưởng của mỗi người đều là do hoàn cảnh của bản thân tạo nên.
"Tả Khinh Hoan, em quả thật là có sở thích luyến mẫu." Tần Vãn Thư vô cùng khẳng định kết luận, chuyển sang trọng điểm của đề tài khác.
"Làm gì có? Chị lại không lớn hơn em bao nhiêu tuổi." Tả Khinh Hoan không thừa nhận bản thân mình luyến mẫu.
"Nhưng vì sao em thường làm cho chị có cảm giác có một nữ nhi chứ?" Tần Vãn Thư hỏi ngược lại.
"Chị thấy bộ dáng đáng yêu của em nên mẫu ái (tình thương của mẹ) lập tức tràn ra." Tả Khinh Hoan mặt dày ngụy biện.
Tần Vãn Thư chỉ cười lắc đầu.
"Buổi tối chúng ta ăn cái gì?" Tả Khinh Hoan hỏi Tần Vãn Thư, hiện tại là giờ ăn cơm chiều, rất hiển nhiên, một đường thẳng tiến, bước vào phòng bếp, trong tủ lạnh ngoại trừ mấy chai nước, những thứ khác đều không thấy đâu cả.
"..." Câu hỏi này làm Tần Vãn Thư có chút bối rối, biệt thự nằm giữa sườn núi, mấy lần trước đều lái xe đến, không phải lái xe xuống núi mua thực phẩm về nấu ăn thì chính là xuống một tiệm ăn nằm ở chân núi giải quyết cái bao tử trống rỗng, sau đó lái xe trở về. Nhưng hôm nay lại không có xe, trời đã tối rồi, giao thông công cộng không thuận tiện, chỉ có thể lội bộ xuống núi, hai nữ nhân xinh đẹp thanh xuân mơn mởn đi trên con đường vắng vẻ, không nhiều người qua lại thật sự không an toàn.
"Nữ thần quả nhiên không cần chạm vào đồ ăn của phàm phu tục tử, không cần ăn cũng có thể sống qua ngày!" Tả Khinh Hoan cười trêu nàng.
"Đêm nay coi như nhịn để giảm cân, sáng mai xuống núi mua chút thực phẩm về nấu." Tần Vãn Thư ngượng ngùng đề nghị, nàng luôn cẩn thận, lần này thế nhưng xảy ra sai sót như vậy, bản thân có chút ngoài ý muốn.
Mình không ăn cũng không sao, nhưng Tả Khinh Hoan không muốn bỏ đói Tần Vãn Thư, đại tiểu thư từ nhỏ chưa từng nếm trải khổ cực gì, không giống mình, trước đây bị bỏ đói hai ba bữa cơm là chuyện thường.
"Em đến chỗ bảo an mượn chút đồ ăn." Tả Khinh Hoan cảm thấy bữa ăn là một vấn đề quan trọng, không đợi Tần Vãn Thư phản ứng, lập tức bỏ ra ngoài.
Cuối cùng Tả Khinh Hoan ở chỗ bảo an mượn được hai gói mì gói và một bịch bánh quy, vì nàng là mỹ nữ cho nên bảo an chỉ tặng không không lấy tiền.
"Em làm sao biết mấy người bảo an có đồ ăn vậy?" Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan trên tay cầm hai gói mì và một bịch bánh vui vẻ trở về hỏi, nàng không nghĩ nơi đó có trữ đồ ăn.
"Em đoán bọn họ hẳn là phải có những thứ này, trực ca tối, vạn nhất đói bụng, nên họ luôn chuẩn bị sẵn."
"Thật thông minh." Tần Vãn Thư khen ngợi, nàng không biết thói quen trong cuộc sống của những người bình dân, mì gói đồ khô, ắt là không thể thiếu.
"Em thích chị khen em xinh đẹp hơn." Tả Khinh Hoan không quên trả lại cho Tần Vãn Thư một nụ cười rực rỡ.
"Ăn được không?" Tả Khinh Hoan hỏi Tần Vãn Thư, nàng cảm thấy Tần Vãn Thư có lẽ ngay cả mì gói cũng chưa từng thử qua.
Tần Vãn Thư rất tinh tế, lập tức chú ý tới một ít chi tiết, lúc ăn cơm Tả Khinh Hoan luôn đợi nàng động đũa trước, sau đó mới bắt đầu ăn, chứng minh nàng luôn đặt mình trước bản thân, điều này làm cho Tần Vãn Thư rất cảm động.
"Đây là bữa tối ngon nhất mà chị từng được ăn." Tần Vãn Thư ngẩng đầu nhìn Tả Khinh Hoan, nghiêm túc nói với nàng.
"Có thể nào mì gói chị cũng chưa từng ăn?" Tả Khinh Hoan nhìn vẻ mặt vui vẻ thỏa mãn khi ăn mì của Tần Vãn Thư nghi ngờ.
"Biết chứ, nhưng mà không có cơ hội thử qua, so với tưởng tượng của chị ăn ngon lắm." Tần Vãn Thư vừa cười vừa nói.
Số mệnh tốt quá, trong lòng Tả Khinh Hoan thầm nghĩ.
"Ăn no rồi, không muốn nhúc nhích nữa." Tả Khinh Hoan ăn xong liền nằm trên sa lông, lười biếng nói.
"Vừa ăn xong mà nằm không tốt cho bao tử, đến đây." Tần Vãn Thư đưa ngón tay ngoắc ngoắc Tả Khinh Hoan, nàng lập tức từ ghế sa lông đứng lên, ngồi xuống phía sau, thân thủ ôm lấy Tần Vãn Thư, thân thể dựa hẳn vào người Tần Vãn Thư. Tần Vãn Thư đối với những hành động thân mật của Tả Khinh Hoan, từ bắt đầu thân thể còn cứng đờ ra đến bây giờ đã có thể hoàn toàn tiếp nhận.
"Pha trà?" Tả Khinh Hoan hỏi, xem ra Tần Vãn Thư đối với trà đạo có một trình độ đòi hỏi nhất định, chỗ ở có thể không có lương thực thực phẩm, nhưng không thể thiếu trà.
"Kỳ thật sau khi ăn, uống trà không tốt lắm, nhưng lâu lâu uống một chút hẳn là không sao." Tần Vãn Thư thực thích uống trà, nàng thích mùi thơm nhàn nhạt của trà, giống như mùi hương thoang thoảng trên người Tả Khinh Hoan.
"Chị cho em uống." Tả Khinh Hoan ôm Tần Vãn Thư, dùng thanh âm mềm mại làm nũng với nàng.
Tần Vãn Thư chiều ý cầm chén trà chứa đầy nước trà đưa đến miệng Tả Khinh Hoan, đáng tiếc phục vụ chu đáo tận tình như vậy, Tả Khinh Hoan còn chưa vừa lòng.
"Em nghĩ muốn chị dùng miệng cho em uống." Tả Khinh Hoan ghé sát vào bên tai Tần Vãn Thư, vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm vành tai nàng, ái muội nói.
Bên tai lập tức đỏ ửng lên, Tả Khinh Hoan lúc nào cũng muốn mình cùng nàng làm một ít chuyện không đàng hoàng.
"Còn không thì em mớm cho chị cũng được, chọn đi?" Tả Khinh Hoan tiếp tục xấu xa hỏi Tần Vãn Thư.
"Chị có thể không chọn được không?" Tần Vãn Thư hỏi, nàng nghĩ đến Tả Khinh Hoan đối với phương diện kia luôn quá phận nhiệt tình, trong lòng có cảm giác bản thân giống như chíp bông, sau đó lại có loại cảm giác kỳ lạ khác.
"Có thể." Tả Khinh Hoan sảng khoái đáp ứng, nàng luôn dễ dàng để thương lượng.
Tần Vãn Thư nhẹ nhõm thở ra một hơi, hiển nhiên là nàng an tâm quá sớm.
"Vậy đến lượt em chọn, em chọn chị mớm cho em." Tả Khinh Hoan lại dùng khuôn mặt thánh thiện ngây thơ làm ra những chuyện đáng xấu xa.

Chương 74

Tần Vãn Thư lại một lần nữa được lĩnh giáo kiểu suy luận bá vương của Tả Khinh Hoan, như vậy cũng có thể sao?
Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan ánh mắt chờ đợi, thật khó a, cử động càn rỡ như vậy, mình làm không nổi.
Thấy Tần Vãn Thư chần chừ, do dự, Tả Khinh Hoan thật sốt ruột, xem ra đợi Tần Vãn Thư chủ động, hoàng hoa thái cũng nguội*, Tả Khinh Hoan ai oán.
Giờ phút này Tả Khinh Hoan tựa như hài tử không được ăn đường, trong mắt tràn đầy bất bình, làm như Tần Vãn Thư là kẻ rất nhẫn tâm ấy, thấy vậy Tần Vãn Thư vừa bực mình vừa buồn cười, nhưng nàng không hề có ý định đồng ý với yêu cầu của Tả Khinh Hoan, nàng biết hài tử hư phần lớn cũng là do được nuông chiều mà thành, cho nên muốn dạy dỗ một hài tử ngoan ngoãn, có lẽ không thể dung túng, đặc biệt là những đứa thích được voi đòi tiên.
Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư đem chén trà đang để gần miệng mình đặt lại trên bàn, tự mình thưởng thức trà, không hề để ý tới Tả Khinh Hoan nữa, Tả Khinh Hoan cảm giác như khối thịt béo sắp đến miệng rồi còn bị lấy mất, tâm tình thật buồn bực.
"Một mình vui vẻ là không đúng!" Tả Khinh Hoan vén lên mái tóc xõa dài, ở chiếc cổ trắng nõn của Tần Vãn Thư cắn một cái, biểu thị sự bất mãn mình đối với Tần Vãn Thư, nàng một mình uống trà, mà không mớm cho mình.
Tả Khinh Hoan cắn không nhẹ cùng không nặng, khẽ đau nhói, lại có cảm giác tê tê, khiến cho Tần Vãn Thư rụt cổ lại.
Tả Khinh Hoan không nghĩ tới da thịt Tần Vãn Thư mềm mại như vậy, lập tức liền đỏ lên, đại để có lưu lại dấu vết.
"Đừng nháo." Tần Vãn Thư nhẹ nhàng trách mắng, nàng cảm giác Tả Khinh Hoan đổi cắn thành mút, chút đau nhói biến mất, còn lại là cảm giác tê dại, nhưng nàng biết để cho Tả Khinh Hoan hồ nháo nữa, cổ mình sẽ có hôn ngân.
"Ai bảo chị không mớm cho người ta?" Tả Khinh Hoan mút ra một hôn ngân có hình dáng đẹp mắt xong, mới lưu luyến rời khỏi Tần Vãn Thư, cầm lấy chén trà vốn là Tần Vãn Thư rót cho mình uống một hơi cạn sạch, một chút cũng không muốn thưởng thức trà, hiển nhiên Tả Khinh Hoan giận cá chém thớt.
"Chị lên lầu đàn dương cầm cho em nghe có được hay không?" Tần Vãn Thư có cảm giác Tả Khinh Hoan luôn tùy thời phát tình, cảm giác như vậy khiến nàng có chút rờn rợn, cho Tần Vãn Thư vội vàng tìm chuyện khiến Tả Khinh Hoan phân tâm .
"Trên lầu cũng có đàn dương cầm?" Tả Khinh Hoan quả nhiên bị Tần Vãn Thư đánh lạc hướng, nàng cực kỳ thích bộ dáng Tần Vãn Thư lúc đàn dương cầm, ưu nhã mê người.
"Ân." Tần Vãn Thư gật đầu, đem chén trà trên bàn thu dọn, sau đó đứng dậy, cùng Tả Khinh Hoan lên lầu hai của biệt thự.
Phòng đánh đàn dương cầm nơi này giống như phòng đánh đàn dương cầm ở nhà Tần Vãn Thư, trống rỗng, rất lạnh thanh, chỗ để đàn dương cầm là dựa vào vị trí của ban công mà đặt, ban công rất lớn, ánh trăng hẳn là có thể xuyên qua ban công chiếu vào, Tả Khinh Hoan nghĩ thầm, người nào đó thật giống như nói dối mình không có đàn dương cầm dưới ánh trăng.
"Có muốn tắt đèn đi không?" Tả Khinh Hoan hỏi, nàng kéo ra rèm che ở ban công, hôm nay đúng lúc trăng tròn.
"Cũng được." Tần Vãn Thư kéo tấm vải phủ trên dương cầm ra.
Tả Khinh Hoan tắt đèn đi, biệt thự ánh sáng thiết kế rất tốt, ánh trăng hoàn toàn có thể chiếu sáng tất cả, ánh trăng sáng tỏ khiến cho không khí vốn là lãnh thanh toát ra vẻ yên lặng mà trong trẻo.
"Có muốn ngồi cạnh chị không?" Tần Vãn Thư hỏi.
"Không, em thích đứng xem chị đàn dương cầm." Tả Khinh Hoan chọn một vị trí tốt, có thể thấy trọn vẹn tư thái ưu nhã của Tần Vãn Thư lúc đánh đàn.
Tay Tần Vãn Thư khẽ động, tiếng đàn dương cầm ưu mỹ vang lên.
Ánh trăng mờ ảo chiếu sáng trên người Tần Vãn Thư, giống như từ trên người Tần Vãn Thư phát ra, Tả Khinh Hoan thấy vậy có chút hoảng hốt, giờ đây tựa như vầng sáng của nữ thần, ngũ quan tinh xảo của Tần Vãn Thư ở dưới ánh trăng nhu hòa càng thêm vẻ dịu dàng, khiến người ta mê đắm đến thất hồn lại phách lại vừa thần thánh, không thể xâm phạm. Tần Vãn Thư thời thời khắc khắc cũng làm Tả Khinh Hoan kinh diễm, nhưng là chưa từng có cảm giác như hiên tại, đẹp tới mức tim mình run rẩy.
Ánh mắt dịu dàng của Tần Vãn Thư thỉnh thoảng hướng về phía Tả Khinh Hoan, Tả Khinh Hoan siêu trần thoát tục, giờ phút này thoạt nhìn có cảm giác không linh (kỳ ảo), cảm giác như có như không này khiến tâm hồn Tần Vãn Thư rung động.
Tả Khinh Hoan không biết từ lúc nào đã từ từ nhích tới gần Tần Vãn Thư, cảm giác ấy hoàn toàn không do mình khống chế.
Khúc nhạc "Nguyệt quang biên cảnh" rất nhanh liền đàn xong, Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư, thật lâu mới nói mở miệng.
"Tần Vãn Thư, chị là nữ tử đẹp nhất em từng thấy." Tả Khinh Hoan chân thanh nói.
"Là bởi vì nhãn lý xuất Tây Thi thôi." Tần Vãn Thư mỉm cười, Tần Vãn Thư cảm giác mình đàn cái gì, Tả Khinh Hoan đều không để ý, nàng tựa hồ chỉ thì thích bộ dáng mình đàn dương cầm, hiển nhiên là như thế, Tả Khinh Hoan chú ý không phải là âm mà là sắc.
"Vậy chị cũng cảm thấy em là đẹp nhất sao?" Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư hỏi, ánh mắt nóng vội, nàng biết mình mỹ mạo bất quá bằng Thi Vân Dạng với Lý Hâm, nhưng nàng hy vọng mình ở trong tâm trí Tần Vãn Thư là đẹp nhất.
"Ân." Tần Vãn Thư gật đầu.
Tả Khinh Hoan thấy Tần Vãn Thư gật đầu, trong lòng vui sướng, nữ nhân coi trọng dung mạo, được người trong lòng khẳng định, nhất định là chuyện tốt đẹp nhất trong đời.
"Tần Vãn Thư, em thích chị thật thích chị." Tả Khinh Hoan ngồi trên đùi Tần Vãn Thư, giấu mặt vào cổ Tần Vãn Thư, rất chân thành rất chân thành nói, chỉ sợ Tần Vãn Thư không biết, trên thực tế, cũng không biết là Tả Khinh Hoan nói những lời này tới lần thứ bao nhiêu rồi, Tả Khinh Hoan cảm thấy mình nói như thế nào đều không chán. Tả Khinh Hoan thích gọi tên đầy đủ Tần Vãn Thư, ở trong suy nghĩ của nàng, ba chữ Tần Vãn Thư, từng chữ một biểu thị ý nghĩa cực kỳ đặc biệt, ngay cả lúc đọc sách, thấy chữ Tần là nàng có thể liên tưởng đến Tần Vãn Thư.
"Chị biết." Tần Vãn Thư đã đối với việc Tả Khinh Hoan thỉnh thoảng nói lời yêu thương giống như có chút quen, nàng tự nhiên ôm ngang hông Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư luôn rất ôn nhu trả lời một câu ta biết, trên thực tế Tần Vãn Thư cũng rất thích nghe Tả Khinh Hoan nói nhưng lời kia, mỗi lần đều vừa giống như tỏ tình,lại vừa giống như đang làm nũng, nhưng luôn một lần lại một lần khắc vào trong lòng mình, mỗi một lần cũng làm cho chữ thích kia càng thêm sâu sắc.
"Tần Vãn Thư, em muốn cùng chị "thân mật"." Môi Tả Khinh Hoan gần sát bên tai Tần Vãn Thư, như thổ lộ điều bí mật, nhẹ nhàng nói, nàng muốn đem Tần Vãn Thư hòa tan vào mình hoặc là đem mình hòa tan vào Tần Vãn Thư, vĩnh viễn không xa rời nhau.
Tần Vãn Thư cứng đờ người, Tả Khinh Hoan luôn không hề báo trước đột nhiên nói ra một câu phóng khoáng như vậy.., đặc biệt là vào thời khắc đặc biệt ôn tình này, làm Tần Vãn Thư rất khó thích ứng, hay mình già rồi, chịu không nổi mấy chuyện kích thích, mà giờ đây nữ nhân ở trong ngực mình, thật khiến mình không biết làm sao, bỏ thì thương, vương thì tội.
"Tần Vãn Thư, chị đỏ mặt." Tả Khinh Hoan cười nhắc nhở, rõ ràng đã ba mươi, vậy mà còn thuần tình như thế, thật là vô cùng hiếm thấy, quả nhiên nữ nhân cấm dục hệ là bảo tàng chưa được khai phá.
Tần Vãn Thư nghe vậy, mặt càng đỏ bừng, phóng khoáng gì chứ, nàng chịu không nổi, rõ ràng Tả Khinh Hoan bộ dáng thanh lệ thoát tục, vì sao luôn nói ra mấy lời không tốt..., chắc chắn là do Tả Khinh Hoan bị đặt nhầm tên. Tần Vãn Thư đem việc Tả Khinh Hoan tùy thời phát tình quy cho Tả Khinh Hoan lấy lầm tên, cái gì không lấy, lại lấy hai chữ Khinh Hoan!
---------
*hoàng hoa thái cũng nguội: ý nói làm việc chậm trễ, câu này có nhiều cách giải thích về xuất xứ nên mình không viết ra đây*


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna