Google.com.vn Đọc truyện Online

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 93 (H) + 94

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 93 - Lão hổ phát uy (H)

"Em giúp chị tắm." đôi tay của Tả Khinh Hoan chạm vào làn da Tần Vãn Thư, nói là tắm rửa, nhưng ngón tay của Tả Khinh Hoan rõ ràng ở trên người mình phóng hỏa, những chỗ đụng vào đều là những địa phương cực kỳ mẫn cảm, thân thể dần dần nóng lên, hơi thở của Tần Vãn Thư trở nên dồn dập hơn, nàng mềm nhũn dựa vào người Tả Khinh Hoan.
"Chỗ này cần rửa." Tay của Tả Khinh Hoan tiến vào địa phương ấm áp ẩm ướt của Tần Vãn Thư, theo bản năng nàng nhanh chóng kẹp lại cặp đùi, không cho Tả Khinh Hoan thành công, đây thật sự....
"Chị... tự mình làm..." Tần Vãn Thư như thế nào làm cho Tả Khinh Hoan vì mình làm chuyện xấu hổ như vậy đây.
"Bỏ dở nửa chừng không tốt chút nào, ngoan, mở chân ra..." Tả Khinh Hoan thực thích vì Tần Vãn Thư làm chuyện thân mật như vậy.
"Không cần..." Tần Vãn Thư thẹn thùng cực kỳ, vùi mặt vào vai Tả Khinh Hoan, thật sự không dám nhìn Tả Khinh Hoan.
Tả Khinh Hoan không sợ Tần Vãn Thư từ chối, ở phương diện này có bao giờ Tần Vãn Thư đấu lại mình chứ? Bàn tay Tả Khinh Hoan dời khỏi trận địa, nhẹ nhàng xoa nắn ve vuốt cặp mông săn chắc của Tần Vãn Thư, ngón tay theo xương cụt trượt dài xuống phía dưới, từ giữa khe hở xâm nhập vào bên trong, bàn tay giống như mang theo dòng điện làm cho Tần Vãn Thư bị kích thích kêu rên thành tiếng, cơ thể không khỏi thả lỏng cảnh giác, mà Tả Khinh Hoan thành công xâm nhập vào địa phương mềm mại nhất và ướt át nhất.
"Có thể mở chân ra chưa?" Tả Khinh Hoan hàm trụ một bên đầy đặn cao ngất của Tần Vãn Thư, nhẹ nhàng hỏi lại lần nữa, ngón tay như có như không vuốt ve bộ vị mẫn cảm của Tần Vãn Thư, nàng có cảm giác chân mình càng muốn nhũn ra.
Tần Vãn Thư biết Tả Khinh Hoan ở chuyện này có một trình độ chấp nhất nhất định, bản thân mình nếu không thuận theo ý nàng, đêm nay đại khái sẽ không ngừng bị ép buộc, Tần Vãn Thư nghĩ đến tinh lực vô hạn của Tả Khinh Hoan, có chút sợ hãi, mắc cỡ đỏ mặt thỏa hiệp, hơi mở hai chân ra để cho Tả Khinh Hoan muốn làm gì thì làm. Tần Vãn Thư cảm thấy tư thế này thực phóng đãng, đặc biệt ở đây còn có chiếc gương chiếu toàn thân, như thế nào nàng cũng không dám nhìn vào nó.
Tả Khinh Hoan thấy Tần Vãn Thư nhượng bộ, không khỏi giương lên khóe môi một cách gian tà, ngón tay rốt cuộc có thể tự do hoạt động, Tả Khinh Hoan khẽ tách ra cánh hoa màu hồng nhạt, rất nghiêm túc chăm chú làm cho Tần Vãn Thư cảm nhận được sự thoái mái. Động tác của Tả Khinh Hoan giống như không có mục đích, ngược lại càng thêm có hiệu quả khiêu khích và trêu chọc, Tần Vãn Thư cảm giác những động tác đó giống như âu yếm rồi lại không giống, cơ hồ muốn đem mình bức điên, nàng cảm thấy Tả Khinh Hoan tuyệt đối là đang cố ý, vui vẻ với chuyện khiêu khích giới hạn của cơ thể mình, Tả Khinh Hoan hiện tại thực sự rất đáng ghét. Ngay tại thời điểm Tần Vãn Thư cảm thấy không thể chịu được nữa, cơ hồ muốn tê liệt, ngón tay của Tả Khinh Hoan ngược lại ly khai, rõ ràng...
"Thân ái, phục vụ chị xong rồi, có phải là có qua có lại mới toại lòng nhau không?" Tả Khinh Hoan nhìn giống như cười rồi lại không phải cười, hỏi Tần Vãn Thư.
Tần Vãn Thư đột nhiên có cảm giác muốn cắn Tả Khinh Hoan một cái, nữ nhân này thật rất xấu xa, trên thực tế, nàng cũng làm như thế, nhắm vào bả vai của Tả Khinh Hoan cắn một cái.
"Đau!" Tả Khinh Hoan đau đến kêu lên thành tiếng, bất quá nụ cười lại càng rực rỡ sáng lạn hơn, bộ dáng bất mãn của Tần Vãn Thư thật quá đáng yêu.
Tần Vãn Thư nhìn không quen Tả Khinh Hoan đắc ý như vậy, nàng có thể làm được, mình chẳng lẽ không thể, Tần Vãn Thư mang theo một phần giận dỗi, đẩy ngược Tả Khinh Hoan vào tường, cảm giác lạnh như băng trên tường làm cho Tả Khinh Hoan hít sâu một hơi, thế nhưng trong lòng càng thêm hưng phấn.
"Tự nhiên là có qua có lại." Tần Vãn Thư ôn nhu hướng Tả Khinh Hoan vừa cười vừa nói, trong sự dịu dàng còn mang theo một tia nguy hiểm, đêm nay không giáo huấn nữ hài xấu xa này, mình sẽ không mang họ Tần nữa.
"Được thôi, ai sợ ai?" Tả Khinh Hoan ôm cổ Tần Vãn Thư, nở nụ cười xinh đẹp mê hoặc lòng người.
Tần Vãn Thư thân thủ ôm lấy chiếc eo nhỏ nhắn của Tả Khinh Hoan, ngón tay bắt đầu ở trên người Tả Khinh Hoan do dự, mà bộ dáng tươi cười đắc ý của Tả Khinh Hoan đã biến mất, thay vào đó là dung nhan ửng hồng say lòng người.
"Thích được phục vụ như vậy phải không?" Âm thanh mềm mại mị hoặc ở bên tai Tả Khinh Hoan nghe tới thật là gợi cảm.
Ngón tay của Tần Vãn Thư lướt qua làn da nóng bỏng, Tả Khinh Hoan biết rõ Tần Vãn Thư có ảnh hưởng như thế nào với mình, Tần Vãn Thư chỉ cần thoáng khiêu khích, bản thân đã giương cờ trắng đầu hàng, kỳ thật theo thực tế, Tần Vãn Thư vẫn còn quá mức rụt rè, mới để cho mình hơi hơi chiếm được thượng phong, bằng không bản thân tuyệt đối không có lực phản kích, tựa như hiện tại cơ thể của mình dưới sự vuốt ve của Tần Vãn Thư, sớm đã khó chống đỡ.
Lúc này đổi lại đôi chân Tả Khinh Hoan mềm nhũn ôm lấy thân thể của Tần Vãn Thư, dưới sự phản kích bắt chước của Tần Vãn Thư, Tả Khinh Hoan thở gấp <ưm> thành từng tiếng gián đoạn truyền tới trong tai Tần Vãn Thư, cực kỳ êm dịu dễ nghe.
"Mới như vậy, Khinh Hoan thật giống như chịu không nổi, đợi lát nữa như thế nào đây?" Ngữ khí Tần Vãn Thư rất là buồn bã, thế nhưng tiếu ý trong đôi mắt không thể che đậy được, nàng rất thỏa mãn về khả năng ảnh hưởng của mình đối với Tả Khinh Hoan, kỳ thật làm cho Tả Khinh Hoan hòa tan trong tay mình chính là một thành tựu đáng nhớ.
Tả Khinh Hoan bình thường tuy một bộ đùa giỡn Tần Vãn Thư, võ mồm cũng có thể chiếm tiện nghi Tần Vãn Thư, nhưng đến lúc thực chiến, lại có cảm giác miệng cọp gan thỏ, nếu không, thân thể cơ hồ muốn tan thành một bãi nước, mẫn cảm đến cực điểm.
Ngón tay của Tần Vãn Thư trượt vào nơi mềm mại tư mật, cảm giác thân thể Tả Khinh Hoan khẽ run lên, đầm nước nơi đó sớm đã tràn lan ngập lụt, pha lẫn với nước ấm từ vòi sen chảy xuống, dịch thể lộ ra màu sắc óng ánh trong suốt.
Tả Khinh Hoan cảm giác ngón tay Tần Vãn Thư đẩy ra cánh hoa của mình, đồng thời vuốt ve bộ vị mẫn cảm, cảm giác mãnh liệt này làm cho Tả Khinh Hoan đầu hàng, thầm nghĩ khuất phục dưới thân Tần Vãn Thư để hầu hạ nàng.
"Ướt quá..." Tần Vãn Thư không khỏi sợ hãi cảm khái, thân thể Tả Khinh Hoan quả thật cực kỳ mẫn cảm, động tình nhanh như vậy, nhìn khuôn mặt Tả Khinh Hoan nhiễm thượng một màu đỏ ửng, cực kỳ mê người.
Con cọp giấy Tả Khinh Hoan này, lúc này cũng mắc cỡ vùi vào bờ vai Tần Vãn Thư, thứ nhất, nàng xấu hổ vì thân thể của mình ở trong tay Tần Vãn Thư là như vậy vô dụng, thứ hai, thân thể nàng hư nhuyễn vô lực, càng muốn ôm chặt Tần Vãn Thư tìm kiếm chỗ dựa, mà hành động như vậy, làm cho thân thể của hai người càng dính sát vào nhau, mềm mại đè lên mềm mại, cảm giác này, tốt đẹp làm cho cả hai dán vào nhau càng chặt, thì ra cơ thể của nữ nhân dựa vào lại dễ chịu như vậy.
Lúc đôi môi Tần Vãn Thư dán vào giữa hai chân Tả Khinh Hoan, thân thể Tả Khinh Hoan hoàn toàn xụi lơ, làm cho Tần Vãn Thư muốn làm gì thì làm.
Phòng tắm tràn đầy cảnh xuân không che chắn được, chiếc gương bị phủ mờ bởi hơi nước, mông lung phản chiếu hai cỗ thân thể yêu kiều dây dưa cùng một chỗ, phảng phất là đến từ một thể, không biết, hai người quấn quít cùng một chỗ chính đang làm những chuyện khiến người ta đỏ mặt tim đập.
Trận địa triền miên chậm rãi chuyển từ phòng tắm đến trên giường, đối với Tả Khinh Hoan mà nói, đêm nay hoan lạc chỉ vừa mới bắt đầu, mà Tần Vãn Thư cũng ý thức được, tối nay có lẽ so với dĩ vãng đều phải dài hơn, cảm giác mất mà tìm lại được, chiều ý nàng cùng nhau buông thả.
Đắm chìm trong vui sướng, cảm giác hưng phấn từ phần bụng lan xuống bộ vị mẫn cảm bên dưới sau đó truyền tới toàn thân lần lượt đánh úp lại, làm cho cả hai kiệt sức. Địa phương mềm mại ẩm ướt của Tả Khinh Hoan dán chặt lấy chỗ cũng ướt không kém của Tần Vãn Thư. Tần Vãn Thư sớm đã không còn sức lực cử động nữa, thế nhưng Tả Khinh Hoan vẫn tiếp tục nâng đôi chân của nàng lên, dùng địa phương tư mật của mình ma sát với nàng.
"Khinh Hoan... đừng nhúc nhích... chị nhanh..." Âm thanh của Tần Vãn Thư cùng với những tiếng <ưm> phát ra, vô thức đong đưa thắt lưng, tựa hồ mong đợi đối phương nhanh hơn một chút, thế nhưng chịu đựng không nổi tiếp tục duy trì khoái cảm đang dâng trào, chỉ hy vọng nhanh chóng kết thúc triền miên vô hạn vô tân này.
Tả Khinh Hoan nghĩ lúc này Tần Vãn Thư xinh đẹp như vậy, đẹp đến mức muốn tổn thương lòng mình, Tả Khinh Hoan luyến tiếc buông ra Tần Vãn Thư, phần eo tăng tốc nhanh hơn, cảm giác khoái cảm bên trong cơ thể liên tiếp tăng cao giống như muốn nổ tung, sóng nhiệt từng đợt từng đợt kéo tới, làm cho Tả Khinh Hoan và Tần Vãn Thư đổ mồ hôi nhễ nhại...

Chương 94 - Tần Vãn Thư là thế giới của em

"Thân ái, rời giường ăn sáng đi." Tả Khinh Hoan gọi còn đang say giấc Tần Vãn Thư tỉnh lại, khó có thể làm cho nàng sáng sớm dậy không nổi. Nhớ tới đêm qua cùng Tần Vãn Thư hoan ái, Tả Khinh Hoan không khỏi giương lên khóe miệng, ngón tay vuốt ve qua lại giữa hai hàng lông mày của nàng, vô luận ngắm bao nhiêu lần, vẫn luôn cảm thấy gương mặt này càng ngày càng đẹp, ngũ quan nhu hòa xinh xắn, cực kỳ dễ nhìn.
"Mệt mỏi quá, cho chị ngủ thêm chút nữa...." Tần Vãn Thư chưa bao giờ thích *nướng*, cực hiếm làm nũng với Tả Khinh Hoan. Ngoan ngoãn nghe lời mở mắt ra một chút, quả nhiên cần phải tiết chế, không thể lần nào cũng phóng túng, thân thể sẽ chịu không nổi.
Tần Vãn Thư làm nũng, đó là chuyện cực kỳ hiếm có, thanh âm mềm mại làm cho các khớp xương của Tả Khinh Hoan đều tê dại, trong lòng bỗng nhiên có chút ngứa ngáy, làm sao bây giờ, rõ ràng tối hôm qua đã ăn rất no rồi, thế nhưng hiện tại vẫn muốn cùng Tần Vãn Thư phiên vân phúc vũ (mây mưa hoan ái) một phen, chẳng qua thấy nàng mệt mỏi như vậy, Tả Khinh Hoan không thể làm gì khác hơn là đè xuống xôn xao trong lòng.
"Ngoan, rời giường ăn xong có thể tiếp tục ngủ." Tả Khinh Hoan thân thủ vén lên mái tóc dài tán loạn của Tần Vãn Thư nhẹ nhàng thưởng thức, bởi vì không có tóc, cho nên Tả Khinh Hoan đối với mái tóc của người yêu càng thêm yêu thích.
"Em không mệt sao?" Lẽ nào sự khác biệt giữa 6 tuổi lại nhiều như vậy? Bản thân mệt mỏi đến nỗi không thể đứng dậy, ngược lại Tả Khinh Hoan còn có thể tinh thần mười phần dậy sớm làm điểm tâm, điều này làm cho tâm lý của Tần Vãn Thư cảm thấy không công bằng.
"Không tệ, phần eo có chút mỏi, ngoài ra không quá mệt mỏi. Thân ái, chúng ta có cơ hội nên luyện tập thêm, dần dà chị sẽ quen thôi, sẽ có được thể lực tốt giống như em vậy." Nhiều tập luyện, mới có thể chậm rãi nuôi dưỡng *bao tử* của Tần Vãn Thư, hiện tại ham muốn của nàng còn chưa đủ lớn, cho nên mới không chịu nổi vận động quá sức.
"Em lại nói hưu nói vượn." Tần Vãn Thư vùi mặt vào gối, nhớ tới đêm qua triền miên liên tục đến gần rạng sáng, vẫn cảm thấy e thẹn.
"Đây không phải là nói bậy, mà là chuyện sẽ làm cho người ta trầm mê như bị nghiện, bắt đầu chỉ cần một chút, sau đó nhu cầu càng lúc càng tăng lên." Tả Khinh Hoan cực kỳ ái muội nói, nàng vén chăn lên, ngón tay ở phần lưng gợi cảm xinh đẹp của Tần Vãn Thư dạo chơi, xúc cảm giống như tơ trù, làm cho bản thân yêu thích không muốn buông tay.
"Tả Khinh Hoan!" Tần Vãn Thư trầm giọng cảnh cáo, thế nhưng ngữ khí suy yếu vô lực đến nỗi không hề có chút thuyết phục, rõ ràng cơ thể còn rất mệt mỏi, thế nhưng những chỗ bị Tả Khinh Hoan vuốt ve lại sinh ra cảm giác tê dại.
Tả Khinh Hoan ngoảnh mặt làm ngơ, nàng cúi đầu di chuyển xuống dưới, đôi môi dán vào lưng Tần Vãn Thư, lưu lại những nụ hôn rời rạc trên người, hành động giống như đang thực hiện một nghi thức cúng bái.
Tần Vãn Thư cảm giác được đôi môi của Tả Khinh Hoan chạm vào tấm chăn trên người, cảm giác tê dại càng thêm mãnh liệt, Tần Vãn Thư biết đây là dấu hiệu khi động tình, muốn nhanh chóng lúc còn có thể khống chế được ngăn chặn hành vi của Tả Khinh Hoan.
"Không phải muốn ăn sáng sao?" Tần Vãn Thư dời đi sự chú ý của Tả Khinh Hoan, nàng thực sự là một con mẫu lang (sói cái) trẻ tuổi khí thịnh, Tần Vãn Thư lo lắng bản thân còn tiếp tục dung túng nàng, ngày hôm nay sợ không xuống được giường.
"Vậy đứng lên đi ăn thôi." Tả Khinh Hoan vừa cười vừa nói, nàng không ngại *ăn sạch* món ngon ngay trước mặt, chẳng qua Tả Khinh Hoan không tiếp tục làm ra những động tác khiêu khích nữa, trước hết phải điền đầy bao tử cho nữ thần đã, một ngày ba bữa, bữa sáng quan trọng nhất không thể không ăn.
Tần Vãn Thư mặc áo ngủ từ trên giường bước xuống, cảm giác thân thể muốn rời ra từng mảnh, thắt lưng mỏi nhừ, bàn chân vừa chạm đất chút xíu là xụi lơ không chống đỡ nổi cơ thể, đây là hậu quả thảm hại của một đêm phóng túng, đánh chết sau này cũng sẽ không cùng Tả Khinh Hoan điên cuồng như thế nữa.
Tả Khinh Hoan quan tâm đưa tay đỡ lấy thân thể lung lay sắp ngã của Tần Vãn Thư, tránh cho nàng trượt té xuống đất.
"Chân yếu vậy sao?" Tả Khinh Hoan cười hỏi, xem ra tối qua Tần Vãn Thư xác thực bị mình ép buộc thê thảm.
Tần Vãn Thư cả mặt ửng đỏ, bởi vì buông thả đến nỗi hai chân mềm yếu vô lực, nếu chuyện này xảy ra trước khi Tần Vãn Thư gặp Tả Khinh Hoan, nàng nhất định nghĩ nó là một chuyện cực kỳ hoang đường, thế nhưng sau khi cùng Tả Khinh Hoan một chỗ lại tự nhiên phát sinh, không biết tính tự chủ của mình đi đến nơi nào rồi, nghĩ đến, Tần Vãn Thư thấy bản thân thực sự rất có khả năng bị Tả Khinh Hoan đồng hóa, nha đầu này đối với ham muốn của bản thân luôn thẳng thắn bộc trực.
Tả Khinh Hoan ôm Tần Vãn Thư, nàng thích cảm giác thân mật với Tần Vãn Thư, hận không thể từng giây từng phút lúc nào cũng dán chặt lấy thân thể của Tần Vãn Thư.
"Em đỡ chị đến phòng tắm." Tả Khinh Hoan vươn tay ôm eo Tần Vãn Thư, cảm giác có được mỹ nhân trong ngực thật là tuyệt vời, nàng muốn cả đời ôm lấy nữ nhân này, một giây một phút cũng không muốn buông ra.
Chỗ nào là đỡ, chính là ôm chặt không buông, Tần Vãn Thư có chút bất đắc dĩ mặc cho nàng ôm, Tả Khinh Hoan tìm kiếm không chỉ là cảm giác của tình nhân còn có cảm giác của mẫu thân ở trên người mình, một khi dính vào, so với tiểu hài tử bám lấy mẫu thân còn muốn gắt gao hơn. Tần Vãn Thư biết, tình cảm như vậy so với tình yêu còn muốn nồng đậm hơn, cho nên đã định trước Tả Khinh Hoan cả đời này cũng sẽ không ly khai mình.
"Thời gian sau, có sắp xếp gì không?" Tả Khinh Hoan hỏi đang bận rộn đánh răng Tần Vãn Thư, bầu trời của Tần Vãn Thư bao la bát ngát, tuy bản thân có thể bay lượn trong không trung đó, nhưng chỉ chiếm được một góc nhỏ, không cách nào độc chiếm toàn bộ, mà bầu trời của mình, chỉ cần một mình Tần Vãn Thư, có thể lấp đầy tất cả không gian.
Tần Vãn Thư bởi vì đang đánh răng không có lập tức trả lời, nếu như cả đời này đều không thể sử dụng năng lực mà Tần gia bồi dưỡng, vậy sẽ là một loại tiếc nuối, thế nhưng nàng không tin gia gia sẽ bỏ qua làm cho tài năng của mình mai một, dù sao bồi dưỡng một người kế thừa thành công, cần hao tổn tâm tư sức lực đó là khó có thể đo được, cho nên Tần Vãn Thư tin tưởng gia gia sẽ thỏa hiệp chấp nhận Tả Khinh Hoan. Hiện tại mình, trong cảm nhận của gia gia, tuy đức hạnh có chút sơ suất, nhưng vẫn còn đại tài, bởi vì tài năng như vậy, gia gia sẽ không vì một chút khiếm khuyết mà tính toán chi li. Cùng với nói, Tần Vãn Thư bởi vì Tả Khinh Hoan dứt bỏ tất cả, không bằng nói, nàng đang dùng lợi thế của bản thân bức Tần Chính thỏa hiệp, dù sao nếu như tài năng của Tần Vãn Thư không thể thi triển mà nói, mất mát nhất không phải Tần Vãn Thư, mà là Tần Chính. Ở một mức độ nào đó, Tần Vãn Thư quả thật là có khuynh hướng hậu sinh khả úy, tâm kế đã sớm không thua Tần Chính. Trong mắt của Tần Vãn Thư ván cờ này, không cần lo lắng nhất định sẽ nghiêng về phía mình, chỉ cần kiên trì chờ gia gia thiếu kiên nhẫn.
"Khổ cực em nuôi chị ba tháng, trong ba tháng, chị cái gì cũng không làm, sau ba tháng hẳn là có chuyển biến." Tần Vãn Thư bỏ lại bàn chải đánh răng vào ly, hướng Tả Khinh Hoan khẽ cười mà nói.
Tả Khinh Hoan nhìn vẻ bình tĩnh thong dong của Tần Vãn Thư, nghĩ chuyện gì cũng nằm trong tầm khống chế của nàng, mặc dù bản thân, đối Tần Vãn Thư mà nói cũng là như vậy, thế nhưng cho dù như vậy, bản thân cũng vui vẻ chịu đựng. Tần Vãn Thư luôn là một người có mị lực và nhân cách mạnh mẽ, cho nên bên cạnh có nhiều người thích nàng, đến nay Tả Khinh Hoan còn chưa gặp phải người ghét Tần Vãn Thư.
"Ba tháng sau, sẽ phát sinh chuyện gì?" Tả Khinh Hoan hỏi Tần Vãn Thư.
"Đáp ứng chị, bất luận phát sinh chuyện gì, mặc kệ gia gia của chị nghĩ mọi cách làm khó dễ em, đều phải kiên định, không nên dễ dàng rời khỏi chị, cuối cùng thỏa hiệp phải là người nhà của chị." Một tấm lòng son, mới chân chính là kiên cố không phá nổi.
"Em làm sao rời khỏi  chị được chứ? Tần Vãn Thư là thế giới của em." Chính mình chắc chắn sẽ không ly khai Tần Vãn Thư, nàng hẳn so với ai khác đều phải hiểu chuyện này.
"Ngốc tử, không cần xem chị là toàn bộ thế giới của em, Tả Khinh Hoan cũng có thể có thế giới của riêng mình, chỉ cần giữ lại một phần không gian cho chị là được rồi." Tần Vãn Thư vuốt ve đầu Tả Khinh Hoan, giao bản thân nàng cho mình, đó là một chuyện rất ngốc, tuy đối mình mà nói, là chuyện hạnh phúc, làm cho một người toàn thân toàn ý yêu mình. Thế nhưng đối Tả Khinh Hoan mà nói, là không công bằng, nàng không hy vọng Tả Khinh Hoan làm cho thế giới của nàng thu nhỏ quá mức, có bầu trời rộng lớn, mới có thể tự do bay lượn. Nữ nhân ngoại trừ vì tình yêu mà tản ra hào quang, còn có rất nhiều thứ để cho các nàng trở nên chói chang...

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna