Google.com.vn Đọc truyện Online

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 97 + 98

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 97 - Hồ điệp vươn cánh

Tần Đằng và Thi Vân Dạng chào tạm biệt ra về, phòng khách bỗng chốc trở nên rộng rãi không ít.
"Tần Vãn Thư, vì sao mỗi câu nói của chị đều làm cho em cảm động vậy?" Ánh mắt mềm mại của Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư hỏi.
"Đó là bởi vì em rất dễ thỏa mãn." Tần Vãn Thư sờ gương mặt đang gối lên trên đùi mình, ngũ quan của Tả Khinh Hoan rất thanh nhã, con mắt sáng bóng, vĩnh viễn đều tỏa ra một loại tia sáng mong đợi. Phật nói, năm trăm lần ngoái đầu nhìn lại thì kiếp sau mới gặp gỡ thoáng qua, vậy đời trước cần phải có ràng buộc đến mức nào mới có thể đổi lại kiếp này làm bạn đây?
"Tần Vãn Thư, em muốn trở nên xuất sắc hơn." Trong lòng Tả Khinh Hoan nảy sinh ra một loại khát vọng mạnh mẽ, nàng muốn làm cho bản thân trở nên ưu tú, nàng cũng muốn sở hữu một bầu trời rộng lớn, muốn cùng Tần Vãn Thư giang cánh bay lượn, nàng biết bản thân hiện tại cùng lắm chỉ là một con sâu róm thoát thai hoán cốt trở thành hồ điệp (con bướm), còn Tần Vãn Thư là đại bàng. Hồ điệp truy đuổi đại bàng, là không biết tự lượng sức mình, thế nhưng đôi cánh nhỏ bé của hồ điệp có một ngày sẽ tạo thành gió lốc.
"Sẽ được." Tần Vãn Thư cười gật đầu, Tả Khinh Hoan có một loại năng lực mà người thường không có, đó là năng lực tự thân học hỏi và hoàn thiện, luôn luôn nỗ lực thay đổi hiện trạng, con người lúc nào cũng sung mãn và sôi nổi.
"Em đang nói chuyện nghiêm túc." Tả Khinh Hoan rất chăm chú nhìn Tần Vãn Thư.
"Chị biết, Tả Khinh Hoan ở trong cảm thụ của chị vẫn luôn ưu tú." Tả Khinh Hoan vẫn luôn nỗ lực học hỏi, giống như trà đạo, từ lúc bắt đầu mít đặc một loại, đến bây giờ đã có thể phân biệt được vài loại, tiến bộ như vậy thật rất rõ ràng. Có đôi khi, Tần Vãn Thư sợ Tả Khinh Hoan tiến bộ quá nhanh, khi một người đối với người khác sinh ra ỷ lại, là bởi vì nàng còn yếu ớt nhỏ bé, bởi vì nhỏ yếu cho nên dựa theo bản năng ỷ lại vào người mạnh mẽ hơn thế nhưng lúc nàng cũng trở nên cường đại, cảm giác ỷ lại đó có thể sẽ từ từ giảm bớt, cho nên Tần Vãn Thư vì tư tâm cũng không dạy cho Tả Khinh Hoan quá nhiều, không muốn Tả Khinh Hoan quá mức thành tài, nàng thích cảm giác được Tả Khinh Hoan ỷ lại.
"Tần Vãn Thư, em không thích, từ mắt bọn họ thấy sự yếu ớt của bản thân, em cảm thấy rất tệ, em nghĩ mình giống như sợi dây quấn ở trên người chị, hơn nữa còn đang hấp thu chất dinh dưỡng của chị." Tả Khinh Hoan có chút đau buồn nhắc tới.
"Mọi người có thói quen dùng giá trị quan của bản thân đánh giá người khác, không phải cá, làm sao biết được niềm vui của nó? Bọn họ không phải là chị, cho nên không có quyền lên tiếng, chị nghĩ tốt chính là được rồi." Tần Vãn Thư thoải mái nói.
Tả Khinh Hoan cười, Tần Vãn Thư nếu sinh ra ở thời xưa nhất định là kỳ tài Tô Tần*, dựa vào tài hùng biện và năng lực thuyết phục có thể tung hoành lục quốc.
"Tần Vãn Thư, chị thật lợi hại." Tả Khinh Hoan phát ra từ nội tâm cảm thán.
"Kỷ Tỉnh Tử giúp vua nuôi gà chọi, mười ngày sau nhà vua mới hỏi: "Gà có thể đem chọi được chưa?" Trả lời: "Chưa được, gà còn kiêu khí. Mười ngày sau vua lại hỏi, trả lời: chưa được, gà còn tranh khí, gáy đáp gà khác.
Mười ngày sau vua lại hỏi, trả lời: chưa được. Trong mắt của nó vẫn còn nộ khí. Mười ngày sau nữa vua hỏi, trả lời: "Tuy gà khác kêu, nó cũng không thèm đáp, đã luyện đến mức như gà gỗ, đức tính hoàn toàn trầm lắng, không còn phản ứng với chúng nữa, có thể đem gà đi chọi." Tần Vãn Thư đột nhiên kể một điển cố cho Tả Khinh Hoan nghe.
"Ừ?" Tả Khinh Hoan nghe xong vẫn không sao hiểu hết ý tứ của câu chuyện xưa này.
"Khi một người đạt đến một trình độ nhất định, đó chính là cảnh giới tâm linh trở nên cường đại, khi một người có được tâm linh cường đại rồi, sẽ không còn sợ hãi bất cứ điều gì, sau này em sẽ hiểu." Cổ văn mà Tần Vãn Thư xem qua rất nhiều, tôn sùng nhất chính là lý học (học thuyết Tống Nho), tôn sùng dĩ đạo ngự thuật.
Tả Khinh Hoan nghe xong cái hiểu cái không.
"Tần Đằng, tôi chỗ nào kém hơn Tả Khinh Hoan chứ?" Thi Vân Dạng trên đường về, không phục hỏi Tần Đằng, cái gì không hiểu, chỉ là tình yêu mà thôi có gì ghê gớm đâu.
"Chị mọi thứ đều ưu việt hơn Tả Khinh Hoan, nhưng mà có một vài thứ, tỷ của tôi muốn, chị nhưng lại không thể cho nàng." Thi Vân Dạng cái gì cũng tốt, nhưng là người vô tâm, giống như một nữ nhân ý chí sắt đá, nữ nhân như vậy cả đời cũng không hiểu yêu là gì.
"Đó là cái gì?" Thi Vân Dạng nhíu mi hỏi.
"Yêu một cách vô tư." Tả Khinh Hoan tuy sánh đôi cùng tỷ tỷ có chút miễn cưỡng, thế nhưng rốt cuộc là yêu tỷ tỷ thật lòng, chí it là nữ nhân tỷ tỷ có thể dễ dàng khống chế.
"A, yêu một cách vô tư, Tần Đằng, không biết vì sao, từ trong miệng cậu nghe được bốn chữ này đặc biệt buồn cười." Thi Vân Dạng phun ra những lời này, hung hăng đạp ga tăng tốc, vứt bỏ Tần Đằng, tâm tình của nàng không tốt, tuy nàng một bộ vô tâm vô phế, coi tình yêu như trò chơi, bị Tần Vãn Thư nói như vậy đành chịu, Tần Đằng thằng nhóc đó có tư cách gì thuyết giáo mình.
Gương mặt của Tần Đằng có chút trắng bệch.
"Bồ không cảm thấy số phận của chúng ta cực kỳ tương đồng sao?" Lý Hâm vỗ vai Tả Khinh Hoan đang ở trạng thái ngây người hỏi.
"Hả?" Tả Khinh Hoan có chút hoảng hốt hoàn hồn.
"Chúng ta cùng nhau làm tình phụ, cùng nhau không làm tình phụ, người chúng ta yêu không sai biệt lắm đồng thời ly hôn, sau đó các nàng lại đồng dạng tay trắng ra đi, hiện tại cùng chúng ta một chỗ trải qua những ngày tháng hạnh phúc, cảm giác số phận của chúng ta rất giống nhau." Lý Hâm nghĩ đời trước mình nhất định hữu duyên với Tả Khinh Hoan, nếu không phải đời này thế nào gặp gỡ quen biết, ngay cả tình cảnh phát sinh đều không kém là bao.
"Không nói còn không phát hiện, vừa nói ra thật giống một vòng tròn." Tả Khinh Hoan gật đầu, bất quá, thế nào luôn nghĩ con đường của Lý Hâm và Nghiêm Nhược Vấn sẽ bằng phẳng hơn một chút, các nàng không có mâu thuẫn bên ngoài, không giống mình và Tần Vãn Thư nội ưu ngoại hoạn (thù trong giặc ngoài), tuy rằng nội ưu tự giới hạn ở phương diện của bản thân mình mà thôi.
"Tần Vãn Thư vì bồ mà liều lĩnh, bồ như thế nào còn một bộ lo được lo mất vậy?" Lý Hâm thế nhưng rất hâm mộ Tả Khinh Hoan và Tần Vãn Thư, chí ít các nàng là lưỡng tình tương duyệt, không giống mình, Nhược Vấn là đầu gỗ, còn là loại gỗ cứng rất trì độn, chỉ vừa mới có dấu hiệu mở mang không bao lâu.
"Chị ấy chính là quá tốt, mình mới sợ, có một ngày chị ấy có thể hay không chán ghét mình, làm sao mới có thể làm cho bản thân càng ưu tú hơn đây?" Tả Khinh Hoan hỏi Lý Hâm.
"Lúc đầu bồ liều mạng trèo lên ghế ngồi trên Hi Mã Lạp Sơn (Himalaya – ngọn núi cao nhất thế giới) của Tần Vãn Thư, không thấy sợ hãi, như thế nào hiện tại trở nên tự ti như vậy?" Lý Hâm nhíu mày hỏi lại, gần nhất tiếp xúc với Tần Vãn Thư vài lần, càng nghĩ nữ nhân này vừa ưu tú vừa cường đại, bình thường Nghiêm Nhược Vấn đối với nữ nhân khác cực kỳ trì độn mà còn khen không dứt lời, đủ thấy nữ nhân này không phải tầm thường, cùng một nữ nhân như vậy sớm chiều chung sống, Tả Khinh Hoan sẽ có áp lực và tự ti, Lý Hâm hoàn toàn có thể lý giải, nữ nhân như vậy hiển nhiên không phải dùng để yêu, mà chỉ dùng để sùng bái.
"Thử nhất thì, bỉ nhất thì (ý nói xưa kia là một chuyện, bây giờ là một chuyện khác, hoàn cảnh khác nhau không thể câu nệ)" Tâm tính lúc ban đầu làm sao có thể so với hiện tại, lúc đó trong lòng phát sinh hứng thú xấu xa, chỉ là muốn trêu chọc người bị lãnh cảm là Tần Vãn Thư, ai biết tự tay đem mình đẩy xuống, giống như rớt vào vực sâu vạn trượng, quả nhiên tự mình làm bậy không thể sống an lành, bất quá Tả Khinh Hoan một điểm cũng không hối hận việc gặp gỡ Tần Vãn Thư.
"Chỉ cần Tần Vãn Thư thích bồ, những chuyện khác đều không phải là vấn đề." Lý Hâm nhìn vấn đề tình cảm, chính là tương đối đơn giản.
"Bồ và Nghiêm Nhược Vấn có chung đề tài không, có chung sở thích không?" Tả Khinh Hoan hỏi.
"Chung đề tài là cái gì? Chung sở thích hả, vận động trên giường có tính không?" Thật vất vả kẻ tham công tiếc việc như Nhược Vấn mới tạm thời không làm việc có thời gian cho mình, mà mình sau khi làm lại bác sỹ, thời gian rảnh rỗi không nhiều, thời khóa biểu an bày trở nên cực kỳ sít sao. Lý Hâm là một người hay suy nghĩ vớ vẩn, luôn thích làm một ít chuyện lãng mạn cho Nghiêm đầu gỗ, tuy hiện tại phản ứng của đầu gỗ so với trước đây nhiệt tình hơn, thế nhưng, cách tiêu chuẩn của một nữ nhân bình thường còn khá xa. Tin tức nói tối nay có sao băng, nếu có thể đứng dưới mưa sao băng hứa nguyện thật là lãng mạn a, chẳng qua nữ nhân khuyết thiếu tinh thần lãng mạn nghiêm trọng như Nhược Vấn, tám phần mười sẽ không chịu cùng mình lên núi ngắm sao băng...
"Được, hỏi bồ cũng như không, não của bồ không đủ sâu chỉ biết phong hoa tuyết nguyệt mà thôi." Quả nhiên là hỏi sai người, đầu óc của Lý Hâm chật cứng những thứ bậy bạ gì đó, như vậy cũng có thể làm bác sỹ, thực sự là không có thiên lý.
"Bồ chính là cần khắc phục tâm lý của bản thân, nếu như không thể vượt qua, áp lực sẽ càng lúc càng lớn, song phương không cùng đẳng cấp, có đôi khi là một chuyện rất đau khổ." Lý Hâm vỗ vai Tả Khinh Hoan một chút, chênh lệch xuất hiện ở chỗ nào, trừ phi có thể giảm thiểu nó, không nên bỏ qua sự chênh lệch đó, mù quáng lựa chọn, nếu không sự tiêu cực trong tâm lý trước sau gì cũng đổ lên đầu đối phương, lâu ngày, đối phương cũng sẽ phiền chán. Chướng ngại trong lòng Tả Khinh Hoan sợ là không dễ dàng vượt qua, thế nhưng người ngoài thực sự không thể giúp được gì, phải dựa vào tự thân khắc phục.
"Mình biết." Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng thở dài.
"Con như thế nào chọc cho gia gia tức giận vậy?" Lâm Tĩnh Nhàn hỏi đứa con cả luôn hiểu chuyện Tần Vũ.
"Gia gia đột nhiên hỏi con những chữ triện (một kiểu chữ Hán) phức tạp được khắc trên con dấu cổ, con không phải Vãn Thư, từ nhỏ đối với đồ cổ thứ này không có hứng thú, cho nên nhận không ra." Tần Vũ cũng thấy bản thân cực kỳ vô tội, hết lần này đến lần khác ngoại trừ Vãn Thư, gia gia thương nhất trong các tôn tử là mình, gần đây cứ ba ngày hai lần bị gọi đến thư phòng của gia gia bình phẩm đồ cổ, da đầu của hắn đều tê dại cả lên, Tần Vũ nghĩ bảo bối muội muội của hắn còn không quay về, bản thân chắc sẽ bị gia gia bức điên. Gia gia là không thể thiếu Vãn Thư, tri âm khó cầu, vì tri âm như vậy, Tần Vũ nghĩ chuyện gia gia thỏa hiệp chỉ là sớm hay muộn, Vãn Thư có lẽ đã sớm dự đoán được. Người trong Tần gia biết rõ chuyện này không nhiều, đối với chuyện tình của Tần Vãn Thư đều giữ im lặng, không ủng hộ, cũng không phản đối, kỳ thực Tần gia có thể coi như là một gia tộc tương đối tiến bộ.
Quả nhiên lại vì nguyên nhân này phát hỏa, công công gần đây số lần tức giận đều nhiều hơn so với lúc mình gả vào Tần gia nhiều năm như vậy cộng lại, chỉ mong Vãn Thư có thể nhanh chóng trở về.
-----------------
Tô Tần*: là một trong những đại diện tiêu biểu của phái Hợp tung thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Ông là học trò của Quỷ Cốc Tử, đã từng thất bại trong việc đi du thuyết và bị người nhà coi thường, nhưng sau này ông thành công thuyết phục các nước chư hầu hợp tác và được phong làm tướng quốc (chức vị tương đương tể tướng) của 6 nước.


Chương 98 - Đất bằng dậy sóng

"Xin chào, tôi là Tần Vũ, đại ca của Vãn Thư." Tướng mạo của Tần Vũ rất giống phụ thân, không được xuất sắc như Tần Đằng và Tần Vãn Thư, thế nhưng vóc người cao to giống Tần Đằng, một thân âu phục phẳng phiu, mặc dù không thể xem như anh tuấn, thế nhưng thoạt nhìn cũng là một nam nhân có đủ sức hấp dẫn, bởi vì mị lực của nam nhân xuất phát từ tự tin và thực lực của bản thân.
"Xin hỏi có việc gì không?" Tả Khinh Hoan chưa từng tiếp xúc với Tần Vũ, nhưng mà ca ca của Tần Vãn Thư so với đệ đệ thuận mắt hơn nhiều, bởi vì Tả Khinh Hoan nhìn không ra mục đích chân chính của Tần Vũ đối với mình, chí ít biểu hiện của hắn khách khí hoàn toàn không mang lại cảm giác cao cao tại thượng tự cho mình hơn hẳn người khác.
"Gia gia của tôi muốn gặp cô, bây giờ cô có thể ghé qua Tần gia làm khách không?" Tần Vũ lễ phép dò hỏi, Tần Vũ tỉ mỉ quan sát một chút người yêu của muội muội, so với trong tưởng tượng của mình có chút bất đồng, thoạt nhìn rất trẻ, có một đôi mắt rất đẹp, tướng mạo trái lại ngây thơ khó tin, có vài phần giống tiểu muội muội nhà bên, có chút ngọt ngào, không làm cho người ta cảm thấy chán ghét. Ngược lại có chút ngoài ý muốn, Vãn Thư sẽ thích thiếu nữ non nớt như vậy sao, Tần Vũ cho rằng Vãn Thư sẽ thích nữ nhân thành thục một chút, mang theo nét duyên dáng trí thức, điềm tĩnh đoan trang.
Trải qua ba tháng, tóc Tả Khinh Hoan đã dài ra không ít, thế nhưng chỉ dài hơn so với tai một chút, hơn nữa ngày hôm nay không trang điểm, cực kỳ giống nữ sinh trung học non nớt trẻ tuổi, thảo nào Tần Vũ lại bất ngờ như thế.
Sáng sớm khi Tả Khinh Hoan mặc bộ đồ này ra cửa, Tần Vãn Thư nhìn thấy đã phải thở dài, hoàn hảo không cùng đi theo, nếu không tuyệt đối bị người qua đường nhận xét là người của hai thế hệ.
Tả Khinh Hoan do dự có muốn đi gặp Tần lão gia tử hay không, đối với người nắm quyền của một đại gia tộc như Tần gia, trong lòng quả là có chút sợ hãi.
"Yên tâm, gia gia của tôi là một người hiểu rõ lý lẽ, sẽ không khó xử cô, hơn nữa, cô không phải vẫn muốn tranh thủ sự đồng ý của người sao?" Tần Vũ hỏi, đơn giản đã chiếm được nữ nhi bảo bối nhất Tần gia, trên đời cũng không có giá hời như vậy.
"Được, tôi đi với anh." Tả Khinh Hoan nghĩ lại cũng đúng, bản thân mình không thể suốt đời vẫn ẩn núp dưới sự bảo hộ của Tần Vãn Thư, chí ít hiện tại mình cũng muốn vì nàng nỗ lực một phần, tuy rằng trong lòng có chút khẩn trương và bất an khi phải đối mặt với Tần lão gia tử.
"Vãn Thư là muội muội của tôi, thế nhưng từ nhỏ đến lớn, nàng luôn luôn làm việc có chừng mực, nếu nàng đã chọn cô, nhất định có đạo lý. Làm ca ca của Vãn Thư, tuy rằng tôi không cách nào lý giải hay đồng ý với lựa chọn của nàng, thế nhưng tôi tôn trọng nó." Tần Vũ nhìn gương mặt Tả Khinh Hoan trong kính xe, tuy nói chuyên nhưng mặt không lộ ra chút biểu tình nào.
"Cám ơn." Tả Khinh Hoan cười nhạt đáp lại, không phản đối cũng có thể xem như là ủng hộ rồi.
"Nữ tử đáng lẽ so với nam nhân mềm mại yếu ớt hơn, cần người bảo hộ, cô xem ra còn muốn nhu nhược hơn Vãn Thư, thì làm sao có thể cho Vãn Thư cảm giác an toàn chứ?" Tần Vũ và Tần Đằng không giống nhau, hắn là một người có ý thức trách nhiệm rất cao, hắn nghĩ nam nhân bảo hộ nữ nhân là thiên kinh địa nghĩa, mẫu thân, muội muội và thê tử là những người phải bảo vệ suốt đời, thế nhưng khi nhìn thấy một cô gái nhu nhược như Tả Khinh Hoan, Tần Vũ có chút lo lắng, Tả Khinh Hoan làm sao có năng lực bảo hộ muội muội nhà mình chứ? Tuy rằng hắn biết Tần Vãn Thư kỳ thực không yếu đuối cần được bảo vệ như bản thân mình nghĩ, thế nhưng làm ca ca, hắn muốn muội muội được một người so với nàng mạnh mẽ hơn che chở thì hắn mới có thể yên tâm.
"Một người mạnh mẽ hay không, không phải có thể dùng bề ngoài để đánh giá." Tả Khinh Hoan gần đây vẫn luôn tìm hiểu điển cố ngốc như mộc kê, cố gắng làm cho tâm hồn của mình trở nên mạnh mẽ hơn.
"Vậy tâm linh của cô đã đủ mạnh mẽ chưa?" Tần Vũ hỏi.
"Có thể bây giờ còn thiếu, thế nhưng tôi sẽ nỗ lực." Tả Khinh Hoan nghiêm túc trả lời, nàng biết Tần Vũ kỳ thực không có ác ý.
"Hiện tại chưa đủ, có thể sẽ bị gia gia của tôi bắt bẻ." Ý nghĩ của tiểu cô nương chính là đơn thuần, Tần Vũ lo lắng cho Tả Khinh Hoan, phải biết rằng, gia gia am hiểu nhất công tâm kế, cho đến bây giờ, không có mấy người chưa bị gia gia đánh bại, Vãn Thư là một trong số ít những người đó, Tả Khinh Hoan bây giờ còn chưa đủ đạo hạnh để đấu lại gia gia.
Lần thứ hai Tả Khinh Hoan tiến vào đại môn Tần gia, kiến trúc vĩ đại này so với lần đầu tiên nhìn thấy còn muốn to lớn hơn, thế nhưng Tả Khinh Hoan vô tâm thưởng thức kiến trúc của tòa nhà xa hoa này.
Tần Vũ đưa Tả Khinh Hoan đến thư phòng cổ kính của Tần Chính, trong này bày biện rất nhiều đồ cổ, những thứ đó được lau chùi sạch sẽ sáng bóng, đủ thấy chủ nhân đối với những món đồ cổ cực kỳ yêu quý.
"Gia gia, Tả tiểu thư đã tới." Tần Vũ đối với Tần Chính đang cẩn thận tỉ mỉ lau chùi chiếc bình Thanh Hoa lên tiếng.
Bởi vì Tần Chính đưa lưng về phía mình, cho nên Tả Khinh Hoan không nhìn thấy gương mặt của Tần Chính, chỉ nhìn thấy bóng lưng, Tả Khinh Hoan nghĩ hắn không giống một lão nhân 85 tuổi, nhìn bộ dáng nhiều lắm chỉ hơn 60 tuổi, lưng vẫn còn thẳng tắp, một điểm cũng không bị còng, tinh thần thoạt nhìn vô cùng minh mẫn.
"Ừ, con đi ra ngoài trước đi." Tần Chính không có xoay lại liền, chỉ thản nhiên nói.
"Dạ." Tần Vũ nói xong, lập tức ly khai, thuận tiện đóng cửa phòng.
Trái tim Tả Khinh Hoan <thình thịch> nhảy loạn, không có một chút ý tứ ngừng lại, hắn sẽ nói gì với mình đây? Nếu như mở miệng làm cho mình chủ động rời khỏi Tần Vãn Thư, bản thân sẽ nên trả lời như thế nào...
Tần Chính cẩn thận từng ly từng tí buông chiếc bình Thanh Hoa trên tay, sau đó mới xoay mặt đối diện Tả Khinh Hoan, khi hắn nhìn thấy Tả Khinh Hoan, trong một thoáng có chút dao động, thế nhưng lập tức khôi phục như bình thường.
"Cô là Tả Khinh Hoan?" Tần Chính mở miệng hỏi, ngữ khí rất ôn hòa.
"Tôi là Tả Khinh Hoan." Tả Khinh Hoan đáp lại, nàng ở trên đường suy nghĩ vô số lần tình cảnh đối mặt với Tần lão gia tử, nàng cho rằng Tần lão gia tử nhất định chán ghét mình, đối mình không mắng chửi thậm tệ đã xem như không tệ, giọng điệu hiền hòa như lúc này ngược lại càng làm cho Tả Khinh Hoan càng thấp thỏm bất an.
"Cô thế nhưng có chút giống như một cố nhân trước đây của ta." Ngữ khí của Tần Chính nghe vào tai dường như là đang nói chuyện phiếm.
Tả Khinh Hoan chỉ dùng nụ cười để trả lời, không biết nên như thế nào tiếp tục cuộc trò chuyện, nàng chưa từng tiếp xúc với người nào ở độ tuổi này, đặc biệt là một vị *ăn trên ngồi tróc* ở trong quan trường lẫn thương trường, không thể coi nhẹ cái cảm giác bị áp bách.
"Không cần câu nệ, chỉ cần coi ta như trưởng bối là được rồi." Tần Chính vừa cười vừa nói, phản ứng của Tả Khinh Hoan, hắn đã sớm nhìn đến quen thuộc, trên thực tế, chính là như vậy, nói rõ người này nội tâm đang bất an, càng bất an, càng dễ bị hạ gục.
Tả Khinh Hoan đè xuống cảm giác bức rức trong lòng, tâm trạng tận lực giống như bình thường đối đãi Tần lão gia tử.
"Dạ, ngài là gia gia của Vãn Thư, cũng chính là gia gia của con." Tả Khinh Hoan mặt dày mày dạn nói, ai làm cho Tần lão gia tử muốn giả vờ hòa ái, vậy bản thân tương kế tựu kế.
Trong lòng Tần Chính chợt hiện lên một chút không hài lòng, hắn cũng không chấp nhận quan hệ của nàng và Vãn Thư, thế nhưng không thể phủ nhận một điều, nha đầu này thật không ngu ngốc.
"Thích uống trà không?" Tần Chính hỏi.
"Vãn Thư thích uống trà, theo chị ấy, con cũng thích uống trà." Tả Khinh Hoan đem Tần Vãn Thư đặt ở khóe miệng, muốn chọc giận Tần lão gia tử, dù sao Tần lão gia tử càng khách khí lễ phép, lại càng khiến cho trong lòng Tả Khinh Hoan không yên.
Tần Chính có thế diện gì mà chưa thấy qua, tự nhiên hiểu được mánh lới nhỏ nhoi của Tả Khinh Hoan.
"Vậy là tốt rồi, con ngồi đi, chúng ta coi như nói chuyện phiếm trong nhà." Tần Chính tự mình pha trà ngon châm một chén cho bản thân và Tả Khinh Hoan, ý bảo Tả Khinh Hoan có thể uống, Tần lão gia tử tự mình châm trà, làm cho Tả Khinh Hoan kinh sợ, càng ngày càng không hiểu trong hồ lô của Tần lão gia tử bán thuốc gì.
Thái độ mời mọc và tư thế chuẩn bị uống trà tán gẫu của Tần Chính làm cho Tả Khinh Hoan không thể làm gì khác hơn là kiên trì cầm lấy chén trà, nhẹ nhàng uống một ngụm.
"Thử ra là loại trà gì không?" Tần Chính đột nhiên hỏi.
Tả Khinh Hoan lắc đầu, tuy rằng gần đây nàng bỏ không ít công sức học hỏi trà đạo, thế nhưng còn không có lợi hại đến mức uống một ngụm trà đã biết là loại gì.
"Ta nhớ kỹ khi Vãn Thư mười tuổi, hầu như loại trà gì cũng có thể thử ra." Khi Tần Chính nói đến Tần Vãn Thư, ngữ khí tràn ngập sủng ái và tự hào, thế nhưng Tả Khinh Hoan biết, lúc này mới chỉ bắt đầu đi vào chủ đề chính.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna