Google.com.vn Đọc truyện Online

22/07/2018

Phân Ngoại Yêu Nhiêu (Miêu Tổng Tài) - Chương 46 - 50

Đăng bởi Ngân Giang | 22/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 46: Không có kết quả

Trước khi phiên toà bắt đầu, Diệp Tuệ Linh nhìn qua khẩu cung của Mộ Dung Phỉ, lập tức hướng thượng cấp xin xem xét hồ sơ bệnh án của Mộ Dung Phỉ. Bệnh án trình lên, vừa vặn giao cho bác sĩ tâm lý quyền uy lớn nhất, Mạc Nhâm.

Tình trạng của Mộ Dung Phỉ, tin tưởng không ai hiểu rõ hơn Mạc Nhâm, Mạc Nhâm là người hiểu rõ lịch trình của Mộ Dung Phỉ nhất, tâm lý Mộ Dung Phỉ hỏng mất, hắn thông qua thôi miên phong toả trí nhớ, cuộc sống sau này, hắn cũng yêu cầu Sở Thu hàng năm đều mang Mộ Dung Phỉ đến phục kiểm.
Nhìn đến tờ lời khai miêu tả Mộ Dung Phỉ đánh lén cảnh sát, Mạc Nhâm tiếp nhận, nhưng hắn lại không hề đi tìm Mộ Dung Phỉ làm thí nghiệm, cũng không phải hắn không có trách nhiệm, mà hắn hiểu rõ Mộ Dung Phỉ, thật lâu phía trước, hắn đã xác định Mộ Dung Phỉ đích thực có chứng tự bế, hắn còn biết, Mộ Dung Phỉ không chỉ tự bế đơn giản như vậy.
Mạc Nhâm trước tiên gọi điện cho Sở Thu, chất vấn Sở Thu rốt cuộc chuyện gì xảy ra, Sở Thu tựa hồ cũng sớm có chuẩn bị, không do dự chút nào liền nói Mộ Dung Phỉ đánh lén cảnh sát chỉ là một nhiệm vụ đặc thù, lấy lòng lão đại Thanh Liên Hội là Tàng Huyền Thanh, khiến Mộ Dung Phỉ có thể lẩn vào Thanh Liên Hội.
Đáp án của Sở Thu, Mạc Nhâm khó phân biệt thiệt giả, cho dù là bác sĩ tâm lý, nếu không phải là người có thể liếc mắt một cái liền nhìn thấu, Sở Thu cùng Mộ Dung Phỉ tâm phòng bị đều rất nặng, nếu bọn họ không phối hợp, hắn cũng rất khó phân tích ý tưởng chân chính. Hắn cũng biết Sở Thu cố chấp, cũng chẳng thèm khuyên nhủ Sở Thu, nếu có thể khuyên được, thì mấy năm trước hắn đã đình chỉ hành vi hoang đường của Sở Thu rồi.
Cuối cùng Mạc Nhâm suy tư thật lâu, viết xuống kết quả, ký tên xác nhận.
Mộ Dung Phỉ có chứng tự bế hay không, song phương đều không có dị nghị, kế tiếp chủ yếu tranh luận nên cân nhắc mức phạt cho Mộ Dung Phỉ. Diệp Tuệ Linh và Lâm Tử Vận cũng biết, vị thành niên như Mộ Dung Phỉ, lại còn có bệnh tâm lý, hình phạt cơ hồ là không có, cho nên song phương đều đem lực lượng chủ yếu đặt lên vấn đề Mộ Dung Phỉ nên bị chính phủ cưỡng chế trị liệu, hay là nên do Tàng Huyền Thanh mướn y sinh tư nhân phụ trách.
Trong quá trình này, Lâm Tử Vận cùng Diệp Tuệ Linh đều chuẩn bị cực kỳ đầy đủ, thực lực cũng tương đương, hai người ngươi một lời ta một câu, không ai nhường ai. Lúc này Lâm Tử Vận hoàn toàn không giống ngày thường, cô toát lên vẻ nghiêm túc mà trong sinh hoạt không có.
Diệp Tuệ Linh thông qua lời khai của Sở Thanh Phong và Cố Dao, nàng cường điệu Mộ Dung Phỉ tự thân mang theo tính nguy hiểm, sẽ trở thành tai hoạ ngầm, kiên trì quan điểm Mộ Dung Phỉ nên do chính phủ tiến hành cưỡng chế trị liệu.
Lâm Tử Vận không cam chịu yếu thế, thỉnh ra Giang Nham là bác sĩ tâm lý tư nhân của Mộ Dung Phỉ, cùng Giang Nham một hỏi một đáp, từ từ nói ra lịch sử Mộ Dung Phỉ trị liệu ba tháng, không ngừng chứng minh Mộ Dung Phỉ dần dần khỏi bệnh, hơn nữa Giang Nham rất chuyên nghiệp, Mộ Dung Phỉ có bệnh tâm lý, bệnh nhân phối hợp bác sĩ là quan trọng nhất, cả quá trình còn có một người giám hộ Mộ Dung Phỉ tuyệt đối vâng theo, hiệp trợ Mộ Dung Phỉ. Nếu Mộ Dung Phỉ tiến vào hoàn cảnh trị liệu lạ lẫm, sẽ sinh ra bất an cùng nguy cơ, khiến nội tâm nàng càng thêm phong bế, như thế chỉ tăng thêm bệnh tình của Mộ Dung Phỉ, sẽ không có hiệu quả.
Lâm Tử Vận lấy bác sĩ tâm lý Giang Nham nổi tiếng cả nước ra thuyết pháp, không cho Diệp Tuệ Linh phản bác, kiên trì quan điểm Mộ Dung Phỉ nên tiếp tục do Giang Nham trị liệu, chính phủ không cần cưỡng chế.
Diệp Tuệ Linh mẫn cảm phát giác lúc Giang Nham trần thuật, cũng không có nói rõ ai hiệp trợ Mộ Dung Phỉ, nàng cảm thấy đây là sơ hở, vì thế phát khởi tiến công, chất vấn người kia cụ thể là ai.
Giang Nham nói ra tên Tàng Huyền Thanh, Diệp Tuệ Linh tiếp tục hỏi về Tàng Huyền Thanh, giới tính, tuổi, chức nghiệp.
Lâm Tử Vận ý thức được mục đích của Diệp Tuệ Linh, lập tức đưa ra kháng nghị. Nhưng mà Diệp Tuệ Linh lấy lý do người giám hộ sẽ ảnh hưởng đến trẻ vị thành niên, hướng quan toà nói ra mấu chốt. Cuối cùng quan toà vẫn là bác bỏ Lâm Tử Vận kháng nghị, ý bảo Diệp Tuệ Linh tiếp tục đặt câu hỏi.
Giang Nham ứng phó rất có kinh nghiệm, lời không nên nói thì một câu cũng không hé môi, hắn nói giới tính và tuổi của Tàng Huyền Thanh, sau đó nói Tàng Huyền Thanh là lão bản của một tửu điếm, Bóng Đêm.
Diệp Tuệ Linh trước đó có đi tìm bạn tốt của mình là Sở Thanh Phong, biết qua vụ án, biết Tàng Huyền Thanh là ai, vì thế sau khi Giang Nham nói xong, nàng nhân tiện nói ra Bóng Đêm là một nơi tửu sắc, hơn nữa còn nghe đồn Tàng Huyền Thanh là lão đại Thanh Liên Hội, người giám hộ như vậy đối với Mộ Dung Phỉ cũng không có chỗ tốt gì.
Lâm Tử Vận lẳng lặng nghe Diệp Tuệ Linh lập luận, nhẹ nhàng một câu liền khiến Diệp Tuệ Linh á khẩu, cô nói: "Diệp kiểm sát trưởng, xin ngài ở địa phương nghiêm túc như toà án, nói ra cái gì đều phải kèm theo bằng chứng, nếu là tin vỉa hè, không có chứng cứ rõ ràng, phỉ báng danh dự và tổn hại đến thân chủ của tôi, chúng tôi sẽ giữ lại quyền lợi truy cứu."
Diệp Tuệ Linh cũng biết mình nói những lời này là không có chứng cứ rõ ràng, căn bản tìm không thấy, nếu quả thật có chứng cứ, Bóng Đêm và Thanh Liên Hội cũng sẽ không tiếp tục tồn tại. Sai lầm như vậy là nàng không nên phạm, nghe được chuyện tình về Thanh Liên Hội, Diệp Tuệ Linh liền nhớ lại quan hệ giữa Lâm Tử Vận và Thanh Liên Hội, trong lòng phẫn nộ lên, vì thế lại xem chuyện này như luận điểm mà nói ra. Loại tình huống này là trước kia sẽ không phát sinh, nhưng sau khi bị Lâm Tử Vận hôn trộm, lúc Diệp Tuệ Linh bất tri bất giác có nhiều thứ lặng yên cải biến.
Bị Lâm Tử Vận nói như thế, nàng im bặt. Trầm mặc một hồi, Diệp Tuệ Linh một lần nữa quay về việc Mộ Dung Phỉ nên bị cưỡng chế trị liệu, lại cùng Lâm Tử Vận đối chọi gay gắt, các nàng đều có luận điểm của bản thân, đều có ví dụ chứng minh.
Làm đương sự, Mộ Dung Phỉ luôn luôn cúi đầu trầm mặc, không ai biết nàng suy nghĩ cái gì. Chỉ có nàng biết, nàng còn chưa thoát khỏi hai thứ, một nét son hồng, mềm ấm ôm ấp.
Ở thính phòng, Sở Thanh Phong và Cố Dao đều im lặng theo dõi, trên mặt Sở Thanh Phong cũng không có quá nhiều diễn cảm, ai cũng nhìn không ra nàng suy nghĩ cái gì. Cố Dao nhìn Mộ Dung Phỉ, trong nội tâm cô hi vọng Mộ Dung Phỉ sẽ bị cưỡng chế trị liệu, cô thấy người nguy hiểm như Mộ Dung Phỉ, không thể đặt cạnh Tàng Huyền Thanh. Cô biết Tàng Huyền Thanh thân thủ rất tốt, nhưng vẫn là nhịn không được lo lắng.
Trần Dương ở bên kia, cả quá trình cũng không thay đổi diễn cảm, hắn cầm bút ký bản, ngẫu nhiên giương mắt nhìn rồi cúi đầu ghi lại cái gì, có lẽ có người sẽ cho là hắn ghi lại quá trình phát triển của phiên toà, không ai biết, kỳ thật hắn là ghi lại tên thẩm phán và năm vị bồi thẩm đoàn, đối với hắn, chỉ cần biết tên và chức nghiệp của một người, là có thể làm ra rất nhiều chuyện không tưởng.
Diệp Tuệ Linh và Lâm Tử Vận giao thủ nhiều năm, có thắng có thua, lần này cũng vậy, hai người chuẩn bị đầy đủ, hùng biện không thể phân giao, không ai chiếm trọn ưu thế, cuối cùng thẩm phán gõ búa, tuyên bố... Kéo dài thời hạn thẩm tra xử lý, ba ngày sau lại mở phiên toà.
Ba giờ giao thủ cuối cùng kết thúc, Diệp Tuệ Linh cảm thấy mỏi mệt, cũng chỉ có Lâm Tử Vận có năng lực đó, mỗi lần cùng cô đối đình, luôn khiến nàng kiệt lực a. Thu thập đồ đạc, Diệp Tuệ Linh thần tình lãnh mạc đi ra cửa, Lâm Tử Vận một chút cũng không nóng nảy ngồi ở chỗ kia, hơn nữa tinh thần tốt lắm, dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Diệp Tuệ Linh nhất cử nhất động.
Diệp Tuệ Linh mắt nhìn phía trước, như trước bỏ qua Lâm Tử Vận, nhưng chỉ có nàng biết, lòng mình tựa hồ không còn bình tĩnh, có nhiều thứ thật sự đã bất đồng, lúc lướt qua Lâm Tử Vận, nàng đột nhiên ngừng lại, đối diện Lâm Tử Vận, ánh mắt sau kính cận có vẻ đặc biệt thâm trầm, nói với Lâm Tử Vận: "Cô vẫn là mau ly khai Thanh Liên Hội đi, tiếp tục như vậy đối với cô cũng không có chỗ tốt gì."
Lâm Tử Vận không nghĩ tới Diệp Tuệ Linh sẽ đột nhiên dừng lại, còn nói chuyện với mình, hoặc là cô đã sớm quen Diệp Tuệ Linh coi thường mình, mà nhất thời không quen Diệp Tuệ Linh quan tâm mình. Nghe Diệp Tuệ Linh nói xong, cô lặng đi một chút, biểu tình như cũ vẫn là tùy ý không kềm chế được, dễ thương cười, nhíu mày hỏi: "Có phải tôi ly khai Thanh Liên Hội rồi, chị sẽ theo tôi? Sẽ yêu tôi? Cả đời?"
Diệp Tuệ Linh khẽ nhíu mày, Lâm Tử Vận nói muốn truy nàng, nàng biết, cũng tin tưởng Lâm Tử Vận là thật tâm, lại chưa bao giờ biết Lâm Tử Vận còn muốn cùng nàng cả đời a... Diệp Tuệ Linh cũng không trả lời Lâm Tử Vận, chỉ thật sâu nhìn cô một cái, liền bước ra cửa, càng đi càng xa...
Lâm Tử Vận nhìn bóng dáng Diệp Tuệ Linh kiên quyết rời đi, khóe miệng vẫn cười, lại không ai phát hiện trong đồng tử của cô hàm chứa một tia ảm đạm.
Người đã đi gần hết, Mộ Dung Phỉ cũng bị cảnh sát mang đi từ cửa sau, Trần Dương đến bên cạnh Lâm Tử Vận, nói: "Tử Vận tiểu thư, Đại tiểu thư hi vọng phiên toà chấm dứt, ngài lập tức hướng nàng nói rõ một chút tình huống."
Lâm Tử Vận giật mình tỉnh lại, đối Trần Dương gật gật đầu, không nói gì nữa, vừa chạy ra ngoài vừa móc di động ra.
Trần Dương mở cửa xe ngồi xuống, liền nhận được cuộc gọi của Tàng Huyền Thanh, Tàng Huyền Thanh không vô nghĩa, trực tiếp phân phó Trần Dương: "Tử Vận bên kia chỉ nắm chắc có một nửa, ngươi dựa theo phương thức của chúng ta đi, kết quả ta muốn là – Mộ Dung Phỉ ba ngày sau được phóng thích."
Nghe Tàng Huyền Thanh nói xong, Trần Dương nhìn thoáng qua bút ký bản đặt trên ghế phó lái, cười đến dữ tợn, ngữ khí cung kính không giảm, nói với Tàng Huyền Thanh: "Đại tiểu thư xin yên tâm, ta cam đoan ngài nhất định sẽ được đến kết quả ngài muốn."
Vâng, uy hiếp thẩm phán và bồi thẩm đoàn đúng là biện pháp tốt nhất để thắng một phiên toà ~
===============

Chương 47: Ăn đậu hũ


Ba ngày sau, vụ Mộ Dung Phỉ đánh lén cảnh sát đúng hạn mở phiên toà, song lần này hơi bất đồng. Sắc mặt thẩm phán và bồi thẩm đoàn khác nhau rất lớn, bọn hắn không có dụng tâm đi nghe chính phản hai phe kể lể biện luận, cả quá trình đều mờ mịt, ánh mắt đều cất giấu lo lắng.

Công tố viên Diệp Tuệ Linh cùng luật sư biện hộ Lâm Tử Vận cũng là bình tĩnh hơn rất nhiều, kỳ thật chỗ nên tranh luận lần trước đã tranh luận xong, các nàng chỉ bổ sung một chút, còn lại sẽ chờ thẩm phán và bồi thẩm đoàn phán quyết.

Diệp Tuệ Linh cùng Lâm Tử Vận theo thứ tự tuyên đọc kết thúc vụ án, người ở chỗ này cũng bắt đầu chờ đợi kết quả phán định cuối cùng của quan toà. Mộ Dung Phỉ vẫn thế, tựa hồ hết thảy không can hệ gì với nàng, đắm chìm trong suy nghĩ của mình, nàng cực nhỏ nhớ nhung cái gì, cũng chưa bao giờ áp lực như vậy.

Nàng là người tuỳ tâm tuỳ tính cực kỳ hiếm thấy, nói cách khác chính là cực kỳ bá đạo, nàng làm việc trừ bỏ y theo quán tính và bản năng, muốn cái gì thì làm cái đó, mình thích là được, rất ít băn khoăn cái khác, nhưng đây là lần đầu tiên nàng đè nén nỗi nhớ lâu như vậy, nàng nóng lòng muốn gặp Tàng Huyền Thanh, nóng lòng muốn biết vì sao hai thứ kia của Tàng Huyền Thanh cứ luôn ở trong đầu nàng, không có dấu hiệu biến mất. Ai cũng không tưởng được, Mộ Dung Phỉ nhớ Tàng Huyền Thanh, thấy Tàng Huyền Thanh rồi sẽ hành động kinh người ra sao.

Trần Dương không giống lần trước, trong tay không có bút ký bản, lại luôn mỉm cười chú ý cả quá trình, tựa hồ là đang chờ mong màn trình diễn gì đó.

Sở Thanh Phong và Cố Dao cũng im lặng chờ đợi phán quyết, các nàng đều hi vọng Mộ Dung Phỉ sẽ bị cưỡng chế trị liệu, cũng không phải các nàng có tư tâm, các nàng là cảnh sát, xuất từ tinh thần trọng nghĩa. Cũng có lẽ các nàng có tư tâm, Sở Thanh Phong bởi vì Mộ Dung Phỉ thương tổn qua Cố Dao, cho nên trong vô thức liền đối Mộ Dung Phỉ ấn tượng kém tới cực điểm, Cố Dao lại bởi vì không muốn Tàng Huyền Thanh lưu giữ người nguy hiểm bên cạnh.

Quan toà tuyên án, tựa hồ có điểm do dự, hắn cầm búa, lần đầu tiên giơ lên, đến một nửa lại dừng, sau đó do dự một chút, mới hoàn toàn gõ xuống, tuyên bố phóng thích Mộ Dung Phỉ.

Ai cũng thấy kết quả không thích hợp, vụ án như vậy, thông thường đều khuynh hướng cưỡng chế trị liệu, viện kiểm sát vốn thuộc chính phủ, mà cơ cấu cưỡng chế trị liệu Mộ Dung Phỉ cũng thuộc chính phủ, Mộ Dung Phỉ quá nguy hiểm, thông thường sẽ bị phán định cưỡng chế.

Nguyên nhân là: Xã hội luôn lớn hơn cá nhân, xã hội luôn ở trên cá nhân, Mộ Dung Phỉ điên cuồng như vậy, đối với xã hội cũng có kết quả tốt, hơn nữa viện kiểm sát hoặc là quan toà, ngày sau sẽ không phải gánh vác hậu quả phán định sai lầm.

Lâm Tử Vận nghe kết quả, lại không có nhiều lắm thắng lợi vui sướng, ngược lại là khẽ nhíu mày, như có suy nghĩ gì, cô mẫn cảm thấy hôm nay không khí có chút quái dị, đặc biệt là thẩm phán và bồi thẩm đoàn, bộ dạng trông cứ lơ đãng.

Diệp Tuệ Linh cũng nhăn lại mi, nàng cảm thấy hẳn là Thanh Liên Hội đã động tay chân rồi, nàng không muốn bình luận công chính tư pháp, nhưng nàng lại để ý có người nào đó dùng thủ đoạn để gây trở ngại, ánh mắt có điểm lợi hại nhìn về phía Lâm Tử Vận.

Lâm Tử Vận lúc này cũng vừa vặn nhìn Diệp Tuệ Linh, tầm mắt hai người chống lại, Lâm Tử Vận nhíu mày chặt hơn, cô nghĩ tới một khả năng, liền nhìn Trần Dương. Trần Dương tựa hồ sớm đoán được Lâm Tử Vận sẽ nhìn mình, hắn mỉm cười tùy Lâm Tử Vận xem kỹ hắn, trên mặt bình tĩnh, cái gì cũng không chịu biểu lộ ra.

Quan toà tuyên đọc phán quyết xong, liền cùng năm vị bồi thẩm đoàn ly khai hiện trường, mà Mộ Dung Phỉ cũng được cảnh sát mở còng tay, một lần nữa đạt được tự do. Trần Dương xem Mộ Dung Phỉ đã có thể đi, đối Lâm Tử Vận mỉm cười cung kính gật đầu, đứng dậy đi qua bên Mộ Dung Phỉ.

Trần Dương đến cạnh Mộ Dung Phỉ, cong eo, nói: "Mộ Dung Phỉ tiểu thư, ta tới đón ngài trở về."

Thái độ của Tàng Huyền Thanh đối với Mộ Dung Phỉ, đã nhượng Thanh Liên Hội tất cả mọi người biết địa vị của Mộ Dung Phỉ, cho nên lúc này Trần Dương mới có thể đối Mộ Dung Phỉ cung kính như thế. Mộ Dung Phỉ thản nhiên liếc Trần Dương, cái gì cũng không nói, chỉ đối hắn gật gật đầu, liền dẫn đầu đi ra cửa, Trần Dương theo đuôi nàng.

Mộ Dung Phỉ đi đường là cúi đầu, không ai rõ vẻ mặt của nàng, nhưng nếu có người có thể chứng kiến, sẽ phát hiện luôn luôn vô cảm Mộ Dung Phỉ, lúc này biểu tình lại bao hàm một tia chờ mong, mà nàng rốt cuộc là chờ mong cái gì, chỉ có nàng mới biết.

Trước kia Tàng Huyền Thanh luôn luôn duy trì trầm mặc, sau khi Tàng Thiên Hải xảy ra sự cố, cô mới chính thức lộ diện, làm cho người ta biết H thị còn có một nữ tử không thể đắc tội, cho nên ai biết Trần Dương, đều chỉ gặp qua một người có thể làm cho hắn cam tâm tình nguyện đi theo phía sau, người kia là từng không ai bì nổi, từng tung hoành H thị 30 năm, Tàng Thiên Hải. Mà lúc này hắn bình tĩnh theo sát Mộ Dung Phỉ, vì không có bộ dạng không cam lòng, ai cũng có thể đoán ra bây giờ Mộ Dung Phỉ ở Thanh Liên Hội có địa vị như thế nào.

Đến cuối cùng, trước hết đi ra cửa ngược lại là Mộ Dung Phỉ, Sở Thanh Phong và Cố Dao, còn có Lâm Tử Vận cùng Diệp Tuệ Linh đều là ngốc ở vị trí của mình, đưa mắt nhìn Mộ Dung Phỉ trầm mặc mang theo Trần Dương đi ra đại môn.
Sở Thanh Phong và Cố Dao liếc nhau một cái, trong ánh mắt đều lộ vẻ lo lắng, nhưng nguyên nhân cũng không giống nhau, Sở Thanh Phong lo lắng Thanh Liên Hội sẽ có thêm một người còn đáng sợ hơn Trần Dương, mà Cố Dao thì lo lắng Tàng Huyền Thanh lại lưu giữ người nguy hiểm ở bên.


Sở Thanh Phong thấy Mộ Dung Phỉ đã đi ra cửa, thở dài một hơi, nói với Cố Dao: "Đi thôi."

Cố Dao gật gật đầu, vĩnh viễn nghe lời Sở Thanh Phong, "vâng" một tiếng, sau đó hai người một trước một sau đi ra ngoài.

Ánh mắt Diệp Tuệ Linh mang theo tức giận rõ ràng, lần đầu tiên trực tiếp nhìn Lâm Tử Vận, thậm chí có điểm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, Lâm Tử Vận cũng là cau mày, lại chỉ ngồi ở đó suy nghĩ cái gì, cô biết Diệp Tuệ Linh nhìn mình lom lom, lại không hề muốn đối diện. Đây là lần đầu tiên, Lâm Tử Vận cùng Diệp Tuệ Linh trực tiếp ngả bài.

Diệp Tuệ Linh thấy Lâm Tử Vận thái độ khác thường không cùng mình đối diện, lập tức theo bản năng nghĩ Lâm Tử Vận thẹn trong lòng, mới không dám mặt đối diện ánh mắt chất vấn của mình. Diệp Tuệ Linh đối Lâm Tử Vận thật sự là thất vọng đến cực điểm, không muốn nhiều lời, thu thập xong đồ đạc liền ra cửa.

Lâm Tử Vận lúc này mới nhìn Diệp Tuệ Linh, chỉ là Diệp Tuệ Linh rốt cuộc cũng lười nhìn cô rồi, Lâm Tử Vận thấy Diệp Tuệ Linh chuẩn bị đi, cũng vội vã thu dọn, đi theo Diệp Tuệ Linh ra ngoài.

Cước bộ nhanh hơn tiếp cận Diệp Tuệ Linh, Lâm Tử Vận nhìn lưng Diệp Tuệ Linh, thấy Diệp Tuệ Linh tràn ngập khí tức lãnh mạc, cô hơi tức giận, thật không ngờ Diệp Tuệ Linh không tín nhiệm nhân phẩm của cô, cô đứng sau lưng Diệp Tuệ Linh, nhíu mày nói: "Tuệ Linh tỷ tỷ, tôi không làm gì cả, tôi cũng không phải dạng người như chị suy nghĩ đâu."

Diệp Tuệ Linh nghe Lâm Tử Vận nói, đột nhiên dừng bước, xoay người lại, xuyên thấu qua kính nhìn Lâm Tử Vận, thấy cô ánh mắt kiên định, không hề giống nói láo, nhưng mà nghĩ đến Lâm Tử Vận đang nối giáo cho giặc, cho dù Lâm Tử Vận thật sự cái gì cũng chưa làm, nỗi tức giận trong lòng không có cách nào đánh tan, vì thế ngữ khí cũng sắc nhọn: "Cô chưa làm gì thì tôi không biết, tôi chỉ biết là bây giờ cô còn đang làm việc cho Thanh Liên Hội, tôi thật sự không thể yên tâm với nhân phẩm của cô."

Mặc kệ nghi ngờ cái gì, đả thương người nhất đó là nghi ngờ nhân phẩm. Lâm Tử Vận lần đầu tiên dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn Diệp Tuệ Linh, như lúc hai người còn ở tòa án, phản bác: "Cho dù tôi thật sự rời đi Thanh Liên Hội, chị sẽ đáp ứng ở cùng với tôi sao? Chị có dám cam đoan tôi ly khai Thanh Liên Hội rồi, sẽ lập tức ở cùng với tôi không?"

Diệp Tuệ Linh nhíu nhíu mày, không biết nên đáp ra sao, trong nội tâm hỗn loạn lên, đối Lâm Tử Vận tức giận cũng mơ hồ tiêu tán, thở dài nói: "Tôi chỉ là vì muốn tốt cho cô, nhĩ hảo tự lo thân." Nói xong, Diệp Tuệ Linh đi ra ngoài.

Lâm Tử Vận nhìn Diệp Tuệ Linh càng đi càng xa, trong lòng dâng lên một cỗ tức giận, Diệp Tuệ Linh căn bản chính là lấy quan hệ giữa mình và Thanh Liên Hội ra làm cái cớ cự tuyệt, cô lại thấy mình làm việc cho Thanh Liên Hội cũng không sai, cười lạnh một tiếng: "A, nếu chị đã không chịu đáp ứng ở cùng với tôi, vậy chị còn để ý tôi làm việc cho ai làm gì, để ý hậu quả của tôi làm gì?"

Diệp Tuệ Linh dừng lại, không hề quay đầu đáp trả, tiếp tục ra cửa. Lâm Tử Vận đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng Diệp Tuệ Linh, trong ánh mắt tràn đầy mất mát, cước bộ theo sát nàng đi ra ngoài.

Mộ Dung Phỉ vừa đi ra đại môn, cước bộ lại đột nhiên tạm dừng, lẳng lặng nhìn phía trước, tựa hồ bị cái gì hấp dẫn. Nàng nhìn thấy ba cỗ xe cực kỳ quen thuộc màu đen, ở giữa nhất định là xe Tàng Huyền Thanh, nàng khẳng định. Vì thế sự vật luôn triền miên trong đầu càng thêm rõ ràng.

Một nét son hồng, mềm ấm ôm ấp.

Lúc Mộ Dung Phỉ mới phát hiện chiếc xe, cửa xe liền mở ra, sau đó một thân tựa hồ vĩnh viễn sẽ không biến hóa sườn xám xanh đen, chói loá dưới ánh mặt trời, son môi đỏ thẫm như máu, dung nhan xinh đẹp Tàng Huyền Thanh đi ra, xa xa đối Mộ Dung Phỉ, lộ ra nụ cười khuynh thành.

Mộ Dung Phỉ cơ hồ bị rút đi hồn phách, cứ như vậy yên lặng nhìn Tàng Huyền Thanh, từng bước một đi tới. Tàng Huyền Thanh cũng nhìn Mộ Dung Phỉ, trên mặt thủy chung xinh đẹp mỉm cười, nụ cười của cô cũng không giả dối, cô là thật tâm hoan nghênh Mộ Dung Phỉ trở lại bên cạnh mình.

Mộ Dung Phỉ tiếp cận còn 5 thước, Tàng Huyền Thanh vươn tay, chờ đợi Mộ Dung Phỉ phóng tay lên. Mộ Dung Phỉ muốn cũng không phải tay Tàng Huyền Thanh, trong nội tâm nàng nhớ đôi môi và vòng tay của Tàng Huyền Thanh tổng cộng 9 ngày, hiện tại nàng muốn cũng chỉ có hai thứ này.

Mộ Dung Phỉ đến gần Tàng Huyền Thanh, lại không đi khiên tay cô, Tàng Huyền Thanh đang bởi vì Mộ Dung Phỉ không nắm tay cô mà sửng sốt, nàng lại vươn tay ôm lấy eo Tàng Huyền Thanh, cả người đều dụi vào lòng Tàng Huyền Thanh, ôm chặt, nhớ nhung suy nghĩ 9 ngày, Mộ Dung Phỉ rốt cuộc cảm nhận được mùi vị khó quên.

Tàng Huyền Thanh sửng sốt, lại không hề tức giận, ngược lại là vui vẻ, rất có cảm giác thành tựu, Mộ Dung Phỉ là người thừa kế cô đã nhận định, là cô lập chí siêu việt Tàng Thiên Hải. Mộ Dung Phỉ biểu hiện như vậy, không phải tỏ vẻ em ấy rất tưởng niệm mình sao?

Tốt lắm, phi thường tốt, Tàng Huyền Thanh nhớ rõ trước đây, lâu lắm cô không có gặp Tàng Thiên Hải, cũng sẽ rất nhớ cha, cũng sẽ ôm cha như Mộ Dung Phỉ ôm mình. Cô nói qua, cô sẽ trở thành kính ngưỡng của Mộ Dung Phỉ, xem đi, hiện giờ không phải đã thành công bước đầu tiên rồi sao?
Chính là thần kỳ như vậy, Mộ Dung Phỉ cảm nhận được Tàng Huyền Thanh chân thật ôm ấp cảm giác cùng trong trí nhớ kém không xa, hình ảnh trong đầu không còn mờ ảo, mà là bắt đầu rõ ràng, bắt đầu có sức nặng, bắt đầu lắng đọng, rơi xuống đáy lòng.
Mộ Dung Phỉ rõ ràng cảm thụ Tàng Huyền Thanh ôm ấp, vì thế cũng lắng đọng một sự nhớ nhung, còn thừa lại mặt khác, thì phải là môi đỏ độc đáo của Tàng Huyền Thanh. Mộ Dung Phỉ ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn chằm chằm sắc đỏ, chuyên chú, tựa hồ toàn bộ thế giới cũng chỉ còn lại nó.
Tàng Huyền Thanh cảm giác được Mộ Dung Phỉ ngẩng đầu, mỉm cười nhìn xuống, muốn hỏi nàng làm sao vậy, nhưng cô lại không thể tưởng được, Mộ Dung Phỉ lại to gan như thế, cô mới cúi đầu, Mộ Dung Phỉ liền nhón chân, lấy môi mình chạm vào môi Tàng Huyền Thanh, nhắm mắt lại, tinh tế phẩm thường.
Tình trạng đột phát, cho dù bình tĩnh như Tàng Huyền Thanh cũng nhất thời không thể phản ứng, cô ngây ngẩn cả người, ánh mắt trợn to đồng tử co rút nhanh, ban ngày ban mặt, ở trước mặt công chúng, bị Mộ Dung Phỉ ăn đậu hũ.

Hãy tưởng tượng ~
Phỉ *ôm cổ*: Mommy, mommy, hun, hun!


Thanh *xoa đầu*: Con iu, con hun nãy giờ cả chục lần rồi, vẫn chưa đủ sao?
Nổi da gà...
==============

Chương 48: Chúc phúc


Lâm Tử Vận mặc dù làm việc cho Thanh Liên Hội, nhưng cô lại tự nhận chính mình chưa bao giờ phạm pháp, cô chỉ lách luật thôi, lợi dụng sơ hở, không tính là phạm pháp.

Tuy rằng Lâm Tử Vận lên tòa cơ bản cũng là vì người Thanh Liên Hội bị bắt, nhưng ở Thanh Liên Hội, người bị bắt cơ hồ đều không phải nhân vật trọng yếu, đối với Thanh Liên Hội, bọn hắn là có cũng như không.

Tàng Thiên Hải là một người làm chuyện gì thì đều coi trọng, nhân tố ảnh hưởng Tàng Thiên Hải, ngoại trừ nguyên tắc, chính là ích lợi.

Lâm Tử Vận giúp huynh đệ Thanh Liên Hội lên tòa, cho tới bây giờ cũng chỉ là hết sức, còn chưa có kết quả bắt buộc. Từ nhỏ sinh trưởng ở cô nhi viện, đã gặp qua nhiều mặt hắc ám Lâm Tử Vận, cũng không phải người cứng nhắc, cho nên cô lách luật, nhưng những thủ đoạn kia cũng chỉ giới hạn ở dụ dỗ khiến nhân chứng cự tuyệt làm chứng, hoặc cố ý quên một vài khâu nhỏ thôi. Cô chưa bao giờ dùng thủ đoạn đặc thù của Thanh Liên Hội, đi bức bách nhân viên tư pháp.

Chuyện như vậy, Lâm Tử Vận tuyệt đối sẽ không đi làm, bởi vì cô biết, mặc kệ là không ai bì nổi, có một số việc là không thể làm, một khi đã làm, sẽ không thoát khỏi được, hậu quả sẽ thật nghiêm trọng. Lâm Tử Vận cam tâm tình nguyện làm việc cho Thanh Liên Hội, nhưng cô chưa từng nghĩ sẽ đem tiền đồ của mình ra đánh cược, nói trắng ra, cô cũng là tương đối ích kỷ.

Cho nên lúc này Lâm Tử Vận mới hoài nghi có phải Tàng Huyền Thanh đã làm cái gì mà cô không biết hay không, Lâm Tử Vận tức giận, là bởi vì Diệp Tuệ Linh hoài nghi chuyện này là do cô làm.

Đi theo Diệp Tuệ Linh, Lâm Tử Vận thủy chung nhíu mày, cô thầm than sao mình lại quá dễ kích động, không phải đã sớm đoán được Diệp Tuệ Linh sẽ không dễ dàng nhận sự theo đuổi của mình sao? Hơn nữa Diệp Tuệ Linh nói mình như vậy, không phải là bởi vì trong lòng chị ấy vẫn có chỗ cho mình sao? Không phải mình đã quyết định, bất kể gian nan thế nào, mình cũng nhất định phải đuổi tới Diệp Tuệ Linh sao? Dù sao cũng đã khiến chị ấy ly hôn rồi, còn có chuyện gì là không thể làm, không thể nhẫn nhịn đâu.

Được rồi, Lâm Tử Vận thừa nhận mình sai lầm rồi, thừa nhận mình có khuynh hướng M rồi, bằng không vì sao Diệp Tuệ Linh càng lãnh mạc với cô, cô lại càng thích nàng, muốn đu bám nàng đâu.

Nghĩ thông suốt, Lâm Tử Vận giãn mày ra, lại khôi phục vẻ mặt tiêu sái, cô mỉm cười, quyết định sẽ đối Diệp Tuệ Linh không ngừng cố gắng, không, hẳn là càng thêm dùng sức mới đúng. Bất quá, làm dịu quan hệ với Diệp Tuệ Linh mới là chuyện khẩn cấp nhất. Vì thế cô mang theo nụ cười độc hữu, tăng nhanh cước bộ, đuổi theo Diệp Tuệ Linh.

Sở Thanh Phong và Cố Dao cùng nhau đi ra khỏi cửa, đồng thời phát hiện cách đó không xa có ba cỗ xe Benz, bất cứ lúc nào đều xinh đẹp hấp dẫn nhãn cầu người ta Tàng Huyền Thanh đang đứng ở giữa, đối diện là từng bước một tới gần Mộ Dung Phỉ, cô vươn tay ra, mỉm cười, Sở Thanh Phong xem ra, cực kỳ giống yêu nghiệt gây hoạ.

Hai người đều dừng bước, lặng đi một chút, tựa hồ không nghĩ tới Tàng Huyền Thanh sẽ đích thân tới đón Mộ Dung Phỉ. Sở Thanh Phong thầm nghĩ, xem ra lời Tàng Huyền Thanh nói, Mộ Dung Phỉ là tình nhân của cô, hẳn là không giả a. Xe Sở Thanh Phong cũng đúng lúc dừng ở bên kia, Sở Thanh Phong không muốn bởi vì Tàng Huyền Thanh mà trở nên phiền táo, nàng hoàn toàn bỏ qua người đàn bà kia, nói với Cố Dao: "Đi thôi."

Sau đó Sở Thanh Phong liền dẫn Cố Dao đi về phía Tàng Huyền Thanh, Cố Dao đi theo Sở Thanh Phong, cô nhìn thấy Tàng Huyền Thanh mỉm cười cùng bóng lưng Mộ Dung Phỉ, tựa như rối rắm một vấn đề cao thâm, suy nghĩ gì đó.

Diệp Tuệ Linh cùng Lâm Tử Vận đi ra, cũng là phát hiện Tàng Huyền Thanh tự mình đến đón Mộ Dung Phỉ, cũng như Sở Thanh Phong và Cố Dao, tăng nhanh cước bộ. Đối với Tàng Huyền Thanh, Diệp Tuệ Linh chưa bao giờ thấy qua, nàng chỉ thông qua lời bạn tốt Sở Thanh Phong miêu tả rồi tưởng tượng ra thôi.

Hiện giờ lần đầu nhìn thấy Tàng Huyền Thanh, Diệp Tuệ Linh liền xác định, đây nhất định là Tàng Huyền Thanh. Bề ngoài của Tàng Huyền Thanh quá mức đặc thù, Sở Thanh Phong miêu tả không chênh lệch, sườn xám xanh đen, ngọc chất Phật châu, son đỏ. Đương nhiên, còn có dung nhan xinh đẹp ngay cả Sở Thanh Phong cũng phải thừa nhận.

Diệp Tuệ Linh mặc dù hiếu kỳ Tàng Huyền Thanh, nhưng mà nàng lại không nghĩ cùng người như vậy gặp nhau, hơn nữa chỉ cần nghĩ đến Lâm Tử Vận làm việc cho người này, trong lòng cũng có chút tức giận mà chính nàng cũng không biết. Vì thế Diệp Tuệ Linh chỉ nhìn thoáng qua liền không chú ý nữa, cất bước đi về phía Tàng Huyền Thanh, bởi vì xe nàng cũng dừng ở bên kia. Sở Thanh Phong cũng đang ở cách đó không xa, Diệp Tuệ Linh biết nàng cũng phải đi lấy xe, tính toán trước khi Sở Thanh Phong lái xe đi, cùng nàng chào hỏi.

Lâm Tử Vận nhìn thấy Tàng Huyền Thanh, cô phát hiện Tàng Huyền Thanh cũng không có chú ý tới mình, bởi vì Tàng Huyền Thanh không có nhìn qua đây, tầm mắt chị ấy chỉ đặt trên người Mộ Dung Phỉ. Hiện tại đối Lâm Tử Vận, tương đối trọng yếu vẫn là Diệp Tuệ Linh, cô cũng không có chú ý Tàng Huyền Thanh, đi theo Diệp Tuệ Linh, suy tư một chút, khôi phục ngữ điệu ngọt ngào, nói với Diệp Tuệ Linh: "Tuệ Linh tỷ tỷ, vừa rồi là tôi không đúng, tôi không nên phát hoả với chị, tôi biết, chị chẳng qua là quan tâm tôi mới nói những lời này. Tôi không làm chuyện đó, đích xác bị oan uổng, nhưng tôi không nên tức giận. Tuệ Linh tỷ tỷ, chị tha thứ cho người ta, được không?"
Khi làm nũng, thanh tuyến của Lâm Tử Vận sẽ trở nên đặc biệt lạc lạc, bất cứ ai nghe được cũng kìm lòng không đậu nổi da gà, trong lòng nháy mắt ma ngứa, cũng không biết là cô cố ý, hay trời sinh đã thế, dù sao cũng không thấy giả tạo.


Diệp Tuệ Linh nghe được âm điệu của Lâm Tử Vận, nhưng nàng vẫn không thể thích ứng, như cũ là cảm giác ngưa ngứa nổi da gà, nàng đưa lưng về phía Lâm Tử Vận khẽ nhíu mày, cước bộ không ngừng, lãnh mạc đi tới.

Lâm Tử Vận cũng không phải người bị lãnh mạc dọa liền bỏ chạy, nếu là như thế, cô đã sớm buông tha việc theo đuổi Diệp Tuệ Linh, cô thấy Diệp Tuệ Linh không để ý đến mình, cũng tập mãi thành thói quen, đây là hình thức ở chung thường thấy nhất giữa hai người, cô cũng không nhụt chí, tiếp tục làm nũng: "Có được hay không vậy... Tuệ Linh tỷ tỷ..."

Một tiếng này, Lâm Tử Vận âm điệu lại càng mềm nhũn. Diệp Tuệ Linh toàn thân đều nổi da gà, tim đập nhanh hơn, công lực làm nũng của Lâm Tử Vận thật là lợi hại, ngay cả nàng chưa bao giờ cho rằng mình sẽ thích phụ nữ cũng không chịu nổi khuấy động.

Diệp Tuệ Linh không tính toán đi hiểu Lâm Tử Vận, trong lòng nghĩ: Hừ, muốn mình tha thứ, đợi cô ta thoát khỏi Thanh Liên Hội rồi nói sau. Không để ý tới, tiếp tục lãnh mạc đi trước.

Lúc này, Diệp Tuệ Linh đột nhiên bị cảnh tượng trước mắt doạ sợ ngây người, phanh lại cước bộ, không chịu nổi kinh hô: "Trời ạ! Này..."

Lâm Tử Vận bị Diệp Tuệ Linh kinh hô làm cho hết hồn, cô lướt qua Diệp Tuệ Linh nhìn, cũng bị kinh trụ, kinh ngạc, miệng mở to.

Đồng thời sửng sốt không chỉ có Diệp Tuệ Linh cùng Lâm Tử Vận, còn có cách các nàng vài bước Sở Thanh Phong cùng Cố Dao. Bốn người đều dừng bước, nghỉ chân xem hình ảnh khiến các nàng có chút rung động, Tàng Huyền Thanh và Mộ Dung Phỉ, thế nhưng ban ngày ban mặt, trước công chúng, ôm cùng một chỗ, còn hôn hít nhau. Hơn nữa hai người kia còn tựa hồ tập mãi thành thói quen, các nàng hôn môi không chỉ là hời hợt, mà là tạm dừng rồi lại lớn mật.

Trong bốn người, đối hành vi của Tàng Huyền Thanh và Mộ Dung Phỉ, phản ứng nhanh nhất chính là Sở Thanh Phong, trong lòng nàng, Tàng Huyền Thanh cùng Mộ Dung Phỉ là tình nhân, cho nên cũng có thể... Thích ứng. Khi nàng sực nhớ, không phải đi quan sát đông cung đồ miễn phí, cũng không phải giữ vững đạo đức tiêu chuẩn "phi lễ chớ nhìn" vội vàng chạy lấy người, mà là theo bản năng đưa ánh mắt đặt lên mặt Cố Dao, quan sát phản ứng của cô.

Mà Cố Dao trừ bỏ kinh ngạc, nhìn không ra cái gì khác.

Lại đến Lâm Tử Vận, hình ảnh nữ nữ hôn môi, tự nhận trời sinh thích phụ nữ như cô, cũng không có nhiều kinh ngạc, nhưng cô kinh ngạc chính là lãnh đạm tựa như nước trong Tàng Huyền Thanh, cũng sẽ làm ra chuyện đó, cô càng không nghĩ tới, Tàng Huyền Thanh và Mộ Dung Phỉ lại là quan hệ tình nhân.

Lâm Tử Vận thích qua Tàng Huyền Thanh, cô cũng theo đuổi qua Tàng Huyền Thanh, nhưng thời gian cô kiên trì không nhiều như Diệp Tuệ Linh, bởi vì cô đã sớm ý thức được, Tàng Huyền Thanh không thể là bầu trời của cô, cô thích Tàng Huyền Thanh, chỉ là nhất thời mê luyến thôi, cho nên cô cũng không có ghen, hiện tại bên người cô còn Diệp Tuệ Linh đâu.

Nhớ tới Diệp Tuệ Linh, Lâm Tử Vận nhịn không được đi quan sát vẻ mặt của nàng, phát hiện nàng thật sự chấn kinh, bộ dạng khó tin, Lâm Tử Vận muốn biết ý tưởng chân thật trong nội tâm nàng, cô dùng ngón tay nhẹ nhàng chọt Diệp Tuệ Linh, nhẹ giọng hỏi: "Cảm giác thế nào? Hai nữ nhân cùng một chỗ có phải rất đẹp hay không?"

Diệp Tuệ Linh không phải người cổ hủ, tuy rằng nàng không thích phụ nữ, nhưng nàng lại không phản cảm nữ nữ yêu nhau. Nàng thừa nhận, Tàng Huyền Thanh xinh đẹp như Đắc Kỷ và Mộ Dung Phỉ xinh đẹp như yêu tinh, hình ảnh hôn môi đích xác rất đẹp, nhưng mà nàng không thể nhận thân phận của bọn họ, Mộ Dung Phỉ là trẻ dưới vị thành niên, Tàng Huyền Thanh lại là người giám hộ.

Lâm Tử Vận hỏi, không biết Diệp Tuệ Linh có nghe không, nàng quay đầu xem Lâm Tử Vận, hoài nghi hỏi: "Cô nói Tàng Huyền Thanh là người giám hộ Mộ Dung Phỉ à? Đây là thật?"

Nếu thật sự chán ghét một người, mặc kệ tình huống nào, cũng sẽ không chủ động nói chuyện với đối phương. Nếu trong lòng kỳ thật đối người kia có hảo cảm, theo bản năng quên đi tức giận, kìm lòng không đậu sẽ cùng đối phương nói chuyện. Diệp Tuệ Linh chính là như thế.

Lâm Tử Vận đã quen vấn đề của mình bị Diệp Tuệ Linh bỏ qua, cũng quen đối Diệp Tuệ Linh bất kỳ vấn đề nào cũng thật sự lắng nghe. Nghe Diệp Tuệ Linh hỏi, cô nghĩ một chút, cảm thấy chuyện này cho Diệp Tuệ Linh biết cũng không ngại, cô thành thành thật thật hồi đáp: "Mộ Dung Phỉ được nhận nuôi, là một tuần trước."

Cô đáp làm cho Diệp Tuệ Linh lập tức nổi giận, lúc ở toà án, Lâm Tử Vận có cung cấp giấy chứng nhận Tàng Huyền Thanh nhận nuôi Mộ Dung Phỉ, tỏ rõ Tàng Huyền Thanh ba năm trước thu nuôi Mộ Dung Phỉ, hơn nữa nhân chứng vật chứng đầy đủ. Hiện giờ Lâm Tử Vận lại nói cho nàng biết, kỳ thật là một tuần trước. Diệp Tuệ Linh không hoài nghi Lâm Tử Vận, Thanh Liên Hội, đích xác có thể dễ dàng làm được chuyện ấy. Nàng dùng ngón tay chỉ vào Lâm Tử Vận, lại không biết nên nói Lâm Tử Vận thế nào.

Mộ Dung Phỉ đột nhiên hôn Tàng Huyền Thanh, Tàng Huyền Thanh không nghĩ đến, đó hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cô, cũng chệch hướng kế hoạch nuôi dưỡng của cô a. Bị Mộ Dung Phỉ hôn, ngay cả Tàng Huyền Thanh bình tĩnh như vậy cũng phản ứng không kịp, hơn nữa cô lần đầu tiên bị hôn, là nụ hôn đầu tiên, khiến cô nhất thời ngây ngẩn cả người, mà không biết phản ứng thế nào.
Tàng Huyền Thanh cũng không biết qua bao lâu, đợi cô phản ứng lại, trước tiên nhận thấy có người đang vây xem, cô khẽ nhíu mày, hơi đẩy ra Mộ Dung Phỉ, mà Mộ Dung Phỉ tựa hồ bởi vì vừa mới hôn môi, linh hồn bị người từ miệng hút ra ngoài, Tàng Huyền Thanh đẩy ra nàng, nàng liền không hề phản kháng, diễn cảm có chút đờ đẫn, ánh mắt lại chuyên chú nhiệt lạt nhìn chằm chằm môi cô.
Đối với Tàng Huyền Thanh, cùng Mộ Dung Phỉ xem như việc nhà, bây giờ là ở bên ngoài, không phải trong nhà, cho nên cô không thể đánh mất thể diện, tận lực biểu hiện ung dung tự đắc, lực đẩy Mộ Dung Phỉ cũng là rất nhẹ, chỉ đẩy Mộ Dung Phỉ ra một chút thôi, sau đó cô tiếp tục mỉm cười, quay đầu xem ai đang vây xem mình và Mộ Dung Phỉ.
Động tác của Tàng Huyền Thanh và Mộ Dung Phỉ, dừng trong mắt bốn người đó là, Mộ Dung Phỉ hai tay ôm eo Tàng Huyền Thanh, chuyên chú ngẩng đầu nhìn mặt cô, Tàng Huyền Thanh hai tay đặt lên vai Mộ Dung Phỉ, mỉm cười nhìn lại đây, còn ái muội hơn nụ hôn vừa rồi a.
Tàng Huyền Thanh rốt cuộc thấy rõ bốn người vây xem mình là ai, còn là người quen, trừ bỏ Lâm Tử Vận cùng Cố Dao, còn có trước đó không lâu mới giao thủ Sở Thanh Phong, người cuối cùng, cũng là có chút quen, kiểm sát trưởng Diệp Tuệ Linh.
Đã gặp qua là không quên được, có lẽ nghe hơi giả dối, Tàng Huyền Thanh không chân chính nhớ rõ, nhưng chỉ cần gặp qua gì đó, cô sẽ lưu lại ấn tượng, sẽ không hoàn toàn quên mất.
Tàng Huyền Thanh nhớ rõ Lâm Tử Vận từng đưa ảnh chụp Diệp Tuệ Linh cho cô xem, cũng son sắt nói cho Tàng Huyền Thanh, đây là nữ nhân em ấy chuẩn bị truy.


Tàng Huyền Thanh là một nữ nhân keo kiệt, có thù tất báo, cô thấy mình bị bốn người đó vây xem, trong lòng rất là không phục, dựa vào cái gì chỉ có cô xấu hổ. Vì thế nữ nhân keo kiệt nửa thật nửa giả, mỉm cười với Sở Thanh Phong: "Đã lâu không gặp, Sở cảnh quan." Bỗng nhiên hữu ý vô tình liếc Cố Dao, tiếp tục nói: "Chúc các ngươi hạnh phúc."
Không để Sở Thanh Phong có cơ hội giải thích, Tàng Huyền Thanh lại nhìn Lâm Tử Vận, yêu khí mỉm cười, đưa mắt nhìn Diệp Tuệ Linh, nói với Lâm Tử Vận: "Tử Vận, tôi cũng hi vọng em sớm ngày truy được Diệp kiểm sát trưởng, chúc hai người hạnh phúc."
Tàng Huyền Thanh đích xác nhận được hiệu quả cô muốn, hai câu đơn giản khiến Sở Thanh Phong và Diệp Tuệ Linh đều xấu hổ, mà Tàng Huyền Thanh căn bản là không cho các nàng cơ hội phản bác, quay đầu dắt tay Mộ Dung Phỉ.
Diễn trò diễn nguyên bộ, Tàng Huyền Thanh ôn nhu mỉm cười với tình nhân: "Chúng ta về nhà."
Mở cửa xe, trước đem Mộ Dung Phỉ nhét vào trong xe, Tàng Huyền Thanh thầm nghĩ trong lòng: Mộ Dung Phỉ, ngươi nhất định sẽ hối hận! Sau đó cô cũng lên xe, đóng cửa lại.
Ba cỗ xe Benz dài cất bước cùng lúc, trong mắt bốn người, không ai bì nổi.
Xin trích nguyên văn lời tác giả gửi đến chế Thanh nhà ta: "Ngươi là thụ! Ngươi là vạn năm thụ! Ngươi vạn thụ vô cương!" =)))))))))
================

Chương 49: Bóng dáng

Tàng Huyền Thanh dẫn Mộ Dung Phỉ đi, nhưng cô lòng dạ hẹp hòi lưu lại mấy câu, làm cho bốn người chưa rời đi đều xấu hổ.


Bất kể là Sở Thanh Phong hay Diệp Tuệ Linh, có lẽ không nên xấu hổ. Các nàng là bạn tốt từ hồi cấp 2, biết rõ lẫn nhau, vì nguyên do đó, các nàng đều có bí mật không muốn đối phương biết, cho nên mới càng thêm xấu hổ, cái loại này chính là chột dạ.
Lâm Tử Vận và Cố Dao lại không xấu hổ. Lâm Tử Vận không chỉ không xấu hổ, mà còn âm thầm bấm like cho Tàng Huyền Thanh, cảm tạ Tàng Huyền Thanh minh xác tâm ý của mình, trong lòng cô đáp lại Tàng Huyền Thanh: Vâng, em nhất định đuổi tới Diệp Tuệ Linh, chúng em nhất định sẽ hạnh phúc.
Mà Cố Dao, từ đầu đến cuối, cô đều không lĩnh hội được ý tứ của Tàng Huyền Thanh, dĩ nhiên là không có xấu hổ, thậm chí là nghi hoặc, Tàng Huyền Thanh rốt cuộc có ý gì? Chẳng lẽ chị ấy biết mình và Sở Thanh Phong đã nhận thức tỷ muội?
Diệp Tuệ Linh cùng Sở Thanh Phong đã 28 tuổi, tuy rằng còn trẻ, nhưng mà các nàng sớm đã vượt qua niên đại ngây ngô, động một chút lại xấu hổ rồi, hướng về thành thục. Tàng Huyền Thanh tạo thành một phen xấu hổ, chỉ quấy nhiễu lòng các nàng một chút, ngoài mặt sẽ không nhìn ra cái gì.
Sở Thanh Phong cùng Diệp Tuệ Linh cười cười, sau đó Sở Thanh Phong nhìn Cố Dao, giới thiệu: "Tuệ Linh, vị này chính là đội viên tân tiến của tổ trọng án, Cố Dao."
"Cố Dao, tin tưởng tôi không cần nói, em cũng biết cậu ấy là kiểm sát trưởng Diệp Tuệ Linh, bất quá có thể em chưa biết, tôi và cậu ấy là bạn tốt từ hồi cấp 2."
Diệp Tuệ Linh hào phóng mỉm cười, vươn tay ra, nói với Cố Dao: "Xin chào, Cố tiểu thư."
Cố Dao mới ra xã hội, tuy rằng tự lập, nhưng năng lực giao tế cũng không tốt, dĩ vãng cô đều lãnh mạc với người cô không thích, cho dù hảo cảm, Cố Dao cũng chưa từng chủ động tới gần. Cô mỉm cười đối mặt Diệp Tuệ Linh, nụ cười thủy chung là thiếu một phần hào phóng, thêm một phần câu nệ, trả lời: "Xin chào, Diệp... Diệp tỷ tỷ."
Xưng hô Diệp Tuệ Linh, Cố Dao vẫn là dựa theo tuổi tác lễ phép bỏ thêm "tỷ tỷ", kỳ thật gọi Diệp Tuệ Linh là Diệp tiểu thư cũng không thất lễ, nhưng mà người này là bạn tốt của Sở Thanh Phong, trong nội tâm cô không tự giác liền hy vọng có thể không cần quá mức khách khí với đối phương.
Lâm Tử Vận bị Sở Thanh Phong và Diệp Tuệ Linh phi thường ăn ý không để mắt đến, nhưng Lâm Tử Vận sao có thể bị đả kích, cô không thèm để ý, hứng thú nhìn thoáng qua Sở Thanh Phong, suy nghĩ gì đó, cô chen vào giữa Diệp Tuệ Linh và Cố Dao, vươn tay bắt được tay Cố Dao đang muốn thu hồi, ra vẻ kinh hỉ, nói: "Cố Dao muội muội, xin chào nha, chúng ta lại gặp mặt."
Kỳ thật Cố Dao đã sớm phát hiện Lâm Tử Vận tồn tại, Lâm Tử Vận lù lù đứng đó, sao cô lại không phát hiện. Chẳng qua lần trước Sở Thanh Phong dẫn cô đi bệnh viện thay băng, cực kỳ nghiêm túc thận trọng nói với cô, tuyệt đối không thể thân cận Lâm Tử Vận quá. Cố Dao cũng biết, mình cùng Lâm Tử Vận mặc kệ quen thuộc cỡ nào, ở bên ngoài là cần làm bộ không biết, cho nên mới không có hướng Lâm Tử Vận chào hỏi.
Lâm Tử Vận đột nhiên hành động, khiến Cố Dao lặng đi một chút, ánh mắt tập quán trợn to, không thể thích ứng Lâm Tử Vận quái dị. Nếu Lâm Tử Vận đã chủ động chào hỏi, cô đương nhiên không có khả năng bỏ qua Lâm Tử Vận, vì thế sững sờ một lúc liền mỉm cười đáp lại: "Xin chào, Lâm... Lâm tỷ tỷ."
Trước kia Cố Dao đều gọi Lâm Tử Vận là Tử Vận tỷ tỷ a, nhất thời bỏ xưng hô đó, cô có chút trúc trắc, hơn nữa Sở Thanh Phong còn tại bên người, cô cũng hơi sợ Sở Thanh Phong sẽ trách cứ mình, cho nên cùng Lâm Tử Vận nói xong, cô liền theo bản năng trộm liếc mắt Sở Thanh Phong một cái.
Lâm Tử Vận như thế nào lại không phát hiện, nhíu mày một chút, trong ánh mắt có một tia lo lắng. Lúc này, Lâm Tử Vận đột nhiên cảm thấy có hai ánh mắt lợi hại đang nhìn chằm chằm mình, quay đầu lại nhìn, đã thấy Diệp Tuệ Linh cùng Sở Thanh Phong, cơ hồ là đồng xuất nhất triệt nhìn chằm chằm cô, trong ánh mắt đều bao hàm một ý tứ, thì phải là: "Cô muốn làm gì?"
Hai cặp mắt, nhượng Lâm Tử Vận có cảm giác bị vũ nhục cùng thất bại, chẳng lẽ ấn tượng cô cho người khác thật sự kém đến vậy? Không thoải mái, mày liền nhíu lại, cô thoáng bất mãn hỏi: "Các người nhìn tôi làm gì? Tôi chỉ chào hỏi Cố Dao muội muội thôi."
Nghe Lâm Tử Vận nói, ánh mắt Diệp Tuệ Linh cùng Sở Thanh Phong đồng thời thay đổi ý tứ khác "tin cô mới có quỷ". Sở Thanh Phong cảnh giác nhìn Lâm Tử Vận, tựa như Lâm Tử Vận sắp cướp đoạt đồ vật của nàng. Nàng đoạt lại Cố Dao, kéo Cố Dao ra sau, nói với Diệp Tuệ Linh: "Tuệ Linh, mình còn phải quay về cục cảnh sát một chuyến, mình đi trước."
Diệp Tuệ Linh cũng không phát giác, trước kia tận mắt nhìn Lâm Tử Vận trêu chọc mỹ nữ không biết bao nhiêu lần, nàng chưa từng cảm thấy gì, vậy mà vừa rồi nhìn Lâm Tử Vận nắm tay Cố Dao, thì trong nội tâm nàng lại không thoải mái, chỉ muốn chặt bỏ cánh tay của Lâm Tử Vận.
Nghe Sở Thanh Phong nói, Diệp Tuệ Linh trừng mắt liếc Lâm Tử Vận mới quay đầu đi, mỉm cười với Sở Thanh Phong: "Ừ, tốt, tái kiến."
Lâm Tử Vận và Diệp Tuệ Linh thấy Sở Thanh Phong giữ chặt tay Cố Dao đi đến xe nàng. Chờ Sở Thanh Phong lái đi, Lâm Tử Vận mới nhìn đuôi xe, cũng không biết tồn mục đích gì, thở dài: "Ai da... Xem ra Sở Thanh Phong sắp ăn khổ."


"Hả?" Diệp Tuệ Linh bị Lâm Tử Vận thành công gợi lên lòng hiếu kỳ rồi, khẽ nhíu mày, quay đầu, nhìn Lâm Tử Vận nghi hoặc hỏi: "Vì sao nói thế?"
Lâm Tử Vận vui sướng khi người gặp họa, mỉm cười hồi đáp: "Chẳng lẽ chị không phát hiện sao? Thanh Phong tỷ tỷ yêu thích Cố Dao muội muội nha."
Nữ nhân thích nữ nhân, nếu ai đó nói, có lẽ Diệp Tuệ Linh sẽ không nghĩ nhiều, cho dù nghĩ nhiều thì nàng cũng phải xác định một chút là thích thế nào. Lâm Tử Vận nói, Diệp Tuệ Linh không cần hỏi cũng biết thích loại gì. Diệp Tuệ Linh chưa bao giờ thấy Sở Thanh Phong chân chính thích qua ai, mặc kệ đàn ông hay phụ nữ, cũng không thấy Sở Thanh Phong và Cố Dao giống tình nhân, vì thế không tin nói: "Chớ nói nhảm, sao có thể?"
Lâm Tử Vận chỉ biết Diệp Tuệ Linh sẽ không dễ dàng tin tưởng, cô dùng khẩu khí của người từng trải, nói với Diệp Tuệ Linh: "Chị không phát hiện tư thái Thanh Phong tỷ tỷ che chở Cố Dao muội muội sao? Quả thật là như gà mái bảo hộ gà con vậy. Tôi chỉ chào hỏi Cố Dao muội muội thôi, chị xem, diễn cảm của cô ấy giống như tôi muốn đoạt người của cô ấy luôn."
Diệp Tuệ Linh nhíu mày suy tư, có vẻ như Sở Thanh Phong đối Cố Dao hơi đặc biệt, nhưng nàng không tin lắm, hình tượng của Sở Thanh Phong trong lòng nàng là không dính khói lửa nhân gian, vĩnh viễn không có khả năng động tình. Cẩn thận nghĩ lời Lâm Tử Vận nói ra, hoài nghi cộng thêm khinh bỉ nhìn Lâm Tử Vận: "Cô sẽ không phải là trả thù Thanh Phong, nên mới nói lung tung đi?"
Lâm Tử Vận cảm thấy mình thật vô tội thật bi thương, không biết có phải là giả vờ không, tựa như uỷ khuất vì bị lăng nhục, nói với Diệp Tuệ Linh: "Tuệ Linh tỷ tỷ, chẳng lẽ trong lòng chị, tôi kém đến vậy à? Tôi có giống người dễ giận không? Tuệ Linh tỷ tỷ, chị thật sự đả thương tâm người ta."
Phụ nữ là thế, mặc kệ có thích đối phương không, luôn sẽ vì đối phương yêu mình mà mềm lòng, xác định Lâm Tử Vận là giả vờ, nhưng chứng kiến Lâm Tử Vận như thế, trong lòng lại mềm hoá, nàng chịu không nổi Lâm Tử Vận nước mắt ướt át, đành nhíu mày nói tránh: "Cho dù Thanh Phong thật sự thích Cố Dao, cô lại dựa vào cái gì mà nói cậu ấy khổ?"
"Tuệ Linh tỷ tỷ, chị tin tôi?" Lâm Tử Vận nghe Diệp Tuệ Linh tin lời mình, diễn cảm lập tức thay đổi, nói đến diễn cảm nhiều mặt, cô tuyệt đối là thiên diện nữ lang a. Đắc ý cười, Lâm Tử Vận nói: "Tôi là người từng trải, cho nên liền nhìn ra, Thanh Phong tỷ tỷ thích Cố Dao muội muội, Cố Dao muội muội cũng không phát giác... Hơn nữa, tôi cảm thấy Cố Dao muội muội không phải là dạng người thích phụ nữ đâu."
Nghe được Lâm Tử Vận giải thích, Diệp Tuệ Linh đột nhiên mất hứng thú về chuyện của Sở Thanh Phong, Lâm Tử Vận câu kia "tôi là người từng trải a" chói tai như thế, Lâm Tử Vận thích nàng, có phải cũng rất khổ? Trong lòng chẳng biết vì sao sinh đau, Diệp Tuệ Linh trầm mặc.
Lâm Tử Vận không thấy Diệp Tuệ Linh đáp lại, đang tự hỏi, Diệp Tuệ Linh lại ấn mở khoá xe, còi báo động vang một tiếng, Diệp Tuệ Linh đi lên hai bước, dừng lại, đưa lưng về phía Lâm Tử Vận, ngữ khí có điểm thâm trầm nói: "Lâm Tử Vận, nếu thật sự khổ sở, thì đừng tiếp tục yêu thích tôi."
Diệp Tuệ Linh nói xong, cũng không đợi Lâm Tử Vận đáp lại, đi đến xe. Lâm Tử Vận bị Diệp Tuệ Linh nói như thế, trong lòng nghĩ, có phải Diệp Tuệ Linh hiểu lầm mình ăn khổ, muốn buông tha?
Diệp Tuệ Linh đã ngồi vào xe, đang chuẩn bị khởi động, Lâm Tử Vận nhanh chóng chạy tới, gõ cửa xe Diệp Tuệ Linh.
Diệp Tuệ Linh vốn hẳn là nhẫn tâm một chút, lái xe trực tiếp chạy đi. Không biết vì sao, nàng nhìn qua cửa, biểu tình lo lắng của Lâm Tử Vận khiến nàng để tâm, cuối cùng vẫn là hạ cửa, trên mặt một mảnh lãnh mạc.
Lâm Tử Vận thấy Diệp Tuệ Linh bấm cửa xuống, cô vui sướng cười rộ lên, đối Diệp Tuệ Linh son sắt nói: "Tuệ Linh tỷ tỷ, tôi sẽ không buông tay, tôi nhất định sẽ truy được chị."
Diệp Tuệ Linh nhíu nhíu mày, đau đớn trong lòng càng thêm rõ ràng, nàng ngắm gương mặt xinh đẹp của Lâm Tử Vận, thở dài: "Lâm Tử Vận, sao cô phải khổ vậy chứ? Cô biết rõ là tôi..."
Lâm Tử Vận tựa hồ rất sợ Diệp Tuệ Linh sẽ nói ra miệng, Diệp Tuệ Linh chưa nói xong, liền ngắt lời: "Tôi sẽ không buông! Tuệ Linh tỷ tỷ, nếu chị... Có chút cảm giác với tôi, hãy nói cho tôi biết, được không?"
Diệp Tuệ Linh nhíu mày càng chặt, không nói tiếp, chỉ nhìn Lâm Tử Vận, trầm mặc.
Lâm Tử Vận nhìn Diệp Tuệ Linh, chờ đợi câu trả lời của nàng, cô cảm thấy yêu cầu này hẳn không quá phận, cũng không khó đáp ứng, vì sao Diệp Tuệ Linh không nói lời nào? Trong lòng mất mát, cô tự giễu cười, đối Diệp Tuệ Linh thừa nhận: "Được rồi, thật ra là có một chút vất vả."
Diệp Tuệ Linh nghĩ, thật sự chỉ có một chút vất vả sao? Nàng định nói tiếp, nếu đã vất vả, biết rõ không có kết quả, vậy hãy sớm buông tha đi. Nhưng Lâm Tử Vận lại không cho nàng nói ra những lời này, Lâm Tử Vận khôi phục nụ cười tự tin, nói với Diệp Tuệ Linh: "Tuệ Linh tỷ tỷ, tôi sẽ không buông bỏ, chị phải cẩn thận lái xe nha, tái kiến."
Lâm Tử Vận nói xong thì đứng dậy đi mất, chỉ chừa cho Diệp Tuệ Linh một bóng lưng cả đời nàng cũng không thể quên, tấm lưng kia thẳng tắp, xinh đẹp rạng ngời, vì sao nàng lại thấy nó toát ra vẻ tiêu điều, mất mát, bi thương?
Diệp Tuệ Linh chung quy không đuổi theo Lâm Tử Vận, nàng lái xe ly khai viện kiểm sát, nhưng lòng nàng cũng vô pháp yên tĩnh trở lại, nàng cũng không biết, trước kia có thể nhẫn tâm với Lâm Tử Vận bao nhiêu thì liền nhẫn tâm bấy nhiêu, giờ lại không thể hạ ngoan tâm? Rốt cuộc, bắt đầu từ khi nào?
Diệp Tuệ Linh nhìn phía trước lái xe, lại không nhịn được buông lỏng tay lái, nhẹ nhàng xoa môi...
Hôm nay tui bận nên 1 chap thôi nha ahihi ~
==================

Chương 50: Mỹ cảm

"Chuyện của Tàng Huyền Thanh và Mộ Dung Phỉ... Em có ý kiến gì không?"


Trên đường quay về cảnh cục, Sở Thanh Phong rốt cuộc nhịn không được hỏi Cố Dao. Nàng quan sát Cố Dao hồi lâu, chỉ thấy Cố Dao nhíu mày, không có biểu hiện chán ghét. Điều này khiến Sở Thanh Phong không hiểu Cố Dao có cái nhìn gì đối với tình yêu giữa hai nữ nhân, nàng càng quan sát Cố Dao thì càng mơ hồ, Cố Dao nhíu mày khuấy động lòng nàng.
Trong đầu Cố Dao không ngừng hồi tưởng hình ảnh Tàng Huyền Thanh và Mộ Dung Phỉ hôn môi, ý nghĩ không thể nói rõ, vẻ mặt của cô hoàn toàn là tiềm thức, nghi hoặc và lo lắng. Cô nghi hoặc vì sao Tàng Huyền Thanh sẽ cùng Mộ Dung Phỉ như vậy, lo lắng Tàng Huyền Thanh để Mộ Dung Phỉ nguy hiểm ở bên cạnh, hơn nữa còn quá thân mật.
Bị Sở Thanh Phong hỏi bất thình lình, Cố Dao im lặng, không biết trả lời thế nào, nếu là Lâm Tử Vận, cô sẽ nói ra nghi ngờ cùng lo lắng của mình, nếu là Sở Thanh Phong... Cô không thể. Cố Dao mở to hai mắt nhìn Sở Thanh Phong, nghiêng đầu nghĩ một chút, hỏi lại: "Cái nhìn? Cái nhìn gì?"
Sở Thanh Phong khẽ cau mày, Cố Dao tiểu đồ đần không lĩnh hội ý tứ của nàng, nàng nghĩ hẳn là nên hỏi trực tiếp đi? Bề ngoài mười phần nữ tính Sở Thanh Phong, lại luôn lơ đãng làm ra một vài động tác anh tuấn, tỷ như hiện tại đang tự hỏi, nàng một tay cầm lấy tay lái, tay kia đặt lên cửa xe, ngón trỏ xoa nhẹ môi dưới, vành môi viên nhuận dưới sự ma sát của ngón tay mà biến hóa không ngừng, trong lúc ngẫu nhiên còn lộ ra hàm răng trắng tinh.
Cố Dao ngồi bên cạnh thấy rõ ràng, môi dưới đầy đặn, Sở Thanh Phong xoa nhẹ trông càng thêm... Mê người. Cố Dao mở to hai mắt, ngơ ngác nhìn, trong lòng cũng không nghĩ nhiều, chỉ muốn cắn một ngụm, kìm lòng không đậu mím môi, nuốt một chút.
Sở Thanh Phong là người can đảm, khi làm chuyện gì cũng cực kỳ quyết đoán, nàng ngừng động tác, nghiêng đầu, hỏi: "Đối với việc hai nữ nhân yêu nhau, em có ý kiến gì không? Ừ... Giống Mộ Dung Phỉ và Tàng Huyền Thanh đó."
Sở Thanh Phong đột nhiên xoay đầu lại, Cố Dao mới ý thức mình vừa mê mẩn đôi môi Sở Thanh Phong, còn nuốt nước bọt, cô không hiểu, cũng không biết Sở Thanh Phong phát hiện chưa, trong lòng xấu hổ vạn phần, sắc mặt thoáng chốc đỏ lên, hai má ửng hồng, ánh mắt cũng trốn tránh dời đi, bộ dáng thoạt nhìn có chút giấu đầu hở đuôi.
Ể? Sở Thanh Phong hỏi cái này, đem tầm mắt đặt trên mặt Cố Dao, nàng muốn thấy cô sẽ có biểu tình thế nào, đôi khi diễn cảm có thể gạt người, nhưng nó thường xuyên là địa phương biểu lộ cảm xúc chân chính. Thấy Cố Dao đỏ mặt, hơn nữa có chút trốn tránh, nàng nghi ngờ 2 giây, liền nghĩ ra, Cố Dao xấu hổ vì lời mình nói? Đỏ mặt đại biểu cái gì? Ánh mắt trốn tránh lại đại biểu cái gì?
Sở Thanh Phong híp mắt, nhìn Cố Dao bộ dạng nhìn thẳng phía trước không dám quay đầu, nàng cảm thấy cô rất đáng yêu, nàng cũng biết là, cho dù hiện tại Cố Dao không trả lời vấn đề của mình, nhưng nàng có thể biết đáp án. Chỉ cần... Miễn sao không phải hiểu lầm.
Cố Dao quay đầu, mới có tâm tư suy nghĩ vấn đề của Sở Thanh Phong, đại tỷ cùng Mộ Dung Phỉ yêu nhau? Là như vậy sao? Hình như là vậy, bằng không đại tỷ như thế nào sẽ cùng Mộ Dung Phỉ hôn môi đây? Nhưng Sở Thanh Phong hỏi cô có cái nhìn gì, cô vẫn là đáp không được, có lẽ là có, lại không thể nói với Sở Thanh Phong. Cố Dao nhíu mày, suy tư một chút, xoay đầu lại, nhìn môi Sở Thanh Phong, hơi chột dạ, cho nên lại trốn tránh, hồi đáp: "Tỷ tỷ, em... Em không có ý kiến."
Cố Dao bộ dáng như vậy, Sở Thanh Phong không hiểu lầm cũng khó, Cố Dao phản ứng, trong nội tâm nàng là vui sướng, bằng không nàng cũng sẽ không cần tốn sức hỏi Cố Dao vấn đề này. Theo nàng, Cố Dao căn bản chính là bởi vì thẹn thùng mới không dám trả lời, Sở Thanh Phong lại càng chắc chắn, trước mặt tình yêu dang dở, mặc kệ là ai, đều suy tính hơn thiệt. Sở Thanh Phong muốn xác nhận, hỏi tiếp: "Em có thể nhận hai nữ nhân yêu nhau không?"
Sở Thanh Phong hỏi, mà Cố Dao đáp, từ lúc bắt đầu đã không ở trong cùng một phạm vi. Sở Thanh Phong hỏi là cả xã hội, mà Cố Dao đáp cũng chỉ giới hạn ở Tàng Huyền Thanh và Mộ Dung Phỉ. Câu hỏi mịt mờ cùng đáp án mờ mịt, liền tạo thành hiểu lầm.
Tỷ như đối với vấn đề này, Cố Dao suy tư chính là, nếu Tàng Huyền Thanh và Mộ Dung Phỉ yêu nhau, mình có thể nhận sao? Đối với Tàng Huyền Thanh, Cố Dao coi chị ấy là trưởng bối, cô luôn luôn thuận theo Tàng Huyền Thanh, căn bản là không có ngăn cản hoặc không đồng ý, cho nên cô nghĩ, nếu Tàng Huyền Thanh khăng khăng làm như vậy, cô cũng chỉ có thể hết sức đi tiếp thu, tiếp tục bảo vệ Tàng Huyền Thanh không bị Mộ Dung Phỉ thương tổn là được. Cô đáp: "Hẳn là... Có thể nhận."
Tim Sở Thanh Phong bắt đầu đập nhanh, nàng nhìn phía trước, nhíu mày rối rắm, mình có nên tỏ tình không? Cố Dao sẽ trả lời nàng thế nào? Trong nội tâm nàng có một tia chờ mong, nhưng cũng có một tia bất an, đối với nàng, giống như đánh cược, lợi thế là tình nghĩa giữa nàng và Cố Dao.
Nếu thắng, quan hệ giữa nàng và Cố Dao sẽ thăng tiến từ tỷ muội lên tình nhân; nếu thua, nàng và Cố Dao, rất có thể chỉ là đồng sự tránh né lẫn nhau. Sở Thanh Phong do dự, cược hay không cược?
Trong lòng một khi có nhớ nhung hoặc tham vọng quá đáng, làm sao cũng nhịn không được nữa, cảm giác kia tựa như con kiến đang cắn phệ nội tạng, từng đợt ngứa cứ càng ngày càng mãnh liệt, không gãi không được. Sở Thanh Phong cuối cùng không đủ bình tĩnh, nàng do dự nói: "Nếu tôi..."
Nói đến một nửa, Sở Thanh Phong lại dừng ngay thời điểm mấu chốt nhất, nàng vẫn là có chút bất an, đối với nàng, đây thật sự là đánh cược, nàng là con bạc, do dự trước khi cược, nếu thua, sẽ hai bàn tay trắng.


Cố Dao bị Sở Thanh Phong nhấc lên lòng hiếu kỳ, đối với cô, Sở Thanh Phong và Tàng Huyền Thanh đều trọng yếu, bởi vì cô vốn cực nhỏ có được thân tình, cho nên càng thêm để ý quý trọng, tuy rằng cô biết Sở Thanh Phong và Tàng Huyền Thanh lập trường bất đồng, không thể trở thành bằng hữu. Nhưng cô vẫn hi vọng, ít nhất Sở Thanh Phong đối Tàng Huyền Thanh ác cảm sẽ không quá nhiều.
Sở Thanh Phong nói một nửa, Cố Dao theo bản năng lo lắng nhiều hơn, nghĩ lời Sở Thanh Phong nói biến thành: Nếu tôi không thể nhận?
Cố Dao nghĩ vậy là phi logic, nhưng những thứ này là bản năng, không phải thứ cô có thể khống chế, mà Sở Thanh Phong nhíu lại mày, lại làm cho Cố Dao ngờ vực sâu hơn, có phải do chán ghét tạo thành? Cô bận tâm hỏi: "Chẳng lẽ chị không thể nhận hai nữ nhân... Yêu nhau sao?"
Sở Thanh Phong bị hỏi lại, lặng đi một chút, quay đầu nhìn thoáng qua Cố Dao, lo lắng trong ánh mắt kia quá rõ ràng, tim Sở Thanh Phong hạ xuống, em ấy sợ mình không thể nhận? Nàng lập tức phủ định: "Sao có thể? Tôi có thể nhận, kỳ thật... Hai nữ nhân yêu nhau cũng rất tốt."
Nghe Sở Thanh Phong đáp, sự lo lắng của Cố Dao liền biến mất sạch sẽ, ít nhất Sở Thanh Phong sẽ không bởi vì chuyện này mà gia tăng ác cảm với Tàng Huyền Thanh, đối với Cố Dao thật đáng quý, trong lòng vui mừng, khóe miệng không tự giác giơ lên, lẩm bẩm: "Thật tốt quá."
Có chút chuyện quá mức tốt đẹp, thì không nên hỏi trắng ra, bởi vì nó sẽ phá hư mỹ cảm, Sở Thanh Phong nghĩ như vậy, vì thế nàng không hỏi nữa, trong nội tâm đã rõ.
Lộ trình kế tiếp, hai người trong xe đều gợi lên khóe miệng, cửa kính đóng chặt, điều hòa thổi ra hương hoa bách hợp, tươi mát mê người.
Có đôi khi, tình yêu không nhất định phải là tâm hữu linh tê mới có thể thành; có đôi khi, sai lầm cũng là khởi đầu không tồi; có đôi khi, sai lầm là gần với chân thật; có đôi khi, thiên ý chính là đại khái như thế.
Lúc này, Tàng Huyền Thanh và Mộ Dung Phỉ cũng ngồi trong cùng một chiếc xe, bất đồng với Sở Thanh Phong và Cố Dao, các nàng mặt đối mặt ngồi, cả quá trình không một tiếng nói, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, nhìn nhau.
Tàng Huyền Thanh đối Mộ Dung Phỉ, là ánh mắt tìm tòi nghiên cứu. Mộ Dung Phỉ đối Tàng Huyền Thanh, là ánh mắt xâm nhập mê luyến, như cũ nhìn môi Tàng Huyền Thanh.
Mộ Dung Phỉ vừa rồi thực hiện, Tàng Huyền Thanh mê man, thông minh như cô cũng không đoán được lúc ấy Mộ Dung Phỉ nghĩ gì. Cô nhớ lại một chút, lúc mình còn nhỏ, lâu lắm không gặp Tàng Thiên Hải, có lẽ sẽ ôm, nhưng hôn, hoàn toàn không có khả năng.
Lấy mình trước đây cùng Mộ Dung Phỉ hiện tại tiến hành so sánh, Tàng Huyền Thanh vẫn không hiểu tâm tư của Mộ Dung Phỉ. Tàng Huyền Thanh còn nhớ lại lời hứa với mẫu thân Trương Nghiên Khánh, chỉ có người thích mình mà mình cũng thích người đó, mới có thể bính mình, mà Mộ Dung Phỉ làm chuyện đó, rõ ràng chính là chuyện chỉ có tình nhân mới có thể làm.
Rốt cuộc nên xử lý Mộ Dung Phỉ ra sao? Tàng Huyền Thanh do dự, nếu là người khác, cái gì đều không cần nói, trực tiếp để cho hắn xuống địa ngục, nhưng Mộ Dung Phỉ bất đồng, Mộ Dung Phỉ là người thừa kế cô tuyển định, còn là lợi thế giúp cô siêu việt Tàng Thiên Hải, bỏ quên Mộ Dung Phỉ, thì cũng có nghĩa là lúc khởi điểm cô đã thua Tàng Thiên Hải? Thất bại như vậy, Tàng Huyền Thanh không cho phép, Tàng Thiên Hải từng dạy cô: Một khi quyết định, nhất định phải kiên trì tới cùng, tuyệt đối không thể gục ngã ở vạch xuất phát, con phải đi đến đích cho ta!
Tàng Huyền Thanh khó xử, phi thường phi thường khó xử, cũng chỉ có Mộ Dung Phỉ có năng lực, nhượng Tàng Huyền Thanh khó xử. Nếu tiếp tục lưu lại Mộ Dung Phỉ, lời hứa cuối cùng với mẫu thân Trương Nghiên Khánh cũng sẽ bị vi phạm? Không, không thể.
Rốt cuộc nên làm gì bây giờ? Tàng Huyền Thanh không ngừng hỏi chính mình. Nguyên bản cô đã quyết định FA cả đời, cô cảm thấy trên thế giới này, bất kể là nam nhân hay là nữ nhân, cũng sẽ không có ai có thể xứng với cô. Vậy... Bằng không cũng như nuôi cấy người thừa kế? Chính mình nuôi cấy một tình nhân có thể xứng với mình? Dù sao Mộ Dung Phỉ đã chiếm tiện nghi của cô, cô cũng không cần làm trái lời hứa?
Ý tưởng của Tàng Huyền Thanh khá đặc thù, không giống bất cứ ai ở xã hội ngày nay, có lẽ nhiều người sẽ thấy cô quá mức điên cuồng, quá mức hoang đường. Nhưng Tàng Huyền Thanh nghĩ như vậy, cũng quyết định làm như thế, đây là kết quả tốt nhất cô có thể nghĩ đến.
Nhưng mà... Ý tưởng của Mộ Dung Phỉ vẫn là rất trọng yếu, nếu Mộ Dung Phỉ không thích mình, vậy... Tàng Huyền Thanh nhìn chằm chằm Mộ Dung Phỉ, ánh mắt híp lại, lãnh khốc khiến xương cốt người khác đều đau đớn.
Bất quá, bây giờ còn chưa phải lúc hỏi rõ Mộ Dung Phỉ, bởi vì ở trong này còn có một pho tượng đang nhắm mắt, ngồi không nhúc nhích, Kinh Luân. Tàng Huyền Thanh cũng sẽ không ngốc xem Kinh Luân như cục đá, lần đầu tiên cô có cảm giác Kinh Luân không có lúc nào là không bên cạnh mình, tựa hồ có điểm... Phiền chán.
Thuyền Thanh x Phỉ nhanh ghê nơi, 2 thuyền kia mới nhổ neo thì cp chính của chúng ta đã ra giữa biển khơi cmnr =)))))))))))


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna