Google.com.vn Đọc truyện Online

22/07/2018

Phân Ngoại Yêu Nhiêu (Miêu Tổng Tài) - Chương 6 - 10

Đăng bởi Ngân Giang | 22/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 6: Tâm ma

Đây là lần đầu tiên Mộ Dung Phỉ nhìn thấy Tàng Huyền Thanh, lúc trước nàng hoàn toàn không biết bộ dáng của Tàng Huyền Thanh, nhưng trong đám người, nàng liếc mắt một cái liền biết, kia, chính là Tàng Huyền Thanh!

Hôm nay là lễ tang của Tàng Thiên Hải, nhưng Tàng Huyền Thanh không có mặc tang phục, cô như cũ là một thân sườn xám xanh đen, trên tóc cài hoa ly trắng cực kỳ đơn giản.
Mộ Dung Phỉ đứng dưới một cây đại thụ cách nghĩa trang không xa, im lặng nhìn chăm chú, nàng nhận được tin tức, mộ Tàng Thiên Hải ở trong này, táng cùng một chỗ với vợ chưa cưới của hắn. Chờ đợi hai giờ vẫn không nhúc nhích, Mộ Dung Phỉ rốt cuộc nhìn thấy một đoàn người đi ra.
Dẫn đầu là hai nữ tử, một người mặc sườn xám xanh đen, chân đi giày thêu, bộ bộ sinh liên hoa; người kia mặc áo da màu đen khêu gợi bó sát, tóc dài đến lưng, đeo kính mát đen bản lớn. Mộ Dung Phỉ trong nháy mắt liền bị nữ tử mặc sườn xám hấp dẫn, son hồng chói mắt cùng hoa Bỉ Ngạn yêu dị trên sườn xám, trong nội tâm nàng xác định, người này chính là Tàng Huyền Thanh.
Chờ đám người đến gần, Mộ Dung Phỉ đi ra bóng râm, đứng ở giữa đường, mặt không chút thay đổi nhìn Tàng Huyền Thanh nói: "Ta nghĩ đi theo ngươi."
Lời này rất kỳ quái, nhưng ai kia có thể lập tức hiểu được, nói trắng ra thì chính là "ta muốn cùng ngươi hỗn". Đám người dừng bước lại, Tàng Huyền Thanh ánh mắt mê ly nhìn Mộ Dung Phỉ; Lâm Tử Vận hứng thú mỉm cười, mà đại hán ở phía sau sắc mặt không tốt.
Mộ Dung Phỉ đứng ở nơi đó, nhìn Tàng Huyền Thanh, vẻ mặt chuyên chú tựa hồ trước mắt nàng chỉ có mỗi Tàng Huyền Thanh.
Tàng Huyền Thanh ngáp, bộ dạng uể oải hỏi: "Dựa vào cái gì?"
Tàng Huyền Thanh không hỏi vì sao, chỉ hỏi dựa vào cái gì, ở hắc đạo, mục đích chỉ có một – thượng vị! Cô coi trọng thực lực hơn.
Mộ Dung Phỉ nghe Tàng Huyền Thanh nói, hơi nghiêng đầu một chút, nhưng không có trả lời, vẫn chuyên chú nhìn Tàng Huyền Thanh. Khoảng cách cũng không gần, nhưng Tàng Huyền Thanh lại cảm giác được, tiểu cô nương này đưa ánh mắt định ở miệng cô, cô âm thầm quan sát tiểu cô nương, tuổi ước chừng 15-16, quần bò đơn giản cùng T-shirt màu trắng, tóc dài đen tuyền hiền thục, gương mặt khả ái, cái miệng nho nhỏ, cái mũi cao thẳng, hai mắt thật to, làn da trắng nõn, tựa như một Tinh Linh.
Cô bé này, hình tượng và lời nói hoàn toàn không phù hợp, một chút cũng không giống lưu manh, ngược lại là giống một học sinh nhu thuận, Tàng Huyền Thanh đột nhiên có hứng thú, thấy nàng tựa hồ không hiểu được lời của mình, lần đầu tiên cô lặp lại câu nói: "Ngươi dựa vào cái gì? Mưu kế rất lợi hại? Hiểu được súng ống? Hiểu được thuốc phiện? Hay là... Ngươi có thể đánh nhau?"
Mộ Dung Phỉ nghe Tàng Huyền Thanh nói, đầu tiếp tục lệch một điểm, như cũ không có trả lời, vẫn chuyên chú nhìn Tàng Huyền Thanh, tựa như một người máy, trên mặt một chút diễn cảm cũng không có, cho dù lúc này hẳn là nên có nghi hoặc.
Tàng Huyền Thanh chưa bao giờ kiên nhẫn, hiện tại cô nhịn không nổi, ngón tay thon nhỏ tùy ý chỉ một đại hán phía sau, nheo mắt nói với Mộ Dung Phỉ: "Ngươi chỉ cần đánh thắng được hắn, ta sẽ cho ngươi đi theo ta."
Đại hán bị Tàng Huyền Thanh chỉ, lập tức đứng nghiêm, toàn thân dùng sức, y phục bó sát người lộ ra cơ thể cường tráng, tràn đầy tự tin nhìn chằm chằm Mộ Dung Phỉ.
Mộ Dung Phỉ nghe Tàng Huyền Thanh nói, nghiêng nghiêng đầu chậm rãi chuyển động, nhìn về phía đại hán bị Tàng Huyền Thanh chỉ. Động tác của nàng như người máy, từng động tác đều rất thong thả. Lúc ánh mắt nàng tiếp xúc đến đại hán, bỗng chốc trở nên âm lãnh vô cùng, mang theo một cỗ âm tàn, chỉ thấy tay nàng tốc độ cực nhanh sờ hông, sau đó vung, một đạo bạc quang xẹt qua, mọi người còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe thấy đại hán đột nhiên kêu thảm thiết một tiếng, tất cả kinh ngạc nhìn sang, trên vai hắn thật sâu cắm một thanh phi đao.
Mọi người lại chuyển hướng qua Mộ Dung Phỉ, trong ánh mắt mang theo khiếp sợ, tốc độ hảo nhanh, phi đao hảo chuẩn. Mộ Dung Phỉ hoàn toàn bỏ qua những ánh mắt kia, lại quay đầu chuyên chú nhìn Tàng Huyền Thanh, mặt không chút thay đổi.
Tàng Huyền Thanh híp mắt cùng nàng đối diện, nhưng như cũ không có mở miệng, vì thế Mộ Dung Phỉ lại sờ hông, vung, ngân quang, kêu thảm thiết, lại là một thanh phi đao chuẩn xác đâm trúng bả vai khác của đại hán, mà lần này nàng thậm chí ngay cả ánh mắt cũng chưa xoay qua, chỉ nhìn Tàng Huyền Thanh.
Tàng Huyền Thanh không nói lời nào, ánh mắt càng thêm híp, trong nội tâm đã hơi hứng thú, nhưng cô còn chưa muốn mở miệng, cô muốn nhìn tiểu cô nương này rốt cuộc có bao nhiêu ngoan.
Tàng Huyền Thanh còn chưa khai khẩu, đại hán không dám trốn tránh, hắn cắn chặt răng chịu được hai bả vai đau đớn, trên trán che kín mồ hôi lạnh, hắn thậm chí có thể cảm thấy hai thanh phi đao đã thương tổn đến xương cốt.
Lần này Mộ Dung Phỉ đổi tay, sờ hông kia một chút, một thanh phi đao đâm trúng đùi đại hán, Tàng Huyền Thanh không nói chuyện, vì thế tiếp tục một thanh phi đao khác đâm trúng cái chân duy nhất còn hoàn hảo của hắn. Tàng Huyền Thanh vẫn là không nói chuyện, biểu tình của Mộ Dung Phỉ rốt cuộc nổi lên biến hóa, nhưng diễn cảm kia hoàn toàn là hành vi vô ý thức, ngay cả chính nàng cũng không phát giác một bên khóe miệng mình hơi gợi lên, lộ ra một nụ cười quỷ dị.
Nụ cười kia cực kỳ khó hiểu, chú ý tới chỉ có Tàng Huyền Thanh cùng Kinh Luân, Tàng Huyền Thanh khẽ nhíu mày, mà Kinh Luân chứng kiến nụ cười kia, ánh mắt ngưng tụ, lập tức bước lên, ở bên tai Tàng Huyền Thanh ngưng trọng nói: "Huyền Thanh, đừng đùa, đứa bé này có tâm ma, nếu hạ đao nữa thì nàng sẽ giết tên kia mất. Rất nguy hiểm, tuyệt đối không thể giữ ở bên người."
Tâm ma? Tàng Huyền Thanh cau mày liếc Kinh Luân, thấy hắn diễn cảm ngưng trọng, trong tay vân vê Phật châu, tâm ma... Sao? Cách nói này quá huyền ảo, Tàng Huyền Thanh không có nghĩ nhiều, đứa bé này rất nguy hiểm... Híp mắt nhìn chăm chú Mộ Dung Phỉ, niệp động Phật châu, âm thầm suy tư.
Kinh Luân đoán đúng, Mộ Dung Phỉ tính toán tiếp theo sẽ nhắm ngay trái tim đại hán, nàng thậm chí cảm thấy hưng phấn, nhưng khi nàng bắt tay vừa định sờ hông, Tàng Huyền Thanh đột nhiên mở miệng: "Có thể, về sau ngươi đi theo ta."
Mộ Dung Phỉ rốt cuộc tiếp cận được Tàng Huyền Thanh, hiện tại còn an vị đối diện với cô. Xe Mercedes của Tàng Huyền Thanh rất lớn, phía sau có hai hàng ghế, hơn nữa là đối diện nhau, không gian ở giữa đủ để người ngồi hai bên thoải mái gác chân.
Xe Tàng Huyền Thanh giá trị rất cao, chỉ vì nó đã trải qua xử lý đặc thù, không chỉ có kính chống đạn, sàn xe cũng dùng gỗ dày hơn 2cm, cơ hồ có thể thừa nhận bom đạn tập kích. Cơ động vững vàng, nếu không thấy cảnh sắc bên ngoài thay đổi, người bên trong sẽ không có cảm giác là xe đang di động.
Tàng Huyền Thanh ngồi đối diện Mộ Dung Phỉ, bộ dạng uể oải tựa lưng vào ghế, đầu nghiêng nghiêng ánh mắt mê ly nhìn nàng. Lâm Tử Vận ngồi bên cạnh Tàng Huyền Thanh, hai chân thon dài điệp cùng một chỗ, hai tay mười ngón đan chéo đặt ở trên đùi, trên mặt kỳ lạ mỉm cười, tìm tòi nghiên cứu nhìn Mộ Dung Phỉ. Mà Kinh Luân ngồi bên cạnh Mộ Dung Phỉ, hai tay tạo thành chữ thập, ngồi nghiêm chỉnh, thỉnh thoảng nhíu mày nhìn Tàng Huyền Thanh, thỉnh thoảng lại nhăn mặt nhìn Mộ Dung Phỉ, cuối cùng thở dài một hơi, nhắm hai mắt lại.
Mộ Dung Phỉ đoan chính ngồi ở chỗ kia, cúi đầu nhìn bàn tay đặt ở trên đùi, giống như đệ tử nghiêm túc, ai cũng không biết trong đầu nàng đang tìm tòi tư liệu về Lâm Tử Vận và Kinh Luân, căn cứ hình tượng của bọn họ, đem tin tức chậm rãi so sánh, cuối cùng xác định thân phận cả hai.
Lâm Tử Vận, 1 của Thanh Liên Hội, toàn bộ công việc trong hội có dính líu tới pháp luật đều do người này xử lý, nghe nói là em gái nuôi Tàng Huyền Thanh, được Tàng Huyền Thanh tín nhiệm, người này tâm cơ thâm trầm, trên mặt luôn mang theo mỉm cười, diện mạo xinh đẹp phi thường, nhân xưng "tiếu diện hồ ly".
Kinh Luân, không ai biết người này đến từ đâu, nhưng bất kể là ai chỉ cần gặp qua người này liền tuyệt đối không quên, bởi vì đặc thù quá mức rõ ràng, lấy kinh Phật viết lên toàn thân, ngay cả khuôn mặt đều bị che lại. Khoa trương nhất chính là, có rất nhiều lời đồn đãi người này thật sự luyện được một thân mình đồng da sắt, nghe nói có một lần 30 người cầm đao vây quanh xe Tàng Huyền Thanh, đương thời trong xe chỉ có Kinh Luân, nhưng cuối cùng lông tóc của hắn không hề tổn thương, mà 30 người kia đều bị phế đi một bàn tay. Nghe nói người này là bảo tiêu của Tàng Huyền Thanh, mặc kệ ở trường hợp nào, nam tử này nhất định đứng phía sau Tàng Huyền Thanh.
Mộ Dung Phỉ tìm ra tư liệu tương ứng với Lâm Tử Vận và Kinh Luân, nhưng thủy chung đều không có ngẩng lên liếc bọn họ một cái, nàng hiểu cách để có thể bảo hộ bí mật của mình tốt nhất.
"Năm nay mấy tuổi?" Tàng Huyền Thanh tựa như vĩnh viễn ngủ không đủ, bộ dáng mèo lười mê ly mở to mắt nhìn Mộ Dung Phỉ hồi lâu, ngữ khí có điểm uể oải mở miệng hỏi.
Mộ Dung Phỉ chờ đợi hồi lâu, Tàng Huyền Thanh rốt cuộc đặt câu hỏi, nàng ngẩng đầu nhìn Tàng Huyền Thanh, tầm mắt của nàng lại lập tức bị sắc đỏ yêu dị trên môi Tàng Huyền Thanh hấp dẫn, thanh sắc bình tĩnh vô tình: "16."
"Còn đang đi học?"
"Không có."
"Vì sao?"
"Không thích, những người đó quá yếu nhược, cuộc sống lại quá bình đạm. Hơn nữa... Không có tiền đóng học phí." Những lời cuối cùng, Mộ Dung Phỉ thẳng thắn bình thản, giống như một bãi nước lặng vĩnh viễn sẽ không gợn sóng.
Nghe được Mộ Dung Phỉ nói câu sau cùng, khoé miệng Tàng Huyền Thanh đột nhiên gợi lên, lộ ra nụ cười thản nhiên, những người đó quá yếu nhược, cuộc sống lại quá bình đạm, lời này khiến cô nhớ lại một vài chuyện cũ, trong lòng cô bắt đầu nảy sinh hứng thú với Mộ Dung Phỉ, tạm dừng một hồi lại hỏi: "Học phi đao với ai?"
"Tự học." Mộ Dung Phỉ đáp.
Tàng Huyền Thanh không thèm nhắc lại, thật sâu nhìn Mộ Dung Phỉ, sau đó lại mệt chỉ muốn ngủ, ngáp một cái, ngẩng đầu lên tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, thanh âm dần dần thấp đi: "Sau này ngươi hãy ở bên cạnh ta đi..." Nói xong thì không còn động tĩnh, tựa như chìm vào giấc ngủ say.
Lời Mộ Dung Phỉ nói, Tàng Huyền Thanh cũng không tin tưởng, võ công trên thiên hạ tuy rằng thần kỳ, bất quá cũng chỉ là lực lượng cùng kỹ xảo
mà thôi, trải qua một đoạn thời gian, sẽ được xưng là thần công.
Chế Vận không đùa được đâu, "tiếu diện hồ ly" cơ mà =)) còn về Thanh x Phỉ, xưng hô sẽ thay đổi khi tui cảm thấy thích hợp :3
===============

Chương 7: Thuốc phiện


Tàng Huyền Thanh cô độc, cô ấy luôn cho bạn cảm giác này, mặc kệ phía sau đi theo bao nhiêu người, nhưng khi bạn nhìn thấy cô ấy, lập tức sẽ sinh ra cảm giác... Cô ấy cô độc. Vô thần mê ly, mơ mơ màng màng, xinh đẹp yêu dị, hoa nở đồ mị.
Lâm Tử Vận và Cố Dao xem như muội muội, Kinh Luân tính là trường bối, trừ bỏ ba người này, Tàng Huyền Thanh chưa từng có một bằng hữu chân chính, chỉ có thủ hạ, từ nhỏ đến lớn, đều là như thế. Ai nhận thức Tàng Huyền Thanh cũng biết, cô là một phụ nữ xinh đẹp, nhưng đồng thời cũng là một phụ nữ cực độ nguy hiểm, giống như một đóa hoa anh túc, tuy rằng nở rộ, lại làm cho mọi người chùn bước.
Cuộc sống của Tàng Huyền Thanh rất có quy luật, giống như là Nhật Nguyệt Tinh Thần*, cho dù là ngày Tàng Thiên Hải gặp sự cố, cô vẫn giữ vững quy luật của mình. Chạng vạng 6h, là thời gian ăn cơm chiều, chờ người hầu dọn đồ ăn xong rồi lui ra, Tàng Huyền Thanh ngồi vào bàn, đồng hồ quả lắc phục cổ vừa vặn gõ gõ.
*ý chỉ các hiện tượng Thiên văn học Trung Hoa, ai muốn biết thêm thì mời tra Google
Hôm nay bất đồng, Tàng Huyền Thanh ngồi vào bàn, trước mặt còn đứng một Mộ Dung Phỉ mặt không chút thay đổi. Nhưng thế này cũng vô pháp đánh vỡ quy luật Tàng Huyền Thanh định ra, cô để Phật châu qua một bên, sau đó tay trái bưng bát, tay phải cầm lấy đôi đũa ngà trắng tinh từ giá đũa, động tác tao nhã đến cực điểm, cả quá trình xinh đẹp như một bức họa, luôn có cảm giác không chân thật.
Kẹp một khối rau, nhẹ nhàng phóng vào trong miệng, sau đó lại gắp một chút cơm trắng, nhai từ từ chậm rãi nuốt, nuốt xong, lại tiếp tục kẹp khối rau thứ hai, lơ đãng hỏi Mộ Dung Phỉ: "Trong nhà còn ai không?"
Mộ Dung Phỉ từ nhỏ yêu tha thiết màu đỏ, đỏ thẫm như máu, vì thế son môi đỏ của Tàng Huyền Thanh luôn hấp dẫn tầm mắt nàng, nhìn thấy Tàng Huyền Thanh ăn cơm tao nhã, nhìn thấy Tàng Huyền Thanh khi hỏi đôi môi đóng mở, thanh âm bình thản hồi đáp: "Không có, chỉ còn lại ta."
Tàng Huyền Thanh tiếp tục ăn cơm, giương mắt nhìn Mộ Dung Phỉ một cái, lại cúi đầu chìa đũa chuẩn bị kẹp khối rau thứ ba: "Vậy ngươi sống thế nào?"
"Bà nội ta bán ve chai nuôi ta đến hai năm trước, sau khi bà qua đời thì chỉ còn lại ta... Ta ly khai trường học, gần nhà ta có một khu phố, nơi đó là làng chơi, nam nhân lui tới rất nhiều, hơn nữa những nam nhân kia đều rất nhát gan, chỉ cần dí dao lên cổ bọn hắn, bọn hắn liền ngoan ngoãn giao ra tiền tài trên người." Ánh mắt Mộ Dung Phỉ nhìn chằm chằm mảnh son hồng, chậm rãi bình thản kể rõ, ngữ khí không bi thương, không hối tiếc, cũng không kiêu ngạo.
Đây là một cô gái hư hỏng! Người bình thường nghe thấy lời này nhất định sẽ nghĩ như vậy, nhưng Tàng Huyền Thanh thì không, chỉ có cô mới hiểu rõ nhất, trên thế giới này tồn tại rất nhiều người bất đắc dĩ, đây là thế giới cá lớn nuốt cá bé, không làm cường giả cũng chỉ có thể làm kẻ yếu, bạn không thương tổn người khác, người khác sẽ thương tổn bạn, muốn mạnh mẽ một chút, giàu có một chút, cho nên phá hư một chút, ích kỷ một chút. Tàng Huyền Thanh nghe Mộ Dung Phỉ nói, cô nghĩ... Cô gái này rất thú vị, còn hiểu được cách sinh tồn.
Tàng Huyền Thanh nói: "Vậy ngươi chỉ có tri thức trình độ trung học cơ sở?"
Mộ Dung Phỉ nghiêng đầu nghĩ nghĩ, lắc đầu nói: "Sách giáo khoa rất đơn giản, khi ta học cấp hai cũng đã xem xong sách giáo khoa của cấp ba rồi."
Tốt lắm, là một cô gái thông minh. Tàng Huyền Thanh nghĩ thầm, cô không thích kẻ ngốc, đối Mộ Dung Phỉ hảo cảm tiếp tục gia tăng, hỏi: "Bằng hữu thì sao?"
Mộ Dung Phỉ lắc đầu: "Không có."
"A? Vì sao?" Tàng Huyền Thanh bắt đầu chờ mong đáp án của Mộ Dung Phỉ, cô có dự cảm, Mộ Dung Phỉ nhất định sẽ khiến mình rất hài lòng.
Mộ Dung Phỉ đáp: "Người thông minh quá ít."
Tàng Huyền Thanh nở nụ cười, để đũa xuống, vỗ nhẹ tay hai cái, nói với người hầu ứng thanh mà đến: "Thêm một bộ bát đũa."
Chờ người hầu cầm bát đũa đặt ở đối diện Tàng Huyền Thanh rồi lui ra, Tàng Huyền Thanh nói với Mộ Dung Phỉ: "Ngồi xuống, ăn cơm."
Mộ Dung Phỉ không cự tuyệt, ung dung ngồi xuống, mới phát hiện trên bàn đều là thức ăn chay, hoàn hảo, Mộ Dung Phỉ đối với thức ăn cho tới bây giờ không có nhiều yêu cầu, thực vật, no bụng mà thôi, cần gì phải yêu cầu nhiều như vậy.
Tướng ăn của Mộ Dung Phỉ lại chiếm được hảo cảm của Tàng Huyền Thanh, Mộ Dung Phỉ ăn rất chậm, mỗi đũa cơm đều rất nhỏ, tuyệt không sẽ thô tục, ngược lại nhã nhặn thật sự. Tàng Huyền Thanh nhớ rõ mẹ đã nói qua, tướng ăn của một người đại biểu cho giáo dưỡng của người đó.
Hai người tương đối im lặng ăn cơm, cũng không có quá nhiều khác biệt so với dĩ vãng, nhưng Tàng Huyền Thanh lại cảm thấy bất đồng, ít nhất... Không còn nhàm chán nữa.
Tàng Huyền Thanh cơm nước xong, còn thích pha trà, chờ đợi người hầu thu thập hết thảy, một lần nữa mang lên một bộ trà cụ tinh xảo thanh lịch. Tráng ly, thêm trà, nấu nước, châm vào, cả quá trình động tác thuần thục tao nhã, hồn nhiên thiên thành, Tàng Huyền Thanh chỉ châm trà vào bảy phần ly, ánh mắt ý bảo Mộ Dung Phỉ tự lấy một ly, sau đó một tay lấy ngón cái cùng ngón trỏ, ngón giữa, ngón áp út vuốt ly, đầu ngón tay nâng ly, khinh khẽ đặt ở bên miệng, nhẹ nhàng mút một ngụm, hương trà Thái Hồ Bích Loa Xuân thấm sâu vào khoang miệng.
Tàng Huyền Thanh nhắm mắt lại tinh tế phẩm thường, cô nhớ lại những lời cha từng nói: "Trà bảy phần, cơm tám phần, rượu mười phần. Mặc kệ chuyện gì, đều phải nắm chắc mức độ. Mấy phần rỗng còn lại, không phải lưu cho người khác, mà là lưu cho chính mình, nhưng khi chạm đến nguyên tắc giang hồ, thì không cần lưu bất cứ phần nào!"
Mộ Dung Phỉ lẳng lặng nhìn Tàng Huyền Thanh pha trà uống trà, nàng chưa bao giờ thấy qua nữ tử tao nhã xinh đẹp như thế, đúng là không dính khói lửa nhân gian. Chờ Tàng Huyền Thanh uống xong một ly trà, nàng mới cầm lấy ly trà thuộc về mình, nhưng Mộ Dung Phỉ không hiểu uống trà, cũng không có điều kiện khiến nàng hiểu được, vì thế nàng một ngụm uống hết.
Tàng Huyền Thanh uống xong, nhẹ nhàng buông ly, thấy Mộ Dung Phỉ một ngụm uống hết, cô cười cười lắc đầu, cái gì cũng chưa nói, lại giúp mình và Mộ Dung Phỉ châm thêm.
Hai người lẳng lặng uống trà, Mộ Dung Phỉ lần đầu tiên uống trà, hảo lãng phí thời gian, nhưng một chút cũng không cảm thấy nhàm chán, ngược lại trong lòng bình yên rất nhiều, trong lúc nàng uống ly thứ năm, một nam tử ước chừng 30 tuổi, mặc âu phục, đeo kính tơ vàng, bộ dạng nhã nhặn đi đến, hắn hơi kinh ngạc nhìn Mộ Dung Phỉ một cái, sau đó đứng bên cạnh Tàng Huyền Thanh, ngữ khí cung kính kêu một tiếng: "Đại tiểu thư."
Mộ Dung Phỉ trong đầu lập tức tìm tòi tư liệu, nàng ở chỗ Sở Thu gặp qua ảnh chụp của người này, hắn chính là trợ thủ đắc lực của Tàng Thiên Hải lúc sinh thời, Trần Dương.
Tàng Huyền Thanh đặt ly trà xuống, nhìn thoáng qua Mộ Dung Phỉ, sau đó đối Trần Dương gật gật đầu. Trần Dương khẽ cúi đầu, nhìn Mộ Dung Phỉ, mới nói với Tàng Huyền Thanh: "Tiền tháng này đã thu xong."
"Lấy tới đây." Tàng Huyền Thanh phân phó, chờ Trần Dương đi ra ngoài, cô vỗ tay gọi người hầu tới đem trà cụ đi, chỉ chốc lát Trần Dương dẫn theo bốn gã đại hán đang khuân hai cái rương to, bên hông mỗi gã đều giắt súng lục Desert Eagle.
Mộ Dung Phỉ híp mắt một chút, nhưng chỉ trong nháy mắt liền biến trở về tự nhiên, lẳng lặng nhìn hai rương sắt trang bị khoá mật mã tinh vi.
Trần Dương nhập mật mã, mở rương ra, Mộ Dung Phỉ thấy bên trong đều là sổ sách, số lượng to lớn. Tim Mộ Dung Phỉ đập nhanh hai nhịp, nàng biết sổ sách ở đây cơ hồ ghi lại tất cả sinh ý của Thanh Liên Hội, nếu chiếm được đống sổ sách này, Thanh Liên Hội nhất định sẽ sụp đổ.
Bốn đại hán lấy sổ sách ra đặt lên bàn, chất đầy bàn giống như núi nhỏ. Trần Dương và bốn đại hán lui ra ngoài, lại không hề rời đi, mà là chặt chẽ bảo vệ ở cửa.
Tàng Huyền Thanh ngáp một cái, sau đó cầm lấy một quyển cẩn thận nhìn. Mộ Dung Phỉ im lặng ngồi bên cạnh, ngay cả một tiếng vang cũng không phát ra.
Tàng Huyền Thanh xem xong toàn bộ sổ sách, hai giờ đã trôi qua, cô kêu Trần Dương và bốn đại hán tiến vào đem sổ sách bỏ vào rương khóa lại, nói với Trần Dương: "Không có vấn đề, thông tri Lưu Tổ Thông bắt đầu rửa tiền tháng này, đem tiền tháng trước trở về."
Mộ Dung Phỉ luôn luôn lưu tâm quan sát hết thảy, lúc Tàng Huyền Thanh nhắc đến Lưu Tổ Thông, nàng lập tức phản ứng, người này cũng là trợ thủ đắc lực của Tàng Thiên Hải giống Trần Dương, Trần Dương phụ trách quản lý vũ lực, Lưu Tổ Thông phụ trách quản lý tài vụ. Mộ Dung Phỉ còn biết, từ ngữ "rửa tiền" là có ý gì, chính là "cho nó đi tắm trắng".
Trần Dương lui ra, Tàng Huyền Thanh ngáp dài, tựa hồ ban nãy xem sổ sách lãng phí rất nhiều tinh lực của cô, cho nên hiện tại mỏi mệt, cô nhìn Mộ Dung Phỉ hỏi: "Biết?"
Mộ Dung Phỉ lắc đầu, Tàng Huyền Thanh tiếp tục nói: "Ngươi thấy đó, bên cạnh ta không thiếu... Thủ hạ, cận vệ có Kinh Luân, pháp luật có Tử Vận, vũ lực có Trần Dương, tài vụ có Lưu Tổ Thông. Hiện tại ta chỉ thiếu một người, giúp ta mỗi tháng xét duyệt tài vụ, cho nên..."
Nói tới đây, Tàng Huyền Thanh dừng lại, hơi hơi nheo lại mắt, gắt gao dừng ở Mộ Dung Phỉ nói: "Cho nên, ngày mai ngươi bắt đầu học đi."
Mộ Dung Phỉ biết, bất kể là một công ty hay là một bang phái, trọng yếu nhất vĩnh viễn là vấn đề kinh tế, lão bản/lão đại coi trọng vĩnh viễn cũng là vấn đề tài vụ, cho dù trong công ty có Tổng thanh tra Tài vụ, trong bang phái có Quản lý Tài vụ, nhưng cuối cùng vẫn phải tự mình xét duyệt, lão bản/lão đại mới có thể yên tâm.
Nhưng... Mộ Dung Phỉ lẳng lặng chống lại Tàng Huyền Thanh híp lại hai mắt, chẳng lẽ nữ nhân này tin tưởng mình nhanh như vậy? Hay là chị ta nắm chắc có thể tuyệt đối khống chế chính mình?
Editor *gào thét*: "Tui cũng muốn uống trà Thanh tỷ pha."
Tiểu Phỉ *phóng dao*: "Câm miệng."

===================

Chương 8: Cực đoan


Mộ Dung Phỉ đến nghĩa trang tìm Tàng Huyền Thanh, trên người trừ bỏ 12 thanh phi đao tự chế cột bên hông, cái gì cũng không mang, 20 đồng còn sót lại cũng đem đi đóng phí giao thông, có thể nói là trắng tay.



Nàng là một người cực đoan, làm việc chưa bao giờ giống Tàng Huyền Thanh. Tàng Huyền Thanh tuy rằng âm ngoan nhưng lại quyết đoán, luôn chừa một đường lui cho bản thân; Mộ Dung Phỉ thì khác, không để cho mình bất kỳ dư âm nào, đây chính là tính cách cực đoan của nàng.

Mộ Dung Phỉ cực đoan che kín toàn bộ cuộc sống, chỉ yêu màu đỏ thẫm như máu; mặc kệ làm chuyện gì đều phải theo đuổi sự hoàn mỹ; không thích sứt mẻ.
Bác sỹ tình yêu trứ danh thế giới đã phát biểu một bài luận văn, nội dung trình bày cùng phân tích loại người có tâm lý cực đoan, bên trong miêu tả: Người có tâm lý cực đoan, rất khó sẽ yêu một người, bởi vì bọn họ theo đuổi sự hoàn mỹ. Nhưng mâu thuẫn chính là, bọn họ một khi yêu ai, sẽ bỏ qua toàn bộ khuyết điểm của người kia. Được một người như vậy yêu rất hữu hạnh cũng rất bất hạnh. Hữu hạnh, là bởi vì bọn họ yêu, yêu đến có thể vứt bỏ hết thảy, có thể hủy diệt hết thảy, chỉ cần người kia hảo; bất hạnh, là bởi vì bọn họ quá mức bá đạo, mặc kệ người kia có yêu bọn họ hay không, bọn họ đều dùng sức lực chiếm lấy người kia, nếu tuyệt vọng... Bọn họ sẽ giết chết người mình yêu! Cho nên, được một người như vậy yêu, hữu hạnh cùng bất hạnh đều nằm trong tay người kia, nếu người kia cũng yêu bọn họ, người kia sẽ là người hữu hạnh nhất thế giới; nếu không, sẽ là người bất hạnh nhất thế giới.
Mộ Dung Phỉ còn nhỏ, mới 16 tuổi, vừa bước vào độ tuổi cập kê, chưa nảy sinh tình cảm với bất cứ ai, hiện tại ai cũng không thể đoán được nàng sẽ yêu một người thế nào, sẽ có kết quả ra sao.
Ở lại Tàng gia đã một tuần, Mộ Dung Phỉ được an bài ở cách vách Tàng Huyền Thanh, kiến thức qua kỹ thuật phóng phi đao của nàng mà còn dám làm như vậy, điểm ấy nàng rất bội phục Tàng Huyền Thanh, cũng rất nghi hoặc mục đích của cô. Nhưng bất kể như thế nào Mộ Dung Phỉ ở mặt ngoài là thật sự chuẩn bị cùng Tàng Huyền Thanh trộn lẫn.
Hôm sau, Tàng Huyền Thanh liền phái người hầu đưa một đống sách cho nàng, toán cao cấp, kế toán học, quản lý tài vụ... Trong đó còn có một cuốn kinh Phật gọi là Bàn Nhược Ba La Mật Đa Tâm Kinh, người hầu kia công đạo, đây là quà Kinh Luân tặng riêng, dặn Mộ Dung Phỉ nhất định phải cẩn thận tìm hiểu.
Mộ Dung Phỉ cho tới bây giờ đối thần thần quỷ quỷ gì đó không có bao nhiêu hứng thú, vì thế Bàn Nhược Ba La Mật Đa Tâm Kinh vốn khu trừ tâm ma Phật giáo, bị nàng tiêu sái nhét vào một bên.
Tàng Huyền Thanh tựa như một con mèo lười, tuy rằng thời gian cô làm việc và nghỉ ngơi rất tiêu chuẩn, nhưng mỗi ngày cô đều ưa thích nằm nghiêng trên ghế sa lon thật dài, sau đó cầm một cây tẩu, thoải mái nhàn nhã hút thuốc, cảm giác uể oải như có như không luôn xoay quanh thân thể cô.
"Đại tiểu thư." Trần Dương ở cửa cung kính kêu Tàng Huyền Thanh, đánh vỡ sự yên lặng, cô ngáp một cái, trong lòng thở dài một tiếng, xem ra lại không thể hảo hảo thanh tịnh...
"Đại tiểu thư, đây là thiệp mời của Phạm lão." Trần Dương đi đến trước mặt Tàng Huyền Thanh, hai tay đưa ra một phong thiệp mời.
Tàng Huyền Thanh miễn cưỡng đưa mắt nhìn, cũng không tiếp nhận, vô tình hỏi: "Không phải còn chưa tới thời gian nhận hoá đơn sao? Thiệp mời này là vì cái gì?"
Trần Dương nghĩ một chút, lắc đầu cau mày nói: "Không biết. Bất quá hẳn là cùng lão đại... Chuyện đó có quan hệ."
Tàng Huyền Thanh hơi nhíu mày, nghĩ một chút, hai ngón tay mảnh khảnh kẹp tấm thiệp, chậm rì rì mở ra, tùy ý nhìn thoáng qua, khẽ cười một tiếng, để lên bàn, nói với Trần Dương: "Đã biết, nói với bọn họ buổi tối ta sẽ đi."
Nói xong, Tàng Huyền Thanh lại ngáp một cái, sau đó nhắm mắt lại, cô nhất định phải dưỡng hảo tinh thần, bởi vì buổi tối còn có việc cần làm đâu.
7h tối, Tàng Huyền Thanh mang theo Kinh Luân và Trần Dương, lại gọi thêm mấy gã đại hán đầu trọc, chuẩn bị đi phó ước, nhưng vừa đi đến cửa lại dừng, cô nghĩ một chút rồi nói với Trần Dương: "Đi kêu Mộ Dung Phỉ."
Trần Dương kinh ngạc nhìn Tàng Huyền Thanh một cái, tựa hồ không nghĩ tới cô lại muốn dẫn theo Mộ Dung Phỉ, đêm nay gặp Phạm lão cũng không đơn giản, hơn nữa quan hệ với Thanh Liên Hội, song phương đều luôn luôn chặt chẽ bảo thủ. Cảnh sát không thể tra ra, người cung cấp thuốc phiện cho Thanh Liên Hội là Phạm lão, Thanh Liên Hội phi thường bí mật, cho dù ở trong bang, người biết cũng chỉ có một số ít mà thôi. Sở dĩ có thể làm cho những bang phái khác luôn luôn duy trì Thanh Liên Hội, cũng bởi vì bọn hắn tìm không thấy nguồn cung cấp nào mạnh hơn Thanh Liên Hội.
Do dự một chút, Trần Dương vẫn là quay đầu lại đi gọi Mộ Dung Phỉ, Kinh Luân nhíu mày nhìn bóng lưng Tàng Huyền Thanh, trong ánh mắt mang theo ngán ngẩm, dường như đang cảm thán Tàng Huyền Thanh lại dạy hư một hảo hài tử.
Chờ Mộ Dung Phỉ theo Trần Dương đi ra, Tàng Huyền Thanh đã sớm lên xe ngồi chờ, Trần Dương thật tự giác đi đến chiếc xe đằng sau, Mộ Dung Phỉ nhìn thấy hai chiếc xe, tựa hồ không biết mình nên tọa xe nào. Tàng Huyền Thanh tọa trong xe, nhìn thấy Mộ Dung Phỉ còn đang ngây ngốc, cô mở ra cửa xe, ngoắc Mộ Dung Phỉ nói: "Sao còn đứng ở nơi đó? Mau tới đây."
Mộ Dung Phỉ men theo thanh âm trông qua, thấy Tàng Huyền Thanh ngoắc mình, rất nhanh đã bị mạt son hồng hấp dẫn ánh mắt, nàng nhìn chằm chằm sắc đỏ như máu, chậm rãi đi tới, ngồi xuống đối diện Tàng Huyền Thanh.
Tàng Huyền Thanh có thể cảm giác được Mộ Dung Phỉ luôn nhìn môi mình, bởi vì ánh mắt kia quá mức chuyên chú, một chút cũng không biết che giấu, cô nhẹ nhàng nhúc nhích khóe miệng, chẳng lẽ môi mình thật sự đẹp như vậy sao?
Đóng cửa xe, Tàng Huyền Thanh cũng không thèm để ý Mộ Dung Phỉ vô lễ, ra lệnh cho tài xế: "Lái xe."
Xe vững vàng chạy không có một chút chấn động, Tàng Huyền Thanh híp mắt nhìn Mộ Dung Phỉ, khóe miệng gợi lên mang theo một chút tà mị, xinh đẹp giống như thuốc phiện, hỏi: "Đẹp không?"
Mộ Dung Phỉ thấy cánh môi đóng mở, nghe Tàng Huyền Thanh hỏi, nàng ngẩng đầu chống lại tầm mắt của Tàng Huyền Thanh, tuy rằng trong lời nói của cô hoàn toàn không có chủ vị, nhưng Mộ Dung Phỉ lại biết cô hỏi cái gì, mặt không chút thay đổi nói ra đáp án chân thật nhất: "Đẹp."
Tàng Huyền Thanh lại hỏi: "Đẹp không?"
Mộ Dung Phỉ gật đầu, thật khẳng định trả lời: "Đẹp."
Tàng Huyền Thanh tươi cười khuếch trương một chút, cười đến càng thêm khuynh quốc khuynh thành, xinh đẹp như họa: "Đẹp thế nào?"
Ánh mắt Mộ Dung Phỉ lại di động đến bờ môi kia, chuyên chú nhìn, nghĩ một lát rồi nói: "Xinh đẹp như hoa anh túc, cho dù biết rõ có độc, vẫn là muốn tới gần."
"Khanh khách..." Tàng Huyền Thanh nghe nói như thế, ngây ngốc một chút, sau đó cười ra tiếng, hơn nữa còn cười thật lâu, cười đến xinh đẹp...
Trong mắt Mộ Dung Phỉ, lúc này Tàng Huyền Thanh hệt như hoa anh túc, xinh đẹp nở rộ, ở trong gió càn rỡ lay động, phóng xuất ra hương khí hấp dẫn người ta, câu dẫn người nhìn nó chăm chú.
Thanh x Phỉ chắc sẽ yêu nhau sớm thôi ~

==================

Chương 9: Uy hiếp

Thanh Liên Hội là một bang phái đặc thù, mà chỗ đặc thù, vừa lúc thể hiện ở chữ "Liên". Không giống các bang phái bình thường, chỉ biết hợp lại hung đấu, Thanh Liên Hội tổ chức và hoạt động cực kỳ phù hợp "hình thức kinh tế" của xã hội hiện nay. Nó tương đương với con đường buôn bán liên thông lũng đoạn, từ từ bóp chết nguồn cung cấp thuốc phiện, thương hỏa, sau đó lại phân tán ra. Hoạt động như vậy, giúp Thanh Liên Hội thủy chung chiếm cứ danh xưng trùm hắc đạo H thị.




Người Tàng Huyền Thanh gặp gỡ tối nay, chính là thương gia sản xuất độc phẩm, Phạm lão.
Sào huyệt của Phạm lão, không cần nghĩ nhất định là ở bờ biển, xe Tàng Huyền Thanh dừng ở bến tàu, xuống xe liền thấy có một chiếc thuyền máy đang chờ, Tàng Huyền Thanh vừa xuất hiện, một đám người trên thuyền lập tức cầm súng tự động nhắm ngay các nàng.
Tàng Huyền Thanh bộ dạng uể oải liếc mắt nhìn lỗ châu mai tối om đang nhắm ngay mình, một chút cũng không thèm để ý, Kinh Luân và Trần Dương cũng tựa hồ nhìn quen trường hợp như vậy, không có một tia khẩn trương, mà Mộ Dung Phỉ trong tích tắc lại hơi híp mắt một chút, lộ ra một tia âm tàn, sau đó thấy đám người Tàng Huyền Thanh hờ hững, lại lập tức thu liễm, mặt không chút thay đổi, không nhìn những người đó, ngược lại chuyên chú nhìn bờ môi Tàng Huyền Thanh.
Năm gã đại hán Tàng Huyền Thanh mang đến cũng đồng dạng trấn định, không có một tia khẩn trương, tuy nhiên cũng cẩn thận luồn tay vào thắt lưng, cầm súng lục Desert Eagle. Có thể rất dễ dàng nhìn ra, những người này cũng không phải kẻ khờ, bọn chúng đều là kinh nghiệm phong phú, còn là "nhân tài" can đảm cẩn trọng. Từ điểm ấy có thể thấy được, Thanh Liên Hội chính là bang phái có nội tình "thâm hậu".
Y theo quy củ, Trần Dương cầm thiệp mời, đi ra phía trước, cùng bọn họ nhỏ giọng nói cái gì đó, những người đó kiểm tra một phen, liền thu hồi súng tự động, gật đầu ý bảo đám người Tàng Huyền Thanh có thể lên thuyền.
Tàng Huyền Thanh cảm thấy nhàm chán, ngáp một cái, vì sao ở nước nhà, mặc kệ là hạng người gì, mặc kệ là trường hợp gì, cũng đều thích ra vẻ ta đây?
Thuyền máy chở Tàng Huyền Thanh, cấp tốc lướt trên nước biển đen ngòm, rất nhanh tiến vào một bãi đá ngầm, đá ngầm thật dày đặc, tạo thành một tòa mê cung. Ở trung ương, có một hòn đảo rất nhỏ, trên đó có một căn nhà gỗ, bốn phía đều có người cầm sung tuần tra, nơi này... Chính là sào huyệt của trùm ma túy, Phạm lão.
Thuyền máy dừng ở bãi, người phụ trách tiếp đãi Tàng Huyền Thanh nhảy xuống, sau đó đi trước, dẫn theo Tàng Huyền Thanh đi đến nhà gỗ cách khoảng 50 thước, nhưng mới vừa tới gần nhà gỗ, đám người kia liền giơ súng nhắm ngay Tàng Huyền Thanh, chậm rãi hình thành một vòng vây.
Ra oai phủ đầu? Tàng Huyền Thanh đứng tại chỗ, nhàm chán nhìn đám người kia tỏ vẻ hung ác, trong lòng thì thầm một tiếng. Cô không mở miệng, định thần đứng ở nơi đó, ánh mắt hơi híp, ở trong bóng đêm lộ ra tín hiệu nguy hiểm như độc xà, Phạm lão... Tựa hồ phá hư quy củ mất rồi a.
Tàng Thiên Hải khi còn sống luôn luôn cẩn thận theo sát Tàng Huyền Thanh, phân tích qua những người có chút phân lượng với cô, Phạm lão trong mắt hắn, chỉ là cái loại đủ tham niệm nhưng lại không đủ đảm lượng, người này làm việc quá mức cẩn thận, ngược lại không tốt lắm. Người Tàng Huyền Thanh tín nhiệm nhất, chính là Tàng Thiên Hải, cho dù cô hoài nghi bất luận kẻ nào, cũng tuyệt đối sẽ không hoài nghi Tàng Thiên Hải.
Người Tàng Huyền Thanh mang đến cũng không phải dân đầu đường xó chợ, càng không giống bọn tép riu trên đường, tùy tiện bị thương tựu thành mềm nhũn, bọn hắn động tác cơ hồ đều nhịp, phi thường nhanh chóng rút ra súng lục Desert Eagle bên hông, vây Tàng Huyền Thanh, Mộ Dung Phỉ, Kinh Luân vào giữa, không... Chút nào yếu thế chỉ súng vào đối phương.
Trần Dương đi ra hai bước, tháo xuống kính mát tơ vàng, cười lạnh nhìn xung quanh một cái, cuối cùng giống như một con sói hung mãnh nhìn chằm chằm thủ lĩnh, lạnh giọng hỏi: "Đây là ý gì?"
Trần Dương sớm ở hắc đạo hưởng ca tụng nổi danh, luyện một thân thuần thục võ cổ truyền Trung Quốc, Vịnh Xuân Quyền! Lúc này hắn hung ác quả thật làm cho người ta sợ hãi, đây là khí thế sau khi giết người, hơn nữa là giết qua không chỉ một cá nhân, tên thủ lĩnh bị Trần Dương doạ sợ, lập tức đem họng súng nhắm ngay Trần Dương, mới tìm về chút cảm giác an toàn, đối Trần Dương ra vẻ lãnh khốc nói: "Quy củ của Phạm lão, mặc kệ người nào tới đây, đều phải soát người trước rồi mới có thể tiến vào."
Trần Dương bỏ gọng kính vào túi áo sơmi, nhếch miệng cười, cũng không mang theo một chút cảm tình, ngược lại càng thêm khiến người cảm thấy uy hiếp, giống một con sói hoang không hiểu nhân tính: "A? Vậy ngươi có biết chúng ta là Thanh Liên Hội?"
Tên thủ lĩnh thấy Trần Dương cười quỷ dị, trong lòng không khỏi băng hàn, nghĩ thầm, đây là biểu tình của người sao? Hắn nhìn thoáng qua Tàng Huyền Thanh, nói: "Ta không có thấy Tàng lão."
Lời này rất rõ ràng, ý tứ đúng là bọn hắn chỉ thừa nhận Thanh Liên Hội có Tàng Thiên Hải, nhưng ai ở hắc đạo người nào không biết Tàng Thiên Hải đã mất. Khoé miệng Tàng Huyền Thanh giương lên, dễ thương cười cười, trong lòng dĩ nhiên hiểu được, điều này hoàn toàn chính là đối Tàng Huyền Thanh cô ra oai phủ đầu, muốn giết chết nhuệ khí của mình, hoặc là thử xem sự can đảm của mình, nhưng là... Bất kể như thế nào, Tàng Huyền Thanh đều tức giận.
Càng tức giận, Tàng Huyền Thanh liền cười đến càng thêm dễ thương, ngón tay cô bắt đầu vê động Phật châu, nói với người chắn trước mặt mình: "Tránh ra!"
Tàng Huyền Thanh khuynh thành mỉm cười, đi ra đám người, híp mắt nhìn thủ lĩnh nói: "Muốn lục soát thân thể của ta? Nếu quả thật có đảm lượng, ngươi có thể tận lực thử một lần."
Tàng Huyền Thanh bộ dạng rất đẹp, lúc cô cười còn đẹp hơn, nụ cười của cô khó có thể hình dung, khí chất thật hư ảo, hơn nữa một thân ăn mặc vận cổ, khiến cảm giác càng thêm không chân thật. Cô đi tới trong tích tắc, liền hấp dẫn ánh mắt mọi người, bọn hắn tiếp tục nghe cô nói tựa như đang câu dẫn, trong lòng lại càng xao động.
Mọi người đều nhìn về phía tên thủ lĩnh, hi vọng người cầm đầu có thể cho bọn hắn cơ hội, trên người nữ nhân như tiên nữ này, hảo hảo thử một chút cảm giác mất hồn, cho dù chỉ là vuốt ve cũng tốt. Bởi vì khi Tàng Thiên Hải còn sống, Tàng Huyền Thanh rất ít lộ diện, cho nên bọn hắn không biết, Tàng Huyền Thanh... Thoạt nhìn vô hại nhất, cũng là nguy hiểm nhất.
Ánh mắt Mộ Dung Phỉ luôn luôn bị môi Tàng Huyền Thanh hấp dẫn, lúc Tàng Huyền Thanh đi lên hai bước, vị trí của Tàng Huyền Thanh biến thành ở trước mặt nàng, nàng rốt cuộc nhìn không thấy bờ môi xinh đẹp kia nữa, bất mãn nhăn mặt nhíu mày, theo bản năng cũng bước lên hai bước, đứng bên cạnh Tàng Huyền Thanh, lại đưa ánh mắt chuyên chú đặt ở trên cánh môi hồng sắc kia.
Tàng Huyền Thanh quay đầu nhìn Mộ Dung Phỉ, tựa hồ cảm giác được Mộ Dung Phỉ đặc biệt là vì môi mình mà đến, cô ác thú chìa ra đầu lưỡi màu hồng, híp mắt nhẹ nhàng liếm liếm môi trên.
Động tác liêu nhân này Tàng Huyền Thanh hoàn toàn nhằm vào Mộ Dung Phỉ, cũng lơ đãng kích thích sinh vật giống đực đang vây xem, một bầu không khí xôn xao bắt đầu tràn đầy, mỗi người đều nóng lòng muốn thử, vì thế ánh mắt nhìn thủ lĩnh cũng càng thêm nóng rực lên.
Tên thủ lĩnh nhíu nhíu mày, hắn nhớ rõ Phạm lão phân phó, chỉ cần uy hiếp Tàng Huyền Thanh, hạ nhuệ khí của cô là tốt rồi, ngàn vạn lần không thể để xảy ra chuyện gì, cho nên hắn một mực do dự. Hắn nhìn kỹ Tàng Huyền Thanh và Mộ Dung Phỉ thật lâu, phát hiện hai người cũng không có đeo vũ khí, nghĩ đến sẽ không phát sinh đại sự gì, hắn không tin dưới tình huống như vậy, Tàng Huyền Thanh còn dám hành động thiếu suy nghĩ, hắn nhìn thủ hạ gật đầu một cái.
Tên thủ hạ lập tức hưng phấn lên, nhưng hắn chỉ vừa bước đi, đã có năm họng súng Desert Eagle đồng thời nhắm ngay hắn, vì thế hắn cũng không dám... Càn rỡ, lui về không phải, tiếp tục đi tới cũng không phải.
Thủ lĩnh nhăn mi, nhẹ nhàng phất tay một cái, đám người vây quanh Tàng Huyền Thanh lập tức nâng súng lên, "răng rắc" nghiêm chỉnh, toàn bộ lên đạn.
Tàng Huyền Thanh vẫn mỉm cười, bất vi sở động, ánh mắt lại híp chặt hơn, nói với năm đại hán: "Không sao cả, để cho hắn lại đây, bản thân ta muốn chân chính nhận biết, người của Phạm lão có phải có can đảm thật hay không?"
Người may mắn bị tên thủ lĩnh điểm trúng, rốt cuộc lại thử bước đi, thấy năm họng súng Desert Eagle không có làm ra phản ứng, vì thế mới buông ra lá gan, một tay cầm súng tự động mạnh mẽ hậu thuẫn, bạo gan đi tới.
Tàng Huyền Thanh cười, một tờ giấy trắng rất mỏng chẳng biết lúc nào đã xuất hiện giữa hai ngón tay thon dài, đó là vũ khí của Tàng Huyền Thanh, một hồi nó có thể xẹt qua động mạch của người kia, nhuộm đẫm màu đỏ tươi đẹp. Trang giấy giết người, cũng không phải truyền thuyết, ít nhất ở trên người Tàng Huyền Thanh là không phải, mấu chốt thì vẫn là lực lượng cùng kỹ xảo mà thôi.
Vũ khí của Thanh tỷ là giấy, cơ mà hổng phải giấy A4, kích cỡ của nó chỉ bằng lưỡi lam thôi =))))
====================

Chương 10: Con gái

Tay tùy ý buông lỏng, nắm một tờ giấy mỏng, xẹt qua động mạch một người, cần bao nhiêu thời gian? Người thường sẽ nói, cần 2-3 giây. Nếu còn muốn... Trong quá trình ngắn ngủi này, hoàn mỹ khống chế tốt độ mạnh yếu, khống chế tốt góc độ, lại cần bao nhiêu thời gian? Người thường sẽ nói, có lẽ cả đời đều không thể làm được, nhưng Tàng Huyền Thanh cả quá trình, chỉ cần 0.5 giây, hơn nữa cô còn có lòng tin tuyệt đối, cam đoan vừa ra tay thì sẽ không mắc một sai lầm nào.





Khi nam nhân chuẩn bị lục soát thân thể cô tới gần, cô vẫn dễ thương cười khẽ, không vội ra tay, chỉ là vì chờ đợi thời cơ hoàn mỹ nhất, tìm được góc độ hoàn mỹ nhất.
Nam nhân "may mắn" kia tới gần Tàng Huyền Thanh xinh đẹp không có cách nào hình dung, hắn cảm thấy mình nhớ tới niên đại tốt đẹp ngây ngô ngày xưa, giống như lần đầu tiên cùng nữ tử nào đó tiến hành giao hoan, tâm tình chờ mong lại khẩn trương, tim đập mau tựa hồ sắp nhảy ra ngoài.
Bộ vị nào trên người Tàng Huyền Thanh là đẹp nhất? Cô hoàn mỹ như thế, cơ hồ tìm không thấy khuyết điểm. Bộ vị nào trên người cô hấp dẫn người ta nhất? Là son môi màu đỏ gợi cảm bắt mắt nhất, hấp dẫn nhất. Cho nên, nam nhân kia vốn định soát người cô, lại bị cặp môi khêu gợi của Tàng Huyền Thanh hấp dẫn, hắn nghĩ đến hình ảnh liêu nhân vừa rồi, Tàng Huyền Thanh vươn đầu lưỡi phấn hồng liếm qua môi trên, lại càng không nhịn được đưa tay đến.
Trần Dương đã đeo gọng kính tơ vàng vào, hồi phục dáng dấp hào hoa phong nhã, nhìn thấy người kia đối Tàng Huyền Thanh vươn tay, khóe miệng lại cười tàn nhẫn. Kinh Luân thở dài một hơi, mang theo thương hại nhìn người kia một cái, sau đó nhắm hai mắt lại, tựa hồ rất không nguyện ý chứng kiến hình ảnh tàn nhẫn kế tiếp.
Trần Dương, Kinh Luân, Tàng Huyền Thanh đều đoán được vận mệnh bi thương của người kia, nhưng bọn họ lại xem nhẹ Mộ Dung Phỉ.
Mộ Dung Phỉ đang một chút cũng không biết phiền chán thưởng thức đôi môi của Tàng Huyền Thanh, nhưng một đôi tay lại đột nhiên chặn ngang tầm mắt nàng, chậm rãi hướng đến phiến môi xinh đẹp mà nàng yêu thích, mày không hờn giận vừa nhíu, trong lòng nảy lên một cỗ sát ý muốn hủy diệt, khiến ánh mắt của nàng đột nhiên âm lãnh xuống, hai ba sợi tơ máu đỏ bừng quỷ dị xuất hiện, tốc độ cực nhanh theo bản năng sờ hông...
Một đạo ngân quang hiện lên, tất cả mọi người còn chưa thấy rõ là cái gì, một thanh phi đao mỏng manh sắc bén đã trực tiếp xuyên qua lòng bàn tay của nam nhân đang vọng tưởng ăn thịt thiên nga, tốc độ nhanh đến ngay cả máu cũng không kịp chảy ra.
"A..."
Nam tử kia thê lương kêu thảm thiết; Tàng Huyền Thanh híp mắt, ánh mắt có điểm lợi hại liếc Mộ Dung Phỉ; Trần Dương thu liễm nụ cười tàn nhẫn, mang theo một cỗ dục vọng khiêu chiến mãnh liệt nhìn chằm chằm Mộ Dung Phỉ; Kinh Luân mở mắt ra, lo lắng nhìn Mộ Dung Phỉ, trong lòng ám đạo: Tâm ma quá nặng!
Mộ Dung Phỉ trong nháy mắt trở thành diễn viên chính, năm đại hán Tàng Huyền Thanh mang đến thật kinh ngạc nhìn Mộ Dung Phỉ, bọn hắn nguyên bản không biết vì sao Tàng Huyền Thanh lại dẫn theo tiểu cô nương này, giờ thì bọn hắn biết rồi, trong lòng tin phục, bởi vì bọn hắn tự nhận, bất kỳ ai cũng không thể làm được chuyện này. Người của Phạm lão cũng đồng dạng kinh ngạc, từ khi Tàng Huyền Thanh xuất hiện, bọn hắn luôn luôn xem nhẹ Mộ Dung Phỉ, lại không nghĩ rằng tiểu cô nương này lại có thân thủ lợi hại như vậy.
Mà đang bạo hồng Mộ Dung Phỉ lại vô cảm, vẫn chuyên chú nhìn cánh môi đỏ thẫm diễm lệ của Tàng Huyền Thanh, tựa hồ trên thế giới này không có bất cứ chuyện gì có thể đánh nhiễu nàng thưởng thức.
Nam nhân kia sớm đã bị kinh hách, bối rối lui ra phía sau vài bước, sau đó ngã nhào trên đất, che bàn tay chảy ra máu đỏ, sợ hãi cùng tràn đầy oán độc nhìn Mộ Dung Phỉ. Hắn không biết, hắn phải nên cảm tạ Mộ Dung Phỉ, nếu không phải Mộ Dung Phỉ ra tay, hắn có lẽ phải đi thấy Diêm Vương.
Máu trên tay nam nhân bắt đầu tràn ra, một giọt một giọt rơi trên mặt đất, rót vào đất cát hiện ra một màu đỏ sậm. Nếu đã thấy máu, không khí tự nhiên kiếm nỏ bạt trương, lúc này cửa nhà lại đột nhiên mở ra, ngay sau đó một thanh âm uy nghiêm vang lên: "Đây là có chuyện gì?"
Nghe thanh âm đó, Tàng Huyền Thanh châm chọc cười cười, hẳn là người chủ đạo tất cả chuyện này đi – Phạm lão, thân thể đều lười xoay qua chỗ khác, tay phải khó có thể phát hiện bỗng nhúc nhích, giấy mỏng giữa hai ngón tay liền biến mất.
Đám người Tàng Huyền Thanh đều hoàn toàn bỏ qua thanh âm của Phạm lão, không ai nhìn về phía hắn, đây là sự cao ngạo của Thanh Liên Hội, cho dù là đối mặt với trùm ma túy, bọn họ cũng sẽ không ngán.
Tên thủ lĩnh thấy Phạm lão xuất hiện, lập tức chạy tới, sau đó cúi người thì thầm một trận. Phạm lão nhìn thấy đám người Tàng Huyền Thanh lơ mình, sắc mặt âm trầm xuống, mày nhíu lại thật chặt, sau khi hắn lên tiếng, bọn họ vẫn đưa lưng về phía hắn, có ý khinh thường lẫn khinh bỉ, rõ ràng muốn cấp Tàng Huyền Thanh ra oai phủ đầu, chẳng những không có thành công, ngược lại còn đánh mất thể diện.
Nhìn thấy bóng lưng Tàng Huyền Thanh, Phạm lão híp mắt lại, bên trong là thật sâu âm lãnh. Kỳ thật hắn một chút cũng không biết Tàng Huyền Thanh, hắn chỉ gặp qua Tàng Huyền Thanh có một mặt, lúc đó cô mới 20 tuổi, chỉ biết cô là con gái duy nhất của Tàng Thiên Hải, đến nay 35 tuổi vẫn chưa kết hôn, cuộc sống nghe nói giống như Phật tử, thanh tịnh, ăn chay, bên người đi theo một tên vũ tăng kỳ quái.
Nhưng là...
Lại nhìn Mộ Dung Phỉ bên cạnh Tàng Huyền Thanh, mày Phạm lão liền nhăn chặt hơn, hắn chưa bao giờ biết Tàng Huyền Thanh lại có một tiểu cô nương thân thủ lợi hại như vậy. Tiếp tục nhìn kỹ tiểu cô nương kia, bộ dạng không sai biệt lắm 15-16 tuổi, cùng ánh mắt chuyên chú nhìn Tàng Huyền Thanh, Phạm lão tự nhiên liên tưởng đến, tiểu cô nương này là con gái Tàng Huyền Thanh... Vừa vặn.
Phất tay kêu mọi người buông súng, Phạm lão đột nhiên cười ha hả: "Hahaha... Cháu gái Huyền Thanh, thật sự là ngượng ngùng, đều tại ta không nói rõ ràng với mấy thằng nhóc này, đều tại ta... Ngươi coi như là vui đùa đi."
Tàng Huyền Thanh nghe nói như thế, châm chọc cười nhạt một chút mới chậm rãi xoay người lại, cười khanh khách nhìn hắn nói: "Haha, ta làm sao dám quở trách Phạm thúc thúc chứ? Bất quá, Phạm thúc thúc ngươi thật đúng là, cái gì vui đùa cũng dám loạn mở đâu."
Lời nói này nghe như là vãn bối đối trưởng bối làm nũng, Phạm lão lại có thể nghe ra sự bén nhọn của Tàng Huyền Thanh, trong đó bao hàm cảnh cáo rất nặng, khóe mắt hắn không tự giác run rẩy hai cái, sau đó giả vờ bất đắc dĩ cười khổ vì vãn bối nghịch ngợm, lắc đầu hai cái, nói: "Cháu gái Huyền Thanh, ta biết sai lầm rồi, ta hướng ngươi giải thích là được rồi đi, ngươi cũng không cần theo ta tính toán chi li, nếu không thì thể diện của ta thật không biết sẽ vứt đi đâu..."
Lá mặt lá trái*! Tàng Huyền Thanh trong lòng xuy cười một tiếng, xem thường Phạm lão, đồng thời cũng mong muốn những chuyện tương tự, cô vẫn duy trì mỉm cười: "Cháu gái nào dám, Phạm thúc thúc như thế nào đều tính là trưởng bối của Huyền Thanh, Huyền Thanh cũng không dám."
*kẻ lật lọng không giữ lời, lúc thế này lúc thế khác
Phạm lão cười cười, nhìn nhìn Mộ Dung Phỉ, thử hỏi Tàng Huyền Thanh: "Vị tiểu cô nương xinh đẹp này là ai? Chẳng lẽ là con gái của Huyền Thanh...?"
Tàng Huyền Thanh híp mắt một chút, cô có thể đoán được Phạm lão kế tiếp sẽ nói cái gì, cô cười nhẹ ngắt lời: "Phạm thúc thúc, vừa mới nhận lỗi xong, tại sao lại loạn đùa nữa rồi? Huyền Thanh... Sẽ rất tức giận đấy."
Editor: "Ăn có thể ăn bậy, nhưng nói thì tuyệt đối không được nói bậy nghe chưa?"
Phạm lão: "....................."

========================



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna