Google.com.vn Đọc truyện Online

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 89 + 90

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 89 - Tranh đấu

Từ nhỏ đến lớn, Tần Vãn Thư luôn là người cực kỳ kiên định, không dễ dàng bị dụ dỗ, không làm những chuyện trái ngược, thế nhưng càng hiểu rõ tâm tính của Tần Vãn Thư, chân mày của Tần Chính càng nhăn lại chặt hơn.
"Làm cho mọi người thất vọng cũng không quan tâm sao?" Tần Chính hỏi.
"Con người khi sống, vừa nên vì người khác vừa nên vì bản thân, lần này coi như là sự ích kỷ và tùy hứng của Vãn Thư." Tần Vãn Thư mỉm cười mà nói, số người hoặc đồ vật mà bản thân để ý không nhiều lắm, Tả Khinh Hoan, chính là không thể để vuột mất.
"Nữ nhân đó rốt cuộc có chỗ nào tốt, có thể cho con mê muội như vậy, có thể làm cho con buông tha đạo lý truyền thống đi thích một nữ nhân?" Tần Chính không thể hiểu nổi, hắn và Lâm Tĩnh Nhàn giống nhau không thể lý giải tình cảm này.
"Tốt hay không tốt, có quan hệ gì chứ, quan trọng nhất là, con và em ấy chung sống rất vui vẻ, những lúc ở chung với em ấy, con mới cảm giác được mình là một người bình thường." Tần Vãn Thư cho tới bây giờ đều không thích bị người khác đặt ở trên cao, chỗ cao thì sợ lạnh.
"Từ nhỏ giáo dục cho con, cho tới bây giờ cũng không làm cho con thành một người bình thường, con là tôn nữ của Tần Chính ta, là nữ nhi đáng kiêu ngạo nhất ở Tần gia, phẩm chất cao thượng, không nên làm cho một người không đáng làm ô nhiễm nhân sinh của con." Nếu người kia đủ xứng đôi với tôn nữ nhà mình thì thôi, nhưng mà người kia căn bản không xứng với nàng. Trong mắt của Tần Chính, nữ nhân có xuất thân như Tả Khinh Hoan giống như một vết bẩn bám vào người Tần Vãn Thư.
"Con cũng biết toàn bộ an bày của gia gia đều là vì tốt cho con, thế nhưng con đường tương lai rất dài, con không muốn mỗi một lần đều đi theo con đường bằng phẳng do gia gia trải sẵn, có thể con đường mà con chọn là đường vòng, thế nhưng chí ít là do chính bản thân con tự chọn, để con tự mình trải nghiệm. Người có thể đồng hành suốt đời với con, hẳn là do con tự mình tuyển chọn càng thích hợp hơn, để thời gian nghiệm chứng lựa chọn của con là đúng hay sai. Không thể đạt được vĩnh viễn là một loại vướng bận, trong lòng gia gia cho đến nay cũng không có người làm cho ngài nhớ mãi không quên sao?" Tần Vãn Thư dùng tình cảm lung lạc Tần Chính, nói đạo lý, cho dù bản thân có lý đến mức nào đi nữa, cũng không thuyết phục được Tần Chính chỉ có thể dùng tình thuyết phục. Tuy gia gia lúc nào cũng nói yêu nhất là nãi nãi, đó chỉ là lý do thoái thác của trưởng bối (bề trên) đối với hậu bối (thế hệ sau), Tần Vãn Thư biết, trong lòng gia gia vẫn còn khúc mắc.
Tần Chính lặng lẽ trong chốc lát.
"Người khiến con bận tâm, cũng không có nghĩa là người thích hợp với con nhất." Chân mày của Tần Chính càng nhíu chặt hơn.
"Thích hợp hay không, chỉ có bản thân con mới biết, giống như Hàn Sĩ Bân, nhìn bề ngoài thì thích hợp, chỉ có con mới biết được, hắn tuyệt đối không thích hợp." Tần Vãn Thư mỉm cười hồi đáp.
"Hai người đều là nữ nhân như thế nào có thể xứng đôi, hơn nữa cũng không lâu dài được." Tần Chính nghĩ chuyện nữ nhân và nữ nhân cùng một chỗ là trò cười, thế nhưng Tần Chính lại không tìm được lý do hữu lực để thuyết phục Tần Vãn Thư.
"Nếu có thể lâu dài, con nghĩ gia gia sẽ chúc phúc cho chúng con, nếu không thể dài lâu, khi đó chẳng phải là chuyện mà ngài mong muốn sao?" Tần Vãn Thư hỏi ngược lại.
Tần Chính bị dồn vào thế bí không nói nên lời, có chút tức giận.
"Con khẳng định muốn làm như thế?" Tần Chính hỏi lại lần nữa, mong muốn có được một đáp án khác, hắn cho rằng Tần Vãn Thư một mực ngụy biện ngựa trắng không phải ngựa, rõ ràng là sai thế nhưng vẫn còn cố gắng cãi chày cãi cối.
"Dạ." Tần Vãn Thư gật đầu.
"Nếu như phải chọn giữa Tần gia và cô ta thì sao?"
"Con không cảm thấy giữa hai bên tồn tại mâu thuẫn." Thế nhưng nếu như người nhà không thể chấp nhận người mà mình lựa chọn, nàng sẽ nghiêng về Tả Khinh Hoan, bởi vì nàng biết, dựa vào sự yêu thương không vụ lợi của gia đình, sớm muộn gì cũng thỏa hiệp, tuy rằng phương pháp này có chút ích kỷ, thậm chí có chút bất hiếu, thế nhưng gia gia còn có rất nhiều con cháu, mà Tả Khinh Hoan chỉ có một mình mình, không thể phụ nàng.
"Nếu như nhất định phải lựa?" Tần Chính tiếp tục giằng co ở vấn đề này.
"Kỳ thực vấn đề này rất giống như hỏi cánh tay trái quan trọng hơn hay cánh tay phải quan trọng hơn, thế nhưng vì sao phải cắt đứt một bên mới vừa lòng? Bất luận là bên nào bị chặt đứt, người bị đau đều là con, gia gia sẽ không tàn nhẫn với con vậy chứ." Tần Vãn Thư tuyệt đối không nói thẳng ra đáp án chôn kín trong lòng, dù sao nàng vẫn còn cố kỵ cảm thụ của gia gia.
"Cô ta quan trọng như vậy sao?" Một mình Tả Khinh Hoan lại có thể ngang bằng với cả một gia tộc sao?
Tần Vãn Thư gật đầu.
"Cô ta coi trọng chỉ là cái tên Tần Vãn Thư, là toàn bộ vật chất mà Tần gia cho con, nếu như Tần gia thu hồi tất cả, con nghĩ cô ta còn thích con không?" Tần Chính hỏi ngược lại.
"Em ấy có thể vì con mà chết, đã chứng minh, so với những thứ khác con quan trọng hơn." Tần Vãn Thư đối với điểm này hoàn toàn không có một chút nghi ngờ.
"Tốt, ta sẽ lấy lại mọi thứ của con, con không được sử dụng bất cứ năng lực nào của Tần gia cho con, khi con lựa chọn cô ta, là lúc con mất đi quyền lợi kế thừa gia sản Tần gia, càng không có tư cách dùng sự giáo dục của Tần gia, vô luận như thế nào ta đều sẽ không đồng ý mối quan hệ này." Sự cung cấp của Tần gia đối với Tần Vãn Thư làm cho nàng luôn rộng rãi về mặt tiền bạc, thế nhưng loại hào phóng này tạo thành trạng thái lúc nào cũng bị lệ thuộc vào sự giàu sang, nếu có một ngày mất đi chỗ dựa này, Tần Chính tin tưởng Tần Vãn Thư sẽ không thể thích ứng, Tần Chính muốn dùng nhược điểm đó để ép Tần Vãn Thư vào khuôn khổ.
"Gia gia, xin lỗi, làm cho ngài thất vọng, thế nhưng vô luận như thế nào con cũng không bỏ rời em ấy." Tần Vãn Thư như trước rất kiên định lặp lại lập trường của mình.
"Con đi ra ngoài ngay, hai ngày này tạm thời ở nhà từ từ suy nghĩ cho kỹ." Tần Chính có chút mệt mỏi, xoa nhẹ hai bên thái dương, có chút đau đầu, hắn đột nhiên nghĩ ra, có thể trên người Vãn Thư tìm không ra điểm đột phá.
"Bồ thật là điềm tĩnh, kỳ thực mình vẫn nghĩ bồ là một người kiên cường, nếu bây giờ đổi lại là mình, mình nghĩ bản thân sẽ cấp bách đến độ muốn điên lên." Lý Hâm nghĩ bản thân lúc yêu luôn luôn đặc biệt yếu đuối và vô năng.
"Nếu có người bảo hộ, ai lại nguyện ý một mình kiên cường chứ?" Tả Khinh Hoan cười hỏi ngược lại, có đôi khi sự kiên cường là do hoàn cảnh đưa đẩy.
"Mình hy vọng, lần này, Tần Vãn Thư có thể bảo vệ bồ." Mà sẽ không làm cho Tả Khinh Hoan một mình ở nơi này ra vẻ kiên cường, nhìn thấy trong ngực mình cũng khó chịu không kém.
"Chị ấy đã nói ra thì sẽ nhất định làm được." Đối với Tần Vãn Thư, Tả Khinh Hoan luôn có tự tin, Tần Vãn Thư là một nữ nhân có tâm hồn mạnh mẽ, không giống những nữ nhân khác, chỉ là cho dù mạnh mẽ đến đâu, người nhà và mình, luôn luôn là một nan đề.
"Bồ, khẳng định không có việc gì?" Lý Hâm lo lắng hỏi lại một lần nữa, bệnh viện đã gọi vài cú điện thoại hối thúc mình quay lại. Nàng rất lo cho Tả Khinh Hoan, dù sao khi bị Nghiêm Nhược Vấn vứt bỏ, là Tả Khinh Hoan ở bên cạnh chiếu cố và an ủi mình, bây giờ bỏ lại Tả Khinh Hoan, nàng cảm thấy lương tâm bất an, thế nhưng buổi chiều còn có một ca phẫu thuật, mạng người quan trọng, Lý Hâm rất khó xử.
"Mình không sao, bồ quay về bệnh viện trước đi." Tả Khinh Hoan biết Lý Hâm khó xử, nàng có lòng là tốt rồi.
"Thật không?" Lý Hâm không chắc chắn hỏi lại lần nữa.
"Thật mà, mình lại không phải thất tình, bồ nhì nhằng cái gì?" Tả Khinh Hoan nhíu mày hỏi ngược lại.
"Được rồi, mình đi, có việc thì gọi điện thoại cho mình." Lý Hâm thấy Tả Khinh Hoan thoạt nhìn tựa như không có việc gì, mới yên tâm ly khai.
Tả Khinh Hoan đợi Lý Hâm đi rồi, mới ngồi bệt xuống đất, cuộn thành một đoàn. Kỳ thật nàng là một người cực kỳ không có cảm giác an toàn, khi còn bé, Tả Diễm luôn vì một ít người vớ vẩn bỏ rơi mình, bị vứt bỏ vô số lần, làm cho Tả Khinh Hoan đối với giá trị tồn tại của bản thân sinh ra hoài nghi. Tả Khinh Hoan rất sợ Tần gia bắt buộc Tần Vãn Thư lựa chọn giữa bản thân và Tần gia, Tả Khinh Hoan không thể xác định phân lượng của mình có thể cùng Tần Vãn Thư chống lại toàn bộ đại gia tộc đó hay không, tuy rằng nàng biết Tần Vãn Thư và Tả Diễm không giống nhau, nhưng cảm giác bất an này vẫn thủy chung tồn tại trong lòng.
Tả Khinh Hoan đợi Tần Vãn Thư trở về, mỗi một phút đồng hồ đều khó chịu khiến cho nàng muốn khóc.

Chương 90 - Nữ nhân khi yêu

Tả Khinh Hoan sợ nhất là phải chờ đợi, đặc biệt là đợi chờ trong mỏi mòn.
Không biết ngồi dưới đất bao lâu, trời lúc nào thì tối, Tả Khinh Hoan không biết, cũng không muốn bật đèn, trong phòng tối như mực, trống vắng quạnh quẽ giống như không có ai.
Tiếng chuông di động vang lên, Tả Khinh Hoan nhanh tay vội chân bắt lấy điện thoại, trời biết, trong lòng nàng gấp gáp như thế nào.
"Đang làm gì vậy?" Trong di động truyền đến âm thanh ôn nhu của Tần Vãn Thư, giọng nói của nàng luôn làm cho Tả Khinh Hoan an lòng.
"Đang nhớ tới chị." Tả Khinh Hoan muốn đứng lên, nhưng phát hiện bản thân không biết ngồi dưới đất bao lâu, đôi chân tê rần mang đến đau đớn như bị kim châm, nhưng nàng cố gắng nhẫn nhịn, so với sự dằn vặt trong tâm hồn, sự đau đớn của cơ thể ngược lại có thể làm cho trái tim đạt được cảm giác an ủi lệch lạc, tình huống này có chút giống như một loại tự ngược.
"Chị cũng nhớ em." Tần Vãn Thư mỉm cười, trong nhất thời, tự nhiên sinh ra nỗi niềm tương tư, thì ra phân lượng của người kia đã trở nên quan trọng hơn rất nhiều so với tưởng tượng của mình.
"Tần Vãn Thư, chị yêu em không?" Tả Khinh Hoan hỏi, không biết vì sao, lúc hỏi, trái tim sẽ có cảm giác đau đớn.
"Yêu." Tần Vãn Thư trầm mặc một lúc, sau đó thận trọng trả lời.
Tả Khinh Hoan khẽ cười, giữ im lặng một lúc lâu, vô luận kết quả lựa chọn của Tần Vãn Thư là gì nàng cũng không trách, mặc dù bản thân bị bỏ rơi vẫn cảm thấy đáng giá. Tả Khinh Hoan bỗng nhiên có chút thấu hiểu vì cái gì Tả Diễm và Lý Hâm trở nên yếu đuối vô năng trong tình yêu.
"Gia gia bắt chị ở nhà với ông hai ngày, sau hai ngày chị sẽ trở lại." Tần Vãn Thư giải thích, nàng không nghĩ làm cho Tả Khinh Hoan lo lắng.
"Tần Vãn Thư, em không nghĩ trở thành gánh nặng của chị, lựa chọn ra sao, em luôn ủng hộ chị." Tả Khinh Hoan chậm rãi mở miệng, cố gắng làm cho giọng nói của mình không trở nên nặng nề.
"Ngốc, phải tin tưởng người yêu của em." Tần Vãn Thư có chút đau lòng, nàng biết Tả Khinh Hoan không phải không tin mình, mà là không dám tin vào mức độ quan trọng của bản thân đối với mình.
"Em chờ chị trở về." Lúc Tả Khinh Hoan nói ra những lời này, nước mắt trượt dài xuống, rốt cuộc có một người, vô luận như thế nào cũng không bỏ rơi mình.
"Tất nhiên. Chị đánh đàn cho em nghe được không?" Tần Vãn Thư hỏi, nàng còn chưa muốn tắt máy, nhưng dây dưa ở mấy lời ân ái này không phải là phong cách của Tần Vãn Thư, tình cảm của nàng vĩnh viễn đều là nội liễm kiên định.
"Ừ." Tả Khinh Hoan nước mắt lưng tròng, mỉm cười gật đầu.
Tần Vãn Thư đặt điện thoại xuống, ngón tay nhẹ nhàng di chuyển trên những phím đàn đen trắng, tiếng đàn uyển chuyển thong dong vang lên, xuyên qua di động, rơi vào tai Tả Khinh Hoan, nàng phát hiện bản thân dường như nóng lên, Tần Vãn Thư nhất định là tình nhân hoàn mỹ nhất và lãng mạn nhất trên đời.
Tần Vãn Thư rất nghiêm túc tập trung đàn, nàng giống như cảm giác được Tả Khinh Hoan đang dựa vào tường, dùng ánh mắt nóng rực trực tiếp ngắm nhìn bộ dáng đánh đàn của mình. Khi đó trong mắt Tả Khinh Hoan chỉ có một mình mình, trong lòng lập tức có cảm giác viên mãn, lúc yêu, vĩnh viễn cũng không muốn làm cho mình và đối phương cảm thấy cô đơn.
Tả Khinh Hoan có thể tưởng tượng ra biểu tình tao nhã của Tần Vãn Thư, ngón tay thon dài xinh đẹp ở trên các phím đàn không ngừng khiêu vũ, nữ nhân làm cho mình mê luyến không dứt kia, mỗi một nụ cười và tế tiết của nàng đều thật sâu khắc vào trong lòng Tả Khinh Hoan.
Lâm Tĩnh Nhàn không biết khi nào thì bước vào phòng, thấy biểu tình nhu hòa mang theo thản nhiên hạnh phúc của nữ nhi khi đánh đàn, rất đẹp, ngay cả bản thân mình cũng chưa từng nhìn thấy. Cả đời Lâm Tĩnh Nhàn chuyện hạnh phúc nhất, chính là gả cho ba ba của Tần Vãn Thư, nam nhân thật thà hiền lành kia, mà chuyện thỏa mãn nhất, là vì hắn sinh được 3 đứa con, trong đó kiêu ngạo nhất chính là nữ nhi duy nhất Tần Vãn Thư, hy vọng lớn nhất của nàng là 3 đứa nhỏ đều có thể hạnh phúc.
Tần Vãn Thư mới sinh ra đã không giống những đứa trẻ khác, trừ bỏ mới từ trong bụng mẹ chui ra lanh lảnh khóc một tiếng xong, sau đó rất ít khóc, không khóc cũng không quậy phá, làm cho người ta an tâm, không giống những đứa bé khác hay làm khổ mẫu thân, người ta đều nói đây là đứa bé biết yêu thương mẫu thân. Khi còn bé Tần Vãn Thư đã rất xinh đẹp, Lâm Tĩnh Nhàn luôn cảm thấy kiêu ngạo. Trên thực tế, ngay cả lúc hài tử này trưởng thành, cảm giác kiêu ngạo đó, không giảm ngược lại còn tăng thêm, nàng ưu tú làm cho mẫu thân đều cảm thấy nói không nên lời, nhưng đồng thời cũng có chút tiếc nuối, dưới sự dạy dỗ nghiêm khắc của công công, hài tử vốn nhu thuận, càng thêm khắc chế hỉ nộ ái ố của bản thân, kiềm chế đến mức làm cho Lâm Tĩnh Nhàn thấy đau lòng và tiếc nuối. Hài tử này nhu thuận nhưng chưa bao giờ thích dán lấy người khác, hài tử không thích bám theo mẫu thân sẽ khiến cho người làm mẹ có chút mất mát. Nàng phản nghịch và kiên định nói cho mọi người trong nhà, bản thân cùng một nữ nhân có quan hệ, đây vẫn là lần đầu tiên, Lâm Tĩnh Nhàn không đành lòng cự tuyệt, nhưng vì sao người kia cố tình là một nữ tử, điều này làm cho Lâm Tĩnh Nhàn thực lo lắng.
Tần Vãn Thư ngừng lại, nhìn vào đồng hồ đeo tay, mới phát hiện mình đàn đã lâu.
"Đàn lâu như vậy, bắt em chịu đựng." Tần Vãn Thư cầm di động đặt ở bên tai ôn nhu nói, còn chưa tận hứng, bắt lỗ tai của Tả Khinh Hoan chịu tội.
"Không có gì, nghe tiếng đàn của chị, trong lòng em sẽ cảm thấy bình yên, đêm nay sẽ không một mình mất ngủ." Tả Khinh Hoan vừa cười vừa nói, nàng vẫn không có đưa điện thoại ra xa, cái máy đã nóng hầm hập, nhưng Tả Khinh Hoan vẫn luyến tiếc buông nó ra.
"Khuya rồi, đi ngủ đi, đáp ứng chị, hai ngày này cố gắng chăm sóc tốt bản thân, qua hai ngày chị nhất định phải nhìn thấy một Tả Khinh Hoan xinh đẹp." Tần Vãn Thư cười nói.
"Được." Tả Khinh Hoan gật đầu, nàng có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân.
Tần Vãn Thư nói chuyện điện thoại xong, mới phát hiện mụ mụ của mình.
"Mẹ, tới lâu không?" Tần Vãn Thư hỏi Lâm Tĩnh Nhàn, mụ mụ luôn ngủ sớm đến bây giờ còn chưa ngủ, xem ra cũng là do chuyện của mình làm cho nàng buồn rầu.
"Không lâu lắm. Vãn Thư lúc còn rất nhỏ, mụ mụ luôn nghĩ, rốt cuộc là nam tử như thế nào mới có khả năng chung sống với Vãn Thư của chúng ta? Sau đó, lúc con đưa Sĩ Bân về nhà, ta cảm thấy hài tử đó tuy xuất sắc, nhưng không biết vì sao, vẫn cảm thấy còn thiếu chút gì. Bây giờ mới hiểu, Sĩ Bân không thể làm cho con có được biểu tình nhu hòa như thế, cô gái để con ái mộ là người như thế nào đây?" Lâm Tĩnh Nhàn hỏi.
"Bộ dáng của em ấy khuynh thành thoát tục, đáng tiếc hiện tại tóc ngắn, bằng không mẫu thân nhìn thấy chắc chắn cảm thấy em ấy giống như là tiên nữ hạ phàm. Có chút tùy hứng, có chút mẫn cảm, là một hài tử rất thích bám lấy người khác, cùng em ấy ở chung, không phải kiềm chế, sẽ làm cho con vừa thư thái vừa tự tại. Em ấy nếu thấy mẹ hơn phân nửa sẽ thẹn thùng, nói không chừng, sẽ cực kỳ thích mẹ, vì em ấy là hài tử khuyết thiếu tình thương của mẫu thân, khi còn nhỏ trải qua cuộc sống cơ khổ, nhưng rất kiên cường và lạc quan, luôn cố gắng thay đổi số phận, nếu em ấy sinh ở một gia đình có hoàn cảnh giống nhà ta, em ấy nhất định xuất sắc không thua gì Vãn Thư." Khi Tần Vãn Thư nói đến Tả Khinh Hoan, ngữ khí cực kỳ ôn nhu.
"Vậy sao? Có cơ hội để mẹ gặp mặt cô ta." Lâm Tĩnh Nhàn nghe vậy, có lẽ nàng không hiểu tình cảm của Vãn Thư và cô gái kia, thế nhưng chỉ cần dựa vào sự sủng ái của Vãn Thư đối hài tử đó, thông qua sự tán dương và tình cảm bộc lộ ra ngoài, nên gặp mặt một lần. Tần Vãn Thư thật là hiểu rõ mẫu thân của mình, Lâm Tĩnh Nhàn rất tốt bụng, tấm lòng cũng mềm mại, nàng nhất định không làm khó mình và Tả Khinh Hoan. Dù sao Tả Khinh Hoan thoáng nhìn chính là hài tử làm cho người ta đau lòng, mẫu thân có lẽ luôn hy vọng có một nữ nhi giống như Tả Khinh Hoan, bởi vì Tả Khinh Hoan nhìn thoáng qua giống một người thích thân mật với mẫu thân, không giống bản thân mình, tình cảm không quá nhiệt tình, tình yêu là thế, tình thân cũng là thế.
"Sẽ có cơ hội." Tần Vãn Thư vừa cười vừa nói, phỏng chừng nếu nói với Tả Khinh Hoan, nàng nhất định chờ tóc mình dài ra một chút mới dám gặp mặt mụ mụ, nha đầu đó đối với hình tượng hiện tại không chút nào hài lòng.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna