Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 95 + 96

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 95 - Hoán vị

Nghiêm Nhược Vấn và Tiền Thiếu Văn ly hôn, khiến cho xã hội thượng lưu trong thành phố B oanh động, về phần nguyên nhân, có nhiều cách nói. Có người suy đoán Tiền Thiếu Văn khỏe mạnh rồi, ruồng bỏ người vợ Tào khang (ý chỉ người vợ cưới chồng khi còn nghèo; thường để ám chỉ người vợ cả); cũng có người đoán Nghiêm Nhược Vấn chính thị là người đồng tính, trước đây huyên náo sự kiện qua lại của nàng cũng là không có lửa làm sao có khói, có ký giả chụp được cảnh Nghiêm Nhược Vấn và Lý Hâm ra vào bên nhau; có người lại đoán, bởi vì áp lực của gia tộc, dù sao Nghiêm Nhược Vấn tiến vào cửa lớn của Tiền gia, đại bộ phận thành viên đều khư khư giữ lấy thái độ phản đối, từ khi Nghiêm Nhược Vấn nắm đại quyền, luôn tồn tại tranh chấp quyền lợi với các thành viên trong gia tộc, hôm nay Nghiêm Nhược Vấn bị hội đồng quản trị của Tiền thị đuổi khỏi công ty, vô luận là đồn đại gì, không thể thay đổi chính là, Nghiêm Nhược Vấn và Tiền Thiếu Văn xác thực đã chia tay, cô bé Lọ Lem và bạch mã hoàng tử chính thức mỗi người một ngả, chuyện cổ tích về cô bé Lọ Lem cũng tan biến, làm cho một ít nữ nhân nghĩ đến chuyện bay lên cành cây hóa phượng hoàng bị đả kích thật lớn.
Bản thỏa thuận ly hôn vừa ký xong, người của Tiền gia đã đuổi Nghiêm Nhược Vấn ra khỏi Tiền thị, tuy Tiền Thiếu Văn cố hết sức muốn giữ nàng lại, thế nhưng Nghiêm Nhược Vấn cảm giác mình đã không còn là người của Tiền gia, thân phận xấu hổ, tự hướng ban quản trị đưa ra thư từ chức. Đạo lý người đi trà lạnh, khúc tận người tan, Nghiêm Nhược Vấn đều hiểu, nghiễm nhiên một mình nhẹ nhàng ly khai cao ốc Tiền thị, Nghiêm Nhược Vấn quay đầu nhìn lại tòa nhà đó, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, công ty này, dưới sự cứng rắn cải cách của mình, từ sự quản lý lung tung rối loạn của gia tộc trổ hết tài năng, tuy rằng bản thân không có trách nhiệm với nó, thế nhưng rốt cuộc có chút không nỡ.
"Nghiêm tổng, sau này cô có tính toán gì không? Cô lần sau đến công ty nào, đến lúc đó gọi tôi cùng đi." Triệu Thủ Hồng là quản lý nhân sự do Nghiêm Nhược Vấn một tay đề cử, nàng nghĩ bản thân đại khái cũng không trụ được lâu, công ty gia tộc như Tiền thị, đối với chức vụ quản lý nhân sự, luôn ngắm nghía không rời mắt, trước đây là do Nghiêm tổng đề bạt, đã cùng các thành viên khác trong Tiền gia xung đột, Nghiêm tổng đi rồi, Tiền thị sẽ lại trở về hình thức là công ty gia tộc, thế lực của gia tộc quản lý pha tạp thẩm thấu vào bên trong, khả năng phát triển trong tương lai gập ghềnh.
"Hiện tại còn không có dự tính gì, tôi chuẩn bị trước tiên nghỉ phép dài hạn đã, vừa lúc dùng cho hết những ngày nghỉ phép một lượt. Thiếu Văn vẫn rất ủng hộ những cải cách trước đây của tôi, cho dù tôi không ở, tin tưởng quy chế và hình thức của Tiền thị cũng sẽ giống với hiện tại tiếp tục phát triển, cho nên cô không cần quá lo lắng." Nghiêm Nhược Vấn biết sự ưu tư của Triệu Thủ Hồng.
"Nghiêm tổng, tôi luyến tiếc cô." Tuy Nghiêm Nhược Vấn đối với cấp dưới không quá thân cận, thế nhưng Triệu Thủ Hồng vẫn luôn thích Nghiêm Nhược Vấn, nữ nhân vừa nghiêm nghị vừa mạnh mẽ, chính là mục tiêu phấn đấu của nàng.
"Cám ơn." Nghiêm Nhược Vấn nhàn nhạt đáp lại, bản thân luôn là một cấp trên nghiêm khắc đến mức bất cận nhân tình (không chịu chi phối của tình cảm), thuộc hạ đều có chút e ngại, người quyến luyến mình không nhiều lắm, hiện tại có người bịn rịn chứng tỏ tài lãnh đạo của mình không phải quá tệ.
"Nghiêm tổng, sau này thấy cô có thể gọi một tiếng Nhược Vấn được không, vẫn nghĩ tên của cô rất dễ nghe." Triệu Thủ Hồng đột nhiên có chút ngượng ngùng hỏi, trước đây Nghiêm Nhược Vấn là lão bản (bà chủ) của mình, bản thân thế nào cũng không dám đề ra yêu cầu như thế, hiện tại nhìn thấy nụ cười thản nhiên của nàng, đột nhiên nghĩ nàng không phải là một người khó tiếp cận, Triệu Thủ Hồng biết mình đối với Nghiêm Nhược Vấn có một loại hảo cảm không thể khống chế.
"Có thể." Nghiêm Nhược Vấn gật đầu, sau này cũng không có quan hệ cấp trên cấp dưới với vị quản lý nhân sự này nữa, tự nhiên có thể để nàng gọi tên mình, bằng hữu của mình không nhiều lắm, đối với sự chủ động của người tốt, Nghiêm Nhược Vấn tuyệt không từ chối.
Lý Hâm ngồi trong xe thể thao nhìn thấy một màn này, trong lòng bốc lên một trận ghen tuông, đối với tình địch, nàng rất mẫn cảm, vừa nhìn nữ nhân một thân tây trang công sở đột nhiên lộ ra biểu tình xấu hổ, thì cảm thấy có chút không thích hợp, nàng dùng sức ấn kèn xe, nhắc nhở Nghiêm Nhược Vấn nên lên xe, không nên dây dưa không rõ với Bạch cốt tinh.
Nghe tiếng kèn chói tai, Nghiêm Nhược Vấn khẽ nhíu mày.
"Nếu như không có việc gì, tôi đi trước." Nghiêm Nhược Vấn nói với Triệu Thủ Hồng xong, hướng xe thể thao của Lý Hâm chậm bước.
Thị lực của Triệu Thủ Hồng khá tốt, xuyên qua cửa xe, nàng nhìn thấy Lý Hâm, chính là nữ nhân trước đây cùng Nghiêm tổng bị báo chí đưa tin có qua lại, chẳng lẽ tin đồn là thật, Nghiêm tổng thật sự thích nữ nhân điều này làm cho Triệu Thủ Hồng có chút vui vẻ, thế nhưng nghĩ đến tướng mạo của Lý Hâm, nàng lại mất mát, nữ nhân kia thật đẹp, đẹp một cách nổi bật, mặc dù nét đẹp ấy sẽ làm cho nhiều người phải đố kỵ.
"Cô ta là ai vậy?" Nghiêm Nhược Vấn vừa lên xe, Lý Hâm đã nhanh chóng tìm hiểu tin tức của kẻ có nguy cơ trở thành tình địch.
"Quản lý nhân sự của Tiền thị." Dựa vào bản thân lúc ly khai Tiền thị, Triệu Thủ Hồng đi theo đưa tiễn, Nghiêm Nhược Vấn đối với nàng có chút hảo cảm, nhưng loại cảm xúc này chỉ trong phạm vi cấp trên đối với cấp dưới mà thôi.
"Quả nhiên là thuộc hạ tiểu bạch lĩnh (người làm việc trong văn phòng) của chị, dáng vẻ xem như chấp nhận được." Lý Hâm miễn cưỡng đánh giá tình địch, kỳ thực Triệu Thủ Hồng có thể xem là trung đẳng mỹ nữ, tuy hơi miễn cưỡng xếp vào hàng trung đẳng, thế nhưng là tình địch, Lý Hâm quyết định sẽ không dễ dàng thiên vị nàng.
Nghiêm Nhược Vấn đối với tướng mạo của nữ nhân hơn phân nửa là thờ ơ, trừ phi là những nữ nhân cực kỳ nổi bật và đặc sắc, mà Nghiêm Nhược Vấn gặp qua những người xuất sắc như vậy chỉ có Tần Vãn Thư, Lý Hâm, Thi Vân Dạng, còn có tương đối đặc sắc Tả Khinh Hoan, đó là bởi vì không thể nào không chú ý. Nhưng ngược lại Lý Hâm đối với tất cả nữ nhân đều cực kỳ để ý, từ tướng mạo cho đến cách ăn mặc trang điểm, Lý Hâm đều có thể tùy tiện chú ý kỹ càng còn tiến hành đánh giá một phen, quả nhiên là kẻ trời sinh thích nữ nhân, Nghiêm Nhược Vấn thầm nghĩ.
"Nga." Nghiêm Nhược Vấn đối với trọng tâm câu chuyện không mấy hứng thú.
"Cô ta thoạt nhìn rất mê luyến chị." Dường như bản thân năm đó si mê Nghiêm Nhược Vấn, ánh mắt đó rất quen thuộc.
"Nói bậy, đừng nghĩ ai cũng giống em." Nghiêm Nhược Vấn phản đối, nàng nghĩ thế giới quan của Lý Hâm, nữ nhân và nữ nhân cùng một chỗ là bình thường, nên mới cho rằng người trong thiên hạ đều nghĩ giống nàng.
"Nữ nhân phán đoán nữ nhân là chuẩn xác nhất." Lý hâm đối với phán đoán của bản thân tin tưởng vững chắc không thể nghi ngờ.
Lý Hâm thấy Nghiêm Nhược Vấn không trả lời, Nghiêm Nhược Vấn từ sau khi bước ra khỏi Tiền thị, tâm tình sẽ không tốt.
"Mất mát?" Lý Hâm hỏi, Nghiêm Nhược Vấn hiện tại tay trắng ra đi, tuy đó là yêu cầu do nàng chủ động đề ra, thế nhưng bản thân Lý Hâm thay nàng cảm thấy không đáng, chẳng qua cũng không sao, như thế càng tốt, có thể không nợ Tiền Thiếu Văn, Nhược Vấn mới an tâm ly khai, chỉ là hiện tại Tiền thị rốt cuộc chất chứa bao nhiêu tâm huyết của Nghiêm Nhược Vấn, không nỡ và mất mát là chuyện bình thường.
"Hoàn hảo." Không phải không nỡ bỏ lại tất cả thành tựu của Tiền thị, nhưng một người luôn xem công việc là trọng tâm, lúc này trọng tâm đó không tồn tại nữa, làm cho bản thân có chút không kịp thích ứng, qua một đoạn thời gian chắc có lẽ tốt hơn.
"Dựa vào kinh nghiệm của chị, tùy tiện đến bất kỳ công ty nào làm tổng giám đốc đều không phải việc khó." Lý Hâm thoải mái nói.
"Chị muốn nghỉ ngơi dài hạn, chị đáp ứng em, cố gắng làm một tình phụ tốt." Đây là mục tiêu trước mắt của Nghiêm Nhược Vấn, nàng luôn thích từng chút từng chút vạch ra mục tiêu ngắn hạn, đối với bản thân, càng thích thực hiện như thế.
"Em mong chị làm tròn bổn phận tình nhân của mình." Lý Hâm nghe vậy, vừa cười vừa nói, mặc dù bản thân bây giờ chỉ là nhiệm vụ của Nghiêm Nhược Vấn, thế nhưng Nghiêm Nhược Vấn rốt cuộc dùng chỉnh tâm tư đặt trên người mình, điều này làm cho Lý Hâm cực kỳ hài lòng.
Tình nhân, vậy yêu cầu không phải so với tình phụ càng cao hơn sao? Nghiêm Nhược Vấn nghĩ Lý Hâm cố tình nâng cao độ khó của nhiệm vụ, Nghiêm Nhược Vấn nghĩ so với nhiệm vụ tiêu thụ hàng năm của công ty còn khó hoàn thành hơn, Nghiêm Nhược Vấn đối với tương lai không quá lạc quan.

Chương 96 - Kỳ cuộc

Tả Khinh Hoan mở cửa, nhìn thấy Thi Vân Dạng và Tần Đằng đứng ở bên ngoài, kỳ thật Tả Khinh Hoan không hoan nghênh đôi tuấn nam mỹ nữ này, nhưng một người là khuê mật của Tần Vãn Thư, một người là đệ đệ của Tần Vãn Thư, dù cho bọn họ không chân chính tiếp nhận mình, nhưng Tả Khinh Hoan lập tức thay một khuôn mặt tươi cười thân mật nhất.
Hai người vừa tiến vào cửa, phòng trọ độc thân vốn coi như rộng rãi trở nên chật chội rất nhiều, hiển nhiên Thi Vân Dạng và Tần Đằng tuyệt đối không hài lòng hoàn cảnh sống như vậy, đường đường là Tần gia đại tiểu thư đành khuất phục như thế, thực sự rất oan ức cho đại tiểu thư. Thế nhưng Thi Vân Dạng và Tần Đằng rất thông minh, thái độ đó sẽ chỉ ở trước mặt Tả Khinh Hoan lộ ra, mà sẽ không ở thể hiện trước mặt Tần Vãn Thư.
Ánh mắt bọn họ nhìn mình, luôn làm cho Tả Khinh Hoan nghĩ bản thân kém cỏi hơn một bậc, Tả Khinh Hoan phi thường không thích cảm giác này, sự bất mãn của bọn họ đối với mình đều không phải do mình và Tần Vãn Thư là nữ tử, mà chỉ do bản thân không đủ xuất sắc. Không cùng điểm xuất phát khởi bước, bản thân làm sao có thể cùng những người này so sánh đây? Tuy kiểu so sánh này công bằng, thế nhưng không xuất sắc chính là không xuất sắc.
"Các người tới đây làm cái gì?" Tần Vãn Thư hỏi, trên thực tế, nàng không tin Thi Vân Dạng và Tần Đằng sẽ thích tới nơi này.
"Bồ và Nghiêm Nhược Vấn cùng lúc rời khỏi kế hoạch hợp tác của ba đại tập đoàn, làm cho mình bận rộn đến đầu óc choáng váng, bồ khen ngược, trốn trong tổ uyên ương này, qua ngày đoạn tháng thực là đắc ý." Thi Vân Dạng bất mãn nói.
Hạng mục lớn như vậy, thoáng cái thiếu hai người chủ quản trụ cột, đặc biệt thiếu đi Nghiêm Nhược Vấn lôi lệ phong hành (quyết định dứt khoát) và nhẫn nhục chịu khó, gánh nặng thoáng cái hoàn toàn đặt vào trên vai Thi Vân Dạng, người như nàng luôn thích hưởng lạc tự nhiên là nửa khắc cũng không thanh nhàn, sự bất mãn của Thi Vân Dạng, cũng là chuyện trong dự liệu.
"Bồ vẫn không phải ghét nhất Nghiêm Nhược Vấn sao, hôm nay cô ta tay trắng rời đi, không phải là điều bồ mong đợi sao?" Tần Vãn Thư nhàn nhã nói đến, chuyện không liên quan đến mình, Nghiêm Nhược Vấn là một nhân tài, Tiền thị để cho Nghiêm Nhược Vấn ly khai, tuyệt đối là tổn thất lớn lao của bọn họ, đối với hạng mục này cũng là như vậy.
"Không nói chuyện Nghiêm Nhược Vấn nữa, bồ nhưng làm cho mình thật ngoài ý muốn, dĩ nhiên học cổ nhân, trùng quan nhất nộ vi hồng nhan (câu này xuất phát từ sự tích Ngô Tam Quế vì một nữ nhân khởi xướng chiến tranh, không chỉ thế rất nhiều quân vương và chiến tướng, tức giận dẫn đến 1 hồi chiến tranh hoặc là biến loạn, nguyên nhân bởi vì một hồng nhan), cái gì cũng không cần hưởng thụ ở đây, mình không tin, bồ có thể ở chỗ này suốt đời." Kim lân không phải là vật trong ao, Thi Vân Dạng không tin, Tần Vãn Thư lại khuất phục sống ở chỗ nước cạn.
"Mình nghĩ đáng giá là được." Tần Vãn Thư nhàn nhạt trả lời, Thi Vân Dạng không hiểu ván cờ giữa mình và gia gia, vây hãm tài năng không thể phát huy, đối với bản thân và gia gia đều là chuyện khó chấp nhận, thế nhưng phải xem ai trước tiên không thể kiên nhẫn được nữa. Nếu như Thi Vân Dạng và Tần Đằng nói lại với gia gia, bản thân vì Tả Khinh Hoan, thực sự cái gì đều không thèm để ý, tin tức đó truyền đến tai gia gia, trong lòng gia gia càng sốt ruột hơn, nói vậy phần thắng của mình lại lớn hơn một ít.
Trong lòng Thi Vân Dạng không hề thoải mái, dựa vào cái gì, chỉ có một mình Tả Khinh Hoan có thể làm cho Tần Vãn Thư vứt bỏ bầu trời lớn như thế, nàng nghĩ Tần Vãn Thư không phải loại người đặt tình yêu lên trên tất cả, thế nhưng lại có chút không thể xác định, dù sao ánh mắt Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan quá mức mềm mại. Không thích Tần Vãn Thư của hiện tại, Tần Vãn Thư cường đại trước đây cái gì cũng không làm chỉ qua ngày ở chỗ này.
"Tình thánh!" Thi Vân Dạng dùng giọng mũi hừ ra hai tiếng, từ nhỏ đến lớn, nàng đối với ai cũng lấy thái độ khinh thường, thế nhưng đây là lần đầu tiên như vậy đối với Tần Vãn Thư.
Tần Vãn Thư không cho là đúng chỉ nở nụ cười, nàng còn không vĩ đại đến mức làm tình thánh, thế nhưng người mà mình thích, nàng sẽ nhất định quý trọng.
"Tỷ, nếu như gia gia làm thật, chị dự định sống như thế suốt đời hả?" Tần Đằng hỏi.
Tần Vãn Thư vẫn cho là gia gia nhất định thỏa hiệp, Tần Vãn Thư không tin phán đoán của mình sai sót, thế nhưng nếu gia gia thực sự không thỏa hiệp, bản thân còn có thể lựa chọn như thế nào? Tần Vãn Thư do dự, lấy tình yêu và trách nhiệm của mình đối với Tả Khinh Hoan, bản thân chắc chắn sẽ chọn Tả Khinh Hoan, nếu như Tần Vãn Thư không còn là Tần Vãn Thư, sẽ như thế nào? Trong thời gian hưởng thụ hạnh phúc gia thường của Tả Khinh Hoan, còn có thể cảm thấy tiếc nuối và thất lạc sao, kỳ thực Tần Vãn Thư cũng không rộng rãi như trong tưởng tượng của bản thân, nàng lòng tham nghĩ muốn có cả ngư (cá) và hùng chưởng (tay gấu).
"Nếu như không thể sử dụng năng lực mà Tần gia bồi dưỡng, chị có thể một lần nữa học tập cái khác, có thể sẽ đau đớn sẽ thất lạc, thế nhưng, người là không cách nào thay thế được." Tần Vãn Thư trầm mặc một lát mới trả lời.
"Người yêu không phải không thể thay thế, người nhà mới không thể thay thế." Xác suất người yêu bị thay thế so với người nhà sẽ cao hơn nhiều lắm, cả đời yêu một người, đó là lý tưởng, Tần Đằng nghĩ người bình thường đều không thể cam đoan, con đường trước mắt sẽ không yêu những người khác, thế nhưng sự ràng buộc của huyết thống chính là không có biện pháp cắt đứt.
"Chị sẽ làm cho người yêu trở thành người nhà, chính là bởi vì người nhà không thể thay thế được, cho nên bọn họ sớm muộn sẽ tiếp nhận lựa chọn của chị." Tần Vãn Thư ung dung như trước giải thích.
"Đã như vậy, tỷ tỷ không bằng nhận cô ta làm muội muội như thế nào, em nghĩ gia gia sẽ thích cách an bài như vậy." Tần Đằng tự tiếu phi tiếu hỏi Tần Vãn Thư.
"Muội muội đã có rất nhiều, không thiếu, muội muội và người yêu không giống nhau, giống như muội muội không thể giải quyết vấn đề lãnh cảm của chị không phải sao? Chị muốn chính là tình cảm hòa hợp giữa tình yêu và tình thân." Tần Vãn Thư nhíu mày hỏi ngược lại, lời này làm cho hai người ở đây là Tần Đằng và Thi Vân Dạng vô cùng kinh ngạc đến mức hai mắt mở to, mà ngay cả Tả Khinh Hoan cũng cực kỳ kinh ngạc.
Nếu Tần Đằng và Thi Vân Dạng đôi nam nữ háo sắc này nói ra những lời đó, một điểm cũng không lạ lùng, thế nhưng cảm giác khi Tần Vãn Thư nói những lời này, có tác dụng giống như là bom nổ. Nếu bọn họ có thể nói, đương nhiên Tần Vãn Thư cũng có thể nói, Tần Đằng và Thi Vân Dạng đột nhiên hoảng hốt nhận ra, nguyên lai hai người đều thói quen coi Tần Vãn Thư như một nữ thần, thói quen đặt Tần Vãn Thư ở trong thần điện (đền thờ), quên đi nàng cũng chỉ là một nữ nhân bình thường. Lẽ nào Tả Khinh Hoan có được Tần Vãn Thư, đơn giản là do nàng đối xử với Tần Vãn Thư giống như một nữ nhân?
"Tần Vãn Thư, nếu không bồ có thể thử, có khi mình cũng chữa được sự lãnh cảm của bồ." Nếu như là thế thì quá tốt, bản thân mình cũng là một ứng cử viên nặng ký, thấy thế nào chất lượng tự thân so với Tả Khinh Hoan cũng tốt hơn, từ khuôn mặt đến dáng người đến công phu trên giường có điểm nào tệ hơn Tả Khinh Hoan chứ, cái gọi là phì thủy bất nhập ngoại nhân điền (nước phù sa không chảy qua ruộng của ngoại nhân – ý chỉ thứ tốt không nên dành cho người ngoài), Thi Vân Dạng thầm nghĩ.
"Thi Vân Dạng, bồ chỉ biết yêu bản thân, cho nên sẽ không hiểu, chờ bồ hiểu được mới có quyền lên tiếng." Thi Vân Dạng vĩnh viễn đều keo kiệt đối với tình cảm phải cho ra, như vậy sẽ chỉ làm bản thân trở nên càng ích kỷ và tự tư.
Tần Đằng im lặng, có thể bản thân cho tới bây giờ cũng không rõ tỷ tỷ, cho tới bây giờ cũng không biết nàng muốn cái gì, đương nhiên áp đặt suy nghĩ của mình lên nàng.
Tả Khinh Hoan một câu cũng không lên tiếng, chỉ là chăm chú nghe mọi người lời qua tiếng lại, nàng biết năng lực thuyết phục của Tần Vãn Thư, nữ nhân ưu tú như thế, Tả Khinh Hoan đột nhiên cảm thấy mờ mịt, Kim lân không phải là vật trong ao, nước cạn như mình sợ là giữ không được.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna