Google.com.vn Đọc truyện Online

22/07/2018

Phân Ngoại Yêu Nhiêu (Miêu Tổng Tài) - Chương 56 - 60

Đăng bởi Ngân Giang | 22/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 56: Vấn đề

Sau khi Sở Thanh Phong lạnh lùng nói một câu kia, hoàn cảnh nguyên bản thư giãn thích ý lập tức trở nên chặt chẽ cẩn thận, ai cũng thành thành thật thật quay về chỗ, cụ thể làm cái gì thì mọi người không biết, dù sao chính là im ắng. Cố Dao thấy Sở Thanh Phong đã đóng cửa phòng, sửng sốt hồi lâu, cuối cùng thở ra một hơi, tựa hồ rất mệt mỏi. Cô dời ánh mắt, cau mày, lấy tay đỡ trán, lại tiếp tục rối rắm, không biết tới chừng nào mới xong.


Cố Dao chuyên tâm rối rắm Sở Thanh Phong, chuyện khác liền trở nên đần độn, thậm chí nó khiến cô xem nhẹ thời gian, lúc ăn cơm trưa ở căn tin cũng là phân tâm nghiêm trọng, hết giờ ăn, cô mới phát hiện đồ ăn còn nguyên, nguyên lai cô ăn không ngồi rồi nhưng lại không cảm thấy chán ngấy, quả nhiên là vô vị, có thể biết cô rối rắm đến trình độ gì.
Thời gian trôi qua rất mau, Cố Dao chưa nghĩ ra kết quả, đã đến lúc tan việc, cô còn không tự biết, mãi cho đến những đồng nghiệp khác đều đi hết, lưu ý cô Trần Hy trước khi đi hỏi một câu: "Cố Dao, tan tầm rồi, sao còn chưa đi?"
Cố Dao ngạc nhiên phát giác, đã đến giờ về, cô kịp phản ứng, nhìn Trần Hy một cái, Trần Hy đứng bất động, ý đồ muốn cùng cô đi rất rõ ràng, Cố Dao nghĩ đến ánh mắt Sở Thanh Phong buổi sáng xem mình cùng Trần Hy nói chuyện phiếm, nhìn cửa phòng Sở Thanh Phong vẫn đóng chặt, không biết Sở Thanh Phong về chưa. Cô bật thốt: "Đội phó về chưa?"
Trần Hy thấy Cố Dao xem nhẹ vấn đề của mình, xem Sở Thanh Phong trước, hỏi cũng là Sở Thanh Phong người kia, trong lòng có chút không thoải mái, hắn ghen tị quá, mặc dù biết Sở Thanh Phong không có nhiều khả năng sẽ là tình địch của hắn, nhưng nhìn thấy Cố Dao ở cục cảnh sát thân thiết nhất, quan tâm nhất, chú ý nhất luôn là Sở Thanh Phong khiến hắn chua xót. Hắn khó hiểu, giả vờ như vô tình đáp: "Đội phó? Không biết nữa, tôi cũng không chú ý, có lẽ đã đi rồi."
Chỉ có Trần Hy biết hắn nói dối, Sở Thanh Phong vẫn luôn ở trong phòng, nhưng hắn có trực giác, nếu hắn nói Sở Thanh Phong còn chưa rời đi, Cố Dao nhất định sẽ không ra về với hắn. Chính hắn cũng không biết vì sao lại có trực giác này, hơn nữa còn rất chắc chắn.
"À, vậy hả..." Cố Dao nghe Trần Hy nói, nhẹ đáp một câu, cúi đầu che giấu sự thất vọng, Sở Thanh Phong thật sự đi rồi sao? Cô mím môi, điều chỉnh tâm tình, một lát sau mới ngẩng đầu lên, nói với Trần Hy: "Anh đi trước đi, tôi còn nhiều thứ cần sửa sang lại."
Ánh mắt Trần Hy ảm đạm xuống, quả nhiên kết quả vẫn là giống dĩ vãng, Cố Dao cự tuyệt hắn tới gần, sâu kín nhìn Cố Dao, Trần Hy bất đắc dĩ, ngoài miệng lại vu vơ nói: "Ừ, được rồi, tôi đi trước, cô trở về cẩn thận một chút."
"Hảo, cám ơn anh." Cố Dao cảm tạ Trần Hy quan tâm, nhưng điều này lại làm cho Trần Hy u uất, cảm tạ đại biểu cảm ơn, một vài thời điểm cũng là đại biểu khách khí. Trần Hy bất đắc dĩ đi ra cửa, quay đầu nhìn bóng lưng Cố Dao, hướng theo đầu cô thì đúng là phòng Sở Thanh Phong, Trần Hy đứng tại chỗ, nhíu mày càng chặt, nhìn cô hồi lâu, mà Cố Dao một chút cũng không có phát giác.
Cố Dao ngơ ngác ngồi ở chỗ kia, nghĩ nửa ngày, vẫn là nghĩ không ra định luận, cuối cùng hạ một quyết định gian nan, đêm nay trở về, gọi Lâm Tử Vận hỏi ý kiến, sở dĩ cô sẽ nghĩ tới Lâm Tử Vận, nguyên nhân đơn giản là vì người nào cũng biết Lâm Tử Vận thích phụ nữ. Chẳng qua hỏi như thế nào, Cố Dao còn cần cẩn thận cân nhắc một chút.
Quyết định rồi, Cố Dao liền thu thập đồ đạc, đứng lên chuẩn bị trở về. Vừa đi tới cửa lại nghe thấy sau lưng "két" một tiếng, là tiếng cửa mở ra, cô quay đầu lại nhìn, thấy cửa phòng Sở Thanh Phong mở ra một đường nhỏ, trong nội tâm thoáng chốc kinh hãi, nhưng cỗ kinh hãi này chỉ vừa nảy lên, đã bị giội tắt ngúm.
Đi ra không phải Sở Thanh Phong, mà là Chu Vân, hơn nữa Chu Vân vừa đi ra vừa quay đầu nói: "Thanh Phong, thời gian không còn sớm, cô cũng mau trở về đi."
Chẳng biết vì sao, thính giác của Cố Dao trở nên dị thường linh mẫn, sau khi Chu Vân nói cô nghe thấy tiếng bước chân, không cần nghĩ cũng biết là của Sở Thanh Phong, thật là kỳ dị, Cố Dao nghe thấy, bắt đầu kinh hoảng lên, không kịp nghĩ nhiều, liền vội vàng... Chạy trốn.
Cố Dao chạy trốn, Sở Thanh Phong đương nhiên không biết, nàng nghe Chu Vân nói, vừa ra khỏi phòng vừa khóa chặt cửa: "Haha, tôi cũng không có ý kiến, dù sao tôi chỉ có một người. Chu Vân, anh đó nha, cũng đừng làm cho mẹ anh sốt ruột chờ đợi."
Chu Vân là con trai độc nhất, cha hắn hy sinh khi hắn còn nhỏ, sở dĩ nói là hy sinh, bởi vì cha hắn cũng là cảnh sát, có một lần cùng thổ phỉ bắn nhau, bất hạnh bị trúng đạn vong mạng, được phong tặng liệt sĩ. Cha qua đời, Chu Vân sống với mẹ cho tới bây giờ, Sở Thanh Phong biết rõ điều này.
Chu Vân vốn trầm tính, trước mặt Sở Thanh Phong lại càng thêm ngại ngùng, một chút cũng không giống cảnh sát thiết huyết, Sở Thanh Phong nói vậy, hắn cũng không biết trả lời thế nào, chỉ là thật thà phúc hậu cười cười.
Sở Thanh Phong đóng cửa, nhìn Chu Vân, thấy hắn cười, nàng không để ý nữa, ngược lại đem lực chú ý đặt lên hồ sơ trên tay hắn, nói: "Chu Vân, thời gian cũng không sớm, anh nhanh chóng chỉnh sửa hồ sơ đi, ngày mai chúng ta tổ chức thảo luận."
"Hảo." Chu Vân gật gật đầu, nói: "Cô..."
Câu kế tiếp còn chưa thốt ra, Sở Thanh Phong đã đoán được hắn muốn nói cái gì, mở miệng: "Vậy làm phiền anh, tôi đi trước đây."
Chu Vân thất vọng, trầm mặc gật đầu nói: "Hảo, trên đường cẩn thận."
Sở Thanh Phong mỉm cười gật đầu, xoay người liền đi, không chút lưu luyến, Chu Vân không chú ý, lúc Sở Thanh Phong xoay người, ánh mắt nhìn thoáng qua chỗ Cố Dao, khẽ nhíu mày ra ngoài.
Chu Vân cầm hồ sơ, tâm nguyên bản sốt ruột lại trở nên hư không, hắn vốn muốn nói với Sở Thanh Phong: "Chúng ta cùng làm, rất nhanh sẽ xong." Chỉ là Sở Thanh Phong không cho hắn cơ hội nói ra. Nhìn bóng lưng Sở Thanh Phong, ánh mắt hắn có chút phức tạp, có thất vọng, còn có mê luyến.
Chạng vạng 6h30, sắp tới mùa đông, sắc trời muộn tương đối sớm, giờ phút này hoàn toàn tối đen. Chợ đêm Đông Hoa, khu vực Cố Dao thuê, lâu năm không tu sửa, đèn đường cũ nát ảm đạm, mấy bóng đèn đã quá hạn sử dụng, bởi vì không có người chăm sóc quan tâm, chợt lóe kiên trì sứ mạng của mình, phảng phất như một người sắp tắt thở, đang cố gắng hô hấp.
Ngã tư đường hẳn là nên náo nhiệt, nhưng hoàn cảnh nơi này đặc thù, ngược lại cực kỳ quạnh quẽ, Cố Dao sớm đã quen, cước bộ thuần thục đi về tiểu hang ổ. Mày vẫn nhíu chưa từng lơi lỏng, trong nội tâm còn ghi nhớ một màn kia, chỉ biết mình không thoải mái, lại không biết cảm giác này chính là ghen.
Cô thầm nghĩ, Sở Thanh Phong thấy cô và Trần Hy nói chuyện phiếm, quăng cho cô ánh mắt như vậy, lại cùng Chu Vân ở chung phòng, nội tâm cực độ bất mãn, tràn ngập chua xót.
Cố Dao đi đến một con hẻm nhỏ, tiểu hang ổ của cô nằm cuối hẻm, một chiếc xe màu đen đậu đối diện, ngay cả cửa xe đều là màu đen, căn bản thấy không rõ bên trong có người hay không, mà Cố Dao cũng không chú ý, bởi vì cô luôn thấy xe đậu ở chỗ này. Cô không biết chủ xe là ai, chỉ nhớ rõ ngày đầu mình dọn đến đây, chiếc xe kia đã tồn tại, chưa thấy nó di động qua, cũng chưa thấy có ai từ trong xe bước ra, cô cho rằng hẳn là xe cũ bị chủ nhân vứt bỏ.
Cố Dao không biết, kỳ thật trong xe có người, hơn nữa không chỉ có một, khi cô đi vào hẻm, bên trong xe có ba cặp mắt nhìn chằm chằm cô. Sáu mắt, ba người, ngồi ở trong xe nhìn Cố Dao biến mất, một người tới gần cửa xe tiếp tục nhìn con hẻm, hai người kia liền chuyển hướng, tựa hồ đang chú ý có ai đến gần.
Ba người cực kỳ im lặng, bọn hắn phân công minh xác nhìn xung quanh, ước chừng 30 phút sau, một nam tử mang mũ vệ y, tay đút trong túi quần, có điểm lén lút tới gần.
Ba người trao đổi ánh mắt, người ngồi gần cửa khẽ nhíu mày, gật đầu một cái, hai người kia liền xuống xe, trực tiếp đi về phía nam tử.
Đi ra cửa xe là hai nam nhân cường tráng khôi ngô, đặc biệt nhất là vẻ ngoài thống nhất, đầu bóng lưỡng, âu phục đen, giày da đen. Bọn hắn ngăn nam tử tới gần hẻm nhỏ.
Nam tử tựa hồ bị hoảng sợ, ngơ ngác nhìn hai người không biết từ đâu xuất hiện, dáng người cùng vẻ ngoài khiến người ta sợ hãi. Nam tử vừa muốn mở miệng, hỏi mục đích của đối phương, nhưng một trong hai người không hề vô nghĩa, chỉ chỉ sau lưng hắn, phun ra một chữ rất đơn giản: "Cút!"
Nam tử hoảng sợ, hắn mấp máy môi hai cái, muốn biện luận cái gì, nhưng cuối cùng vẫn là ngậm miệng lại, xoay người ly khai.
Hai gã đại hán nhìn thấy nam tử bước nhanh rời đi, đồng thời bất duyệt nhíu nhíu mày, nhìn nhau, lắc đầu trở về, mở cửa xe đi vào.
Một người đóng cửa xe, ồm ồm nói: "Con mẹ nó không thú vị, gặp được đều là hỗn đản không có dũng khí, muốn thả lỏng một chút tay chân cũng không có cơ hội."
Gã ở giữa tràn đầy đồng cảm, phụ họa nói: "Ừ, đích xác, rất con mẹ nó không thú vị!"
Người gần sát cửa sổ vẫn chuyên chú nhìn đầu hẻm, hắn nghe hai người nói chuyện, cũng không quay đầu lại, cười lạnh nói: "Như thế nào? Các ngươi ngại nhiệm vụ này không thú vị sao? Không muốn làm sao?"
Hai gã kia nghe thế, đồng thời nhăn mặt, một người nói: "Chúng ta nào có ghét bỏ, chỉ là nói trên đầu lưỡi, giải buồn thôi."
Người kia không có chuyển khai, hừ lạnh: "Hừ, đừng oán hận nhiều như vậy, cũng đừng bắt chước thiêu thân, nếu xảy ra sai lầm, hậu quả không cần ta nói, các ngươi cũng biết."
Bỗng nhiên hắn phóng nhẹ ngữ khí tiếp tục nói: "Hơn nữa, chúng ta được phái tới bảo hộ Dao tiểu thư, liền tỏ rõ chúng ta là được Đại tiểu thư tín nhiệm, đây cũng không phải cơ hội ai cũng có. Mỗi tháng chia hoa hồng, chúng ta thu nhiều hơn các huynh đệ khác! Muốn đánh nhau, các ngươi còn sợ không có cơ hội?"
Hai gã kia đồng ý quan điểm này, vì thế mỉm cười gật đầu, tiếp tục chuyên chú nhìn xung quanh, bọn hắn âm thầm chờ mong, có ai dám phản kháng đến giải buồn đi.
Ngoài hẻm phát sinh hết thảy, Cố Dao đương nhiên không biết, lúc này cô đã về nhà. Nhà Cố Dao đích xác xứng với chữ "nhỏ". Ăn cơm xong, Cố Dao tắm rửa một cái, sau đó trực tiếp nằm ở trên giường, hai mắt mở rất lớn, nhìn trần nhà ố vàng, trong đầu một mảnh hỗn loạn. Cô đang yên lặng suy nghĩ nên hỏi Lâm Tử Vận thế nào mới tốt.
Cố Dao chưa từng yêu, cô rối rắm đủ rồi, ngay cả gọi Lâm Tử Vận trưng cầu ý kiến, cũng làm cho cô xoắn quẩy hơn hai giờ. Chờ đến 9h, cô mới nghĩ xong, ngồi trên giường, cầm di động, chần chờ một chút, bấm số của Lâm Tử Vận.
Lâm Tử Vận so với Cố Dao xa xỉ hơn nhiều, cô ở tiểu khu xa hoa, đường xá cùng phương tiện đều là số một số hai H thị. Lâm Tử Vận tắm rửa xong, ở một mình, cô cũng tùy tiện rất nhiều, tắm rửa xong đi ra, cũng chỉ quấn một cái khăn, đang lau tóc, di động liền vang lên.
Lâm Tử Vận có hai cái di động, một cái là công tác, một cái là tư nhân. Di động công tác của cô buổi tối đều tắt máy, mà di động tư nhân lại mở 24/24. Người biết dãy số là ít càng thêm ít, trừ bỏ Tàng Huyền Thanh cùng Cố Dao, còn có Diệp Tuệ Linh. Lúc này vang lên, Lâm Tử Vận hy vọng nhất đương nhiên là Diệp Tuệ Linh, không hy vọng nhất là Tàng Huyền Thanh, bởi vì Tàng Huyền Thanh không phải loại người sẽ hỏi han ân cần, nếu không có chuyện gì, Tàng Huyền Thanh tuyệt đối sẽ không quấy rầy cuộc sống riêng tư của cô, cái này cũng biểu thị nếu như Tàng Huyền Thanh điện thoại, cô lại phải làm việc.
Lâm Tử Vận cầm di động nhìn, thấy là Cố Dao, cô mỉm cười, cô muội muội này đã lâu không điện thoại tới, chính mình còn muốn em ấy, vì thế vội vàng đón lên, không đợi Cố Dao mở miệng trước, đã nói: "Dao, em thật lâu không gọi điện thoại cho tôi, có phải đã quên tỷ tỷ tôi đây?"
Khuyết thiếu thân tình, lại khát vọng thân tình Cố Dao, trước mặt Lâm Tử Vận luôn dễ dàng cảm nhận được ấm áp cùng cảm động, cô quý trọng Tàng Huyền Thanh và Lâm Tử Vận, đối với cô, ý nghĩa vượt qua máu mủ, đây cũng là lý do vì sao từ nhỏ cô đều cam nguyện bị hai người sai bảo.
Nghe Lâm Tử Vận nói vậy, Cố Dao trong lòng ấm áp, người Cố Dao muốn làm nũng không nhiều lắm, mà Lâm Tử Vận chính là một trong số đó, cô ngây thơ nói: "Tử Vận tỷ, nào có a, em gần đây chỉ là... Chỉ là hơi bận mà thôi."
Cố Dao giải thích, mới phát giác mình thật sự lâu lắm không có gọi điện cho Lâm Tử Vận, từ lúc tốt nghiệp đến giờ, thật sự quá ít, sao mình lại quên chứ? Trong đầu Cố Dao hiện ra khuôn mặt Sở Thanh Phong.
Lâm Tử Vận luôn đặc biệt thích trêu chọc Cố Dao, đồng dạng là cô nhi, cô thật tâm coi Cố Dao là muội muội của mình, đối với cô, đều là đáng quý, kêu cô sao có thể không quý trọng đâu. Dụ Cố Dao một phen, mà Cố Dao giải thích một đại đội, Lâm Tử Vận thích thú.


Chờ không sai biệt lắm, Lâm Tử Vận mới một vừa hai phải, nói: "Tốt lắm, không đùa em, nói đi, em lần này gọi điện thoại cho tôi là vì chuyện gì?"
Thiệt tình đối đãi một người, sẽ hiểu biết người đó, Lâm Tử Vận đích thực hiểu biết Cố Dao, cho dù hai người cự cách, chỉ thông qua sóng điện truyền lại, nhưng Lâm Tử Vận vẫn nghe ra Cố Dao có tâm sự.
Cố Dao dừng lại một chút, biết không thể gạt được Lâm Tử Vận, suy nghĩ hồi lâu, cô mới cà lăm hỏi han: "Tử Vận tỷ, kỳ thật em chỉ muốn hỏi chị một chút... Hỏi chị..."
Lâm Tử Vận khẽ nhíu mày, sao Cố Dao lại do dự, trước kia cực ít xảy ra, giữa các nàng là không có chuyện gì không thể nói, cô hỏi: "Dao, em muốn hỏi cái gì cứ hỏi đi, chẳng lẽ em không biết tôi sao? Tôi đối với em tuyệt đối là tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn*."
*không biết thì không nói, nhưng nếu đã biết thì sẽ nói hết không hề che giấu
Lời này lại khiến Cố Dao cảm động, cô luôn dễ dàng cảm động, chỉ một chi tiết nhỏ cũng để cô dị thường quý trọng, có tỷ tỷ như Lâm Tử Vận, vốn thân là cô nhi như cô, là may mắn. Lâm Tử Vận nói thế, cô cũng không do dự, thốt ra: "Tử Vận tỷ, em muốn hỏi chị... Sao chị lại thích phụ nữ ạ?"
Mấy chế nói đi, sao mấy chế lại thích phụ nữ?

=================

Chương 57: Tai nạn xe cộ

Sao chị lại thích phụ nữ?

Không ngờ Cố Dao muốn hỏi lại là vấn đề này, Lâm Tử Vận có chút kinh ngạc, cô nhớ rõ Cố Dao 12 tuổi đã từng hỏi qua, khi Cố Dao còn nhỏ, Lâm Tử Vận nói với cô, chờ em lớn bằng tôi sẽ minh bạch. Hiện giờ Cố Dao đã vượt qua Lâm Tử Vận 18 tuổi lúc ấy, nhưng cô vẫn chưa hiểu được, mà Lâm Tử Vận cũng không thể dùng câu nói kia để nói với Cố Dao nữa.
Lâm Tử Vận bất đắc dĩ, người hỏi qua cô chỉ có mỗi Cố Dao, nhưng cô cho tới bây giờ cũng không biết hồi đáp thế nào, nếu quả thật có thể đáp, cô cũng muốn biết, vì cái gì nhiều nữ nhân sẽ thích nam nhân? Vì cái gì tuyệt đại đa số sẽ cho rằng chỉ có nữ nhân thích nam nhân mới là thiên kinh địa nghĩa?
Sao chị lại thích phụ nữ?
Lâm Tử Vận cũng không biết đáp án, cho dù cô thích, nếu cần nói ra nguyên cớ, cô chỉ có thể trả lời: Trời sinh! Cô đích xác là trời sinh liền thích nữ nhân, từ thời khắc chạm đến tình yêu, thế giới của cô đã đóng cửa lại với nam nhân rồi.
Lâm Tử Vận không trả lời, vấn đề này khiến cô phiền chán, nhưng cô hiểu Cố Dao biết Cố Dao sẽ không bởi vì hứng thú với tình cảm của cô, mà đặc biệt gọi điện tới hỏi. Lâm Tử Vận thông minh, Cố Dao vừa hỏi, liền nghĩ đến Cố Dao có "mưu đồ", vì thế cẩn thận ngẫm lại, hỏi: "Dao, em hỏi tôi như vậy, có phải em yêu thích ai? Hoặc là... Có ai thổ lộ với em?"
Cố Dao chưa từng nghĩ mình còn chưa chân chính hỏi ra, Lâm Tử Vận lại có thể đoán được manh mối, thình lình xảy ra biến hóa, tin tưởng nguyên bản kiên định không có, trong lòng hoảng loạn lên, có lẽ bởi vì thẹn thùng hoặc gì khác, theo bản năng liền phủ nhận: "Không phải, không phải... Tử Vận tỷ, em nào có a, em chỉ là tùy tiện hỏi hỏi."
Lâm Tử Vận căn bản không tin, cô chỉ đoán được điểm này, hơn nữa còn rất xác định, người kia nhất định là phụ nữ, Sở Thanh Phong không thể nghi ngờ, bằng không Cố Dao cũng sẽ không gọi riêng cô hỏi vấn đề này a. Lâm Tử Vận mặc kệ Cố Dao phủ nhận, tiếp tục ngữ khí khẳng định hỏi: "Đối phương là nữ? Em rất khó quyết định?"
"Vâng..." Đối với "khéo hiểu lòng người" Lâm Tử Vận, Cố Dao chạy đằng trời, cô thừa nhận, chỉ là ngữ khí ỉu xìu, có lẽ rối rắm vấn đề như vậy thật sự khiến cô lao lực quá độ, kế tiếp, cô tựu đợi Lâm Tử Vận tỷ tỷ chỉ chiêu.
Lâm Tử Vận sống vì tình yêu, tình yêu tối thượng, nhưng cô không phải dạng người không có tình yêu thì sống không được, mà là dạng rất xem trọng tình yêu, nếu yêu thật, cô sẽ không lo lắng thân phận, giới tính, tuổi, cô y theo lý niệm của mình, chân thành nói với Cố Dao: "Dao, em không cần hỏi bất luận kẻ nào, hơn nữa em cũng không cần phải sốt ruột định nghĩa, em chỉ cần thấy rõ lòng em, đi theo nó là tốt rồi."
Nấu cháo điện thoại với Cố Dao xong, Lâm Tử Vận đặt di động xuống, nằm ngửa ở trên giường, trợn to mắt nhìn trần nhà, mày hơi nhíu lại. Vừa giải đáp giúp Cố Dao, hiện tại cô cũng bắt đầu rối rắm, tựa như bị lây bệnh.
Cảm thụ hiện tại của Lâm Tử Vận khó có thể hình dung, nhưng khẳng định không phải rất tốt, cô thấy mình giống như tỷ tỷ có muội muội kết hôn, mà mình còn chưa có đối tượng vậy, không phải ghen tị cũng không phải hâm mộ, chỉ là có điểm không phục, có điểm bất an. Ngẫm lại xem, đuổi theo Diệp Tuệ Linh dùng thời gian bao lâu, còn tẫn hết toàn lực, mà Cố Dao bên kia đâu, lúc này mới bao lâu a, cũng sắp được việc...
Cơ hội này nhượng Lâm Tử Vận lần nữa suy nghĩ vấn đề giữa cô và Diệp Tuệ Linh, so sánh trước sau, từng li từng tí, rốt cuộc phát giác, mình tựa hồ phạm vào một sai lầm, bản thân quá mức cấp tiến, mới có thể tạo thành kết quả trái chiều. Đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, nếu có người quấn mình như mình quấn Diệp Tuệ Linh, nếu mình không thích, đã sớm đuổi như đuổi ruồi, đuổi đối phương ra rất xa.
Lâm Tử Vận càng nghĩ càng cảm thấy hẳn là đạo lý này, rút kinh nghiệm xương máu, quyết định mình phải thay đổi phương châm một chút. Ánh mắt híp híp, nếu cứng rắn không được thì đổi sang mềm, rồi chậm rãi mài, cô cũng không tin không phá được phòng tuyến của Diệp Tuệ Linh, cụ thể nên làm thế nào đây? Cô phải hảo hảo cân nhắc...
Lâm Tử Vận cả đêm lăn qua lộn lại cân nhắc chuyện này, ngoại trừ Cố Dao cùng Sở Thanh Phong, lại có thêm một người mất ngủ...
Đề nghị Lâm Tử Vận cấp Cố Dao, quả nhiên là đơn giản hữu hiệu, chỉ một câu đơn giản liền giúp Cố Dao bình tĩnh rất nhiều, chính cô ngẫm lại cũng thấy đúng, nên xem lòng mình, mà cô tạm thời còn chưa biết nên tuyển chọn ra sao, cứ thuận theo tự nhiên đi, một ngày nào đó sẽ rõ thôi, cô có dự cảm sẽ không quá lâu. Vì thế đêm nay Cố Dao không có mất ngủ, trái lại còn ngủ rất ngon nữa.
Hôm sau Cố Dao bộ dáng ngủ đủ, tinh thần sáng láng đi làm, so với hôm qua như hai thái cực, từ bên ngoài nhìn vào, có lẽ đã hoàn toàn thoát ra khỏi mớ bòng bong, gặp người nào cũng mỉm cười chào hỏi.
Mà Sở Thanh Phong vẫn mất ngủ như cũ, nàng đợi đáp án của Cố Dao giống như đợi phán quyết của thẩm phán vậy, sao nàng có thể ngủ được, cho nên hôm nay Sở Thanh Phong vẫn mang theo vành mắt đen thui đi làm. Nàng vào cửa, liền không tự giác nhìn về phía Cố Dao, thấy cô tinh thần tốt lắm, không cần nghĩ cũng biết tối qua ngủ rất ngon, vì thế trong lòng liền mất thăng bằng, chẳng lẽ cô một chút cũng không rối rắm? Có đáp án rồi? Sở Thanh Phong mơ hồ chờ mong.
"Mọi người buổi sáng tốt lành." Sở Thanh Phong đứng ở cửa ngây người một hồi, sau đó một bên cùng mọi người chào hỏi, một bên đi vào phòng, chỉ có nàng biết, tiếp đón chỉ là muốn nói cho Cố Dao, tôi đến đây, nếu em đã có đáp án, hãy mau nói cho tôi biết đi.

Sở Thanh Phong đương nhiên biết nơi công cộng không phải chỗ nói chuyện, vì thế nàng nghĩa vô phản cố đi vào phòng, nàng nghĩ một chút Cố Dao sẽ đến gõ cửa, sau đó nói ra đáp án. Nhưng mà sự thật lại chứng minh, kỳ vọng càng lớn thất vọng lại càng nhiều, Sở Thanh Phong ở trong phòng tả đẳng hữu đẳng, hai giờ trôi qua, cũng không thấy Cố Dao đến gõ cửa, vì thế trong nội tâm nàng chán nản, vỗ bàn, quên đi, vẫn là xử lý công tác trước đi. Bình phục cảm xúc, nàng cầm lấy hồ sơ chiều qua cùng Chu Vân chuẩn bị, đi ra văn phòng.
Sở Thanh Phong nhìn xung quanh một lần, liếc mắt một cái liền thấy Cố Dao bên kia, lúc này Cố Dao đang cúi đầu xem án lệ, nhìn không ra cô có tâm sự, Sở Thanh Phong không rõ ràng lắm, Cố Dao rốt cuộc nghĩ như thế nào, khẽ nhíu mày không chú ý Cố Dao nữa, đề cao âm lượng tuyên bố: "Toàn thể đội viên đến phòng họp tập hợp!"
Nói xong, Sở Thanh Phong liền xoay người đi trước, Cố Dao ngẩng đầu lên chỉ thấy bóng lưng Sở Thanh Phong, chưa kịp nghĩ nhiều, cô liền nghe thấy đồng sự nói: "Lần này lại có án kiện lớn đó."
Thông thường có án kiện lớn, tổ trọng án mới có thể họp thảo luận, điều này là quy củ, chỉ là vừa gia nhập không lâu Cố Dao còn chưa biết, nghe đồng sự nói vậy, không dám lãnh đạm, trong lòng còn mơ hồ chờ mong, vì thế cô vội vàng đứng lên, cùng đồng sự đến phòng họp.
Cửa phòng họp mở ra, Sở Thanh Phong dựa tường đứng ở cửa, trong tay còn cầm xấp tài liệu, mỗi người đi qua, nàng sẽ phát cho một phần tư liệu, đến phiên Cố Dao, Sở Thanh Phong đột nhiên trở nên chuyên chú, tay đưa tư liệu, mắt cũng nhìn chằm chằm Cố Dao, hy vọng có thể nhìn ra cái gì.
Cố Dao tuy nói là trải qua Lâm Tử Vận chỉ điểm đã bình tĩnh rất nhiều, nhưng sao có thể nói buông là buông, chống lại ánh mắt Sở Thanh Phong, cô thoáng chốc xấu hổ không được tự nhiên, còn có một tia chột dạ, ngay cả chính cô cũng không biết vì sao chột dạ.
Chậm rãi tiếp nhận tư liệu, Cố Dao kêu một tiếng "tỷ tỷ", nhưng ánh mắt có chút trốn tránh, không dám nhìn thẳng Sở Thanh Phong. Sở Thanh Phong thấy thế, cảm thấy cô hẳn là chưa có đáp án đi, trong lòng nghĩ một chút, cũng thế, dù sao thời gian Cố Dao yêu cầu còn chưa tới, chính mình liền kiên nhẫn đợi thêm đi, cũng chỉ còn lại có vài ngày. Vì thế Sở Thanh Phong gật đầu "ừ" một tiếng, buông ra tài liệu trong tay, nhượng Cố Dao rời đi.
Chờ tất cả tiến vào phòng họp, Sở Thanh Phong đóng cửa, đi đến trước mặt mọi người, nói: "Mọi người xem tài liệu trong tay trước đi, sau đó chúng ta tiếp tục tiến hành phân tích cùng thảo luận."
Cố Dao đối đãi nhiệm vụ cực kỳ nghiêm túc, cô bắt buộc mình buông ra chuyện khác trước, nghiêm túc xem tư liệu. Sở Thanh Phong đứng ở trên đài cao, ánh mắt không tự giác lại liếc Cố Dao, chậm rãi chuyên chú, may mắn là những người khác đều đang nhìn tư liệu, không có phát hiện điểm ấy.
Cố Dao nhìn kỹ, phát hiện trong tư liệu đều ghi chép tai nạn xe cộ, hơn nữa không chỉ một vụ, đều đã phát sinh. Trong nội tâm cô nghi hoặc, án kiện như vậy không nên phát đến tổ trọng án, tai nạn xe cộ hẳn là phạm trù của CSGT, sao lại đưa qua đây hả? Nhưng cô tin tưởng, nếu Sở Thanh Phong đã kêu mọi người xem phần tư liệu này, nhất định sẽ có đạo lý của nàng, vì thế cô bắt đầu so sánh những tai nạn này, hy vọng có thể nhìn ra thứ gì.
Thời gian im ắng đã qua, Cố Dao tựa hồ phát hiện một chút bất thường, nhưng còn không đợi cô kịp suy nghĩ sâu xa, Sở Thanh Phong lên tiếng.
Sở Thanh Phong nói: "Tốt lắm, tin tưởng mọi người đã xem hết tài liệu trong tay. Phần tư liệu này là CSGT đưa qua đây, do Chu Vân tiếp nhận. Hôm qua tôi đã cùng Chu Vân thảo luận, hiện tại do Chu Vân giảng giải một chút, vì sao CSGT lại làm thế."
Cố Dao nghe Sở Thanh Phong nói, nghĩ đến hôm qua tan tầm, Chu Vân từ phòng Sở Thanh Phong đi ra, hẳn là thảo luận vụ án đi. Trong lòng cô đột nhiên có chút thoải mái, tựa hồ vướng mắc nhỏ nào đó đã tiêu thất.
Chu Vân nhận được Sở Thanh Phong chỉ thị, gật gật đầu, đi đến trước sân khấu, đứng lại, cầm lấy remote ấn xuống một cái, từng hình ảnh thay nhau xuất hiện trên màn ảnh, Chu Vân bắt đầu giảng giải: "10 vụ án này đều phát sinh trong vòng hai tháng nay, mà người bị hại đều là nữ. Toàn bộ tài xế công đạo, người bị hại đều là đột nhiên vọt tới trước xe, bọn họ phanh không kịp mới trở thành tai nạn xe cộ. Mà trong đó..."
Nói tới đây Chu Vân dừng lại một chút, đặc biệt nhấn mạnh ba chữ "mà trong đó", tất cả mọi người dự báo, điểm tựa đến đây, vì thế đều giữ vững tinh thần, càng thêm nghiêm túc lắng nghe.
Chu Vân tiếp tục giảng đạo: "Mà trong đó, có ba vị tài xế còn nói, bọn hắn tựa hồ thấy là có người cố ý đẩy các nàng ra từ ven đường, mà do phát sinh quá nhanh, bọn hắn cũng không dám xác định. Bất quá căn cứ vào nó, chúng ta có lý do hoài nghi, đây là một vụ giết người liên hoàn, lấy tai nạn xe cộ để che giấu."
Chu Vân nói xong, hướng Sở Thanh Phong ý bảo xuống sân khấu, trả lại quyền chủ đạo cho nàng, Sở Thanh Phong nói tiếp: "Hiện tại chúng ta phân tích một chút đi, xin mọi người nói ra điểm đáng ngờ, cùng nhau thảo luận."
Tiếp theo các đội viên một người tiếp một người nói ra điểm đáng ngờ, tổng kết lại có ba cái: Thứ nhất, thời gian xảy ra tai nạn đều là buổi tối. Thứ hai, đoạn đường xảy ra tai nạn đều vắng xe. Thứ ba, người bị hại đều là nữ, hơn nữa đại đa số còn là kỹ nữ.
Sở Thanh Phong ghi chép vào hồ sơ, sau đó đợi xem còn có đội viên nào phát hiện điểm đáng ngờ khác không, nhưng tựa hồ tất cả mọi người không có phát hiện mới, nhất thời an tĩnh lại. Sở Thanh Phong chờ đợi một lát, không thấy ai nói ra, bỗng nhấn nút, một tấm bản đồ xuất hiện ở trên màn ảnh, nói: "Mọi người xem tấm bản đồ này đi, mặt trên đã được dùng bút đánh dấu địa điểm, các vị hãy nhìn xem, hy vọng có thể phát hiện ra cái gì."
Toàn bộ đội viên đều đưa mắt đặt lên bản đồ, nhưng các điểm đỏ có chút hỗn độn, không theo quy luật. Cố Dao nhìn thấy bản đồ, tựa hồ có vật gì đó xuất hiện trong đầu, không bắt không điểm tựa. Cô cau mày chậm rãi nhìn đoạn đường phát sinh tai nạn, hình như hơi quen thuộc, đợi cô phát hiện ra giao điểm thì ánh mắt cô đột nhiên trợn to, đứng lên nói: "Tỷ tỷ, chị xem đoạn đường kìa, đều thông qua một chỗ... Bóng Đêm!"
Cố Dao bởi vì nhất thời kinh hãi, quên luôn kiêng kị trực tiếp kêu lên xưng hô ngầm giữa cô và Sở Thanh Phong, ánh mắt toàn bộ đội viên có điểm quái dị, lia qua lia lại hai người. Sở Thanh Phong bị Cố Dao làm cho kinh hãi, cũng không chú ý, nhãn tình nhất mị, vội vàng cầm lấy bút đỏ đi đến màn hình, vẽ lên.
Khi Sở Thanh Phong đưa ra bức ảnh chụp hiện trường tai nạn xe cộ, rốt cuộc đã phát hiện vết mực đỏ giao nhau ở một điểm, mà điểm kia... Chính là Bóng Đêm của Thanh Liên Hội.
Các đội viên nhìn điểm đỏ dài hẹp trên màn ảnh, ánh mắt bắt đầu ngưng trọng lên, Sở Thanh Phong nhìn về phía Cố Dao, trong ánh mắt không che giấu tán thưởng, Cố Dao là người mới, nhưng quan sát rất mẫn tuệ.


Cố Dao đối mặt Sở Thanh Phong tán thưởng cũng cực kỳ chột dạ, chỉ có cô biết, sở dĩ sẽ phát hiện điểm này, đơn giản vì lão đại tiền nhiệm Thanh Liên Hội Tàng Thiên Hải là nghĩa phụ của cô, lão đại đương nhiệm Thanh Liên Hội Tàng Huyền Thanh là đại tỷ của cô, cho nên cô mới quen thuộc với đoạn đường gần Bóng Đêm như thế.
Cô không dám nhìn thẳng Sở Thanh Phong, vội vàng ngồi xuống, cúi đầu, trong lòng âm thầm lo lắng, án kiện này có liên quan tới đại tỷ không? Nhưng ý nghĩ vừa nảy lên liền bị Cố Dao đè xuống, không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng.
Cố Dao trốn tránh, Sở Thanh Phong nghĩ, Cố Dao đối mặt với nàng còn xấu hổ, xem ra cô thật sự vẫn chưa có đáp án rõ ràng.
Bà Thanh là đầu sỏ chứ ai, hung thủ tình cờ thấy bả, mê quá nên mới tìm cách gặp lại bả đó =))))

====================

Chương 58: Cáo biệt


Cố Dao rối rắm sẽ lây bệnh, từ khi Cố Dao gọi điện trưng cầu ý kiến, Lâm Tử Vận cũng bị lây, hai ngày nay đều ngủ không ngon giấc, nằm ở trên giường mở to mắt lăn qua lộn lại, may mắn là cuối cùng đã có kết quả.


10h sáng, bình thường đi làm sớm, Lâm Tử Vận lại còn ngủ say. Ánh mặt trời xuyên thấu qua bức màn trắng tinh tát vào gian phòng, lan tràn đến giường. Ánh sáng chiếu xạ lên mặt cô, làn da trắng tinh trơn mềm phản xạ ra một tầng ánh sáng nhạt, hiệu quả như vậy cộng thêm dung mạo xinh đẹp nguyên bản, trông như một nữ thần say giấc nồng, chỉ tiếc cảnh đẹp không ai nhìn, có lẽ sau đó sẽ có người may mắn chứng kiến được hình ảnh này, chỉ là không biết ai sẽ có vận khí.
Ánh dương xuyên thấu qua mi mắt khiến Lâm Tử Vận không thoải mái, cô nhíu mi, chậm rãi giãn ra, mở mắt, có chút mê man nghiêng đầu nhìn về phía bức màn, mới biết nguyên lai trời đã sáng, hơn nữa tựa hồ thời gian cũng không sớm.
Lâm Tử Vận căn bản không gấp gáp rời giường, cô quay đầu nhìn trần nhà, lại là trầm tĩnh hồi lâu. Cô không cần đi làm sớm, bởi vì ở sở sự vụ cô chính là lão bản. Dưới tay cô còn có rất nhiều luật sư có thực lực, có chuyện gì thì tự nhiên những người đó sẽ ứng phó, mà cô chỉ cần làm át chủ bài, chỉ khi có vụ án tương đối trọng yếu mới có thể xuất động.
Tối qua Lâm Tử Vận rốt cuộc nghĩ ra kết quả, gần 3-4 sáng mới ngủ, liên tục hai ngày, cho nên cô là đặc biệt mỏi mệt. Mơ mơ màng màng một trận, trong đầu mới nghĩ tới kết quả, thoáng chốc tinh thần liền trở lại, cô cực kỳ để bụng Diệp Tuệ Linh, quyết định lập tức triển khai phương châm mới.
Ngồi dậy xốc chăn, mặc áo ngủ tơ lụa màu trắng bò xuống giường, vội vội vàng vàng đi đến WC.
Hôm nay Lâm Tử Vận không đi Sở Sự Vụ, so sánh với Diệp Tuệ Linh, công tác chỉ là râu ria, rửa mặt xong, từ trong tủ tỉ mỉ chọn lựa một bộ quần áo, muốn phiêu phiêu xinh đẹp đi gặp Diệp Tuệ Linh, thực hiện phương châm mới.
Dùng hết một giờ, Lâm Tử Vận trang điểm xong, đứng trước gương. T-shirt trắng bó sát, quần đùi xám đậm, vớ đen, giày cao gót nâu, áo khoác đen, bộ dạng này khiến Lâm Tử Vận càng thêm gợi cảm, hiển lộ dáng người hoàn mỹ tinh tế.
Lâm Tử Vận rất hài lòng, cô tự tin đến tự kỷ, nhìn mình trong gương, híp mắt, khen: "Thật là xinh đẹp, dáng người thật tốt."
Chuẩn bị tốt hết thảy, Lâm Tử Vận cầm túi xách và chìa khóa xe liền xuất môn, mục đích đúng là viện kiểm sát của Diệp Tuệ Linh, cô dụng tâm như vậy, chỉ vì Diệp Tuệ Linh, nữ vi duyệt kỷ giả dung*, cổ nhân nói quả không sai.
*người con gái làm đẹp vì người mình yêu
Lâm Tử Vận cố ý khống chế tốc độ, khi cô đến cửa thì thời gian vừa vặn tan sở, dừng xe, cô giống như hồ ly giảo hoạt, mị mị cười lấy điện thoại ra, gọi cho Diệp Tuệ Linh.
Tới lúc tan việc, Diệp Tuệ Linh không sốt ruột đi, nàng ngồi trên ghế, dựa lưng ngửa đầu nhìn trần nhà, cái gì cũng không muốn làm, hoàn toàn thơ thẩn. Lúc nàng đang đi vào cõi thần tiên, di động đột nhiên vang lên tiếng chuông dễ nghe, kéo ý thức của nàng lại. Nàng lấy lại tinh thần, nghi hoặc cầm di động nhìn, mày trong nháy mắt liền nhíu lại.
Không ngờ là Lâm Tử Vận, hơi chần chờ một chút, Diệp Tuệ Linh tắt chuông đi, tùy ý nó tiếp tục chấn động, không muốn bắt, nàng không cần nghĩ cũng biết, Lâm Tử Vận lại muốn dây dưa nàng.
Một khi Lâm Tử Vận gọi điện cho mình, lập tức gạt bỏ, sau đó trực tiếp tắt máy, cuối cùng tiện lợi làm như không có phát sinh qua, đây là Diệp Tuệ Linh dĩ vãng nhất quán thực hiện. Song lần này nàng không gạt bỏ cuộc gọi của Lâm Tử Vận, chỉ chần chờ một chút, lựa chọn tĩnh âm, nàng không có quyết đoán như trước, hơn nữa nàng cũng không có tiêu sái trực tiếp tắt máy, ngược lại là nhíu mày, nhìn trên màn hình "1 cuộc gọi nhỡ", xuất thần, chỉ là không biết nàng đang suy nghĩ cái gì.
Diệp Tuệ Linh chỉ biết Lâm Tử Vận không dễ đối phó, quả nhiên, mới qua một phút đồng hồ, di động lại vang lên, trên màn hình vẫn là "Lâm Tử Vận", Diệp Tuệ Linh nhíu mày chặt hơn, lần này vang lên ba tiếng, nàng lại lựa chọn tĩnh âm, biến thành "2 cuộc gọi nhỡ".
Diệp Tuệ Linh không tắt máy, chính nàng cũng không biết vì sao mình không như dĩ vãng, có vài thứ đúng là bất đồng lúc trước, không thay đổi chính là, Diệp Tuệ Linh không muốn đáp lại Lâm Tử Vận. Tiếp tục xem di động xuất thần, qua ba phút, di động không vang lên nữa.
Diệp Tuệ Linh nghi hoặc nhăn mặt, lâu như vậy, Lâm Tử Vận hẳn là bỏ quên, bất quá vì cái gì lần này Lâm Tử Vận lại dễ dàng buông tha? Có điểm không tầm thường, trong lòng nàng thậm chí có cảm giác mất mát mỏng manh. Đúng lúc này di động đột nhiên vang lên lần thứ ba, Diệp Tuệ Linh vốn cho là sẽ không vang lên nữa, ngoài dự liệu, nàng bị tiếng chuông bất thình lình hù nhảy dựng, kinh hãi, nhẹ buông tay thiếu chút nữa rớt điện thoại, hoàn hảo nàng đúng lúc đón được.
Di động vang lên lần thứ ba, Diệp Tuệ Linh lựa chọn cắt đứt, cảm giác mất mát mỏng manh trong lòng cũng tùy theo tiêu thất, ngay cả chính nàng cũng không phát giác. Nhìn màn hình hiển thị "2 cuộc gọi nhỡ" xuất thần một hồi, nàng vẫn lựa chọn như dĩ vãng, tắt máy. Đang chuẩn bị tắt máy, đột nhiên có tin nhắn.

Diệp Tuệ Linh nghi hoặc mở tin nhắn, không nghĩ tới vẫn là Lâm Tử Vận, chỉ thấy cô nhắn: Bây giờ tôi đang ở trước cửa viện kiểm sát, tôi có chuyện trọng yếu muốn nói với chị, chị xuống dưới, tôi chờ chị. Nếu chị không xuống hoặc là tắt máy, tôi sẽ lập tức đi lên tìm chị.
Lâm Tử Vận mười phần uy hiếp, Diệp Tuệ Linh âm thầm tức giận, đồng thời trong lòng nghi hoặc, sao Lâm Tử Vận lại biết mình đang chuẩn bị tắt máy? Cau mày nhìn tin nhắn mấy lần, Diệp Tuệ Linh càng xem càng phát hỏa, tên ôn thần này thật sự là càng ngày càng kỳ cục, luôn dây dưa mình còn chưa tính, lần này lại dám uy hiếp mình luôn.
Bất quá lúc này Diệp Tuệ Linh có hỏa cũng không có chỗ phát, chỉ có thể âm thầm uất nghẹn, qua hai phút, Diệp Tuệ Linh cuối cùng là thỏa hiệp, nàng không có biện pháp nào, nàng tin tưởng mình nếu thật sự không xuống hoặc là tắt máy, Lâm Tử Vận nhất định sẽ tìm đến mình. Nghĩ một chút, Lâm Tử Vận đi lên còn không bằng mình đi xuống, nàng cũng không muốn lại trở thành đối tượng để các đồng nghiệp vây xem, Lâm Tử Vận da mặt dày, nhưng nàng thì rất mỏng.
Lâm Tử Vận gửi tin nhắn xong, liền cất di động, hạ cửa xe nhìn đại môn, diễn cảm cực kỳ thả lỏng thích ý chờ đợi Diệp Tuệ Linh đến, tựa hồ Diệp Tuệ Linh sẽ bị ăn đến sít sao trong tương lai thôi.
Diệp Tuệ Linh đi ra đại môn, liếc mắt một cái liền thấy Lamborghini xanh của Lâm Tử Vận, dừng cước bộ, thấy Lâm Tử Vận ngồi ở ghế lái, cực kỳ hữu hảo mỉm cười nhìn mình. Điều này làm cho Diệp Tuệ Linh càng tức giận, nhưng nàng lại không thể nề hà, chỉ có thể thở phì phì đi tới.
Lâm Tử Vận thấy Diệp Tuệ Linh đi tới, cũng thấy nàng tức giận, nhưng tuyệt không khẩn trương, hơn nữa còn âm thầm khen ngợi: "Diệp Tuệ Linh của mình vẫn xinh đẹp mị lực a." Chờ Diệp Tuệ Linh tới gần, Lâm Tử Vận không đợi nàng mở miệng, liền cười khanh khách ngọt nị kêu lên: "Tuệ Linh tỷ tỷ."
Diệp Tuệ Linh mặc chế phục, sắc mặt lạnh lùng, nhìn qua uy nghiêm mười phần, nàng không để ý tới Lâm Tử Vận nhiệt tình, lạnh lùng nói: "Có sự tình gì, nói đi."
Lâm Tử Vận tựa hồ không có nghe Diệp Tuệ Linh nói, cười khanh khách, nghiêng đầu, nói: "Tuệ Linh tỷ tỷ, lên xe đi."
Diệp Tuệ Linh lãnh mạc nhìn Lâm Tử Vận nói: "Không cần, có sự tình gì thì nói đi, đừng lãng phí thời giờ của tôi."
Nếu dễ dàng bị lãnh mạc hù đến, nếu dễ dàng thỏa hiệp, cô cũng không phải Lâm Tử Vận bám riết không tha theo đuổi Diệp Tuệ Linh suốt ba năm. Diệp Tuệ Linh nói như vậy, cô cũng không phản bác, chỉ nhìn thẳng Diệp Tuệ Linh, không nói câu nào.
Hai người cứ như vậy giằng co xuống, ai cũng không chịu thỏa hiệp, mắt to trừng mắt nhỏ, so lực nhẫn nại, giống như một cuộc chiến tranh không tiếng động. Nhưng trận chiến này Diệp Tuệ Linh nhất định sẽ thất bại, bởi vì thiên thời địa lợi nhân hoà hoàn toàn khuynh hướng Lâm Tử Vận. Lúc này là giữa trưa, mặt trời vừa vặn lên cao nhất, Diệp Tuệ Linh bị mặt trời sái lên, mà Lâm Tử Vận ngồi ở trong xe, sức nóng căn bản là sái không đến a. Còn có chính là giờ phút này, nhân viên lưu động, tiến tiến xuất xuất đều kìm lòng không đậu, xe thể thao, hai nữ nhân xinh đẹp, hương xe mỹ nữ đều là cực kỳ hấp dẫn ánh mắt tồn tại.
Diệp Tuệ Linh là càng ngày càng không được tự nhiên, sắc mặt cũng là dũ phát âm trầm, nàng tức giận, ngay cả khớp hàm cũng nhịn không được cắn chặt, Lâm Tử Vận chưa bao giờ chọc giận nàng đến thế, trong nội tâm nàng thầm nghĩ, chẳng lẽ là mình quá mức nhân từ sao?
Tức giận tràn đầy trái tim, giống như một mồi lửa thiêu đốt Diệp Tuệ Linh, nàng nắm chặt hai tay, cắn cắn môi, cuối cùng giơ chân lên, cước bộ rất nặng đi đến xe, giày cao gót "lạc, lạc, lạc", hiển lộ ra lửa giận rõ ràng. Mở cửa, Diệp Tuệ Linh ngồi vào trong xe, dùng sức "bành" một tiếng đóng cửa xe lại. Cũng không thèm nhìn Lâm Tử Vận, lạnh giọng nói: "Nói đi!"
Lâm Tử Vận nhìn Diệp Tuệ Linh, khóe miệng vẫn duy trì tươi cười, nhưng trong ánh mắt đã không che giấu được ảm đạm, khẽ lắc đầu tự giễu, cô cũng cùng Diệp Tuệ Linh quay đầu lại nhìn về phía trước, thở dài một hơi nói: "Tuệ Linh tỷ tỷ, chị còn chưa ăn cơm đi, chúng ta đi ăn cơm trước nhé."
Diệp Tuệ Linh tựa hồ bị Lâm Tử Vận càn quấy đốt lên điểm bùng nổ, quay đầu, hai mắt cách gọng kính nhựa, trừng Lâm Tử Vận, gằn từng tiếng lạnh giọng nói: "Lâm Tử Vận! Cô đừng khiêu khích sự kiên nhẫn của tôi!"
Lâm Tử Vận lặng đi, chậm rãi quay đầu nhìn Diệp Tuệ Linh, sau đó khóe miệng gợi lên, lại cười, nụ cười xinh đẹp như cũ, chỉ là hơi thảm đạm, chốc lát thu liễm tươi cười, diễn cảm trở nên nghiêm túc, vẻ mặt như thế thông thường chỉ xuất hiện khi cô lên toà án, thanh âm hơi phiền muộn, trầm thấp từ từ nói: "Tuệ Linh tỷ tỷ, chúng ta nhận thức đã lâu, tuy rằng tôi cố hẹn chị nhiều lần, nhưng chúng ta chưa từng cùng nhau nếm qua một bữa cơm, chị hãy thỏa mãn một nguyện vọng của tôi, theo giúp tôi ăn cơm đi."
Lâm Tử Vận tràn đầy cầu xin, Lâm Tử Vận như vậy nhượng Diệp Tuệ Linh có ảo giác, khẩu khí lúc này của Lâm Tử Vận, rất giống một người chuẩn bị cáo biệt đi xa, bên trong bao hàm rất nhiều bất đắc dĩ cùng không cam lòng, còn có bi thương cùng lưu luyến. Diệp Tuệ Linh đối Lâm Tử Vận đột nhiên chuyển biến có điểm khó hiểu, không biết phải làm sao, không biết đáp lại cái gì, nàng chỉ có dự cảm bất hảo, hơn nữa nơi nào đó trong lòng lại bắt đầu sinh đau.
Nhưng mà còn chưa chờ Diệp Tuệ Linh hoàn toàn kịp phản ứng, Lâm Tử Vận lại là ảm đạm cười cười, nói tiếp: "Tuệ Linh tỷ tỷ, liền lúc này đây được không, có lẽ là lần đầu cũng sẽ là lần cuối..."
Cắt! Lâm Tử Vận! Chế diễn tốt lắm! Rất xứng đáng được trao giải Oscar!
Ai muốn cua gái thì nên học tập bà Vận đi, lâu lâu diễn sâu tí, deep tí, lạt mềm buộc chặt vào =))
=================

Chương 59: Hèn mọn

Là giả? Là diễn trò? Diệp Tuệ Linh đờ ra, sửng sốt hồi lâu mới phản ứng, tìm tòi nghiên cứu nhìn Lâm Tử Vận, trong lòng nghĩ thế. Nhưng nàng phát hiện Lâm Tử Vận không giống giả, trong nội tâm có dự cảm bất hảo, chẳng lẽ Lâm Tử Vận phát hiện mình bị nan y, cho nên mới nói như vậy?


Có câu nói "tâm sẽ không gạt người". Nghĩ đến đây, lòng Diệp Tuệ Linh có chút đau, nàng lập tức âm thầm phủ định, không, không phải.
Không thể trách Diệp Tuệ Linh nguyền rủa Lâm Tử Vận a, thật sự Lâm Tử Vận rất yêu gạt người, diễn cảm cùng ngữ khí đều thập phần đúng chỗ, quá giống thật, kỹ xảo chỉ có hơn diễn viên chuyên nghiệp chứ không có kém.
Diệp Tuệ Linh không tin suy đoán của mình, nàng không muốn tin, cố gắng quan sát Lâm Tử Vận, hi vọng tìm ra chút sơ hở, chứng minh Lâm Tử Vận đang diễn trò.
Lâm Tử Vận thật sự quá giảo hoạt, khi gạt người một chút chột dạ đều không có, ngay cả ánh mắt cũng không nháy, thấy Diệp Tuệ Linh nhìn mình, cô liền biết mình đã thành công một nửa, đương nhiên cần không ngừng cố gắng, vì thế cô giả vờ tự giễu cười cười, sau đó xoay mặt đi, thâm trầm nhìn về phía trước, chỉ cấp Diệp Tuệ Linh một gò má, cái gì cũng không nói, tùy ý nàng quan sát.
Hai người ở trong xe trầm tĩnh một hồi, Lâm Tử Vận cảm thấy không sai biệt lắm, cũng không hỏi ý kiến Diệp Tuệ Linh, khởi động xe, chậm rãi lái đi ra ngoài. Diệp Tuệ Linh cũng không ngăn cản, nhìn cô nổi lên lòng thương hại.
Xe an ổn đi tới, bên trong không khí trầm trọng, Lâm Tử Vận âm thầm vui mừng, Diệp Tuệ Linh lo lắng không thôi. Ai cũng không mở miệng nói câu nào. Không bao lâu đã đến nơi, Lâm Tử Vận dừng xe, xoay đầu lại, mỉm cười với Diệp Tuệ Linh: "Chúng ta ăn cơm ở đây đi, nơi này tôi thường tới, bên trong có cơm Tây cũng có cơm Trung, rất ngon."
Diệp Tuệ Linh nhìn Lâm Tử Vận, trong ánh mắt như cũ mang theo nghi hoặc thật sâu, nhưng Lâm Tử Vận lại thay đổi biểu tình, vẻ mặt của cô không có một tia thương cảm, giống như mới vừa nói những lời này không phải là cô, Diệp Tuệ Linh nhíu mày, vừa rồi Lâm Tử Vận cùng hiện tại Lâm Tử Vận, rốt cuộc người nào mới là thật? Hoặc hiện tại Lâm Tử Vận đang tỏ vẻ kiên cường? Trong lúc nhất thời nàng nhìn không thấu Lâm Tử Vận.
Diệp Tuệ Linh từ nhỏ sinh trưởng trong gia đình hạnh phúc mỹ mãn, từ khi đi học đến luyến ái rồi kết hôn, dọc theo đường đi đều xuôi gió xuôi nước, trong sinh hoạt suy sụp rất ít, ly hôn xem như khó khăn lớn nhất. Lâm Tử Vận từ nhỏ sống ở cô nhi viện, cuộc đời sóng xô nước cuộn, gạt người tuy rằng không thể nói là kỹ xảo sinh tồn, nhưng lại là thủ đoạn thiết yếu, so về kinh nghiệm, Diệp Tuệ Linh làm sao đấu lại Lâm Tử Vận, bằng không cũng sẽ không bị Lâm Tử Vận dây dưa 5 năm, cực kỳ bất đắc dĩ lại không có biện pháp thoát khỏi.
Lâm Tử Vận nói xong câu kia, cũng không cấp Diệp Tuệ Linh thời gian phản ứng, trực tiếp xuống xe trước, sau đó đi đến bên kia, ân cần giúp Diệp Tuệ Linh mở ra cửa xe, ngọt ngào mỉm cười nói: "Tuệ Linh tỷ tỷ, xuống xe đi."
Diệp Tuệ Linh ngẩn người, nhìn Lâm Tử Vận ngờ vực, bất quá vẫn là rất phối hợp xuống xe, nhìn xung quanh mới phát hiện chiêu bài không phải nhà ăn mà là "Yêu Quý salon". Chỗ này nàng nghe nói qua, lại chưa từng tới, nàng biết phần lớn những nhân vật nổi tiếng hoặc quý phu nhân mới tới đây thôi.
"Tuệ Linh tỷ tỷ, chúng ta vào thôi." Lâm Tử Vận đóng cửa xe, nói một câu liền đi trước dẫn đường. Lúc này Diệp Tuệ Linh mới phát hiện hôm nay Lâm Tử Vận bất đồng, dĩ vãng nàng toàn thấy Lâm Tử Vận mặc chính trang, Lâm Tử Vận mỗi lần tìm nàng, đều là nhờ công vụ, mà lần này Lâm Tử Vận mặc quần áo hưu nhàn, xem từ sau lưng hai chân thẳng tắp thon dài phối với giày cao gót nâu và áo khoác đen, tịnh lệ xinh đẹp, Diệp Tuệ Linh phát ngốc, cũng không biết là bị bóng lưng xinh đẹp mê hoặc hay là đơn giản nhất thời không thích ứng.
Lâm Tử Vận đi vài bước, phát giác Diệp Tuệ Linh không theo kịp, cô quay lại thấy nàng vẫn đứng tại chỗ, nhìn mình ngẩn người, âm thầm đắc ý, xem ra hơn một giờ tỉ mỉ trang điểm thu được hiệu quả. Giả vờ khó hiểu, nhìn Diệp Tuệ Linh nháy mắt hai cái, tập quán vén một bên tóc ra sau tai, lộ ra nhĩ đinh trong suốt lòe lòe, hỏi: "Tuệ Linh tỷ tỷ, làm sao vậy?"
Diệp Tuệ Linh hồi phục tinh thần, phát giác mình vừa ngơ ngẩn nhìn Lâm Tử Vận, trong lòng xấu hổ, sắc mặt khẽ đỏ lên, nhưng nàng chưa bao giờ yếu thế trước mặt Lâm Tử Vận, vì thế lập tức cố giả bộ trấn định, khôi phục lãnh mạc, cũng không trả lời Lâm Tử Vận, lạnh lùng đi tới.
Lâm Tử Vận thấy Diệp Tuệ Linh lãnh mạc, cô quay đầu lại trộm cười thầm: "Thật sự là khó chịu."
Tiến vào Yêu Quý salon, Diệp Tuệ Linh theo sát Lâm Tử Vận, Lâm Tử Vận đi trước, bộ dạng cưỡi xe nhẹ đi đường quen, nhìn ra được hẳn là khách quen, tùy ý ngoắc một nhân viên phục vụ.
Hai người được dẫn dắt tiến vào phòng, Lâm Tử Vận đi đến một cái ghế, không ngồi xuống trước, mà là giống một quý ông, kéo ghế ra, mời Diệp Tuệ Linh: "Tuệ Linh tỷ tỷ, ngồi ở đây."
Diệp Tuệ Linh nhìn thoáng qua Lâm Tử Vận, phối hợp ngồi xuống, chỉ thiếu một câu "cám ơn" lễ phép. Đã đến đây rồi, tốt nhất đừng cùng Lâm Tử Vận tính toán cái gì, bằng không xấu mặt sẽ là mình. Nàng muốn mau chóng biết Lâm Tử Vận sẽ nói cái gì, tuyệt đối không thừa nhận trong lòng lo lắng Lâm Tử Vận.
Lâm Tử Vận ngồi xuống đối diện Diệp Tuệ Linh, đây là phương thức nói chuyện tốt nhất, như vậy cô có thể rành mạch chứng kiến biểu tình của Diệp Tuệ Linh. Lúc này nhân viên phục vụ hỏi: "Xin hỏi hai vị muốn dùng cơm Trung hay cơm Tây?"
Lâm Tử Vận không hỏi qua Diệp Tuệ Linh, nói thẳng: "Cơm Trung." Cô chỉ Diệp Tuệ Linh cười: "Haha, cô ấy không thích cơm Tây."
Nhân viên phục vụ không biết đáp lại thế nào, đành phải rất lễ phép cười cười, sau đó rút thực đơn đưa cho hai người. Lâm Tử Vận căn bản không cần nhân viên phục vụ phản ứng gì, kỳ thật cô chỉ muốn nói cho Diệp Tuệ Linh nghe. Cô quan sát Diệp Tuệ Linh, quả nhiên, nàng kinh ngạc.
Diệp Tuệ Linh đích xác là kinh ngạc, nàng không nghĩ tới Lâm Tử Vận biết mình không thích cơm Tây, nàng nhớ rõ mình chưa bao giờ nói với Lâm Tử Vận, sao cô ấy lại biết?
Lâm Tử Vận cúi đầu nhìn thực đơn, không biết là cố ý hay vô ý, nói nhẹ: "Nếu thật tâm thích một người, mỗi chuyện nhỏ của người ấy tôi đều chặt chẽ ghi nhớ."
Cả gian phòng im lặng, Lâm Tử Vận nói, Diệp Tuệ Linh nghe được, nhân viên phục vụ cũng nghe được. Bất quá nhân viên Yêu Quý salon rất chuyên nghiệp, chỉ thấy nàng một chút diễn cảm cũng không có, làm bộ như hoàn toàn không có nghe đến. Mà Diệp Tuệ Linh lại đỏ mặt, Lâm Tử Vận ám chỉ rõ ràng, chỉ có đồ đần mới nghe không hiểu, còn có người lạ ở đây, vì thế nàng cực kỳ quẫn bách, nàng len lén liếc người kia, thấy nàng ta không có diễn cảm, mới yên tâm một chút, nàng cúi đầu giả điên, lại không biết hình dung cảm thụ lúc này, hẳn là có chút cảm động đi.
Lâm Tử Vận mặc dù cố ý nói cho Diệp Tuệ Linh nghe, nhưng những lời này cũng là thật, cô thật sự nhớ rõ từng điều về Diệp Tuệ Linh, cho nên cô lý giải khẩu vị của Diệp Tuệ Linh, gọi món ăn cũng không cần hỏi Diệp Tuệ Linh, rất nhanh liền điểm tốt lắm, sau đó cô buông thực đơn bổ sung: "Cho chúng tôi một ấm trà hoa cúc trước đi."
Diệp Tuệ Linh nghe Lâm Tử Vận gọi món ăn, phát giác đều là món mình thích, ngay cả mình thích uống trà hoa cúc cô ấy cũng biết, không khỏi nghĩ tới lời Lâm Tử Vận vừa nói: "Nếu thật tâm thích một người, mỗi chuyện nhỏ của người ấy tôi đều chặt chẽ ghi nhớ."
Cúi đầu nhìn thực đơn, nhưng Diệp Tuệ Linh lại thấy thực đơn càng ngày càng mơ hồ, lén lút đặt tay dưới bàn, nắm chặt. Nàng không hoài nghi Lâm Tử Vận, nhưng... Nàng thật sự không thể nhận, cùng một nữ nhân cùng nhau, nàng chưa bao giờ muốn, cho nên nàng luôn luôn kiên định cự tuyệt Lâm Tử Vận. Không biết vì sao, giờ phút này nơi nào đó trong lòng lại đau âm ỉ, vì sao chỉ có Lâm Tử Vận, sẽ khiến nàng có phản ứng như thế?
Nhân viên phục vụ rời đi, cũng giúp cả hai đóng cửa lại. Cơn đau trong lòng Diệp Tuệ Linh chưa tiêu, lần này không giống dĩ vãng, dĩ vãng ngẫu nhiên Lâm Tử Vận cũng sẽ khiến nàng phản ứng như thế, nhưng trước kia chỉ trong khoảnh khắc, lần này là liên tục. Nàng biết, chỉ là một tác dụng tâm lý, nhưng nàng không biết vì sao chỉ có Lâm Tử Vận sẽ khiến nàng có phản ứng như thế. Nàng có chút buồn bực, nàng muốn đuổi cảm giác này đi, vì thế nàng hít sâu một hơi, sắc mặt khôi phục lãnh mạc, nhìn Lâm Tử Vận nói: "Lâm Tử Vận, rốt cuộc cô muốn nói cái gì?"
Lâm Tử Vận nhìn Diệp Tuệ Linh, môi mân lên, tựa hồ là do dự, một lát sau, cô mới lên tiếng: "Tuệ Linh tỷ tỷ, chờ chúng ta cơm nước xong rồi nói có được không?"
Lâm Tử Vận lại nói tiếp: "3 năm trước tôi lần đầu lên toà, nhận định chị, thích chị, tôi hiểu rõ chị, mà chị hiểu tôi là ít càng thêm ít đi, có phải hay không? Tuệ Linh tỷ tỷ."
Diệp Tuệ Linh nhíu mày, vấn đề này nàng không phủ nhận, nàng đích xác đối Lâm Tử Vận không phải thật hiểu biết, nhưng đây là bởi vì Diệp Tuệ Linh cho tới bây giờ không nghĩ đi hiểu biết Lâm Tử Vận, cũng chưa từng yêu cầu Lâm Tử Vận hiểu biết mình. Về điểm này, Diệp Tuệ Linh không thấy mình thua thiệt cô ấy cái gì.
Lâm Tử Vận không thèm để ý Diệp Tuệ Linh có đáp lại không, tiếp tục nói: "Thật ra tôi là cô nhi, từ nhỏ sinh trưởng ở cô nhi viện, lúc 12 tuổi, có một ngày có một nữ nhân rất đẹp..."
Lâm Tử Vận tự nói, cũng không quản Diệp Tuệ Linh có muốn nghe không, trong mắt dần dần tràn ngập hồi ức. Diệp Tuệ Linh cực kỳ kinh ngạc, không ngờ cô lại là cô nhi, nàng chưa từng nghe bất luận kẻ nào nhắc qua, dần dần nàng cũng đắm chìm vào hồi ức của Lâm Tử Vận.
Hồi ức không dài cũng không ngắn, hai người ăn hết một bữa cơm, Lâm Tử Vận đứt quãng thuyết, Diệp Tuệ Linh vừa ăn vừa nghe, không ngắt lời mà còn cẩn thận nghe, Lâm Tử Vận thường xuyên gắp rau cho làm Diệp Tuệ Linh, Diệp Tuệ Linh có lẽ là bởi vì bị chuyện xưa hấp dẫn, cũng không cự tuyệt. Lâm Tử Vận được phu nhân lão đại tiền nhiệm Thanh Liên Hội Tàng Thiên Hải là Trương Nghiên Khánh giúp đỡ đến trường, tốt nghiệp xong liền dốc sức làm việc, cuối cùng xác định được chỗ đứng trong giới luật sư.
Lâm Tử Vận kể xong, hai người cũng vừa vặn ăn cơm xong, Lâm Tử Vận tổng kết lại: "Có lẽ cũng bởi vì tôi là cô nhi, trước đây không có nhiều đồ vật, cho nên đặc biệt tham lam và cũng rất bá đạo, phàm là tôi thích gì đó, bất kể như thế nào tôi cũng phải lấy được."

Lâm Tử Vận bỗng nhiên nhìn thẳng Diệp Tuệ Linh: "Tuệ Linh tỷ tỷ, tựa như chị, tôi thích chị, cho nên tôi sẽ dùng hết tất cả phương pháp mà tôi có thể sử dụng, chỉ hy vọng chị cũng yêu tôi, chỉ hy vọng cả đời có thể cùng chị cùng nhau. Nhưng..."
Nói tới đây, Lâm Tử Vận ngừng lại, lắc đầu cười rộ lên nồng đậm tự giễu. Diệp Tuệ Linh yên lặng nhìn cô, Lâm Tử Vận làm bao nhiêu, nàng không phải người mù nàng có thể chứng kiến, hơn nữa nàng cũng rất cảm động, nhưng nó lại không thể trở thành lý do để yêu. Nàng không thể nhận Lâm Tử Vận, Lâm Tử Vận là nữ tử, nguyên nhân này nhất định là có, hơn nữa lúc đầu còn chiếm phần lớn, mà bây giờ cho dù nàng chấp nhận Lâm Tử Vận là nữ, nhưng nàng đối Lâm Tử Vận còn chưa có yêu hoặc nói còn chưa tới yêu. Trải qua một đoạn cảm tình, không có chân chính yêu mà miễn cưỡng tiếp tục cùng nhau, mới là đả thương người sâu nhất.
Diệp Tuệ Linh thừa nhận, nàng không chán ghét Lâm Tử Vận, mặc dù không thích thân phận của cô, nhưng nàng thích sự xinh đẹp cùng trí thông minh của Lâm Tử Vận, hơn nữa nàng cũng thương tiếc Lâm Tử Vận yêu mình vất vả. Giờ phút này Diệp Tuệ Linh cũng không biết nên đáp lại ra sao, an ủi cũng thấy rất khó nói ra miệng.
Lâm Tử Vận âm thầm quan sát Diệp Tuệ Linh, cảm thấy đã đến lúc độ lửa mới nói tiếp: "Tuệ Linh tỷ tỷ, kỳ thật tôi hôm nay muốn nói với chị, là chuyện này."
"Hả?" Diệp Tuệ Linh phục hồi tinh thần, nghi ngờ hỏi một tiếng. Tới Yêu Quý salon đã lâu, nàng rốt cuộc đáp lại Lâm Tử Vận, tuy rằng chỉ là âm đơn.
"Tôi biết tôi dây dưa chị, chị nhất định rất phiền chán, rất ghét tôi. Gần đây tôi mới suy nghĩ thông suốt, yêu một người không phải như vậy, yêu một người là nên dùng tất cả biện pháp khiến cô ấy mỗi ngày đều vui vẻ mà không phải phiền não. Nếu yêu một người, tuy rằng không thể cùng một chỗ, có lẽ chỉ cần nhìn thấy cô ấy hạnh phúc khoái hoạt, mình cũng sẽ thật vui mừng a. Cho nên..."
Nói tới đây, Diệp Tuệ Linh đã dự cảm được Lâm Tử Vận muốn nói gì, cô hẳn là lựa chọn quên đi. Diệp Tuệ Linh rốt cuộc biết Lâm Tử Vận ở viện kiểm sát, vì sao lại nói câu kia, thoáng chốc cảm giác cực kỳ phức tạp, có may mắn, đồng thời còn có mất mát.


Câu sau của Lâm Tử Vận vẫn có chút chêch lệch với suy đoán của Diệp Tuệ Linh, chỉ thấy cô tiếp tục nói: "Cho nên, tôi thấy tôi không nên ích kỷ, tôi không nên quấn quít lấy chị, nếu có thể, tôi hi vọng tôi có thể cùng chị làm bằng hữu, chỉ là bằng hữu bình thường cũng được, chỉ cần để tôi lưu ở bên cạnh chị, yên lặng chú ý chị là tốt rồi."
Diệp Tuệ Linh vốn cho là Lâm Tử Vận quyết định hoàn toàn buông tha mình, không nghĩ tới Lâm Tử Vận vẫn còn nghĩ lưu ở bên cạnh mình, cho dù làm bằng hữu bình thường cũng tốt, yêu là bao nhiêu hèn mọn, được người như vậy yêu, Diệp Tuệ Linh rất là cảm động, đồng thời lại càng thương tiếc Lâm Tử Vận. Nàng biết Lâm Tử Vận yêu nàng, bằng không cô sẽ không yêu cầu như thế, trái tim hơi đau, nàng không muốn Lâm Tử Vận yêu vất vả, Lâm Tử Vận tốt như vậy, hẳn là phải hạnh phúc mới đúng. Nàng nhìn Lâm Tử Vận, suy nghĩ hồi lâu mới lên tiếng: "Kỳ thật cô... Không cần vất vả như vậy, cô..."
Tuy rằng chỉ là vì phương châm mới, nhưng nghe thấy Diệp Tuệ Linh cự tuyệt, Lâm Tử Vận tràn ngập mất mát, nhưng một khi cô thích gì đó, nhất định phải dùng tất cả biện pháp lấy được, huống chi yêu một người, cái gì mà chỉ cần đối phương hạnh phúc, đều vô nghĩa, cô một chút cũng không ủng hộ. Diệp Tuệ Linh chưa nói xong, cô liền cắt đứt, lúc này cô đã không cần cố ý, mất mát thật sự rõ ràng, nói: "Haha, ngay cả làm bằng hữu bình thường Tuệ Linh tỷ tỷ cũng ghét bỏ, xem ra tôi thật sự rất thất bại. Được rồi, Tuệ Linh tỷ tỷ chị yên tâm, sau này tôi tuyệt đối không dây dưa chị nữa... Chúc chị hạnh phúc!"
Lâm Tử Vận khiến Diệp Tuệ Linh bối rối, nàng đâu ghét bỏ cô, chẳng qua là hi vọng Lâm Tử Vận tốt lên, thấy Lâm Tử Vận tràn đầy mất mát, nội tâm nàng đau đớn, theo bản năng liền trấn an: "Tôi không có ghét bỏ, chỉ là... Nếu có thể trở thành bằng hữu, tôi nhất định nguyện ý."
Ở giữa, Diệp Tuệ Linh có chút do dự, đối với Lâm Tử Vận thì như vậy đủ rồi, sau đó cần cố gắng gấp bội. Nghe Diệp Tuệ Linh nói, Lâm Tử Vận lập tức cười hớn hở, vui vẻ nói: "Vậy là tốt rồi, chỉ cần Tuệ Linh tỷ tỷ không chê là tốt rồi, Tuệ Linh tỷ tỷ, cám ơn chị."
Diệp Tuệ Linh nhìn Lâm Tử Vận, trong lòng càng cảm động, càng thương tiếc Lâm Tử Vận, nàng ý thức được, nguyên lai Lâm Tử Vận yêu nàng sâu như vậy, chỉ làm bằng hữu thôi, cô đã vui đến thế, còn nói cám ơn nàng, yêu là thâm trầm cỡ nào, hèn mọn cỡ nào.
Nhìn thấy Lâm Tử Vận thản nhiên cười, Diệp Tuệ Linh phát giác Lâm Tử Vận thật sự rất đẹp, bất tri bất giác nàng cũng cười rộ lên.
Vận Vận đúng là thánh diễn sâu ~
=================

Chương 60: Tim đập

Tàng Huyền Thanh có thể khiến hơn phân nửa người dân H thị kính sợ, người khác nghĩ cô rất oai phong, nhân tình ấm lạnh, chỉ có cô biết, cuộc sống vô vị. Tàng Thiên Hải thực hiện lời hứa, cam tâm trở thành đá kê chân cho Tàng Huyền Thanh, dốc sức kiên cố trụ cột, đẩy Tàng Huyền Thanh lên vị trí phong quang vô hạn.


Tàng Huyền Thanh căn bản không gì không thể làm. Tàng Thiên Hải để lại cho cô một số tiền lớn! Tàng Thiên Hải để lại cho cô một đống đại quyền! Cho nên cuộc sống của Tàng Huyền Thanh cực độ vô vị, quá mức giàu có quá mức quyền uy, khiến cô mất đi dục vọng, khiến cô không có cơ hội thể nghiệm cảm giác thành tựu.
Ăn trên ngồi trước Tàng Huyền Thanh, làm sao có thể để mắt kẻ khác, bất cứ ai cũng không xứng. Bất quá may mắn, có Mộ Dung Phỉ, tìm không thấy người để mình thỏa mãn, chẳng lẽ mình không thể nuôi cấy sao? Hơn nữa, nuôi cấy Mộ Dung Phỉ có thể khiến cuộc sống của cô có niềm vui nha.
Nuôi cấy Mộ Dung Phỉ, Tàng Huyền Thanh dụng tâm, không hề tắc trách, phải biết rằng đây chính là tương lai của mình, luôn luôn yêu cầu nghiêm khắc Tàng Huyền Thanh làm sao có thể tùy tiện.
Mỗi ngày Mộ Dung Phỉ đều đi đến phòng Tàng Huyền Thanh, cơ hồ Tàng gia ai cũng biết, nhưng không có bất kỳ người nào biết, nàng đi đến phòng Tàng Huyền Thanh làm những gì, chuyện của Đại tiểu thư không phải là bọn hắn có thể tùy tiện hỏi thăm. Sức tưởng tượng thật phong phú, Tàng Huyền Thanh và Mộ Dung Phỉ thừa nhận là một đôi đồng tính luyến ái sớm truyền ra, có vài người thấy tình huống này, tự nhiên sẽ nghĩ đến những điều không khỏe mạnh.
Sự thật là, Mộ Dung Phỉ mỗi ngày đi đến phòng Tàng Huyền Thanh, chỉ đơn thuần xem sách. Tàng Huyền Thanh nói, nếu muốn có được cô, nhất định phải xem hết sách trên giá. Mộ Dung Phỉ không phải người bình thường, nàng cố chấp, cố chấp làm cho người ta sợ hãi.
Mộ Dung Phỉ cố chấp, là loại người vì một mục đích mà tẫn cả đời. Nếu quyết định, tuyệt sẽ không đi lo lắng nên cùng không nên, đáng cùng không đáng, nàng chỉ biết phải dùng hết toàn lực đi làm.
Lúc Mộ Dung Phỉ đang xem sách, Tàng Huyền Thanh đang làm gì? Đáp án chính là, Tàng Huyền Thanh đang ngủ, cô thật sự rất giống một con mèo lười, không lãng phí một chút thời gian, có cơ hội liền nằm xuống, lười khiến người khác giận sôi, có thể ngồi liền tuyệt không đứng, có thể nằm liền tuyệt không ngồi. Ai cũng nghĩ không ra, vì sao mỗi ngày luôn ngủ nhiều Tàng Huyền Thanh, sẽ ngáp không ngừng đây?
Mộ Dung Phỉ đọc sách ở thư phòng, Tàng Huyền Thanh nằm nghiêng trên giường, một tay chống đầu, ánh mắt mê ly bán trương bán hợp, như mèo đang phơi nắng. Không bao lâu, môi Tàng Huyền Thanh hơi mở ra, tiếp đó lại là ngáp một cái, phượng nhãn xinh đẹp chớp hai cái, bài trừ nước mắt, nói thầm: Đáng chết, lại bắt đầu nhàm chán.
Thông thường khi Tàng Huyền Thanh, sẽ đi tìm Mộ Dung Phỉ, cô ngồi dậy, dùng đầu ngón tay lau nước mắt, động tác kia giống như Quan Âm tát Dương Liễu, có thể thấy được động tác này là bao nhiêu thành thạo. Hai chân hoàn mỹ làm cho Mộ Dung Phỉ lâm vào mê muội, nhẹ bỏ vào giày thêu cổ vận, cô đứng lên đi đến thư phòng.
Tàng Huyền Thanh đi đường rất khinh xảo, giày thêu đi trên gỗ sẽ ít phát ra tiếng vang, người bình thường có lẽ rất khó phát hiện một người như vậy tới gần. Mộ Dung Phỉ bất đồng, nàng cảnh giác như một dã thú, nàng cực kỳ dụng tâm, nhưng Tàng Huyền Thanh vừa đi ra chỗ rẽ, nàng liền ngẩng đầu lên, ánh mắt tựa như dã thú đột nhiên phát hiện lãnh địa của mình bị xâm nhập.
Tàng Huyền Thanh thấy Mộ Dung Phỉ phản ứng, híp mắt một chút, sau đó khóe miệng hơi gợi lên, Mộ Dung Phỉ như thế, cô rất hài lòng. Cô mỉm cười, đi về phía Mộ Dung Phỉ. Ánh mắt Mộ Dung Phỉ dính lên cô, như thường ngày, cuối cùng tập trung ở đôi môi đỏ.
Tàng Huyền Thanh đến gần Mộ Dung Phỉ, tò mò nhìn xuống, thấy Mộ Dung Phỉ đang xem kinh mạch đồ. Nhìn thấy nó, Tàng Huyền Thanh thu liễm nụ cười, ánh mắt mê ly, cô nhớ ra cái gì đó.
"Mộ Dung Phỉ, ngươi thích trát phi đao ở đâu?" Tàng Huyền Thanh nhìn chằm chằm bản đồ, hỏi.
Mộ Dung Phỉ ngẩng đầu lên nhìn môi Tàng Huyền Thanh càn quấy đóng mở, nghe tiếng nói duyên dáng, nàng nhíu mày, vấn đề này đối với nàng mà nói là một vấn đề khó khăn, bởi vì nàng chỉ yêu thích cảm giác bắn ra phi đao, chứ chưa có nghĩ đến sẽ trát ở địa phương nào, chỉ cần là trát trúng mục tiêu, đều là thành công.
Ý tưởng của Mộ Dung Phỉ thật kỳ lạ, người bình thường gặp được vấn đề như vậy, sẽ suy nghĩ sâu xa, mà Mộ Dung Phỉ liền biết, nàng có thể trả lời hay không, trực tiếp lắc lắc đầu, tỏ rõ chính mình không thể trả lời vấn đề này.
Tàng Huyền Thanh dời tầm mắt, nhìn khuôn mặt Mộ Dung Phỉ, thấy Mộ Dung Phỉ lắc đầu, cô đột nhiên có cảm giác kỳ lạ, tựa hồ có thể rất nhanh sẽ biết Mộ Dung Phỉ muốn biểu đạt gì đó. Cô biết vấn đề này đối với kẻ chưa bao giờ giết người, chỉ trát toàn bộ phi đao lên bia ngắm như Mộ Dung Phỉ, đích xác không thể lý giải.
Tàng Huyền Thanh nhìn Mộ Dung Phỉ một hồi, sau đó dịch bước tới sau nàng chìa ra một bàn tay, nhẹ nhàng giơ lên, tinh chuẩn dán lên động mạch chủ trên cổ Mộ Dung Phỉ.
Tay Tàng Huyền Thanh lạnh như băng, có tính cảnh giác của dã thú và tâm lý phòng bị rất cao Mộ Dung Phỉ, toàn thân căng cứng, nàng muốn phản kháng, nhưng Tàng Huyền Thanh nháy mắt liền cảm giác được trạng thái của Mộ Dung Phỉ, trong trẻo lạnh lùng lên tiếng nói: "Đừng nhúc nhích."
Nếu đổi thành người khác, lớn mật như thế, còn quát bảo nàng ngưng lại, Mộ Dung Phỉ nhất định sẽ làm cho hậu quả của người kia càng thêm thảm trọng. Nhưng cô là Tàng Huyền Thanh, đối với Mộ Dung Phỉ, ý nghĩa không đồng nhất, cô kêu Mộ Dung Phỉ đừng nhúc nhích, Mộ Dung Phỉ thật sự sẽ không nhúc nhích, hơn nữa thân thể cũng chầm chậm trầm tĩnh lại.
Tàng Huyền Thanh thấy Mộ Dung Phỉ đã thả lỏng, cúi người đến gần tai Mộ Dung Phỉ, tay mềm nhẹ trượt hai cái, bên tai nàng sâu kín nói: "Nhớ kỹ, nơi này là động mạch cảnh, một đao trí mạng."
Nói xong, tay Tàng Huyền Thanh rời đi cổ Mộ Dung Phỉ, xuyên qua dưới nách Mộ Dung Phỉ, trực tiếp đặt lên ngực Mộ Dung Phỉ, Mộ Dung Phỉ bỗng dưng nhúc nhích, Tàng Huyền Thanh thấy rõ Mộ Dung Phỉ nổi da gà.
Mộ Dung Phỉ còn chưa nảy nở, chỉ có thể coi là tiểu lung bao, nhưng lại không ảnh hưởng độ mẫn cảm của nàng, Tàng Huyền Thanh phát giác điểm này, khóe miệng cong lên, mỉm cười thầm nghĩ: Thú vị. Mộ Dung Phỉ bất động, nàng biết Tàng Huyền Thanh chỉ muốn dạy nàng này nọ.
Hoàn hảo, lần này tay Tàng Huyền Thanh đặt ở đó cũng không động, Mộ Dung Phỉ chỉ nghe thấy cô tiếp tục nói: "Nơi này, giữa xương sườn thứ năm và thứ sáu, trái tim ở đây, một đao trí mạng."
Tay Tàng Huyền Thanh lại rời đi, cô cúi thấp hơn, thậm chí đầu trực tiếp đặt lên vai Mộ Dung Phỉ, tay men đến đùi Mộ Dung Phỉ, chen vào trong, tiếp tục nói: "Nơi này là động mạch chi dưới, đồng dạng có thể một đao trí mạng, nhưng đối với phi đao, nơi này hơi đặc thù, chỉ cần canh đúng vị trí, cho dù đâm ngay mặt, chỉ cần góc độ vừa vặn, là có thể đâm thủng, một đao trí mạng."
Hai vị trí trước khá hoàn hảo, Mộ Dung Phỉ mặc dù có chút phản ứng, nhưng còn không đến mức kịch liệt như vậy, bây giờ ở vị trí này, lại nhượng tim Mộ Dung Phỉ đập gia tốc, một cảm giác nàng chưa bao giờ nhận thức nảy lên, huyết khí toàn thân đều dâng lên khiến mặt và lỗ tai đều đỏ ửng. Nàng thậm chí có thể nghe thấy tim mình bùm bùm trực nhảy.
Tàng Huyền Thanh nhìn tai Mộ Dung Phỉ hồng hồng, cô cười sâu, hảo thú vị. Bất quá, Tàng Huyền Thanh tạm thời không có tâm tư dư thừa, nói xong liền rời đi vị trí nhạy cảm. Cô lại lần nữa dịch bước đến bên cạnh Mộ Dung Phỉ, tựa hồ là đứng mệt mỏi, trực tiếp ngồi lên bàn cầm tay Mộ Dung Phỉ đặt ở trên mặt bàn, phóng lên đùi mình, tay kia thì đặt lên mạch đập trên cổ tay Mộ Dung Phỉ.
Tay Tàng Huyền Thanh ly khai vị trí kia, nhưng tim Mộ Dung Phỉ vẫn cứ nhảy lên, luôn luôn lãnh mạc Mộ Dung Phỉ, lần đầu tiên đã chân chân thật thật có cảm giác tim đập, chính nàng cũng không biết hình dung thế nào, giống như một đầu nai con ở bên trong đập loạn, trừ bỏ hỗn độn, còn vui sướng mơ hồ. Nàng mê man, ánh mắt ngơ ngác theo Tàng Huyền Thanh mà động, ngẩng đầu lên lăng lăng nhìn Tàng Huyền Thanh.
Tàng Huyền Thanh đặt tay nàng lên đùi cô, còn cách vải lụa lộ ra một ít dư ôn, tay đặt trên cổ tay nàng lại lạnh như băng, sai biệt khiến cảm giác càng thêm nổi bật, khiến nàng càng thêm mê man, tựa hồ có một vài thứ bắt đầu trở nên sinh động.
Tàng Huyền Thanh thấy Mộ Dung Phỉ mê man, cười như yêu nghiệt, nghĩ thầm: "Tâm ma? Đáng sợ? Đây không phải rất đơn giản liền khiến em ấy dịu ngoan sao?"
"Nơi này cũng có động mạch, nhưng ẩn khá sâu, thông thường khó tổn thương đến, tốt nhất là lưỡi đao hướng vào trong, vuông góc đâm vào, trát phá!"
Nói xong, Tàng Huyền Thanh buông tay Mộ Dung Phỉ ra, đứng lên nhìn Mộ Dung Phỉ, lại là không hề dấu hiệu ngáp một cái. Mệt chỉ muốn ngủ, cô xoay người, vừa đi đến giường vừa nói: "Nhớ kỹ những gì ta vừa nói, buổi tối theo giúp ta đi một chỗ."
Mộ Dung Phỉ thấy Tàng Huyền Thanh rời đi, chăm chú nhìn bóng lưng cô, mãi cho đến khi Tàng Huyền Thanh biến mất, nàng vẫn không nhúc nhích, không biết qua bao lâu, mới giơ lên cánh tay mới bị Tàng Huyền Thanh cầm lấy, phóng tới trước mắt nhìn một hồi, sau đó tay kia thì bám vào địa phương Tàng Huyền Thanh mới nắm qua, nhắm mắt lại, cảm thụ nhịp tim không bình thường.

Tìm được hình minh hoạ thích hợp cho Tàng yêu nghiệt, editor đang cảm thấy rất rất rất vui =))


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna