Google.com.vn Đọc truyện Online

22/07/2018

Phân Ngoại Yêu Nhiêu (Miêu Tổng Tài) - Chương 81 - 85

Đăng bởi Ngân Giang | 22/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 81: Chiến dịch truy quét hắc bang

Chuyện kể rằng từ sinh nhật Mộ Dung Phỉ ngày đó, nàng luôn luôn nghỉ đêm ở phòng Tàng Huyền Thanh. Ở Tàng gia, Tàng Huyền Thanh chính là đế vương, chỉ cần cô thích, không ai nói và không ai dám nói. Cô cảm thấy được ôm Mộ Dung Phỉ ngủ thoải mái, kiên định, cho nên hết thảy cứ định xuống dưới. Ngàn vàng khó mua sự yêu thích của cô, đúng là như thế.
Lại là một ngày mới, đúng 5h, Mộ Dung Phỉ mở mắt, giữa ngủ say và thức tỉnh, không bằng thường nhân cần thời gian điều chỉnh, một khi mở mắt ra, ánh mắt kia nhất định là thanh tỉnh và lãnh mạc.
Bên tai là tiếng hít thở triền miên, ngân nga, vang lên rõ ràng trong gian phòng yên tĩnh, Mộ Dung Phỉ men theo thanh âm kia quay đầu đi, thấy Tàng Huyền Thanh ngũ quan xinh xắn, ánh mắt cuối cùng dừng ở thần tuyến mềm mại đáng yêu, nơi đó lúc này không vẽ son tươi đẹp, mà là màu hồng phấn, trông rất mất hồn. Tàng Huyền Thanh không buồn tao đến nỗi ngủ cũng tô son, bất quá, Mộ Dung Phỉ vẫn là ưa thích màu son kia hơn, màu son đỏ thẫm như máu.
Không kinh động Tàng Huyền Thanh, Mộ Dung Phỉ động tác thật nhanh nhẹn thẳng tắp ngồi dậy, xoay người rời giường, cúi xuống mang giày...
Đại tỷ như Tàng Huyền Thanh, thời thời khắc khắc cảnh giác là tính chất bảo mệnh vốn có của cô, không giống Mộ Dung Phỉ đột nhiên trợn mắt, cô chậm rì rì mở mắt, trong mắt còn có mê ly cùng mông lung, không lên tiếng nhìn bóng lưng Mộ Dung Phỉ, tấm lưng kia nhỏ xinh có chút cảnh đẹp ý vui.
Chờ Mộ Dung Phỉ đứng lên, chuẩn bị rời đi, Tàng Huyền Thanh mới ngáp một cái mang theo điểm đặc hữu khàn khàn, hỏi: "Chuẩn bị đi luyện phi đao sao?"
Mộ Dung Phỉ dừng bước, quay đầu nhìn Tàng Huyền Thanh, qua 2 giây, mặt không chút thay đổi gật đầu: "Vâng."
Lúc sau Tàng Huyền Thanh nhắm mắt, mở, nhắm, mở... Ánh mắt theo tiết tấu như vậy, thanh minh càng ngày càng nhiều, lại ngáp một cái, nói: "Vậy em chờ tôi một chút, tôi đi xem."
Mộ Dung Phỉ lẳng lặng nhìn Tàng Huyền Thanh, nghe thấy lời này, hơi nghi hoặc, có gì đáng xem, nhưng lại gật đầu: "Hảo."
Tàng Huyền Thanh rời giường cũng không giống Mộ Dung Phỉ, cô động tác nhẹ nhàng chậm chạp lấy tay chống đỡ chậm rãi ngồi dậy, so với Mộ Dung Phỉ càng lộ ra tư thái của nữ nhân, lười biếng, khả ái, yêu nghiệt! Mặc dù ánh mắt dường như còn chưa tỉnh ngủ, thật vất vả đợi di động đến bên giường, buông chân, lại ngồi ngơ ngác, hai chân đong đưa, ở giữa không trung sờ soạng giày thêu.
Mộ Dung Phỉ lẳng lặng nhìn, ánh mắt di động theo đôi chân tinh xảo của Tàng Huyền Thanh, lúc này đã trôi qua 5 phút, hơi nhăn mặt, nàng đi tới, ngồi xổm nhặt lên một chiếc hài, tay kia bắt được cổ chân Tàng Huyền Thanh, không rên một tiếng giúp cô mặc hài.
Mộ Dung Phỉ trời sinh hỉ lạnh, tay nàng lạnh như băng, nhượng Tàng Huyền Thanh giật mình, ánh mắt cô càng thêm thanh tỉnh, cô cúi đầu nhìn Mộ Dung Phỉ, khóe miệng đột nhiên trộm vẽ một nét cười, tựa hồ rất hài lòng Mộ Dung Phỉ biểu hiện, ấm áp sáng lạn như hoa mùa hè.
Tàng Huyền Thanh nói đi xem, liền thật sự chỉ là đi xem, Mộ Dung Phỉ luyện tập phi đao, cô cũng chỉ an an ngồi trên ghế nhìn. Chờ Mộ Dung Phỉ luyện tập xong, hai người cùng nhau ăn điểm tâm, ăn xong, Trần Dương đi đến, đứng lại cúi đầu nói: "Đại tiểu thư, Phạm lão ở bên kia thông tri hàng đã vào vị trí, hỏi chúng ta khi nào thì đi lấy."
Tàng Huyền Thanh dùng khăn lụa lau miệng và tay, tùy ý ném vào chậu, tư thế kia giống như "Lão Phật Gia", cô nghe Trần Dương báo cáo, thật tùy ý nói: "Ngươi đi an bài là tốt rồi."
Vừa trả lời Trần Dương, di động đặt trong túi quần Mộ Dung Phỉ liền vang lên, Tàng Huyền Thanh nhìn về phía Mộ Dung Phỉ, đợi nàng lấy ra. Mộ Dung Phỉ im lặng ngồi ở chỗ kia, diễn cảm không có biến hóa, nàng lấy điện thoại ra, cũng chưa từng xem một cái, đưa cho Tàng Huyền Thanh ngay.
Tàng Huyền Thanh nhìn di động, nhăn mi, bắt máy: "Alô, Trần thúc thúc."
"Sớm như vậy?"
"Tốt lắm."
Nghe được ba chữ "Trần thúc thúc", Mộ Dung Phỉ liền biết gọi điện thoại tới hẳn là Bí thư Thành uỷ của H thị, Trần Minh Ngôn, nhưng cụ thể là chuyện gì thì lại không nghe rõ. Tàng Huyền Thanh để điện thoại xuống, nói với Trần Dương: "Trần Dương, ta muốn ra ngoài. Hãy giúp ta an bài nhé."
Trần Dương gật đầu, đi ra ngoài, mà Tàng Huyền Thanh lại không nóng không vội, như trước ngồi ở chỗ kia vững như Thái Sơn.

Tàng Huyền Thanh xuất môn không thay đổi, ba cỗ xe Lincoln màu đen có rèm che, Mộ Dung Phỉ không biết đi đâu, nàng theo Tàng Huyền Thanh lên xe, Kinh Luân đã chờ bên trong. Tàng Huyền Thanh ngồi cạnh Mộ Dung Phỉ, điều chỉnh vị trí một chút, động tác thuần thục dựa qua, nhấc đầu đặt lên vai Mộ Dung Phỉ, sau đó ra lệnh cho tài xế: "Núi Vân Yên."

Tàng Huyền Thanh nói xong, liền nhắm mắt lại nuôi thần trí, mà Mộ Dung Phỉ mắt cũng lộ ra nghi hoặc, núi Vân Yên ở ngoại ô, trên núi có một Tự Miếu rất nổi danh, chùa Vân Từ. Chẳng lẽ chị ấy muốn lên núi bái thần hả? Mộ Dung Phỉ ghét bỏ nhíu mày, quỷ thần linh tinh đối với nàng mà nói, tương đương với nói bậy.
H thị quy hoạch xây dựng không ngừng mở rộng, mà núi Vân Yên vẫn bảo tồn "nguyên sinh thái", càng thêm trân quý, là một địa phương hiếm có. Thông thường mồng một và mười lăm, nhân khí sẽ rất thịnh vượng, thời gian khác cực kỳ quạnh quẽ. Hôm nay không phải mồng một cũng không phải mười lăm, sớm như vậy, Tàng Huyền Thanh đến chân núi, căn bản không phát hiện một bóng người, chỉ có một chiếc xe cô đơn đậu ở chỗ này.
Tàng Huyền Thanh xuống xe, liếc mắt một cái, sau đó dẫn đầu men theo cầu thang đi lên núi. Sáng sớm, đoàn người im lặng leo núi, tựa hồ tế bào vận động cũng không tệ, không ai thở dốc xuất mồ hôi. Tàng Huyền Thanh cũng thế, tư thái có điểm vô thần mê ly nhưng cô cùng bình thường đi trên đất bằng giống nhau như đúc, có lẽ đối với cô mà nói, leo núi cùng đi trên đất bằng không hề khác nhau, mỏi mệt có lẽ chính là tâm tình.
Đến giữa sườn núi, một toà tiểu lâu làm bằng gỗ ở bên đường, trên tấm bia đá điêu khắc "lầu Vân Thủy", đây là một quán trà nhỏ, tuy rằng sơ sài nhưng lại lịch sự tao nhã.
Trong đình viện cạnh quán trà, một nam nhân đang đưa lưng về phía các nàng, nhìn sơn thể, nhàn nhã pha trà, Tàng Huyền Thanh đi vào trà lâu, Mộ Dung Phỉ khẳng định, biết mình quả nhiên đoán đúng, Trần Minh Ngôn tìm Tàng Huyền Thanh hẳn là muốn bàn chuyện đại sự, Tàng Huyền Thanh vừa rồi trả lời điện thoại, nàng có thể phán đoán ra.
Tiến vào trà lâu, phát hiện lão nhân "Đao Si" tóc trắng, tuổi già sức yếu, ngồi ở góc kia, cách Trần Minh Ngôn hai cái bàn, rất khó phát hiện. Tàng Huyền Thanh, Mộ Dung Phỉ còn có Kinh Luân ba người tiến vào, ánh mắt đồng loạt chuyển về hướng Đao Si, Đao Si rất lãnh đạm nhìn thoáng qua, liền chuyển tầm mắt đi.
"Huyền Thanh, qua bên này." Trần Minh Ngôn tiếp đón Tàng Huyền Thanh, tựa hồ đoán chắc thời gian, trên mặt bàn đặt bốn ly trà, mà hắn vừa lúc châm xong ly cuối cùng.
"Trần thúc thúc." Tàng Huyền Thanh kêu một tiếng, đi đến đối diện Trần Minh Ngôn ngồi xuống, Mộ Dung Phỉ cùng Kinh Luân ngồi ở hai bên. Trần Minh Ngôn đẩy ly trà, Tàng Huyền Thanh cúi đầu nhìn ly trà xanh biếc thơm ngát, hỏi: "Trần thúc thúc, ngài đi Kinh Thành họp, trở về lúc nào?"
"Hôm qua." Trần Minh Ngôn bưng ly lên, uống một ngụm, ánh mắt nhìn thoáng qua Mộ Dung Phỉ "ngưu ăn mẫu đơn", tiếp tục quay đầu thâm ý nhìn về phía Tàng Huyền Thanh. Tàng Huyền Thanh chú ý tới ánh mắt Trần Minh Ngôn, cũng nhìn thoáng qua Mộ Dung Phỉ, cười khẽ. Sau đó đối Trần Minh Ngôn, thật khẳng định gật gật đầu.
Trần Minh Ngôn uống hết ly trà, sau đó một bên châm trà một bên nói: "Lần này ta đi Kinh Thành họp, còn gặp Sở Thu, hắn cũng đến đó."
Tàng Huyền Thanh híp mắt một chút, ngẩng đầu nhìn Trần Minh Ngôn, nghi hoặc "hả?" một tiếng.
Mộ Dung Phỉ nghe rõ, trong lòng cũng thông suốt nhưng lại giả vờ không nghe được, tiếp tục ngưu uống khinh nhờn trà ngon. Trần Minh Ngôn đột nhiên thay đổi đề tài: "Chủ đề rất thú vị, phạm vi toàn quốc... Truy quét các bang phái xã hội đen!"
Tàng Huyền Thanh sẽ không khờ dại nghĩ Trần Minh Ngôn nhàn hạ thoải mái sáng sớm tìm chính mình tới đây uống trà, nghe Trần Minh Ngôn nói những lời này, sắc mặt bình tĩnh, dưới bàn, Phật châu trượt từ cổ tay đến lòng bàn tay, nhẹ nhàng vê động. Uống xong một ngụm trà, khép hờ mắt hỏi: "Thật phiền toái?"
Trần Minh Ngôn không nói lời nào, nhìn chằm chằm Tàng Huyền Thanh, ánh mắt thâm trầm, Tàng Huyền Thanh đối diện, rất bình tĩnh. Trần Minh Ngôn thầm khen Tàng Thiên Hải quả nhiên ngày thường rất giỏi, lúc sau mới thu hồi ánh mắt, nói: "Lão gia tử tuy rằng mặc kệ mọi việc, nhưng bất kể thế nào đều là tướng quân, mặt mũi chỗ này, cho dù có bản lĩnh thông thiên cũng khó lòng đụng đến ta. Nhưng lần này phiền toái chính là, nguyên lão trong quân đội tựa hồ muốn động, cho nên... Huyền Thanh, có những chuyện quá mức, con phải thu tay lại."
Tàng Huyền Thanh cúi đầu, nhìn ly trà, vê động Phật châu, trong lòng suy nghĩ chuyện Trần Minh Ngôn nói, biết Trần Minh Ngôn chỉ là chuyện gì, chỉ thuốc phiện cùng thương hỏa. Trong nội tâm cô còn thầm oán Trần Minh Ngôn, chức vị là như thế, mặc kệ ở địa phương nào, đều cẩn thận như nhau, nói chuyện chỉ nói một nửa làm cho người ta không có... Cơ hội bắt lấy nhược điểm của hắn.
Một lát sau, Tàng Huyền Thanh ngẩng đầu, vuốt ly trà giơ lên giữa không trung, khẽ lắc đầu: "Rất khó. Chỉ sợ con thu tay, không đợi chính phủ quét rụng, đã bị các bang hội khác nhất ủng mà lên."
Trần Minh Ngôn nhíu mày, ánh mắt lợi hại nhìn Tàng Huyền Thanh, hảo một Tàng Huyền Thanh, hảo một câu rất khó... Nhưng kỳ thật dễ dàng có thể nghĩ thông suốt, chỉ cần đem tin tức này thông báo cho các bang hội, tin tưởng không người nào dám chống trả, nhưng mà Tàng Huyền Thanh lại không có ý nghĩ này, hắn biết Tàng Huyền Thanh không phải không nghĩ đến, mà là căn bản không muốn! Thật ác độc!
Ánh mắt Trần Minh Ngôn nghiêm khắc, Tàng Huyền Thanh làm như không thấy, vẫn tao nhã nhẹ nhàng, mỉm cười đối diện. Trần Minh Ngôn bất đắc dĩ cười khổ, thở dài một hơi: "Huyền Thanh, con tự lo liệu đi, Sở Thu đến Kinh Thành, nhất định là bởi vì lão đầu tử gọi về, trong đó lợi và hại tin tưởng con cũng rõ ràng. Nếu con khăng khăng tiếp tục, ta cũng không có mười phần nắm chắc có thể bảo trụ con, tin tưởng con cũng biết phân nặng nhẹ."
Trần Minh Ngôn bỗng nhiên nhìn ra xa, thanh âm trầm thấp: "Ngồi ở đây lâu lắm, cũng nên chuyển vị trí, chiến dịch truy quét lần này, là một cơ hội tốt a."
Tàng Huyền Thanh nghe xong, híp mắt, cúi đầu, ngầm hiểu ý Trần Minh Ngôn, ngẩng đầu mỉm cười nói: "Trần thúc thúc yên tâm, Huyền Thanh biết làm thế nào, bốn bang phái rất có phân lượng, tin tưởng có thể tích lũy đủ công tích cho Trần thúc thúc."
Mộ Dung Phỉ vẫn đơ mặt ra, lại là một ly trà ngon, bị nàng xem như nước sôi, một ngụm nuốt vào!
Cả tuần nay miền Đông Bắc nước Mỹ đang phải gánh chịu hàng chục cơn bão tuyết, rất nhiều căn nhà bị mất điện, đặc biệt là New York, mấy thím coi livestream Times Square sẽ biết nó kinh khủng thế nào. Tui ở Michigan sát sát New York, tuy nhà không mất điện nhưng cũng gặp nhiều bất tiện.
========================

Chương 82: Kiều đồn

*kiều đồn = mông
Là mông, là mông đó mấy má *tự sướng*
Trần Minh Ngôn nói xong, mang theo Đao Si rời đi, ba người Tàng Huyền Thanh vẫn còn ở trong trà lâu, ai cũng không nói, ánh mắt Tàng Huyền Thanh thâm trầm, một tay vê động Phật châu, một tay đùa bỡn ly trà, nhìn sơn cảnh xanh biếc đằng xa, trầm tư.
Chiến dịch truy quét hắc bang, đối với Thanh Liên Hội, không thể nghi ngờ là một nguy cơ, nhưng trong nguy cơ thường sẽ xen lẫn một cơ hội, Tàng Huyền Thanh không nghi ngờ Trần Minh Ngôn sẽ bảo trụ mình và Thanh Liên Hội, bỏ qua tình nghĩa huynh đệ vài thập niên giữa Tàng Thiên Hải và Trần Minh Ngôn, Trần Minh Ngôn vì lợi ích và an toàn của mình cũng sẽ phải dốc toàn lực bảo trụ. Thanh Liên Hội và Trần Minh Ngôn liên luỵ nhiều lắm, bất kể phương nào xảy ra chuyện, một phương khác đều sẽ phải chịu uy hiếp, đây chỉ là kết quả trợ giúp lẫn nhau rồi lại chế ước lẫn nhau.
Tàng Huyền Thanh đang tự hỏi, cô không chỉ cần tránh thoát nguy cơ lần này, còn muốn lợi dụng thời cơ đạt đến ưu đãi, quả nhiên dã tâm rất lớn! Rắn muốn nuốt luôn cả voi.
Hồi lâu sau, cũng không biết Tàng Huyền Thanh nghĩ thấu hay chưa, bộ dạng uể oải đứng lên, nói: "Đi thôi."
Tàng Huyền Thanh không có bất đồng, dọc theo đường đi vẫn dựa vai Mộ Dung Phỉ nhắm hai mắt lại, không ai biết cô ngủ thật hay giả. Trở lại Tàng gia, cô gọi Trần Dương tới.
Trong phòng khách, Tàng Huyền Thanh ngồi ở trên ghế gỗ lim, Mộ Dung Phỉ ngồi bên cạnh, Kinh Luân đứng một bên, nhắm hai mắt tụng kinh. Trần Dương đến, cô liền mở miệng hỏi: "Trần Dương, Phạm lão bên kia an bài thế nào rồi?"
"Đại tiểu thư, đều sắp xếp xong xuôi, rạng sáng ba ngày sau thủ tiêu." Trần Dương không vô nghĩa, rất đơn giản đáp.
Nghe Trần Dương đáp, Tàng Huyền Thanh mềm nhẹ vê động Phật châu, trầm tư một chút, sau đó quyết đoán nói: "Không! Lần này nhất định phải càng nhanh càng tốt a... Sửa thành rạng sáng ngày mai đi, hàng tới tay liền hạ thủ. Ngươi thông tri bốn vị đại lão chuẩn bị sẵn sàng, đêm đó lấy hàng, thời gian địa điểm ngươi định, nói cho bọn hắn biết, quá thời hạn sẽ không tốt!"
Trần Dương kinh ngạc nhìn Tàng Huyền Thanh một cái, khẽ nhíu mày, hắn có dự cảm nhất định đã xảy ra chuyện gì, bằng không Tàng Huyền Thanh không có khả năng vội vã thúc giục hắn. Giao dịch độc phẩm không phải mua bán bình thường, hết thảy đều phải vạn phần cẩn thận, bằng không sẽ rất dễ dàng xảy ra sự cố. Hơn nữa thuốc phiện cho tới bây giờ đều là yêu cầu giao dịch tiền mặt, cũng không phải một số lượng nhỏ, chuẩn bị tiền mặt cũng phải cần thời gian. Hắn trầm mặc hỏi: "Đại tiểu thư, vì sao lo lắng như vậy, có phải hay không gặp vấn đề gì?"
Tàng Thiên Hải từng nói với Tàng Huyền Thanh, luận độ trung thành trong Thanh Liên Hội, Trần Dương đáng giá tín nhiệm nhất, cho nên Tàng Huyền Thanh không giấu giếm, gật đầu nói cho hắn hết thảy. Trần Dương nghe ánh mắt cũng dần dần ngưng trọng, ý thức được việc này nghiêm trọng, ngẩng đầu nhìn Tàng Huyền Thanh, chỉ thấy cô không có quá nhiều lo lắng, trong lòng buông lỏng một ít, hỏi: "Đại tiểu thư có tính toán gì không?"
Tàng Huyền Thanh thu Phật châu về cổ tay, vẽ ra nụ cười... Yêu nghiệt! Cô cười lạnh: "Trần thúc thúc nhất định dốc toàn lực bảo trụ chúng ta, cho nên lần này không phải cơ hội sao! Hừ! Hắc đạo H thị không cần quá nhiều người, còn Phạm lão làm trùm ma túy hơi lâu rồi, hắn đều nhanh quên ta là ai, ta không thích."
Tàng Huyền Thanh không nói hết, Trần Dương chỉ có thể ngầm hiểu một nửa, hắn hỏi: "Vậy... Vì sao còn muốn vội vã cùng Phạm lão giao dịch? Như vậy chẳng phải càng nguy hiểm? Ta cảm thấy vẫn là tạm dừng một thời gian."
Tàng Huyền Thanh nhẹ nhàng lắc đầu, cô cười yêu mị, ngữ khí khinh nhu nói: "Không, nếu không cùng Phạm lão giao dịch, sao có thể kết tội bốn vị đại lão a? Ta đáp ứng giao bọn họ cho Trần thúc thúc, không thể nuốt lời đâu."
Trần Dương trầm mặc, nhai nuốt lời Tàng Huyền Thanh nói, một lát sau tựa hồ là nghĩ thông suốt, hắn nở nụ cười, một chút cũng không ôn hòa, ngược lại là có một tia tàn nhẫn, cử chỉ rất nhã nhặn khom người nói: "Đã biết, Đại tiểu thư, ta lập tức đi an bài."
"Ừ." Tàng Huyền Thanh gật gật đầu, bổ sung: "Chúng ta cũng phải chuẩn bị sẵn sàng, dù sao Trần thúc thúc chỉ có thể âm thầm bảo vệ chúng ta, hãy phân phó các huynh đệ đều khiêm tốn một chút, phải rửa sạch kho hàng, mau ra tay, trước hết tìm một chỗ chôn... Đến lúc đó, không chừng chúng ta cũng phải hy sinh một ít, bằng không sẽ trông rất giả."
Trần Dương khiêm tốn mang theo tự tin, gật đầu nói: "Đại tiểu thư yên tâm, ta sẽ lo cho thỏa đáng."
Trần Dương nói xong, xoay người ra ngoài, còn không đợi hắn đi ra khỏi cửa, chỉ nghe thấy Tàng Huyền Thanh nói: "Mộ Dung Phỉ, tôi hơi mệt, em đi ngủ với tôi một chút đi."
Trần Dương nghe nói như thế, dừng lại cước bộ, nhưng rất nhanh lại kịp phản ứng, đi ra cửa, trong lòng nghĩ: Đại tiểu thư thật sự... Hắn thở dài, đời sau Tàng gia nên làm sao bây giờ?
Tàng Huyền Thanh nữ nhân ích kỷ này cũng không hỏi Mộ Dung Phỉ có muốn ngủ không, chỉ bởi vì chính mình muốn ngủ, liền đem Mộ Dung Phỉ cùng nhau kéo vào phòng, sau đó nằm lên giường, ôm Mộ Dung Phỉ vào trong ngực, không quản cảm thụ của nàng liền nhắm hai mắt lại. Mấy ngày nay, cô quen ôm Mộ Dung Phỉ đi vào giấc ngủ, cô xem Mộ Dung Phỉ là gối ôm chắc sẽ đúng hơn.
Thời gian Mộ Dung Phỉ mỗi ngày đi ngủ đều là cố định, nàng giờ phút này không buồn ngủ, nhưng đối với Tàng Huyền Thanh mời, nàng cũng không có cự tuyệt, Tàng Huyền Thanh coi nàng là gối ôm thì nàng thật sự giống gối ôm, không phản kháng, chỉ mở to mắt tùy ý Tàng Huyền Thanh ôm, Tàng Huyền Thanh rất thơm, Tàng Huyền Thanh ôm ấp thật ấm.
Hơi thở của Tàng Huyền Thanh dần dần vững vàng, khi Mộ Dung Phỉ nghĩ cô đã ngủ, cô đột nhiên nói: "Cha tôi nói qua, hắc đạo chính là một con đường không có lối về, chỉ cần bước lên một bước sẽ không có đường về, không ai an ổn, cũng rất ít người thành công thu tay lại, tẩy trắng là kết quả tốt nhất, nhưng hắc đạo chung quy thiếu rất nhiều người, thiếu thì phải trả, chết ra sao cũng không biết a... Cha tôi nói, khi ông đi lên con đường này đã sớm chuẩn bị kỹ càng, sau này ông muốn rửa tay gác kiếm, nhưng trời cao không cho ông cơ hội nào, ông hi vọng tôi có thể làm được. Lần này là một cơ hội đâu..."
Tàng Huyền Thanh lời này như nói mớ, nói xong cũng không cần Mộ Dung Phỉ đáp lại, luôn nhắm mắt, thở vững vàng. Mộ Dung Phỉ nghiêng đầu ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn Tàng Huyền Thanh, thấy đuôi mắt ai tựa hồ có chút ẩm ướt, Mộ Dung Phỉ nghi hoặc, nghĩ không ra Tàng Huyền Thanh vừa rồi có ngáp không.
Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tàng Huyền Thanh, Mộ Dung Phỉ liền mê muội, ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Khi tầm mắt chuyển qua môi son kia, nàng liếm môi dưới. Hai người ở rất gần, Tàng Huyền Thanh thở ra mùi thơm, như lan như xạ, Mộ Dung Phỉ bỗng nhúc nhích, đến gần, nhẹ nhàng hôn lên môi.
Tàng Huyền Thanh gợi lên khóe miệng, tiết lộ bí mật cô vẫn chưa ngủ, không mở mắt cũng không ngăn cản Mộ Dung Phỉ trộm hương, mặc nàng tùy ý. Mộ Dung Phỉ như ăn đường, ngẫu nhiên chìa đầu lưỡi khẽ liếm, ngẫu nhiên hút hút. Đầu lưỡi liếm láp hàm răng, Tàng Huyền Thanh phối hợp mở ra, cho cái lưỡi nghịch ngợm kia đi vào.
Lưỡi Mộ Dung Phỉ linh hoạt dây dưa lưỡi Tàng Huyền Thanh, Tàng Huyền Thanh đột nhiên dùng lực đem cả người Mộ Dung Phỉ đè lên mình, điều này không ảnh hưởng đến Mộ Dung Phỉ tiếp tục hưởng thụ, động tác này dễ dàng hơn cho nàng hôn đến đêm khuya.
Tàng Huyền Thanh đầu nhập cùng Mộ Dung Phỉ kích hôn, tay kìm lòng không đậu vuốt lưng Mộ Dung Phỉ, Mộ Dung Phỉ lúc này đang chìm đắm trong nụ hôn, cũng không hiểu Tàng Huyền Thanh có ma lực, khiến khát vọng của nàng đối với Tàng Huyền Thanh sâu sắc hơn rất nhiều.
Lúc tay Tàng Huyền Thanh đặt lên tiểu kiều đồn của Mộ Dung Phỉ, độ cong làm cô yêu thích, kìm lòng không đậu nhéo hai ba cái, xúc cảm tốt vô cùng, mềm nhẵn, hơn nữa cũng phi thường co dãn.
Nơi đó tu nhân, mẫn cảm, Mộ Dung Phỉ kinh hãi, sững sờ, dừng động tác, nằm đè trên Tàng Huyền Thanh, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn mặt Tàng Huyền Thanh đã nhiễm đỏ hồng, nhất thời không kịp phản ứng.
Nhận thấy động tác của Mộ Dung Phỉ, Tàng Huyền Thanh nghi hoặc mở mắt, thấy Mộ Dung Phỉ có điểm ngốc, đây là Tàng Huyền Thanh lần đầu tiên chứng kiến Mộ Dung Phỉ như thế, trong lòng cảm thấy đáng yêu phi thường, khóe miệng vòng quanh nụ cười yêu mị mê người không đền mạng.
"Haha... Làm sao vậy? Hả?" Tàng Huyền Thanh cười nhẹ hỏi, biết rõ nguyên nhân, động tác trong tay không dừng lại, vẫn mềm nhẹ nắm lấy kiều đồn viên nhuận cong cong.
Cảm giác này thật sự rất quái dị, trong lòng cũng có chút kỳ dị, tựa hồ có con kiến đang chọt nàng, muốn bắt lại bắt không được. Mộ Dung Phỉ nhíu mày, vẫn nhìn Tàng Huyền Thanh ngu ngơ không biết trả lời thế nào.
"Haha..." Tàng Huyền Thanh thấy Mộ Dung Phỉ như vầy, càng hoan hỉ, bình thường Mộ Dung Phỉ luôn lãnh lãnh khốc khốc, không nghĩ tới hiện giờ sẽ có bộ dạng ngốc nghếch, Tàng Huyền Thanh càng xem càng thấy đáng yêu, kìm lòng không đậu, cô ngẩng đầu, hôn môi Mộ Dung Phỉ, hấp dẫn Mộ Dung Phỉ.
Mộ Dung Phỉ bị Tàng Huyền Thanh hôn, quả nhiên lực chú ý đã trở lại, ánh mắt đặt trên môi Tàng Huyền Thanh. Tàng Huyền Thanh không ngừng cố gắng, lại khinh mổ vài cái, Mộ Dung Phỉ thông suốt, lại hôn xuống.
Ừ, chương sau là chơi ra lửa luôn =))
Suggested song: Playing with fire – BLACKPINK =))
"Trái tim em là một màu đen... Á!" =))
====================

Chương 83: Đùa với lửa [H]

Tàng Huyền Thanh và Mộ Dung Phỉ chơi kiểu đó, ai cũng có thể đoán được... Sớm hay muộn cũng chơi ra lửa, ngay cả Tàng Huyền Thanh cũng biết, cô lại không phải Liễu Hạ Huệ vô dục vô cầu.
Hai người một mực kích hôn, lúc này Mộ Dung Phỉ tựa như là tiểu thú hung mãnh, nhưng tiểu thú này không đáng sợ, đối với Tàng Huyền Thanh mà nói quả thật đáng yêu chết luôn, tiểu thú ngậm thịt ngon, cắn chặt, một khắc cũng không nguyện nhả ra, môi Tàng Huyền Thanh bị nàng cắn sưng lên, có thể nhìn ra thần tuyến kia so với bình thường thì phong tình hơn rất nhiều.
Tàng Huyền Thanh không khó chịu, ngược lại thật hưởng thụ, trái tim có một sự thoả mãn không thốt nên lời, nhưng mâu thuẫn chính là, nơi hẻo lánh nào đó trong lòng tràn ngập trống rỗng, chưa đủ, muốn càng nhiều. Mộ Dung Phỉ là ngọn lửa, mà Tàng Huyền Thanh chính là củi đốt, Mộ Dung Phỉ đã thiêu đốt cô. Toàn thân nóng lên, y phục trên người rất phiền toái, đến mức khó chịu. Hung hoả cháy sạch, trong lòng, còn có bụng.
Đó là lửa dục, bụng Tàng Huyền Thanh không ngừng co thắt, từng đợt nhiệt lưu lan tràn toàn thân, trong lòng khó nhịn, tay cô vuốt ve lưng cùng mông Mộ Dung Phỉ, dũ phát thường xuyên kịch liệt.
Tàng Huyền Thanh đã đến trình độ này, sao Mộ Dung Phỉ còn có thể bảo trì bình tĩnh, nhưng Mộ Dung Phỉ còn chưa hiểu lắm, cho nên nàng chỉ biết hôn, tiếp tục hôn, hôn đến khi mình thỏa mãn mới thôi, nhưng... Hư không tựa hồ không thể lấp đầy, ngược lại là càng ngày càng sâu, giống như hố đen không ngừng khuếch trương. Mộ Dung Phỉ hôn Tàng Huyền Thanh, đè nặng Tàng Huyền Thanh, tứ chi vặn vẹo, chỉ có vậy mới có thể hoà dịu nôn nóng cùng hư không trong nội tâm nàng.
Có lẽ là ma sát sinh nhiệt, tay Tàng Huyền Thanh còn cách quần áo vẫn có thể cảm giác được Mộ Dung Phỉ nóng bỏng, độ ấm này làm cô vui cô thích, cũng như thiêu thân thích liệt hoả cực nóng. Chưa đủ, cô vén áo Mộ Dung Phỉ lên, sau đó vươn đi vào mò tới da thịt trơn mềm ấm áp, hư không chiếm được một chút thỏa mãn, nhưng mà... Vẫn không đủ, không đủ để nhồi.
"Ưm..." Ngâm khẽ rồi, Tàng Huyền Thanh đẩy Mộ Dung Phỉ ra, môi cô có chút rát không cần nghĩ cũng biết hôn lâu như vậy, nhất định là sưng lên. Lúc này ánh mắt hữu thần, trong đó bao hàm dục vọng dày đặc, xem gương mặt Mộ Dung Phỉ, tuy hơi nhỏ nhưng rất đẹp, đó là mặt một cô gái trẻ, hơi do dự, nhưng tiểu thú rít gào trong lòng dễ dàng đánh nát sự do dự, chỉ nghe thấy cô khàn khàn nói: "Mộ Dung Phỉ, cởi quần áo đi, nha?"
Mộ Dung Phỉ đang hôn mãnh liệt, đột nhiên bị Tàng Huyền Thanh đẩy ra, nàng không vui cố gắng tới gần, cấp bách đói khát. Nghe Tàng Huyền Thanh nói, nàng dừng lại, nhìn Tàng Huyền Thanh, thở phì phò nghi hoặc nghiêng đầu.
Tàng Huyền Thanh chỉ biết tiểu đồ đần không hiểu, cũng không tiếp tục hỏi ý kiến Mộ Dung Phỉ, hai tay tự kéo áo Mộ Dung Phỉ, mê hoặc ôn nhu nói: "Giơ tay lên nào."
Mộ Dung Phỉ khẽ nhíu mày, nhưng không có cự tuyệt, rất phối hợp để Tàng Huyền Thanh cởi áo mình. Nàng là người lãnh mạc trời sinh, lòng nàng rất cạn, ở trong thế giới của nàng chỉ có nguyện ý hay không nguyện ý và thích hay không thích thôi. Tàng Huyền Thanh yêu cầu, nàng nguyện ý.
Mộ Dung Phỉ chưa bao giờ mặc quần áo hở hang, da thịt giấu trong quần áo cơ hồ chưa từng thấy ánh mặt trời, hoạt nộn như trẻ con, trắng trẻo mang theo phấn hồng, trơn mềm như nước, như tuyết như ngọc, động lòng người. Tàng Huyền Thanh thấy rõ hết tất cả, lại càng khơi dậy dục vọng trong nội tâm cô, hai mắt nổi lửa, cô chưa bao giờ khát vọng thứ gì đến thế, cô đột nhiên xoay người, dễ dàng áp Mộ Dung Phỉ dưới thân.
Luôn luôn lãnh khốc vô tình Mộ Dung Phỉ, lúc này trái lại hồn nhiên, không nhúc nhích nằm ở nơi này, ánh mắt mê man nhìn Tàng Huyền Thanh, tựa như cô bé quàng khăn đỏ còn không biết mình bị sói xám lừa gạt, bộ dáng tùy ý xâu xé. Tàng Huyền Thanh một tay chống sức nặng trên cao nhìn xuống thưởng thức Mộ Dung Phỉ, đây là da thịt của một thiếu nữ, tay kia thì trượt lên trượt xuống xương quai xanh, tham lam nhận thức.
Mộ Dung Phỉ cảm thấy ngưa ngứa, nhưng mà lực nhẫn nại cũng kinh người, nàng vẫn không nhúc nhích, im lặng nằm, chỉ là khẽ nhíu mày, thành thật thuyết pháp: "Ngứa."
Tàng Huyền Thanh không dừng lại, giương mắt nhìn xem biểu tình của Mộ Dung Phỉ, khóe miệng hơi gợi lên, toát ra một tia yêu mị mê hoặc, làm cho người ta không khỏi tâm thần nhộn nhạo, điều này làm cho Mộ Dung Phỉ trầm mê, vì thế cô cười càng thêm yêu mị. Không nói lời nào, nhẹ nhàng mà hôn khoé miệng Mộ Dung Phỉ, lúc này dục vọng muốn ăn Mộ Dung Phỉ càng thêm cường liệt.
Hời hợt, khẽ hôn một chút liền rời đi, sau đó Tàng Huyền Thanh vươn tay vuốt lưng Mộ Dung Phỉ mà Mộ Dung Phỉ rất phối hợp ưỡn lưng. Tàng Huyền Thanh mỉm cười nhìn Mộ Dung Phỉ, rất hài lòng Mộ Dung Phỉ phối hợp, tay linh hoạt giải khai cái áo lót màu đen duy nhất còn trên thân Mộ Dung Phỉ.
Trong tiềm thức, Mộ Dung Phỉ không hề phòng bị Tàng Huyền Thanh, điều này là không phù hợp thân phận hiện tại, nhưng sự thật là như thế. Mộ Dung Phỉ không biết thẹn thùng là gì, Tàng Huyền Thanh mở nút thắt, nàng không có phản kháng, nếu Tàng Huyền Thanh muốn nhìn thì cho cô xem, cam tâm tình nguyện.
Hai tròng mắt Tàng Huyền Thanh dễ thương mà ôn nhu, yêu mị mà mê hoặc, gọi hồn đoạt phách, đối diện Mộ Dung Phỉ, ngón tay nhỏ xẹt qua xương quai xanh Mộ Dung Phỉ, trượt đến trước ngực, ngón tay khuất lên, ôm lấy vị trí trung tâm, chậm rãi kéo...
Nói ngực Mộ Dung Phỉ là tiểu lung bao, nhưng thật ra có chút bạc đãi nàng, mặc dù không ba đào mãnh liệt, nhưng cũng viên nhuận cử kiều, đường cong thật đáng yêu, đặc biệt còn điểm xuyết hai đóa hồng, Tàng Huyền Thanh giờ phút này liếc mắt một cái liền thích, cô mở tay ra, phóng ở trước mặt, ngón tay nhỏ dài, chắp lên vừa vặn phù hợp, trời sinh một đôi.
Hai đoá hồng hấp dẫn ánh mắt Tàng Huyền Thanh, ác thú dùng ngón tay kẹp một đóa, điểm nhẹ, một chút một chút nhẹ nhàng mà đốt, sau đó hứng thú quan sát phấn hồng biến hóa, trong lòng suy nghĩ nụ hoa xinh đẹp có thể nở rộ hay không.
Mộ Dung Phỉ nhìn như bình tĩnh như trước, chính là nhẹ nhàng nhíu mày, nhưng mà thân thể nàng không lừa được người, đóa hồng bị Tàng Huyền Thanh liêu bát, tựa như đoá hoa chiếm được mưa móc, trưởng thành một chút, cao lớn một chút, mạnh khoẻ một chút.
Nhìn phản ứng này, Tàng Huyền Thanh cảm thấy thú vị, trong lòng tràn ngập yêu thích, kìm lòng không đậu, cúi đầu, ngậm phấn hồng đáng yêu vào miệng, nhẹ nhàng hút, đầu lưỡi liếm, răng nanh cắn, phong tình vạn chủng.
Mặc cho Mộ Dung Phỉ tiếp tục chết lặng, cũng vô pháp bỏ qua cảm giác thẩm thấu linh hồn, nàng nhăn mặt chặt hơn, cả người nóng rực, làn da tuyết trắng hồng phấn mê người. Mộ Dung Phỉ trong lòng có một ngọn lửa, không ngừng trở nên gay gắt, dũ phát hư không, cuối cùng nhịn không được giãy giụa thân hình, ngâm khẽ: "Ưm..."
Tàng Huyền Thanh bị thanh âm kiều mị dụ dỗ, lộ ra nụ cười câu dẫn, đè đầu nàng xuống, hôn lên môi nàng, hai người triền miên, nóng bỏng chuyển hóa thành kịch liệt.
Mộ Dung Phỉ tựa như tiểu thú đói khát chợt thấy thịt non ngon miệng, khẩn cấp, khó dằn nổi nghĩ giữ lấy, cắn nuốt, nàng vội vàng nhiệt liệt chiếm lĩnh khoang miệng Tàng Huyền Thanh giống như bão táp đột kích, điên cuồng tấn công, trong cơ thể xôn xao lay động khát vọng nguyên thủy nhất, hôn dần dần không thể thỏa mãn tâm tình ngựa hoang.
Mộ Dung Phỉ không biết phải làm sao rồi lại theo bản năng sờ soạng, nàng không muốn rời đi môi Tàng Huyền Thanh, hai người vội vàng thở hào hển, khí tức lượn lờ ở giữa, Mộ Dung Phỉ lướt từ cằm Tàng Huyền Thanh dần dần đi xuống, hôn lên cổ tuyết trắng, tay nàng có chút thô lỗ giật sườn xám, cúc áo khó xử lý, nàng không kiên nhẫn.
Tay Tàng Huyền Thanh còn ở trên người nàng mọi nơi trêu chọc đốt lửa, Mộ Dung Phỉ chịu không nổi, nàng bức thiết muốn tiếp cận cô, ôm cô, áp bách cô, Mộ Dung Phỉ giật mạnh, cúc áo bung ra, tiếp tục đem quần áo triệt tiêu đi, Tàng Huyền Thanh chỉ mặc nội y màu trắng nhạt cùng đồng thể tuyệt vời liền bại lộ trong tầm mắt tiểu thú, nàng nửa quỳ ở trước người cô, vội vàng hôn cổ cô, bả vai, xương quai xanh, xuống, đầu lưỡi lướt qua khe sâu giữa hai đỉnh núi cao, xoa nắn, bị xúc cảm mềm mại hấp dẫn, toàn thân hưng phấn không thôi...
Da thịt kề sát mang đến, xúc cảm mềm nhẵn thoải mái còn hơn tơ lụa thượng đẳng, làm cho người ta không tự chủ được hãm sâu trong đó, Tàng Huyền Thanh thở gấp, tâm tình uể oải ban đầu, cũng dần dần biến thành khát vọng, cô ôm lấy cổ Mộ Dung Phỉ, toàn thân mềm mại tô hóa, ghé vào trên người nàng, giống như dã thú tham lam mà khát vọng gặm cắn da thịt nàng, cảm giác bị thiêu đốt, cô không thể tự động điều khiển, cô cần dập tắt ngọn lửa dục vọng này, tay không khỏi dùng sức, đem em ấy nhích lại gần mình, hai thân ảnh càng triền càng chặt, chậm rãi hòa tan...
Tuy rằng hai người đều là lần đầu tiên, nhưng ưu thế tuổi tác của Tàng Huyền Thanh còn ở đó, cả quá trình chiếm cứ chủ động vẫn là cô. Tàng Huyền Thanh đích xác chưa thử qua, nhưng ở vị trí như cô, nghe được cùng gặp qua tự nhiên không ít, có lời nói tuy rằng thô tục nhưng rất chính xác, không ăn qua thịt heo nhưng đã gặp qua heo chạy a. Tàng Huyền Thanh quét lưỡi khắp da thịt hoạt nộn của Mộ Dung Phỉ, giống như linh xà du động, đến nơi tư mật thì hơi chần chờ một chút, cuối cùng vẫn là "lưỡi bơi Ngọc Môn Quan".
Mộ Dung Phỉ dần dần lạc lối, thần tình đỏ hồng, mắt đầy mê man, giống như nhi đồng lạc đường, thiêu đốt dày vò, toàn thân vặn vẹo không dứt.
Tàng Huyền Thanh cảm thấy được không sai biệt lắm, miệng cô mang theo hương vị của Mộ Dung Phỉ, hôn lên môi Mộ Dung Phỉ, một bàn tay nhẹ nhàng bao trùm địa phương cô vừa mới hôn qua...
"Ưm..." Mộ Dung Phỉ kêu lên một tiếng đau đớn, mày gắt gao nhăn lại, đau quá...
Tàng Huyền Thanh tạm dừng động tác, mềm nhẹ hôn Mộ Dung Phỉ, ngâm khẽ: "Em chặt quá đi..."
Sugar mama quá nhanh quá nguy hiểm :3
Trừ lần đầu tiên ra thì bà Thanh đúng là vạn niên thụ ~
Ngồi edit chương này bất chấp sự giá lạnh của thời tiết =))
=================

Chương 84: Hôn phối

Sở Thu và Trần Minh Ngôn cùng một ngày trở lại H thị, nói như vậy, lãnh đạo đi Kinh Thành họp, trở về chuyện thứ nhất chính là muốn tổ chức hoạt động hoặc hội nghị tinh thần, song lần này cũng rất khác thường, rất bình tĩnh.
Sở Thu trở về, hôm sau bắt đầu đi làm, tổ trọng án "trông mong" chờ hắn sẽ nhắn nhủ gì đó, nhưng hắn chỉ đi làm như bình thường, cái gì cũng không nói, điều này làm cho các thành viên càng thêm tò mò, ngay cả Sở Thanh Phong cũng biết trong chuyện này có kỳ quặc, bất quá nàng không hứng thú đi hỏi, nàng không thích đối mặt với Sở Thu.
Hôm nay là ngày thứ ba Sở Thu trở về, vừa lên ban hắn liền kêu Sở Thanh Phong vào phòng làm việc bảo nàng ngồi xuống. Biểu tình của Sở Thanh Phong chỉ có sự nghiêm túc khi công tác, không có sự dịu dàng giữa cha con, ngồi đối diện Sở Thu, chờ hắn mở miệng.
Ở cả H thị, người có tư cách ngó lơ Sở Thu rất ít, còn không tới một bàn tay, nhưng hắn lại không có biện pháp với đứa con gái cấp dưới, trầm mặc nhìn Sở Thanh Phong, sau đó mở miệng nói: "Ta đến Kinh Thành gặp qua lão đầu tử, hắn vẫn nhớ rõ con, hơn nữa rất quan tâm con."
Lão đầu tử, đây là một xưng hô phi thường đặc thù, ý tứ trên mặt chữ hẳn là bao hàm nghĩa xấu, nhưng người có được danh hào này có thân phận và sự tích không tầm thường, khiến xưng hô này dày lên một lớp vàng. Sở Thu gọi cựu thủ trưởng là "lão đầu tử", đại biểu sự kính trọng. Lão đầu tử, xưng hô có thâm ý, bất kể là ai yêu ai hận, đều xưng hô như nhau, mà cụ thể đại biểu hàm ý gì, vậy thì để xem tâm tư mọi người đã.
Sở Thanh Phong không có bao nhiêu cảm giác, nàng trước đây gặp qua người kia, qua lâu như vậy vẫn còn khắc sâu ấn tượng, người kia có gương mặt bình thường, nhưng lại có ánh mắt không tầm thường. Nàng không hề giống Sở Thu, có cảm tình sâu sắc với lão đầu tử, cho nên không cần mang ơn, như cũ là không chút biểu tình, giương mắt nhìn về phía Sở Thu, không đáp.
Sở Thu quen rồi, tạm dừng một hồi, tiếp tục nói: "Lão đầu tử hỏi con có hôn phối chưa, nói muốn chọn một đệ tử xuất chúng, tác hợp cho con."
Sở Thanh Phong cả kinh, trên mặt cuối cùng có diễn cảm, chỉ thấy nàng nhíu mi, trong ánh mắt có chán ghét cùng lo lắng, theo như nàng hiểu biết, Sở Thu đối với lão đầu tử, cho tới bây giờ đều nói gì nghe nấy, lão đầu tử nói vậy, sợ Sở Thu sẽ không chút nghĩ ngợi đáp ứng. Nhưng chỉ trong nháy mắt, trong nội tâm nàng liền có quyết định, cho dù Sở Thu đã đáp ứng lão đầu tử chưa, nàng chắc chắn sẽ không phục tùng.
Tuy rằng Sở Thanh Phong là nữ nhi thân sinh của Sở Thu, nhưng Sở Thu không hề hiểu biết nàng, rất khó đoán được Sở Thanh Phong nghĩ như thế nào, nói xong những lời này, hắn yên lặng quan sát Sở Thanh Phong, thấy trên mặt nàng có kháng cự, biết nàng không muốn, trong lòng âm thầm may mắn, tiếp tục nói: "Bất quá ta cự tuyệt, bên kia thật sự rất phức tạp, ta không quá hi vọng con lâm vào trong đó."
Sở Thanh Phong giương mắt xem Sở Thu, trong ánh mắt không phải cảm kích, mà là châm chọc. Ngữ khí của Sở Thu khiến nàng thật phản cảm, giống như hôn nhân của nàng có thể tùy ý hắn và lão đầu tử tùy ý an bài. Sở Thanh Phong hiện tại có Cố Dao, cho nên thật mẫn cảm, nhưng cho dù không có Cố Dao, nàng vẫn sẽ không tiếp nhận sự an bài đó.
Quan hệ khẩn trương, hai người trầm mặc một hồi lâu, Sở Thu thở dài, thay đổi đề tài, hỏi: "Nghe nói gần đây con cùng Cố Dao rất quen thuộc?"
Sở Thanh Phong lại cả kinh, chẳng lẽ Sở Thu đã phát hiện cái gì? Liên tưởng trước sau thật đúng là có một chút, trong lòng bất an, nhưng mặt ngoài vẫn làm bộ như không có việc, châm chọc phản bác: "Không phải ông kêu tôi bồi dưỡng thủ hạ sao?"
Sở Thu rất có bộ dáng từ phụ, không trách cứ thái độ của Sở Thanh Phong, thấm thía nói: "Cố Dao người này có lẽ không tồi đâu, rất đáng để con bồi dưỡng, nhưng con chỉ nên vừa phải, bằng không sẽ làm tâm người khác rét lạnh."
Sở Thanh Phong âm thầm quan sát sắc mặt Sở Thu, phát hiện chính mình suy nghĩ nhiều, tâm mới ổn định một chút, nhưng là nàng không nguyện cho hắn hảo ý, vì thế xoay mặt, không nói lời nào.
Sở Thu nhìn Sở Thanh Phong, hơi do dự, một lát sau mới lên tiếng: "Thanh Phong, tuổi con cũng không nhỏ, ta xem Chu Vân đứa bé kia không sai, rất kiên định, hơn nữa nó vẫn thầm thích con..."
Những lời trước Sở Thanh Phong còn có thể nhẫn, nhưng đến giờ phút này, nàng không nhịn được nữa, trong lòng tích luỹ oán khí bao nhiêu năm oán khí, nàng bỗng xoay đầu lại nhìn chằm chằm Sở Thu, lạnh giọng châm chọc: "Tôi hiểu, không cần ông lo lắng! Thành tích học tập của tôi, bệnh tình của mẹ, ông đều chưa từng lo lắng, hiện tại lại muốn đến can dự nhân sinh của tôi? Không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng!"
Lời Sở Thanh Phong nói mang theo tức giận, nói xong thì dùng ánh mắt sắc bén nhìn Sở Thu tranh phong tương đối. Sở Thu trầm mặc, sắc mặt cũng có chút âm trầm, hai cha con bốn mắt đối diện, ai cũng không nói chuyện, như một hồi đánh giá, xem ai sẽ bại trận trước.
Cuối cùng là Sở Thanh Phong mở miệng trước, nàng không muốn tiếp tục ở địa phương nặng nề này, ánh mắt lợi hại, ngữ khí lãnh mạc, nói: "Sở đội trưởng còn chuyện gì sao? Nếu không có việc gì thì tôi xin phép đi ra ngoài làm việc."
Sở Thu nhìn Sở Thanh Phong, tựa hồ muốn từ cặp đồng tử lãnh mạc nhìn vào lòng nàng, xem nàng rốt cuộc nghĩ thế nào. Tuy là cha con, nhưng hắn lại thật sự không hiểu biết nữ nhi, có lẽ trước kia quan tâm quá ít, một chút cũng đoán không được nàng đang suy nghĩ gì.
Sở Thu không trả lời, Sở Thanh Phong không muốn lãng phí thời gian trực tiếp đứng dậy bước đi, khi nàng vừa đụng tới nắm cửa, Sở Thu mới đột nhiên mở miệng nói: "Thanh Phong, sắp có hành động lớn, đây là cơ hội tốt, hi vọng con có thể nắm chặt. Sau đó, ta sẽ về hưu, lão đầu tử bên kia đã đáp ứng, con sẽ là đội trưởng kế nhiệm."
Nghe Sở Thu nói, Sở Thanh Phong dừng lại động tác, đưa lưng về phía hắn không xoay người lại, Sở Thu nói xong, nàng đứng một hồi, mở cửa, đi ra ngoài.
Sở Thanh Phong rời đi, Sở Thu ngồi yên, ánh mắt xa xưa thâm trầm, hồi lâu sau mới thật sâu thở dài một hơi, thì thào lẩm bẩm: "Thanh Phong, con là nữ nhi duy nhất của ta, sao ta lại không quan tâm con? Ta sẽ tặng con một tiền đồ, tuy rằng không cao lắm nhưng nhất định sẽ thật an ổn. Không lâu sau... Ta sẽ nói cho con hết thảy, hi vọng con tha thứ cho người cha không xứng chức như ta..."
Sở Thanh Phong sắc mặt âm trầm đi ra phòng Sở Thu, ngẩng đầu lại thấy nhiều ánh mắt nhìn sang, tràn ngập tò mò, không có ác ý, chỉ là việc công mà thôi, nhưng giờ phút này nàng tâm tình không tốt, khó coi, không thích mấy ánh mắt đó, vì thế nàng nhăn mi, song khi phát hiện ở trong những ánh mắt này, còn có một đôi bao hàm quan tâm thì tâm tình của nàng lại thần kỳ tốt lên rất nhiều, ánh mắt kia là Cố Dao, là Cố Dao của Sở Thanh Phong.
Từng có câu, hai người yêu nhau chỉ cần một ánh mắt, là đã hiểu được hết thảy. Có lẽ là Cố Dao thấy được Sở Thanh Phong âm trầm, cho nên ánh mắt có quan tâm cùng hỏi han, Sở Thanh Phong trong nháy mắt liền đọc hiểu, trong lòng hơi lo lắng, mỉm cười với Cố Dao, nháy mắt âm chuyển.
Nụ cười hàm chứa ấm áp, đặc biệt xinh đẹp, mọi người kinh ngạc như là gặp quỷ, không thể tưởng tượng nổi, rõ ràng vừa rồi Sở Thanh Phong còn âm trầm, bọn hắn đều thu hồi ánh mắt, không nghĩ tới Sở Thanh Phong lại đột nhiên nở nụ cười, còn cười đẹp như thế, đây là có chuyện gì hả? Vì sao mà cười? Vì ai mà cười?
Sở Thanh Phong và Cố Dao tâm hữu linh tê, ý thức được tình trạng xung quanh, liền vội vàng nhìn nhau, nói cho đối phương biết cần chú ý trường hợp, sau đó Cố Dao cúi đầu, mà Sở Thanh Phong thu liễm nụ cười, khôi phục lạnh lùng, xoay người đi vào phòng.
Ách... Biến hóa này, người khác không hiểu ra sao, thật sự không hiểu nổi. Sở Thanh Phong tiến vào văn phòng, Cố Dao nghe thấy có người hỏi: "Đội phó hôm nay sao vậy? Vừa..." Sau đó người khác trả lời: "Có chút kỳ quái, nhưng tôi cũng không biết. Nếu anh có hứng thú thì đi hỏi đội phó."
Hỏi Sở Thanh Phong, đội viên kia đương nhiên không dám, vì thế yên tĩnh trở lại, chuyện này cứ như vậy qua đi nhưng trong đó có hai người lại đem ánh mắt hoài nghi nhìn về phía Cố Dao, không thấy rõ diễn cảm do Cố Dao cúi đầu, bọn họ cũng chỉ có thể tự đoán, hai người kia... Theo thứ tự là Chu Vân thích Sở Thanh Phong và Trần Hy thích Cố Dao.
Cố Dao cúi đầu làm bộ như xem tư liệu, kỳ thật trong lòng có chút kinh hoảng, bí mật giữa mình và Sở Thanh Phong thiếu chút nữa bị tiết lộ, không khỏi âm thầm thè lưỡi.
Sở Thanh Phong trở lại phòng làm việc, sắc mặt vẫn âm trầm, tựa lưng vào ghế, mày chưa giãn ra, tâm tình thật sự phức tạp, chán ghét những lời vừa rồi của Sở Thu, khó chịu nhớ lại chuyện cũ, lo lắng cho tương lai của mình và Cố Dao, không thoải mái vì hành vi trốn trốn tránh tránh trước mắt.
Lơ đãng nhớ tới cùng Cố Dao hỗ động, cảm giác kia thú vị lại kích thích, giống như đi trộm, tưởng tượng lúc này Cố Dao đang làm gì, mày bất tri bất giác hoàn toàn giãn ra, còn không tự giác lộ ra ý cười ấm áp, giờ phút này nàng thiệt tình cảm tạ vận mệnh, có thể để nàng cùng Cố Dao gặp nhau, hiểu nhau, yêu nhau, hứa hẹn, gắn bó...
Edit mấy chương ngọt ngào làm tui tủi thân quá nhiều T.T
Tui xinh tui trắng tui thơm, ai đi ngang có lòng tốt xin hãy hốt tui đi T.T
================

Chương 85: Dường như tôi đã yêu em

Ngọn đèn mông lung trong gian phòng tràn ngập khí tức ái muội, hai nữ tử ăn mặc đơn bạc nằm ở trên drap giường trắng tinh, tóc dài rối tung, trắng cùng đen, hình thành mỹ cảm tương phản. Diệp Tuệ Linh mơ màng nhìn trần nhà, không biết sao mình lại ở đây.
"Tuệ Linh tỷ tỷ." Một tiếng kêu mềm nhẹ vang lên bên tai, thanh âm kia rất quen thuộc, rất êm tai, tiếp theo một bàn tay khẽ đặt lên mặt nàng, ôn nhu xoay mặt nàng qua, Diệp Tuệ Linh nhìn rõ Lâm Tử Vận mỉm cười, nụ cười rất đẹp, rất mị, rất động lòng người.
Diệp Tuệ Linh nhíu mày nghi hoặc vì sao nàng lại ở chỗ này, đồng thời mê muội nụ cười của Lâm Tử Vận. Lâm Tử Vận vuốt ve mặt nàng, ngữ khí ôn nhu pha chút u oán: "Tuệ Linh tỷ tỷ, chị đẹp quá, nhưng sao chị lại ngạc nhiên vậy chứ?"
Nghe ra uỷ khuất trong lời Lâm Tử Vận nói, lòng Diệp Tuệ Linh đau đớn, nàng không muốn Lâm Tử Vận ủy khuất, mềm nhẹ giải thích: "Tôi chỉ nghĩ không ra... Sao cô lại ở đây."
Lâm Tử Vận nở nụ cười, tựa như đang cười Diệp Tuệ Linh ngốc, tiếp tục vuốt mặt Diệp Tuệ Linh, cuối cùng ngón tay điểm môi nàng, ấn trượt, cảm thụ sự mềm mại, khẽ cười nói: "Tuệ Linh tỷ tỷ, không phải chị nói chị nhớ em, sau đó gọi em tới sao?"
Động tác của Lâm Tử Vận quá mức ám muội, Diệp Tuệ Linh đỏ mặt, nhưng không ngăn cản, trong đầu tiếp tục suy tư nghi vấn của mình, đối với đáp án của Lâm Tử Vận, nàng nhớ không ra, nhưng cũng không có hoàn toàn hoài nghi độ xác thực của nó, mấy ngày nay nàng đích thực là muốn Lâm Tử Vận.
Hai người nằm nghiêng, Diệp Tuệ Linh ngẩn người tìm kiếm đáp án, Lâm Tử Vận dùng ngón tay miết môi, dần dần thu liễm nụ cười, ánh mắt nóng rực, trở mình, tay kia chống sức nặng, nhấc đầu lên, sau đó từ trên cao nhìn xuống Diệp Tuệ Linh, khinh than: "Tuệ Linh tỷ tỷ, chị thật mê người, em muốn... Muốn hôn chị..."
Diệp Tuệ Linh ngơ ngác nhìn Lâm Tử Vận. Lâm Tử Vận lúc nói chuyện thổ khí như lan, hây hẩy phả lên mặt nàng, ngứa quá, mặt ngứa tâm cũng ngứa, vì thế mặt càng đỏ hơn, không tự kìm hãm nuốt nuốt nước bọt.
Lâm Tử Vận chậm rãi tới gần Diệp Tuệ Linh, hai người càng ngày càng gần, có thể cảm nhận hơi thở của đối phương. Khi môi hai người nhẹ nhàng thiếp cùng một chỗ, tim Diệp Tuệ Linh đập mau mấy nhịp, sau đó kịch liệt nhảy lên, trong nháy mắt toàn bộ thế giới tựa hồ tĩnh lặng, chỉ còn Lâm Tử Vận cùng hô hấp của cô.
Diệp Tuệ Linh nhắm mắt lại, dụng tâm đi cảm thụ môi Lâm Tử Vận, đôi môi kia thật ấm thật mềm, xúc cảm thoải mái đến nỗi làm cho người ta không thể cự tuyệt. Nàng không cự tuyệt đối với Lâm Tử Vận mà nói, là một sự cổ vũ, vì thế nụ hôn tất nhiên liền thuận lý thành chương khắc sâu xuống.
Hôn môi, hai chữ luôn làm cho lòng người rung động, thần bí cùng kích thích, nhưng trên thực tế có gì cao thâm? Tiến triển không thể nghi ngờ chính là cái dạng kia. Chỉ có chân chính trong lòng có tình yêu, hiểu được người mình yêu, mới có thể chân chính thể hội linh hồn xuyên qua. Mà giờ khắc này... Diệp Tuệ Linh cảm nhận được rồi.
Từ hôn nhẹ biến thành hôn sâu, tay Lâm Tử Vận cũng bắt đầu không thành thật, như cây đuốc rực cháy, xem Diệp Tuệ Linh là củi đốt mà mồi lửa, tay lướt qua chỗ nào thì chỗ đó một trận gợn sóng, sóng nhỏ không ngừng chồng chất, cuối cùng biến thành cỗ sóng lớn, bao hàm yêu dục nồng đậm.
"Ưm..." Tay Lâm Tử Vận vén áo ngủ của Diệp Tuệ Linh, khẽ vuốt đùi thì Diệp Tuệ Linh cảm thấy bụng mình đột nhiên buộc chặt, sau đó có một cỗ ấm áp trào ra, không khỏi ngâm khẽ một tiếng...
Diệp Tuệ Linh thỏa mãn lại trống rỗng, nàng muốn đáp lại Lâm Tử Vận, muốn giơ tay lên ôm lấy Lâm Tử Vận, chỉ có như vậy nàng mới không còn bị hư không bao phủ, nhưng nàng lại phát hiện hai tay tựa hồ bị cái gì đè lại, muốn động lại không được. Vì thế Diệp Tuệ Linh giãy giụa dùng hết toàn lực, song khi tay nàng động đậy, trán đột nhiên đau đớn, chẳng biết vì sao, cảnh tượng tốt đẹp đã tan mất như làn khói.
Trán Diệp Tuệ Linh ửng đỏ, cau mày mê man ngẩng đầu, chậm một hồi mới ý thức mình vừa mới nằm mộng, hảo một xuân mộng tu nhân. Thanh tỉnh đi qua, nàng đỏ mặt, thật sự rất tu nhân, nàng ở trong phòng làm việc chìm trong giấc mộng xuân.
Chán nản xoa cái trán ửng đỏ, ánh mắt nén giận, đều do Lâm Tử Vận chết tiệt kia! Một tuần trước nàng cùng Lâm Tử Vận kìm lòng không đậu hôn môi, nàng liền thường xuyên nằm mộng, tuy rằng cảnh tượng mỗi lần không giống nhau, nhưng nội dung cũng chỉ là nụ hôn của các nàng, cảm giác còn rõ ràng như vậy. Càng làm cho Diệp Tuệ Linh tức giận là, Lâm Tử Vận thế nhưng lại chơi trò mất tích, không tin nhắn không cuộc gọi, không thấy bóng dáng đâu.
Bằng hữu tốt một tuần không có tin tức cũng rất bình thường, nhưng Diệp Tuệ Linh có thể bị Lâm Tử Vận "cưng chìu" phá hủy rồi, Lâm Tử Vận rất ít không tìm nàng, hơn nữa... Lâu như vậy không có tin tức gì, nàng cũng sẽ lo lắng.
Diệp Tuệ Linh thật sự đoán không ra Lâm Tử Vận nghĩ như thế nào, phía trước kề cận, hiện tại lại xa cách, đây là tâm tư gì a? Diệp Tuệ Linh nghĩ có phải do lần trước mình kêu cô ấy cho mình yên tĩnh một chút hay không, nhưng mình cũng đâu có nói cần yên tĩnh lâu như vậy?
Mấy ngày nay Diệp Tuệ Linh bị giày vò, nhất thời cùng Lâm Tử Vận tiếp hôn đã đủ loạn, buổi tối ngủ không yên còn nghĩ tới nụ hôn kia, gần đây lại mong muốn hôn môi khinh mộng, hiện tại Lâm Tử Vận lại chơi trò mất tích, này... Muốn thanh tỉnh cũng không được.
Diệp Tuệ Linh không thích lộ cảm tình ra ngoài, nói trắng ra chính là loại hình "buồn tao", huống chi chuyện cùng Lâm Tử Vận tùy ý nói ra cũng không tốt, nàng chỉ có thể tự rối rắm, chờ đợi một ngày mình sẽ nghĩ thông suốt.
Một ngày lại trôi qua, Diệp Tuệ Linh tâm tình không tốt, buổi chiều nàng liền thu dọn đồ đạc chuẩn bị chạy lấy người, tiếp tục ở chỗ này cũng chỉ có buồn rầu, vô tâm công tác. Nàng không nghĩ tới, vừa đi ra cửa viện kiểm sát, liếc mắt một cái liền thấy cỗ xe quen thuộc, chiếc Lamborghini màu lam, còn có biển số hình con ngựa phong tao, không phải xe Lâm Tử Vận sao?
Cước bộ ngừng lại, đứng trên bậc thang nhìn xe, trong lòng nổi lên kinh hãi, tiếp tục là kinh hỉ rồi lại sinh ra oán khí. Diệp Tuệ Linh hai mắt đăm đăm, nàng thầm nghĩ: "Hảo, Lâm Tử Vận, rốt cuộc cô cũng xuất hiện, biết tới tìm tôi. Hừ! Tôi không thèm để ý tới cô!"
Diệp Tuệ Linh đang chuẩn bị đối Lâm Tử Vận ngạo kiều một phen, không nghĩ tới Lâm Tử Vận khởi động xe, sau đó không đợi Diệp Tuệ Linh kịp phản ứng chạy ra ngoài, chỉ chừa cho nàng một cú xoay mông phong tình vạn chủng. Lâm Tử Vận trước kia tuyệt đối sẽ không như vậy, hết thảy đột nhiên khiến Diệp Tuệ Linh căn bản phản ứng không kịp, cuối cùng đứng tại chỗ há miệng ra, không khép lại được, nguyên bản nàng sốt ruột gọi lại Lâm Tử Vận, lại phát giác xung quanh còn rất nhiều người đi lại. Nàng lăng lăng đứng đó, tưởng ai cũng mê mình, nhưng Lâm Tử Vận không phải đến đợi nàng.
Oán khí trong lòng Diệp Tuệ Linh bị Lâm Tử Vận kích phát, trực tiếp chuyển hóa thành tức giận, hận nghiến răng nghiến lợi, hung hăng dậm chân một cái, vào xe, nàng hiện tại chỉ có một ý nghĩ, thì phải là đuổi theo Lâm Tử Vận, chất vấn sao cô ấy không thấy mình! Rốt cuộc cô ấy muốn làm gì nha!
Lâm Tử Vận lái xe rất nhanh, Diệp Tuệ Linh xác định vững chắc đuổi không kịp, sự thật Diệp Tuệ Linh rất nhanh liền đuổi theo, nhưng lúc này là giờ cao điểm, xe cộ đông đúc, nàng chỉ có thể cách hai ba chiếc xe, đứng đằng sau xe Lâm Tử Vận.
Kết quả là, Diệp Tuệ Linh suy tính hơn thiệt, theo dõi Lâm Tử Vận nửa giờ, đến nhà Lâm Tử Vận. Cũng không biết Lâm Tử Vận có cố ý không, sắp đến tiểu khu cô liền bắt đầu gia tăng tốc độ, làm cho Diệp Tuệ Linh không vượt qua, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lâm Tử Vận lái xe vào trong tiểu khu.
Diệp Tuệ Linh dừng xe, thần tình không cam, chán nản đánh tay lái một cái, ngơ ngác nhìn bảo vệ tiểu khu. Tức giận chậm rãi bay đi, Diệp Tuệ Linh mới ý thức mình có bao nhiêu xúc động, bởi vì Lâm Tử Vận không chủ động tìm nàng, thế nhưng trực tiếp theo dõi đến cửa nhà người ta luôn hà.
Nhăn mặt nhíu mày, hồi tưởng trạng huống mấy ngày gần đây, mỗi ngày muốn Lâm Tử Vận, mỗi ngày nhớ Lâm Tử Vận, trong đầu trừ bỏ Lâm Tử Vận vẫn là Lâm Tử Vận. Nàng lúc này mới phát hiện mình trúng cổ rồi, trúng một loại cổ kêu "Lâm Tử Vận", nhưng... Khi nào thì bắt đầu đây? Là từ lúc cùng Lâm Tử Vận kìm lòng không đậu hôn, hay là sớm hơn? Tất cả chuyện này là vì cái gì, có phải... Mình yêu Lâm Tử Vận, bằng không sao có thể đầy đầu đều là em ấy đâu, thời thời khắc khắc muốn người ta, mình thì dễ dàng bị khiên động tình tự, tựa như hiện giờ, mình không ý thức được, hốt hoảng theo sát đến cửa nhà... Là đã yêu đi? Phải không?
Cuối cùng Diệp Tuệ Linh vẫn rối rắm không ra kết quả, nâng trán thở dài, đang chuẩn bị lái xe rời đi, cửa đột nhiên bị xao hưởng. Diệp Tuệ Linh hoảng sợ, quay đầu nhìn, là Lâm Tử Vận, nhất thời sững sờ.
Lâm Tử Vận thấy Diệp Tuệ Linh không hạ cửa xuống, lại nhẹ nhàng gõ hai cái, mà Diệp Tuệ Linh giận lây sang cô, theo dõi đến cửa nhà còn bị người ta bắt, xấu hổ quá đi, diễn cảm phong phú lại phấn khích, chần chờ một chút, điều chỉnh suy nghĩ cùng diễn cảm, mới chậm rãi giáng cửa xuống, sau đó liền nghe Lâm Tử Vận ôn nhu nói: "Tuệ Linh tỷ tỷ, nếu đã đến đây, thì vô nhà tôi ngồi một chút đi."
Chương này bao hài vì Diệp tỷ tỷ ATSM bị quê =))
Xưng hô sẽ thay đổi theo mạch cảm xúc của nhân vật nha =))
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna