Google.com.vn Đọc truyện Online

04/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 75 + 76 (H)

Đăng bởi Ngân Giang | 04/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 75 - Ấm áp

"Đùa với chị thôi." Tả Khinh Hoan từ trên người Tần Vãn Thư nhảy xuống, nàng có chút tiếc nuối người nào đó không đủ thông minh, nhưng nàng biết Tần Vãn Thư ở phương diện này không phải thực nhạy cảm, nên không tiếp tục trêu chọc. Tả Khinh Hoan hiểu rất rõ đạo lý vật cực tất phản (già néo đứt dây).
Sau khi thân thể Tả Khinh Hoan rời khỏi, Tần Vãn Thư mới thở dài nhẹ nhõm, đồng thời lại cảm giác thiếu thiếu thứ gì, nhưng mà không thể nói rõ, Tả Khinh Hoan là nữ nhân vừa thông minh vừa mẫn cảm, vĩnh viễn đều biết khiêu khích đến lúc nào thì nên dừng lại, có chừng có mực, giống như nước ấm, trong lúc đun nóng sẽ không là ngươi cảm thấy rất nóng, mà là ấm áp vừa đủ.
"Tả Khinh Hoan, đến đây." Tần Vãn Thư ngoắc tay, Tả Khinh Hoan vẫn thích trêu chọc mình, không lý do chịu trận để nàng mãi là người thắng cuộc, bản thân cũng muốn thử cảm giác vui sướng khi chọc ghẹo nữ nhân này.
Tả Khinh Hoan nhìn nụ cười lúc ẩn lúc hiện của Tần Vãn Thư, dựa theo kinh nghiệm của nàng, nụ cười này mang theo ý tứ câu dẫn, bởi vì Lý Hâm thường xuyên cười như vậy, nhưng thủ đoạn của Tần Vãn Thư rõ ràng cao hơn Lý Hâm. Bởi vì Lý Hâm cười rất rõ ràng, vừa thấy sẽ biết là nữ nhân không đứng đắn, nhưng Tần Vãn Thư hoàn toàn bất đồng, không lộ liễu, vừa đủ câu nhân tâm phách lại không hề tỏ ra tùy tiện, thực hiển nhiên, đại tiểu thư rất hiểu biết mị lực của bản thân, thậm chí có thể phát huy đến mức cực kỳ nhuần nhuyễn, Lý Hâm là quái gì, dang qua một bên đi.
Tả Khinh Hoan hoàn toàn bị sắc đẹp của nàng mê hoặc, 'sắc lệnh trí hôn' (sắc đẹp làm đầu óc mụ mị) không phải không có đạo lý, nếu không nàng đã biết khi Tần Vãn Thư cười như vậy quả thực có chút quái lạ.
Tả Khinh Hoan mê muội đến nỗi không phân rõ phương hướng, đôi chân của nàng như là tự có ý thức hướng Tần Vãn Thư bước tới gần, đương nhiên đầu óc của nàng cũng đang cổ vũ cho hành động đó.
Tả Khinh Hoan thực tự nhiên ngồi lên trên đùi Tần Vãn Thư, vị trí này hiện tại là nơi nàng yêu thích nhất.
"Em thực thích chị?" Tần Vãn Thư biết rõ còn cố ý hỏi, cũng không biết có phải nàng cố ý hay không, nàng thổi nhẹ vào cần cổ Tả Khinh Hoan, lông tơ ở nơi đó đều dựng hết lên, giống như là bị dòng điện bất ngờ chạy qua, mỗi tấc trên cơ thể đều có cảm giác run rẩy...
Tả Khinh Hoan gật đầu, không đơn giản là thích nữa, so với thích nhiều hơn.
"Em thích chị ở điểm nào?" Tần Vãn Thư nhíu mày hỏi, bàn tay ngoan ngoãn nguyên bản đang đặt ở bên hông Tả Khinh Hoan bỗng nhiên đột nhập vào trong quần áo, nhẹ nhàng vuốt ve làn da mềm mại của nàng.
Tả Khinh Hoan nằm mơ cũng không nghĩ Tần Vãn Thư đột nhiên chủ động, hưng phấn, trong lòng vô vàn chờ mong, cơ thể giống như cảm nhận được sự va chạm của Tần Vãn Thư, những chỗ bị chạm vào đều nóng bỏng như thiêu, thậm chí có một cỗ nhiệt lưu hướng về phía chân tâm (vùng tam giác giữa hai chân).
"Chỉ cần thuộc về chị, điểm nào em cũng thích." Tay của Tả Khinh Hoan đặt lên cổ Tần Vãn Thư, nàng sợ cảm giác thân thể mình tùy thời sẽ nhũn ra.
"Tả Khinh Hoan, thoạt nhìn dường như em rất mong đợi, rất thích chị *khám phá* em như vậy sao?" Tay của Tần Vãn Thư tìm đến hai ngọn nhũ phong của Tả Khinh Hoan, cách áo ngực nhẹ nhàng xoa nắn, Tả Khinh Hoan tựa hồ đang chờ đợi.
Tả Khinh Hoan bị Tần Vãn Thư trắng trợn vạch trần dục vọng trong lòng, cảm giác rụt rè và ngượng ngùng từ lâu không còn lúc này đột nhiên xuất hiện, khuôn mặt trong nháy mắt đỏ lên, Tả Khinh Hoan không dám đối diện nụ cười như có như không của Tần Vãn Thư, nàng không nghĩ tới thân thể của mình không chịu nổi một ít khiêu khích của Tần Vãn Thư.
"Thì ra Tả Khinh Hoan cũng biết xấu hổ, không giống bộ dáng phóng túng thường ngày ...." Khó có khả năng thấy được khuôn mặt đỏ bừng và bộ dáng xấu hổ của nàng, thực sự là đáng yêu cực kỳ, thảo nào bình thường nàng thích trêu ghẹo mình, dư vị của hứng thú xấu xa này rốt cuộc được Tần Vãn Thư lý giải không ít.
Tả Khinh Hoan nghe xong, lập tức biết Tần Vãn Thư vì sao hôm nay chịu chủ động là để trả thù mình, trong lòng Tả Khinh Hoan thực sự vừa ngượng ngùng lại vừa phẫn nộ. Tả Khinh Hoan rốt cuộc biết Tần Vãn Thư cũng không phải người dễ bắt nạt, nữ thần cái gì, rõ ràng chính là nữ nhân phúc hắc khoác áo nữ thần.
Tả Khinh Hoan nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, Tần Vãn Thư tự nhiên khiêu khích, bản thân mình lại có gì phải câu thúc, <hừ hừ>, để xem ai bảo thủ hơn, để xem ai là người không dám phóng túng, cũng không xem xem Tả Khinh Hoan tên gì!
"Tần Vãn Thư, chị làm cho thân thể của em như ngồi trên lửa, chị muốn phụ trách làm sao đây?" Tả Khinh Hoan hướng Tần Vãn Thư than thở, thân thể tự động dính chặt vào người nàng, lần này không phải mình cố ý trêu chọc Tần Vãn Thư mà là nàng chủ động khiêu khích mình, đã vậy, đừng trách ta không khách khí.
Tần Vãn Thư vừa rồi chỉ là cao hứng nhất thời, hoàn toàn không suy nghĩ đến hậu quả, giống như lần trước cường hôn Tả Khinh Hoan, chỉ là xung động, quả nhiên xung động là ma quỷ. Sau khi xung động biến mất sẽ không còn sức lực để đùa tiếp, nhìn thấy bộ dáng không đạt được mục đích quyết không từ bỏ của Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư thầm nghĩ, hỏng bét.
"Trời đang lạnh thế này, làm sao bị nóng được?" Tần Vãn Thư giả ngu giả ngốc cho qua chuyện.
"Lạnh sao? Rõ ràng là chị đang sờ người ta, tay chị còn đang..." Tả Khinh Hoan vươn tay ra nắm chặt lấy tay của vị nào đó còn đang để trên ngực nàng, cái này gọi là bắt quả tang tại trận, không cho Tần Vãn Thư có cơ hội chống chế.
Tay Tần Vãn Thư muốn rút về cũng đã trễ, nhưng mà cảm xúc mềm mại trong tay lại cực kỳ hấp dẫn.
"Muốn chị phụ trách vậy trước tiên cũng phải tắm một cái đúng không?" Tần Vãn Thư hỏi ngược lại, nàng thấy đêm nay chắc tránh không thoát, trong lòng trở nên bình tĩnh hơn, bộ dáng nóng lòng mong mỏi của Tả Khinh Hoan hiện tại, có tránh được hôm nay cũng không thể tránh một đời. Trong lòng cũng không quá chán ghét chuyện này, chỉ là có chút chưa thích ứng kịp, dù sao, cảm giác thất khống của thân thể là chưa từng trải qua, cảm giác xa lạ đó làm Tần Vãn Thư hơi sợ. Thế nhưng nếu người đó là Tả Khinh Hoan, nàng nguyện ý vì Tả Khinh Hoan tập thích ứng với nó.
Tả Khinh Hoan có chút ngạc nhiên khi Tần Vãn Thư nhanh như vậy đã *giương cờ trắng*.
"Nếu chị không cảm thấy thoải mái, không cần gượng ép bản thân." Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng nói, tuy rất muốn cùng Tần Vãn Thư thân mật, nhưng nếu nàng thật sự không thích, Tả Khinh Hoan sẽ không miễn cưỡng, nàng vẫn thực để ý cảm thụ của Tần Vãn Thư, dù sao có vài thứ rất quý giá.
"Cũng không phải không thích, chỉ là có chút không quen, thế nhưng chị nguyện ý vì em tập làm quen với nó." Tần Vãn Thư nhẹ nhàng hôn lên trán Tả Khinh Hoan, nàng là nữ nhân rất biết điều.
Tả Khinh Hoan cảm thấy câu nói này của Tần Vãn Thư so với bất cứ thứ gì đều làm cho nàng thỏa mãn hơn nhiều, mặc dù sau này chỉ có thể trải qua cuộc sống của ni cô, nàng cũng vui vẻ chịu đựng.
"Em thích chị, sớm hay muộn sẽ thích hơn bản thân em nữa." Tả Khinh Hoan vẫn luôn cảm thấy bản thân lúc nào cũng đặt mình ở vị trí đầu tiên, nhưng từ bây giờ trở đi, nàng sẽ bị dao động.
Tần Vãn Thư mỉm cười, yêu hoặc được yêu đều là chuyện hạnh phúc nhất trên đời.
Tần Vãn Thư nhìn đến Tả Khinh Hoan sau khi tắm xong chỉ quấn khăn lông bước ra từ phòng tắm, chớ trách người ta thường nói mỹ nhân xuất dục (người đẹp mới tắm xong) đẹp đẽ tinh khiết như hoa sen hé nở trên mặt nước, quả nhiên là thanh nhã thoát tục, còn lộ ra vẻ mơn mởn xinh xắn.
"Em tắm xong rồi, chị vào đi." Tả Khinh Hoan cầm khăn mặt lau mái tóc dài của mình.
Lúc Tần Vãn Thư bước ra, Tả Khinh Hoan đã sấy khô tóc, đang nằm trên giường đợi nàng.
"Lại đây, em giúp chị lau tóc." Tả Khinh Hoan thấy Tần Vãn Thư đi ra, lập tức ngoắc tay gọi nàng.
Tần Vãn Thư đưa khăn mặt cho Tả Khinh Hoan, nàng cẩn thận nhẹ nhàng lau tóc cho Tần Vãn Thư, trong lúc đó hai người đều không mở miệng nói chuyện, chỉ im lặng cảm thụ không khí ấm áp này.
Cả đời nếu như thế này trải qua, có lẽ cũng không tệ, Tần Vãn Thư thầm nghĩ, nàng luôn có thể cảm giác được những ngón tay của Tả Khinh Hoan ôn nhu lướt qua da đầu, cảm giác rất thoải mái.
Gặp được Tần Vãn Thư, có lẽ là chuyện may mắn nhất trong đời, nàng từ nhỏ đã quen bị bỏ rơi, trở nên cô độc, mà bây giờ có được nữ nhân tốt như Tần Vãn Thư làm bạn, hạnh phúc có chút không thực tế, Tả Khinh Hoan nghĩ đến đó, chóp mũi có chút chua xót, giống như Tần Vãn Thư trước đây nghĩ đến như vậy, từ nhỏ đến lớn ấm áp mà Tả Khinh Hoan nhận được quá ít, cho nên một khi có được, nàng nhất định so với ai khác sẽ biết quý trọng nó hơn.

Chương 76 (H)

Tóc Tần Vãn Thư rất nhanh liền được lau khô, Tả Khinh Hoan ngửi thấy hương thơm đặc hữu, thân mình không kìm được mà khẽ cúi gần mái tóc đen dài kia, đôi môi chạm xuống, từ cần cổ trắng nõn chậm rãi lướt lên, đến chiếc cằm tinh xảo, nhẹ nhàng cắn, đưa tay kéo nhẹ khăn tắm Tần Vãn Thư. Thân mình hơi dùng sức đè lên thân thể nàng, Tần Vãn Thư vẫn chưa cự tuyệt, thuận thế nằm xuống. Tả Kinh Hoan nhấc chăn lên, phủ lên thân thể mình và Tần Vãn Thư.
Môi Tả Khinh Hoan áp lên môi Tần Vãn Thư, sau nụ hôn triền miên, lưỡi cùng lưỡi dây dưa quấn quít, Tả Khinh Hoan lại chuyển qua cổ, sau đó đi xuống, toàn bộ đầu đều bị che lấp bên dưới tấm chăn, lúc này dù nói gì cũng đều thực dư thừa.
Chiếc chăn che phủ trên người Tả Khinh Hoan cùng cơ thể mình làm cho Tần Vãn Thư không nhìn thấy Tả Khinh Hoan, cũng không rõ Tả Khinh Hoan đang làm gì, làm cho Tần Vãn Thư không phải đối mặt với hình ảnh dâm mĩ kia mà sinh ra cảm tưởng xấu hổ và không thích ứng được. Nhưng cảm giác trên cơ thể lại càng thêm sâu sắc, nàng cảm nhận được những nụ hôn của Tả Khinh Hoan như những hạt mưa rơi trên mỗi tấc da thịt, đang từ từ di động, cảm giác được đầu lưỡi vô cùng linh hoạt kia từ chỗ đùi trong thong thả dời về vùng trung tâm giữa hai chân, thậm chí chậm rãi như thế làm cho Tần Vãn Thư có chút khẩn trương...
Tần Vãn Thư không khỏi nắm chặt ga giường, tuy rằng không nhìn thấy động tác của Tả Khinh Hoan, nhưng nàng có thể nhận ra chân mình bị Tả Khinh Hoan mở ra, cảm giác được đầu lưỡi ươn ướt nóng ấm chạm lên bộ vị cũng đồng dạng ẩm ướt nóng bỏng của mình. Đầu lưỡi cùng đầu ngón tay mang đến khoái cảm trước nay chưa từng có, nàng cảm giác được thân thể mình bắt đầu không chịu khống chế mà trào ra thứ dịch thể trơn tuột ướt át kia. Bên trong cơ thể thế nhưng cơ hồ bị loại khoái cảm này bức điên rồi, Tần Vãn Thư gấp gáp nắm chặt lấy ga giường, tấm ga giường ngay ngắn gọn gàng bị nàng làm cho hỗn độn không chịu nổi....
Trong bóng đêm, Tả Khinh Hoan nhận thức được thân thể Tần Vãn Thư ướt át hơn so với lần trước, cơ thể cũng không căng cứng như trước, môi nàng liền không kìm được mà lần theo mùi hương tiến vào, liếm láp trêu đùa, nàng biết đây là hương vị trên người Tần Vãn Thư, chính là mùi vị này, hương thơm đến mê người. Thân thể Tần Vãn Thư sẽ nở rộ dưới đầu lưỡi và ngón tay mình, nghĩ đến đây khiến Tả Khinh Hoan cực kì hưng phấn, thậm chí bộ vị trung tâm của mình cũng trào ra một mạt ẩm ướt.
Tần Vãn Thư chịu không nổi khoái cảm ngày càng nhiều khắp toàn thân, không khỏi khẽ "a" thành tiếng, thứ âm thanh này khiến Tần Vãn Thư ngượng ngùng vô cùng, nhưng lại thế nào cũng không kiềm chế nỗi.
Cơ thể của nàng rất nhanh bị Tả Khinh Hoan trêu chọc cùng kích thích mà lên đến đỉnh điểm khoái cảm, sau một trận co rút kịch liệt thân thể liền mềm nhũn xuống, ý thức như bị rút sạch vậy.
Tả Khinh Hoan biết Tần Vãn Thư đến rồi, lúc này đôi tay mới ngừng động tác, nàng cảm giác được mình cũng bức bối nóng nực, không biết là do chui trong chăn nên ngột ngạt hay vẫn là bởi vì bị động tình, hoặc là cả hai đều đúng. Tả Khinh Hoan chui đầu ra khỏi chăn, cái trán vương chút mồ hôi.
"Ngu ngốc, muốn khiến bản thân ngạt chết sao." Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan, cười nói. Bởi vì thân thể vừa được tẩy rửa, trong mắt Tần Vãn Thư vẫn còn mang theo dư vị, ánh mắt luôn tỉnh táo lại mang theo chút quyến rũ mà bình thường tuyệt đối không nhìn thấy. Nữ nhân dưới cơn động tình luôn xinh đẹp và hút hồn người khác nhất, Tả Khinh Hoan tìm được dẫn chứng ngay trên người Tần Vãn Thư này. Nhìn bộ dáng hớp hồn kia của Tần Vãn Thư làm cho Tả Khinh Hoan lại muốn làm thêm lần nữa.
"Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu." Tả Khinh Hoan đem mặt vùi vào hai khỏa mềm mại đầy đặn của Tần Vãn Thư nhẹ nhàng cọ xát, xem ra không chỉ có cổ nhân nguyện ý làm quỷ phong lưu mà chính mình cũng nguyện ý.
"Em cũng muốn sao?" Ngón tay Tần Vãn Thư chạm lên chiếc chằm nho nhỏ của Tả Khinh Hoan, nâng gương mặt nàng lên hỏi. Mặt Tả Khinh Hoan cũng tràn đầy nét đỏ ửng, cực độ mê người, hơn nữa nàng cũng cảm giác được Tả Khinh Hoan như có như không cọ cọ lên thân thể mình, tựa hồ như muốn cái gì.
Tả Khinh Hoan nắm tay Tần Vãn Thư kéo xuống đặt lên bộ vị trung tâm của mình, khiến cho Tần Vãn Thư có thể cảm giác được khát vọng của nàng.
Tần Vãn Thư cảm giác được ngón tay mình bị thứ chất lỏng kia làm cho ướt đẫm, sợ là so với bản thân mình còn ẩm ướt hơn rất nhiều, rõ ràng đây chính là dấu hiệu động tình.
"Chị cảm thấy sao?" Ánh mắt Tả Khinh Hoan có chút nóng rực nhìn Tần Vãn Thư hỏi ngược lại, thân thể không khỏi càng dán sát lại Tần Vãn Thư, mong tìm được giải thoát.
"Đã nhận ngần nào thì cũng phải trả lại tương xứng thôi." Tần Vãn Thư tự tìm một cái cớ tốt nhất cho việc mình làm, nàng chủ động hôn lên môi Tả Khinh Hoan, hơi dùng sức liền dễ dàng đặt Tả Khinh Hoan dưới thân, đương nhiên cái đó cũng có quan hệ với việc Tả Khinh Hoan rất thích bị đẩy ngã. Tần Vãn Thư y theo trí nhớ vô cùng tốt của mình, đem mọi việc Tả Khinh Hoan làm với mình nhất nhất trả lại hết cho Tả Khinh Hoan, hơn nữa lại không sai chút nào.
Động tác của Tần Vãn Thư rõ ràng là cứng nhắc cực kì, nhưng thân thể Tả Khinh Hoan lại dễ dàng bị trêu chọc mà nở rộ, đáp lại bằng phản ứng cực kì nhiệt tình. Đôi chân của Tả Khinh Hoan thực tự nhiên bò lên eo Tần Vãn Thư, thân thể vô cùng mềm dẻo như linh xà gắt gao quấn quít lấy thân thể Tần Vãn Thư, tư thế cực kì dâm mĩ khiến Tần Vãn Thư nhìn mà mặt đỏ tai hồng, so với vẻ khắc chế cùng ẩn nhẫn trên giường của mình thì Tả Khinh Hoan thật sự là quá nhiệt tình và phóng đãng, nhưng mình lại không nảy sinh chán ghét dù chỉ nửa phần, thậm chí thích ngay được, thích làm những chuyện càng quá phận với nàng. Trong tâm Tần Vãn Thư có cảm giác tội lỗi với loại khát vọng như vậy, có thể nào mình cũng bị nữ nhân này đồng hóa thành như thế không, như vậy thì...
Ngón tay Tần Vãn Thư nhẹ nhàng lướt qua lưng Tả Khinh Hoan, đây là lần đầu tiên nàng vuốt ve da thịt Tả Khinh Hoan, trẻ trung, da thịt mềm mại mà đầy co dãn. Đầu ngón tay Tần Vãn Thư xẹt qua xương cột sống của Tả Khinh Hoan, chậm rãi di chuyển từ trên cao đi xuống, vuốt ve đến chỗ xương cụt (cái chỗ xương gần mông ý =.=), cơ thể mẫn cảm của Tả Khinh Hoan bị kích thích mà khẽ co rút một chút. Tả Khinh Hoan có cảm giác ngón tay Tần Vãn Thư như thể phù phép lên cơ thể mình, nơi nào bị chúng lướt qua liền dấy lên cảm giác khó nhịn, Tả Khinh Hoan không khỏi vặn vẹo thân thể càng thêm gần sát Tần Vãn Thư, muốn đòi thêm càng nhiều.
Đối với Tả Khinh Hoan mà nói, Tần Vãn Thư chính là thứ thuốc kích tình tốt nhất, vào khoảng khắc ở dưới thân nữ nhân mà mình yêu thương thì chỉ cần hơi bị chút trêu chọc là cũng đủ để khiến thân thể mình tan thành nước, tùy người ngắt hái.
Lúc Tần Vãn Thư vùi đầu vào giữa hai chân Tả Khinh Hoan, nhìn thấy nữ thần trong lòng chính là như vậy *chiều chuộng* mình, bởi vì thị giác kích thích và tâm lý kích thích khiến Tả Khinh Hoan hưng phấn khó mà kiềm chế được, phía dưới lại càng ướt át hơn, khoái cảm được kích thích tăng lên gấp bội.
Tần Vãn Thư ngẩng đầu nhìn Tả Khinh Hoan, trên khuôn mặt xinh đẹp kia vẫn giữ nguyên vẻ siêu trần thoát tục, thế nhưng đã nhiễm một tầng đỏ ửng càng lộ ra vẻ quyến rũ, không có một chút cảm giác bất đồng, ngược lại rất giống như tiên nữ lẻn xuống trần vụng trộm hoan ái, cảm giác tuyệt vời mà cấm kỵ này làm cho người ta càng muốn làm nhiều chuyện *xấu xa* với nàng, để cho nàng lây dính càng nhiều bụi trần.
Tả Khinh Hoan khẽ ôm đầu Tần Vãn Thư, ngay cả bản thân cũng không chắc là ham muốn dâng cao nên giữ lại, hay là chịu không nổi đẩy Tần Vãn Thư ra. Nhưng mà Tả Khinh Hoan cảm nhận được, khoái cảm mạnh mẽ như vậy, rõ ràng làm cho bản thân hoa cả mắt, cả thân thể xụi lơ không còn chút sức lực. nàng biết Tần Vãn Thư chỉ dùng đầu lưỡi đã có thể khiến mình đạt đến đỉnh cao nhất, thì ra không cần đến kỹ thuật cao siêu gì cả, chỉ đơn giản bởi vì nàng là, là Tần Vãn Thư, cho nên thân thể của mình mới không có tiền đồ lập tức buông khí giới đầu hàng.
Tần Vãn Thư không nghĩ mình cũng có thể làm cho Tả Khinh Hoan đạt được cao triều, mà thân thể của nàng cũng rất thành thật, ngay cả thanh âm đều là lần sau cao hơn lần trước, đó chính là khích lệ và tán thưởng tốt nhất cho Tần Vãn Thư.
Ngón tay của Tần Vãn Thư ở phía ngoài vòng vo bồi hồi, thừa lúc Tả Khinh Hoan chưa chuẩn bị đột nhiên chợt tiến vào, bên trong vẫn còn khá chặt, cảm giác ấm áp mềm mại thật xa lạ với Tần Vãn Thư. Nàng thật cẩn thận di chuyển ngón tay ra vào, Tả Khinh Hoan bị kích thích thân thể đột nhiên cong lên, dán chặt thân thể của mình vào Tần Vãn Thư, mềm mại kề sát mềm mại, cảm giác mãnh liệt như vậy làm hai người đều hít sâu một hơi.
"Biết chắc là chị sẽ không biết làm mấy chuyện xấu, có thể phóng túng một chút..." Tả Khinh Hoan bị ngón tay ngượng ngùng rụt rè di động trong người làm cho phát điên, tuy rằng thoải mái nhưng cũng rất giày vò bản thân.
Tần Vãn Thư vốn sợ làm đau Tả Khinh Hoan, nghe được nàng khuyến khích mới dám thả lỏng mà tăng thêm tốc độ cho ngón tay.
"Cứ như vậy... Nhanh một chút nữa... A... đủ rồi..." Tả Khinh Hoan cảm giác Tần Vãn Thư rất nhanh có thể lĩnh ngộ đạo lý trong đó, cái này chịu không nổi nữa.
Hết cơn sóng này đến cơn sóng khác đánh úp tới, Tả Khinh Hoan hoàn toàn đầu hàng, rất nhanh được chìm đắm trong bể tình hoan ái, thật lâu không thể hồi phục.
Tần Vãn Thư phát hiện thân thể của Tả Khinh Hoan đạt đến đỉnh so với mình nhanh hơn rất nhiều, không cần dùng sức quá nhiều, nàng đã có thể cao triều, là thân thể của nàng quá nhạy cảm hay là bản thân mình có tác động rất lớn với nàng?


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna