Google.com.vn Đọc truyện Online

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 91 + 92

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 91 - Thường gia

"Đi ra cánh cửa này, con không bao giờ là Tần gia đại tiểu thư nữa, chỉ là một người bình thường." Tần Chính hỏi Tần Vãn Thư.
"Gia gia, lòng con đã quyết ý." Tần Vãn Thư gật đầu, đã ba ngày, người đang đợi mình chắc chắn sốt ruột lắm rồi.
"Được, con đi đi." Tần Chính không phải không thể dùng thủ đoạn cưỡng chế chia rẽ các nàng, nhưng càng cứng rắn ép buộc, càng tạo thành phản ứng ngược, cái gọi là công thành vi hạ, công tâm vi thượng (công tâm là thượng sách, công thành là hạ sách), miễn cưỡng công thành, sẽ bị lưỡng bại câu thương (hai bên cùng bị thiệt hại), Tần Chính đã sống đến tuổi này, điểm đạo lý ấy dĩ nhiên là thấu hiểu, hắn không nghĩ làm mất đi sự kính ngưỡng của tôn nữ nhiều năm qua đối với mình.
"Cám ơn gia gia." Tần Vãn Thư xin lỗi nói xong, liền xoay người ly khai Tần gia.
"Ba...." Lâm Tĩnh Nhàn muốn nói lại thôi, từ nhỏ đến lớn luôn dành cho Vãn Thư những thứ tốt nhất, hiện giờ cái gì cũng không cho nàng mang theo, tuy cảm thấy Vãn Thư sẽ không để bản thân chịu khổ, nhưng tóm lại vẫn đau lòng.
"Ta không phải cũng rất đau lòng sao, chính vì đau lòng mới không để nàng tự hủy tương lai của mình." Tần Chính nói xong, ngón tay nhẹ nhàng có quy luật gõ lên mặt bàn, đây là thói quen trước khi hắn nghiêm túc dự mưu một chuyện quan trọng gì đó. Trên người Vãn Thư không có khe hở, không có nghĩa là ở Tả Khinh Hoan không có điểm đột phá.
Lâm Tĩnh Nhàn im lặng, nàng biết công công sẽ không dễ dàng thỏa hiệp, trên thực tế, Vãn Thư là do một tay công công bồi dưỡng trưởng thành, dựa theo tính tình mà nói, có trình độ tương tự nhất định, đã quyết định chuyện gì đều sẽ cực kỳ kiên trì, không dễ dàng thỏa hiệp.
Tần Đằng lái xe đưa Tần Vãn Thư rời khỏi Tần trạch.
"Tỷ, em mở thêm vài tài khoản...." Tần Đằng tuy cảm thấy Tả Khinh Hoan không đáng để tỷ tỷ hy sinh như vậy, nhưng đây là quyết định của tỷ tỷ, hắn sẽ ủng hộ nàng vô điều kiện.
"Không cần, chị đáp ứng gia gia, sẽ không dùng đến một xu của Tần gia, cũng không sử dụng năng lực mà Tần gia đã cho." Tần Vãn Thư là một người giữ chữ tín, sẽ không làm những chuyện bằng mặt không bằng lòng, hơn nữa, nàng cũng muốn xem bản thân mình có thể sống giống một người bình thường hay không.
"Được rồi, chỉ cần có việc gì thì cứ nói với em." Tần Đằng hiểu, tỷ tỷ nhà mình luôn là một người nói một không nói hai.
Tần Vãn Thư gật đầu, nhưng mà đại khái cũng không nhờ đến, Tần Đằng cũng mang họ Tần, coi như là tài sản thuộc sở hữu Tần gia.
Tả Khinh Hoan cố gắng làm cho cảm xúc của bản thân không quá kích động, chăm sóc bản thân thật tốt tiếp tục cuộc sống bình thường. Tuy ngoài mặt thoạt nhìn, Tả Khinh Hoan cùng với ngày thường không có gì khác biệt, nhưng chỉ có tự thân nàng biết, mình cùng trước đây hoàn toàn bất đồng. Tả Khinh Hoan của trước kia một mình ăn no, toàn gia không đói bụng, không hề lo lắng, thế nhưng Tả Khinh Hoan của hiện tại, luôn có một người để cho nàng canh cánh trong lòng.
Từ lâu Tả Khinh Hoan đã đưa chìa khóa cho Tần Vãn Thư, nàng không từ chối, Tả Khinh Hoan đã rất vui vẻ, thực hy vọng khi mình mở cửa ra, nữ nhân mà mình yêu nhất ngay tại bên trong, nhưng mà Tả Khinh Hoan gượng cười, Tần gia như thế nào dễ dàng thả Tần Vãn Thư ra như vậy chứ?
Tả Khinh Hoan mở khóa, đẩy cửa đi vào, lại nghe trong phòng bếp phát ra âm thanh <binh binh bang bang>, Tả Khinh Hoan giống như hỏa tiễn vọt vào phòng bếp, quả nhiên nhìn thấy bản thân mong nhớ ngày đêm Tần Vãn Thư, nước mắt trong phút chốc chảy xuống, nàng quả nhiên đã trở lại, nàng không làm cho mình chờ đợi quá lâu.
Tần Vãn Thư hướng về phía Tả Khinh Hoan, thân thủ ôm lấy Tả Khinh Hoan, nàng không muốn thấy người mình yêu rơi lệ, sẽ làm cho bản thân cảm thấy đau lòng.
"Tại sao lại khóc, nhìn thấy chị không vui sao?" Tần Vãn Thư mỉm cười hỏi Tả Khinh Hoan.
"Thật là vui, nước mắt không biết như thế nào liền chảy xuống." Tả Khinh Hoan vươn tay ôm Tần Vãn Thư, vùi mặt vào bờ vai nàng, tham lam thu lấy khí tức trên người Tần Vãn Thư, đó là khí tức làm cho bản thân cảm thấy ấm áp.
"Đừng khóc, Khinh Hoan tươi cười mới đẹp mắt nhất." Tần Vãn Thư thân thủ nhẹ nhàng lau nước mắt ở khóe mắt của Tả Khinh Hoan, còn nàng không nói lời nào, chỉ là chặt chẽ ôm lấy Tần Vãn Thư.
"Người nhà của chị thế nào đồng ý cho chị đi chứ? Sao không giống những kẻ có tiền khác, đụng phải tình huống này, sẽ nhốt hài tử nhà mình lại không phải sao?" Tả Khinh Hoan ôm Tần Vãn Thư một lúc, mới mở miệng hỏi.
"Gia gia không phải là người không phân biệt phải trái, tuy bây giờ ông còn không thể chấp nhận chúng ta, nhưng những chuyện quá mức ngang ngược, ông sẽ không làm, gia gia kỳ thật là một người đáng để kính trọng..."Tần Vãn Thư đơn giản tóm tắt quá trình cho Tả Khinh Hoan nghe.
"Cho nên ông chỉ đuổi chị ra khỏi nhà không cho chị mang theo bất kỳ thứ gì, không có mạnh mẽ ép buộc chúng ta xa nhau phải không?" Tả Khinh Hoan hỏi, nghĩ đến như vậy, Tần lão gia tử nhưng thật ra là một người biết phân biệt phải trái, cũng đúng, có thể nuôi dưỡng một người như Tần Vãn Thư có lẽ sẽ không tệ lắm, nhưng lực cản so với trong suy nghĩ rõ ràng ít hơn nhiều, Tả Khinh Hoan luôn cảm thấy chuyện này hẳn là không đơn giản như vậy mới đúng.
"Gần giống như vậy, hiện tại chị không phải là đại tiểu thư của Tần gia, sau này chỉ là một nữ nhân bình thường, chỉ sợ Khinh Hoan xem thường chị mà thôi." Tần Vãn Thư gật đầu nói.
Cho dù nói thu hồi hết thảy Tần gia cho Tần Vãn Thư, nhưng khí chất và hàm dưỡng đã hình thành trong con người nàng, như thế nào có thể thu hồi? Có vài thứ đã sớm dung hợp với Tần Vãn Thư, đã muốn trở thành một bộ phận không thể tách rời khỏi nàng.
"Sau này, em dưỡng chị được không? Chỉ sợ là nuôi không nổi." Tả Khinh Hoan rất biết tự lượng sức mình, dưỡng một người không khó, thế nhưng Tần Vãn Thư là một hài tử từ nhỏ ngụp lặn trong phú quý, Tả Khinh Hoan không dám xác định nuôi nổi nàng.
"Em nghĩ chị khó nuôi như vậy sao, sau này em làm chủ bên ngoài, chị làm chủ trong nhà, hết thảy dĩ thê vi thiên (xem vợ như trời)." Tần Vãn Thư vừa cười vừa nói.
"Thì ra chị muốn nấu cơm làm đồ ăn, muốn làm chủ trong nhà sao?" Tả Khinh Hoan lúc này mới chú ý tới phòng bếp bị Tần Vãn Thư biến thành một mảnh hỗn độn, giễu cợt hỏi, xem ra cũng có một số thứ Tần Vãn Thư không biết.
"Chỉ là hứng thú nhất thời..." Tần Vãn Thư có chút ngượng ngùng giải thích, bình thường thấy Tả Khinh Hoan tiện tay đã có thể làm ra vài món ăn sở trường cực ngon, bản thân nghĩ đến cảm thấy không khó, nên tiến vào phòng bếp thử xem, không ngờ, bận rộn đến mức tay chân hoảng loạn vô thố, hận không thể mọc thêm vài cánh tay để sử dụng, làm xong vài món nếu không cháy đen thùi lùi, thì là nửa chín nửa sống, nhìn thoáng qua vô cùng thê thảm, Tần Vãn Thư đột nhiên cảm thấy nữ nhân có thể vùng vẫy trong nhà bếp chính là người vĩ đại nhất.
"Bàn tay của Tần Vãn Thư chỉ dùng để nâng niu đồ cổ và đánh đàn thôi, như thế nào có thể dính vào nước chứ?" Tả Khinh Hoan cầm bàn tay của Tần Vãn Thư cẩn thận kiểm tra một lần, xác định nó vẫn hoàn hảo vô khuyết như lúc trước, mới yên tâm, nàng luyến tiếc làm cho đôi tay xinh đẹp của Tần Vãn Thư bị thương.
"Chị sau này có thể không còn có thể chạm vào đồ cổ và đàn dương cầm nữa." Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan xem đôi tay của mình như bảo bối, nhẹ giọng nói, đây đều là năng lực của Tần gia cho mình.
"Vậy cũng không thể để chúng bị thương, hai tay này bây giờ thuộc về em, chúng còn được dùng để chạm vào cơ thể của em, em không tin cơ thể của mình không thể sánh bằng đồ cổ và đàn dương cầm." Tả Khinh Hoan nghiêm túc nói. Trong lòng có chút tiếc nuối, nếu đôi tay của Tần Vãn Thư rốt cuộc không thể đụng tới đồ cổ, hẳn là sẽ rất đáng tiếc.
Tần Vãn Thư nhớ tới xúc cảm của ngón tay khi lướt qua làn da nhẵn nhụi như nhuyễn ngọc của Tả Khinh Hoan, mặt khẽ đỏ lên, nàng quả thực bị Tả Khinh Hoan chiều hư rồi.

Chương 92 - Dục vọng

"Vậy làm phiền em dọn dẹp, chị đến phòng khách chờ em." Tần Vãn Thư rút bàn tay bị Tả Khinh Hoan sờ soạng càng lúc càng trở nên ái muội, chạy khỏi phòng bếp, trở lại phòng khách, mới cảm giác tim đập có chút nhanh hơn, chẳng lẽ Tả Khinh Hoan rất có thiên phú trong lĩnh vực tán tỉnh.
Tả Khinh Hoan không khỏi nhếch lên khóe miệng, cười đến có vẻ gian tà, Tần Vãn Thư vẫn còn khá thẹn thùng trong chuyện này, còn đợi khai khiếu, hiện tại trước hết dọn dẹp phòng bếp một chút, còn phải điền đầy bao tử của cả hai, mới có sức lực *noãn bão tư dâm* (no cơm ấm cật, rậm rật suốt ngày).
Tả Khinh Hoan nhanh chóng thu thập phòng bếp bị Tần Vãn Thư biến thành một đống hỗn loạn, lựa chọn nấu hai chén mì ăn liền không tốn quá nhiều thời gian, nàng mỗi một phút đều hận không thể cùng Tần Vãn Thư ở chung một chỗ, tốt nhất là cùng nhau làm những việc mà người yêu nên làm, vậy đời người mới gọi là hoàn hảo.
Tần Vãn Thư ở phòng khách chờ không lâu, đã thấy Tả Khinh Hoan bưng ra hai chén mì bò thơm ngào ngạt.
"Sợ chị chờ lâu, đêm nay ăn mì được không?" Tả Khinh Hoan hỏi.
"Ừ." Nhìn những lát thịt bò ngon miệng, trứng chiên vàng óng, rau cải xanh biếc, thoạt nhìn đầy đủ sắc hương vị, làm cho Tần Vãn Thư cảm thấy đói bụng, ở Tần gia cho dù món ăn có thể thịnh soạn và mỹ vị hơn cũng không thể làm cho Tần Vãn Thư cảm giác ngon miệng như vậy, có lẽ là người ăn chung tạo nên sự khác biệt.
Tả Khinh Hoan vẫn đợi cho Tần Vãn Thư cầm đũa trước, sau đó đến lượt mình.
"Ăn quen không?" Tả Khinh Hoan hỏi.
"Ngon lắm." Tần Vãn Thư gật đầu, nàng thực thích cảm giác này, đây là hạnh phúc đơn giản lại bình thường.
Tả Khinh Hoan thế này mới nhiệt tình ăn mì trong chén của mình, giống người Nhật Bản khi ăn mì, muốn ăn thành tiếng, mới biểu lộ sự ngon miệng, Tần Vãn Thư nghe âm thanh do Tả Khinh Hoan tạo ra khi ăn mì, ý cười không khỏi lộ ra, cũng nghĩ xem thử ăn như vậy, có thể cảm thấy ngon hơn đâu, nhưng là Tần Vãn Thư thử như thế nào cũng không phát ra âm thanh, xem ra muốn dứt bỏ những thứ đã khắc sâu trên người cũng không phải là một chuyện dễ dàng.
"Khinh Hoan, ở chung với em, cảm giác được bản thân thay đổi." Trước đây, bản thân đối với dục vọng hoàn toàn thờ ơ, có thể ngay từ đầu, đã được thỏa mãn tất cả, cho nên nhu cầu giảm xuống. Tựa như việc ăn uống, từ nhỏ ăn đều là sơn trân hải vị, cho nên đối với chuyện ăn uống không hề quan tâm, ăn thứ gì cũng không có cảm giác thỏa mãn trong lòng, loại cảm giác này khi nhận thức Tả Khinh Hoan, hình như bỗng nhiên được tận tình khai phá, rõ ràng tài nấu nướng của Tả Khinh Hoan không bằng đầu bếp của Tần gia, thế nhưng cảm nhận tuyệt đối bất đồng.
"Thay đổi chỗ nào?" Tả Khinh Hoan dừng đũa hỏi Tần Vãn Thư, nàng không muốn Tần Vãn Thư thay đổi.
"Dục vọng nhiều hơn." Tần Vãn Thư nói chính là các loại nhu cầu thiết yếu của con người, giống như dục vọng ăn uống, tuyệt không nghĩ tới những lời này rất dễ bị một nữ nhân vốn không hề thuần khiết xuyên tạc.
Tả Khinh Hoan nghe vậy vô cùng ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Tần Vãn Thư, cười đến vẻ mặt cực kỳ ái muội, quả nhiên đang xuyên tạc, chẳng lẽ bị Lý Hâm nói trúng, nữ nhân 30 như lang, chẳng qua dục vọng càng nhiều càng tốt, mới có thể chịu được nhu cầu vô độ của mình.
"Đó là chuyện không thể nào tốt hơn, miễn cho nhiều lần đều khiến em chưa kịp thỏa mãn." Ánh mắt Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư nóng rực, Tả Khinh Hoan muốn qua loa chấm dứt bữa tối, nghĩ tới chút nữa cuộc sống về đêm hoạt sắc sinh hương, trong lòng có cỗ xung động không thể áp chế, thậm chí ngay cả giữa hai chân cũng tuôn trào một chút nóng bỏng. Dục vọng của nàng đối với Tần Vãn Thư mãnh liệt đến mức không thể tin được, đặc biệt là cảm giác tiểu biệt thắng tân hoan (chút xa cách còn hơn cả tân hôn), hận không thể lập tức đặt Tần Vãn Thư ở dưới thân dây dưa một phen.
Tần Vãn Thư nhìn ánh mắt ái muội của Tả Khinh Hoan, mới giật mình phát hiện bản thân vừa nói ra những lời ái muội và chủ động khiêu khích cỡ nào, đây đều là những chuyện thục nữ không nên nói, xấu hổ và cảm giác không quen làm cho nàng không dám nhìn Tả Khinh Hoan.
"Chị chính là nói đến chuyện ăn uống..." Tần Vãn Thư càng giải thích, càng có cảm giác giấu đầu lòi đuôi, giống như là càng sửa càng sai.
"Tần Vãn Thư, kỳ thực em rất thích dục vọng của chị đối với em càng lúc càng nhiều hơn..." Cơ thể Tả Khinh Hoan nghiêng về phía Tần Vãn Thư, đôi môi tựa hồ muốn dựa sát vào bên tai Tần Vãn Thư, bàn tay dưới bàn ăn quá phận di chuyển về phía đùi, chậm rãi hướng vào bên trong sờ soạng.
Tần Vãn Thư lập tức cảm giác được bàn tay xấu xa của Tả Khinh Hoan, bản năng kẹp chặt đôi chân, không cho nàng làm xằng làm bậy, nhưng động tác này lại làm cho bàn tay của Tả Khinh Hoan kẹp giữa hai chân, càng có vẻ ái muội hơn, làm cho Tần Vãn Thư mở ra cũng không được, tiếp tục kẹp chặt hơn cũng không đúng, hai người vẫn còn ngồi trên bàn ăn, nghĩ đến Tần Vãn Thư bên tai và gương mặt đều đỏ ửng lên.
"Đừng ở đây..." Tần Vãn Thư cự tuyệt, tuy có thể cảm giác cơ thể dưới sự khiêu khích của Tả Khinh Hoan đã nổi lên phản ứng động tình, thế nhưng trừ những khi ở trên giường, Tần Vãn Thư không thể thoải mái được.
"Được, chúng ta đợi lát nữa ở trên giường." Tả Khinh Hoan nghĩ tối nay còn có rất nhiều thời gian để thưởng thức, không vội nhất thời ăn trọn Tần Vãn Thư vào bụng, lập tức ngồi đàng hoàng lại, tiếc nuối rút lại bàn tay ở trên đùi Tần Vãn Thư.
Tả Khinh Hoan đứng dậy dọn chén đũa, còn Tần Vãn Thư lại cương cứng ngồi bên bàn ăn, áp chế ngọn lửa trong cơ thể bị Tả Khinh Hoan khiêu khích, thân thể càng ngày càng dễ bị Tả Khinh Hoan ảnh hưởng, rốt cuộc là tốt hay là xấu đây? Tần Vãn Thư cảm thấy mình nên trở về phòng đọc lại Đạo Đức kinh một lần nữa, kiềm chế thân thể và ngọn lửa trong người, giống như lời chú đã được cởi bỏ, một khi phóng thích thì không thể thu thập.
Tả Khinh Hoan rửa sạch tay, từ trong phòng bếp đi vào phòng ngủ, phát hiện Tần Vãn Thư ngồi ở đầu giường, đang đọc sách, Tả Khinh Hoan không tin giờ phút này Tần Vãn Thư còn có tâm trạng đọc sách. Khi nào thì mới có khả năng làm cho Tần Vãn Thư đối với phương diện này tích cực hơn đây, biến từ bị động thành chủ động? Xem ra, nhiệm vụ cao cả này, thật sự là vừa nặng nề vừa xa xôi. Bất quá Tần Vãn Thư rụt rè như vậy, lại có một phen tư vị khác, nghĩ đến bộ dáng muốn mà không dám, dục cự hoàn nghênh của Tần Vãn Thư, thực sự mê người đến mức câu động lòng người.
"Đạo Đức kinh có dạy chị phương pháp dùng âm bổ âm không?" Tả Khinh Hoan ngồi vào bên cạnh Tần Vãn Thư, từ phía sau ôm lấy nàng, đôi tay phủ lên bộ ngực của Tần Vãn Thư, đồng thời dùng cơ thể mềm mại của mình dựa sát vào nàng, nhẹ giọng hỏi.
"Nói bậy!" Tần Vãn Thư cảm giác được bộ ngực của mình bị Tả Khinh Hoan sờ nắn có chút cương cứng.
"Không có? Không bằng em dạy cho chị." Dùng âm bổ âm, hai người đều có thể bổ khuyết cho nhau, đôi môi của Tả Khinh Hoan dán lên cổ Tần Vãn Thư, cắn nhẹ, ngày mai có lẽ ở trên cổ sẽ lưu lại ấn ký tình yêu của mình.
"Em biết sao?" Tần Vãn Thư hỏi ngược lại, đều là nữ nhân, không lý do gì mỗi lần bản thân đều bị nha đầu này đùa bỡn đến không thể chống cự.
"Có thể hay không, sẽ biết sau, chúng ta tắm rửa trước không?" Tả Khinh Hoan thế nhưng thích ở trong phòng tắm, nhìn thấy hình ảnh thân mật của cả hai trong chiếc gương chiếu toàn thân, vừa nghĩ đến đã cảm thấy kích thích.
Tần Vãn Thư gật đầu, nàng thích trước khi làm chuyện đó, phải tắm rửa sạch sẽ.
Tần Vãn Thư đứng lên, Tả Khinh Hoan ngay cả chỉ trong chốc lát xa nhau đều cảm thấy luyến tiếc, nàng quấn quít lấy đôi môi Tần Vãn Thư, có chút gấp gáp, có chút nhiệt liệt, từ giường đến phòng tắm cự ly không xa, các nàng phải tốn một khoảng thời gian mới đi tới. Khi vào phòng tắm, Tả Khinh Hoan thay Tần Vãn Thư cởi y phục, quần áo của nàng từng cái từng cái được Tả Khinh Hoan lột ra, dáng người xinh đẹp hoàn mỹ bị nhìn không xót chút gì, điều này càng làm cho ánh mắt của Tả Khinh Hoan trở nên nóng rực. Tần Vãn Thư có chút trúc trắc cởi ra y phục của Tả Khinh Hoan, vòng eo của Tả Khinh Hoan rất mảnh mai, các số đo đều cực kỳ cân đối hài hòa, lộ ra một loại mềm mại, làm cho người ta bỗng chốc sinh ra cảm giác thương tiếc. Tóc ngắn, lộ ra cần cổ và cặp xương đòn trắng nõn, càng có vẻ gợi cảm hơn, sờ vào mái tóc đó có cảm giác ngứa ngáy và gai góc.
Duy nhất không được hoàn mỹ chính là mái tóc ngắn cụt cỡn đó, Tả Khinh Hoan nhìn hình ảnh của mình trong gương có chút bất mãn, thế nhưng cũng may tướng mạo thanh tú thoát tục của mình, nhưng thật ra không đến mức quá đột ngột, bất quá vừa tưởng tượng đến hình ảnh cái đầu nhẵn bóng của mình chôn giữa hai chân Tần Vãn Thư, Tả Khinh Hoan cảm thấy tà ác gấp bội, không hiểu vì sao hưng phấn hơn, được rồi, nàng quả nhiên là có tiềm chất biến thái lệch lạc.
"Em không có tóc rất xấu có phải hay không?" Tả Khinh Hoan hỏi Tần Vãn Thư, xác định hình tượng của mình ở trong lòng nữ thần không bị tổn hao gì, Tả Khinh Hoan mới yên tâm.
"Không có, em trong lòng chị là đẹp nhất." Tần Vãn Thư thoải mái nói, tóc dài hay tóc ngắn Tả Khinh Hoan đều có tư vị khác nhau, bất quá tóc ngắn làm cho Tả Khinh Hoan có vẻ trẻ hơn, Tần Vãn Thư không thích bản thân nhìn lớn tuổi hơn Tả Khinh Hoan, cho nên nàng chính thích sau này làm cho Tả Khinh Hoan nuôi tóc dài hơn nữa.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna