Google.com.vn Đọc truyện Online

22/07/2018

Phân Ngoại Yêu Nhiêu (Miêu Tổng Tài) - Chương 31 - 35

Đăng bởi Ngân Giang | 22/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 31: Trào phúng lẫn nhau

Phàm là người lần đầu tiên nhìn thấy Tàng Huyền Thanh, đều cũng sẽ không tự chủ được xem vài lần, sau đó bị cô hấp dẫn, không chỉ là bởi vì bề ngoài xinh đẹp tinh xảo, mà còn giả dạng đặc thù cùng khí chất mờ ảo như tiên.
Cố Dao không phải lần đầu thấy Tàng Huyền Thanh, cô đã từng thấy qua một người xinh đẹp hệt như Tàng Huyền Thanh, người kia cùng Tàng Huyền Thanh giả dạng giống nhau như đúc, chẳng qua trên tay Tàng Huyền Thanh có thêm một chuỗi ngọc chất Phật châu thôi. Cố Dao tỉnh bơ nhìn Tàng Huyền Thanh, sau đó ánh mắt của cô bị một thân ảnh bên cạnh Tàng Huyền Thanh hấp dẫn.
Đó là một cô gái khoảng 15-16 tuổi, bộ dạng thật là tinh xảo, nhưng lại có điểm gầy yếu, biểu tình trên mặt quá mức lãnh khốc. Cô nghi hoặc nhìn thiếu nữ kia, người bên cạnh Tàng Huyền Thanh cô cơ hồ đều biết cũng quen thuộc, nhưng bé gái này cô lại chưa bao giờ thấy qua.
Cố Dao dời ánh mắt, lộ ra một tia khó hiểu kinh ngạc, Tàng Huyền Thanh còn nắm tay cô bé nữa, theo cô biết, trừ bỏ vợ chồng Tàng Thiên Hải và Trương Nghiên Khánh, Tàng Huyền Thanh chưa bao giờ tiếp xúc thân thể với bất kỳ ai, mặc kệ là nam hay là nữ, cũng sẽ bị chị ấy ngăn cách ngoài phạm vi nửa thước, cho dù là cô và Lâm Tử Vận cũng thế.
Nhưng lúc này, Tàng Huyền Thanh nắm tay thiếu nữ, trên mặt cô bé không có biểu tình, cấp cho Cố Dao một cảm giác rất quái dị, cô bé tựa như rối gỗ không có tư tưởng, dây khống chế rối gỗ thì bị Tàng Huyền Thanh nắm trong tay.
Tàng Huyền Thanh tựa hồ là sớm quen việc bị nhìn chăm chú, dưới đông đảo các ánh mắt, cô bình tĩnh vẫn duy trì nụ cười nên có, nhìn Sở Thu đứng phía trước nói: "Tổ trưởng tổ trọng án, Sở Thu?"
Sở Thu vừa vào cửa thì đã nhìn bao quát hết gian phòng, trừ bỏ Tàng Huyền Thanh và Kinh Luân là hắn còn chưa thấy qua cùng chưa giao thủ, còn có Mộ Dung Phỉ đặc thù tồn tại, người khác đều xem như "lão bằng hữu quen biết đã lâu". Ánh mắt của hắn lúc tiến vào có dời qua Mộ Dung Phỉ, diễn cảm bình tĩnh, một chút dừng lại cũng không có, chỉ là nhìn đến Tàng Huyền Thanh nắm tay Mộ Dung Phỉ, trong khoảnh khắc đó mi mắt bỗng nhúc nhích.
Nghe Tàng Huyền Thanh hỏi, Sở Thu đối diện Tàng Huyền Thanh, lợi hại như diều hâu phương Đông, nhưng Tàng Huyền Thanh vẫn miệng cười doanh doanh, tựa hồ không phát giác gì. Sở Thu thầm nghĩ trong lòng là quả nhiên không đơn giản, sau đó cam chịu hỏi ngược lại: "Con gái Tàng Thiên Hải, Tàng Huyền Thanh?"
Tàng Huyền Thanh hơi chọn mi, mỉm cười cũng là cam chịu, vốn là lòng hiểu mà không nói, nếu Sở Thu còn không rõ cô là ai, Tàng Huyền Thanh cũng sẽ chửi hắn rất ngu. Cô nghiêng đầu ý bảo Trần Dương.
Trần Dương tuy rằng luôn luôn cúi đầu đùa bỡn ly rượu, toàn thân lại như có mắt, đầu cũng không ngẩng lên, nhận được Tàng Huyền Thanh chỉ thị, cũng đọc hiểu ý tứ trong đó, hắn trầm mặc đứng lên, đi đến cửa.
Trần Dương tuổi không tính lớn, nhưng ở H thị, bất kể là người nào, danh tiếng của hắn đều thật lớn, người không biết hắn rất ít, ai lại không biết Thanh Liên Hội Tàng Thiên Hải có một tên thủ hạ chó điên rất nghe lời chủ, tùy thời đều cắn người chứ.
Tổ trọng án cũng biết con chó điên này, hơn nữa còn rất quen thuộc, trong lòng bọn họ, hệ số nguy hiểm của người này chỉ thấp hơn Tàng Thiên Hải có vài phần, nhưng tuyệt đối cao hơn các lão đại khác. Đây là người hoàn toàn không thể phán đoán theo lẽ thường, tùy thời đều có thể cắn người. Trần Dương đi về phía bọn hắn, trừ bỏ Sở Thu cùng Sở Thanh Phong, còn có Cố Dao và Trần Hy, mọi người theo bản năng trành hắn, thân thể theo tiềm thức tiến vào trạng thái đề phòng, thậm chí có một số người không nhịn được liền sờ hông, dưới quần áo đặt tay lên súng.
Sở Thanh Phong lạnh lùng nhìn Trần Dương, nàng có thể không lo lắng sự an toàn của bản thân, nhưng Cố Dao thì không, nàng theo bản năng liền cầm tay Cố Dao, kéo cô gần lại mình một chút.
Trần Dương nguyên lai là mặt không chút thay đổi, nhưng khi thấy tổ trọng án phản ứng, liền tuyệt không che giấu gợi lên khóe miệng, châm chọc nở nụ cười, còn mang theo một tia kiêu ngạo. Một người có thể làm cho nhiều đội viên cẩn thận đối đãi như vậy, hắn cũng đích xác hẳn là kiêu ngạo.
Trần Dương cũng không muốn làm gì, hắn chỉ muốn tìm một chỗ đứng thôi, mang theo nụ cười châm chọc lại thoáng kiêu ngạo, lướt qua các đội viên, sau đó đứng ở bên cửa, xoay người tựa vào tường, hai tay đặt ở trong túi quần, bất động thanh sắc.
Chờ Trần Dương đứng lại, Tàng Huyền Thanh cũng ý thức được tổ trọng án đối Trần Dương cảnh giác, vì thế nụ cười liền mở rộng một chút, biên độ cực kỳ nhỏ, nhưng mà kỳ dị nhượng tất cả mọi người cảm thấy son đỏ trên môi trở nên càng thêm tươi đẹp, càng thêm ghê người. Cô vẫn là cười, nhìn Sở Thu dùng ánh mắt ý bảo Trần Dương đã chừa chỗ trống cho hắn: "Mời ngồi."


Sở Thu là người ăn nói có ý tứ, Tàng Huyền Thanh mời, hắn cũng là thoáng nghĩ một chút, liền vô cảm đi đến sô pha bên cạnh Tàng Huyền Thanh ngồi xuống.
Chờ Sở Thu ngồi xuống, Tàng Huyền Thanh liền chú ý tới Sở Thanh Phong phía sau Sở Thu. Cô xem Sở Thanh Phong, nhớ lại lời Tàng Thiên Hải từng phân tích, Tàng Thiên Hải nói: "Trong tổ trọng án H thị, có thể làm cho ta hơi kiêng kị một chút, cũng chỉ có Sở Thu. Thủ hạ của hắn đều là lính tôm tướng cua, bất quá có một người Thanh nhi con phải chú ý nhiều hơn, đó là con gái Sở Thu, Sở Thanh Phong, sau khi nó lớn lên, tuyệt đối sẽ không kém hơn Sở Thu. Sở Thu khiến ta kiêng kị là nhờ chỗ dựa vững chắc sau lưng hắn, lão đầu tử, nhưng nếu là Sở Thanh Phong, có lẽ không chỉ là lão đầu tử thôi đâu."
Tàng Huyền Thanh chưa từng biết Sở Thanh Phong, ngay cả Sở Thu cô cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng khi thấy Sở Thanh Phong đứng thẳng, lơ đãng toát ra khí khái anh hùng, Tàng Huyền Thanh liền tin tưởng nhận định, người này chính là Sở Thanh Phong.
Bởi vì lời Tàng Thiên Hải nói, trong lòng Tàng Huyền Thanh, phân lượng của Sở Thanh Phong sẽ không thấp hơn Sở Thu, thậm chí là cao hơn, vì thế cô nhìn Sở Thanh Phong hỏi: "Tổ phó tổ trọng án, Sở Thanh Phong?"
Đối mặt Tàng Huyền Thanh mỉm cười, Sở Thanh Phong cũng cực kỳ lãnh đạm, không tươi cười, cùng Tàng Huyền Thanh mỉm cười hình thành tương phản mãnh liệt, nàng gật đầu một cái, thanh âm cũng là lãnh đạm nói: "Đúng."
Tàng Huyền Thanh tựa hồ cũng không so đo Sở Thanh Phong lãnh đạm, lập trường vốn là đối lập, cô cũng không có xấu hổ a, vô tình mỉm cười, ý bảo bên cạnh Sở Thu còn chỗ trống: "Mời ngồi."
Sở Thanh Phong lạnh lùng nhìn Tàng Huyền Thanh một hồi, khẩu khí thoáng châm chọc đáp lại: "Không cần, tôi thích sạch sẽ, tôi nghĩ tôi đứng ở chỗ này sẽ cảm thấy thoải mái hơn."
Vị trí kia gần Tàng Huyền Thanh, người ở chỗ này đều nghe được, Sở Thanh Phong những lời này nếu không phải nói chỗ ngồi không sạch sẽ, thì phải là người không sạch sẽ. Ai cũng không ngu ngốc, hơn nữa Sở Thanh Phong cũng không che giấu, cho nên mặc cho ai đều có thể hiểu nàng là nhằm vào Tàng Huyền Thanh.
Tàng Huyền Thanh nghe nói như thế, cũng không quá mức để ý, học được "chế nộ" là Tàng Thiên Hải yêu cầu cô từ nhỏ, mà cô chưa từng khiến Tàng Thiên Hải thất vọng qua. Bất quá Tàng Huyền Thanh luôn luôn không phải người hào phóng, có thù tất báo là tác phong của cô, bị người đánh không hoàn thủ cũng không phải thói quen của cô, cô cười đến yêu mị, mắt sắc phát hiện Sở Thanh Phong cư nhiên nắm tay Cố Dao, giả vờ lơ đãng nói: "Ta phát hiện vị tiểu cảnh sát bên cạnh ngươi vô cùng xinh đẹp đó nha."
Sở Thanh Phong trong lòng buộc chặt, nàng nghĩ Tàng Huyền Thanh là uy hiếp mình, hơn nữa đối với thân phận của Tàng Huyền Thanh, lấy người thân cận của người khác để uy hiếp tựa hồ cũng là chuyện thường xảy ra, cho nên Sở Thanh Phong lập tức nắm chặt tay Cố Dao đích tay, ánh mắt nghiêm túc, chăm chú nhìn Tàng Huyền Thanh, lóe lên hàn quang.
Tàng Huyền Thanh kỳ thật không có tâm tư đi uy hiếp Sở Thanh Phong, cô chỉ nghĩ trên đầu lưỡi trả thù Sở Thanh Phong mà thôi, cô không thèm để ý Sở Thanh Phong ánh mắt lạnh lùng, ngược lại là đem tầm mắt đặt ở hai tay Sở Thanh Phong và Cố Dao: "Không nghĩ tới tổ phó tổ trọng án còn có yêu thích đặc thù như vậy, thật sự là phu thê tình thâm a, ta phát hiện ngươi và vị tiểu cảnh sát xinh đẹp này chưa từng nới lỏng tay nhau ra đó nha."
Phu thê tình thâm, này thành ngữ là có ý gì, người có trình độ trên trung học cơ sở đều biết, Tàng Huyền Thanh ngoài sáng và trong tối ám chỉ, người ở chỗ này đều nghe ra sự đắc ý, ánh mắt mọi người lập tức phóng tới Cố Dao cùng Sở Thanh Phong tay nắm tay.
Sở Thu nhíu mày, lại không toát ra nhiều tình tự, trong ánh mắt các đội viên khác cũng nhịn không được lộ ra một ít quái dị, bọn hắn cùng Sở Thanh Phong đồng sự nhiều năm, nhưng chưa bao giờ nghe nói qua Sở Thanh Phong có kết giao bạn trai, cũng chưa từng thấy nàng cùng người nào thân mật. Mà tư sắc tốt nhất Cố Dao vừa mới gia nhập không lâu, cũng cùng Sở Thanh Phong quá gần, hai người thân mật tất cả mọi người nhìn ở trong mắt, Tàng Huyền Thanh còn cố ý âm thầm dẫn đường, bọn hắn không muốn nghĩ đến phương diện kia cũng không được.
Cố Dao da mặt mỏng, dưới nhiều ánh mắt thâm ý, cô đỏ mặt, mặc dù trong lòng biết Tàng Huyền Thanh nói cũng không phải sự thật. Cố Dao có dục vọng muốn thoát đi, giãy bàn tay bị Sở Thanh Phong cầm, muốn tránh né xấu hổ, nhưng cô không biết làm như vậy, ngược lại là khẳng định lời Tàng Huyền Thanh nói.
Cố Dao không biết, nhưng Sở Thanh Phong lại biết đạo lý này, trước mặt lời đồn đãi, không phải trốn tránh, mà là bỏ qua hoặc dũng cảm đối mặt. Nàng nắm tay Cố Dao chặt hơn nữa, Cố Dao giãy hai cái cũng chưa rút ra được.



Tuy rằng Sở Thanh Phong cũng biết Tàng Huyền Thanh cố ý, nói một số thứ căn bản không phải sự thật, nhưng chẳng biết vì sao tim nàng vẫn là kìm lòng không đậu đập gia tốc. Dưới sự tức giận, Sở Thanh Phong liền đem tim đập nhanh quy kết thành tâm lý giận dữ. Trên thực tế, nàng đích xác là tức giận, nếu Tàng Huyền Thanh chỉ nhằm vào nàng, nàng căn bản là chẳng muốn đi hiểu, nàng chưa từng để ý người khác có cái nhìn gì về mình, nhưng việc này liên luỵ Cố Dao, lời đồn đãi là dễ đả thương người ta nhất, cho nên ánh mắt nàng nhìn Tàng Huyền Thanh càng lạnh hơn, sau đó lơ đãng thấy Tàng Huyền Thanh cùng Mộ Dung Phỉ cũng nắm tay nhau, tựa hồ tìm được phương pháp trả thù.

Sở Thanh Phong lạnh lùng cười, hào phóng nói ra: "Cố Dao là người mới, tôi làm tiền bối đương nhiên là phải chiếu cố em ấy, hơn nữa chúng tôi khá ăn ý, đã sớm kết nghĩa tỷ muội."
Sở Thanh Phong vốn không cần cùng Tàng Huyền Thanh giải thích cái gì, nhưng nàng là vì Cố Dao, tránh cho ngày sau cô bị lời đồn phiền nhiễu, vẫn là nhân cơ hội này giải thích rõ ràng đi, lời nàng nói nhìn như là nói với Tàng Huyền Thanh, nhưng thật ra là nói với tổ trọng án.
Nói xong, nàng bắt đầu trào phúng: "Nhưng mà Tàng lão đại... Tôi nghĩ là bản thân cô có ham mê đặc thù đi, cho nên mới có thể liên tưởng đến trên người tôi. Hơn nữa, Tàng lão đại cô khẩu vị khá nặng nha, cô bé kia hình như còn là trẻ vị thành niên đi?"
Tàng Huyền Thanh kỳ thật cũng không có lôi ti chi hảo, chẳng qua là bởi vì trải qua Lâm Tử Vận dĩ vãng thầm mến, cô mới mẫn cảm một chút mà thôi. Cô nhìn bộ dáng Sở Thanh Phong bình tĩnh ứng đối, trong lòng càng đồng ý với quan điểm của Tàng Thiên Hải về Sở Thanh Phong.
Cô không thèm để ý Sở Thanh Phong bôi đen mình, cô luôn xem nhẹ vấn đề thanh danh, dù sao cô tự nhận không phải xuất thân từ gia đình đàng hoàng, cũng không có hứng thú làm thục nữ. Sở Thanh Phong muốn nhìn cô quẫn bách phiết thanh, cô lại không cho Sở Thanh Phong đắc ý, ngược lại là xinh đẹp cười, mang theo kiêu ngạo nửa thật nửa giả, nâng bàn tay đang nắm Mộ Dung Phỉ lên hỏi Sở Thanh Phong: "Đúng, ngươi đoán đúng rồi. Vậy... Ngươi thấy ánh mắt của ta thế nào?"
Càng về sau càng tếu lâm =))

==========

Chương 32: Ám chiến


Tàng Huyền Thanh chính là một nữ nhân như vậy, bất kể là thời điểm gì, bất kể là cố ý hay vô ý, trong khoảnh khắc cô đều có thể trảo ánh mắt cùng lực chú ý của mọi người. Tỷ như lúc này, Tàng Huyền Thanh vừa thốt lên, mọi người đều kinh hãi, cả gian phòng đều tập trung vào hai tay cô và Mộ Dung Phỉ.


Đại bộ phận giống đực kinh ngạc lại tiếc nuối, nữ tử xinh đẹp tuyệt luân như thế, cư nhiên là les? Có phải rất đáng tiếc hay không? Bốn vị đại lão tuy rằng trên mặt tỉnh bơ, nhưng kinh ngạc trong mắt cũng khó che giấu, tiếc hận lại càng rõ ràng, nam nhân hỗn hắc đạo còn ngồi trên vị trí lão đại, đều là có dã tâm cùng dục vọng giữ lấy mãnh liệt, nữ nhân hoàn mỹ như Tàng Huyền Thanh, người nào không muốn có được?

Bọn hắn nhìn Tàng Huyền Thanh, tìm tòi nghiên cứu xem lời cô nói là thật hay giả, nhưng mà theo biểu tình trên mặt Tàng Huyền Thanh thì căn bản cái gì cũng nhìn không ra, mặc kệ khi nào thì cô vẫn luôn khoác một tầng sa mỏng, tuy rằng có thể xuyên thấu qua thấy rõ cô đang cười hay khóc, nhưng lại không thể gặp cảm xúc chân thật, cứ nửa thật nửa giả.

Sở Thanh Phong ở trong mắt người khác, cho tới bây giờ đều là ít nói, cũng cực nhỏ thấy nàng với ai đùa giỡn mồm mép. Nhưng người khác không biết, nàng không múa mép khua môi, cũng không có nghĩa là nàng sẽ không a, nàng thấy Tàng Huyền Thanh hào phóng thừa nhận, thoáng kinh ngạc lại có một tia thưởng thức, hơn nữa nàng phát giác mình tựa hồ đối lôi ti chi hảo cũng không có cảm xúc mâu thuẫn.

Lập trường bất đồng, nàng và Tàng Huyền Thanh nhất định chỉ có thể là địch nhân, không thể trở thành bằng hữu, cho dù trong lòng thoáng thưởng thức Tàng Huyền Thanh tác phong dạn dĩ, nàng lại không thể vì vậy mà rơi xuống hạ phong, giờ phút này nàng không chỉ đại biểu cho bản thân, là thời gian chính tà đấu pháp, mà nàng cùng Tàng Huyền Thanh chính là đại biểu song phương.

Sở Thanh Phong phản ứng rất nhanh, Tàng Huyền Thanh cười khanh khách nửa thật nửa giả hỏi mình, ánh mắt của cô ta như thế nào. Sở Thanh Phong cũng sẽ giả vờ a, nàng nhìn chằm chằm Mộ Dung Phỉ đánh giá, sau đó đồng ý gật đầu nói: "Ừ, không tồi. Ánh mắt Tàng lão đại cô không tồi."

Tư thái như vậy khiến Tàng Huyền Thanh thoáng kinh ngạc, nhưng ngay sau đó Sở Thanh Phong lại đột nhiên thở dài một hơi, diễn cảm mang theo tiếc hận nói: "Đáng tiếc a, thấy thế nào đều vẫn còn con nít đâu, mà cô... Đều nhanh có thể làm mẹ nó." (đọc tới đây cười phọt cơm)

Phụ nữ để ý nhất vĩnh viễn là dung mạo và tuổi, trong lòng Tàng Huyền Thanh, nữ nhân xinh đẹp nhất trên thế giới này là mẫu thân Trương Nghiên Khánh, dung mạo của cô cực kỳ giống Trương Nghiên Khánh, cho nên cô xinh đẹp; nam nhân có khí chất nhất trên thế giới này là phụ thân Tàng Thiên Hải, tính cách của cô hoàn toàn y hệt Tàng Thiên Hải, cho nên cô cũng có khí chất. (lmao)

Tổng kết lại, Tàng Huyền Thanh tự nhận là nữ nhân hoàn mỹ nhất. Hiện giờ Sở Thanh Phong lại ở trước mặt cô nói cô già, tuy rằng cô thừa nhận mình đã 32, nhưng xét về dung nhan, cô chưa bao giờ thừa nhận mình giống 32.

Tàng Huyền Thanh hỉ nộ trong lòng tương phản với biểu hiện trên mặt, trong lòng càng tức giận, cô liền cười càng sung sướng, ánh mắt híp lại, tựa hồ chỉ là cười híp mắt mà thôi. Nhưng Sở Thanh Phong ở đối diện Tàng Huyền Thanh lại biết, kia cũng không phải chân thật tươi cười, bởi vì trong ánh mắt đó bắn ra lãnh ý khiến nàng kinh ngạc, thậm chí còn có từng trận âm phong vi vu xẹt qua.

Sở Thanh Phong đã trải qua bao nhiêu trường hợp sinh tử tương bác, sao lại dễ dàng bị Tàng Huyền Thanh một ánh mắt hù ngã, nàng không... Chút nào yếu thế, cũng nheo mắt lại, tụ tập dũng khí đối diện Tàng Huyền Thanh, băng hàn trong đó không thua Tàng Huyền Thanh.

Không khí trong phòng bắt đầu quái dị, Tàng Huyền Thanh và Sở Thanh Phong đều là nữ tử xuất chúng dễ dàng hấp dẫn ánh mắt người khác, lúc này các nàng không tiếng động đánh giá lẫn nhau, phóng xuất khí thế rất rõ ràng, ai cũng có thể cảm giác được. Vì thế mọi người sản sinh ra ảo giác, hai nữ nhân này đang đứng trên đỉnh tháp xa xa, ánh mắt bắn ra hàn quang va chạm vào nhau, phát ra tiếng vang bén nhọn, dần hiện ra đạo đạo hoa lửa. Mà bọn hắn đứng ở dưới, chỉ có thể nhìn lên, không có cách nào nhúng tay.

Hai người đối chọi gay gắt, bị liên lụy còn có Cố Dao và Mộ Dung Phỉ. Mộ Dung Phỉ cả quá trình đều thờ ơ lạnh nhạt, vẻ mặt và ánh mắt của nàng chưa từng thay đổi, tựa như cả sự kiện cũng không quan đến nàng, bình tĩnh phi thường, cùng Kinh Luân đứng phía sau quả thật là có thể liều mạng.

Một đương sự khác, Cố Dao khó có thể bình tĩnh, Tàng Huyền Thanh là thân nhân, là trưởng bối, là đại tỷ, mà Sở Thanh Phong là nghĩa tỷ cô vừa nhận thức. Hai bên đều là người cô để ý, hai bên đều là người cô không thể bỏ qua, cho nên cô có điểm lo lắng lia mắt qua lại giữa Sở Thanh Phong và Tàng Huyền Thanh.

Khí thế cũng là phân cảnh giới, Kinh Luân, Trần Dương, Sở Thu đều không bị ảnh hưởng, Trần Dương cùng Kinh Luân đều là nghe lệnh Tàng Huyền Thanh, tự nhiên sẽ không đi ngăn cản Tàng Huyền Thanh, nhưng Sở Thu lại là nhất phương chính nghĩa, hắn không có khả năng nhìn cục diện phát triển thêm nữa, vì thế hắn ho khan một tiếng, ánh mắt cũng híp lên, Sở Thanh Phong sao có thể sánh bằng, ánh mắt không chỉ là trải qua sinh tử, còn trải qua giết người, lợi hại như chim diều.

Sở Thu nhìn chằm chằm Tàng Huyền Thanh, nói: "Tàng Huyền Thanh, ta nhớ rõ nơi tửu sắc, trẻ vị thành niên là tuyệt không được phép tiến vào!"


Chỉ một câu, Sở Thu liền dễ dàng cắt đứt ám chiến giữa Tàng Huyền Thanh và Sở Thanh Phong, hắn không hề nể tình xưng hô Tàng Huyền Thanh là Tàng lão Đại, mà là gọi thẳng kỳ danh. Thanh âm của hắn cũng không lớn, mỗi người đều cảm thấy hắn nói bên tai mình, từ tai tiến vào đáy lòng.

Tàng Huyền Thanh quay đầu lại, đối diện Sở Thu lợi hại, cô híp mắt chặt hơn một chút, nhượng ánh mắt của mình càng thêm ngưng tụ, Sở Thu mời cô lấy ra toàn bộ khí thế để ứng đối, trong lòng kinh ngạc khí thế của hắn, thầm nghĩ, đây là một nam nhân đã trải qua sinh tử, cũng gặp qua máu.

Khóe miệng cô thật chậm gợi lên, làm cho người ta cảm thấy đó là một động tác chậm, nhìn thấy khóe miệng thong thả biến hóa độ cong, sau đó một lúm đồng tiền khuynh quốc khuynh thành liền hình thành, cô không nhanh không chậm nói: "Sở đội trưởng chẳng lẽ không nghe lời ta mới nói sao? Mộ Dung Phỉ không được tính là khách nhân, em ấy là vợ, là người nhà của ta, cho nên nơi này cũng có một nửa của em ấy, hơn nữa có người giám hộ là ta đi theo, ta không cho phép em ấy đùa giỡn quá mức, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?"

Tàng Huyền Thanh nói khiến mọi người sững sờ, cô thật đúng là dám nói a, là vợ, lại là người nhà, hơn nữa còn là người giám hộ, quan hệ loạn đến mức khó phân biệt.

Mộ Dung Phỉ thủy chung vẫn chưa nói một câu, diễn cảm cũng chưa bao giờ đổi qua, song lần này vẻ mặt của nàng lại thoáng nới lỏng, sau đó tầm mắt của nàng liền bắt đầu định ở trên mặt Tàng Huyền Thanh, cuối cùng là ở son hồng đẹp đẽ, nàng tựa hồ cảm thấy tim mình có dấu hiệu gia tốc, máu lưu động nhanh hơn, ba từ ngữ đơn giản lại kích thích thần kinh lạnh như băng, vợ... Người nhà... Người giám hộ...

Sở Thu nghe Tàng Huyền Thanh nói, thầm nghĩ trong lòng, đúng là một nữ nhân giảo hoạt a, trình độ gian trá một chút cũng không thua Tàng Thiên Hải. Dựa theo pháp luật quy định, trẻ vị thành niên không được đặt chân đến nơi tửu sắc. Trong Bóng Đêm, có thể được cho là nơi tửu sắc cũng chỉ có đại sảnh và phòng họp, phòng này không tính, bởi vì Sở Thu cũng biết, nó cực kỳ đặc thù, mặc dù không dán bảng "phòng họp", nhưng lại có chiêu bài rõ ràng ghi chú: Phòng riêng, không phải nhân viên thỉnh chớ nhập!

Nhưng, dục gia chi tội, Sở Thu cũng không nóng nảy. Hắn dời ánh mắt, không hề xem Tàng Huyền Thanh, mà là nhìn về phía bốn vị đại lão, ý nói: "Vài vị lão bằng hữu, chúng ta đã lâu không thấy, chẳng lẽ quên Sở Thu ta rồi sao? Ta tiến vào cũng không lâu, sao không thấy các ngươi chào hỏi?"

Bốn vị đại lão trong lòng cười khổ, nguyên bản bọn hắn cho là có Tàng Huyền Thanh khó chơi ở đây, Sở Thu sẽ không để ý đến bọn hắn, ai dè bọn hắn phát hiện Tàng Huyền Thanh đúng là khó chơi thật, ngược lại khiến Sở Thu chú ý đến bọn hắn nhanh hơn.

Nhưng mà, có thể ngồi trên vị trí lãnh đạo ngang cơ với Thanh Liên Hội, tuyệt đối không phải quả hồng mềm tùy ý người ta muốn nắm liền nắm, ngươi lừa ta gạt, công lực của bọn hắn tuyệt đối có thể phân cao thấp với quan viên chính phủ hoặc là đại thương nhân.

Đối với Sở Thu, bọn hắn có thể lộ ra nụ cười thân thiết như đối đãi bằng hữu, đại lão lớn tuổi nhất, cũng chính là hội hí khúc Hồng Thanh, Chu Khánh Lỗi nói: "Sao có thể chứ, chúng ta chỉ là người nhỏ lời nhẹ, thật sự không dám lỗ mãng theo Sở đội trưởng bám víu quan hệ."

Tàng Huyền Thanh cũng xem, cô bất động thanh sắc nhìn Chu Khánh Lỗi, hắn ước chừng 50 tuổi, trên mặt đã thoáng có nếp nhăn, tóc cũng bắt đầu bạc đi, một thân kimono màu xanh đậm, nhượng cả người hắn trông rất tĩnh mịch, thoạt nhìn như một lão nhân không tranh sự đời. Nhưng mà, Tàng Huyền Thanh biết, lão già này tuyệt đối sẽ không không tranh sự đời, hắn là đại lão duy nhất lần đầu tiên cô đi theo Tàng Thiên Hải xuất môn nhìn thấy, đó là thủ lĩnh duy nhất may mắn còn sống, Tàng Huyền Thanh cũng tuyệt không tin tưởng hắn chỉ là may mắn, hỗn hắc đạo chính là nhờ thủ đoạn tàn nhẫn cùng tâm cơ thâm trầm.

Một vị trẻ tuổi nhất, là CLB Phi Cực, Đổng Duệ Triều nói tiếp: "Đích xác là như vậy, thấy Sở đội trưởng và Tàng lão đại trò chuyện vui vẻ, sao chúng tôi có thể không biết xấu hổ quấy rầy đây?"

Bộ dáng thương nhân, là công ty đầu tư Ngân Hải, Vương Chiêu Tắc nói: "Đúng vậy, chính là như vậy, chúng ta so với Sở đội trưởng và Tàng lão đại, quả thật là kiến so với voi, tự biết xấu hổ, biết lượng sức mình!"

Cuối cùng là đại lão cường tráng nhất, võ quán Chính Đức, Lâm Tường Đông, biểu tình thành thật, thanh âm phúc hậu tuỳ tiện tổng kết: "Tôi là người thô kệch, không giống các người nghiền ngẫm từng chữ một, tôi luôn luôn thẳng như ruột ngựa, ba người bọn họ là nói thật. Hôm nay chúng tôi vừa vặn cùng nhau hẹn Tàng lão đại đi ra bồi dưỡng cảm tình, không biết Sở đội trưởng muốn gì?"

Hắc đạo ở H thị trừ bỏ Thanh Liên Hội, bốn vị đại lão cũng rất nổi danh, bọn hắn ăn ý, kẻ xướng người hoạ, lại đem Thanh Liên Hội cùng Tàng Huyền Thanh trực tiếp đổ lên trên đối diện Sở Thu.
Điểm ấy Tàng Huyền Thanh nhất định là phát giác, nhưng cô chỉ cười, không sáp một câu, vân vê Phật châu càng lúc càng nhanh.

Kết quả sơ bộ: 1-1 =))
Mấy chế theo phe nào?
Thỉnh cmt!
==============

Chương 33: Đánh lén cảnh sát


Bốn vị đại lão ăn ý cùng vô lại là chuyện thường xảy ra, Sở Thu cũng lười cùng bọn hắn vô nghĩa, trực tiếp tiến vào chính đề nói: "Ta hôm nay nhận được một cuộc gọi nặc danh, nói là Bóng Đêm..., cũng chính là phòng này, sẽ có người tiến hành giao dịch thuốc phiện. Tuy rằng ta và các ngươi là lão bằng hữu, nhưng đây là việc công, phiền toái vài vị đại lão đứng lên một hồi, cho đội viên của chúng ta lục soát."


Sở Thu nói khiến bốn vị đại lão đồng thời nhăn lại mi, đối với người có thân phận, có thể diện như bọn hắn, bị soát người tuyệt đối là vũ nhục, phải biết rằng bình thường nếu là có người nào đui mù trong phạm vi năm thước phun một ngụm đàm hoặc là vứt một điếu thuốc lá, cũng sẽ bị thủ hạ của bọn hắn giáo huấn thành đầu heo.

Nhưng bọn hắn chung quy là thức thời, ở H thị muốn vặn ngã bọn hắn, ít nhất cũng phải là quan chức cấp cao, Sở Thu lại bất đồng, hắn tuy rằng chức vị không cao, nhưng là người nào không biết sau lưng của hắn có một lão đầu tử cơ hồ có thể thông thiên.

Bốn đại lão rất phối hợp đứng lên, Sở Thu lia mắt các đội viên đứng ở cửa, lập tức có bốn nam tử đi qua, chấp hành nhiệm vụ.

Tàng Huyền Thanh vẫn an an ổn ổn ngồi ở chỗ kia, xinh đẹp mỉm cười, ánh mắt lãnh tới cực điểm.

Sở Thu xoay người nhìn Tàng Huyền Thanh một cái, ánh mắt hơi híp, lợi hại nhìn chằm chằm cô nói: "Tàng Huyền Thanh, ngươi cùng thiếu nữ bên cạnh ngươi, thỉnh đứng lên phối hợp chúng ta."

Tàng Huyền Thanh đối diện Sở Thu, cô lạnh lùng nhìn hắn, híp mắt nói: "Ta vẫn ngồi đấy, có bản lĩnh ngươi cứ việc thử xem."

Lúc này Tàng Huyền Thanh thật sự nổi giận, cô vĩnh viễn nhớ rõ Trương Nghiên Khánh muốn cô đáp ứng ba hứa hẹn, thuốc phiện cùng máu tươi cô đã phá giới, còn lại một cái cuối cùng, duy trì thân thể sạch sẽ, thẳng đến khi gặp được người cô yêu.

Tàng Huyền Thanh không đứng lên, Mộ Dung Phỉ tự nhiên cũng sẽ không đứng lên, nàng biết rõ, nàng lúc này là người của Tàng Huyền Thanh, ít nhất ở mặt ngoài là như thế.

Kinh Luân mở mắt, nhìn Sở Thu một cái, lại nhìn bóng lưng Tàng Huyền Thanh một cái, thở dài một hơi, nhắm mắt lại, nhưng kinh văn cũng là đổi thành Tĩnh Tâm Chú. Kinh Luân chỉ là bảo hộ sinh mệnh của Tàng Huyền Thanh, không phải bảo hộ tôn nghiêm cực đoan của cô, hắn quan niệm sắc tức thị không không tức thị sắc, thể xác chỉ là hời hợt phù du.

Trần Dương cũng động, hắn ly khai tường, đứng nghiêm, ánh mắt bắt đầu trở nên âm lãnh, trong hai mắt tựa hồ đang dần biến mất nhân tính, giống như dã lang không hiểu tình cảm của nhân loại, chỉ biết cắn xé tử đấu, nhìn chằm chằm Sở Thu.

Hắn còn chưa động, đã thấy Tàng Huyền Thanh nhìn hắn, huơ đầu một ít, Trần Dương nháy mắt khôi phục trạng thái bình thường, một lần nữa thả lỏng dựa vào tường, tất cả chuyện này chỉ phát sinh trong một thời gian ngắn, những người khác căn bản không phát giác gì.

Nghe vào trong tai Sở Thu, Tàng Huyền Thanh không phải yếu thế, mà là gây hấn. Vốn nhiệm vụ lần này chính là nhằm vào Tàng Huyền Thanh, Sở Thu liền càng không thể nhượng bộ. Cho dù là ngày xưa còn Tàng Thiên Hải, hắn cũng chưa từng thỏa hiệp qua, hắn đối lời Tàng Huyền Thanh nói hơi cười nhạt, hắn vẫn muốn lục soát thân thể cô đó, sao hả?

Sở Thu quay đầu lại, nhìn về phía thủ hạ của mình, ánh mắt của hắn chỉ định Sở Thanh Phong, Cố Dao, còn có Lưu Hướng Lan. Là nhất phương chính nghĩa, cho dù thật sự cần hạ sĩ khí của Tàng Huyền Thanh, hắn cũng không quá phận vi phạm nam nữ thụ thụ bất thân, bằng không Tàng Huyền Thanh chắc chắn sẽ trả đũa.

Trừ bỏ Cố Dao, Sở Thanh Phong và Lưu Hướng Lan đều cùng Sở Thu cộng sự nhiều năm, huống chi bất kể thế nào Sở Thanh Phong vẫn là con gái Sở Thu, nàng dễ dàng hiểu rõ ý tứ của Sở Thu.

Trừ bỏ Cố Dao, các đội viên đều là xa lạ với Tàng Huyền Thanh, cho nên không ngại. Lưu Hướng Lan đứng nghiêm, bộ dáng tùy thời đợi mệnh, không sợ chút nào.

Sở Thanh Phong vừa cùng Tàng Huyền Thanh đối chọi gay gắt, càng sẽ không sợ hãi, không đợi Sở Thu sai khiến, nàng liền lạnh lùng nhìn Tàng Huyền Thanh, quay đầu nói với Sở Thu: "Để tôi."

Sở Thu liếc Sở Thanh Phong một cái, trên mặt cũng không có quá nhiều biểu tình, theo hắn, vô luận phương diện nào, Sở Thanh Phong đều giỏi hơn Lưu Hướng Lan và Cố Dao, vì thế hắn trầm mặc gật đầu cho phép.

Ý thức được Sở Thanh Phong chủ động muốn đi lục soát người Tàng Huyền Thanh, Cố Dao trong lòng bắt đầu khẩn trương, theo bản năng cô nhìn về phía Tàng Huyền Thanh, lại thấy Tàng Huyền Thanh nhìn Sở Thanh Phong mỉm cười, trên mặt nhìn không ra cảm xúc, Cố Dao chỉ phát hiện tay phải Tàng Huyền Thanh bỗng nhúc nhích.

Người khác hoàn toàn không biết Tàng Huyền Thanh, nhưng Cố Dao lại hiểu, cô biết Tàng Huyền Thanh bài xích chán ghét nhất là người khác chạm vào chị ấy, cô cũng từng vô tình nhìn thấy Tàng Huyền Thanh không hề dấu hiệu mà phất tay, dùng giấy bạc cắt đứt một nhánh cây to cỡ ngón tay.

Sự tình có thong thả/cấp bách, nặng/nhẹ, nhưng cùng một sự kiện mà người trước mặt lại bất đồng, phân lượng sẽ không giống nhau, bởi vì mỗi người đều có giới hạn riêng. Dĩ vãng Tàng Thiên Hải có thể dung nhẫn là bởi vì hắn không quan tâm, nhưng đối với Tàng Huyền Thanh, không chỉ là khiêu khích vũ nhục, lại càng quan hệ đến hứa hẹn cuối cùng với mẫu thân Trương Nghiên Khánh.


Cho dù Sở Thu thật sự lục soát người Tàng Huyền Thanh, cô cũng không thể không tuân, nhưng Tàng Huyền Thanh lại có thể giết chết bất kỳ ai dám mạnh mẽ chạm vào thân thể mình, tổ trọng án cùng bốn vị đại lão không biết, phòng này có trang bị camera, hình ảnh sẽ trực tiếp truyền đến tầng hầm sâu 5 thước, nơi đó là kho vũ khí đạn dược lậu của Thanh Liên Hội, có tụ tập một đám người vô cùng hung ác, coi rẻ sinh mạng, không thể lộ ra ánh sáng, không có ai là không phải tội phạm đang bị truy nã trên cả nước.

Lạnh lùng nhìn vào lúm đồng tiền của Tàng Huyền Thanh, Sở Thanh Phong buông tay Cố Dao ra, đi lên phía trước, chuẩn bị hướng đến Tàng Huyền Thanh, Cố Dao lại đột nhiên bắt được tay nàng, khí lực kia rất lớn, thậm chí nhượng Sở Thanh Phong cảm nhận sâu sắc.

Nàng nghi hoặc cau mày, quay đầu chống lại Cố Dao, phát hiện trong mắt cô có lo lắng, đối mình lắc đầu, nhẹ nhàng nói: "Không cần."

Sở Thu luôn trầm mặc nhìn Sở Thanh Phong, cho nên lập tức phát giác ra, bất mãn nhăn mi, trong ánh mắt lộ vẻ lợi hại. Tàng Huyền Thanh cũng phát giác, nhưng cô chỉ nhẹ nhàng nhướn mi, liền quay về biểu tình ban đầu, làm cho người ta xem không thấu.

Nếu là người khác, Sở Thanh Phong nhất định sẽ không thèm để ý bỏ tay đối phương ra, tiếp tục đi tới, nhưng nếu đó là Cố Dao, nàng không biết vì sao mình không làm được, cho dù Sở Thu yêu cầu, nàng vẫn là nhịn không được đành thu hồi cước bộ, tới gần Cố Dao nhẹ giọng hỏi: "Vì sao?"

Cố Dao vốn là hướng Tàng Huyền Thanh bên kia nhìn thoáng qua, sau đó ý thức được chính mình căn bản nhìn không thấu Tàng Huyền Thanh, quay đầu, nhìn Sở Thanh Phong tràn ngập khó hiểu, lại không biết trả lời thế nào, vì thế cúi đầu trầm mặc, cầm tay Sở Thanh Phong không chịu thả ra.

Cho dù không ác liệt, Sở Thanh Phong cũng có thể cảm giác được ánh mắt của Sở Thu, hàn quang đâm lưng. Nếu cứ tiếp tục, để người khác phát giác, có lẽ tổ trọng án, mình và Cố Dao, sẽ trở thành trò đùa, vì thế nàng có điểm lo lắng, lại không muốn lãnh khốc bỏ tay Cố Dao ra, đành phải nhẹ nhàng kêu một tiếng: "Cố Dao."

Cố Dao vẫn không hồi ứng, chỉ cúi đầu trầm mặc, khí lực trong tay như cũ không chịu thả lỏng, Sở Thanh Phong nghi hoặc suy nghĩ sâu xa, nghĩ đến Cố Dao hẳn là lo lắng mình, sau đó liền thần kỳ như vậy, nỗi lo trong lòng lập tức biến mất không thấy, chỉ còn lại có cảm giác ấm áp tràn đầy.

"Cố Dao..." Sở Thanh Phong ngữ khí không tự giác phóng nhu xuống, muốn an ủi tiểu thiên hạ lo lắng mình, nhưng nàng cũng chỉ vừa kêu ra tên Cố Dao, Cố Dao liền ngẩng đầu lên, trên mặt tựa hồ cái gì cũng không phát sinh qua, mang theo nụ cười cực độ khắc sâu trong đầu Sở Thanh Phong, nhẹ nói: "Tỷ tỷ, để em."

Sở Thanh Phong vừa nghe xong, mày liền nhíu chặt lại, nàng tuyệt đối sẽ không đồng ý, nàng đối với chính mình có tin tưởng, lại không chịu nổi lo lắng Cố Dao, Tàng Huyền Thanh người đàn bà kia tuy rằng thoạt nhìn cực đẹp, bộ dạng cả người lẫn vật đều vô hại, nhưng ai biết nữ nhân xinh đẹp kia có tâm địa độc ác thế nào? Tuy rằng Sở Thanh Phong biết, Tàng Huyền Thanh sẽ đột nhiên tập kích nàng, sẽ có khả năng nguy hiểm, Sở Thanh Phong không muốn Cố Dao đi làm.

Sở Thanh Phong vừa muốn mở miệng khuyên, đã thấy Cố Dao chuyển đầu nhìn về phía Sở Thu. Sau đó Sở Thanh Phong liền nghe Cố Dao tự tin ngọt ngào mỉm cười, nói với Sở Thu: "Đội trưởng, để tôi."

Cố Dao thanh âm không lớn, nhưng cũng không coi là nhỏ, ít nhất các đội viên đều nghe rõ lời của cô, bắt đầu có một chút ganh ghét, trong mắt bọn họ, nữ nhân mềm mại xinh đẹp như Tàng Huyền Thanh không có uy hiếp nào hết, Cố Dao anh dũng hy sinh bị bọn họ xem là tranh đoạt công lao.

Sở Thu thật sâu nhìn Cố Dao, phát hiện cho dù mình đang tìm tòi nghiên cứu, Cố Dao vẫn duy trì tự tin kiên định mỉm cười, nghĩ sâu hơn một tầng, có lẽ dùng Cố Dao đến soát người Tàng Huyền Thanh mới là phương thức hạ sĩ khí tốt nhất, dùng Sở Thanh Phong tựa hồ là rất cho Tàng Huyền Thanh mặt mũi, quá đề cao cô, vì thế Sở Thu liền gật đầu đồng ý.

Cố Dao được Sở Thu cho phép, buông tay Sở Thanh Phong ra, tiến lên một bước, đi về phía Tàng Huyền Thanh, ngọt ngào mỉm cười, nhưng hai mắt lại mang theo xin lỗi nhìn Tàng Huyền Thanh.

Sở Thanh Phong tuy rằng trong lòng cực độ không muốn, nhưng lại biết mình không thể ngăn trở, bởi vì lúc này nàng là tổ phó tổ trọng án, nếu nàng đi ngăn cản Cố Dao, khí thế sẽ rơi xuống ngay.

Cố Dao biết, tay phải Tàng Huyền Thanh khinh khẽ đặt trên đùi, lòng bàn tay hé ra tờ giấy trắng, nhưng cô một chút cũng không lo lắng, cô biết Tàng Huyền Thanh sẽ không thương tổn đến mình. Trong lòng cô, Tàng Huyền Thanh giống Trương Nghiên Khánh, đều là người tốt.

Tàng Huyền Thanh ẩn lúm đồng tiền trong sương mù, Cố Dao đi tới trước mặt cô, sau đó há miệng thở dốc, đưa lưng về phía mọi người, dùng khẩu hình không tiếng động nói: "Đại tỷ, thật xin lỗi."

Tàng Huyền Thanh lẳng lặng nhìn Cố Dao, diễn cảm không có một tia biến hóa, trong lòng cô, Cố Dao so với Trương Nghiên Khánh, hoàn toàn không có phân lượng.
Trong thế giới phù hoa vô căn cứ này, người có thể làm việc theo tâm ý cơ hồ không có ai, mà Mộ Dung Phỉ chính là độc nhất vô nhị, từ khi Tàng Huyền Thanh nửa thật nửa giả nói ra lời kia, nàng liền đắm chìm trong thế giới của mình, ba chữ "vợ, người nhà, người giám hộ" không ngừng kích thích thần kinh lãnh mạc, va đập vào trái tim băng giá, nàng bần thần, toàn tâm đầu nhập chuyên chú nhìn đôi môi kia.
Trong mắt nàng, trong đầu nàng, dưới đáy lòng nàng, chỉ còn lại môi son đỏ thẫm như máu, nàng phát giác mạt đỏ kia càng thêm tươi đẹp, càng thêm hấp dẫn, lại thủy chung không dời tầm mắt ra.
Cố Dao âm thầm xin lỗi Tàng Huyền Thanh, Tàng Huyền Thanh và Sở Thanh Phong là người hiện tại cô để ý, cô không đành lòng xem bất kỳ ai bị thương tổn, càng không muốn nhìn thấy các nàng thương tổn lẫn nhau. Cô không kêu Tàng Huyền Thanh đứng lên, chỉ cúi thấp, tới gần Tàng Huyền Thanh để lục soát.
Mộ Dung Phỉ trực giác mẫn tuệ, tuy rằng nàng luôn luôn đắm chìm trong thế giới của mình, luôn luôn đem toàn bộ tinh thần đặt ở một nét son hồng, nhưng Cố Dao khẽ dựa gần, nàng vẫn là phát giác, như một con sư tử bị bừng tỉnh, trong lòng tràn ngập thô bạo.
Não phải của Mộ Dung Phỉ đột nhiên có chút trướng đau, ánh mắt quỷ dị xuất hiện tơ máu, nàng cúi đầu thấy một bàn tay đang tiếp cận Tàng Huyền Thanh, hoàn toàn là tiềm thức, sờ sờ hông, chỉ một giây, dưới tình huống mọi người không thể biết trước, một thanh phi đao xuất hiện trong tay...
Mộ Dung Phỉ động tác quá mức nhanh chóng, nàng công kích không hề dấu hiệu, mọi người ngay cả phản ứng đều không kịp, nói chi là ngăn cản, bọn hắn chỉ cảm thấy một đạo hàn quang cấp tốc hiện lên, trong nháy mắt rồi biến mất tăm, sau đó liền nghe thấy Cố Dao kinh hô một tiếng: "A..."
Yêu nghiệt lầy lội công sắp lên sàn rồi, chương nào có bả không cười không ăn tiền nha mấy chế.
================

Chương 34: Nhập ma


Đại đa số đều cho rằng, thần lực trời sinh chỉ là truyền thuyết, nhưng nó lại chân thật tồn tại, chẳng qua là xác suất quá nhỏ, nhỏ đến cơ hồ chỉ là một phần vạn. Mà Cố Dao chính là một phần vạn đó.


Y sinh tư nhân của Tàng Huyền Thanh nói, khung xương cánh tay, cơ thể, thần kinh cùng tỷ lệ của Cố Dao gần như là đạt đến trình độ hoàn mỹ, đây là nơi cánh tay Cố Dao phát ra thần lực trời sinh.

Ở Tàng gia cho dù là Trần Dương, vặn tay cũng tuyệt đối không thắng nổi Cố Dao, cho dù hợp lại toàn lực, cũng sẽ bị Cố Dao áp đảo trong vòng 3 giây. Nhưng ai cũng biết Trần Dương tuyệt kỹ sở trường, cũng sợ hãi tuyệt kỹ của hắn, trong nháy mắt bóp nát xương cổ người ta, chuyện như vậy Cố Dao làm không được.

Trần Dương luyện Vịnh Xuân Quyền lô hỏa thuần thanh*, chỉ kém một đường là đạt đến cảnh giới tông sư, hắn giỏi về sử dụng kỹ xảo, cũng chính là ám kình, xảo kình, nhu kình, mà Cố Dao lại chỉ cậy mạnh, điều này chính là điểm khác nhau.

*thuần thục

Khung xương cánh tay, cơ thể, thần kinh gần như hoàn mỹ phối hợp cùng tỉ lệ, cấp cho Cố Dao chỗ tốt không chỉ là thần lực trời sinh, còn có phản ứng mau đến mức tận cùng. Một vị tiến sĩ Tàng gia từng nói: "Nếu Cố Dao chọn con đường phát triển Bàn Tay Vàng, có lẽ sẽ có cơ hội ngang tay, thậm chí siêu việt Cổ lão tứ cũng nói không chừng."

Bàn Tay Vàng, ý tứ là trộm, Cổ lão tứ kia là nhân vật đỉnh cấp. Cổ lão tứ mặc dù đã quy ẩn, nhưng danh tiếng của hắn cũng không nhỏ, đã sớm truyền khắp đại giang Nam Bắc, "Tứ đại thúc" là hắn.

Mộ Dung Phỉ động tác rất nhanh, cũng không có dấu hiệu, Cố Dao vừa cúi xuống vươn tay ra, còn chưa đụng tới Tàng Huyền Thanh, đã bị một đạo hàn quang đột nhiên xuất hiện hù doạ, một khắc này đầu không kịp phản ứng, nhưng động tác so với ý tưởng thì nhanh hơn, hoàn toàn là theo bản năng, cô lập tức thu tay về, hơn nữa động tác cũng không chậm hơn Mộ Dung Phỉ.

Cố Dao không chậm hơn Mộ Dung Phỉ, nhưng cô chỉ là tránh khỏi nguy hiểm, chảy máu lại là vận mệnh không thể đào thoát, hàn quang họa xuất một độ cong, xẹt qua tay Cố Dao, bốn ngón bị họa xuất một vết thương thẳng tắp.

Mộ Dung Phỉ phi đao rất nhanh cũng rất sắc bén, trong nháy mắt, Cố Dao kỳ thật cũng không cảm thấy đau đớn, đầu óc cô rốt cuộc phản ứng kịp, chỉ hơi đau, nhưng cô lại biết mình nhất định là bị thương, hết thảy phát sinh quá đột nhiên, cô không dự liệu được sẽ là tình huống này, chỉ theo bản năng, kinh hô một tiếng.

Trốn tránh, Cố Dao tiếp xúc Mộ Dung Phỉ, phát hiện cặp đồng tử kia lạnh băng tới cực điểm, tựa hồ không tồn tại tình cảm, ánh mắt như thế nhượng Cố Dao nhớ lại một người, Trần Dương. Ánh mắt Mộ Dung Phỉ hiện tại rất giống Trần Dương. Hai tròng mắt Mộ Dung Phỉ còn có chút thô bạo.

Cố Dao chỉ nhìn qua Trần Dương một lần, cũng khiến cô khắc sâu ấn tượng, cả đời cũng khó quên, ngày đầu tiên cô được Tàng Thiên Hải đón về Tàng gia, lúc ấy Tàng Thiên Hải nói với Trần Dương những gì, cô đã không nhớ rõ, chỉ mơ hồ nhớ Tàng Thiên Hải cười lạnh, còn nói ba chữ "xử lý sạch", sau đó cô nhìn thấy ánh mắt Trần Dương như vậy. Ngay lúc đó Cố Dao vẫn không thể hoàn toàn hiểu ánh mắt đó giấu giếm bao nhiêu tàn nhẫn cùng huyết tinh, cô chỉ nhớ rõ mình thật sợ hãi, toàn thân đều không chịu nổi phát run.

Cố Dao sớm biết Trần Dương cùng Mộ Dung Phỉ tàn nhẫn huyết tinh, thu tay muốn lui về. Nhưng...

Mộ Dung Phỉ hệt như nhập ma, não phải của nàng trướng đau, trong lòng tràn ngập dục vọng hủy diệt thô bạo, nàng thấy Cố Dao muốn lui về phía sau, không chút do dự, vẫn ngồi ở trên ghế sa lon nàng một chân rất nhỏ vươn về phía trước, sau đó cả người đứng lên đồng thời đâm tới, mục tiêu chính thức là trái tim của Cố Dao. Bình thường làm việc chỉ dựa theo quán tính cùng yêu thích Mộ Dung Phỉ, cái gì luân lý đạo đức lúc này đối nàng mà nói lại càng không đáng một đồng.

Cố Dao là bối rối bị động ứng đối, mà Mộ Dung Phỉ lại là chủ động phóng ra, vì thế Cố Dao liền trơ mắt nhìn phi đao loé hàn quang của Mộ Dung Phỉ tiếp cận lồng ngực, cảm thấy tử vong đang buông xuống, một khí tức tuyệt vọng bắt đầu quay xung quanh cô.

Từ khi Cố Dao rời đi bên cạnh mình, Sở Thanh Phong liền chú ý mọi cử động của cô, thậm chí cả ánh mắt đều không nháy, hàn quang đột nhiên thoảng qua nhượng lòng nàng buộc chặt, nghe thấy Cố Dao kinh hô, khoảnh khắc đó lòng nàng đều nhấc tới cổ họng, khẩn trương quên thở, hết thảy phát sinh quá nhanh, đợi nàng phản ứng, đã thấy Mộ Dung Phỉ đột nhiên đứng lên, đao trong tay hướng đến ngực Cố Dao.

Sở Thanh Phong chưa bao giờ rút súng ra nhanh như vậy, họng súng tối om nhắm ngay huyệt Thái Dương của Mộ Dung Phỉ, hô lớn: "Dừng tay!"

Mộ Dung Phỉ tựa như đắm chìm ở trong một cảnh giới quỷ dị, hết thảy cảnh vật ôn tồn bên ngoài nàng nhìn không thấy nghe không được, chỉ có thể thấy đao trong tay mình và tim Cố Dao, còn lại toàn bộ đều là cảnh tượng đỏ thẫm. Sở Thanh Phong hô to cũng không thể thức tỉnh Mộ Dung Phỉ, cho nên cũng không ngăn cản nổi Mộ Dung Phỉ. Mộ Dung Phỉ tiếp tục dí đao, cách ngực Cố Dao càng ngày càng gần, ba tấc... Hai tấc... Một tấc...

Sở Thanh Phong không bao giờ... Do dự nữa, nàng quyết đoán mở ra chốt an toàn, híp mắt, nhắm ngay ấn đường Mộ Dung Phỉ... Nàng sắp bóp cò, lại đột nhiên nghe được người kia không hề vang dội, nhưng lại rõ ràng vô cùng hô to: "Dừng tay! Mộ Dung Phỉ!"

Thật kỳ dị, ngay cả Sở Thanh Phong ngăn cản cùng hắc động nhắm ngay ấn đường đều không thể ngăn cản Mộ Dung Phỉ, vậy mà khi nghe thấy thanh âm Tàng Huyền Thanh, một thế giới đỏ thẫm thuộc về Mộ Dung Phỉ liền không ngừng vọng lên, chậm rãi ngưng tụ, cuối cùng ở trong đầu nàng biến thành một đôi môi tuyệt đẹp, đóng đóng mở mở, không ngừng kêu "dừng tay! Mộ Dung Phỉ!".


Thanh âm Tàng Huyền Thanh đến đúng lúc không hề kém một giây, khiến Mộ Dung Phỉ dừng tay, lúc này đao nhọn chỉ cách ngực Cố Dao khoảng 1cm.

Cơn đau trong não phải của Mộ Dung Phỉ vẫn chưa biến mất, nàng cảm thấy lòng mình có một ác ma, luôn luôn dụ dỗ nàng đâm đao vào ngực Cố Dao, nhưng Tàng Huyền Thanh lại đánh thức đáy lòng của nàng, vì thế Mộ Dung Phỉ tiến nhập trạng thái đấu tranh, cúi đầu mở mắt thật to, tơ máu dần dần rõ ràng, nhưng không ai có thể thấy biểu tình của nàng.

Cố Dao cảm giác mình đã đi qua một vòng sinh tử, đầu óc trống rỗng, cô trừ bỏ biết mình tạm thời an toàn, thì không còn ý tưởng gì khác nữa, hai mắt vô thần đứng ở nơi đó, vẫn không nhúc nhích.

Cả phòng đều sa vào trạng thái cực độ khẩn trương, Mộ Dung Phỉ tàn nhẫn chấn kinh bọn hắn, ai cũng không nghĩ ra cô gái luôn luôn trầm mặc này sẽ to gan lớn mật, hung tàn thô bạo như thế. Tổ trọng án đều không dám dị động, chỉ sợ kích thích Mộ Dung Phỉ. Bốn vị đại lão cũng im re, khiếp sợ nhìn Mộ Dung Phỉ, trà trộn hắc đạo nhiều năm, bọn hắn cũng không phải không gặp qua người không muốn sống, nhưng mà một cô gái vị thành niên như Mộ Dung Phỉ, ra tay không chút do dự, ánh mắt đoạn tuyệt tàn nhẫn thì bọn hắn chưa bao giờ thấy qua.

Sở Thu cũng không dám động, mắt hắn lợi hại y như chim ưng, gắt gao nhìn chằm chằm Mộ Dung Phỉ, trong đầu vọng lên tiếng lão bằng hữu, bác sĩ tâm lý Mạc Nhâm từng cảnh cáo hắn: "Sở Thu, lòng nó đã hỏng một lần, nếu lại chịu kích thích, nó sẽ biến thành một nhân vật cực độ nguy hiểm!"

Trần Dương luôn híp mắt xem hết quá trình, tựa hồ nhìn thấy cái gì để cho hắn cực cảm thấy hứng thú, trong mắt tràn ngập chờ mong, thậm chí không tự giác lè lưỡi liếm đôi môi khô ráo.

Kinh Luân không biết khi nào thì mở mắt, hắn gắt gao nhíu mày nhìn Mộ Dung Phỉ, trong ánh mắt đã tràn ngập lo lắng, chỉ không biết hắn lo lắng Cố Dao hay là Mộ Dung Phỉ, cũng không có động tác gì, môi đóng mở nhanh hơn, không ngừng tụng niệm, kỳ dị hơn là không có phát ra thanh âm.

Sở Thanh Phong dừng động tác bóp cò lại, tâm rốt cuộc hạ xuống, há hốc miệng, dồn dập thở gấp, vừa rồi nàng khẩn trương đến quên thở luôn. Nhưng Sở Thanh Phong vẫn là không dám thả lỏng 100%, bởi vì phi đao của Mộ Dung Phỉ chỉ là tạm dừng, lại không hề rời tim Cố Dao, nàng nhắm súng ngay Mộ Dung Phỉ không buông lỏng, lại cảnh cáo: "Lấy đao ra, bằng không tôi sẽ nổ súng!"

Tàng Huyền Thanh phát giác tình huống thay đổi đột ngột nhanh hơn Sở Thanh Phong, nhưng Mộ Dung Phỉ thật sự là rất ngoài ý liệu, cho dù cô ở gần Mộ Dung Phỉ nhất, cho dù cô thật sự thân thủ bất phàm, thì cũng không có cách nào đúng lúc ngăn cản Mộ Dung Phỉ. Cả quá trình, Tàng Huyền Thanh rõ ràng cảm giác được lúc này Mộ Dung Phỉ không giống thường ngày, kém nhau quá lớn.

Đúng lúc ngăn trở Mộ Dung Phỉ, Tàng Huyền Thanh âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, sau đó theo bản năng liền nhớ lại một câu Kinh Luân từng nói qua: "Huyền Thanh, đứa bé này có tâm ma rất nặng, rất nguy hiểm, tuyệt đối không thể giữ ở bên người."

"Tâm ma sao?" Nhìn bóng lưng Mộ Dung Phỉ, Tàng Huyền Thanh nheo mắt, cô lúc này hoàn toàn tin Kinh Luân, nguyên lai trên thế giới này thật sự có chuyện lạ. Tiếp theo Tàng Huyền Thanh liền nghe Sở Thanh Phong nói, cô lạnh lùng nhìn về phía Sở Thanh Phong và họng súng đen ngòm kia, cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi: "Sở Thanh Phong, ngươi nổ súng thử xem, ta không để ý bồi táng tất cả mọi thứ ở trong Bóng Đêm đâu, ngươi cũng có thể thử xem ta có dám làm thật hay không!"

Tàng Huyền Thanh khiến mọi người lần thứ hai khiếp sợ, khẩu khí âm lãnh kia hoàn toàn không giống nói đùa, cộng thêm thân phận của cô, cũng không có bất luận kẻ nào dám hoài nghi cô nói đùa. Mọi người không thể xác định Tàng Huyền Thanh nói thật hay giả, nhưng lại có thể xác định một sự kiện, Mộ Dung Phỉ đối với Tàng Huyền Thanh mà nói, rất trọng yếu!

Sở Thanh Phong và Sở Thu cơ hồ cùng lúc dời mắt từ Mộ Dung Phỉ qua Tàng Huyền Thanh, Sở Thu chau mày, thầm nghĩ trong lòng: Nữ nhân này còn điên cuồng hơn Tàng Thiên Hải! Sở Thanh Phong lại kiên định, họng súng vẫn nhắm vào ấn đường Mộ Dung Phỉ, tuyệt không yếu thế nói với Tàng Huyền Thanh: "Cô kêu nó lấy đao ra, bằng không cô cũng có thể thử một lần xem tôi có dám nổ súng hay không!"

Bà Thanh với bà Phong còn cương nhau dài dài =))

Sau này ở chung một nhà chắc cái nhà banh luôn quá =))

À mà quên còn mỹ nữ siêu cấp lầy lội Lâm Tử Vận nữa chứ =))

Còn khoảng 2-3 chương là chế ấy lên sàn rồi, ARE YOU READY? =)
===================


Chương 35: Bị bắt



Sở Thanh Phong cùng Tàng Huyền Thanh lại đối chọi gay gắt, đều là vì "người yêu tin đồn". Tàng Huyền Thanh hừ lạnh một tiếng, cũng không đáp lời. Cô đứng dậy, lúc mọi người đang nghi hoặc, đi đến sau lưng Mộ Dung Phỉ, sau đó vươn tay, vây quanh ôm eo Mộ Dung Phỉ kéo nàng vào lòng.



Tàng Huyền Thanh đột nhiên hành động, Mộ Dung Phỉ hơi nhúc nhích, cơ thể bắt đầu căng thẳng.


Mộ Dung Phỉ còn chưa hoàn toàn nảy nở, cho nên Tàng Huyền Thanh cao hơn Mộ Dung Phỉ một cái đầu, cô từ phía sau ôm lấy Mộ Dung Phỉ, thấy Mộ Dung Phỉ run rẩy, thậm chí có thể thấy Mộ Dung Phỉ toàn thân buộc chặt, Tàng Huyền Thanh cúi đầu tới gần tai Mộ Dung Phỉ, mềm nhẹ nói: "Mộ Dung Phỉ, đừng nhúc nhích, là ta. Bỏ đao xuống..."


Mộ Dung Phỉ chưa bao giờ được đối đãi như thế, nàng theo bản năng cảm giác được có người tới gần, liền phản xạ có điều kiện co cứng toàn thân, muốn phản kích. Nhưng Tàng Huyền Thanh đột nhiên mềm nhẹ thì thầm bên tai, như dòng suối trong giội từ đầu đến chân, nháy mắt nhượng tâm nàng một trận thanh lương, trong đầu Mộ Dung Phỉ tự nhiên hiện lên một nét son hồng, tiếp theo là dung nhan xinh đẹp khuynh thành. Mộ Dung Phỉ tỉnh táo lại, sau lưng là... Tàng Huyền Thanh.


Mộ Dung Phỉ chưa bao giờ được đối đãi như thế, chưa ai thử qua ôm cả người nàng vào lòng, lại có lẽ đã từng có, nhưng trí nhớ không có lưu lại một tia dấu vết. Đây là cảm giác gì? Cả lưng xúc cảm mềm ấm thoải mái, cảm giác an toàn Mộ Dung Phỉ chưa từng có bắt đầu dâng lên từ đáy lòng.


Lưng là địa phương dễ bị đánh lén nhất, từ nhỏ trà trộn đầu đường Mộ Dung Phỉ biết đạo lý này, cho nên nàng chưa bao giờ xoay lưng về phía người khác, lúc này, Tàng Huyền Thanh nắm giữ cả lưng nàng, vì sao lại không có một chút cảm giác nguy hiểm nào? Ngược lại là thật an toàn? Nàng... Nghĩ mãi mà không rõ.


Tàng Huyền Thanh thấy Mộ Dung Phỉ thả lỏng, biết nàng bỏ quên đề phòng, vì thế cô từ phía sau chìa một bàn tay, như đang vuốt ve, từ lưng Mộ Dung Phỉ kéo dài thẳng tắp đến tay nàng, như hai con rắn quấn lấy nhau, hình ảnh đó ở thời khắc khẩn trương, lại làm cho mọi người trơ mắt nhìn, quá kiều diễm rồi.


Tàng Huyền Thanh dán chặt Mộ Dung Phỉ, tay cô rốt cuộc mò tới mu bàn tay Mộ Dung Phỉ, tạm dừng một hồi, sau đó nhẹ nhàng cầm, bao vây toàn bộ bàn tay Mộ Dung Phỉ, khí lực mềm nhẹ kéo về sau. Mộ Dung Phỉ cơ hồ biến thành rối gỗ, dây điều khiển từ đầu đến cuối đều do Tàng Huyền Thanh nắm giữ, đao của nàng đúng là vẫn còn theo Tàng Huyền Thanh dẫn đường, ly khai ngực Cố Dao.


Trong khoảnh khắc đó tất cả mọi người đều thở phào, cho dù là bốn vị đại lão cùng Cố Dao đứng ở mặt đối lập, bọn hắn một chút cũng không lo lắng Cố Dao sẽ bị thương hoặc tử vong, bọn hắn sẽ càng vui vẻ khi nhìn thấy Cố Dao chết. Nhưng bọn hắn lại sợ Tàng Huyền Thanh, sợ cô thật sự không tiếc hết thảy bồi táng mọi thứ trong Bóng Đêm. Lời Tàng Huyền Thanh nói thế nào cũng là không chân thật, nhưng lại không ai dám đi thử, cô là con gái Tàng Thiên Hải, nếu là Tàng Thiên Hải, lời nam nhân ở H thị xưng bá ba mươi mấy năm dám nói ra tuyệt đối không phải hư thoại, càng sẽ không là chuyện giật gân.


Mộ Dung Phỉ hạ tay xuống, nhưng Cố Dao vẫn đứng đó không nhúc nhích, hai mắt nghi hoặc nhìn Tàng Huyền Thanh, cô không rõ, cho tới bây giờ Tàng Huyền Thanh đều chán ghét tiếp xúc người khác, trừ bỏ Tàng Thiên Hải và Trương Nghiên Khánh, vì sao lại chủ động tiếp cận Mộ Dung Phỉ, hơn nữa còn thân mật như thế, càng làm cho cô nghĩ mãi không rõ chính là, chẳng lẽ Tàng Huyền Thanh không thấy Mộ Dung Phỉ thương tổn mình, thậm chí muốn giết mình à?


Tàng Huyền Thanh cũng không có lập tức buông Mộ Dung Phỉ ra, cô bảo trì tư thế, cúi đầu nhìn Mộ Dung Phỉ thấp hơn mình một cái đầu, cô không thể xác định Mộ Dung Phỉ đã khôi phục bình thường hay chưa.


Sở Thanh Phong thấy Tàng Huyền Thanh chế trụ Mộ Dung Phỉ rồi, tâm hạ xuống, mức nước chênh lệch của lòng sông so với mặt biển cao đến hàng trăm mét, nàng thở phào, đồng thời là trầm trọng mỏi mệt cùng mê muội.


Sở Thanh Phong thấy Cố Dao thoát khỏi nguy hiểm, trong nháy mắt nàng có cảm kích Tàng Huyền Thanh, nhưng chỉ thoáng qua, Sở Thanh Phong lại hận Tàng Huyền Thanh và Mộ Dung Phỉ, trong lòng mắng thầm: Hai người kia đều là kẻ điên a, hành vi hoàn toàn không thể phỏng đoán theo lẽ thường, biến thái!


Sở Thanh Phong không buông súng, vẫn nhắm ngay ấn đường Mộ Dung Phỉ, nơi đó là địa phương một kích trí mạng, Sở Thanh Phong có tự tin mình có thể chấm dứt hành vi điên cuồng cùng sinh mệnh của Mộ Dung Phỉ.


Thấy Cố Dao còn ngẩn người, Sở Thanh Phong thầm mắng một câu đồ đần, đối bóng lưng Cố Dao hô một câu: "Cố Dao, lại đây!"


Cố Dao hơi nhúc nhích, nhưng không có xoay người, nhìn Tàng Huyền Thanh, bất kể thế nào cô cũng phải biết đáp án a, cô không tin trong trí nhớ đều là lời nói nhỏ nhẹ, mỉm cười Tàng Huyền Thanh sẽ nhẫn tâm với mình như vậy.


Sở Thanh Phong đột nhiên kêu gọi đầu hàng không chỉ đánh thức Cố Dao, cũng đánh thức người khác, bọn hắn nhìn thấy Cố Dao bất động, trừ bỏ Trần Dương cùng Kinh Luân, tất cả mọi người ở trong lòng nhận định, Cố Dao là sợ đến choáng váng.


Tàng Huyền Thanh cùng Mộ Dung Phỉ đồng thời ngẩng đầu lên, hai người đều là mặt không chút thay đổi, lãnh khốc tới cực điểm, lúc này vẻ mặt của bọn họ rất tương tự, tư thế cũng rất thân mật, tin tưởng ai không biết nội tình đều sẽ nhận định các nàng là... Mẫu tử!


2 giây sau, Tàng Huyền Thanh bắt đầu biến hóa, cô nở nụ cười, khiến son hồng càng thêm rõ ràng, cũng khiến dung nhan tăng thêm một phần tuyệt thế, tương phản chính là Mộ Dung Phỉ, nàng thật sự như một pho tượng gỗ, diễn cảm không thay đổi, tựa hồ đã sớm quên vừa rồi phát sinh hết thảy, trên mặt trừ bỏ bình tĩnh thì chính là lãnh khốc.


Tàng Huyền Thanh chống lại tầm mắt Cố Dao, nháy mắt liền đọc hiểu câu hỏi trong mắt Cố Dao, vì thế cô mỉm cười, dùng ánh mắt nhắn nhủ quan tâm Cố Dao, kêu lên: "Em không sao chứ?"



Một người có thể khống chế cảm xúc đến trình độ gì? Tàng Huyền Thanh có thể, tin tức trong ánh mắt truyền ra có khoảng cách hạn chế, trừ bỏ Cố Dao thấy Tàng Huyền Thanh ngầm quan tâm cô, trong mắt người khác, nụ cười và ánh mắt của Tàng Huyền Thanh, không có gì bất đồng.


Cố Dao rốt cuộc biết đáp án, cô nghĩ là mình không hiểu chuyện, Tàng Huyền Thanh rõ ràng là vì an nguy của mình, cho nên mới ngăn cản Mộ Dung Phỉ, cũng không phải không để ý đến sự sống chết của mình. Ý thức được mình không hiểu chuyện, Cố Dao mỉm cười với Tàng Huyền Thanh, bao hàm áy náy, sau đó xoay người đi về phía Sở Thanh Phong.


Cố Dao thật sự là ủy khuất, cô bị thương, thiếu chút nữa mất đi sinh mệnh, vừa xoay người lại đối diện Sở Thanh Phong đang sinh khí.


Sở Thanh Phong có điểm oán Cố Dao, hẳn là mình đi lục soát thân thể Tàng Huyền Thanh, vì sao em ấy lại cướp đi, còn bị thương, thậm chí thiếu chút nữa cùng mình thiên nhân cách xa nhau, hại mình lo lắng, tâm đều buồn đau.


Sở Thanh Phong lạnh lùng, Cố Dao không yên đi đến bên cạnh nàng, ủy khuất nhẹ nhàng kêu một tiếng: "Tỷ tỷ."


Cố Dao không nghĩ tới chính là, Sở Thanh Phong hung hăng trừng cô, đưa mắt nhìn bàn tay đang bị thương, dùng thanh âm rất lạnh nói: "Băng bó miệng vết thương đi." Sau đó không để ý tới cô, mà là quay đầu híp mắt, chĩa súng vào Mộ Dung Phỉ, tàn nhẫn lớn tiếng nói: "Toàn thể đội viên nghe lệnh, lập tức bắt người đánh lén cảnh sát kia đi! Không cho phản kháng, nghe lệnh làm việc!"


Lúc này Sở Thanh Phong thật sự rất hận Mộ Dung Phỉ, chứng kiến tay Cố Dao đầy máu, Cố Dao đồ đần kia lại không thấy đau, cứ như vậy buông tay, tùy ý máu nhỏ xuống. Thân là tổ phó tổ trọng án, Sở Thanh Phong gặp qua máu không ít, nhưng nàng chưa từng thấy màu đỏ chói mắt đến thế, cũng như son đỏ trên môi Tàng Huyền Thanh vậy.


Không cho phản kháng, nghe lệnh làm việc! Mệnh lệnh này Sở Thanh Phong hạ thật sự đoạn tuyệt, một chút dư âm đều không có.


Không cho phản kháng, nghe lệnh làm việc! Trong quá trình bắt Mộ Dung Phỉ, nếu Mộ Dung Phỉ phản kháng, bọn hắn có thể dùng vũ lực đi áp chế, thậm chí là có thể trực tiếp nổ súng đánh gục. Mệnh lệnh này thông thường là nhằm vào phạm nhân cực kỳ nguy hiểm trốn trại, mới có thể dùng.


Nghe Sở Thanh Phong ra lệnh, tổ trọng án đều không do dự rút súng, trực chỉ hướng về phía Mộ Dung Phỉ, Tàng Huyền Thanh cũng trở thành mục tiêu. Đối với Sở Thanh Phong, không có một ai cảm thấy Sở Thanh Phong là chuyện bé xé ra to, bởi vì Mộ Dung Phỉ tàn bạo mọi người đều thấy rõ, ai cũng không dám cam đoan sẽ bắt được Mộ Dung Phỉ, cũng không thấy rõ nàng lấy đao ra từ đâu, có thể đâm bất kỳ ai tới gần nàng hay không.


Đây là một tổ hợp kẻ điên a, vài chục thanh súng lục trực chỉ, Tàng Huyền Thanh và Mộ Dung Phỉ cũng không kinh hoảng, đồng dạng trong tầm bắn Kinh Luân, thậm chí nhắm mắt lại dưỡng thần.


Tàng Huyền Thanh híp mắt, không nhìn những người khác, cực kỳ lạnh nhìn chằm chằm Sở Thanh Phong, giống như độc xà, giống như Sở Thanh Phong chính là người không cẩn thận đạp đến đuôi rắn xinh đẹp của cô. Mộ Dung Phỉ lại càng khiến người bất ngờ, ngay cả phản ứng cũng không có, mặt không chút thay đổi, nhìn mười mấy hắc động tối om, cơ hồ không biết đó là gì, ẩn chứa nguy hiểm trí mạng thế nào.


Dưới ánh mắt âm lãnh của Tàng Huyền Thanh, Sở Thanh Phong cười lạnh, một tay cầm súng, tay kia vòng đến sau lưng, lấy ra còng tay, từng bước đi về phía Mộ Dung Phỉ và Tàng Huyền Thanh.


Tàng Huyền Thanh nhìn thấy Sở Thanh Phong từng bước tiếp cận, cô chớp mắt hai cái, sau đó cúi đầu, tới gần tai Mộ Dung Phỉ, dùng âm lượng không phải rất lớn nhưng lại khiến tất cả mọi người nghe được: "Mộ Dung Phỉ, ủy khuất ngươi, ta rất nhanh sẽ đi đón ngươi."


Nói xong, Tàng Huyền Thanh ngẩng đầu nhìn Sở Thanh Phong, nở nụ cười, không híp mắt nữa, tựa hồ là gặp thiên đại hảo sự, vui vẻ cực kỳ. Cô buông Mộ Dung Phỉ ra, lui về phía sau hai bước, lại ngồi trên ghế sa lon, như một người đang xem diễn.


Tàng Huyền Thanh lời này tuyệt đối là khiêu khích, khiêu khích tổ trọng án, cô nói chắc chắn, có thể trở tay, dễ dàng hoàn thành.


Sở Thanh Phong không để ý đến Tàng Huyền Thanh cố ý khiêu khích, lực chú ý của nàng đều đặt lên người Mộ Dung Phỉ, Mộ Dung Phỉ vẫn là như rối gỗ không có linh hồn, đứng bất động tại chỗ.


Tới gần Mộ Dung Phỉ, súng của Sở 
Thanh Phong chỉ kém 1cm sẽ đặt lên trán Mộ Dung Phỉ, nàng gắt gao nhìn chằm chằm Mộ Dung Phỉ, chuyển qua sau lưng Mộ Dung Phỉ, còng tay ánh bạc phát ra một tiếng "răng rắc", một tay Mộ Dung Phỉ bị khoá, lại một tiếng "răng rắc" nữa, Mộ Dung Phỉ không hề phản kháng, không hề nghi ngờ, bị bắt.

Kỳ này chế Thanh phải nhờ vả chế Vận đi giải cứu "người yêu tin đồn" rồi =))


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna