Google.com.vn Đọc truyện Online

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 87 + 88

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 87 - Tiên cô hoàn tục

"Hiện tại có thể gỡ băng được rồi." Lý Hâm bước vào phòng bệnh của Tả Khinh Hoan, đi theo phía sau là một bác sỹ thực tập khá xinh đẹp, người sáng suốt lập tức có thể nhìn ra tiểu cô nương này đối với Lý bác sỹ không đơn giản...
"Bồ bận rộn nhiều việc, những chuyện nhỏ nhặt như vậy không dám làm phiền Lý bác sỹ, có thể để tiểu bác sỹ bên cạnh giúp đỡ là được rồi." Tả Khinh Hoan giả vờ khách sáo nói vài câu, giỡn chơi, Lý Hâm đến xem náo nhiệt, nàng như thế nào có thể vô ích làm cho Lý hồ ly toại nguyện ý đồ xấu xa chứ.
"Tiền bối, em có thể làm." Tiểu bác sỹ xung phong nhận việc.
"Em làm gì cứ đi chung với tôi thế?" Lý Hâm nhíu mày hỏi, y như cái đuôi bám cứng ngắc, phiền chết người a, đều do lão ba, để làm chi buộc mình chiếu cố nha đầu kia.
"Em nghĩ theo tiền bối học hỏi, trở thành đại bác sỹ giống tiền bối, trở thành thiên tài trong giới y học." Tiểu bác sỹ tên là Lục Lăng, là học muội của Lý Hâm, gia thế không tệ, không biết phải dựa vào bao nhiêu quan tầng quan hệ, mới giúp nàng chen chân vào bệnh viện này, như ước nguyện đi theo Lý Hâm thực tập.
Dựa theo năng lực mà nói, Lý Hâm phải thừa nhận nha đầu này rất có vài phần thiên phú, thế nhưng nàng hay quấy rầy tạo nhiều phiền phức trong sinh hoạt của mình, Nhược Vấn gần đây thấy nha đầu kia quấn quít lấy mình rõ ràng không được hài lòng, tuy rằng có thể làm cho Nhược Vấn ghen tị là một chuyện tốt, nhưng kích thích quá độ cũng không nên.
"Lục Lăng, em đến phòng số 3 cầm báo cáo của bệnh nhân cho tôi, thuận tiện ghé phòng số 6 rút máu cho người bệnh ở đó luôn." Lý Hâm tìm một ít việc đuổi khéo Lục Lăng, nha đầu này đối với y học thật có tinh thần cuồng nhiệt của một kẻ quái nhân.
"Được, em lập tức đi ngay." Lục Lăng liếc mắt minh diễm động nhân Lý bác sỹ, vạn phần không muốn ly khai phòng bệnh.
"Rõ ràng là sùng bái, hâm mộ, yêu thích a!" Tả Khinh Hoan trêu chọc.
"Tỷ thường xuyên được người ta sùng bái, hâm mộ, yêu thích, chuyện này cũng không có gì phải ngạc nhiên." Lý Hâm không cho là đúng nói lại, bản thân mình không trêu chọc người ta, là do người ta chủ động bám dính, nhưng mà sự si mê đối với Vấn Vấn quả thật là thiên địa chứng giám.
"Nghiêm Nhược Vấn nên trói bồ ở trong nhà, miễn cho bồ đi trêu hoa ghẹo nguyệt." Tả Khinh Hoan vừa cười vừa nói, Lý Hâm bẩm sinh có năng lực chiêu phong dẫn điệp, tuy rằng giới tính của Lý Hâm không phải là bí mật gì, nhưng nam nhân theo đuổi ùn ùn không dứt muốn tới đụng núi băng, bởi vì giới tính được công khai, nữ nhân chạy theo Lý Hâm cũng nhiều không kém, đương nhiên đây là nguồn gốc cho việc đào hoa quá mức.
"Mình ước gì cô ấy làm như vậy, hận không thể trói mình ở trên giường 24 tiếng đồng hồ." Đáng tiếc nàng chưa từng được đối xử như vậy, ngay cả thỉnh thoảng tùy hứng nghĩ không muốn đi làm, đều bị Nghiêm Nhược Vấn thẳng chân đạp xuống giường, sau đó dùng ngữ khí nghiêm trang giáo huấn một trận, nếu làm bác sỹ phải nghiêm túc làm một vị bác sỹ phụ trách, không được đùa giỡn với sinh mạng của bệnh nhân. Để biểu hiện bản thân xác thực là một thanh niên tốt, có thái độ công tác nghiêm cẩn, Lý Hâm không còn cách khác hơn là ly khai chiếc giường yêu quý bản thân vạn phần không muốn rời bỏ, trở lại bệnh viện làm một đại bác sỹ đạo mạo đáng kính. Kỳ thực Lý Hâm không hẳn hài lòng với cuộc sống hiện tại, sinh hoạt công tác của bác sỹ có đôi khi điên đảo trắng đen, mà Nghiêm Nhược Vấn lại nhàn rỗi không có việc gì làm, cho nên rất nhiều thời gian đều bị thay đổi. Kỳ thực nàng là một người không có chí lớn, rất thích dán chặt lấy người yêu, thế nhưng Nghiêm Nhược Vấn là nữ nhân không thích bị bám dính, Nghiêm Nhược Vấn nghiêm túc cho rằng, giá trị nhân sinh phải được biểu hiện trên mặt công tác, cho nên luôn thúc giục Lý Hâm lấy công tác làm trọng, để có thể đạt được tiến bộ. Vì vậy, Nghiêm Nhược Vấn rất được Lý Viễn Đông yêu thích, yêu thương y như nữ nhi thứ ba, Lý Viễn Đồng đối với Lý Hâm vẫn luôn mang tâm lý hận thiết bất thành cương (tiếc nuối vì rèn sắt không thành thép), từ nhỏ vì đốc xúc Lý Hâm tốn không ít tâm tư, thế nhưng hiện tại phát hiện sự thúc giục của Nghiêm Nhược Vấn so với bất kỳ kẻ nào đều hữu dụng hơn rất nhiều.
"Xem ra, là bồ dục cầu bất mãn." Tả Khinh Hoan nhìn thấy bộ dáng ai oán của Lý Hâm, rút ra kết luận.
"Mình như thế nào dục cầu bất mãn đi nữa, đều so với bồ tốt hơn, chí ít mỗi đêm còn có thể hưởng một chút đồ mặn, tuy rằng không đủ đô, nhưng rốt cuộc vẫn là có thịt để ăn, không như bồ, muốn ăn thịt cũng lực bất tòng tâm a." Lý Hâm trêu chọc, Tả Khinh Hoan nằm bệnh viện lâu như vậy, bị ép ăn chay, như thế nào đều so với mình dục cầu bất mãn hơn nhiều.
"Chờ mình khỏe lại rồi, có thể thỏa thích ăn thịt." Tả Khinh Hoan nghĩ còn hơn nữ nhân nề nếp như Nghiêm Nhược Vấn, Tần Vãn Thư dễ thương lượng hơn rất nhiều. Dựa vào trình độ cưng chiều của Tần Vãn Thư, hơn phân nửa sẽ chiều theo ý mình, thấy như thế nào thì thời gian tới tiền đồ của mình so với Lý Hâm phải sáng sủa hơn.
"Tần đại tiểu thư, nữ nhân của nhà cô muốn phát tình, cô có bị khó tiêu hay không đây?" Lý Hâm hỏi Tần Vãn Thư đang ngồi bên cạnh, thấy như thế nào đều nghĩ Tả Khinh Hoan đích thị là một con sói đội lốt tiên nữ.
Tần Vãn Thư rất muốn tiếp tục làm một người vô hình, nàng một điểm cũng không nghĩ xen vào đối thoại chay – mặn không kiêng dè của hai người, thế nhưng Lý Hâm rất rõ ràng đang nhìn mình chờ đợi đáp án.
"Hoàn hảo..." Tần Vãn Thư xấu hổ hồi đáp.
"Kỳ thực nữ nhân qua tuổi 30, nhu cầu sẽ khá cao, có thể là nhu cầu của Tần đại tiểu thư quá nhiều, nên nói không chừng Tả Khinh Hoan mới là người ăn không tiêu." Lý Hâm càng nói càng nghĩ bản thân nói đúng rồi, hoàn toàn không đếm xỉa đến sự hiện diện của Tần Vãn Thư, lập tức làm cho khuôn mặt của Tần Vãn Thư ửng đỏ, Lý Hâm người này và Thi Vân Dạng thật giống nhau không có chút đứng đắn, Tần Vãn Thư nghĩ lần sau thấy Lý Hâm tốt nhất nên tránh xa.
Tả Khinh Hoan vẻ mặt đồng tình nhìn Tần Vãn Thư, đây rõ ràng là Lý Hâm dùng nhu cầu của mình làm thước đo cho người khác, phải biết rằng Lý Hâm cũng khoảng 30, còn Nghiêm Nhược Vấn thì khoảng 33, đều là ở tuổi như lang như hổ, tuy Tần Vãn Thư cũng 30 tuổi, thế nhưng khẩu vị rõ ràng so với Lý Hâm nhỏ bé hơn rất nhiều, đúng vậy, phải để bản thân tận lực khai phá mới được.
"Đừng để ý cậu ấy, tên này luôn bần miệng như thế." Tuy khuôn mặt đỏ ửng của Tần Vãn Thư rất là đáng yêu, nhưng tuyệt đối không phải để cho Lý Hâm khi dễ nàng được.
"Cũng không thấy em tốt hơn chỗ nào." Tần Vãn Thư giận chó đánh mèo, nếu không phải Tả Khinh Hoan theo Lý Hâm nói đến những chuyện chay – mặn lung tung, Lý Hâm làm sao có thể đá qua bên mình đây.
"Đúng lắm." Lý Hâm phụ họa theo.
Tả Khinh Hoan vô tội nhìn Tần Vãn Thư, biểu tình cực kỳ ngây thơ, Lý Hâm nhìn chỉ thấy buồn nôn, Tả Khinh Hoan quả nhiên biết cách giả vờ, cũng mệt Tần Vãn Thư chịu đựng nữ nhân giả dối này.
"Tiên cô, đừng kéo dài thời gian nữa, để mình vạch trần bộ mặt thật của bồ mới được." Lý Hâm hướng Tả Khinh Hoan đi tới, vừa cười rất gian tà vừa nói.
"Tháo thì tháo, ai sợ ai!" Tả Khinh Hoan tỏ ra cứng cỏi, sớm muộn đều phải đối diện với sự thật.
Trong đó cao hứng nhất phải nói đến Tần Vãn Thư, nàng chỉ hận không có khả năng làm cho Tả Khinh Hoan lập tức khỏe lại.
Lý Hâm rất nhanh đã tháo sạch đống bông băng trên người Tả Khinh Hoan, cũng không giống như lúc trước đã nói, chỉ có cái đầu bóng lưỡng, đỉnh đầu đã có một ít tóc dài ra, còn có thể cột thành một chỏm nho nhỏ, nhưng mà thoạt nhìn vẫn có chút nhẵn nhụi.
"Xem ra tiên cô hoàn tục đã lâu." Đáng tiếc, không thể nhìn thấy bộ dáng trơn tru nhẵn nhụi của Tả Khinh Hoan, nhưng mà cũng đủ để Tả Khinh Hoan buồn bực, nghĩ lại trong lòng Lý Hâm cảm thấy thật vui vẻ.
"Gương." Tả Khinh Hoan trừng mắt liếc Lý Hâm một cái, liền hướng phía Tần Vãn Thư muốn mượn gương.
Tần Vãn Thư chần chờ một chút mới đưa cái gương nhỏ cho Tả Khinh Hoan.
Tả Khinh Hoan nhìn đầu của mình, tuy rằng không đến mức sạch bóng, nhưng là tóc ngắn đến mức không thể ngắn hơn, ô ô, nàng vẫn không thể chấp nhận sự thật tàn nhẫn này, bổ nhào vào lòng Tần Vãn Thư: "Xấu muốn chết, người ta không muốn gặp người..."
"Tóc rất nhanh sẽ mọc dài ra." Tần Vãn Thư nhẹ nhàng sờ cái đầu bóng lưỡng của Tả Khinh Hoan, ôn nhu an ủi nói. Bàn tay có cảm giác rát rát, quả nhiên không bằng độ bóng mượt trước đây, nhưng mà ngũ quan của Tả Khinh Hoan rất hài hòa cho nên thoạt nhìn lại có một phen phong tình khác. Tiên cô hoàn tục, mệt cho Lý Hâm nghĩ ra được từ này.
Âm thanh làm nũng của Tả Khinh Hoan làm cho Lý Hâm muốn nổi da gà, nàng quả nhiên không dám sánh ngang với loại nữ nhân giỏi làm bộ làm tịch như Tả Khinh Hoan, nàng thấy vẻ mặt ôn nhu của Tần Vãn Thư, quả nhiên là mỗi người có một sở thích riêng. Bản thân thích nhất vẫn là Vấn Vấn nhà mình. Loại nữ nhân không bao giờ làm nũng như Nghiêm Nhược Vấn, có lẽ vĩnh viễn cũng không hướng mình làm nũng, thế nhưng nếu là mình hướng nàng làm nũng, nàng sẽ như thế nào? Đại khái sẽ giống như bị sét đánh đi, nghĩ đến biểu tình có khả năng thể hiện trên mặt Nghiêm Nhược Vấn, Lý Hâm liền có cảm giác nóng lòng muốn thử.

Chương 88 - Sóng to gió lớn

"Cuối cùng có thể xuất viện." Tả Khinh Hoan hướng Tần Vãn Thư tươi cười.
"Ừ." Tần Vãn Thư cũng cười đáp lại, Tả Khinh Hoan đội nón, che khuất mái tóc ngắn ngủn cùng vết sẹo không sâu không cạn. Khuôn mặt nàng vẫn giống như lúc mới gặp y như hoa sen thanh nhã thoát tục. Tần Vãn Thư biết vết sẹo đó theo thời gian sẽ dần dần nhạt màu, tuy không thể hoàn toàn biến mất. Tả Khinh Hoan không nói tới vết sẹo đó vì không muốn Tần Vãn Thư áy náy tự trách, Tần Vãn Thư cũng không đề cập tới, bởi vì nàng giữ lại nỗi đau cho riêng mình, không muốn Tả Khinh Hoan nghĩ tình yêu của mình có lẫn tạp chất.
"Sau này không bao giờ nghĩ đến bệnh viện nữa." Tả Khinh Hoan đứng trước cửa chính của bệnh viện, thật sâu hít vào, lâu rồi không có hô hấp không khí trong lành như vậy, cũng lâu rồi không nhìn thấy mặt trời, Tả Khinh Hoan ngửa đầu chống lại mặt trời trên cao, ánh sáng rực rỡ làm nàng không khỏi nheo lại cặp mắt, sau đó nhìn về phía trước thấy Tần Vãn Thư đang mỉm cười với mình, bỗng nhiên cảm thấy nhân sinh hạnh phúc nhất không ngoài chuyện này.
"Đúng vậy, bệnh viện là nơi làm cho người ta lo lắng không yên." Lý Hâm cùng theo đến đón Tả Khinh Hoan xuất viện cũng phụ họa nói, nàng vẫn không thích bệnh viện, thế nhưng mỗi ngày đều phải ở nơi này làm việc, so với Tả Khinh Hoan bản thân càng đáng thương hơn.
"Mình lái xe ..." Lý Hâm còn chưa nói xong, hai chiếc BMW màu đen đã dừng lại trước mặt các nàng.
Cửa xe mở ra, bên trong bước ra hai bảo tiêu của Tần gia và tài xế chuyên dụng của Tần Chính là Tần Hải.
"Tả tiểu thư đã xuất viện, trách nhiệm của Tần gia với cô ấy coi như kết thúc, đại tiểu thư nên trở về nhà." Lão Trần đi tới trước mặt Tần Vãn Thư cung kính nói.
Tần Vãn Thư khẽ nhíu mày, nàng biết gia gia có thể chờ đến lúc Tả Khinh Hoan xuất viện mới phái người đến đón, đã là không dễ, hôm nay nhìn thấy điệu bộ của Hải thúc, bây giờ không về cũng không được.
Tả Khinh Hoan trong lòng hơi căng thẳng, cảm giác giống như ở trong truyện cổ tích, tới gần tỉnh mộng, nhưng mà nàng không muốn như vậy.
Tần Vãn Thư nhận thấy sự hoảng loạn của Tả Khinh Hoan, thân thủ cầm tay nàng.
"Không có việc gì đâu." Tần Vãn Thư trấn an nói.
"Em cũng không có việc gì, chị an tâm trở về nhà một chuyến, em sẽ chờ chị." Tả Khinh Hoan trong lòng rất muốn làm cho Tần Vãn Thư lưu lại, thế nhưng thức thời để cho Tần Vãn Thư ly khai.
"Hải thúc, có thể để tôi đưa em ấy về trước, rồi mới cùng chú trở về Tần gia không?" Tần Vãn Thư nhìn Tần Hải tha thiết hỏi, nàng nghĩ muốn tận tay đưa Tả Khinh Hoan về nhà.
Tần Hải có chút lúng túng, lão gia nhất định mất hứng, thế nhưng hắn không có cách nào cự tuyệt yêu cầu của Tần Vãn Thư, phải biết rằng mình kính trọng vị tiểu thư này không thua gì lão gia.
"Được rồi, đưa Tả tiểu thư về nhà trước thôi." Tần Hải liếc mắt nhìn Tả Khinh Hoan, miễn cưỡng gật đầu.
"Lý Hâm, bồ quay lại bệnh viện đi, bọn họ sẽ đưa mình về." Tả Khinh Hoan miễn cưỡng xả ra nụ cười nói với Lý Hâm.
Lý Hâm sớm đã biết gia tộc khổng lồ như Tần gia sẽ là một đại phiền toái, hôm nay phiền phức này kéo tới trước mặt rồi, nàng không thể mặc kệ bỏ rơi Tả Khinh Hoan.
"Không sao, mình đi với bồ." Miễn cho khi Tần Vãn Thư trở về Tần gia, Tả Khinh Hoan lẻ loi trơ trọi, mùi vị đó nhất định không dễ chịu.
Lý Hâm ngồi vào ghế phụ lái, ghế sau để cho Tả Khinh Hoan và Tần Vãn Thư, làm cho Tần Vãn Thư trấn an cảm xúc của Tả Khinh Hoan.
"Thật có lỗi, đêm nay không thể ở cùng em." Tần Vãn Thư như trước nắm chặt bàn tay của Tả Khinh Hoan, không biết có phải bản thân cảm giác sai không, nàng nhận thấy độ ấm trong lòng bàn tay của Tả Khinh Hoan có chút lạnh hơn, Tần Vãn Thư càng nắm chặt, để cho độ ấm của mình truyền đến Tả Khinh Hoan.
"Không có gì, chị không trở về nhà, người trong nhà sẽ lo lắng." Tả Khinh Hoan hướng Tần Vãn Thư cười an ủi, cố gắng làm cho bản thân cười tự nhiên hơn một chút.
"Chị sẽ xử lý mọi chuyện trong nhà cho tốt, em chờ chị trở lại." Tần Vãn Thư thực ôn nhu nhìn Tả Khinh Hoan kiên định nói.
"Được, em chờ chị trở về." Tả Khinh Hoan gật đầu, nàng tin tưởng Tần Vãn Thư sẽ trở lại bên mình, chỉ là trong lòng vẫn có chút lo lắng. Đó là một gia tộc khổng lồ, còn có Tần Vãn Thư vẫn là người được mọi sủng ái trong nhà, bọn họ có lẽ sẽ không chấp nhận mối quan hệ của hai người.
Lý Hâm nghe cuộc đối thoại của hai người ngồi sau, trong lòng không hiểu cảm thấy có chút buồn bực, nhớ tới bản thân năm đó xuất quỹ, cũng làm cho gia đình hỗn loạn, sau đó bị đuổi ra khỏi cửa. Nếu không phải bản thân nhiều năm buông thả và sa ngã, người trong nhà cũng sẽ không nhanh chóng thỏa hiệp, chỉ là một gia đình bình thường đã như vậy, huống chi danh môn vọng tộc như Tần gia, nghĩ đến, tương lai của các nàng sẽ còn nhiều trở ngại. Chỉ mong Tần Vãn Thư không giống như những nữ nhân bình thường khác, hy vọng nàng đủ mạnh mẽ, mạnh mẽ có thể duy trì tình yêu của hai người, mà đương sự nhân như Tả Khinh Hoan bề ngoài không có việc gì miễn cưỡng tươi cười, trong lòng sợ là càng khó chịu hơn.
Tả Khinh Hoan cỡ nào hy vọng, chiếc xe này vẫn chạy hoài chạy mãi, đến một địa phương không thể xác định, như vậy mình và Tần Vãn Thư sẽ không cần chia ly, thế nhưng hiện thực lại là hiện thực, xe rất nhanh đã chạy đến trước cửa nhà.
Tần Hải thân sĩ xuống xe mở cửa, giúp nàng xuống xe, kiểu cách phục vụ quý tộc như vậy, làm cho Tả Khinh Hoan trong lòng có chút xót xa.
Tần Vãn Thư cũng xuống xe, vươn tay ôm lấy Tả Khinh Hoan, trong lòng thập phần không muốn cũng không đành lòng.
"Đáp ứng chị chăm sóc tốt bản thân, chị sẽ lấy thời gian nhanh nhất xử lý tốt mọi chuyện." Tần Vãn Thư hứa hẹn với Tả Khinh Hoan.
"Ừ." Tả Khinh Hoan gật đầu, nàng không muốn làm cho Tần Vãn Thư lo lắng, chờ nàng trở lại, là việc duy nhất Tả Khinh Hoan có thể làm bây giờ.
"Chị đi về trước." Tần Vãn Thư cảm giác Tả Khinh Hoan ôm mình rất chặt, sau đó không thể không chậm rãi thả tay ra.
"Bọn họ đi rồi, đừng nhìn nữa." Lý Hâm không đành lòng, mở miệng khuyên Tả Khinh Hoan vẫn đang chăm chú nhìn về phía Tần Vãn Thư vừa rời đi, cảm thấy Tả Khinh Hoan hiện tại lẻ loi, rất tội nghiệp.
"Chi ấy sẽ trở về." Tả Khinh Hoan kiên định nói với Lý Hâm, cố gắng tiêu diệt cảm giác mất mác trên người mình.
"Ừ." Cũng không biết Tả Khinh Hoan lấy đâu ra tự tin, Lý Hâm cảm thấy chuyện này không dễ dàng như vậy, nếu dễ dàng mà nói, nơi đó sẽ không phải là Tần gia, thế nhưng người kia là Tần Vãn Thư, không chừng sẽ có chuyển cơ. Chẳng qua Tần gia coi như nói đạo nghĩa, có thể đợi đến khi Tả Khinh Hoan xuất viện mới mời Tần đại tiểu thư về nhà.
"Đại tiểu thư, lão gia gần nhất tâm tình không tốt chút nào, ăn cái gì cũng không ngon, gầy mòn không ít." Tần Hải nhìn hình ảnh trong kính của Tần Vãn Thư nói, đại tiểu thư là hài tử hiếu thuận, từ nhỏ đã không để người khác lo lắng, chuyện này vẫn là lần đầu tiên.
Tần Vãn Thư trầm mặc trong chốc lát.
"Hải thúc, chú cảm thấy tôi làm sai sao?" Tần Vãn Thư hỏi.
"Tóm lại là không phù hợp với lẽ thường." Tần Hải nghĩ đại tiểu thư là người tốt như vậy, đáng giá nên được nam nhân tốt quý trọng yêu thương, cùng một chỗ với nữ nhân không thích đáng.
"Hải thúc, có bao giờ chú gặp phải một hai chuyện tình, đã làm sai mà vẫn còn muốn tiếp tục kiên trì không?" Tần Vãn Thư hỏi.
Tần Hải lặng lẽ, lão gia cũng từng cho mình lựa chọn khác, thế nhưng bản thân như trước kiên trì muốn làm tài xế cho lão gia, những người khác làm sao không cảm thấy bản thân mình làm sai đây?
"Thế nhưng, lão gia không giống ta dễ bị thuyết phục như vậy." Tần Hải nói, đại tiểu thư là một người thông minh, tâm so với kẻ khác đều thanh tịnh hơn, nhất định là có lý do chính đáng, nhưng mà lão gia quả quyết sẽ không tiếp nhận lý do như vậy.
"Trở về rồi, cùng gia gia đến thư phòng pha trà đi." Tần Chính gặp Tần Vãn Thư về nhà, lập tức gọi nàng cùng đến phòng sách.
"Dạ." Tần Vãn Thư giống như trước đây, theo Tần Chính đến thư phòng trưng bày đồ cổ, nơi này chính là nơi mình từng thích đi nhất.
Tần Vãn Thư pha trà, Tần Chính nhìn động tác của tôn nữ vẫn không nói được một lời.
"Khi còn nhỏ, gia gia thích nhất ôm con ngồi trên đầu gối, dạy con phân biệt đồ cổ, khi còn nhỏ, chỉ có con là thông minh nhất, nghe lời nhất." Qua hồi lâu, Tần Chính mới cầm chén trà lên, cảm thán nói.
"Là gia gia biết cách dạy dỗ." Tần Vãn Thư mỉm cười nói, gia gia yêu thương mình, bản thân làm sao không biết, nhưng mà chuyện này vô luận như thế nào, bản thân cũng sẽ không thỏa hiệp.
"Con cũng là đứa để gia gia đắc ý và yên tâm nhất, chuyện này, làm cho gia gia rất bất ngờ, cũng rất thương tâm." Tần Chính dùng chính sách dụ dỗ.
"Gia gia, xin lỗi, khiến ông thất vọng." Tần Vãn Thư hổ thẹn nói.
"Chuyện gì quá khứ để nó trở thành quá khứ, không nên tiếp tục hồ đồ, gia gia vẫn như cũ là người hiểu rõ con nhất." Vãn Thư tuyệt đối không thể bị nữ nhân không trong sạch kia hủy hoại, chỉ cần tôn nữ có thể quay đầu, tất cả chuyện cũ đều có thể không nhắc lại.
"Gia gia, ông là người hiểu rõ con nhất, từ nhỏ đến lớn, con chưa bao giờ hồ đồ, phàm là chuyện đã quyết định, đều rất nghiêm túc." Tần Vãn Thư nhìn lại Tần Chính, ánh mắt không chút né tránh, mà là cực kỳ nghiêm túc pha chút thận trọng.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna