Google.com.vn Đọc truyện Online

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 99 + 100

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 99 - Công tâm kế

"Lá trà tốt phải xứng với nước ngon, nếu không mùi vị sẽ cực kém, cô nói có đúng như không?" Tần Chính ôn hòa như trước lên tiếng hỏi.
Tả Khinh Hoan biết, đó là một câu hỏi bẫy, trả lời hay không trả lời đều không đúng, thế nhưng không trả lời cũng không được.
"Lão gia tử có chuyện không phiền cứ nói thẳng." Tả Khinh Hoan đâu phải không biết phép ẩn dụ trong lời nói của Tần lão gia tử.
"Cổ nhân nói, phụ mẫu yêu thương con cái, thì phải biết dùng mưu kế sâu xa, nàng là đại tiểu thư của Tần gia, Tần gia vì nàng trải sẵn con đường tốt, không thể phủ nhận, với sự ảnh hưởng của Tần gia, có thể làm cho con đường nhân sinh trong tương lai của nàng không chút trắc trở, có tiền đồ rạng rỡ, có thành tích huy hoàng. Còn cô có thể cấp gì cho nàng?"
Tôi có thể cho chị ấy rất nhiều rất nhiều tình yêu, thế nhưng Tả Khinh Hoan không có nói ra, có thể ở trong mắt bọn họ tình yêu căn bản không phải là thứ đáng nhắc tới, đồng thời Tả Khinh Hoan cũng biết, Tần Vãn Thư cùng một chỗ với mình có khả năng mất đi rất nhiều thứ.
"Vãn Thư hẳn đã cân nhắc qua, chị ấy không thèm để tâm những thứ được mất này." Tả Khinh Hoan tin tưởng khi Tần Vãn Thư chọn mình, đã nghiêm túc nghĩ tới tất cả thiệt hơn, hậu thuẫn kiên cố nhất của Tả Khinh Hoan, đó chính là thái độ kiên định của Tần Vãn Thư.
"Chính xác, bởi vì được bao bọc trong nhung lụa và giáo dục từ nhỏ, làm cho Vãn Thư đối người hay vật luôn có sự phóng khoáng mà người bình thường không có. Nói một cách khác, cho nàng những bộ y phục hàng hiệu đắt tiền hay đồ vỉa hè, chúng ta có thể thản nhiên chấp nhận, hào phóng không thèm để ý trên người mình mặc là thứ quý giá hay không. Nàng có thể không thèm để ý ở trên người mình có phải là hàng hóa vỉa hè hay không, chỉ cần thoải mái là tốt rồi, thế nhưng ai có thể cam lòng làm cho nàng mặc y phục rẻ tiền? Người yêu nàng, lại như thế nào không thương tiếc ủy khuất nàng chứ?" Tần Chính hỏi ngược lại.
Tần Chính nói làm đau đớn tự tôn của Tả Khinh Hoan, xác thực Tần Vãn Thư có lẽ không thèm để ý chính mình có đủ xuất sắc hay không, thế nhưng người yêu thương nàng, lại thế nào bỏ được để nàng chấp nhận một người thiếu ưu tú chứ? Tần Vãn Thư đáng giá được những thứ tốt nhất, bất luận là vật hay người, thế nhưng với bản thân của hiện tại, không thể cho Tần Vãn Thư những thứ tốt nhất, thậm chí vì mình, Tần Vãn Thư muốn bỏ đi rất nhiều thứ vốn là của nàng, tài phú của Tần gia còn có năng lực Tần gia bồi dưỡng cho nàng, tuy rằng Tần Vãn Thư trong ba tháng này biểu hiện rất bình thản, thế nhưng Tả Khinh Hoan chính là có thể cảm giác được sự mất mác nhàn nhạt ẩn giấu bên trong nàng, Tần Vãn Thư định trước không có khả năng sống một đời bình phàm, nàng phải làm đại bàng giương cánh.
"Nữ nhân trời sinh thích dựa vào người mạnh mẽ hơn, cả hai người đều là nữ nhân, nàng có thể cho cô chỗ dựa vững chắc, vậy còn cô, dựa vào năng lực gì để cho nàng ỷ lại? Nàng vốn có thể tung cánh thật cao, nhưng phải hạ thấp độ cao phối hợp với khả năng của cô cùng nhau bay lượn phải không?" Tần Chính tiếp tục hỏi.
"Con sẽ nỗ lực làm cho bản thân trở nên mạnh mẽ hơn." Hiện tại có thể chưa đủ mạnh, thế nhưng bản thân có thể vì Tần Vãn Thư mà cố gắng.
"Cô của hiện tại đã quá ỷ lại vào nàng, dưới sự bảo hộ của nàng, của cô phát triển vĩnh viễn đều hữu hạn, cô tự nhiên có thể danh chính ngôn thuận trở thành gánh nặng của nàng, có thể, nàng cam tâm tình nguyện gánh vác trọng trách này, thế nhưng là người nhà của nàng, đây tuyệt đối không phải chuyện chúng ta cam tâm tình nguyện. Cô nghĩ tôi có thể tiếp nhận một người như cô sao?" Tần Chính ngày hôm nay dùng hoàn toàn là những lời khách khí hỏi ngược, hắn biết, trực tiếp chỉ ra trái lại sẽ làm người khác phát sinh tâm lý phản nghịch, dùng những câu hỏi vặn lại, càng có thể thuyết phục nàng tán thành quan điểm của mình.
Tả Khinh Hoan vẫn giữ im lặng như cũ, nàng phát hiện bản thân dĩ nhiên không thể phản bác một câu nào, chỉ cần bản thân không thể trở thành hàng hiệu đẳng cấp quý tộc, không đủ để xứng đôi với Tần Vãn Thư, Tần Chính chắn chắc sẽ không chấp nhận mình, Tần Chính nói những câu đó đánh vào trong tim Tả Khinh Hoan, sự tự ti vốn chỉ tồn tại một điểm nhỏ trong lòng Tả Khinh Hoan, xuất hiện một vết nứt.
"Ngài không cần phải thuyết phục con, có thể con không đủ ưu tú, thế nhưng chỉ cần Vãn Thư không chê bai, con sẽ không rời bỏ chị ấy!" Tả Khinh Hoan kiên định nói ra, nàng sẽ không dễ dàng bị Tần lão gia tử bức lui, Tả Khinh Hoan chính là nói cho Tần Chính nghe, cũng là nói cho bản thân mình nghe, làm cho bản thân không dễ dàng bị Tần Chính đánh bại.
"Cho tới bây giờ, cô còn không có bất luận lý do gì có thể thuyết phục để ta tiếp nhận việc cả hai cùng một chỗ, tuy rằng tâm tính của Vãn Thư hài tử này luôn kiên định, nếu như nàng muốn cùng chung sống với cô, ta xác thực không có biện pháp làm gì nàng, ta cũng không cưỡng chế chia rẽ hai người, thế nhưng ta tuyệt đối không thừa nhận mối quan hệ này. Một mối quan hệ không được người nhà thừa nhận và chúc phúc, đã là không trọn vẹn. Mà theo ý của ta, cô chỉ muốn bám lấy nàng, bởi vì nàng là Tần Vãn Thư, Tần gia tiểu thư, mà không phải chân chính yêu nàng, nếu không sẽ không ích kỷ như thế chỉ muốn dùng cảm tình trói chặt nàng, thậm chí ngay cả vì nàng tranh thủ sự tiếp nhận của người nhà cũng không muốn." Tần Chính đào một cái bẫy, khiến cho Tả Khinh Hoan nhảy xuống, hắn tạo ra một loại ảo giác cho nàng, mình cũng không phải hoàn toàn không có khả năng tiếp thu nàng, trừ phi nàng có năng lực khiến mình thay đổi quan niệm sai lầm về nàng.
"Con đây thế nào, mới có thể để ngài tiếp nhận con?" Tả Khinh Hoan hỏi, nàng biết toàn bộ nguyên nhân vì sao Tần Chính không chấp nhận mình, không phải bản thân là nữ nhân, mà là do mình không đủ xuất sắc, chí ít ngày hôm nay hắn lộ ra tin tức chính là như thế.
"Ta muốn cô ly khai nàng ba năm, trong thời gian ba năm, cô làm cho bản thân trở nên đủ ưu tú, nếu như cô có thể đạt được tiêu chuẩn đó, khi cô trở lại, tôi sẽ chân chính chấp nhận, nếu như không được, tuyệt đối không thể tiếp tục dây dưa không rõ với Vãn Thư. Đương nhiên những tiêu chuẩn đó sẽ được cân nhắc chính đáng, điểm ấy cô có thể yên tâm." Tần Chính muốn để Tả Khinh Hoan cam tâm tình nguyện ly khai, mà không để cho tôn nữ trách móc mình, lại có thể đạt được hiệu quả chia rẽ các nàng. Tần Chính cho rằng, tình cảm giữa nữ nhân chính là trò đùa vớ vẩn, xa nhau ba năm, có thể tình cảm của hai người sẽ phai nhạt, sau đó tự nhiên không cần mình nhúng tay nữa. Chính yếu là, thời gian ba năm nếu muốn đạt được tiêu chuẩn ưu tú do mình đặt ra, đối với Tả Khinh Hoan mà nói tương đối trắc trở.
Tả Khinh Hoan chần chờ, ba năm, quá dài, nàng luyến tiếc ly khai Tần Vãn Thư, mặc dù là ly khai tạm thời, nàng vẫn không tha.
"Thế nào, cô sợ cảm tình của hai người không thể chịu nổi khảo nghiệm của thời gian phải không, hay sợ bản thân mình không làm được?" Tần lão gia tử nhíu mày hỏi.
"Có đúng là khi con đủ xuất sắc, ngài sẽ đồng ý để chúng con chung sống phải không?" Tả Khinh Hoan nghiêm túc hỏi.
"Ta sống đến tuổi này, chẳng lẽ còn sẽ nói ra những lời đùa cợt vô căn cứ sao? Tự nhiên là nhất ngôn cửu đỉnh." Nếu tình yêu thật có năng lực cường đại có thể khiến cho người trước mặt hắn lột xác mà nói, khi đó, hắn cũng tự nhiên chấp nhận.
"Con về nhà suy nghĩ một chút." Tả Khinh Hoan nhất thời khó có thể chọn lựa, nàng tin tưởng Tần Chính sẽ không nuốt lời, thế nhưng ba năm dài cũng không dài, ngắn cũng không ngắn, nàng luyến tiếc Tần Vãn Thư không nói, vạn nhất bản thân không thể làm được làm sao bây giờ? Quan trọng nhất chính là, Tả Khinh Hoan biết sự tự ti của bản thân, loại cảm giác này, làm cho Tả Khinh Hoan tự thân cũng cực kỳ chán ghét mình.
Tần Chính thật cao minh, từ đầu đến cuối hắn đều cực kỳ khách khí phân rõ phải trái với Tả Khinh Hoan, thậm chí tận khả năng đứng trên quan điểm khách quan mà phân tích, trọng điểm không đặt ở việc trái luân thường đạo lý của hai nữ nhân, mà nhấn mạnh ở chuyện Tả Khinh Hoan không xứng với Tần Vãn Thư, đánh vào tâm lý tự ti vốn tồn tại trong lòng Tả Khinh Hoan, đồng thời lại thỏa mãn mong muốn cho nàng, làm cho Tả Khinh Hoan hạ thấp cảnh giác tiếp nhận điều kiện mình đưa ra. Rất hiển nhiên, trận chiến đánh vào tâm lý này của Tần Chính, cũng có tác dụng, chí ít Tả Khinh Hoan đã không còn đề phòng như lúc đầu.
Khi Tả Khinh Hoan cất bước Tần trạch, đụng phải Thi Vân Dạng đến tìm Tần Đằng.
"Lão gia tử tìm em?" Thi Vân Dạng nhíu mày hỏi, Tần lão gia tử đã đứng ra, chuyện tình nhất định sẽ thú vị hơn, Thi Vân Dạng trong đầu bỏ đá xuống giếng thầm nghĩ. Ở trình độ nào đó mà nói, Thi Vân Dạng vẫn đều rất tệ hại, cho nên sau này mới bị báo ứng.
Tả Khinh Hoan gật đầu, trên thực tế, nàng ngay cả tâm tình xã giao với Thi Vân Dạng cũng không có.
"Nói thật ra, tôi hoàn toàn không thích em, không biết tự lượng sức mình thì chớ, hết lần này đến lần khác chính là nhặt được món hời." Thi Vân Dạng tuyệt đối không thèm che giấu sự phản cảm của mình đối với Tả Khinh Hoan.
"Chị cũng thấy tôi không đủ ưu tú, không xứng với bản thân Tần Vãn Thư phải không?" Nếu Thi Vân Dạng đã trở mặt, Tả Khinh Hoan nghĩ bản thân không cần phải khách khí với Thi Vân Dạng, nàng bất mãn mình, mình cũng không ưa gì nàng.
"Ai có thể chỉ bằng tình yêu của mình tự ý chiếm hữu núi Phú Sĩ chứ?" Tần Vãn Thư không nên bị người ta tư hữu, mặc dù có thể bị người khác tư hữu, cũng không đến lượt Tả Khinh Hoan, Thi Dạng nói xong câu này, xoay người ly khai.
Tả Khinh Hoan nghe xong những lời này, đột nhiên có chút hoảng hốt.
Sau khi ly khai Tần gia, Tả Khinh Hoan cũng không trực tiếp về nhà, mà là không có mục đích tiêu sái ở các khu vực khác trong thành phố, biển người mênh mông, đột nhiên có loại cảm giác không biết nên theo ai.

Chương 100 - Tiêu di

Tả Khinh Hoan đi tới đi lui, chẳng biết vì sao lại về tới địa phương mà mình lớn lên, khi ý thức được thời gian, mới nhớ ra Tả Diễm đã chết.
"Khinh Hoan." Tiêu Khởi Nam đến đây để xem xét lại căn phòng này, đang tính bán đi phòng trọ vốn trước đây để Tả Diễm ở, đây đều là tài sản của nàng.
Tả Khinh Hoan xoay người, thấy Tiêu Khởi Nam, nàng mặc một chiếc sườn xám đen tuyền, mang theo cảm giác thần bí.
"Tiêu di." Tả Khinh Hoan gọi Tiêu Khởi Nam một tiếng Tiêu di.
"Đang định gọi điện thoại nói với con, mẹ của con còn có vài thứ ở trong tay ta, trước kia vẫn không có cơ hội đưa cho con." Tiêu Khởi Nam đến xe cầm một chiếc hộp sắt đưa cho Tả Khinh Hoan.
"Cảm ơn, Tiêu di." Tả Khinh Hoan tiếp nhận hộp sắt, cảm kích nói lời tạ ơn, đối với Tiêu Khởi Nam, trong lòng Tả Khinh Hoan vẫn luôn tồn tại sự cảm kích.
"Có muốn đến chỗ ta ngồi một chút hay không?" Tiêu Khởi Nam hỏi, Tiêu Khởi Nam kinh nghiệm từng trải cực kỳ phong phú, thấy Tả Khinh Hoan bộ dáng thất thần, liền biết hài tử này trong lòng đang có khúc mắc, có lẽ bản thân có thể chỉ điểm cho nàng một hai điều, hài tử này vẫn còn hữu duyên với mình.
"Cũng tốt." Tả Khinh Hoan gật đầu.
Tiêu Khởi Nam đốt nước nóng, pha một hồ trà, động tác thành thạo không thua gì Tần Vãn Thư, Tả Khinh Hoan bây giờ mới phát hiện Tiêu Khởi Nam cũng là một người tinh thông trà đạo. Trước đây chỉ thấy nàng uống rượu, tửu lượng của Tiêu Khởi Nam vô cùng cao, dùng rượu trắng nồng độ cực cao hạ gục một bàn ngồi đầy các đại nam nhân mặt cũng không đổi sắc, chẳng bao giờ thấy nàng say, vĩnh viễn đều duy trì nụ cười thanh tỉnh giống như đang đeo một chiếc mặt nạ. Nàng và Tần Vãn Thư đều có một đôi tay cực đẹp, bất đồng chính là, ngón tay của Tần Vãn Thư thon dài xinh xắn nhưng trắng nõn, chưa bao giờ sơn móng tay, đó là một đôi tay lộ ra vẻ quý phái, còn ngón tay của Tiêu Khởi Nam cũng thon dài mỹ lệ, nhưng lại để móng tay, bảo dưỡng tốt đến mức không giống đôi tay của một phụ nữ hơn 40 tuổi, móng tay sơn màu đỏ tươi, thoạt nhìn cực kỳ xinh đẹp, nhưng kiểu xinh đẹp này cùng với Lý Hâm lại tuyệt nhiên không giống.
"Có phiền não sao?" Thanh âm của Tiêu Khởi Nam rất êm tai, giống như trần niên thanh tửu (rượu thuần lâu năm), lộ ra một cỗ ma lực, làm cho người ta rất thích nói chuyện cùng nàng.
"Vâng." Tả Khinh Hoan tiếp nhân chén trà do Tiêu Khởi Nam đưa cho, trên người nàng tản ra một loại khí tức chỉ có Tần Vãn Thư mới có, tuy khí tức của các nàng không hoàn toàn giống nhau, thế nhưng cũng cường đại như nhau.
"Có liên quan đến Tần tiểu thư?" Tiêu Khởi Nam một lời đã đoán trúng.
Tả Khinh Hoan gật đầu.
"Người nhà của cô ta không chấp nhận con." Đây là trong dự liệu của mình, Tiêu Khởi Nam nghĩ đến cũng biết Tần thị chắc chắn không chấp nhận Tả Khinh Hoan hái được đóa kỳ hoa như Tần Vãn Thư. Tần Vãn Thư không đơn giản chỉ đại diện cho cá nhân nàng, đó là đóa hoa trân quý do Tần thị gia tộc dụng tâm đào tạo ra, người người nâng niu, lại như thế nào cho phép dễ dàng bị hái trộm?
"Tiêu di chính là Tiêu di, cái gì cũng đoán được. Ngày hôm nay Tần lão gia tử mời con đến Tần gia..." Tả Khinh Hoan đem chuyện xảy ra ngày hôm nay, nói qua một lượt cho Tiêu Khởi Nam nghe. Nàng xem Tiêu Khởi Nam giống như trưởng bối của mình.
"Tần lão gia tử đánh vào sự tự ti trong lòng con, sau đó đào bẫy cho con nhảy xuống, thời gian ba năm có rất nhiều thứ sẽ thay đổi. Tình cảm sợ thời gian, sợ khoảng cách, sợ không đủ kiên định, có rất nhiều nhân tố không thể xác định. Hơn nữa, hắn định ra các tiêu chuẩn ưu tú này, không có hoàn cảnh và ngoại lực trợ giúp, con muốn thành công xác xuất thật sự rất thấp. Gừng càng già càng cay, chiêu này của hắn sử dụng rất cao minh, nếu con ly khai, tôn nữ của hắn cũng không trách đến trên đầu hắn, chỉ trách do con thiếu kiên định." Tiêu Khởi Nam nghĩ Tần gia có thể có một hiện tại huy hoàng, đều không phải không có đạo lý, Tần lão gia tử am hiểu dĩ đạo ngự thuật (dùng đạo lý để thuyết phục người khác), nội thánh ngoại vương (bên trong là một vị thánh, bên ngoài là một ông vua – ý nói về một người trong ngoài đồng nhất), quả nhiên là có phong phạm của một người lãnh đạo.
"Con đây..." Trong lòng Tả Khinh Hoan, cũng biết đây là một cái bẫy, nhưng vẫn cam tâm tình nguyện bị bẫy này vây quanh, bản thân quả thực không phải đối thủ của Tần lão gia tử.
"Tuy rằng, đây là cái bẫy, thế nhưng ta lấy kinh nghiệm của người đi trước đề nghị, con hẳn là nên nhảy xuống." Tiêu Khởi Nam nhẹ nhàng thở dài mà nói.
"Vì sao?" Tả Khinh Hoan hỏi, kỳ thực trong tiềm thức nàng cũng không muốn tiếp thu điều kiện của Tần lão gia tử, nàng thật hy vọng có một bên thứ ba khách quan nói cho bản thân, không nên rút lui, làm cho bản thân có thể tự tin một chút.
"Hoa nở quá nhanh trái lại dễ tàn, không dự trữ đủ nước cho hoa, hoa sẽ không nở được lâu. Con và Tần Vãn Thư xác thực tồn tại chênh lệch, đã định trước con chỉ biết ngẩng đầu nhìn cô ta, vậy sẽ làm con càng trở nên hèn mọn. Hiện tại khi tình yêu còn cuồng nhiệt, ai cũng cho rằng có thể thiên trường địa cửu, nếu không cũng không có nhiều lời thề non hẹn biển như thế, ai cũng không nghĩ đến chuyện chênh lệch, thế nhưng phía sau tình yêu là cuộc sống thực tế, sinh hoạt sẽ gặp rất nhiều vấn đề, giá trị quan của hai người sai lệch quá nhiều, có thể nhượng bộ hay không, có đề tài chung hay không, con có thể dung hòa vào tầng lớp mà cô ta xã giao hay không, hay làm cho cô ta thích hợp với vòng tròn xã giao của con, những thứ này đều là vấn đề. Còn có vấn đề người nhà của cô ta không tiếp nhận con, chính là cảm giác tiêu cực phản tác dụng, nhiều hay ít cũng sẽ ảnh hưởng đến cô ta, cô ta cho dù tốt đến đâu, cũng chỉ là một người bình thường, điểm ấy con phải nhớ kỹ. Ly khai tạm thời xác thực có phiêu lưu, thế nhưng chưa chắc là không tốt, nếu như 3 năm làm cho tình cảm các con phai nhạt, nói rõ tâm của hai người không kiên định, mặc dù không ly khai, có lẽ tình yêu cũng sẽ theo cuộc sống tàn phai, tình cảm không trọn vẹn, vĩnh viễn đều là tốt đẹp nhất. Vì sao con hiện tại đau khổ, là bởi vì tự ti, sự tự ti sẽ dằn vặt khiến con hoàn toàn thay đổi, trong tình yêu không có chỗ cho tự ti." Tiêu Khởi Nam bình tĩnh lãnh khốc phân tích một cách thấu triệt cho Tả Khinh Hoan.
"Thế nhưng, con không nỡ." Khi nói đến chuyện này, trái tim Tả Khinh Hoan bị bóp chặt đến mức đau nhói.
"Hai mươi năm trước, ta và công tử của một tập đoàn tài chính lâu đời của Nhật Bản mến nhau, yêu oanh oanh liệt liệt, ta theo hắn đi Nhật Bản. Đó là một gia tộc nghiêm ngặt gia giáo, lời ra tiếng vào phản đối, chỉ biết so với Tần gia bây giờ nhiều hơn gấp bội. Cá tính của ta vốn thẳng thắn bộc trực, nhưng vì hắn, ta thu liễm tính cách sắc bén và trương dương của bản thân, nơm nớp lo sợ học tập tất cả những thứ ở trong một đại gia tộc cần phải biết, thế nhưng vẫn như cũ không được chấp nhận, xuất thân của ta, đã định trước bản thân vĩnh viễn không chiếm được sự tán thành của người nhà hắn, xuất thân của ta đồng thời làm cho ta cảm thấy hèn mọn. Ta sống mà không hề vui vẻ, mặc dù có tình yêu, như cũ không thể làm ta trở nên thỏa mãn. Hắn cũng đối diện với rất nhiều áp lực, hắn biết ta trải qua không vui nên sống cũng không dễ chịu. Ta bị gia tộc kia dày vò đến mức thay đổi hoàn toàn, làm sao còn có hình tượng ban đầu mà hắn yêu thích, ta sợ sau này tình yêu của hắn bị bào mòn không còn chút nào. Cho nên sau cùng, ta khóc lóc đòi hắn thả ta đi, khi đó ta có một nữ nhi ba tuổi, hắn hỏi ta có muốn đưa nàng đi chung, hắn rất thiện lương, biết ta không nỡ bỏ lại nàng, thế nhưng ta lắc đầu cự tuyệt. Nữ nhi, đó là nguồn gốc chống đỡ duy nhất cho ta ở gia tộc đó, thế nào nhẫn tâm bỏ được, ta để nàng ở lại gia tộc đó, nàng có thể không nhất định cảm thấy làm đại tiểu thư của một tập đoàn tài chính khổng lồ là một chuyện tốt, nhưng ta không cho nàng quyền lợi lựa chọn, lấy tư cách là mẫu thân, ta làm ra lựa chọn tốt nhất cho nàng." Tiêu Khởi Nam lãnh đạm tường thuật lại, hình như toàn bộ những chuyện khắc cốt minh tâm dường như chỉ là nhất thời, khi đó bản thân chính là quá mức nhu nhược yếu đuối, mới phải trả một cái giá quá cao quá tàn khốc.
"Thế nhưng con sợ bản thân mình làm không tới." Nước mắt của Tả Khinh Hoan đột nhiên rơi xuống, sự yếu đuối trong lòng nàng lộ ra không sót lại chút nào.
Tả Khinh Hoan làm cho Tiêu Khởi Nam nhớ lại nữ nhi của mình, trái tim sắt đá cũng trở nên mềm mại không ít, nàng thở dài ôm Tả Khinh Hoan vào lòng, tạm thời đưa Phật đưa đến Tây thiên, làm người tốt một lần nữa, bản thân tiếc nuối không muốn Tả Khinh Hoan giẫm lên vết xe đổ của mình.
"Có muốn đi Nhật Bản hay không, ta có thể để nam nhân kia nhận con làm dưỡng nữ?" Tiêu Khởi Nam hỏi, yêu cầu của mình, nam nhân kia tuyệt đối không cự tuyệt.
Tả Khinh Hoan mờ mịt nhìn Tiêu Khởi Nam, nàng không biết mình nên làm cái gì mới tốt đây.
"Con về nhà suy nghĩ cho kỹ." Tiêu Khởi Nam nghĩ tất cả quyền quyết định đều nằm ở trong tay Tả Khinh Hoan, có được hạnh phúc ngắn ngủi bất an, không bằng một tình yêu vàng thật không sợ lửa.
Sau khi Tả Khinh Hoan ly khai, Tiêu Khởi Nam cầm điện thoại, bấm vào một dãy số, đó là những số mà hai mươi năm qua cũng không có đụng đến.
"Bắc Dã Phong, tôi là Tiêu Khởi Nam." Người ở đầu dây bên kia đột nhiên ngây ngẩn cả người, cho tới bây giờ hắn không nghĩ sau nhiều năm như vậy nàng lại chủ động liên lạc với mình, rất lâu cũng không có phản ứng.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna