Google.com.vn Đọc truyện Online

27/07/2018

Phân Ngoại Yêu Nhiêu (Miêu Tổng Tài) - Chương 121 - 125

Đăng bởi Ngân Giang | 27/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 121: Sóng gió nổi lên

Tàng Huyền Thanh từ nhỏ đã trải qua cuộc sống cực kỳ quy luật, buổi sáng thức dậy chưa bao giờ thay đổi, kêu cô ngủ nướng, trái lại cả người sẽ không được tự nhiên. Mộ Dung Phỉ cũng thế, nàng thức còn sớm hơn Tàng Huyền Thanh, bởi vì nàng muốn luyện phi đao.

Hai người đúng giờ ăn hết bữa sáng, sau đó Tàng Huyền Thanh mang Mộ Dung Phỉ đến thư phòng, Mộ Dung Phỉ ở Tàng gia lâu như vậy, chưa bao giờ tới thư phòng Tàng Thiên Hải sử dụng khi còn sống. Mật mã trùng với phòng ngủ của Tàng Huyền Thanh, Tàng Huyền Thanh nhập mật mã cũng không còn kiêng dè Mộ Dung Phỉ, các nàng nhất định bên nhau cả đời, tuy rằng chưa từng nói qua đề tài này, nhưng các nàng biết vô luận là ai cũng khó có khả năng đổi ý. Nếu Mộ Dung Phỉ đổi ý, Tàng Huyền Thanh sẽ giết nàng. Tình yêu như vậy có lẽ rất nặng nề, nhưng thích hợp cả hai nhất.
Cửa thư phòng mở ra, đi vào nhìn thấy hai giá sách, có cả máy tính. Ở trên vách tường có treo một tấm bảng to ghi rằng: "Thà rằng vĩnh kiếp thụ trầm luân, không theo chư thánh cầu giải thoát." Lối viết thảo cuồng vọng trương dương, có thể thấy Tàng Thiên Hải khí độ bá đạo.
Bên trong quét tước rất sạch sẽ, ở Tàng gia mỗi người đều có thư phòng riêng, hiện giờ Tàng Thiên Hải đã hóa thành tro, nhưng Tàng Huyền Thanh vẫn lưu trữ thư phòng, dặn dò người hầu dốc lòng chăm sóc, theo cô, đó là một địa phương thần thánh, chỉ thuộc về Tàng Thiên Hải, không cho phép nó bị vấy bẩn.
Tàng Huyền Thanh ở cửa lẳng lặng nhìn xung quanh thư phòng vài lần, lúc sau mới nắm Mộ Dung Phỉ đi vào, lôi kéo Mộ Dung Phỉ trực tiếp đến ghế dựa ở máy tính ngồi xuống, sau đó ôm Mộ Dung Phỉ ngồi lên chân mình, nhấc đầu đặt lên vai Mộ Dung Phỉ, tư thế rất thích hợp, hai người đều cảm thấy rất thoải mái. Tàng Huyền Thanh mở máy tính.
Máy tính mở, Tàng Huyền Thanh bỏ đĩa CD vào, sau đó thao tác vài cái, liền có hình ảnh đêm đó, xem thời gian, là quay từ 5h chiều, có người đi qua đường nhưng đều là râu ria. Tàng Huyền Thanh không muốn lãng phí thời gian, cằm điểm nhẹ vai Mộ Dung Phỉ hai cái, hỏi: "Tối qua bắt đầu lúc mấy giờ?"
Mộ Dung Phỉ suy tư một chút, sau đó đáp: "Khoảng 11h30."
"Ừ." Tàng Huyền Thanh trả lời một tiếng, sau đó nhấp chuột, trực tiếp kéo đến đoạn Mộ Dung Phỉ nói, nhìn thấy Sở Thu đối diện màn ảnh, máy quay được trang bị ở cửa sổ hàng hiên, tuy rằng hình ảnh không rõ ràng nhưng vẫn có thể nhìn ra danh tính. Tàng Huyền Thanh nhíu mi, xem ra Sở Thu cũng phát hiện ra máy quay này.
Tàng Huyền Thanh thấy Sở Thu trúng đạn ngã xuống đất, Lưu Tổ Thông và một nam tử xuất hiện, bởi vì góc quay không trực diện, mà là hơi nghiêng, cho dù Lưu Tổ Thông không ngẩng đầu, cũng có thể nhìn thấy khuôn mặt của hắn, người cầm súng bắn tỉa, Tàng Huyền Thanh chưa hề thấy qua, nhưng khẩu súng trong tay hắn khiến Tàng Huyền Thanh chú ý.
Tàng Huyền Thanh híp mắt, nhìn kỹ khẩu súng ngắm, để xác minh ý nghĩ trong lòng, thoáng chốc trong mắt hàn quang bức người, nhưng cô không vội, tiếp tục xem, Phật châu trên cổ tay trượt đến lòng bàn tay, đầu ngón tay bắt đầu vê động Phật châu.
Lưu Tổ Thông và nam nhân kia đi rồi, Mộ Dung Phỉ xuất hiện trong màn hình, Mộ Dung Phỉ đứng bên người nhìn xuống Sở Thu, Sở Thu há mồm nói gì, nhưng máy quay chỉ có hình ảnh, không có thanh âm, Tàng Huyền Thanh cũng không biết hắn nói với Mộ Dung Phỉ những thứ gì.
Một màn kế tiếp, làm Tàng Huyền Thanh kinh hãi, cô thấy Sở Thu giơ súng lên chĩa vào ấn đường Mộ Dung Phỉ, tuy rằng biết rõ Mộ Dung Phỉ không có việc gì nhưng Tàng Huyền Thanh vẫn không an tâm, khi thấy Sở Thu vô lực hạ tay xuống, mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Xem hết CD, Tàng Huyền Thanh híp mắt, ánh mắt kia rất lạnh, hỏi Mộ Dung Phỉ: "Hắn muốn giết em? Vì sao?"
Mộ Dung Phỉ nhớ tới khi Sở Thu xem mình, trong lòng như trước cực độ bài xích, nhăn mi, trả lời Tàng Huyền Thanh: "Đúng, em không biết... Lần thứ tư."
Hai đáp án trước của Mộ Dung Phỉ rất dễ lý giải, nhưng "lần thứ tư" là có ý gì? Tàng Huyền Thanh khó hiểu, không nghĩ ra được liền hỏi: "Có ý tứ gì?"
Mộ Dung Phỉ không thích ánh mắt này của Sở Thu, lúc này nhớ tới rất không thoải mái, thanh âm trở nên có chút trầm thấp: "Lần thứ tư ông ta muốn giết em."
"A? Sao em biết?" Tàng Huyền Thanh không lý giải, không phải nghĩa bóng khó hiểu, mà là tình huống cụ thể, nếu Mộ Dung Phỉ biết Sở Thu muốn giết nàng, dựa theo tính cách của Mộ Dung Phỉ thì sẽ không phản kháng sao? Vì cái gì Mộ Dung Phỉ còn có thể sống tới ngày nay?
"Ánh mắt, có sát khí. Ông ta từng dùng ánh mắt đó nhìn em ba lần, lúc ấy em không biết là sát khí, tối qua mới biết được." Mộ Dung Phỉ cũng không phải người đánh không hoàn thủ, nàng toả ra sát khí, hai mắt lãnh khốc.
"Hắn đáng chết!" Tàng Huyền Thanh cũng tức giận, càng cảm thấy Sở Thu đáng chết, hắn rốt cuộc làm gì Mộ Dung Phỉ rồi, để Mộ Dung Phỉ vì hắn mạo hiểm bán mạng, lại không chỉ một lần muốn giết Mộ Dung Phỉ.
Đối với lời Tàng Huyền Thanh nói, Mộ Dung Phỉ không có ý kiến, nếu Tàng Huyền Thanh nói Sở Thu đáng chết, thì hắn đáng chết, lời của Tàng Huyền Thanh chính là thiên lý.
Hai người an tĩnh một hồi, Tàng Huyền Thanh nhíu mày nghĩ một chút, sau đó lấy di động gọi cho Trần Dương. Trần Dương rất nhanh liền tới thư phòng, đi vào thấy Mộ Dung Phỉ, lặng đi một chút, không biết nàng trở về khi nào, hắn không hỏi, vấn an hai người, nhìn xung quanh thở dài một hơi, có chút hoài niệm.
"Trần Dương, lại đây ngồi xuống, có nhiều thứ ta cần ngươi xem." Tàng Huyền Thanh chỉ vào ghế dựa nói với Trần Dương, Trần Dương ngồi xuống, Tàng Huyền Thanh xoay màn hình qua, để Trần Dương xem, ôm Mộ Dung Phỉ, lẳng lặng chờ đợi.
Trần Dương thấy Sở Thu xuất hiện, nghi hoặc sao Tàng Huyền Thanh kêu mình xem, nhưng không hỏi, hắn biết Tàng Huyền Thanh kêu hắn xem, nhất định là có ý nghĩ riêng, vì thế hắn nghiêm túc nhìn, khi hắn chứng kiến Lưu Tổ Thông cùng một nam tử xa lạ xuất hiện, chỉ nhẹ nhàng nhăn mặt, vẫn chưa có phản ứng quá lớn, thế nhưng khi hắn chú ý tới nam tử xa lạ cầm súng bắn tỉa, lại mạnh mẽ đứng lên, hai mắt tràn đầy âm trầm cùng sát khí, hắn hiểu ý Tàng Huyền Thanh, thanh âm lạnh như băng nói: "Súng ngắm Barrett M99! Chính là nó!"
"Hừ!" Tàng Huyền Thanh "hừ" một tiếng nói: "Chẳng trách chúng ta không tra được hung thủ thật sự, chúng ta hoài nghi mọi người, chỉ riêng không có hoài nghi hắn."
Mộ Dung Phỉ không rõ hai người đang nói cái gì, nàng có chút bất mãn, cau mày nghiêng đầu xem Tàng Huyền Thanh.
Tàng Huyền Thanh thấy biểu tình của Mộ Dung Phỉ, đắc ý cười thầm, tiểu gia hỏa này ghen? Thật sự là keo kiệt mà, đối với Mộ Dung Phỉ keo kiệt, Tàng Huyền Thanh không hề bất mãn, ngược lại là rất thích, tay cô nhẹ nhàng sờ sờ mặt Mộ Dung Phỉ, nhẹ giọng giải thích: "Hung thủ giết cha tôi, dùng súng ngắm Barrett M99."
Thanh Liên Hội kinh doanh thương hỏa, cho nên Tàng Huyền Thanh và Trần Dương tự nhiên quen thuộc súng ống, đây là điều cơ bản nhất.
Trần Dương nắm chặt hai tay, gân xanh nổi lên, có thể thấy được hắn phẫn nộ trong lòng, hắn liếm liếm môi, thanh âm băng lãnh khàn khàn: "Đại tiểu thư, ngài hãy cho ta tự tay làm thịt cái tên lòng lang dạ sói này!"
Tàng Huyền Thanh nhìn Trần Dương, lạnh lùng cười nói: "Lúc trước sở dĩ chúng ta không có hoài nghi hắn, vì sau khi cha chết, hắn không gây chuyện xấu, cũng không cướp đoạt vị trí lão đại. Hiện giờ, ta hiểu được, hắn giết cha chỉ là vì muốn thoát ly Thanh Liên Hội, nếu cha còn sống, hắn vĩnh viễn không có cơ hội bức ra."
Trần Dương lẳng lặng nghe, tuy rằng phẫn nộ cùng sát khí tràn đầy trái tim, nhưng hắn vẫn duy trì sự tôn kính đối với Tàng Huyền Thanh, không dám bất mãn, chỉ là trong lòng có chút lo lắng, hắn hận không thể lập tức đi giết chết Lưu Tổ Thông, báo thù cho Tàng Thiên Hải. Ánh mắt hắn phóng tới màn hình, vừa vặn chứng kiến Mộ Dung Phỉ xuất hiện, hắn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Phỉ rồi lại rất nhanh dời đi ánh mắt, nghĩ, nguyên lai Mộ Dung Phỉ rời đi nhiều ngày, là vì điều tra chuyện này, trong lòng có chút cảm kích Mộ Dung Phỉ.
Tàng Huyền Thanh vờ lơ đãng nhìn Trần Dương, diễn cảm của hắn bị cô thu hết vào mắt, suy nghĩ một hồi mới nói tiếp: "Trần Dương, cha nói qua, mặc kệ khi nào đều phải giữ bình tĩnh lấy đại cục làm trọng. Ta tự nhiên không dễ dàng buông tha Lưu Tổ Thông lại không thể tự đào hố chôn mình, bây giờ là ban ngày không thích hợp làm việc này, buổi tối ngươi hẵng đi, tận lực cẩn thận một ít, tên sát thủ bên cạnh hắn là cao thủ, cũng không biết hắn còn giấu cái gì chúng ta không biết không, cho nên đừng liều mạng, chúng ta có rất nhiều cơ hội, có rất nhiều biện pháp đối phó hắn. Hửm?"
"Vâng, Đại tiểu thư." Trần Dương cung kính đáp, sau đó tĩnh tọa một hồi, thấy Tàng Huyền Thanh không có gì cần công đạo, liền cáo từ: "Đại tiểu thư, nếu không có chuyện gì khác, ta đi chuẩn bị."
"Ừ, đi đi." Tàng Huyền Thanh gật đầu, Trần Dương rời đi, sau đó ôm Mộ Dung Phỉ càng chặt, nhớ tới Tàng Thiên Hải chết, không có khả năng không thương tâm, không tức giận, lúc này trong lòng rất trống vắng, rất khó chịu, muốn ôm chặt người trong lòng, bổ khuyết hư không. Kìm lòng không đậu dùng mặt vuốt mặt Mộ Dung Phỉ, ngậm vành tai của nàng, đặt trong miệng tinh tế nhấm nháp.
Kỳ thật Mộ Dung Phỉ rất dễ bị khơi mào cảm xúc, đương nhiên là duy độc với Tàng Huyền Thanh, chỉ một hồi Mộ Dung Phỉ liền xoay động, nàng muốn quay đầu, lại cảm giác phía sau Tàng Huyền Thanh ôm chặt hơn, thì thào bên tai: "Không, không thể, nơi này không thể. Chúng ta trở về phòng đi. Nha?"
Sau khi Sở Thanh Phong và Cố Dao hoà giải, tựa hồ trở về trước kia, hai người ngọt ngào ở chung, ai cũng không nhắc lại đề tài kia, nhưng Sở Thanh Phong biết, thân phận của Cố Dao chính là vấn đề, nàng yêu Cố Dao, cũng thông cảm cho Cố Dao, nàng biết đó không phải lỗi của Cố Dao, nhưng không có cách nào thay đổi, nàng một mực thuyết phục chính mình.
Buổi sáng các nàng cùng nhau rời giường, ăn điểm tâm, đi làm, nói tóm lại tâm tình không tệ, cuộc sống như thế làm cho người ta hạnh phúc cùng thoải mái. 9h sáng Sở Thanh Phong vừa ngồi xuống không lâu, điện thoại liền vang lên, nàng cúi đầu nhìn, trên điện thoại biểu hiện chính là kèn cornet, mà kèn cornet lại là của Cục trưởng Cục cảnh sát H thị, Ngưu Kỳ Xương.
Sở Thanh Phong nghi hoặc nhíu mày, sao Ngưu Kỳ Xương lại trực tiếp gọi cho nàng? Bình thường nếu có chuyện trọng yếu, thì phải gọi cho Sở Thu mới đúng, hắn mới là tổng phụ trách tổ trọng án, tổ trọng án thuộc phân bộ tổng cục H thị, nhưng bởi vì Sở Thu có lão đầu tử chống lưng, tổng cục cũng không kềm chế tổ trọng án quá nhiều, cho nên Sở Thanh Phong nghĩ mãi mà không rõ.
Bất quá, lãnh đạo gọi tới, Sở Thanh Phong không dám lãnh đạm, bắt máy, hỏi: "Ngưu cục trưởng, ngài khỏe."
"À, Thanh Phong, là vầy..." Ngưu Kỳ Xương ngữ khí rất nặng, điều này làm cho Sở Thanh Phong có dự cảm bất hảo, nàng ngưng mi, không cắt đứt, chờ hắn nói, tiếp theo liền nghe được Ngưu Kỳ Xương nói: "Thanh Phong, con ngàn vạn lần hãy bình tĩnh nghe ta nói, ta cũng mới vừa nhận được tin, là phân cục ở Minh Thương báo tới..."
Ngưu Kỳ Xương đệm rất dài, thật gian nan sợ chạm đến cái gì, có chút cẩn thận tìm từ, Sở Thanh Phong dự cảm càng thêm không tốt, nàng không cắt đứt, nói thầm Ngưu Kỳ Xương rốt cuộc muốn nói cái gì, đợi một hồi, Ngưu Kỳ Xương mới thật sâu thở dài một hơi, nói ra mục đích: "Tối qua ở Minh Thương phát sinh án mạng, thân phận người chết, được xác định là... Tổ trưởng tổ trọng án, Sở Thu..."
Sở Thanh Phong thoáng chốc như bị cái gì mãnh liệt đánh vào đầu, trống rỗng, mặt trắng bệch như giấy, điện thoại trong tay trượt xuống mặt bàn, sau đó lệ liền chảy xuống.
Còn chưa đến 20 chương là hoàn, xin Hề đại gia Hề thần kinh hãy xuất hiện ~
Vậy đi, ngày mai tui có bài kiểm tra Hoá nên hôm nay 1 chương thôi *bỏ chạy*
--------------------

Chương 122: Nhịn đau

Thi thể Sở Thu được một công nhân quét dọn phát hiện lúc 5h sáng, phân cục Minh Thương nhận tố giác, Sở Thu ở cảnh giới có chút danh khí nhưng dù sao cũng không giống minh tinh ở trên TV, mỗi người đều biết, cảnh sát Minh Thương không nhận ra hắn.
Người biết thân phận của Sở Thu là một pháp y cảnh sát Minh Thương gọi tới, cả H thị chỉ có một trung tâm kỹ thuật điều tra, cho nên vị pháp y kia biết Sở Thu, liếc mắt một cái, pháp y kinh hoảng, nhưng chưa dám xác định, thẳng đến khi tìm được thẻ căn cước trên người Sở Thu mới dám chứng thực, ý thức sự việc nghiêm trọng, nhanh chóng đăng báo. Sở Thu được phát hiện lúc 5h, Sở Thanh Phong hơn 9h mới nhận được tin tức.
Sở Thanh Phong nghe được tin tức này, cũng không rõ cảm thụ trong lòng, chỉ cảm thấy như sấm đánh bên tai, đầu óc trống rỗng, nước mắt ngăn không được tràn ra, trái tim đau kịch liệt, đến mức nàng có chút không thể thở, cắn chặt môi, mặc cho rơi lệ, cũng không nguyện nghẹn ngào ra tiếng.
"Thanh Phong! Thanh Phong à..." Bên kia vang tiếng Cục trưởng Ngưu Kỳ Xương lo lắng kêu to, Sở Thanh Phong cắn chặt răng, ngẩng đầu 45 độ, nhắm mắt bài trừ lệ tuôn, thật sâu hô hấp vài cái, vất vả khống chế cảm xúc, mới một lần nữa cầm di động, thanh âm có chút trầm thấp, miễn cưỡng trấn định, nói: "Ngưu cục trưởng, con đã biết, phiền toái ngài báo địa chỉ, tổ trọng án sẽ qua ngay."
Ngưu Kỳ Xương vốn không có ý tứ này, hắn đánh cú điện thoại này, cũng là muốn trước tiên thông tri người thân duy nhất của Sở Thu thôi, nhưng nghe ra kiên định trong giọng nói Sở Thanh Phong, có chút khó xử, dựa theo quy định Sở Thanh Phong và Sở Thu là hai cha con, hẳn là phải tránh án kiện mới đúng. Cố tình tình huống đặc thù, sau lưng có lão đầu tử cường ngạnh, hai cha con công tác cùng cảnh cục được ngầm đồng ý, lúc này Sở Thanh Phong yêu cầu, hắn khá bối rối. Ngưu Kỳ Xương vốn khéo léo đưa đẩy, lại biết đạo làm quan, cho nên vô cùng khó xử.
Sở Thanh Phong nói hết lời, Ngưu Kỳ Xương trầm ngâm không nói, Sở Thanh Phong nắm chặt di động, cắn môi, ức chế nghẹn ngào sắp tràn ra yết hầu, nàng biết rõ, mình không thể lộ ra yếu đuối, ngược lại phải càng thêm kiên cường.
"Ai..." Ngưu Kỳ Xương thở dài một hơi, trong lòng nghĩ, để Sở Thanh Phong đi qua, nếu cấp trên thật sự trách móc xuống, như vậy cũng có thể lấy lý do để Sở Thanh Phong đi gặp Sở Thu lần cuối, trốn tránh trách nhiệm, hơn nữa đại nhân vật sau lưng Sở Thanh Phong sẽ không ngồi xem mặc kệ đi? Vì thế an ủi Sở Thanh Phong vài câu, liền nói địa điểm cho nàng.
Sở Thanh Phong cúp điện thoại, rút khăn tay lau nước mắt, nhưng nước mắt cơ hồ khó ngăn, mắt đỏ lên, bộ dáng là không lừa được người. Nàng không nghĩ nhiều, lấy tay tùy ý lau một chút, đứng lên chuẩn bị đi ra ngoài, lại không nghĩ vừa đứng lên liền một trận choáng váng, lay động hai cái, hai tay chống mặt bàn đứng vững thân mình, nàng lại là thở sâu hai cái, hai mắt tràn đầy kiên nghị, cảm giác tốt lắm, mới đi ra cửa.
Mấy ngày nay tổ trọng án công tác nặng nề, nhưng không khí rất hài hoà, cho nên tất cả mọi người không có áp lực, hôm nay vẫn như thường ngày, mọi người làm việc vui vẻ ngẫu nhiên tán gẫu hai ba câu, cảnh tượng sôi nổi. Một tiếng vang chợt đánh vỡ không khí, là cửa phòng Sở Thanh Phong, bị dùng sức mở ra, mọi người nhất thời sững sờ, đều quay đầu lại nhìn, phát hiện hai mắt Sở Thanh Phong đỏ lên, trên mặt còn có chút nước mắt, không ai biết chuyện gì xảy ra, kinh ngạc nhìn nàng.
Cố Dao thấy Sở Thanh Phong bộ dáng này cũng hoảng sợ lên, nhận thức Sở Thanh Phong lâu như vậy, vẫn chưa bao giờ thấy qua nước mắt của nàng, tuy rằng không biết là nguyên nhân nào, lại tự nhiên có một cỗ đau lòng, lăng lăng nhìn Sở Thanh Phong, trên mặt có vẻ lo lắng.
Ở gần văn phòng Sở Thanh Phong nhất là Chu Vân, hắn kinh ngạc há mồm liền lo lắng hỏi: "Thanh Phong, cô..." Chỉ là không chờ hắn nói hết lời, Sở Thanh Phong đột nhiên lớn tiếng ra lệnh: "Đứng dậy!"
Nghe Sở Thanh Phong ra lệnh, tất cả mọi người phản xạ có điều kiện đứng lên, nghiêm trang trang trọng, có thể thấy rõ tính chất chỉnh thể. Không ai biết chuyện gì xảy ra lại không ai dám mở miệng hỏi, đều chờ đợi mệnh lệnh kế tiếp của Sở Thanh Phong.
Sở Thanh Phong cố gắng ức chế tâm tình của mình, nàng nhìn các đồng sự, lúc thấy Cố Dao, cùng Cố Dao vừa vặn bốn mắt nhìn nhau, Cố Dao trong mắt tràn đầy lo lắng, Sở Thanh Phong cũng nhớ lại Thanh Liên Hội, Sở Thu chết, Thanh Liên Hội tuyệt đối là đối tượng thứ nhất bị hoài nghi, ánh mắt nàng tràn ngập lãnh ý, nhưng nó không nhắm vào Cố Dao mà là xuyên thấu qua cô, đâm thẳng vào Thanh Liên Hội.
Sở Thanh Phong ánh mắt lạnh như băng, Cố Dao hoảng sợ, thoáng chốc tim đã quên nhảy lên, một trận buồn đau, cô không rõ đây là vì sao, vì sao Sở Thanh Phong lại dùng ánh mắt này xem cô. Cô xem Sở Thanh Phong, trở nên nghi hoặc cùng bất an.
Sở Thanh Phong ý thức được Cố Dao biến hóa, biết mình vừa làm tổn thương Cố Dao, nhưng cũng không lưu luyến nhiều mà rất nhanh chuyển khai ánh mắt, nàng là cảnh sát, cũng biết trước khi có chứng cứ xác thực, định tội bất luận kẻ nào đều là không ổn, nhưng đối mặt chí thân bỏ mình, nàng khó lòng khống chế. Nàng mở miệng ra lệnh: "Tôi mới nhận được tin tức, Minh Thương phát sinh án mạng, người chết là tổ trưởng tổ trọng án Sở Thu, tất cả đội viên, lập tức chạy tới hiện trường!"
"Cái... Cái gì?!"
"Không... Không có khả năng!"
"Như thế nào sẽ?!"
Tất cả đội viên đều không dám tin nhìn Sở Thanh Phong, Sở Thu là lãnh đạo mà bọn họ kính trọng, mọi người nghe rõ ràng, nhưng cũng không muốn tin tưởng, đủ loại thanh âm không tin, nghi vấn giao tạp, không khí nhất thời vô cùng trầm trọng.
Cố Dao càng không dám tin, bịt miệng, rốt cuộc hiểu được vì sao Sở Thanh Phong lạnh băng nhìn cô rồi, cô lo lắng Sở Thanh Phong khó chịu. Là do Đại tỷ làm sao? Cố Dao tự hỏi, cuối cùng cũng không tin là Tàng Huyền Thanh làm, trong mắt cô, người Tàng gia thủy chung là người tốt, cô che miệng, nhìn Sở Thanh Phong không tiếng động lắc đầu.
Những người này khó chịu, Sở Thanh Phong còn khó chịu hơn vài lần, nhưng nàng biết mình cần bình tĩnh cùng kiên cường, như vậy mới có thể phá án, trảo hung thủ về, báo thù cho Sở Thu. Ánh mắt lộ ra một cỗ kiên nghị, mạnh mẽ vỗ mặt bàn, phát ra một tiếng "rầm", ở trong phòng làm việc không ngừng vang vọng, cho nên mọi người ngậm miệng lại, lẳng lặng nhìn Sở Thanh Phong, vài người đỏ mắt, còn có cừu hận cùng phẫn nộ.
Sở Thanh Phong nghiêm khắc nói: "Tất cả thu hồi cảm xúc tư nhân đi, hiện tại tôi cần kinh nghiệm phá án và bình tĩnh phán đoán, toàn bộ lập tức xuất động đi đến hiện trường, không được kéo dài!"
"Vâng!" Toàn bộ nghe Sở Thanh Phong mệnh lệnh, dùng hết khí lực đáp lại, thanh thế khiếp người.
Từ lúc Cố Dao tiến vào tổ trọng án tới nay, mặc kệ vụ án gì đều theo chân Sở Thanh Phong, cô đã quen đi theo Sở Thanh Phong, hiện tại theo sau Sở Thanh Phong, qua cùng một chiếc xe. Sở Thanh Phong cước bộ rất nhanh đi đến xe mình, mở cửa muốn ngồi lên, lại đột nhiên bị Cố Dao giữ chặt.
Sở Thanh Phong quay đầu, ánh mắt hơi đỏ lên, phát sinh chuyện như vậy, tâm tình của nàng không có khả năng tốt đẹp, cho nên ánh mắt cũng lãnh dọa người. Cố Dao cũng kinh hãi một chút, nhưng đối Sở Thanh Phong quan tâm vẫn là quan trọng hơn hết, chỉ mềm nhẹ nói: "Tỷ tỷ, em lái xe cho."
Giọng nói Cố Dao lộ ra quan tâm nồng đậm, Sở Thanh Phong nhìn Cố Dao, trầm mặc, một hồi lâu mới gật gật đầu, xoay người đi. Cố Dao thấy Sở Thanh Phong lên xe, quan tâm cùng lo lắng trong mắt khó có thể ma diệt*.
*biến mất, tiêu thất
Cố Dao lên xe, mới vừa đóng cửa, lại đột nhiên bị Sở Thanh Phong ôm thật chặt, Sở Thanh Phong đem mặt chôn sâu vào cổ Cố Dao, thân mình rung động, tiếp theo Cố Dao liền cảm giác được một cỗ ẩm ướt, nàng biết, Sở Thanh Phong đang khóc.
Hai người yêu nhau, tâm hữu linh tê, Sở Thanh Phong thương tâm, Cố Dao xem nàng thương tâm, cũng thương tâm theo, cô ôn nhu hồi ôm Sở Thanh Phong, tay nhẹ nhàng vỗ vai nàng, nghẹn ngào an ủi: "Tỷ tỷ, không có chuyện gì, em ở đây... Em sẽ một mực ở bên cạnh chị cho đến cuối cùng..."
Sở Thanh Phong ôm lấy Cố Dao, rốt cuộc buông lỏng thương tâm khóc lên, nàng rất cần một người bầu bạn, bằng không nàng thật sự sợ mình không chịu nổi, nàng nằm lên vai Cố Dao, nghẹn ngào nói: "Quan hệ giữa hai cha con tôi luôn không tốt, ông phụ mẹ tôi, tôi hẳn là phải hận ông, nhưng... Nghe tin ông bị bắn chết, tôi còn là đau lòng và khó chịu... Tôi cảm thấy mình không thể hô hấp..."
Cố Dao cũng không biết nên an ủi nàng thế nào, thấy Sở Thanh Phong như vậy, đau lòng vô cùng, chỉ có thể vô lực an ủi: "Tỷ tỷ, không có chuyện gì... Hết thảy sẽ tốt... Chúng ta nhất định sẽ có thể bắt hung thủ về quy án."
Nghe Cố Dao nói, Sở Thanh Phong mới ý thức tới mình nên làm cái gì, nàng phải kiên cường hơn bất kỳ ai mới đúng, Sở Thu mất, nàng sẽ là thủ lĩnh tổ trọng án. Nàng ôm lấy Cố Dao, ổn định tâm tình, hít một hơi thật sâu, buông Cố Dao ra, ngồi dậy, dùng tay gạt đi nước mắt, ánh mắt kiên định nói với Cố Dao: "Được rồi, điều hiện tại nên làm, là dẫn theo đội viên lập tức chạy tới hiện trường."
"Dao, lái xe đi, tôi không sao, chỉ cần em ở bên cạnh tôi, tôi nhất định có thể kiên trì tới cùng." Sở Thanh Phong nói với Cố Dao, đây là thật tâm, có lẽ là bởi vì một vị thân nhân rời đi, cho nên mới càng thêm quý trọng người bên cạnh. Nàng còn biết, cho dù là Thanh Liên Hội hạ thủ, cũng không có quan hệ gì với Cố Dao. Nhưng có một câu, Sở Thanh Phong lại ám giấu ở trong lòng không nói ra, thì phải là, nếu Sở Thu chết thật sự có dính líu tới Thanh Liên Hội, nàng tuyệt đối sẽ không bởi vì Cố Dao mà lưu tình, đến lúc đó, cho dù Cố Dao có trách móc, nàng cũng tuyệt đối không nương tay, đặc biệt là với Tàng Huyền Thanh.
Sở Thanh Phong đến hiện trường, nơi đó đã bị cảnh sát cách ly, di thể Sở Thu cũng bị pháp y liệm đưa lên xe. Cảnh sát Minh Thương ghi chép khẩu cung của những cư dân, một đám quần chúng tò mò đứng bên ngoài cảnh tuyến, sôi nổi nghị luận án kiện.
[Góc tâm sự]
Sau đây là một vài khó khăn khi bạn trở thành một editor:
Tên riêng: thề, nếu QT không đúng, tra bản raw chết mẹ!
Thành ngữ/tục ngữ: thề, nếu QT khó hiểu, cũng tra bản raw chết mẹ!
Vì thế, các bạn hãy tôn trọng công sức của các editors, câu từ trong QT rất lộn xộn, edit cho mượt không phải là một chuyện dễ dàng...
------------------------

Chương 123: Khó giải quyết

Đám người Sở Thanh Phong sắc mặt bình tĩnh, bọn họ được Sở Thanh Phong dẫn dắt và chen chúc vượt qua cảnh tuyến, tới hiện trường, trên mặt đất có vết phấn, miêu tả tư thế chết của Sở Thu. Lúc này có một vị cảnh sát trung niên lại đây bàn bạc, hỏi Sở Thanh Phong: "À, xin chào, cho hỏi mọi người là?"
Sở Thanh Phong bị vết phấn hấp dẫn ánh mắt, không chú ý người nọ đi tới, chờ hắn nói xong mới kịp phản ứng, quay đầu nhìn hắn một cái, nghi hoặc trả lời: "Xin chào, tôi là tổ phó tổ trọng án, Sở Thanh Phong, xin hỏi ngài là?"
"Ta là Cục trưởng Cục cảnh sát Minh Thương, Liễu Trạch." Sở Thanh Phong có treo bảng tên, tuy rằng nếu không tới gần sẽ xem không rõ, nhưng hắn vẫn đoán ra thân phận của nàng, tự giới thiệu xong, hắn lại thở dài một hơi, an ủi Sở Thanh Phong: "Ai, thật sự không nghĩ tới lại phát sinh việc này, hắn là lãnh đạo của các ngươi, tin tưởng các ngươi nhất định rất khó chịu, thỉnh nén bi thương."
Sở Thanh Phong nghe nói như thế, ánh mắt lại đỏ lên, nhiều người đang nhìn, nàng cũng biết mình nên khắc chế, không ai biết nàng vất vả bao nhiêu mới có thể nén bi thương, nàng buông thõng hai tay âm thầm dùng sức nắm tay, trầm mặc, có chút trầm thấp trả lời: "Vâng, cám ơn Liễu cục trưởng quan tâm."
Liễu Trạch nghe xong, lại là thở dài một hơi, hắn cũng là cảnh sát, bi thống mất đi chiến hữu, hắn hiểu được, nhưng hắn không biết a, Sở Thu không chỉ là lãnh đạo của Sở Thanh Phong, còn là phụ thân của nàng, bởi vì thể chế quốc gia cùng không khí hiện trường trầm trọng, hắn cũng không chú ý tới Sở Thanh Phong và Sở Thu cùng họ. Hắn còn muốn nói điều gì đó, chưa mở miệng đã bị Sở Thanh Phong cắt đứt, chỉ nghe thấy nàng hỏi: "Tình huống bây giờ thế nào?"
Liễu Trạch nghe nói như thế, liền hiểu được Sở Thanh Phong muốn khống chế toàn cục, dựa theo quy củ, đây là án mạng phát sinh ở Minh Thương, phải do phân cục Minh Thương phụ trách xử lý mới đúng, nếu có thể phá án, nhất định đạt công to, nhưng người chết là tổ trưởng tổ trọng án, tính chất rất nghiêm trọng, mà thực lực phân cục Minh Thương thì khá yếu. Tuy rằng Liễu Trạch không cam lòng, nhưng sự thật vẫn là sự thật, cho nên rất phối hợp báo cho Sở Thanh Phong, tình huống bây giờ không lạc quan, cảnh sát đã hỏi cư dân ở phụ cận mấy lần, không ai chứng kiến, thậm chí cả người và xe khả nghi đều không có.
Một nam tử hơn 40 tuổi đi tới, trực tiếp đưa một phần báo cáo cho Sở Thanh Phong, phân vân một chút, mới mở miệng nói: "Sở tổ phó, cô... Đừng nên quá thương tâm."
Sở Thanh Phong nhìn thấy người này, nói câu cám ơn, sau đó tiếp nhận báo cáo hắn đưa tới, người này là pháp y, cùng tổ trọng án hợp tác qua rất nhiều lần, không tính là người lạ. Sau khi Sở Thanh Phong tiếp nhận báo cáo, môi hắn động hai cái, tựa hồ muốn nói gì, lại nói không nên lời, hắn thân là pháp y tiếp xúc tử thi nhiều nhất, hắn thật sự không am hiểu giao tế, muốn an ủi Sở Thanh Phong lại phát hiện mình không biết nói cái gì, môi động hai cái vẫn là lựa chọn buông tha cho.
Thấy Sở Thanh Phong lẩm nhẩm đọc báo cáo, hắn giải thích: "Sở tổ trưởng đã bị bắn hai phát đạn, bước đầu phán định vết thương trí mạng, ở tim. Dựa theo lượng máu phun ra và vết đạn trên tường, hẳn là trúng đạn trực diện, uy lực rất lớn, trực tiếp xuyên thấu qua thân thể Sở tổ trưởng. Theo máu đọng lại và màu máu biến hóa, án kiện phát sinh khoảng từ 10-12h đêm qua. Đây chỉ là phán đoán sơ bộ, nếu muốn chính xác thì phải mang xác về cảnh cục giải phẫu."
Sở Thanh Phong lật qua lật lại báo cáo, trừ bước đầu phân tích, còn có ảnh chụp hiện trường, trạng huống của Sở Thu được chụp lại cẩn thận, từng góc độ đều có, lòng nàng đau, giống như có người lấy kim đâm vào tim. Nàng tận lực không để ý tới cảm xúc, bắt buộc mình nghiêm túc xem, nghiêm túc nghe, sau khi nghe xong, điều nàng có thể làm được, cũng chỉ là hết sức bình tĩnh gật gật đầu.
Pháp y có chút không rành đạo lý đối nhân xử thế, thấy Sở Thanh Phong gật đầu, do dự một chút, liền đưa bảng cho Sở Thanh Phong, nói: "Nếu đã như vậy, cô hẳn là biết quy củ a, phiền cô ký tên vào giấy cho phép khám nghiệm tử thi. Nếu cô ký sớm thì chúng tôi cũng triển khai công tác sớm."
Sở Thanh Phong biết tính cách của hắn, cũng không tính toán, trong lòng chờ mong biết được càng nhiều, như vậy mới có thể phá án nhanh hơn, nàng tiếp nhận bảng ký tên vào, sau đó đem báo cáo cùng bảng giao trả lại cho hắn, nói: "Ừ. Tôi minh bạch, cám ơn anh."
"Đừng khách khí." Pháp y do dự một chút, nói: "Sở tổ phó, cô... Hiện tại cô có muốn đi gặp Sở tổ trưởng lần cuối?"
Sở Thanh Phong ngơ ngác, quay đầu, xem nơi khác, trầm mặc một hồi, mới xoay đầu lại, cúi đầu thở dài: "Vẫn là chờ một chút đi, bây giờ tôi còn rất nhiều việc phải làm, nếu đi gặp, chỉ sợ tôi..."
Sở Thanh Phong chỉ nói một nửa, pháp y cũng thông cảm thở dài, không quá am hiểu giao tế hắn cũng chỉ nói một câu: "Vậy được rồi."
Cố Dao một mực đứng ở bên cạnh Sở Thanh Phong, không nói leo, hai tròng mắt ngẫu nhiên quan tâm Sở Thanh Phong, cẩn thận quan sát xung quanh cố gắng tìm những vật chứng có ích, lúc ngẩng đầu, lơ đãng phát hiện cửa sổ lầu ba có sự vật, cô nhìn kỹ, mới kinh hỉ bắt lấy tay Sở Thanh Phong, kêu một tiếng: "Tỷ tỷ, chị nhìn nơi đó đi!"
Lúc này Sở Thanh Phong còn hãm ở trong tâm tình, bị Cố Dao kéo, phản ứng không kịp, quay đầu hỏi: "Làm sao vậy?"
Cố Dao đưa ngón tay chỉ Sở Thanh Phong: "Tỷ tỷ, cửa sổ lầu ba hình như có... Một cái máy quay?"
Sở Thanh Phong nhanh chóng nhìn theo Cố Dao phương hướng chỉ, hí mắt quan sát phát hiện đích xác rất giống máy quay, sau đó nàng quay đầu kêu Liễu Trạch cách đó không xa: "Liễu cục trưởng, ngài hãy qua đây xem."
Liễu Trạch thấy pháp y nói chuyện với Sở Thanh Phong, tự động đi ra chỉ huy thủ hạ công tác, lúc này Sở Thanh Phong gọi hắn, liền đi qua, nghi hoặc hỏi: "Sở tổ phó, làm sao vậy?"
"Liễu cục trưởng, ngài xem cửa sổ lầu ba đi, có phải đó là máy quay không?" Sở Thanh Phong chỉ.
Thấy Sở Thanh Phong có điểm thận trọng, Liễu Trạch còn tưởng rằng là chuyện gì, nghe Sở Thanh Phong nói, mới tự tin nói: "À, thủ hạ của ta cũng đã phát hiện. Bất quá, chủ hộ không ở nhà, chúng ta đã liên hệ hắn, hẳn là rất nhanh liền trở về."
Căn nhà kia có gắn máy quay, làm cho người ta không thể tưởng được, Sở Thanh Phong cảm thấy có chút kỳ quái, liền hỏi: "Gia đình kia làm gì, như thế nào sẽ gắn máy quay?"
Liễu Trạch nghĩ một chút, đáp: "Vì sao lại gắn máy quay, trước mắt ta cũng không rõ lắm. Chủ hộ là một bà lão, đứa con trai dọn qua trung tâm đã hai năm, bà ta ở đây, nghe hàng xóm nói hình như đứa con trai chiều qua đã đưa bà ta ra ngoài."
"Vậy à, vậy thì chờ đi." Sở Thanh Phong gật gật đầu nói, tiếp đó lại trầm mặc, ánh mắt chuyển qua nơi khác, nhìn thủ hạ của mình công tác.
Qua một hồi, một nam tử hơn 30 tuổi giúp đỡ một bà lão đi tới, một cảnh sát phụ trách giữ an ninh hỏi rõ ràng tình huống, dẫn bọn họ đi tới chỗ Sở Thanh Phong và Liễu Trạch, kêu lên: "Cục trưởng, hai vị này chính là chủ hộ căn nhà ở lầu ba."
Sở Thanh Phong và Cố Dao xoay người, thấy cả hai đi tới đây, nam tử coi như bình thường, nhưng vẻ mặt bà lão có chút kỳ quái, lúc hai người xoay người có chống lại đôi mắt cảnh giác của bà lão, sau đó bà ta tựa hồ ý thức được cái gì, vội vàng cúi đầu, lấm la lấm lét.
Sở Thanh Phong và Cố Dao đều nghi hoặc nhăn lại mi, sau đó đồng thời nhìn đối phương, từ trong mắt đối phương thấy được nghi hoặc, trong lòng xác định, bà lão này tựa hồ có chút cổ quái a. Hai người nhìn sang, nhưng không phải nhìn biểu tình, mà là tay của bà lão, luôn luôn gắt gao bắt lấy cánh tay đứa con trai, có vẻ khẩn trương.
Liễu Trạch thấy hai mẹ con lại đây, liền hỏi ngay: "Trong nhà các ngươi có phải có gắn máy quay?"
"Vâng." Nam tử không giấu giếm, trực tiếp hồi đáp, sau đó nghĩ một chút, lo lắng hỏi: "Đồng chí cảnh sát, gắn máy quay trong nhà, hẳn là không phạm pháp đi?"
Liễu trạch vừa nghe liền biết hắn hiểu lầm, cười cười tỏ vẻ hòa ái, giải thích: "Đồng chí à, cậu hiểu lầm. Nơi này tối qua xảy ra án mạng, ta thấy máy quay trong nhà cậu còn lóe đèn, hẳn là mở ra đi? Cho nên ta muốn nhìn xem nó có thể quay được tình huống lúc đó không."
"À, vậy hả? Máy quay vẫn còn mở, 5h chiều hôm qua tôi bỏ phim vào, có thể ghi hình hơn 10 giờ. Không thành vấn đề, mọi người theo tôi đi lấy đi." Nam tử nghe được Liễu Trạch nói như vậy, yên lòng, đối cảnh sát yêu cầu cũng không còn thoái thác, có chút sảng khoái đáp.
Dưới sự dẫn dắt của hai mẹ con nọ, Sở Thanh Phong, Cố Dao, còn có Liễu Trạch lên lầu, dọc theo đường đi bà lão cứ cúi đầu như không dám gặp người, Liễu Trạch không quá để ý, nhưng Sở Thanh Phong và Cố Dao nghi hoặc càng lớn, bà lão rõ ràng là bộ dáng cẩn thận, không biết bà ta đang sợ cái gì, chẳng lẽ là chột dạ? Hai người liếc mắt nhìn nhau.
Về nhà, bà lão vội vàng đi vào phòng, sau đó cửa "oành" một tiếng đóng kín, điều này làm cho ba người Sở Thanh Phong kinh ngạc, nam tử nhìn mẹ hắn, có điểm xấu hổ giải thích: "Ba vị cảnh sát, thật sự là ngượng ngùng, bà ấy gần đây hơi quái lạ, tôi cũng không biết vì sao bà không muốn thấy người lạ, thứ lỗi, thứ lỗi."
"Không có việc gì, không có việc gì, lão nhân gia tính cách cổ quái một chút, cũng là bình thường." Liễu Trạch cười cười đáp, không thèm để ý.
"Để tôi lấy đĩa CD ra cho ba vị." Nam tử nói, sau đó đi đến máy quay, Sở Thanh Phong và Cố Dao thừa dịp quan sát căn phòng, không có địa phương khả nghi, không phải các nàng hoài nghi cái gì, chỉ là thói quen nghề nghiệp, cảnh sát hẳn là nên có, còn Liễu Trạch, Minh Thương luôn luôn bình tĩnh, xác suất xảy ra án kiện rất nhỏ, hắn không cần cẩn thận và tỉ mỉ như vậy.
"Ôi chao! Sao không thấy đĩa CD nữa rồi?" Nam tử đột nhiên thốt lên.
Ba người nhướng mày, nhìn về phía máy quay, nam tử cũng rất nghi hoặc, khó hiểu lẩm bẩm: "Tôi nhớ hôm qua rõ ràng đã bỏ đĩa CD vào đây, sao hiện giờ lại không thấy nữa? Không có khả năng."
"Sao lại thế này? Có phải hôm qua cậu quên?" Liễu Trạch vội vàng hỏi, hắn hơi khẩn trương, sáng sớm hỏi qua mọi người, đều không có manh mối gì hữu dụng, hiện tại thật vất vả mới có một chút đột phá, sao có thể kêu hắn không khẩn trương.
Nam tử nhíu mày nghĩ một chút, lắc lắc đầu, khẳng định: "Hôm qua tôi đích thực có bỏ vào, chỉ là không biết vì sao đĩa CD lại biến mất." Sau đó hắn chỉ vào vật phẩm trên bàn, nói: "Ba vị xem, tôi mới mua hôm qua, hộp còn ở nơi này, mà đĩa CD lại mất tiêu, thật sự là kỳ quái."
Chân mày Liễu Trạch cau lại, hắn đi lên hai bước nhìn mặt bàn, sau đó lại nhìn máy quay, có chút không tin, vừa định xác nhận, lại đột nhiên nghe thấy Sở Thanh Phong hô: "Đừng nhúc nhích, Liễu cục trưởng, đừng nhúc nhích."
Liễu Trạch ngừng tay, quay đầu nghi hoặc nhìn về phía Sở Thanh Phong, không rõ vì cái gì, chính là hắn còn chưa hỏi ra miệng, lại nghe nàng nói với Cố Dao: "Dao, em đi xuống kêu tổ pháp chứng lên đây ngay."
Cố Dao cũng nghĩ đến đĩa CD bị người lấy đi, gật gật đầu, xoay người đi ra ngoài. Sở Thanh Phong mới xoay người lại giải thích: "Tôi nghĩ, đĩa CD có thể bị người cầm đi, cho nên kêu tổ pháp chứng lên đây xem sao."
Nam tử nhìn xem bốn phía, sau đó nói: "Không có khả năng, lúc chúng ta tiến vào, cửa vẫn khóa."
Sở Thanh Phong nhìn hắn một cái, không trả lời, mày nhíu lại càng chặt, cảm thấy khó giải quyết.
Fan Hề đại gia Hề thần kinh be like: "Chừng nào bả mới xuất hiện, đít tụi tui mọc rêu rồi ~" =))))
----------------------------

Chương 124: Chạm đến

Tổ pháp chứng thu thập vật phẩm ở trên bàn xong, nhìn nam tử nói: "Tiên sinh, chúng tôi phải lấy dấu vân tay, làm phiền ngài."

Nam tử luôn rất phối hợp, sảng khoái đưa hai tay để lên máy quét, nhân viên thu vào, lại hỏi: "Xin hỏi, nơi này chỉ có anh ở sao? Nếu còn có những người khác, chúng tôi cũng phải lấy dấu vân tay."
"À, mẹ tôi ở trong phòng. Các vị chờ một chút, tôi kêu bà ra." Nam tử nói xong liền gõ cửa phòng, miệng kêu vài câu, cửa chậm rãi mở ra, nhưng bà lão cũng rất cẩn thận, chỉ mở một khe. Sở Thanh Phong và Cố Dao chú ý tới, bà lão còn cách khe cửa cảnh giác quan sát, mới bất duyệt hỏi đứa con trai: "Vân tay? Vì sao phải lấy dấu vân tay? Mẹ không phạm tội!"
"Mẹ!" Nam tử có chút bất đắc dĩ, giải thích: "Cảnh sát chỉ là lấy vân tay thôi, mẹ đừng nghĩ nhiều."
Bà lão nghe xong, cẩn thận cách khe cửa nhìn mấy lần, mới thật không cam lòng đáp ứng, bất quá, bà không có ý muốn ra, nói với nhi tử: "Lấy vân tay như thế nào?"
Thái độ của bà lão làm cho mọi người cảm thấy kỳ quái, nghe bà hỏi, một nhân viên cầm máy quét đi qua, giải thích: "Dì à, ngài chỉ cần ấn ngón tay vào đây là tốt rồi."
"Ấn vào là tốt rồi?" Bà lão cẩn thận mà hồ nghi nhìn nhân viên pháp chứng, sau đó có điểm không tình nguyện vươn tay ra, ấn xuống, tiếp đó cái gì cũng không nói, đóng cửa lại. Mọi người lại kinh ngạc, thầm nghĩ bà lão này tính tình thật cổ quái. Nam tử xấu hổ cười cười, môi giật giật, yên lặng.
Nhân viên làm xong tất cả, không còn chuyện khác, liền đem vân tay và máy quét đi rồi, Sở Thanh Phong cẩn thận quan sát căn nhà, sau đó nghi hoặc hỏi nam tử: "Tiên sinh, sao anh gắn máy quay ở cửa sổ vậy?"
Nam tử nhìn nhìn bên kia, sau đó lại thở dài một hơi, cười khổ giải thích: "Đồng chí cảnh sát, ngài cũng thấy đó, đều là bởi vì mẹ tôi. Gần đây không biết vì sao, tính tình bà càng ngày càng cổ quái, luôn gọi điện thoại nói với tôi có người đứng ở hàng hiên mắng bà, hơn nữa còn mắng chẳng phân ngày đêm. Tôi hỏi hàng xóm, bọn họ nói căn bản không có việc này, nhưng mẹ tôi lại kiên trì nói có. Cuối cùng không có biện pháp, tôi chỉ có thể gắn máy quay ở đây, nhìn xem rốt cuộc có chuyện này hay không."
Ba người nghe hắn nói như vậy, diễn cảm đều có chút cổ quái, Sở Thanh Phong nhăn mặt, tựa hồ là nghĩ tới điều gì nhưng không nói, trầm mặc một hồi, cáo từ: "Tiên sinh, hôm nay phiền anh quá. Nếu tổ pháp chứng có phát hiện mới, có thể sẽ còn làm phiền anh, đến lúc đó, xin anh phối hợp."
"Hảo, không thành vấn đề." Nam tử sảng khoái đáp.
"Quấy rầy rồi, chúng tôi xin cáo từ." Sở Thanh Phong mở miệng nói.
"Không có việc gì, không có việc gì, đừng khách khí, công dân hợp tác với cảnh sát, là nên." Nam tử đứng dậy, tiễn ba người Sở Thanh Phong ra cửa.
Ra đến ngoài cửa, Sở Thanh Phong mới nhỏ giọng nói: "Tiên sinh, xem trạng thái của mẹ anh, nếu tôi đoán không sai, hẳn là chứng vọng tưởng, anh hãy nhỉnh thời gian đưa bà ấy đến khoa tâm thần kiểm tra một chút đi, việc này không kéo dài được."
Nam tử cả kinh, hồ nghi nhìn Sở Thanh Phong, sau đó quay đầu nhìn nhìn phòng bên kia mới đóng cửa lại, nhỏ giọng hỏi Sở Thanh Phong: "Đồng chí cảnh sát à, thật sự nghiêm trọng như vậy sao?"
Sở Thanh Phong nghĩ nghĩ, gật gật đầu, nói: "Tôi hiện tại chỉ là đoán, anh đưa bà ấy đến khoa tâm thần kiểm tra sẽ tốt hơn, nếu thật sự là vậy, tình huống bây giờ xem ra vẫn tương đối nghiêm trọng, bởi vì bà ấy đã bước vào giai đoạn nghe lầm và sinh ra ảo giác. Bệnh này là điềm báo cho tâm thần phân liệt, nên nhanh chóng chữa trị."
Nghe Sở Thanh Phong nói như vậy, trong ánh mắt nam tử nồng đậm lo lắng, hắn vẫn tin Sở Thanh Phong, vì thế thở dài, gật đầu nói: "Ai da, tôi sẽ. Cám ơn ngài, đồng chí cảnh sát."
Ba người Sở Thanh Phong đi xuống lầu, kỳ thật nơi này đã xử lý không sai biệt lắm, cũng nên rút lui. Sở Thanh Phong đứng ở đầu hành lang một chút, nhìn vết phấn, sau đó ngẩng đầu nói với Cố Dao: "Dao, em đi xem những người khác xử lý thế nào, nếu hoàn thành, chúng ta chuẩn bị rút lui."
"À, hảo." Cố Dao gật đầu đáp ứng, lo lắng xem Sở Thanh Phong, mới xoay người đi về phía những đồng nghiệp. Sở Thanh Phong nhìn Cố Dao rời khỏi, đưa mắt chuyển qua tổ pháp y, bọn họ đã thu thập xong. Nàng gắt gao dùng sức nắm tay hai cái, cất bước đi tới, cước bộ trầm trọng.
"Sở tổ phó, chúng tôi chuẩn bị đi đây, cô muốn nhìn Sở tổ trưởng không?" Vị pháp y ban nãy thấy Sở Thanh Phong đi tới, hỏi.
"Ừ, phiền anh." Sở Thanh Phong trên mặt không có diễn cảm, thanh âm cũng coi như bình thường, nhưng hai tay lại nắm chặt run rẩy.
Pháp y nhìn Sở Thanh Phong, thở dài một hơi cái gì cũng không nói, mở ra cửa xe, bên trong, cáng đang được đắp vải trắng.
Sở Thanh Phong đi lên phía trước, pháp y nhìn Sở Thanh Phong mới chậm rãi nhấc vải. Nháy mắt, kiên trì trong lòng Sở Thanh Phong sụp đổ, bi thương khó kiềm, nàng một tay vịn chặt cửa xe, tay kia che miệng, nước mắt tràn đầy, khóc thút thít không thôi.
Pháp y lẳng lặng tránh ra, không quấy rầy Sở Thanh Phong, Sở Thanh Phong cứ ngơ ngác nhìn Sở Thu đã chết, khóc rống lên. Hồi lâu sau, nàng mới yên lặng, đối Sở Thu thủ thế nghiêm, chào theo nghi thức quân đội tiêu chuẩn, sau đó phủ vải trắng lên, dứt khoát xoay người.
Trên đường trở về, vẫn là do Cố Dao lái xe. Cố Dao lái xe, mà Sở Thanh Phong lẳng lặng tựa lưng vào ghế ngồi nhìn ngoài cửa sổ, cả người vẫn không nhúc nhích, tựa hồ không có tức giận, Cố Dao yên lặng nhìn thấy, trong lòng rất thương tiếc, lại có cảm giác vô lực, không biết nên làm sao mới có thể giúp Sở Thanh Phong dễ chịu một chút, điều duy nhất cô có thể làm, là chìa ra một bàn tay, nhẹ nhàng nắm chặt tay Sở Thanh Phong.
Sở Thanh Phong trì hoãn một hồi mới kịp phản ứng, nàng cúi đầu nhìn nhìn Cố Dao nắm tay mình, sau đó không tiếng động cầm lên, phóng tới khóe miệng hôn một chút, một giọt lệ chảy xuống tay Cố Dao, an ủi Cố Dao: "Yên tâm đi, tôi không sao."
Dọc theo đường đi, hai người không nói gì, chỉ nắm chặt tay. Cố Dao lo lắng, thương tiếc Sở Thanh Phong, đồng thời, tập trung lái xe. Sở Thanh Phong một lần lại một lần khống chế tâm tình, cổ vũ chính mình, phải kiên định lên.
Trở lại tổ trọng án, không khí trầm trọng, hoàn toàn không có ngày xưa thoải mái. Sở Thanh Phong chờ đợi mọi người đến đông đủ, nói thẳng: "Ở hiện trường, chúng ta không có phát hiện manh mối gì hữu dụng. Hiện tại quan trọng nhất, chúng ta phải điều tra rõ ràng vì sao Sở tổ trưởng lại tới địa phương kia, trước khi đến đó, ông đã đi nơi nào, gặp qua người nào."
"Vâng!" Mọi người vang dội đáp lại, tất cả đều biết, bây giờ không phải lúc thương tiếc bi thương.
Sở Thanh Phong nhìn xung quanh, lại nhìn đồng hồ, nói: "Đã là giờ cơm trưa, mọi người đi ăn đi."
Sở Thanh Phong xoay người, đi đến văn phòng Sở Thu, phía sau từng đôi mắt lo lắng và quan tâm dõi theo nàng. Nàng đẩy cửa đi vào, đứng nhìn mọi thứ trong phòng, nhớ tới lúc mình ở đây, cùng Sở Thu đại đa số chính là lãnh mạc cùng khắc khẩu, sự cảm thông dịu dàng giữa hai cha con, chưa bao giờ có, lệ lại là không khống chế được tràn ra hốc mắt.
Nàng chuyển qua bàn công tác, cúi đầu lại chú ý tới trên mặt bàn có một phần hồ sơ, nàng cầm lên nhìn, là khẩu cung của Lý Hiểu Nhu.
Mặt trên ghi lại "vụ án phân thây Mộ Dung Âm Âm" trứ danh, chỗ Lý Hiểu Nhu hiện tại bị bỏ tù, trọng yếu hơn là bên trong còn có tên Mộ Dung Phỉ. Sở Thanh Phong tựa hồ chạm đến cái gì, nàng cầm hồ sơ lên, đi ra cửa, nàng quyết định đi gặp người này một lần.
Lúc nàng ra gian ngoài, Chu Vân dẫn theo một cảnh sát mặc chế phục đi tới, nói: "Tổ phó, vị này là đồng sự ở phân cục Thành Dương, anh ta nói có manh mối trọng yếu muốn nói cho cô."
Sở Thanh Phong nghe được phân cục Thành Dương, trong lòng cả kinh, vừa rồi nàng có chú ý tới, Lý Hiểu Nhu bị giam ở đây, vì thế nàng xem người nọ, sau đó nói: "Xin đi theo tôi đến văn phòng."
Tên cảnh sát kia kỳ thật là người đêm hôm đó cùng Sở Thu thẩm vấn Lý Hiểu Nhu, hắn nghe được Sở Thu bị hại, cũng là kinh ngạc vạn phần. Hắn và Sở Thu chia ra hành động, hắn không bắt được nam tử thọt chân, căn bản không có cách nào tìm được người kia. Hắn cũng không thấy tin tức của Sở Thu.
Đêm đó hắn ở cảnh cục đợi thật lâu, đều không thấy tin của Sở Thu, trong lòng ít nhiều có lo lắng, Sở Thu đã nói chỉ đi lấy băng ghi hình thôi, không phải trừ hoạ ương dân, hắn nghĩ Sở Thu đã lấy được băng ghi hình, trực tiếp đi về nhà nghỉ ngơi, hơn nữa khi đó đã là đêm khuya. Sở Thu dù sao cũng là lãnh đạo, địa vị rất cao, không thể đường đột quấy rầy, thầm nghĩ ngày mai sẽ liên hệ, sau đó cũng về nghỉ ngơi, lại không nghĩ rằng hôm sau đi làm nghe được, chính là tin tức kinh người.
Lúc hắn nhận được tin cũng là lúc các đồng nghiệp đang nghị luận, trễ hơn nhiều, đã là giờ ăn cơm trưa, hắn ngay cả cơm đều chẳng thèm ăn, liền đem theo khẩu cung của Lý Hiểu Nhu chạy lại đây.
Bạn nhớ Hề đại gia?
Bạn nhớ Y lọ lem?
Tốt, thỉnh chờ đến chương 132 =))
---------------------------

Chương 125: Thân phận

Ở văn phòng Sở Thanh Phong, tên cảnh sát kia kể ra chuyện đêm đó, Sở Thanh Phong thỉnh thoảng có hỏi, không hề phát biểu ý kiến. Chờ cảm thấy không còn cái gì có thể hỏi, Sở Thanh Phong liền để hắn đi ăn cơm, sau đó nói mình buổi trưa muốn đi gặp Lý Hiểu Nhu, phiền toái hắn hãy an bài.

Văn phòng chỉ còn lại Sở Thanh Phong, nàng ngưng mi suy tư, theo lời hắn nói, hung thủ giết chết Sở Thu, hiềm nghi lớn nhất có hai người, một là bạn trai cũ của Lý Hiểu Nhu, hai chính là Lưu Tổ Thông, còn có một khả năng, hai người kia liên thủ hành hung. Điều này vẫn chỉ là đoán, còn phải điều tra mới có thể xác định, nhưng trước mắt có một chuyện trọng yếu khác cần nàng xử lý.
Sở Thanh Phong cúi đầu nhìn hồ sơ, nàng tựa như chạm đến một sự thật kinh người, Mộ Dung Phỉ rất có thể là tuyến nhân của Sở Thu. Xem "vụ án phân thây Mộ Dung Âm Âm", ở mặt trên viết rõ Mộ Dung Phỉ là con gái Mộ Dung Âm Âm, hơn nữa cũng ghi chú Mộ Dung Âm Âm là tuyến nhân của Sở Thu, vậy thì Mộ Dung Phỉ rất có thể cũng là tuyến nhân của Sở Thu.
Sở Thanh Phong cẩn thận nhớ lại những khâu nhỏ có liên quan tới Mộ Dung Phỉ, nhớ tới Mộ Dung Phỉ vì đánh lén cảnh sát mà bị bắt, thái độ của Sở Thu không rõ, cố ý thả người, điều này làm cho suy đoán trở nên có căn cứ. Sở Thanh Phong càng nghĩ càng xác định Mộ Dung Phỉ chính là người của Sở Thu, thân phận chuyển biến, nên không thể không lo lắng cho tình cảnh của Mộ Dung Phỉ.
Nếu Mộ Dung Phỉ thật sự là tay sai của Sở Thu, nếu Thanh Liên Hội Tàng Huyền Thanh biết được, Mộ Dung Phỉ tương đối sẽ bị nguy hiểm, cảnh sát ẩn núp trong Thanh Liên Hội, vô tội mất tích đã không phải lần một lần hai.
Án mạng của Mộ Dung Âm Âm dù sao cũng là mười mấy năm trước, đại đa số mọi người đã quên mất, đối Mộ Dung Phỉ an toàn sẽ ảnh hưởng không lớn. Nhưng hiện giờ Sở Thu bị bắn chết, vụ án phân thây Mộ Dung Âm Âm tất nhiên sẽ một lần nữa gây chú ý, Mộ Dung Phỉ bại lộ thân phận là chuyện sớm hay muộn.
Dĩ vãng, Sở Thanh Phong xem Mộ Dung Phỉ là tội phạm, đem nàng đặt ngang Tàng Huyền Thanh, hận không thể bắt nàng chế pháp, hiện giờ lại là vì an toàn của nàng mà cân nhắc. Sở Thanh Phong nghĩ, vụ án của Mộ Dung Âm Âm phải điều tra tiếp, nó và việc Sở Thu bị giết liên hệ quá lớn, căn bản không thể giấu diếm, như vậy... Đành phải một lần nữa xử lý hồ sơ, gạt mất tên Mộ Dung Phỉ. Trước mắt quan trọng nhất là, mau chóng cùng Mộ Dung Phỉ liên lạc, sau đó kêu nàng rút lui khỏi.
Nghĩ đến đây, Sở Thanh Phong đứng dậy, đi ra, sau đó trực tiếp vào phòng Sở Thu, nàng phải tìm được cách liên hệ với Mộ Dung Phỉ. Chuyện này xem ra không hề dễ dàng, cảnh sát trong tay nắm giữ tuyến nhân, đều có phương thức liên lạc đặc thù, nhưng không công khai, cũng không nhập hồ sơ, là vì lo lắng cho sự an toàn của bọn họ.
Sở Thanh Phong lục hết phòng Sở Thu, cũng không tìm được gì tương quan, chỉ có thể buông tha, xem ra Sở Thu không có ghi chép lại, hoặc là có hồ sơ, lại bị giấu ở nơi bí ẩn hơn. Sở Thanh Phong như thế nào đều không nghĩ tới, kỳ thật Sở Thu có ghi chép, chẳng qua vật kia hiện tại ở trong tay Tàng Huyền Thanh, là quyển sổ màu đen.
Không tìm được, Sở Thanh Phong trở lại phòng làm việc, nàng ngồi xuống bắt đầu nhíu mi tự hỏi, mình nên nghĩ biện pháp liên lạc Mộ Dung Phỉ, nhất định phải cẩn thận mới được, bằng không Mộ Dung Phỉ sẽ rất nguy hiểm. Chỉ là chuyện này tựa hồ cũng không dễ dàng làm được, phải như thế nào mới có thể tránh đi người của Thanh Liên Hội, móc nối với Mộ Dung Phỉ? Hảo hảo suy ngẫm.
Đúng lúc này, đột nhiên một tiếng đập cửa cắt đứt Sở Thanh Phong, nàng thu hồi suy nghĩ, sau đó kêu một tiếng: "Mời vào."
Là Cố Dao, trong tay còn cầm hai cái cà mèn, mỗi tay một cái, khi đóng cửa chỉ có thể dùng lưng, bộ dáng đó thoạt nhìn ngây thơ lại đáng yêu, Sở Thanh Phong thấy tâm tình khá hơn một chút, tiếp theo liền nghe Cố Dao nói: "Tỷ tỷ, ăn cơm đi."
Cố Dao đặt một cái trước mặt Sở Thanh Phong, sau đó ngồi xuống ở đối diện, ánh mắt trợn to nhìn Sở Thanh Phong, tựa hồ chờ nàng chuyển động. Sở Thanh Phong nhìn thấy cà mèn, không có nửa điểm thèm ăn, phát sinh chuyện như vậy, sao nàng có thể nuốt trôi cơm đây. Nhưng trông Cố Dao, mình không ăn thì em ấy cũng không ăn, Sở Thanh Phong đành phải bất đắc dĩ thở dài nói: "Dao, tôi thật sự ăn không vô."
Cố Dao chu miệng, vươn tay, mở cà mèn của Sở Thanh Phong ra, sau đó hai tay cầm đũa đưa lên, nói: "Tỷ tỷ, như thế nào cũng ăn một chút đi, không ăn thì sao có khí lực công tác? Chị xem, ở đây đều là mấy món bình thường chị thích ăn đó. Chị không ăn, em cũng không ăn, cùng nhau đói đi."
Sở Thanh Phong xem cà mèn, hơi nhíu mi, nàng thật sự ăn không nổi, đồ ăn đích thực là mấy món nàng thích, tuy rằng Cố Dao không hỏi, nhưng vẫn nhớ rõ. Nàng cảm thấy Cố Dao nói có lý, không ăn thì sao có khí lực công tác? Còn có rất nhiều chuyện cần nàng xử lý, cuối cùng thở dài một hơi, lấy đũa từ tay Cố Dao, có điểm miễn cưỡng bắt đầu ăn.
Ăn không vô, so với đói còn khó chịu hơn, nuốt không trôi, Sở Thanh Phong nhíu mày, từng ngụm khinh ăn chậm nuốt, vì để mình không cảm thấy khó chịu, đành hỏi chuyện. Sở Thanh Phong nghĩ một chút, sau đó hỏi Cố Dao: "Dao, em nói Tàng Huyền Thanh là đại tỷ của em, mà Mộ Dung Phỉ làm em bị thương, Tàng Huyền Thanh cũng nhẫn tâm?"
Cố Dao hết hồn, đề tài này thật là mẫn cảm, dừng lại động tác trong tay cẩn thận quan sát biểu tình của Sở Thanh Phong, thấy không có dấu hiệu gì mới dám hồi đáp: "Lúc em gia nhập cảnh đội, Mộ Dung Phỉ chưa có xuất hiện ở bên cạnh đại tỷ, em ấy hẳn là không biết quan hệ giữa em và đại tỷ. Đại tỷ sợ em bị bại lộ, cũng không ngăn cản em ấy, tình huống khi đó, tin tưởng đại tỷ cũng không kịp phản ứng."
Sở Thanh Phong nhìn xem Cố Dao, trong lòng thở dài, cô quả nhiên là người mềm lòng, luôn nghĩ tốt cho người khác, cho dù là Mộ Dung Phỉ, cũng không ngoại lệ. Lơ đãng nhớ lại lời Lâm Tử Vận từng nói: "Lấy tính khí của Cố Dao, gian tế? Chị cho rằng em ấy làm được sao?"
Lúc này nhớ tới, đổ lại cảm thấy Cố Dao tính tình này là làm không đến việc này, thở dài, Lâm Tử Vận người nọ thật sự là tinh, nhìn người thấu triệt, quả thật là một nữ lưu. Nghĩ đến đây, Sở Thanh Phong lại bi ai thay cho bằng hữu tốt nhất Diệp Tuệ Linh, đối với yêu tinh như Lâm Tử Vận, cũng không phải là bị ăn gắt gao sao.
Sở Thanh Phong nhắc tới đề tài này, kỳ thật mục đích là vì hỏi thăm một chút về Mộ Dung Phỉ, có thể nghĩ đến tựa hồ cũng chỉ còn lại Cố Dao, nàng tiếp tục hỏi: "Vậy em không hận Mộ Dung Phỉ? Dù sao cô bé ấy suýt chút nữa đã giết chết em. Đại tỷ em thương em nhưng chẳng lẽ một chút cũng không trừng phạt Mộ Dung Phỉ?"
Cố Dao nhíu mi nghĩ nghĩ, như trước thiện tâm nói: "Người không biết vô tội nha, đại tỷ luôn luôn rõ ràng."
Sở Thanh Phong thầm mắng Cố Dao, ngốc tử, ngữ khí có điểm ê ẩm nói: "Hừ, Tàng Huyền Thanh ở trong lòng em đều nhanh thành thần rồi, nếu cô ta kêu em rời khỏi tôi, em cũng nghe theo sao?"
Ngữ khí rõ ràng chính là ghen tị, Cố Dao nghe ra, trong lòng lại có chút ngọt, đưa tay nắm tay Sở Thanh Phong nói: "Tỷ tỷ, chị yên tâm, chỉ cần chị quan tâm em, em sẽ không rời đi. Hơn nữa đại tỷ cũng sớm biết chuyện giữa chúng ta, từ nhỏ đến lớn chị ấy vẫn luôn tôn trọng lựa chọn của em."
Sở Thanh Phong và Cố Dao trò chuyện, thật sự quên bi thương trong lòng, nàng rất muốn gặp Mộ Dung Phỉ, nghĩ một chút, tựa hồ không hài lòng với đáp án của Cố Dao, "hừ" hai tiếng nói: "Nghe em nói cô ta tốt như vậy, nếu có cơ hội tôi cũng muốn gặp mặt một lần, dù sao em hiện tại là người của tôi, cô ta nuôi em, đối với em chính là có ân, em không vong ân bội nghĩa, điểm ấy tôi ủng hộ em. Lúc trước cô ta phạm pháp, tôi chưa có chứng cứ xác thực. Tôi tạm thời tin tưởng, cô ta sẽ tẩy trắng, nhưng nếu như bị tôi bắt được chứng cứ gì, Dao, đến lúc đó em không nên trách tôi vô tình."
Nghe Sở Thanh Phong nói như vậy, Cố Dao có chút cao hứng, ý tứ chính là Sở Thanh Phong tiếp nhận quan hệ giữa mình và Tàng gia rồi, nhưng nghe câu nói kế tiếp, lại có một chút lo lắng, nhăn mặt, nhìn Sở Thanh Phong xúc động nói: "Tỷ tỷ, cám ơn chị. Đại tỷ luôn luôn nói giữ lời, hơn nữa khi cha nuôi còn tại thế, cũng luôn luôn kêu chị ấy có cơ hội liền tẩy trắng, em tin tưởng chị ấy sẽ không làm chuyện phạm pháp nữa đâu."
"Ừ, vậy được rồi. Nếu có thời gian, em liên hệ Tàng Huyền Thanh, nói tôi muốn gặp cô ta, nói rõ một chút chuyện giữa chúng ta." Sở Thanh Phong nói, nếu không biết danh sách kẻ hiềm nghi giết Sở Thu không có Tàng Huyền Thanh, thì Sở Thanh Phong tuyệt đối sẽ không nói ra những lời này, mặc dù mục đích là vì liên hệ Mộ Dung Phỉ, nhưng quyết định xuống cũng không tồi, quan hệ giữa Cố Dao và Tàng gia, thủy chung là một cái gai ở giữa các nàng, nếu nhổ sớm, đối các nàng ở chung mới có lợi.
"Hảo, tỷ tỷ, em sẽ an bài ngay." Cố Dao nghe được Sở Thanh Phong tỏ thái độ, trong lòng tự nhiên vui vẻ, nghĩ rằng cơm nước xong sẽ gọi điện thoại cho Tàng Huyền Thanh.
"Ừ, ăn cơm đi." Sở Thanh Phong gõ trán Cố Dao sủng nịch nói. Hai người cúi đầu im lặng ăn cơm, Sở Thanh Phong cân nhắc việc đi gặp Tàng Huyền Thanh, đến lúc đó cần hành sự theo hoàn cảnh, tìm cơ hội nói chuyện với Mộ Dung Phỉ mới được. Đột nhiên một ý nghĩ lao vào trái tim, Sở Thanh Phong nhớ ra, Lưu Tổ Thông là người của Thanh Liên Hội, không biết Tàng Huyền Thanh có liên quan đến cái chết của Sở Thu không? Nghĩ đến đây, hai tròng mắt liền hiện lên một đạo hàn quang.
Tàng Huyền Thanh ăn cơm trưa, đặc biệt chú ý tin tức trên TV, không thấy tin Sở Thu bị giết cũng không kinh ngạc, nước nhà thể chế cường ngạnh, tin tức nhất định đều trải qua chính phủ xét duyệt mới có thể truyền đi, đây cũng không kỳ quái.
Ăn hết cơm, Tàng Huyền Thanh kêu Mộ Dung Phỉ lên giường chờ mình ngủ, sau đó chui vào thư phòng, lật xem quyển sổ của Sở Thu, cô nhìn kỹ từng tờ một lại phát hiện rất nhiều thứ thú vị, mặt trên có ghi lại tuyến nhân mà Sở Thu đang nắm giữ trong tay, còn có phương thức liên lạc.
Tàng Huyền Thanh tìm được hai tên cớm chìm trong Thanh Liên Hội, môi đỏ mọng tươi đẹp như máu hơi gợi lên, châm chọc cười lạnh, trong lòng nghĩ nhất định phải xử lý hai người kia. Tiếp tục xem, cô còn thấy tên Trương thị Trương Tử Hề, bất quá Trương Tử Hề không phải nhân vật chính, mà là 
một cô gái, tên gọi Chu Tư Y, nữ nhân này thế nhưng cũng cùng Lưu Tổ Thông có cừu oán.

Nhìn đến đây, Tàng Huyền Thanh nở nụ cười, sắc môi đẹp đẽ, cô không phải kêu Trần Dương bắt tay vào điều tra Trương thị à, hiện giờ quyển sổ này của Sở Thu hữu dụng rồi. Khi nghe Trần Minh Ngôn nói, mẫu thân Trương Nghiên Khánh từng quản lý công ty Viện An, cô tính toán muốn đoạt nó về tay, nhưng tổng tài Trương thị Trương Nghiêm Đình dù sao cũng cùng phụ thân đứng chung độ cao, cô tự nhiên không dám xem thường, hạ thủ ở trên người Trương thị trưởng nữ Trương Tử Hề, hiện giờ xem ra tựa hồ tốt lắm, cô phải hảo hảo cân nhắc mới được.
Xuống chút nữa, Tàng Huyền Thanh thấy ghi chép thẩm vấn Lý Hiểu Nhu, cô đột nhiên bừng tỉnh, sợ là cảnh sát đã hoài nghi Lưu Tổ Thông, rất có thể phái người đi giám thị Lưu Tổ Thông nhất cử nhất động, nói như vậy thì kế hoạch ám sát của Trần Dương sẽ gặp đại nguy hiểm, nếu không giết chết Lưu Tổ Thông, mà liên luỵ cả Thanh Liên Hội, được không bù nổi mất. Nghĩ đến đây, cô liền quyết định nhanh chóng tìm Trần Dương nói chuyện, lại không nghĩ rằng mới vừa đứng dậy, phát giác Mộ Dung Phỉ đang bất mãn đứng ở cửa, bộ dáng oán niệm rất nặng.
Tàng Huyền Thanh lặng đi một chút, mới kịp phản ứng là mình kêu Mộ Dung Phỉ lên giường chờ mình ngủ trưa, lâu như vậy, sợ là mất hứng? Trong lòng oán thầm Mộ Dung Phỉ, tiểu quỷ này càng ngày càng nhỏ nhen, nhưng cũng cảm thấy nàng đáng yêu.
Ánh mắt Tàng Huyền Thanh qua lại vài cái giữa Mộ Dung Phỉ và sổ, có chút do dự, cuối cùng vẫn là lựa chọn Mộ Dung Phỉ, nhưng Trần Dương cũng không thể buông, cô cần dùng di động nói với Trần Dương. Cô đi đến bên cạnh Mộ Dung Phỉ, hai tay cầm khuôn mặt nhỏ nhắn, hôn xuống khoé miệng xinh xinh, sau đó nói: "Đợi lát nữa đi, tôi có chút chuyện trọng yếu cần phải xử lý."
"Hảo." Mộ Dung Phỉ nghiêm trang đáp, theo người khác, nàng nhạt nhẽo, theo Tàng Huyền Thanh, nàng đáng yêu. Tàng Huyền Thanh cầm lấy di động gọi cho Trần Dương, sau đó nói: "Trần Dương, cảnh sát đã hoài nghi Lưu Tổ Thông giết Sở Thu, đêm nay trước khi hành động ngươi hãy xem kỹ xung quanh có cảnh sát không, nếu có thì buông tha đi. Chúng ta không thể bởi vì hắn mà liên luỵ cả Thanh Liên Hội."
Trần Dương có chút không tin hỏi Tàng Huyền Thanh: "Sao có thể chứ? Sao cảnh sát lại biết nhanh như vậy?"
Tàng Huyền Thanh nhướng mày lạnh lùng nói: "Chúng ta đối phó tổ trọng án đã lâu, ngàn vạn lần không thể xem thường bọn họ, sau này nhất định phải thận trọng, biết không?"
Cúp điện thoại, Tàng Huyền Thanh cười hì hì nắm tay Mộ Dung Phỉ qua giường, nhìn thấy giường, mày đột nhiên nhíu lại, nghĩ thầm Mộ Dung Phỉ sẽ không lại là muốn chuyện kia đi? Tuổi nhỏ như vậy hẳn là không đến mức đói khát đi? Cô quay đầu xem Mộ Dung Phỉ một cái, thấy nàng hai mắt sáng ngời, Tàng Huyền Thanh kêu khổ, tuy rằng chuyện kia đích xác rất khoái nhạc, nhưng không thể một ngày nhiều lần, cô ngồi vào bên giường, bắt lấy hai tay Mộ Dung Phỉ, nhìn thấy Mộ Dung Phỉ mắt sáng rỡ, nghiêm túc nói: "Mộ Dung, tôi đã quen cần ngủ trưa, cho nên... Em chỉ có thể im lặng ngủ, không thể lộn xộn, biết không? Hả?"
Mộ Dung Phỉ nghiêng đầu, nghĩ một chút, mới hiểu được ý tứ của Tàng Huyền Thanh, sau đó chân mày cau lại, nhìn Tàng Huyền Thanh không nói lời nào.
Tàng Huyền Thanh trong lòng thở dài một hơi, yếu thế nói: "Mộ Dung, nếu tôi không ngủ trưa, tôi sẽ rất vất vả, hửm?"
Mộ Dung Phỉ lúc này mới gật gật đầu, nói: "Hảo, ngủ, em không động."
Tiểu Phỉ ghen tuông kinh vãi =))
Sau này bà Hề và bà Mộng cũng bị dính chưởng từ con bé =))



========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna