Google.com.vn Đọc truyện Online

22/07/2018

Phân Ngoại Yêu Nhiêu (Miêu Tổng Tài) - Chương 96 - 100

Đăng bởi Ngân Giang | 22/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 96: Khối u ác tính

Nhận được cuộc gọi của Cố Dao, Tàng Huyền Thanh vừa lúc nghe Trần Dương báo cáo, lần trước cô để Trần Dương an bài nhân công nhìn chằm chằm Lưu Tổ Thông và Đổng Duệ Triều, quả nhiên là đã phát hiện một ít địa phương không tầm thường, Đổng Duệ Triều đột nhiên rời đi H thị, không ai biết nguyên nhân, cho dù là thủ hạ mà hắn tín nhiệm nhất cũng không biết. Hơn nữa, hắn rời đi có chút vội vàng, nghe nói là nửa đêm tọa thuyền rời đi, rốt cuộc là đi nơi nào, cũng không ai biết.


Chắc chắn là có chuyện, phía trước Đổng Duệ Triều nói cho cô, Đạm Đài thị từng tới H thị còn có thể trở về thì Tàng Huyền Thanh đã bắt đầu nghi kị hắn, từ trước đến nay đều phá hư ác ý đo lường người khác, cho nên thời khắc mấu chốt cô mới phái người trành chặt hắn, chỉ sợ hắn sẽ hành động bất lợi với mình và Thanh Liên Hội, hiện giờ Đổng Duệ Triều đột nhiên rời đi kết hợp Cố Dao gọi điện đến, có khả năng liên hệ đến hành động truy quét lần này. Nếu đây là thật, Tàng Huyền Thanh có chút kinh ngạc thân phận của Đổng Duệ Triều, cô bên này chẳng qua là bởi vì Trần Minh Ngôn mới biết được tin tức, không biết sau lưng Đổng Duệ Triều là ai, giấu mặt cũng thật thâm! Bất quá hiện tại Tàng Huyền Thanh không có tâm tình đi hiểu, cô chỉ cần biết nó vô hại với mình là được.
Tàng Huyền Thanh nghe điện thoại, Mộ Dung Phỉ cùng Trần Dương đều vẫn duy trì im lặng, Trần Dương biết Cố Dao, cho nên có thể từ lời Tàng Huyền Thanh nói đoán được là ai gọi tới, đại khái là chuyện gì, Mộ Dung Phỉ không biết, bất quá nàng cũng biết đây là một cú mật báo, theo phương thức Tàng Huyền Thanh tiếp đón, đối phương không phải Trần Minh Ngôn, vậy thì ai đây? Chẳng lẽ Tàng Huyền Thanh còn giấu giếm nhãn tuyến cùng thủ đoạn? Mộ Dung Phỉ trong lòng ám nghi.
Nói điện thoại xong, Tàng Huyền Thanh suy nghĩ một hồi, sau đó nhìn biểu tình của Mộ Dung Phỉ cùng Trần Dương, trong lòng hiểu rõ, nói với Trần Dương: "Là Dao, em ấy nói cho ta biết tổ trọng án bên kia đã nhận được nhiệm vụ, rất nhanh sẽ bắt đầu, hết thảy đều được cam đoan không sơ hở, biết không?"
Trần Dương theo bản năng nhíu mày, nghiêm túc gật đầu một cái: "Đại tiểu thư yên tâm, ta biết."
"Ừ." Tàng Huyền Thanh lên tiếng, sau đó xoay đầu lại nhìn Mộ Dung Phỉ, lời chưa thốt ra nhưng tự nhiên phản ứng ôn nhu mỉm cười, đối đãi khác biệt cực kỳ rõ ràng, cô thấy mình cùng Mộ Dung Phỉ đã phát triển đến trình độ này, cũng xác nhận làm bạn cả đời, cô giải thích: "Vừa gọi tới là Dao cũng chính là Cố Dao, vị nữ cảnh sát lần trước ở Bóng Đêm bị em rạch tay đó, kỳ thật em ấy được mẹ tôi nhận nuôi, tính ra cũng là muội muội của tôi."
Nằm vùng! Mộ Dung Phỉ trong óc theo bản năng liền nhảy ra cái từ này, ánh mắt hơi híp một chút, hơi kinh ngạc, quả nhiên thâm sâu, nàng và Cố Dao không phải chưa tiếp xúc qua, nhưng một chút cũng không phát giác, Tàng Huyền Thanh quả nhiên không đơn giản, thế nhưng ở tổ trọng án cũng có thể an bài người của mình ẩn vào. Mộ Dung Phỉ biết tổ trọng án xét duyệt thành viên rất nghiêm khắc, cho nên cảm thán dụng mưu thành hoa bao lâu mới được. Giờ phút này, Tàng Huyền Thanh vì sao tự nói với mình? Thật sự là hoàn toàn tín nhiệm hay là ngờ vực mình? Nàng ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn Tàng Huyền Thanh, đối diện Tàng Huyền Thanh hồi lâu, trong lòng hai người đều có ý tưởng, lại không thể đoán đối phương suy nghĩ gì, một cặp đôi thú vị.
Ngàn vạn lần không cần dùng thế giới của mình đi đoán ý tưởng của người có tinh thần dị thường, bởi vì bạn đoán không ra, Tàng Huyền Thanh và Mộ Dung Phỉ không thể xem như người tinh thần dị thường, nhưng các nàng cũng không phải người thường, thế giới của các nàng kém người thường quá xa. Cho nên giờ phút này... Mộ Dung Phỉ đột nhiên càn rỡ quyết định, quyết định đó như trước chỉ có nàng biết, không ai có thể đoán được.
Cố Dao trở lại vị trí của mình, nắm ly nước trong tay, có chút bất an, lo lắng Sở Thanh Phong nghe được cú điện thoại vừa nãy, cô nắm chặt cái ly, cẩn thận hồi tưởng mọi khâu nhỏ, khả năng nào có nhiều hơn, đầu tiên tiến vào WC, nghiêm túc quan sát một lần, phát hiện không có người mới đóng cửa lại, sau đó vào phòng riêng cách một cánh cửa, bấm số của Tàng Huyền Thanh, nói cho chị ấy biết tin tức, đồng thời lắng nghe động tĩnh bên ngoài, theo lý thuyết nếu có ai đó tiến vào cô sẽ lập tức phát giác, cho nên không thể nói cô không cẩn thận. Nhưng... Vì sao cô lại không phát giác Sở Thanh Phong, trừ phi... Sở Thanh Phong đối với cô sớm có hoài nghi.
Cố Dao nghĩ đến đây, mày gắt gao nhíu lại, tiếp tục hồi tưởng mình và Sở Thanh Phong mấy ngày nay ở chung, phát hiện vô khả năng, hai người thân mật như vậy, vì Sở Thanh Phong hoài nghi thì mình đã phát giác rồi, nhưng không có.
Cố Dao nghĩ lại, Sở Thanh Phong rốt cuộc có nghe thấy lời của mình không, nghe được bao nhiêu? Cô nói chuyện điện thoại xong, còn ở bên trong dừng lại một hồi, khi đi ra, Sở Thanh Phong đang rửa tay, hơn nữa cô cũng không nghe thấy phòng bên cạnh có tiếng vang, cho nên có thể Sở Thanh Phong chỉ mới tiến vào thôi, dựa theo thời gian mà suy tính, hẳn là mình nói chuyện xong, thả lỏng cảnh giác, Sở Thanh Phong mới tiến vào, cho nên mình không có nghe thấy động tĩnh ngoài cửa...
Tính toán như vậy, mặc dù có nhân tố tự an ủi, nhưng đích xác trong lòng Cố Dao yên ổn rất nhiều. Vì thế tiếp đó cô âm thầm may mắn, Tàng Huyền Thanh rốt cuộc quyết định rời khỏi cái vòng luẩn quẩn kia, sau này mình cũng không cần khó xử một bên là thân nhân một bên là tình nhân, thật tốt.
Không thể nói Cố Dao không đủ cẩn thận, hoặc hoài nghi chỉ số IQ của cô thấp, tất cả chuyện này thật sự không có can hệ gì đến chỉ số thông minh, chỉ can hệ đến tâm cơ có đủ thâm hay không mà thôi. Chỉ số thông minh cùng tâm cơ, đích xác tồn tại liên hệ, nhưng lại là hai khái niệm bất đồng.
Tạm thời buông xuống bất an, Cố Dao cũng thả lỏng, bắt đầu nghĩ cơm chiều cần nấu cái gì, khóe miệng lơ đãng nhiều hơn một nụ cười xinh đẹp như hoa.
Sở Thanh Phong trở lại văn phòng, mày thâm tỏa dựa vào ghế, đầu ngón tay vuốt ve đôi môi viên nhuận, vẻ mặt đều tỏ rõ nàng đang tự hỏi, có lẽ bởi vì vấn đề cần suy tư quá mức rối rắm, cho nên nàng mới có diễn cảm như vậy.
Đầu tiên là Cố Dao, nguyên bản nàng đi theo Cố Dao đi WC, cũng không phải ngờ vực vô căn cứ mới làm như vậy, chỉ có thể nói hết thảy quá mức trùng hợp, hết thảy đều là cử chỉ vô tâm, nàng nguyên bản chỉ là muốn cùng Cố Dao chơi, hai người mới ở văn phòng ngọt ngào xong, mà chính mình lại muốn cho em ấy tiểu kinh hì, vì thế nàng mới nhẹ chân nhẹ tay tiến vào WC, Cố Dao mới không phát giác gì. Kỳ thật, nàng có điểm không xác định chính mình nghe được hết thảy, Cố Dao nói rất nhỏ, hơn nữa thời gian chênh lệch cho nên nàng nghe rất mơ hồ, chỉ đại khái nghe được hai từ mấu chốt là "Đại tỷ" và "truy quét". Thật sự là rất mơ hồ, Sở Thanh Phong không thể xác định có phải mình nghe nhầm không, lúc này nàng cực kỳ mâu thuẫn, từ góc độ tư nhân, nàng cảm thấy mình không nên hoài nghi Cố Dao, tình nhân hẳn là tín nhiệm lẫn nhau mới đúng, nếu có một chút hoài nghi đều sẽ khinh nhờn phần nhân tình này. Nhưng mà, theo chức trách của nàng, mặc kệ có phải thật vậy hay không, hẳn là vẫn duy trì thái độ hoài nghi, sau đó đi tìm chân tướng.
Trừ bỏ Cố Dao, còn có chiến dịch truy quét này, vừa ở trong phòng hội nghị, trải qua Sở Thu giới thiệu, nàng mới biết được hai nữ nhân kia, một là người của Đạm Đài thị, cũng chính là người của lão phật gia có thể thông thiên, Trần Minh Ngôn là nhi tử Trần lão quỷ, nàng cũng sớm biết, ba kẻ quyền lực nhất quốc nội đều vươn tay tới H thị, có tin vịt không, nàng không muốn truy cứu cũng không muốn biết, chỉ là nàng không rõ, vì sao lúc thảo luận sắp xếp cụ thể, những cử động Sở Thu đưa ra để đối phó Thanh Liên Hội đều bị phản bác, Trần Minh Ngôn cùng hai nữ nhân đều không đồng ý, chỉ nói quét rụng những bang phái khác trước mới định đoạt tiếp, nàng giống Sở Thu đều đối Thanh Liên Hội canh cánh trong lòng, đều cho rằng Thanh Liên Hội mới là khối u ác tính chân chính ở H thị, cho nên đều cực kỳ bất mãn, nhưng không có biện pháp gì. Nàng nghĩ mãi mà không rõ, Thanh Liên Hội vì sao có kĩ năng lớn như vậy, 2/3 nhân vật lớn nhất đều muốn bảo trụ nó. Bất kể như thế nào đều rất khó suy nghĩ cẩn thận.
Đột nhiên, tất cả đều tồn tại quỷ dị, Sở Thanh Phong nhíu mày càng chặt, hành động lửa xém lông mày, Sở Thu lại đem toàn bộ quyền quyết định đều trao cho nàng, nàng phải mau chóng trù hoạch ra cách sắp xếp hợp lý nhất, nhất định một kích phải trúng, trừ bỏ Thanh Liên Hội, bang phái khác cùng trùm ma túy đều cần một thời gian quét dọn, nếu chậm một chút để lộ tiếng gió, khiến người nào may mắn trốn thoát đều là trường hợp Sở Thanh Phong cực kỳ không muốn thấy. Thở dài một hơi, Sở Thanh Phong tạm thời để xuống tạp niệm trong lòng, bắt đầu công tác.
Mãi cho đến buổi chiều tan tầm, dựa theo thường ngày, Sở Thanh Phong và Cố Dao một trước một sau, Cố Dao đi bộ đến nơi cách trạm xe buýt không xa chờ Sở Thanh Phong lái xe qua mới lên xe, hai người tựa hồ đều quên chuyện lúc trước, tựa hồ hết thảy đều không có phát sinh qua, hai người thoải mái khoái trá đối thoại, hương vị ấm áp lưu động trong xe. Nhưng lòng nghi ngờ, giống như khối u ác tính, một khi gieo xuống, sẽ rất khó đánh tan... Chờ mọi thứ chấm dứt, sẽ có kết quả thôi.
Truyện sắp đi đến hồi kết cho nên gây cấn vãi làng *cắn áo*
==================

Chương 97: Thử

H thị mấy năm nay đích xác rất tốt, phát triển làm người ta líu lưỡi, thoáng chớp mắt, từ một thâm cốc biến thành một đại đô thị phát đạt. Bởi vì biến hóa quá nhanh, tốc độ vượt xa khỏi chính phủ dự tính, trong lúc nhất thời chưa kịp quy hoạch cùng quản chế, sản sinh rất nhiều tổn hại, như loài sâu mọt nắm chắc thời cơ lợi dụng sơ hở phá hư hài hoà... Xã hội đen. Chính phủ cường đại có thể dung nhẫn một vài thiên quỹ rất nhỏ, nhưng không thể cho phép chúng nó vượt qua độ dung nhẫn, vì thế cũng như sự trao đổi chất, sâu mọt và xã hội đen sẽ bị thanh tẩy. Mặc kệ chiến dịch lần này xuất phát từ tay người nào, nhằm mục đích gì, tóm lại, tới lúc rồi.


Tình nhân ở chung luôn cảm thấy vô cùng hạnh phúc, có thời khắc vui sướng, còn ngẫu nhiên ngọt ngào. Sở Thanh Phong và Cố Dao ở chung đã lâu, cảm giác mới mẻ đã qua, nhưng ngọt ngào vẫn còn, sinh hoạt ăn ý, hài hoà hạnh phúc, trạng thái trước mắt, thiếu chút nữa có thể coi như mỹ mãn. Sở dĩ nói thiếu chút nữa là vì giữa các nàng có một khe hở, Sở Thanh Phong đối Cố Dao sinh nghi, Cố Dao ở WC gọi điện cho ai đây? Chẳng lẽ Cố Dao là gian tế? Sở Thanh Phong không muốn tin tưởng, lại không khống chế đi hoài nghi cô, giống như trong lòng có một cái gai, làm cho người ta thật không thoải mái, muốn xem nhẹ muốn nhổ bỏ cũng không có cách nào, gai nhọn thường xuyên kích thích nàng, nàng khó chịu.
Ít nhất ở ngoài mặt, Sở Thanh Phong giả vờ, toàn bộ không có phát sinh qua, hai người hạnh phúc ngọt ngào ăn cơm tối xong, xem TV, hàn huyên, Cố Dao đi tắm, Sở Thanh Phong tọa trên ghế, hai mắt nhìn chằm chằm di động Cố Dao đặt trên bàn, suy nghĩ xuất thần, cũng không biết đang nghĩ cái gì. Qua hồi lâu, Sở Thanh Phong nhăn mặt, lắc lắc đầu, đứng lên đi vào phòng, xem chừng Cố Dao sắp tắm xong, nàng chiếu theo thường ngày, chuẩn bị giúp Cố Dao thổi tóc.
Cầm một cái khăn lông trắng tinh đứng ở cửa phòng tắm, Sở Thanh Phong im lặng chờ, theo động tác cắn môi, có thể nhìn ra được, trong đầu nàng nghĩ đến cái gì. Cửa phòng tắm "xoạch" một tiếng mở ra, Cố Dao trên người quấn khăn, đi ra khỏi lớp sương mù mờ ảo, tươi mát tú lệ, da thịt trắng noãn khi vừa tắm rửa xong như tiên nữ. Sở Thanh Phong ôn nhu sủng nịch cười, cùng Cố Dao mặt đối mặt đứng, thật tự nhiên giơ khăn phóng lên đầu Cố Dao, mềm nhẹ lau chùi.
Sắc mặt Cố Dao hồng nhuận, cũng không biết là bị sương mù hun đến hay là xấu hổ, nhìn thấy Sở Thanh Phong cười, cảm thụ được Sở Thanh Phong bảo vệ, lòng tràn đầy hạnh phúc, cô có rất nhiều lời muốn nói, lại không biết mở miệng thế nào, chỉ đành hóa thành một tiếng ôn nhu than nhẹ, có thể... Biểu đạt tình ý: "Tỷ tỷ..."
"Ừ..." Sở Thanh Phong chà lau không sai biệt lắm, lôi kéo Cố Dao đến bàn trang điểm ngồi xuống, để Cố Dao quay mặt về phía gương, chính mình cầm lấy máy sấy đứng sau lưng Cố Dao, ngón tay mềm nhẹ sượt qua mái tóc thật dài của Cố Dao, ngọn gió theo ngón tay di động, mắt lại theo gương nhìn biểu tình của Cố Dao, lơ đãng hỏi han: "Dao, sao tôi không nghe em nhắc đến bằng hữu? Tỷ như bạn thân hồi trung học, đại học chẳng hạn."
Cố Dao được Sở Thanh Phong săn sóc hầu hạ, rất là thoải mái, nghe Sở Thanh Phong hỏi như vậy, hơi lặng đi, kỳ thật phía trước Cố Dao rất nhiều lần nghĩ qua Sở Thanh Phong sẽ hỏi, mình nên trả lời ra sao, nhưng vẫn không nghĩ ra đáp án, cuối cùng Cố Dao quyết định nếu có thời cơ tốt, chính mình sẽ cùng Sở Thanh Phong công đạo rõ ràng. Sở Thanh Phong chưa hỏi, Cố Dao cũng dần dần buông xuống vấn đề này, như nhi đồng đánh mất phương hướng ở trong hạnh phúc, quá mức quên mình. Hiện giờ Sở Thanh Phong đột nhiên hỏi, cô sửng sốt, theo bản năng cúi đầu, ngón tay vô ý thức dây dưa, chậm chạp trả lời: "Từ nhỏ đến lớn em chuyển nhà thường xuyên, thời gian ở một chỗ cũng không dài, vì thế dần dần mất đi liên hệ..."
Yêu một người tất sẽ muốn hiểu rõ đối phương, không chỉ hiện tại còn có dĩ vãng, Sở Thanh Phong cũng không ngoại lệ, phía trước nàng sở dĩ luôn luôn nhịn xuống không hỏi, cũng là bởi vì biết rõ thân thế của Cố Dao, sợ cô không vui, hiện giờ lại vì lòng nổi gai, nhịn không được hỏi han. Nàng nghe Cố Dao trả lời, như cũ là không có kết luận gì, hoài nghi trong lòng chưa giải trừ, nhưng sinh ra một tia áy náy, thở dài một hơi, Sở Thanh Phong khinh nhu nói: "Không có việc gì, tôi chỉ nhàm chán hỏi một chút thôi."
Cố Dao cúi đầu trầm mặc một chút, một lần nữa ngẩng đầu, bắn ra nụ cười nhẹ nhàng, nói: "Bất quá nói đến thân nhau, thật đúng là có hai tỷ tỷ, sau này có cơ hội em sẽ giới thiệu mọi người nhận thức nhé."
"Ừ, tốt nhất!" Sở Thanh Phong vui mừng hồi đáp, ít nhất ở mặt ngoài là thế, nàng không phân tích được gì, nhưng đồng thời cảm giác được có chút ngọt ngào, nàng có điểm mâu thuẫn, ý thức được chính mình sợ là cũng hỏi không ra cái gì, dứt khoát từ bỏ. Kỳ thật không phải nàng hỏi không ra, chì là trước mắt nàng không có căn cứ 100%, lại sợ người trong lòng bị tổn thương, cho nên không dám hỏi. Vì thế nàng buông máy sấy xuống, cúi người hôn miệng Cố Dao, sau đó nói: "Đến phiên tôi đi tắm, sau đó chúng ta... Ngủ."
Chữ cuối cùng Sở Thanh Phong cắn âm vô cùng mạnh, không đợi Cố Dao phản ứng đã xoay người chạy đi tắm, kỳ thật là vì điều tiết không khí, cho nên cố ý. Cố Dao không biết, cô xem bóng lưng Sở Thanh Phong, sau đó quay đầu nhìn giường ngủ, sắc mặt dần dần đỏ lên, trong lòng thầm mắng không đứng đắn, nhưng khóe miệng cũng mang theo nụ cười ngượng ngùng hạnh phúc.
Hai người yêu nhau sống cùng nhau luôn cảm thấy thời gian trôi nhanh, một chút cũng không buồn bực, đó là bởi vì mỗi thời mỗi khắc đều có thể trở về nhà chờ đợi ai kia. Đây là trạng thái hiện giờ của Cố Dao, mà Sở Thanh Phong lại khó chịu, bởi vì lòng nàng mọc gai.
Sở Thanh Phong sáng sớm đều ở phòng làm việc không có đi ra, đến giữa trưa, nàng chủ động vào phòng Sở Thu, sau đó hai người ở bên trong thương lượng cái gì, tới giờ cơm trưa cũng chưa thấy đi ra. Cố Dao một mực yên lặng chú ý, không phải cô có tâm tư, chỉ do tâm buộc người trong lòng mà thôi, thấy Sở Thanh Phong không đi ra, sợ Sở Thanh Phong đói bụng, thấy người khác đều đi ra ngoài ăn, cô nhanh chóng để đũa xuống, gọi điện đặt thức ăn nhanh, sau đó trộm tiến vào phòng Sở Thanh Phong đặt trên bàn rồi mới an tâm ăn cơm, khổ tâm, đủ mệt, bất quá cô lại mừng rỡ thừa nhận. Ừ, ngốc tử hạnh phúc, đại khái là như thế đi.
Cũng không biết hai cha con họ Sở đã thảo luận chuyện gì, 2-3h chiều mới xong, Sở Thanh Phong trở lại phòng, thấy trên bàn có đặt cà mèn, không cần nghĩ cũng biết là ai, trừ bỏ Cố Dao thì không ai quan tâm nàng, vì thế khóe miệng vẽ ra một nụ cười, ấm áp sáng lạn, chỉ là... Duy trì không lâu, tiếp theo là thở dài cùng nhíu mày.
Từ cử chỉ của Sở Thanh Phong và Sở Thu, các tổ viên tổ trọng án đều nhận thấy có đại sự sắp xảy ra, bọn hắn chỉ không biết là cái gì, hơn nữa cũng không thể hỏi. 3h30 chiều, thị trưởng Trần Minh Ngôn và Cục trưởng Ngưu Kỳ Xương, còn có hai nữ tử xinh đẹp không biết tên đại giá quang lâm, những người này đi vào, cái gì cũng không nói, được Sở Thu cùng Sở Thanh Phong chiêu đãi, vội vội vàng vàng tiến vào phòng họp, thoạt nhìn rất thần bí.
Trong phòng họp, Sở Thanh Phong giảng giải thành quả hai ngày nay, ngày giờ cụ thể, Sở Thu rất vừa lòng gật đầu, Trần Minh Ngôn mở miệng nói: "Không tồi, ta không có ý kiến."
Tiếp theo là Diêu Thanh nói chuyện: "A, H thị quả nhiên là địa linh nhân kiệt, mấy nữ nhân ta biết đều không tồi, đều là nhân trung long phượng!"
Hai người thân phận lớn nhất mở miệng, tất cả tự nhiên thuận lợi thông qua, Trần Minh Ngôn nhìn xung quanh một cái, nói: "Như vậy... Đêm nay bắt đầu hành động đi!"
Cứ vậy đi, chiến dịch truy quét hắc đạo H thị đêm nay sẽ mở màn, những tên cầm đầu không ai bì nổi hung hăng càn quấy, không biết sẽ có vận mệnh như thế nào.
Thương nghị xong, các đại nhân vật cũng không rời đi, đêm nay bọn họ đều muốn là chỉ huy đứng phía sau, Sở Thanh Phong đi ra phòng họp, tuyên bố đêm nay hành động, nàng không nói rõ ràng là hành động gì, chỉ kêu toàn bộ đội viên đều lưu lại, cũng để mọi người báo tin cho thân nhân rồi tạm thời thu di động.
Cố Dao biết nguyên nhân chân chính, cô hoảng loạn, cô lo lắng Tàng Huyền Thanh sẽ bị liên luỵ...

Hỏi chút chơi: Mấy chế yêu thích môn học nào nhất? Tui: Toán (trừ HHKG), Hoá (trừ hữu cơ) :3
=================

Chương 98: Buồn bực

Đêm nay người trong cục cảnh sát rất nhiều, lại quỷ dị im lặng, không khí nghiêm túc ngưng trọng, trừ bỏ các đội viên tổ trọng án, các lãnh đạo phân bộ đều ở đây. Thị trưởng Trần Minh Ngôn tuyên bố đêm nay hành động, mọi người đang đợi tín hiệu bắt đầu.


Tuyệt đối là hành động lớn, cơ hồ xuất động toàn bộ cảnh lực, tụ tập ở tổ trọng án đều là các nhân vật phụ trách chỉ huy. Tổ trọng án luôn là nơi rất nhiều người muốn vào, bởi vì ở H thị, đại đại tiểu tiểu lãnh đạo đều xuất thân từ nơi này. Chỉ cần ở tổ trọng án hỗn 4-5 năm, khi xuất tổ tất nhiên đều làm quan to.
Phụ trách phân nhiệm vụ không phải Sở Thu, mà là Sở Thanh Phong, rất nhiều người loáng thoáng nhìn ra được, Sở Thu sắp thoái vị, Sở Thanh Phong kế vị, nhiều ít có điểm hiềm nghi, nhưng người có ý kiến cũng không nhiều vì, thứ nhất Sở Thu luôn luôn cương trực công chính, thứ hai năng lực của Sở Thanh Phong khiến tất cả bội phục.
Cố Dao và Trần Hy là ma mới, bị Sở Thanh Phong chia lìa, Trần Hy bị an bài đi hiệp trợ Chu Vân, Cố Dao bị an bài bên cạnh nàng, người khác nghĩ Sở Thanh Phong chuẩn bị nuôi cấy Cố Dao, vì thế hâm mộ nhìn về phía Cố Dao, Sở Thanh Phong lập tức thăng nhiệm tổ trưởng, Cố Dao lấy thời gian ngắn nhất, cùng Sở Thanh Phong quan hệ tốt nhất, nước lên thuyền lên. Dưới những ánh mắt này, Cố Dao có điểm khó chịu, ở mặt ngoài lại giả vờ như không có gì, hiện tại đáp lại thế nào đều không đúng, yên lặng tốt hơn. Sở Thanh Phong an bài như vậy, thật sự chỉ là tư tâm, mục đích của nàng, cũng chỉ có bản thân nàng biết được.
Sở Thanh Phong ở trên đài giảng, Trần Minh Ngôn, Sở Thu, Diêu Thanh cùng Đạm Đài Yên mấy đại nhân vật liền im lặng ngồi nghe không có một tia diễn cảm, không có bất kỳ người nào nhìn ra bọn họ rốt cuộc suy nghĩ cái gì, quả nhiên làm thượng vị giả quen rồi, trở nên cao thâm khó lường.
Đến 8h tối, Sở Thanh Phong nhìn đồng hồ đeo tay, sau đó dò hỏi mấy đại nhân vật, vài vị kia nhìn nhau, đều là trầm ổn gật đầu, ánh mắt Sở Thanh Phong đột nhiên sắc bén lên, nhìn xung quanh, ra lệnh: "Toàn thể nhân viên, bắt đầu hành động!"
Đêm nay nhất định không an tĩnh, có thể đoán được H thị sẽ bởi vì chiến dịch truy quét, từ hắc đạo đến bạch đạo đều bị tẩy bài lần nữa. Đại đa số không biết, hành động cực kỳ bí mật, chỉ có vài đại nhân vật biết, các nhân viên tham gia hành động đều bị điều đi trước, lấy lý do tập huấn diễn luyện tập trung một chỗ, sau đó mới để những người đó biết mục đích thật sự, cho nên ở giới hắc đạo trừ bỏ Thanh Liên Hội có quan hệ với Trần Minh Ngôn, các tổ chức khác đều chưa biết bất cứ tin tức gì. À, đúng rồi, còn có Đổng Duệ Triều nhờ quan hệ gia tộc, được Diêu Thanh chỉ điểm chạy mất.
Nguyên bản là đệ nhất mục tiêu Tàng Huyền Thanh, lúc này đang an nhàn trong nhà, hào hoa thoải mái trên ghế sa lon, nằm nghiêng, đầu đệm trên đùi Mộ Dung Phỉ híp mắt suy nghĩ, hưởng thụ Mộ Dung Phỉ ngón tay non mịn xoa huyệt Thái Dương.
Mộ Dung Phỉ im lặng lãnh khốc, vẻ mặt của nàng cho tới bây giờ không hoà nhã dễ gần, vĩnh viễn lạnh băng băng, nhưng bề ngoài xinh đẹp vẫn khiến nàng thoạt nhìn giống Tinh Linh, duy nhất có thể thấy được ôn nhu, có lẽ là khi nàng xem Tàng Huyền Thanh.
Hôm nay Tàng gia bất đồng ngày xưa, phòng khách không còn người ngẫu nhiên đi tới đi lui tuần tra. Trần Minh Ngôn đã thông tri Tàng Huyền Thanh, cho nên Tàng Huyền Thanh cũng sớm chuẩn bị kỹ càng, khu trục đại bộ phận bảo vệ, chỉ để lại mấy đại hán coi cửa. Cẩn thận thì cẩn thận, Tàng Huyền Thanh không khinh thường, bọn họ ở cách đó không xa, tùy thời một cú điện thoại, có mặt trong vòng 10 phút.
Địa bàn bên ngoài Thanh Liên Hội cũng an bài chu đáo, bộ phận cần bỏ qua, cô sẽ không tìm hiểu, tùy ý bọn hắn kết cục thế nào. Đương nhiên, những ai bị cô bỏ qua, đều là người ở tầng dưới chót Thanh Liên Hội, cho dù bị bắt cũng không uy hiếp được căn cơ của Thanh Liên Hội, liên quan quá lớn, không thể không bảo toàn. Nơi kinh doanh xịn nhất – Bóng Đêm, đêm nay vẫn buôn bán bình thường, chỉ là rất nhiều điều phạm quy đều bị ẩn giấu, biến thành quán bar đứng đắn. Kỳ thật theo lẽ thường, Bóng Đêm tạm dừng buôn bán là thỏa đáng nhất nhưng lại không thể. Nếu nói là sợ, thì trông rất giả. Đến lúc đó, nói Thanh Liên Hội không biết bất cứ tin tức gì, cũng sẽ không có người tin tưởng, vì thế vẫn là giả bộ một chút.
Tàng Huyền Thanh híp mắt, trong lòng buồn bực, nếu cô an toàn vượt qua đêm nay, sau này đi tới đâu tính tới đó vậy. Hết thảy tới rất vội vàng, đến nỗi hiện tại có điểm mê man, từ nhỏ đến lớn sinh trưởng ở gia đình hắc đạo, mặc dù nói cần tẩy bài nhưng nó không đơn giản như thuận miệng nói, cô còn nghĩ không ra, tắm trắng xong thì làm gì tiếp đây?
Vốn tâm tình có điểm tao Tàng Huyền Thanh, vừa lúc chống lại hai tròng mắt Mộ Dung Phỉ, trong đó ẩn chứa 100% chuyên chú không có một tia tạp chất, kỳ thật cũng không có quá nhiều cảm tình, nhưng chỉ bằng sự chuyên chú này khiến cho tâm tình Tàng Huyền Thanh chỉ một thoáng hảo lên, được một người đối đãi như thế, cảm giác thật tốt, hơn nữa người này đối ai cũng là lãnh mạc, duy nhất trừ mình ra, được độc sủng, thật sự là quá khéo.
Tàng Huyền Thanh sinh ra cảm tưởng hoàn toàn nắm một người trong tay, hai mắt lóe tinh quang, cô đột nhiên bắt được cổ tay Mộ Dung Phỉ ở huyệt Thái Dương, mảnh khảnh mang theo hơi lạnh. Nắm chặt ngón tay, ánh mắt xâm lược đối diện Mộ Dung Phỉ. Mộ Dung Phỉ tựa hồ chỉ thoáng kinh ngạc, nhãn cầu cực kỳ bé nhỏ bỗng nhúc nhích, liền không phản ứng, hai người bốn mắt nhìn nhau không nói gì.
Tình nhân trong mắt hoá Tây Thi, Tàng Huyền Thanh thấy Mộ Dung Phỉ lãnh khốc thật đáng yêu, cô kéo ngón tay Mộ Dung Phỉ tới bên môi, sau đó khẽ mở, ngậm vào, đầu lưỡi linh hoạt cuốn lên.
Cảm giác Tàng Huyền Thanh cho Mộ Dung Phỉ rất mãnh liệt, đầu lưỡi cuốn chặt, trơn mềm, nhưng hữu lực... Không người nào bình tĩnh được, tim Mộ Dung Phỉ đập gia tốc, hai mắt nhìn chằm chằm Tàng Huyền Thanh càng thêm nhiệt liệt.
Chú ý tới ánh mắt Mộ Dung Phỉ biến hóa, khóe miệng Tàng Huyền Thanh gợi lên, ánh mắt cũng híp, một hương vị yêu nghiệt du nhiên nhi sinh, tựa hồ là rất hài lòng Mộ Dung Phỉ biến hóa. Tàng Huyền Thanh tay kia cũng không nhàn rỗi, ngón tay ngọc ngà nhẹ nhàng phóng lên môi Mộ Dung Phỉ giống họa bút miêu tả thần tuyến xinh đẹp, mềm nhẹ mở đôi môi nàng, đầu ngón tay chạm nhẹ hàm răng, không cần cô nói nhiều, thông minh lanh lợi Mộ Dung Phỉ liền học theo bộ dáng của cô dùng cái lưỡi linh hoạt cuốn ngón tay vào.
Cửa phòng khách mở rộng, hai nữ nhân bất bình thường, ở trên ghế sa lon ái muội ngoạn ngón tay, hên là bảo vệ đều bị điều đi, bằng không... Ai chịu nổi hương diễm tu nhân...
Ở góc xó khác, Lâm Tử Vận đứng trên ban công ngắm nhìn cảnh đêm phồn hoa, ánh mắt sâu thẳm, điếu thuốc giáp ở trong tay, sương khói mờ ảo bay lên. Cô biết hút thuốc nhưng không nghiện, chỉ có lúc phiền lòng mới có thể ngẫu nhiên trừu một hai cái. Từ khi thành đôi với Diệp Tuệ Linh, đây là lần đầu tiên cô hút thuốc.
Tuy rằng Diệp Tuệ Linh cũng không cấm, nhưng Lâm Tử Vận vẫn rất tự giác không hút thuốc, cô hi vọng mình ở trong lòng Diệp Tuệ Linh là tốt đẹp, cô coi trọng nó đã biểu hiện rõ rệt cô yêu Diệp Tuệ Linh còn hơn bản thân mình.
Lúc này hút thuốc, cũng chính là bởi vì hành động đêm nay, Tàng Huyền Thanh đã sớm thông báo cho cô chuyện này, hơn nữa cấm cô quản, kêu cô đừng liên hệ bất cứ ai trong Thanh Liên Hội, chờ chuyện này đi qua. Cô biết Tàng Huyền Thanh muốn tốt cho cô, nhưng điều này lại khiến cô càng lo lắng, thân ở bên ngoài, càng không thể biết rõ tình hình, không biết đêm nay Tàng Huyền Thanh bên kia có xảy ra vấn đề hay không.
Diệp Tuệ Linh im lặng đứng ở ban công, nhìn điếu thuốc trong tay Lâm Tử Vận, cũng không kinh ngạc quá nhiều, kỳ thật nàng gặp qua Lâm Tử Vận hút thuốc chỉ là Lâm Tử Vận không biết. Thông thường Lâm Tử Vận ở trước mặt nàng, luôn biểu hiện ôn nhu hiền lành, nhưng đó không phải điều Diệp Tuệ Linh muốn, nàng biết Lâm Tử Vận hoàn toàn là vì nàng, nhưng nàng càng cần cô không hề giấu giếm.
Thấy Lâm Tử Vận hút thuốc, mình đứng lâu như vậy, cũng không phát giác, Diệp Tuệ Linh không cần nghĩ cũng biết Lâm Tử Vận có tâm sự. Nếu là thường ngày, Lâm Tử Vận luôn đặt ánh mắt lên người nàng, thật giống như nàng là trân bảo duy nhất trên thế giới.
Diệp Tuệ Linh nhẹ nhàng đi qua, từ sau lưng Lâm Tử Vận vươn tay, bao trùm bàn tay cô, hai ngón tay lấy đi mẩu thuốc của Lâm Tử Vận, sau đó chậm rãi phóng lên môi mình...
Lâm Tử Vận hoảng sợ, đột nhiên bừng tỉnh, quay đầu nhìn, phát giác là Diệp Tuệ Linh, giống như phản xạ có điều kiện, liền lộ ra nụ cười ôn nhu nhất, nhìn Diệp Tuệ Linh đưa thuốc lên môi có chút kinh ngạc, chẳng lẽ Diệp Tuệ Linh biết hút thuốc? Sao mình không biết?
Chờ Diệp Tuệ Linh rít một hơi, ho khan, Lâm Tử Vận mới biết Diệp Tuệ Linh quả nhiên như mình nghĩ, chị ấy là cô gái tốt không hút thuốc, cô không biết vì sao nàng phải thử. Xem nàng nhíu mày, hẳn là không thích mùi thuốc lá đi?
Lâm Tử Vận đoạt đi mẩu thuốc trên tay Diệp Tuệ Linh gọn gàng nhét vào chậu hoa, sau đó vỗ nhẹ lưng Diệp Tuệ Linh, nói: "Tuệ Linh tỷ tỷ, chị cần gì phải thử, hút thuốc không tốt."
Diệp Tuệ Linh ho khan, quả nhiên nàng không thích mùi khói thuốc, nghe Lâm Tử Vận nói, nàng trừng mắt liếc, hỏi ngược lại: "Em cũng biết hút thuốc không tốt?"
Ha! Tiểu nữ nhân nghịch ngợm. Lâm Tử Vận xem Diệp Tuệ Linh, trong lòng trừ bỏ thích chỉ còn lại yêu, trước mặt Diệp Tuệ Linh, cô vĩnh viễn đều thỏa hiệp và yếu thế, cam chi nhược di, xin lỗi cười cười, khuyên nhủ: "Kỳ thật em rất ít hút thuốc cũng không có nghiện thuốc, sau này sẽ không."
Diệp Tuệ Linh nhăn mặt, nàng không cần cam đoan, nếu là người khác, nàng có lẽ không thể nhân nhượng, nhưng đối với nữ nhân nơi chốn làm nàng lưu tâm, nàng lại nguyện ý nhận việc hút thuốc của cô, nàng cần Lâm Tử Vận nói ra phiền nhiễu trong lòng hơn, giữa tình nhân, nếu chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu, thì không phải hoàn mỹ.
Sóng vai với Lâm Tử Vận đứng ở ban công nhìn ra xa, nàng hỏi: "Em... Có phải có tâm sự không?"
Lâm Tử Vận lẳng lặng nhìn thoáng qua Diệp Tuệ Linh, chuyện này không thể cùng Diệp Tuệ Linh nói, hơn nữa Diệp Tuệ Linh cũng không thích nghe mình và Thanh Liên Hội liên luỵ đi? Áp chế buồn bực xuống đáy lòng, tỏ vẻ thoải mái cười một cái: "Em có tâm sự gì, công tác luôn luôn thuận lợi, hơn nữa có thể đứng bên cạnh chị, em rất là vui vẻ, chỉ là vừa rồi chị đi tắm, em hơi buồn, cho nên đi ra hít thở không khí thôi."

Vì không cho Diệp Tuệ Linh hỏi tiếp, Lâm Tử Vận lấy cớ mình muốn đi tắm rửa, ly khai ban công. Diệp Tuệ Linh nhìn Lâm Tử Vận, thở dài một hơi, nữ nhân đáng ghét, thật là làm cho người ta vừa yêu vừa hận, nhưng mình lại yêu em ấy mới chết. Chỉ có thể tiếp tục chậm rãi mài hợp, đạt tới lý tưởng mình muốn. Xem nào, Diệp Tuệ Linh có ý nghĩ này, hẳn là đã quyết định cùng Lâm Tử Vận trường kỳ cùng một chỗ rồi.
Tàng Huyền Thanh và Mộ Dung Phỉ, còn Diệp Tuệ Linh và Lâm Tử Vận, hai cặp đôi đang tốt đẹp ở chung, Cố Dao và Sở Thanh Phong ở tiền tuyến, bởi vì hành động cực kỳ bí mật, chuẩn bị cũng cực kỳ hoàn thiện, đêm nay nhất định sẽ đại thu hoạch.
Các đầu mục sớm bị định là phản động, một đám một đám sa lưới, hắc đạo H thị cũng nên tới thời gian tuyệt vận. Như lời Diêu Thanh nói với Đạm Đài Yên, H thị sau này sẽ không cho phép xã hội đen tồn tại, nếu các đoàn thể nhỏ chứa rải rác, cũng ở trình độ cho phép.
Đạm Đài Yên nhẹ nhàng nhíu mày có chút đáng yêu, Diêu Thanh ảm đạm cười: "Vì giai đoạn hiện tại không có biện pháp khống chế. Hơn nữa khuyết thiếu nó cũng thật phiền toái, tỷ như CLB đêm, không có những người này, ai tới giữ gìn trật tự đây? Cảnh sát không có tinh lực cũng không rảnh rỗi, mỗi ngày đi nhìn chằm chằm."

Tính từ đầu truyện:
Round 3: Tàng Huyền Thanh vs. Sở Thanh Phong
Round 1: Tàng Huyền Thanh vs. Diêu Thanh

==================

Chương 99: Nhiệm vụ chưa trọn vẹn

Chính phủ có được năng lượng khổng lồ giống như một con sư tử nằm ngủ, một khi nó tỉnh lại thì sẽ không thể ngăn cản, bên đối kháng đều bị dễ dàng phá hủy. Mặc kệ H thị phản động bình thường có bao nhiêu hung hăng càn quấy, không ai bì nổi, đối mặt hành động truy quét lần này, cũng chỉ có thể thúc thủ chịu trói, ý niệm phản kháng đều là người si nói mộng mà thôi. Cho nên kết quả tự nhiên không cần nói nhiều.
Hành động tiến hành đến 10h tối, Sở Thanh Phong dựa vào một chiếc xe cạnh vệ đường, lẳng lặng nhìn các đội viên đè nặng từng người đi tới, toàn bộ đều bị trùm đầu, xem như kế hoạch toàn thắng, cũng chưa từng gặp chống cự, trừ bỏ mấy kẻ vọng tưởng bỏ chạy, đều thành thành thật thật bị bắt. Bất quá, lần này là dùng toàn bộ cảnh lực, hơn nữa đều trang bị vũ khí, ngay cả vũ cảnh cũng xuất động, nhìn thấy hình thức này, chỉ cần nếu không muốn chết, không người nào gan dám chống cự.
Sở Thanh Phong từ bộ đàm nghe được các tiểu tổ truyền tới tin chiến thắng, trong lòng có chút vui sướng, nhưng vẫn còn một lá chắn, thì phải là Thanh Liên Hội, bây giờ các bang phái H thị đều sa lưới pháp luật, nhưng Thanh Liên Hội lại một chút việc đều không có. Điều này làm cho Sở Thanh Phong phi thường không thích, kỳ thật người nào cũng biết, giới hắc đạo H thị lấy Thanh Liên Hội vì chủ, cấp trên mệnh lệnh nàng không thể động, sự kỳ quặc trong đó nàng không biết, nhưng cũng là không thể nề hà. Sở Thanh Phong cau mày, âm thầm trầm ngâm.
Cố Dao nhét tội phạm vào xe cảnh sát, sau đó quay đầu tìm tòi liếc mắt xem Sở Thanh Phong, liền đi tới, nghiêm túc đưa tin: "Đội phó, toàn bộ nhân viên ở CLB Phi Cực đều bị tóm gọn không sót."
Sở Thanh Phong đang cân nhắc Thanh Liên Hội nhất thời không có chú ý tới Cố Dao lại đây, nghe Cố Dao nói, nàng sửng sốt nhìn Cố Dao một hồi mới gật gật đầu: "Ừ, để các đội viên phụ trách áp giải đem những này người về cục cảnh sát."
"Vâng." Cố Dao thu được mệnh lệnh lập tức hành động, cô xoay người chạy giúp Sở Thanh Phong làm ống loa, sau đó trở lại bên người Sở Thanh Phong, im lặng đứng ở một bên. Sở Thanh Phong cau mày đứng tại chỗ, trong mắt như có vẻ suy tư, cũng không biết nàng suy nghĩ cái gì.
Cố Dao phát hiện vẻ mặt Sở Thanh Phong như thế, cô nhìn xung quanh một chút thấy không ai tới gần nơi này, liền tới gần một chút, nhẹ giọng hỏi: "Tỷ tỷ, chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, sao chị lại có biểu tình lo âu đó?"
Thuộc hạ không nên đối lãnh đạo đưa ra vấn đề như vậy, mà Sở Thanh Phong và Cố Dao quan hệ cũng không tầm thường, hơn nữa theo Cố Dao xưng hô Sở Thanh Phong tỏ rõ, những lời này dùng thân phận tư nhân hỏi.
Nghe Cố Dao hỏi những lời này, Sở Thanh Phong ngẩng đầu nhìn Cố Dao, ánh mắt kia dường như có điểm xem kĩ lại trầm mặc không trả lời cô. Cố Dao mất tự nhiên, nhất thời không thể đoán được ánh mắt kia bao hàm ý tứ gì, chỉ là theo bản năng cảm thấy lúc này Sở Thanh Phong tựa hồ không giống bình thường.
Một lát sau, Sở Thanh Phong mới thu hồi ánh mắt, lắc lắc đầu cười lạnh nói: "Trọn vẹn? A, không! Còn có Thanh Liên Hội đâu!"
Lúc nhắc tới Thanh Liên Hội, hai mắt Sở Thanh Phong phát ra một tia lạnh lẽo, Cố Dao nghe xong, không biết ứng đối thế nào, hùa theo không phải, phản đối càng thêm không phải, vì thế đành phải trầm mặc. Trong lúc nhất thời, giữa hai người yên tĩnh trở lại, ai cũng không nói gì thêm. Sở Thanh Phong tiếp tục suy tư, không chịu từ bỏ vấn đề này.
Sở Thanh Phong và Cố Dao suy nghĩ, không phát giác đối diện có một chiếc xe màu đen, hai đạo mục quang đang xem các nàng. Đạm Đài Yên thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Diêu Thanh bên cạnh hỏi: "Thanh, đêm nay không sai biệt lắm đã xong, có phải nhiệm vụ của chúng ta cũng xong luôn?"
Diêu Thanh nghe Đạm Đài Yên nói, thu hồi ánh mắt từ Sở Thanh Phong và Cố Dao, quay đầu ôn nhu nhìn Đạm Đài Yên, hơi híp mắt, cười mị nhẹ giọng nói: "Không, chúng ta còn phải đi gặp một người, người này tuy rằng bởi vì nhờ nhi tử Trần lão quỷ, tránh được một kiếp, nhưng tất phải gặp một chút mới được, như vậy thì nhiệm vụ của chúng ta mới tính là viên mãn hoàn thành, tôi cũng không muốn sau này xuất hiện phiền toái gì, bị lão phật gia của em bắt lấy không bỏ. Hừ, ba vị lão nhân gia không ai nhường ai, ở giữa cân bằng cũng muốn tôi cân nhắc, đối với người khác mà nói có lẽ là quang vinh lớn lao, nhưng tôi không muốn."
Nghe Diêu Thanh nói, Đạm Đài Yên cũng không còn hứng thú hỏi rốt cuộc là người nào, chính là cảm thấy có điểm áy náy, nếu không bởi vì mình, Diêu Thanh cũng không cần bị ba lão nhân buộc làm việc, chỉ có nàng mới biết được Diêu Thanh có năng lực đáng sợ thế nào, có thể nói là trên thế giới này, nếu Diêu Thanh không phải tự nguyện, không có bất cứ người nào có thể ép cô làm việc. Đạm Đài Yên nhẹ giọng nói: "Thanh, thật xin lỗi, đều là bởi vì em..."
"Hư!" Đạm Đài Yên chưa nói xong đã bị Diêu Thanh đè ngón tay ngọc yên nhiên vô cùng lên môi, nói: "Giữa chúng ta không cần nói những lời này, chỉ cần là Đạm Đài Yên em, bất kể là cái gì, tôi đều cam tâm tình nguyện."
"Thanh..." Nghe cô nói, Đạm Đài Yên cảm giác tim mình run lên một cái, được tình nhân như thế, còn có thể cầu gì nữa đâu, trên thế giới này không có thứ gì so với Diêu Thanh càng đáng giá nàng quý trọng.
Bên trong xe, Diêu Thanh cùng Đạm Đài Yên hai người đang ngọt ngào diễn tố, Sở Thanh Phong lúc này cũng hạ quyết định, ánh mắt lợi hại, đi hai bước, lớn tiếng ra lệnh: "Tập hợp!"
Trừ bỏ những ai phụ trách áp giải phạm nhân, những người còn lại đều ở chỗ này, Sở Thanh Phong là tổng chỉ huy, nàng chưa tuyên bố giải tán, tự nhiên không người nào dám đi trước. Dựa theo dự định, tiểu tổ hoàn thành xong, tất cả mọi người thư giãn, đợi Sở Thanh Phong hạ lệnh giải tán, lúc này nghe được Sở Thanh Phong ra lệnh đều tưởng là sắp giải tán, vì thế động tác thật nhanh chóng đứng trước mặt Sở Thanh Phong, lẳng lặng chờ đợi mệnh lệnh. Thế nhưng Sở Thanh Phong không phải tuyên bố giải tán, mà hạ một mệnh lệnh khác, đến Tàng gia bắt lão đại Thanh Liên Hội – Tàng Huyền Thanh!
Mọi người đều cả kinh, dựa theo dự định không có hạng mục này, cảm thấy có chút nghi hoặc, mà Cố Dao cũng kinh hãi không thôi, đúng là vẫn không có cách nào tránh khỏi, chỉ hy vọng...
Kỷ luật nghiêm minh, dưới ánh mắt nghiêm khắc của Sở Thanh Phong, không ai dám đưa ra nghi vấn, ngừng lại một hồi, nhất tề lên tiếng "vâng." Nhanh chóng lên xe, chuẩn bị chạy đến Tàng gia, bắt Tàng Huyền Thanh! Chờ đợi toàn bộ lên xe, Sở Thanh Phong quay đầu lại nhìn Cố Dao, thanh âm mềm nhẹ nói: "Lên xe đi."
Cố Dao trong lòng lo lắng, trên mặt cũng không dám biểu hiện, chua xót chỉ có tự mình biết, trên mặt cũng một bộ bình tĩnh, gật gật đầu, theo Sở Thanh Phong lên xe.
Diêu Thanh và Đạm Đài Yên đưa mắt nhìn Sở Thanh Phong dùng sức gió rời đi, hai người im lặng ngồi một hồi, Diêu Thanh khởi động xe, thanh âm ôn nhu như nước nói: "Tốt lắm, hết kịch vui rồi, chúng ta nên đi gặp người kia thôi."
Đạm Đài Yên nhíu mày, trông rất khả ái, nghi hoặc hỏi: "Ai?"
Diêu Thanh gợi lên khoé miệng, nhẹ giọng nói: "Thủ lĩnh Thanh Liên Hội... Tàng Huyền Thanh!"
Ở Tàng gia, Tàng Huyền Thanh đỏ bừng mặt, hai tròng mắt ngập sương mù, nằm ngửa trên giường, chăn theo vóc dáng lồi lõm của Tàng Huyền Thanh mà phập phồng, thoạt nhìn vô hạn ái muội dẫn người mơ màng hết lần này đến lần khác. Bên cạnh cô tự nhiên là Mộ Dung Phỉ, chỉ thấy mặt nàng đồng dạng mang theo đỏ ửng, hai mắt chuyên chú nhiệt liệt nhìn chăm chú vào Tàng Huyền Thanh, trong đó bao hàm mãnh liệt đến nỗi Tàng Huyền Thanh cảm giác rõ ràng, cô xoay đầu lại xem Mộ Dung Phỉ, sau đó cực kỳ vui vẻ "khanh khách" cười không ngừng, hiện rõ tư thái vô cùng yêu mị.
Xem tình hình này không cần nghĩ cũng biết các nàng mới làm chuyện "đen tối", cả hai tựa hồ còn đầy đủ thể lực, tiếp tục làm xong chuyện tốt, giờ khắc này di động của Tàng Huyền Thanh đặt trên bàn trang điểm vang lên, chỉ một thoáng Tàng Huyền Thanh thu hồi ý cười, nháy mắt đã thay dáng vẻ bình tĩnh lợi hại, có thể thấy được tâm chí cô kiên định cùng lãnh khốc. Mộ Dung Phỉ cũng biết đêm nay là thời kỳ quan trọng, mỗi một bước đều rất trọng yếu với Tàng Huyền Thanh, không cần Tàng Huyền Thanh nhiều lời, nàng đã xuống giường, không thèm mặc quần áo, cứ như vậy đi đến bàn trang điểm, tuyệt không biết e lệ rụt rè là gì.
Tàng Huyền Thanh từ phía sau nhìn eo Mộ Dung Phỉ tinh tế thon thả, cặp mông nhỏ mềm mại đầy đặn, híp mắt, đầu lưỡi liếm láp thần tuyến, tư thế đó, một chút cũng không che giấu dục vọng trong lòng. Mộ Dung Phỉ thần sắc lạnh lùng, cầm di động đưa cho Tàng Huyền Thanh.
Tàng Huyền Thanh nhận lấy, chuông điện thoại vang không ngừng, cô không vội bắt, mà là khuynh thân hôn Mộ Dung Phỉ, hung hăng hút một hơi, mới buông ra bắt máy.
"Nói!" Tàng Huyền Thanh tiếp điện thoại, nghe tiếng thở dốc dồn dập, chỉ một hồi liền có hồi đáp: "Đại tiểu thư, chuyện ngài phân phó ta đã làm thỏa đáng, viên đạn bắn giữa tim Phạm lão, hẳn phải chết không thể nghi ngờ!"
Nghe được câu này, khoé miệng Tàng Huyền Thanh vẽ ra một nụ cười, càng lộ vẻ quyến rũ, khen: "Ừ, làm tốt lắm, khổ cực ngươi... Trần Dương, ngươi không có bị thương đi."
Gọi điện thoại tới đúng là Trần Dương, hắn vâng lệnh Tàng Huyền Thanh giắt súng ngắm thừa lúc hỗn loạn bắn chết Phạm lão, lúc này hoàn thành nhiệm vụ, bảo đảm chắc chắn mình không bị theo dõi, trước tiên liền gọi điện báo cho Tàng Huyền Thanh.
"Đại tiểu thư yên tâm, sau khi cảnh sát lên bờ, ta ở ngoài 800 thước thừa dịp ra tay, vừa hạ thủ liền rút lui, cũng không có bị thương, hơn nữa lúc ấy xảy ra hỏa hoạn, trường hợp cực kỳ hỗn loạn, tin tưởng hẳn là không ai chú ý tới ta."
Cúp máy Tàng Huyền Thanh một lần nữa nằm ngửa, trong lòng có chút buông lỏng, sở dĩ cần mạo hiểm kêu Trần Dương đi bắn chết Phạm lão, cũng là bởi vì nếu Phạm lão bị nắm, rất có thể sẽ cung xuất Thanh Liên Hội là đầu nậu duy nhất giao dịch thuốc phiện, nếu là như thế cũng chỉ có thể bắn chết mới an tâm được, mà mấy lão đại khác tuy rằng cũng biết, nhưng nếu bọn hắn còn lo lắng cho tính mạng của người nhà, hẳn là sẽ không cung ra bản thân. Quan trọng nhất là mình luôn luôn cẩn thận, không bị người ta nắm chứng cớ xác thực. Đến tận đây Tàng Huyền Thanh mới yên tâm, bất quá lúc này còn cần thận trọng.
Mộ Dung Phỉ im lặng ngồi ở mép giường hơi nhíu mày, tựa hồ do dự cái gì, một tay sờ soạng quần áo, trong túi áo, đúng là thiết bị định vị siêu nhỏ, một lát sau, ánh mắt nhất định, xoay đầu lại đang muốn cùng Tàng Huyền Thanh nói cái gì, một thanh âm vang lên: "Đại tiểu thư, một đám cảnh sát xông tới, chúng tôi ngăn không được!"
Tàng Huyền Thanh nghe nói như thế, ánh mắt hiện lên một đạo quang mang lợi hại, cười lạnh nói: "A, ta biết không dễ qua như vậy mà!" Lời này không biết là tự giễu hay tức giận người khác quấy rầy nhã hứng của cô.
Mộ Dung Phỉ thu hồi lời muốn nói, hai người không vội mặc vào xiêm y, trên người cả hai không hề thấy vẻ khẩn trương nào, cũng không biết có phải đã có phương pháp ứng đối, có lòng tin tưởng.
Chương 100, số đẹp, cả đám sáp lá cà :3
===================

Chương 100: Giằng co

Sở Thanh Phong tự tiện quyết định đi Tàng gia bắt Tàng Huyền Thanh trước, cũng không có hướng thượng cấp xin phép, bởi vì nàng biết nếu báo lên kết quả sẽ chỉ có một, chính là lập tức bị bác bỏ, nàng nghĩ, không bằng chính mình dao sắc chặt đay rối, trảo Tàng Huyền Thanh trở về, sau đó lập tức tiến hành thẩm vấn, thậm chí lấy ra những án kiện có liên quan tới Tàng Huyền Thanh, đến lúc đó mặc kệ thượng tầng muốn bảo trụ Tàng Huyền Thanh thế nào cũng sẽ không đơn giản như vậy.
Sở Thanh Phong ra khỏi thành phố, đi vào vùng ngoại ô, nhập vào đường cao tốc, càng chạy nhanh, lửa giận trong lòng Sở Thanh Phong càng tăng lên, quyết tâm đi bắt Tàng Huyền Thanh về quy án càng thêm kiên định, sớm có nghe thấy con đường này là do Tàng gia bỏ vốn, cũng không biết bọn họ làm sao được phê duyệt, nghĩ đến người khác dựng đường là vì tạo phúc xã hội, Tàng gia ngược lại, mở đường sử dụng riêng, thật sự rất... Trong lòng người Tàng gia rốt cuộc có còn quốc gia, có còn nhà nước hay không! Ai cũng không thể nhẫn!
Đường thẳng tắp chạy về phía trước, nơi cuối cùng là Tàng gia, lúc này chính là đêm khuya, Tàng gia dưới ngọn đèn công suất cao, có vẻ đồ sộ, đặc biệt tại vùng ngoại thành u tĩnh, bốn phía đều là đất bằng. Tàng gia không có khoa trương giống tòa thành, nhưng vẫn còn hơn phú hào biệt thự, to đến thái quá rồi. Dù sao Sở Thanh Phong xem ra, thật sự thái quá đến cực điểm!
Bảo vệ hai bên cổng thấy xe lại đây, cảnh giác cách lưới sắt trông qua, hai mắt hung tợn, hơn nữa âu phục đen thống nhất, thoạt nhìn cũng đủ kinh sợ người, nhưng gặp được Sở Thanh Phong, cảnh sát đặc biệt có gan đối lập lưu manh mà nói, một chút hiệu quả cũng không có, ngược lại là càng kích thích bọn hắn ngẩng cao đầu.
Hai mươi mấy nhân viên cảnh sát dưới sự dẫn dắt của Sở Thanh Phong, ngăn ở đại môn thoạt nhìn có chút đông đúc, hai gã đại hán cau mày, trên mặt có lo lắng, nhưng không hề thất kinh, nghĩ đến Tàng Huyền Thanh sớm dự đoán được tình huống này, an bài hết thảy. Kỳ thật rõ ràng có thể nhìn ra Sở Thanh Phong là ai, nhưng một trong số đó cũng rất chuyên nghiệp trang thuần làm cho người ta xem, hỏi: "Các ngươi là ai, đến nơi đây làm gì?" Một gã khác thừa lúc này, làm bộ lơ đãng quay lưng đi, giơ bộ đàm trong tay lên.
Đi tuốt đằng trước Sở Thanh Phong mắt sắc, không để ý đến bảo an giả bộ tinh khiết, một tay lấy ra thẻ căn cước, tay kia móc súng lục ra, mạnh mẽ vang dội trực tiếp chỉ vào tên vừa định mật báo, nói: "Cảnh sát đây! Buông bộ đàm xuống cho tôi! Mở cửa ra!"
Bề ngoài thoạt nhìn như lãnh mỹ nhân Sở Thanh Phong, một khi ngoan tuyệt lên thì tư thế cũng là vượt trội nam tử, chả trách nàng là thần tượng của rất nhiều đàn em.
Tàng Huyền Thanh đã sớm an bài thỏa đáng, cho nên hai gã bảo vệ cũng là cực lực phối hợp, cũng không phản kháng, thành thành thật thật mở cổng. Cảnh sát liền nối đuôi nhau mà vào, Sở Thanh Phong còn đặc biệt phái ra ba vị nam nhân viên trông chừng bọn hắn, thuận tiện trông cửa, để ngừa có người bỏ trốn.
Sở Thanh Phong cho là mình không lộ chút sơ hở, nhưng không biết camera xung quanh Tàng gia đã sớm quay lại hết thảy, hơn nữa thông tri Tàng Huyền Thanh.
Sở Thanh Phong dẫn theo một đám người vào trong, càng đi trong lòng càng nổi lửa, Tàng gia rốt cuộc bao lớn, xung quanh đều là đèn công suất cao, sáng chói hệt như ban ngày, lại nhìn kiến trúc, nơi này rốt cuộc hoa hết bao nhiêu tiền, mỗi ngày lãng phí bao nhiêu tiền điện, phải làm bao nhiêu chuyện thương thiên hại lí, mới có thể có nhiều của cải như thế?
Sở Thanh Phong nghĩ đến đây, trong lòng thật không thoải mái, những người khác đâu, trong mắt đều lộ ra hâm mộ. Sắc mặt Sở Thanh Phong càng ngày càng lạnh đi tới đi lui, dừng lại, nhìn thoáng qua Cố Dao nói: "Tàng gia quá xa hoa, cũng không biết đã làm ra bao nhiêu chuyện thương thiên hại lí, mới có nhiều của cải như thế."
Cố Dao nghe được Sở Thanh Phong những lời này, trầm ngâm không nói, kỳ thật cũng không biết trả lời như thế nào, Tàng gia kiếm tiền thế nào, cô thật sự không có hỏi qua, cho nên cô không biết, song thật sự không biết sao? Nghĩ đến cũng là khả năng không lớn, có lẽ là bởi vì Cố Dao biết tiền này không sạch sẽ, cho nên trong tiềm thức không muốn đi truy nguyên, ở trong mắt cô, Tàng gia đều là người tốt, đều là ân nhân cứu mạng của cô.
Tàng Huyền Thanh cùng Mộ Dung Phỉ hai người không nhanh không chậm mặc quần áo xong, từ gia sự tự mình biết, từ cửa đến phòng khách phải đi nhất đại giai đoạn, nhưng lại không phải thẳng tắp, nếu không biết rõ, phải cần xoay một vòng đâu, cho nên bọn họ tuyệt không khẩn trương. Mặc quần áo xong, Tàng Huyền Thanh khôi phục hình tượng thục nữ tao nhã, một chút cũng nhìn không ra cô vừa làm chuyện tu nhân, còn là... Cùng một cô gái cần 2 năm mới có thể tính là trưởng thành.
Tàng Huyền Thanh tuyệt không khẩn trương, cô đứng bất động, nhãn cầu chuyển động hai cái, sau đó khóe miệng vẽ ra một nụ cười, cầm di động bấm một dãy số, chuyển máy rồi nói: "Trần Dương, ngươi về chưa?"
Trần Dương bên kia lưu loát hồi đáp: "Đại tiểu thư, ta vừa xong, đang đỗ xe."
Nghe được đáp án này Tàng Huyền Thanh cười càng yêu mị, hai tròng mắt tràn đầy giảo hoạt phân phó: "Ừ, tốt lắm. Cảnh sát đã tới, ngươi lập tức 'nghênh đón', bọn chúng tưởng ngươi đi vắng đâu."
Phân phó Trần Dương xong, Tàng Huyền Thanh tao nhã ngồi xuống trước bàn trang điểm, xuất ra một cây son vẽ lên thần tuyến mềm mại đáng yêu. Nữ tử khi trang điểm động tác cùng vẻ mặt luôn là ưu nhã nhất, xinh đẹp nhất, mê người nhất, Mộ Dung Phỉ ngây người.
Như lời Tàng Huyền Thanh nói, đám người Sở Thanh Phong không ai dẫn đường, thật sự có điểm hôn mê. Tàng gia cũng không phải nhà dân tầm thường, thiết kế cũng là "quanh co như khúc ruột". Đình viện thông thường là một con đường nối thẳng từ cửa đến đại sảnh, nhưng Tàng gia thì không, cứ quẹo trái rẽ phải mà đi, từ cửa chính đến phòng khách có cách đình viện uyển chuyển hàm xúc, cây cối xanh um tươi tốt, các loại hoa cùng cây cảnh quý báu đều được gieo trồng, một đường hẹp dài lấy thực vật hoa cỏ làm tường, còn có núi giả, thiết kế như mê cung thật sự khó có thể tìm được đường tắt. Chỉ có Cố Dao biết, nhưng cô lại không thể nói, để tránh bị hoài nghi, vì thế sắc mặt có điểm cổ quái lên vô thanh vô tức theo sát Sở Thanh Phong loạn chuyển.
Trần Dương nhận được Tàng Huyền Thanh mệnh lệnh, âu phục thẳng thớm, ở trong đình viện gặp đám người Sở Thanh Phong đang chuyển loạn, hắn nhã nhặn giống như giáo viên rất thân sĩ hô to: "Nha, nguyên lai là Sở đội phó đại giá quang lâm, thật sự không có tiếp đón từ xa a."
Sở Thanh Phong thấy Trần Dương tuyệt không giật mình, liền đoán được Tàng Huyền Thanh nhất định là biết mình đến, vốn tâm tình không tốt, khó coi, lúc này lại càng thêm thịnh vài phần. Nàng mặt lạnh, không hùa Trần Dương đại haha, trực tiếp hỏi: "Tàng Huyền Thanh đâu? Mau dẫn tôi đi gặp cô ta!"
"Bên này, mời." Trần Dương thủ thế nguyện ý dẫn đường, không để ý thái độ của Sở Thanh Phong, hắn đối Tàng đại tiểu thư rất có lòng tin, tin tưởng cô nhất định đều đã an bài tốt, vì thế tuyệt không lo lắng.
Khi Sở Thanh Phong đến cửa phòng khách liền nhìn thấy Tàng Huyền Thanh ngồi trên ghế sa lon, cười khanh khách, nụ cười trên mặt có điểm sáng lạn quá mức, Sở Thanh Phong xem ra, trong đó như thế nào có điểm cười nhạo. Mà ngồi bên cạnh Tàng Huyền Thanh tự nhiên là Mộ Dung Phỉ, nàng lãnh mạc, thấy Sở Thanh Phong xuất hiện cũng chưa từng động dung, xem bọn họ như không khí. Đứng phía sau Tàng Huyền Thanh, là Kinh Luân kinh văn che kín toàn thân, có vẻ dữ tợn, hai tay tạo thành chữ thập, nhắm mắt đứng nghiêm, miệng rất nhỏ khẽ trương khẽ hợp, không biết hắn tụng kinh văn gì.
Sở Thanh Phong và Tàng Huyền Thanh tựa hồ chính là thiên địch, hai người vừa thấy mặt liền càn rỡ trừng đối phương, Sở Thanh Phong hai mắt lạnh lẽo, Tàng Huyền Thanh trên mặt mang cười, trong ánh mắt không có một chút độ ấm, hai người híp híp mắt, lãnh ý tương đối, không ai nhường ai, ai cũng không thua. Tàng Huyền Thanh phất phất tay nói: "Mời vào! Mời ngồi!"
"Hừ!" Sở Thanh Phong bất hoà cùng Tàng Huyền Thanh vô nghĩa, hừ lạnh nói: "Không cần! Cảnh sát hoài nghi cô có liên quan tới 1 đường dây buôn ma tuý lớn, giờ phút này tôi chính thức bắt cô!"
Tàng Huyền Thanh cười lạnh: "Hiềm nghi? Bắt? Xin hỏi có lệnh bắt giữ không?"
Sở Thanh Phong nhíu mi, nàng thật sự không có, bởi vì hành động lần này căn bản không cần, vốn là tương đối cứng rắn, các vụ án ở cảnh cục mặc kệ có chắc chắn không đều bắt trước rồi mới thẩm vấn. Nàng cười lạnh trả lời: "Hừ, phóng nhãn cả H thị, ai mà không biết Thanh Liên Hội là xã hội đen, lệnh bắt giữ? Không cần, hiện tại tôi muốn bắt cô! Chờ trở về cục cảnh sát, tôi sẽ cho cô xem chứng cứ chính xác!"
Sở Thanh Phong nói xong, cũng chẳng thèm kéo dài, trực tiếp ra lệnh: "Động thủ!" Đội viên phía sau nàng nghe được mệnh lệnh liền muốn đi ra phía trước, chỉ có Cố Dao, đứng ở nơi đó vẫn không nhúc nhích, cô cúi đầu, không có bất kỳ người nào thấy diễn cảm của cô.
Tàng Huyền Thanh nhãn tình nhất mị, ánh mắt lãnh tới cực điểm nhưng càng cười yên nhiên, cũng không có động tác kiếm nỏ bạt trương, ngược lại là thật tao nhã thích ý ngã ra sau, ôn nhu nói: "A, Sở Thanh Phong, ngươi nghĩ ngươi là ai, ở H thị còn chưa tới phiên ngươi nói chuyện đâu. Ta ngồi ở đây, bản thân ta muốn nhìn ai dám! Hừ, cảnh sát đùa giỡn lưu manh, không trách được chúng ta dân lành tự vệ."
Tàng Huyền Thanh thốt ra lời này xong, Mộ Dung Phỉ đứng lên, trực tiếp từ eo lấy ra một loạt phi đao, ánh mắt không có... Tình cảm lạnh lùng nhìn những tên cảnh sát kia, mà Trần Dương cũng lộ ra ánh mắt hung ác như dã thú, chắn trước mặt Tàng Huyền Thanh, chỉ có Kinh Luân không hung, ngược lại là một bộ trách trời thương dân, di chuyển từ sau lưng Tàng Huyền Thanh ra phía trước.
Ở H thị, dám đối kháng cảnh sát, cũng chỉ có Tàng Huyền Thanh một nhà, quả thật rất vô pháp vô thiên. Bây giờ là xã hội pháp chế, chẳng lẽ Tàng Huyền Thanh cô thật sự dám trắng trợn đối kháng chính phủ? Cô không ngu vậy a, cô chẳng qua là kéo dài thời gian, chờ Trần Minh Ngôn động thủ. Cô đã đem tin tức nói cho Trần Minh Ngôn.
Sở Thanh Phong giận quá phản cười, nếu hôm nay nàng bị Tàng Huyền Thanh hù sợ thì nàng cũng không cần làm cảnh sát nữa, ánh mắt lạnh lùng, nói: "Muốn đánh lén cảnh sát? Trảo về cho tôi, để bản thân tôi nhìn xem Tàng gia cô rốt cuộc ngang tàng đến cỡ nào!"
Tui liên tưởng tới rap battle các mẹ ạ...


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna