Google.com.vn Đọc truyện Online

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 85 + 86

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 85 - Rào cản cuối cùng

"Vết thương của em còn chưa lành, đã nghĩ đến những chuyện không đứng đắn." Tần Vãn Thư nhẹ nhàng khiển trách Tả Khinh Hoan, trên mặt lộ ra một chút xấu hổ đáng ngờ.
"Bởi vì còn đang bị thương, không thể làm gì nên chỉ có thể nghĩ ngợi lung tung mà thôi." Tả Khinh Hoan ngụy biện nhìn Tần Vãn Thư.
"Chị sai người nấu cháo thịt nạc với trứng muối cho em này..." Tần Vãn Thư nói sang chuyện khác, nàng vẫn không thể giống Tả Khinh Hoan hay Lý Hâm có thể thảo luận chuyện phòng the tự nhiên như vậy.
"Lại là cháo!" Tả Khinh Hoan ăn cháo nhiều đến mức bây giờ nhìn thấy cháo là sợ, tuy mỗi ngày Tần Vãn Thư đều cho người nấu các loại cháo khác nhau, thế nhưng thay đổi nhiều kiểu thế nào thì vẫn là cháo, cho dù ngon thì ngon đó nhưng ăn riết cũng phải ngán.
"Đợi vết thương của em tốt hơn, muốn ăn cái gì mà chẳng được, hiện tại chỉ ăn cháo là tốt nhất." Tần Vãn Thư nhìn qua khuôn mặt nhăn nhó của Tả Khinh Hoan dụ dỗ, nàng cũng biết Tả Khinh Hoan đã ngán cháo, nhưng để cơ thể sớm bình phục nên chịu đựng thêm một thời gian nữa mới được.
"Nếu vậy, chị đút em đi." Tả Khinh Hoan làm nũng nói, mỗi ngày nàng đều phải làm trò một lần, đối với mánh lới như vậy có cả trăm cách không chán.
"Được." Tần Vãn Thư cưng chiều đổ cháo ở trong bình giữ nhiệt ra bát, chuẩn bị đút cho nữ nhân tùy hứng nào đó.
"Tần Vãn Thư, có phải người nhà của chị đều biết chuyện chúng ta?" Tả Khinh Hoan đột nhiên hỏi, gần đây Tần Vãn Thư thỉnh thoảng nhận được điện thoại, không bao giờ tiếp những cuộc gọi đó ở trước mặt mình. Còn Hàn Sĩ Bân từ khi mình tỉnh lại nói một ít lời vô nghĩa xong sau đó không hề xuất hiện nữa, tuy rằng trong lúc mình nằm viện thế giới thoạt nhìn hoàn toàn thái bình, thế nhưng Tả Khinh Hoan mơ hồ cảm giác bên dưới vẻ ngoài bình tĩnh chính là sóng to gió lớn.
Bàn tay cầm muỗng của Tần Vãn Thư dừng giữa không trung, nàng thiếu chút nữa quên mất Tả Khinh Hoan mẫn cảm với hoàn cảnh chung quanh như thế nào.
"Ân, bọn họ đều biết." Tần Vãn Thư không cố ý dấu diếm Tả Khinh Hoan, rất nhiều chuyện sớm muộn đều phải đối mặt, nàng tin tưởng chỉ cần hai người có đủ dũng khí quyết tâm có thể dễ dàng giải quyết mọi thứ.
"Vậy bọn họ..." Rõ ràng chuyện lớn như vậy, vì sao thoạt nhìn Tần Vãn Thư không có một điểm lo lắng? Bình tĩnh và ung dung làm cho Tả Khinh Hoan tâm phục khẩu phục.
"Hiện tại bọn họ nhất thời không thể tiếp nhận chuyện của chúng ta, nhưng không cần lo lắng, tất cả chờ thương thế của em lành hẳn, đến lúc đó chúng ta cùng nhau đối mặt, chị tuyệt đối không bỏ rơi em." Tần Vãn Thư kiên định hứa hẹn với Tả Khinh Hoan.
Bộ dáng kiên định của Tần Vãn Thư cực kỳ giống hình ảnh thắng lợi của tượng thần Athena, hào hùng pha chút thần thánh, Tả Khinh Hoan nghĩ bản thân thật hạnh phúc, có thể gặp được một người dịu dàng và mạnh mẽ, cho nên đôi cánh của nàng đủ dung nạp mình.
"Tần Vãn Thư, em yêu chị." Lần đầu tiên Tả Khinh Hoan dùng chữ yêu với Tần Vãn Thư, mà không phải là thích.
Tần Vãn Thư có chút ngạc nhiên nhìn Tả Khinh Hoan, yêu là một chữ rất thâm thúy, so với chữ thích có trọng lượng hơn nhiều, có lẽ là khắc sâu vào lòng.
Tần Vãn Thư cầm khăn giấy lên, khẽ lau miệng cho Tả Khinh Hoan, động tác ôn nhu như nước.
"Ngốc tử." Tần Vãn Thư mỉm cười ấm áp với Tả Khinh Hoan, hai chữ ngốc nghếch đó vô cùng thân thiết.
"Em cảm thấy bản thân hiện tại rất hạnh phúc, cảm giác này làm cho em có chút bất an." Tả Khinh Hoan nói ra nỗi lo lắng trong lòng, giống như bản thân sống trong một giấc mơ, nếu là mơ, chỉ mong cả đời không cần tỉnh lại.
"Không cần cảm thấy băn khoăn, chị sẽ đứng bên cạnh em, cả đời bất ly bất khí (không rời không bỏ)." Tần Vãn Thư nghiêm túc nói với Tả Khinh Hoan, nguyện chiếm được trái tim của một người, bạc đầu không phân ly.
"Tần Vãn Thư, hiện tại chị đang cầu hôn với em phải không?" Tả Khinh Hoan vừa cười vừa hỏi Tần Vãn Thư, những lời của nàng rất giống với lời thề khi hai người gắn kết cuộc đời với nhau.
Tần Vãn Thư hơi sửng sốt, suy nghĩ của Tả Khinh Hoan quả nhiên phóng khoáng không giống người thường, nhưng mà ý tưởng có vài phần tương đồng. Nàng khẽ cười, gật đầu đồng ý với ý kiến đó, Tả Khinh Hoan thực là thích chiếm một ít tiện nghi bề nổi, đặc biệt đối với chuyện trong lòng yêu thích mong muốn, luôn luôn ám chỉ quanh co lòng vòng, rõ ràng là nàng hy vọng mình cầu hôn trước, lại biến thành bản thân mình muốn cầu hôn với nàng, rất ngượng ngùng, nhưng là đáng yêu cực kỳ.
"Em nguyện ý cùng Tần Vãn Thư cùng một chỗ suốt đời suốt kiếp, bất ly bất khí." Tả Khinh Hoan nói xong cảm thấy bản thân rất khác người, nhưng mà trong tim lại thấy ngọt ngào như mật, nguyên lai có đôi khi cũng cần kiểu cách đúng nơi đúng lúc.
"Bất ly bất khí." Tần Vãn Thư lặp lại bốn chữ này một lần nữa, suốt đời rất dài, vậy mà bốn chữ đó nói ra thật đơn giản, nhưng mà thực hiện được hay không chưa chắc đơn giản như vậy, rất nhiều người không thể hoàn thành được, cho nên bốn chữ này mới càng có vẻ quý giá.
Rốt cuộc có phải là cầu hôn hay không cũng không trọng yếu, quan trọng là lời hứa.
"Chị có làm khó Hàn Sĩ Bân không?" Tả Khinh Hoan bỗng nhiên nhớ tới Hàn Sĩ Bân, nam nhân yêu quá thành hận đó, tuy rằng Tả Khinh Hoan nghĩ bản thân không may bị hắn đụng trúng, thế nhưng Tả Khinh Hoan nghĩ Hàn Sĩ Bân có vẻ thảm thương. Lão bà và tình phụ đều không cần hắn, coi như là bị phản bội hai lần, tuy rằng hắn sai khi phản bội thê tử, nhưng rốt cuộc là tự tôn nam nhân của hắn bị chà đạp te tua. Trước đây, Tả Khinh Hoan đã biết Tần Vãn Thư không phải người hiền lành gì, chỉ cần không chạm vào điểm mấu chốt của nàng, tất cả đều không quan trọng, nhưng một khi bị xúc phạm, Tần Vãn Thư sẽ không do dự mà phản kích, cho nên Tả Khinh Hoan cảm thấy tình cảnh hiện tại của Hàn Sĩ Bân sẽ không tốt hơn mình bao nhiêu.
"Tạm thời chị còn chưa đụng đến anh ta, nhưng mà trong tay đã có đủ chứng cứ có thể đưa anh ta vào tù. Thế nhưng, chị nghĩ quyền xử lý lưu lại cho em thì tốt hơn, dù sao người bị anh ta thương tổn là em." Tuy rằng tạm thời không tìm Hàn Sĩ Bân tính sổ, thế nhưng Tần Đằng hẳn là cũng dày vò hắn không ít, quyền trả thù chính thức Tần Vãn Thư lưu lại cho Tả Khinh Hoan.
"Chính xác thì em là người đoạt vợ của anh ta, huống chi hai năm qua anh ta đối đãi với em không tệ, không cần quá tính toán." Tả Khinh Hoan lo trước nghĩ sau, Hàn Sĩ Bân có thể không chạm vào thế giới của nàng và Tần Vãn Thư là được rồi, nàng không muốn làm cho chuyện này càng lúc càng lớn, vạn nhất tin tức lộ ra, quan hệ của mình và Tần Vãn Thư muốn giấu cũng giấu không được, đến lúc đó sẽ làm Tần gia xấu hổ, nàng không muốn gây phiền toái cho Tần Vãn Thư, cho nên tuyệt đối không phải bản thân tốt lành gì, hơn nữa hai năm nay quả thật Hàn Sĩ Bân đối với nàng xem như không tệ, tuy có điểm oán hận nhưng trả thù thì không cần.
"Không phải em đoạt được chị, là anh ta đưa em đến bên cạnh chị." Tần Vãn Thư không thích cách nói của Tả Khinh Hoan, bởi vì Hàn Sĩ Bân là loại người như vậy, hiện tại mới nhận được kết quả này, đoạt được cũng không phải là một từ chính xác, Tần Vãn Thư nghĩ rằng nhiều chuyện đều có duyên phận, có khi muốn đoạt mà đoạt không được.
"Ha ha..." Tả Khinh Hoan khúc khích cười trừ, Tần Vãn Thư quả nhiên đang bào chữa cho mình, nói rõ trong lòng nàng thiên vị mình.
"Ân?" Tần Vãn Thư bị nụ cười tươi tắn của Tả Khinh Hoan có chút không rõ.
"Tần Vãn Thư, em phát hiện chị còn có một loại năng lực." Tả Khinh Hoan giống như là đang nói đến chuyện lạ thế giới.
"Năng lực gì?" Tần Vãn Thư nhíu mày hỏi.
"Năng lực hợp lý hóa mọi việc." Tâm tính của Tả Khinh Hoan không giống với Tần Vãn Thư, nếu trước đây không phải bản thân chủ động tiếp cận dụ dỗ Tần Vãn Thư, mình và nàng có thể vẫn dừng lại ở mối quan hệ giữa tiểu tam và nguyên phối mà thôi, cho nên có rất nhiều việc là do tâm tư của con người quyết định.
Tần Vãn Thư chỉ cười không lên tiếng, "Em thật sự không muốn xử lý Hàn Sĩ Bân?" Tần Vãn Thư hỏi một lần nữa, nàng không nghĩ sẽ làm cho Hàn Sĩ Bân bóc lịch thật sự, dù sao cũng là vợ chồng ba năm, tuy không có tình yêu nhưng còn chút tình nghĩa, nếu không phải lần này hắn gây ra việc quá phận, Tần Vãn Thư nguyên bản vẫn tồn tại một điểm hổ thẹn với Hàn Sĩ Bân, hoàn toàn không truy cứu, Tần Vãn Thư lại cảm thấy rất tiện nghi cho Hàn Sĩ Bân.
"Quên đi, coi như anh ta là người mai mối cho chúng ta, không có anh ta, em làm sao có thể nhận thức nữ nhân hoàn mỹ như Tần Vãn Thư đây?" Hàn Sĩ Bân giống như là giao điểm kết nối hai đường thẳng song song là mình và Tần Vãn Thư, nếu không có giao điểm này các nàng vẫn sẽ là hai đường thẳng song song, nghĩ như vậy, Tả Khinh Hoan cảm thấy mình bị Hàn Sĩ Bân đụng trúng một lần cũng đáng giá, có thể chân chính loại bỏ sự tồn tại của hắn trong quan hệ của hai người.

Chương 86 - Phân biệt đối đãi

Bởi vì Tả Khinh Hoan nằm trên giường rất buồn chán, cho nên muốn nghe chuyện xưa, vốn tính toán làm cho Tần Vãn Thư kể Một nghìn lẻ một đêm, thế nhưng sau nhiều ngày nghe kể, Tả Khinh Hoan rốt cuộc phát hiện, những chuyện này không hợp khẩu vị của mình. Vì vậy Tần Vãn Thư chiều theo yêu cầu của nàng, từ nhà đem đến một quyển Thập Nhật Đàm (mười buổi trò chuyện), mỗi ngày kể ba chuyện xưa, Tần Vãn Thư khá bất ngờ khi Tả Khinh Hoan tỏ ra thích thú với chúng.
Tả Khinh Hoan rất thích biểu tình nghiêm túc lúc đọc sách của Tần Vãn Thư, điềm tĩnh và tao nhã.
"Chờ kể xong một trăm chuyện, em sẽ được xuất viện phải không?" Tả Khinh Hoan hỏi Tần Vãn Thư, tuy được Tần Vãn Thư chăm sóc tận tình, thế nhưng nằm trên giường bệnh của bệnh viện hoài không phải là chuyện vui vẻ gì.
"Có thể." Lý Hâm nói Tả Khinh Hoan phục hồi khá nhanh, chỉ cần ở bệnh viện theo dõi khoảng một tháng, là có thể về nhà tịnh dưỡng, còn hơn ở bệnh viện, về nhà thuận tiện hơn rất nhiều, Tần Vãn Thư cũng hy vọng Tả Khinh Hoan có thể sớm chút phục hồi để xuất viện.
"Có mệt hay không, hay là nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục?" Tần Vãn Thư buông tập truyện "Thập Nhật Đàm" xuống, quan tâm hỏi Tả Khinh Hoan đang chăm chú nhìn mình.
"Không mệt, nhưng chị vẫn chăm sóc cho em những ngày này, là chị khổ cực mới đúng." Tả Khinh Hoan thân thủ nhẹ nhàng xoa mặt Tần Vãn Thư yêu thương nói, chăm sóc bệnh nhân cũng là chuyện cực kỳ khổ cực, chỉ nói đến chuyện giúp mình vệ sinh thân thể thôi, Tần Vãn Thư đã không để y tá làm mà đều do nàng tự thân vận động.
"Thấy cô phục hồi nhanh như vậy, tôi thật yên tâm." Hàn Sĩ Bân cầm một bó hoa đến thăm Tả Khinh Hoan. Hàn Sĩ Bân thoạt nhìn tây trang phẳng phiu chỉnh chu, nhưng mà gương mặt lại toát ra một ít chật vật chưa kịp che lấp và nét mệt mỏi không thể dấu diếm trong mắt.
"Cũng may là anh đụng không nặng lắm." Tả Khinh Hoan châm chọc, rất hiển nhiên mình và Tần Vãn Thư đều không chào đón sự có mặt của Hàn Sĩ Bân.
Hàn Sĩ Bân bị nói có chút không thể nuốt giận, thế nhưng hắn phải miễn cưỡng nở nụ cười.
"Tôi nghĩ rất nhiều nam nhân nếu ở trong tình trạng lúc đó đều mất đi lý trí, nhưng mặc kệ nói như thế nào, chuyện này là tôi sai, nhưng mà tôi đã cố gắng bù đắp lại." Hàn Sĩ Bân nghĩ mình đúng là đã làm sai, nhưng các nàng cũng có sai lầm.
"Nếu như anh tới xin lỗi, chúng tôi chấp nhận, nhưng chúng tôi không chào đón anh." Tần Vãn Thư lãnh đạm nói.
"Vãn Thư, em nói Tần Đằng đừng làm loạn nữa, chuyện này dừng ở đây có được hay không?" Giọng điệu của Hàn Sĩ Bân hàm chứa chút khẩn cầu, nếu không phải Tần Đằng thừa dịp đầu tư một số tiền lớn vào hạng mục quan trọng của Hàn thị ở châu Âu, sau đó giở trò mờ ám sau lưng, tài chính lập tức biến thành eo hẹp, Tần Đằng còn thả ra tin đồn nói tài chính Hàn thị bị thiếu hụt, làm cho thủ tục vay vốn nguyên bản đang hướng ngân hàng thảo luận bị thất bại tạo thành tổn thất nặng nề cho công ty.
"Tôi không truy cứu trách nhiệm về mặt pháp luật, rốt cuộc coi như tận tình tận nghĩa, Tần Đằng muốn gì, tôi trông nom không được." Tần Vãn Thư nghĩ bản thân đã thủ hạ lưu tình (lúc ra tay chừa chút tình cảm. Ý nói xử lý (giải quyết) chuyện nào đó không nên quá hà khắc).
"Tần Vãn Thư, trong chuyện này, các người ngay cả một điểm trách nhiệm cũng không có sao?" Hàn Sĩ Bân không nghĩ tới Tần Vãn Thư vẫn còn muốn truy xét trách nhiệm luật pháp, nghĩ đến, Tần Vãn Thư so với mình tưởng tượng còn vô tình hơn nhiều.
"Đúng vậy, làm sai sẽ bị nghiêm phạt, Tả Khinh Hoan thiếu chút nữa bị anh đâm chết, đó là trừng phạt của em ấy, cũng là trừng phạt đối với tôi. Mà anh đã làm sai, không phải là nên chịu chút nghiêm trị sao? So với người, tiền thực sự không là gì, dù sao vấn đề có thể sử dụng tiền để giải quyết cho tới bây giờ sẽ không phải là vấn đề." Tần Vãn Thư phản cười hỏi lại Hàn Sĩ Bân.
"Em chỉ thấy được tôi làm hại đến cô ta, nhưng mà tổn thương các người gây ra cho tôi thì sao? Nguyên lai, yêu và không yêu bị đối xử khác biệt như vậy, nếu như ban đầu em có thể thân mật và yêu thương tôi giống như với Tả Khinh Hoan, tôi có thể sẽ không phải ra ngoài trăng hoa, thế nhưng hiện tại nói những chuyện này... xác thực đã không còn ý nghĩa. Có thể, em nói đúng, làm sai sẽ bị trừng phạt, đây hình phạt nặng nhất của tôi, không phải tổn thất bao nhiêu tiền tài, mà là mất đi em." Hàn Sĩ Bân trầm trọng nói xong mấy câu đó, xoay người ly khai phòng bệnh, Tần Vãn Thư và Tả Khinh Hoan không muốn thấy mặt mình, chính mình cũng không muốn nhìn thấy các nàng nữa.
Tâm lý của Tần Vãn Thư có chút phức tạp, chính xác, ở trình độ nào đó mà nói, nàng quả thật rất không công bằng với Hàn Sĩ Bân.
"Tần Vãn Thư." Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng gọi một tiếng Tần Vãn Thư đang trầm mặc.
"Ừ?" ánh mắt của Tần Vãn Thư nhìn thẳng vào nàng.
"Hối hận sao?" Tả Khinh Hoan hỏi, bởi vì giữa bọn họ có khoảng cách, mình mới có thể chen chân, nếu như không có khe hở, bọn họ sẽ là một đôi vợ chồng ân ái. Tả Khinh Hoan có chút đồng cảm với tâm trạng của Hàn Sĩ Bân, Tần Vãn Thư đại khái chân chính không yêu Hàn Sĩ Bân, bởi vì không tồn tại tình yêu, nên như thế nào cũng chỉ dừng lại ở mức độ tương kính như tân (vợ chồng kính nhau như khách), luôn có cảm giác xa cách không thể lấp đầy, cho nên Hàn Sĩ Bân mới tại những người khác tìm kiếm tình cảm mãnh liệt để bù đắp.
Tần Vãn Thư lắc đầu, "Chị không hối hận, chỉ là nghĩ, bản thân thực ra cũng rất ích kỷ."
"Nếu có ngày, em không an phận cũng ngoại tình... thế nhưng vẫn còn rất yêu chị, chị có thể tha thứ cho em hay không?" Tả Khinh Hoan hiếu kỳ thử hỏi, bởi vì không yêu, phản bội một lần đều không được phép, nếu như yêu thì sao?
"Sẽ không có chuyện đó." Tần Vãn Thư không hề nghĩ ngợi trả lời, Tần Vãn Thư nghĩ đến cảnh tượng kia đã thấy khó chịu.
"Tần Vãn Thư là một người khắt khe." Tả Khinh Hoan cười, nguyên lai Tần Vãn Thư cũng biết ghen, Tả Khinh Hoan thật yêu Tần Vãn Thư của hiện tại, cảm giác nàng cách mình rất gần rất gần.
"Ừ." Tần Vãn Thư gật đầu, Tần Vãn Thư vẫn nghĩ bản thân đối với nửa kia của mình càng thân mật càng khắt khe, nàng có thể mọi chuyện dung túng Tả Khinh Hoan, thế nhưng không thể phạm vào sai lầm đụng đến nguyên tắc của nàng.
Hàn Sĩ Bân rời khỏi không bao lâu, Thi Vân Dạng lại tới thăm, một thân áo lông, quý giá lại gợi cảm, nhưng có vẻ không thích hợp với không khí của bệnh viện cho lắm.
"Tinh thần thoạt nhìn không tệ, xem ra được đại tiểu thư chăm sóc rất khá." Thi Vân Dạng cười đến cực kỳ lẳng lơ, ngay cả Tả Khinh Hoan đều phải thừa nhận, Thi Vân Dạng rất mê người, giống như Lý Hâm cùng là một loại được người người say mê.
Tả Khinh Hoan không thích Hàn Sĩ Bân tới thăm, lại càng không ưa Thi Vân Dạng đến, trước đây những khi ở cùng Tần Vãn Thư, mặc dù Thi Vân Dạng có thời gian cũng sẽ đùa giỡn mình một chút, nhưng chưa từng đem mình để vào trong mắt, thế nhưng hiện tại nàng cảm giác được địch ý không thể che giấu của Thi Vân Dạng đối với bản thân.
"Tôi đi rửa trái cây." Tần Vãn Thư để Thi Vân Dạng và Tả Khinh Hoan một mình trong phòng bệnh, trong khái niệm của Tần Vãn Thư, Thi Vân Dạng là bạn thân từ thuở nhỏ đến giờ, sẽ vô điều kiện duy trì mình, vô luận là đúng hay sai, cho nên hẳn là sẽ không gây khó dễ cho Tả Khinh Hoan, giống như mình vô điều kiện dung túng những việc làm bậy bạ của Thi Vân Dạng.
"Đại tiểu thư chưa từng giống như một tiểu tỳ nữ hầu hạ người khác, em thật có phúc." Thi Vân Dạng ước ao mang theo một chút thờ ơ, giống như là đang đùa giỡn nói ra.
Tả Khinh Hoan là ai, từ nhỏ đã là người biết đoán ý người khác qua lời nói và sắc mặt, quả nhiên, Thi Vân Dạng có địch ý với mình. Trước đây không có phần địch ý này, chỉ là bởi vì trước kia nàng không xem mình ra gì, không để vào trong mắt, cho rằng Tần Vãn Thư đối với mình sẽ không thật lòng, cho dù có phần thích cũng sẽ không toàn tâm toàn ý, lý do sinh ra địch ý này, Tả Khinh Hoan theo điều kiện phản xạ thầm nghĩ đến một nguyên nhân, đó chính là Thi Vân Dạng thích Tần Vãn Thư, nhưng nếu thích Tần Vãn Thư, lại có những hành vi phóng đãng như vậy, có điểm không hợp lý, hay nói Thi Vân Dạng bản thân cũng không biết tình cảm của nàng dành cho Tần Vãn Thư? Hay do chính mình quá đa nghi.
Nàng muốn quan sát cái gì? Thi Vân Dạng bị ánh mắt dò xét của Tả Khinh Hoan làm cho khó chịu, Thi Vân Dạng nhìn chằm chằm Tả Khinh Hoan, ánh mắt có chút lạnh lùng.
"Chị ấy đi rửa trái cây, là để cho chị ăn." Tả Khinh Hoan hướng Thi Vân Dạng mỉm cười giải thích, đánh vỡ bầu không khí căng thẳng này, nàng sẽ không trở mặt với Thi Vân Dạng, bằng hữu của Tần Vãn Thư, mặc dù không có khả năng trở thành bằng hữu của mình, thế nhưng sẽ không làm cho Tần Vãn Thư khó xử.
Tần Vãn Thư rửa táo trở về, cũng không phát hiện ra điều gì lạ thường giữa hai người.
"Táo bồ thích ăn nè." Tần Vãn Thư ném một trái táo cho Thi Vân Dạng, Thi Vân Dạng sau khi bắt được trái táo xong, ánh mắt trở nên nhu hòa không ít, Tả Khinh Hoan càng ngày càng nghĩ suy đoán của mình rất là chính xác.
"Em muốn ăn chuối hay là táo?" Tần Vãn Thư hỏi Tả Khinh Hoan, Tả Khinh Hoan cũng khá là thích ăn trái cây.
"Táo đi." Tả Khinh Hoan cũng chọn ăn táo.
Tần Vãn Thư lập tức gọt vỏ một trái táo cho Tả Khinh Hoan.
"Đại tiểu thư, bồ không gọt vỏ cho mình, chỉ làm cho Tả Khinh Hoan thôi, rất bất công nga." Thi Vân Dạng chọc ghẹo kháng nghị.
"Bồ quen ăn táo không gọt vỏ rồi, Khinh Hoan ăn không quen." Tần Vãn Thư ngược lại không có chú ý, chỉ nghĩ là Thi Vân Dạng đang trêu chọc mình.
"Mặc kệ, bồ cũng giúp mình gọt vỏ đi." Thi Vân Dạng đưa lại trái táo đang cắn dở cho Tần Vãn Thư, bốc đồng mà nói.
Tần Vãn Thư bất đắc dĩ tiếp nhận trái táo đó, cũng bắt đầu gọt đi lớp vỏ.
Trong lòng Tả Khinh Hoan ghen tị cực kỳ, thế nhưng lại không thể nói cái gì, người ta là bạn từ nhỏ, trình độ thân thiết này cũng bình thường thôi.
"Tần Vãn Thư, em hỏi chị, nếu như người mà Thi Vân Dạng thích là chị thì tính sao bây giờ?" Thi Vân Dạng tạm biệt rồi, Tả Khinh Hoan mới hỏi Tần Vãn Thư.
"Em suy nghĩ nhiều quá, kẻ kia thích nhất là bản thân cậu ấy, ích kỷ không thể ích kỷ hơn được nữa." Tần Vãn Thư phản đối mà nói, nàng hiểu Thi Vân Dạng quá rõ. Tần Vãn Thư nhíu mày hỏi, nàng cảm thấy quan hệ của mình và Thi Vân Dạng có lẽ là cùng một loại với Tả Khinh Hoan và Lý Hâm, có thể thành thật với nhau, nhưng là làm tình nhân thì không cần bàn tới.
"Em nói là nếu như, chị chỉ cần coi như đó là giả thiết mà thôi." Tả Khinh Hoan rất cần xác định Thi Vân Dạng có thể tạo thành uy hiếp hay không.
"Cậu ấy thích là chuyện của cậu ấy, có quan hệ gì đến chị chứ?" Tần Vãn Thư hỏi ngược lại, lời này nếu để Thi Vân Dạng nghe được, phỏng chừng sẽ làm nàng đau lòng, bất luận Thi Vân Dạng tồn tại tình cảm gì với Tần Vãn Thư, chẳng qua năm đó lúc Tần Đằng đang thích Thi Vân Dạng, Thi Vân Dạng cũng là nói như vậy, cho nên cái gì thiếu đều phải trả lại cho đủ.
"Ngày hôm nay em hình như đặc biệt có hứng thú với cậu ấy?" Tần Vãn Thư thế nhưng biết Thi Vân Dạng có mị lực vô vãng bất lợi (ý là nơi nơi thuận lợi, tới đâu cũng tốt), đứng ở chỗ nào cũng đều trở thành tiêu điểm, bản thân mình không có loại mị lực như nàng.
"Em chỉ cảm thấy hứng thú với người bên cạnh Tần Vãn Thư thôi." Tả Khinh Hoan vui vẻ nói, sự hứng thú đó đều dựa trên cơ sở là Tần Vãn Thư.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna