Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 6 5 + 66

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 65

Cắn môi, Cố Úc Diễm lặng yên nhìn bóng dáng Tần Thanh Miểu một lát, ngực phập phồng lợi hại, ánh mắt cũng đã hơi ươn ướt, "hừ" một tiếng rồi vào căn phòng nhỏ giải quyết vấn đề của mình.
Ném khăn tay đã lau xong vào thùng rác, Tần Thanh Miểu dừng động tác, xoay người nhìn căn phòng nhỏ kia, thất thần hồi lâu, thẳng đến khi có tiếng nước truyền ra, mới vội vàng khổi phục lại dáng vẻ thường ngày.
Mở cửa ra nhìn thấy Tần Thanh Miểu vẫn đứng ở chỗ này, Cố Úc Diễm lập tức giật mình.
Nàng còn tưởng cùng mình trở ra thì Tần Thanh Miểu đã đỉ rồi, như thế nào...vẫn cờn ở đây?
Bởi vì chuyện này, tâm tình Cố Úc Diễm vừa mới rơi xuống đáy cốc lập tức chuyển biến tốt hơn rất nhiều.
Thích một người luôn là như vậy, chúng ta không thể biết được suy nghĩ của nàng, nhưng lại muốn tự đi đoán, đoán được những suy nghĩ có lợi cho mình thì âm thầm vui sướng chờ mong, nhưng lại sợ tất cả chỉ là do ảo tưởng.
Vào lúc này thì của nhà vệ sinh lại bị mở ra, Cố Úc Diễm vội vàng thu hồi tầm mắt nhìn về phía cửa, đã thấy Thương Mặc kéo Triệu Mặc Thương đi vào, ngẩn người ra.
"Ngạch, khoa trưởng, tổ trưởng". Lúc Tần Thanh Miểu còn ở đây, cũng không thể để cho ai biết tình cảm của mình được, Cố Úc Diễm đối mặt với hai vị kiểm sát mà mình tôn trọng nhất lập tức luống cuống tay chân.
Hơi hơi liếc mắt, nhìn Tần Thanh Miểu sau khi rửa tay thì tính rời đi, ánh mắt Thương Mặc nhanh chóng xẹt qua một tia sáng, "Như thế nào còn đứng ngốc ở đây, xong rồi thì ra ngoài đi nha".
Thấy Tần Thanh Miểu phải đi, trong lòng Cố Úc Diễm mâu thuẫn không biết mình có nên đi theo không, chợt nghe Thương Mặc nói như vậy, vội vàng gật gật đầu chạy theo Tần Thanh Miểu ra khỏi nhà vệ sinh.
Sau khi ra ngoài, Tần Thanh Miểu cũng không để ý Cố Úc Diễm đang yên lặng đi theo nàng, hướng về phía chỗ của mình, nhưng vừa mới đi đến một góc khuất, Cố Úc Diễm rốt cục nhịn không được, trực tiếp chạy lên giữ cánh tay nàng lại.
Quay đầu nhìn Cố Úc Diễm, ánh mắt luôn luôn đạm mạc giờ đây lóe lên một chút kinh ngạc, Tần Thanh Miểu mím môi, ngay sau đó lạnh như băng nói, "Cô làm cái gì vậy, buông tay".
"Không buông". Bướng bỉnh nói, xong lại nhìn nhìn xung quanh, phát hiện ở một góc khác có đường đi ra khoảng đất ngoài cửa sổ, Cố Úc Diễm lập tức kéo Tần Thanh Miểu đến nới đó, Tần Thanh Miểu gỡ tay nàng vài lần nhưng không được, bị nàng kéo đi, đang muốn trách cứ, lập tức bị ôm vào một thân thể ấm áp.
Mấy lời nói lạnh băng giận giữ chảy ngược vào trong, Tần Thanh Miểu để mặc nàng ôm, hai tay buông hai bên người, lông mi nhẹ nhàng rung động, không nói một lời.
"Miểu Miểu...". Ở trong lòng không biết đã gọi bao nhiêu lần, thời điểm không có ai bên cạnh đã lầm bầm làu bàu không biết bao nhiêu lần, cảm tình bị dồn nén gờ phút này bùng nổ như ngọn núi lửa, Cố Úc Diễm gắt gao ôm nàng, nước mắt rất nhanh đã thấm vào áo sơ mi trắng của Tần Thanh Miểu.
Thân mình nhịn không được run nhè nhẹ, Tần Thanh Miểu cắn chặt răng, nhìn biểu tình của mình qua cửa sổ thủy tinh, cảm giác được bả vai ẩm ướt, không biết qua bao lâu, rốt cục mở miệng, thanh âm vẫn lạnh lùng như trước, "Đủ rồi, buông ra".
"Không buông". Khóc nức nở lặp lại hai chữ này, Cố Úc Diễm gắt gao ôm thắt lưng nàng, "Sẽ không buông".
"Cô...". Tần Thanh Miểu nhất thời chán nản, giãy giụa thân mình muốn đẩy nàng ra, hai tay chống lên bả vai nàng để tạo khoảng cách, ánh mắt lạnh lẽo, "Rốt cục cô muốn làm cái gì?"
"Sẽ không buông". Giống như một đứa nhỏ giận giỗi cố chấp nói, Cố Úc Diễm nhìn thẳng Tần Thanh Miểu, không chút nào trốn tránh.
"Hảo...". Thấy nàng cư nhiên dám cãi lời mình, Tần Thanh Miểu giận giữ cười, "Cô rất tiến bộ".
"Chị vẫn không hề thay đổi". Cố Úc Diễm hơi hơi bĩu môi nói.
"Nếu không buông ra, cô tin tôi sẽ...."
Không đợi Tần Thanh Miểu nói hết, Cố Úc Diễm đánh gãy lời nói nàng, "Nếu không buông ra, chị sẽ cắn em a".
Biểu tình bị kiềm hãm, Tần Thanh Miểu giương mi, gắt gao nhìn chằm chằm Cố Úc Diễm.
"Giống như trước kia mỗi khi em chọc giận chị, chị sẽ cắn nơi này". Hai tay gắt gao bao quanh thắt lưng nàng sợ nàng chạy trốn, Cố Úc Diễm bĩu môi nói, "Em đều không phản kháng".
"Cô...cô...". Đâu còn có thể duy trì vẻ lạnh đạm thường ngày nữa, khuôn mặt tinh xảo bởi vì say rượu mà hồng toàn bộ, trở nên vô cùng mê người, nhưng giờ phút này có vẻ giận tái mặt, nhưng lại mang theo một cỗ hơi thở mị hoặc mà ngày thường không có.
"Hay là, em cho chị cắn em?", chớp chớp mắt, Cố Úc Diễm nhìn bốn phía xung quanh, dừng vào mắt Tần Thanh Miểu, làm cho nàng lập tức trở nên cảnh giác. Nhưng cảnh giác như thế nào được, bị ôm vào trong ngực gắt gao đến nỗi không thể cử động, Cố Úc Diễm sau khi quét bốn phía thì xác định không có người, trực tiếp hôn lên hai phiến hoa mỏng manh mê người kia.
Thân mình cứng đờ, chưa từng nghĩ đến Cố Úc Diễm sẽ có lúc lớn mật như vậy, Tần Thanh Miểu từ chối mấy lần, tầm mắt chống lại Cố Úc Diễm, nhưng lúc sau lại dừng động tác lại.
"Miểu Miểu....chị còn nhớ hay không, em nói rồi, em rất thích chị...". Thiếp lên cánh hoa mềm mại, thì thào, Cố Úc Diễm ôm nàng, "Cho dù...có như vậy, em vẫn rất thích chị...cho nên...cho dù bị chị cắn....cho dù có bị chị tát mấy bạt tai...cũng không sao cả...".
Lời nói đứt quãng vừa xong, vẻ mặt thâm tình mang theo chua xót kia nhắm mắt lại, một giọt nước mắt theo khóe mắt nàng chảy xuống, rới lên khóe môi Tần Thanh Miểu, ánh mắt vừa rồi còn tức giận lập tức biến đổi, sao một lát, hai tay vòng qua cổ Cố Úc Diễm, hùa theo nụ hôn của nàng.
Hai người đều không phát hiện ở một góc sáng sủa khác, Thương Mặc lôi kéo tay Triệu Mạt Thương, ánh mắt kinh ngạc, đè thấp thanh âm, "Nhìn không ra Tiểu Cố có thể trở nên vô lại như vậy a".
Buồn cười nhìn nàng, Triệu Mạt Thương xoa nắn gương mặt nhỏ nhắn non mềm của nàng, cũng đè thấp thanh âm, trêu đùa, "Khẳng định là do em dạy hư".
"Nào có a...". Thương Mặc thật sự vô tội, chớp chớp mắt nhìn Triệu Mạt Thương, "Em rất ngoan ngoãn a".
"Vậy sao?". Nhẹ nhàng nhéo mũi nàng, Triệu Mạt Thương lắc đầu, "Vậy vừa rồi không biết là ai lại giận đến như vậy a".
"Ai biểu tên họ Văn kia dám nói như vậy với chị!". Rất bất mãn nói, trong mắt lại ẩn ẩn nhiều tia hàn quang, Thương Mặc nhíu mi, "....Đáng giận, không được, đáng lẽ ra em phải cho anh ta một trận...ngô..."
Vẫn chưa nói xong, Thương Mặc đã bị Triệu Mạt thương đặt lên tường, ngay lúc còn đang kinh ngạc, người luôn đạm đạm kia, duy chỉ khi ở trước mắt nàng mới lộ ra nụ cười ấm áp trực tiếp quyến rũ hôn lên môi nàng.
"Tiểu ngốc rất ngoan phải không?". Cũng không giống như nụ hôn sâu của hai người kia, Triệu Mạt Thương chỉ nhẹ nhàng hôn lên môi Thương Mặc rồi lập tức tách ra, tiếng nói mềm mại đến nỗi có thể chảy nước, "Rất nghe lời, có phải hay không".
"Là oa...". Gật đầu ngoan ngoãn đáp, Thương Mặc muốn đi qua hôn tiếp, Triệu Mạt Thương lại khẽ cười đẩy nàng ra, "Buổi tối trở về có thưởng cho em".
"Ngô..."
"Nghe lời".
"Hảo".
Sau khi nhìn lén đủ rồi thì hai người đi ra nơi khác, chỗ này coi như chỉ còn lại hai người mà đã hai năm chưa từng tiếp xúc với nhau.
Tay bất tri bất giác đã theo thói quen vén áo Tần Thanh Miểu lên, khẽ vuốt nhẹ bên hông bóng loáng, lý trí dần bị bao phủ, Cố Úc Diễm trầm mê trong nụ hôn nồng nhiệt, trong đầu hiện lên hình ảnh Tần Thanh Miểu, trái tim nảy lên kịch liệt.
"A...ô...". Ngay tại lúc nàng không phòng bị, nữ nhân vừa mới còn nhiệt tình hôn môi với nàng lập tức dùng sức cắn nát môi nàng, sau đó đẩy nàng ra, vẻ mặt Cố Úc Diễm đầy vẻ cầu xin, cảm giác mùi máu tươi lan đầy trong miệng, "Miểu Miểu..."
Sắc mặt hồng cự kỳ, áo sơ mi thoạt nhìn có chút loạn, Tần Thanh Miểu hơi sửa sang lại một chút, lạnh lùng liếc nhìn Cố Úc Diễm một cái, nhưng không dừng bước mà lập tức trở về chỗ, bộ dáng có chút gập, lại có chút loạn.
Ngây ngốc đứng tại chỗ nhìn nàng ngày càng xa, Cố Úc Diễm lập tức mất hết tất cả dũng khí, ủ rũ tựa vào cửa sổ, thật lâu thật lâu sau, thở dài.
Rõ ràng....nụ hôn vừa rồi, không hề khác gì hai năm trước.
Miểu Miểu đối với nàng, căn bản một chút cũng không bài xích.
Hay vẫn còn đem nàng trở thành ca ca? Hay là....
Mê man nhìn sàn nhà cẩm thạch, Cố Úc Diễm chưa từng nghĩ đến đêm nay mình có thể gặp được Tần Thanh Miểu, thậm chí tiếp xúc thân mật với nàng, giờ phút này nàng có chút sợ hãi, nhưng nhiều hơn, chính là hi vọng.
Trở lại chỗ của mình, mọi người có vẻ như đã uống rất nhiều rồi, họ Văn kiểm sát trưởng kia đã muốn ngủ luôn trên bàn.
Ngồi vào vị trí, rõ ràng ảm giác được có ánh mắt từ nơi nào truyền đến, Cố Úc Diễm theo cảm giác nhìn lại, chống lại cặp mắt thâm thúy tìm tòi của Thương Mặc, trong lòng chấn động, theo bản năng cúi đầu không dám nhìn nàng.
"Tiểu Cố". Thương Mặc cười cười, kêu Cố Úc Diễm một tiếng.
Cố lấy dũng khí ngẩng đầu nhìn nàng, đã thấy nàng bưng ly nước trái cây làm tư thế chạm cốc với mình, không khỏi ngẩn ra, cũng lập tức vội vàng bưng ly nước trái cây chạm vào ly nàng.
Ước chừng nửa giờ sau, nam nhân ở đây đã ngã xuống một nửa, mấy người tuy rằng coi như thanh tỉnh, nhưng cũng chả còn tỉnh táo bao nhiêu.
Triệu Mạt Thương bất đắc dĩ lắc đầu nhìn cấp dưới, đứng dậy ra ngoài, kêu phục vụ giúp đỡ người say rượu đi ra ngoài, Cố Úc Diễm và Thương Mặc đi theo sau nàng, mới ra khỏi nhà hàng, lập tức dừng lại cước bộ.
Ở chỗ cửa vào, Tần Thanh Miểu dựa vào Đường Vận, mà nam nhân lúc nãy dây dưa với Tần Thanh Miểu, đang đứng trước mặt Đường Vận không cho nàng rời đi.
Chương trình tặng quà đến đây là hết, hẹn gặp lại các bạn trong chương trình kỳ sau!.

Chương 66

Cơ hồ không có một chút lưỡng lự nào liền chạy qua che đằng trước Đường Vận và Tần Thanh Miểu, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm nam nhân kia, "Lại là anh".
"Lại là cô?". Nam nhân kia cũng phun ra một câu tương tự, con ngươi màu nâu sắc bén nhìn chằm chằm Cố Úc Diễm, Cố Úc Diễm chỉ liếc hắn một cái rồi xoay người, nói với Đường Vận đang kinh ngạc, "Đường tỷ tỷ, em đưa hai người về nhà".
"Ân". Vẫn kinh ngạc, nhưng bất quá chỉ sau hai giây thì Đường Vận nhẹ nhàng gật đầu, đưa chìa khóa xe của Tần Thanh Miểu cho nàng.
"Tiểu Cố?". Mấy người ở khoa công tố kia nhìn thấy được, Thương Mặc, Triệu Mặc và cả Nhiễm Yên, Trương Linh đều quay lại, nhìn tình huống giằng co kia, Nhiễm Yên nhịn không được hô nhỏ một tiếng.
"Tôi đi trước nga". Phất tay với Nhiễn Yên và Trương Linh, Cố Úc Diễm nhìn về phía Triệu Mạt Thương và Thương Mặc, biểu tình có chút không yên, "Khoa trưởng, tổ trưởng, tôi..."
"Đi đi". Triệu Mạt Thương hiếm khi lộ một nụ cười tươi, làm cho nam nhân đang chặn đường Cố Úc Diễm cũng lộ ra vẻ kinh diễm, Cố Úc Diễm vội vàng gật đầu, xoay người cùng Đường Vận giúp đỡ Tần Thanh Miểu đi.
"Đứng lại". Cau mày ngăn lại Cố Úc Diễm, nam nhân kia có chút giận, "Cô là ai, tôi không thể để cho cô tùy tiện mang Tần tổng đi như vậy được".
"Anh điếc sao?". Dù cho tính tình Cố Úc Diễm luôn luôn mềm nhũn không thích nói mấy lời này, nhưng giờ phút này tức giận nói thẳng, "Hay là anh nghe không hiểu? Đến bây giờ còn không biết tôi với Đường tỷ tỷ và Miểu Miểu quen nhau?"
"Tiểu Diễm sẽ đưa chúng tôi về, không cần phiền đến Vương tổng". Đường Vận đúng lúc nói, nam nhân vẻ mặt chính khí vừa rồi lập tức xấu hổ, thẹn quá hóa giận liền nắm cổ áo Cố Úc Diễm, "Cô được lắm...".
Lời nói chưa xong, một bàn tay trực tiếp nắm cánh tay hắn đẩy ra xa, nam nhân kia kinh ngạc nhìn Thương Mặc đang bỏ hai tay vào túi, biểu tình biến đổi, hừ lạnh một tiếng rồi lập tức biến khỏi.
"Tôi...cảm ơn tổ trưởng". Cố Úc Diễm cũng rất kinh ngạc, trong lòng âm thầm thấy kỳ quái nhưng cũng không quên cảm tạ, Thương Mặc cười cười, "Đi nhanh đi, làm việc của em đi".
"Ân, ừ". Gật gật đầu, vẫy tay với các nàng, rồi cùng Đường Vận đỡ Tần Thanh Miểu lên xe, thẳng đến khi ngồi vào ghế điều khiển của chiếc Porche trắng, Cố Úc Diễm lại có chút hoảng hốt.
Sau khi điều chỉnh tư thế cho Tần Thanh Miểu, vừa quay đầu thì thấy Cố Úc Diễm đang ngồi ở kia ngơ ngác, nháy mắt thì có thể hiểu được cảm giac của nàng, Đường Vận thở dài, "Đừng sững sờ, lái xe đi".
"Ân? A....nga, hảo....". Liên tiếp thốt ra, Cố Úc Diễm quơ quơ đầu khởi động xe, ra khỏi khách sạn đưa Đường Vận về nhà.
Dọc theo đường đi, Đường Vận không nói gì, Cố Úc Diễm cũng không nói chuyện, Tần Thanh Miểu ngủ say không phát ra một chút thanh âm.
Sau khi đỗ xe dưới nhà Đường Vận, Đường Vận thở dài một tiếng, cởi đai an toàn, "Tiểu Diễm".
"Ân". Quay đầu, nhìn nàng, chờ nàng tiếp tục nói
"Thanh Miểu....đêm nay giao cho em".
"...Hảo".
Nhìn Đường Vận lên lầu, Cố Úc Diễm xoay người nhìn Tần Thanh Miểu không biết từ lúc nào đã nằm nghiêng xuống, thở dài, cởi ra áo khoác mỏng manh, xuống xe ra sau đắp lên người Tần Thanh Miểu.
Ngọn đèn mờ nhạt trong xe làm cho không khí có chút ấm áp hơn, Cố Úc Diễm đứng ở ngoài xe, thân mình thì lui vào bên trong, đắp hảo chăn cho Tần Thanh Miểu, yên lặng nhìn dung nhan đang ngủ say kia, tầm mắt dừng ở hàng mi đang gắt gao nhíu chặt, tay liền xoa lên chỗ hàng mi.
"Ân...". Trong lúc mơ ngủ thì khẽ ngâm một tiếng, tựa hồ có thể cảm giác được động tác vuốt ve ôn nhu của Cố Úc Diễm, mi Tần Thanh Miểu quả nhiên giãn ra, thân mình hơi cục cựa. Cố Úc Diễm ngây ngốc nhìn, động tác trên tay lại càng trở nên mềm nhẹ, sau một lúc lâu, mới hạ thân mình xuống thấp, một cái hôn dừng ở khóe mắt Tần Thanh Miểu, rồi lại dừng ở môi mềm mại, sau đó mới đứng dậy đóng cửa xe, trở về chỗ, rời đi.
Xe dừng lại ở dưới lầu nhà Tần Tanh Miểu, Cố Úc Diễm cố gắng làm động tác nhẹ nhàng nhất có thể, có chút gian nan đem thân thể Tần Thanh Miểu từ trong xe dựa vào người mình, đem cửa xe khóa kỹ, giúp đỡ nàng trở vào.
Vừa bước vào nơi ở của Tần Thanh Miểu, trong lòng còn ôm một nữ nhân đang say, Cố Úc Diễm mở đèn thì nhìn thấy phòng khách không khác gì hai năm trước, trong lúc nhất thời cảm khái ngàn lần, thở dài rồi cởi giầy cho Tần Thanh Miểu và mình, nửa ôm nửa bế nàng trở về phòng ngủ, sau khi đưa nàng lên giường, mới nhẹ nhàng thở ra.
Đứng dậy tính vào phòng tắm lấy khăn ướt lau mặt cho Tần Thanh Miểu, vừa nhấc đầu thì nhìn thấy hai con gấu bông đang rúc đầu dựa vào nhau ở đầu giường, Cố Úc Diễm hơi hơi sửng sốt, hướng qua đó hai bước, lông mi nhẹ nhàng nhăn lại, hồi lâu vẫn chưa hồi phục tinh thần lại.
"Meo meo...". Ngay lúc nàng đang ngẩn người, trong phòng ngủ vừa mới im lặng bỗng vang len tiếng mèo kêu, thân mình Cố Úc Diễm run lên, xoay người nhìn lại hướng phát ra âm thanh, lập tức trừng lớn mắt, trợn mắt há mồm nhìn chằm chằm chỗ cửa phòng ngủ, một con mèo trắng nửa ngồi nửa nằm, nửa ngày vẫn chưa có phản ứng gì.
"Meo meo meo meo....". Con mèo lại kêu thêm hai tiếng, cùng đối diện với Cố Úc Diễm, đôi mắt u lam có vẻ rất đạm mạc, sau một lúc thì quay đầu, thân hình thoạt nhìn có chút cồng kềnh lết qua giường Tần Thanh Miểu, đến bên giường thì có chút gian nan để leo lên, mãi cho đến khi chạy được đến bên cạnh người đang ngủ say, mới thỏa mãn liễm cánh tay của người đó.
"...". Lúc này Cố Úc Diễm mới lấy lại tinh thần, thấy nó liếm Tần Thanh Miểu, vội vàng đi qua ôm lấy con mèo trắng, rối rắm, "Đạm Đạm?"
Nhưng theo nàng nhớ thì Đạm Đạm trước kia....không có lớn như vậy a, hảo nặng.....
"Meo meo—". Móng vuốt trực tiếp cào lên tay Cố Úc Diễm, Đạm Đạm kêu một tiếng, thừa dịp Cố Úc Diễm đau đớn hấp một ngụm lãnh khí thì nhảy lên giường, cong thân mình cảnh giác nhìn nàng chằm chằm, "Meo meo meo meo...."
Nâng tay lên nhìn, một vệt máu dài nhỏ rất rõ ràng, Cố Úc Diễm càng thêm nhăn mặt, lắc lắc tay, vừa tính ôm con mèo cồng kềnh ra ngoài, bên tai lại vang lên tiếng nói, "Đạm Đạm đói bụng...ở phòng bếp có thức ăn khuya cho nó...."
Thân mình run rẩy nhìn nữ nhân nằm trên giường, lúc này mới phát hiện người lúc nãy còn ngủ say đã muốn tỉnh từ khi nào, ánh mắt vẫn còn chút mê ly, nhưng cũng không còn say lắm, đầu óc coi như thanh tỉnh.
"Meo meo...". Đồng dạng cũng ý thức được Tần Thanh Miểu tỉnh dậy, Đạm Đạm vừa mới cong thân mình nhìn chằm chằm Cố Úc Diễm lập tức kêu một tiếng chạy qua chỗ Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm nhíu mày, trực tiếp tóm lấy cái cổ con mèo, bước ba bước thả xuống cạnh cửa, nhanh chóng đóng cửa phòng, sau đó mới trở về giường ngồi xuống, ngưng mắt nhìn nữ nhân mà mình không biết phải đối diện thế nào, tay nhẹ nhàng để lên trán nàng, "Còn khó chịu sao? Em pha mật ong cho chị uống?"
"Không có mật". Quay đầu không nhìn Cố Úc Diễm, thanh âm Tân Thanh Miểu khôi phục vẻ lãnh đạm, nói xong thì đưa lưng về phía nàng, "Cô trở về đi".
Thở dài, đối với thái độ như vậy của nàng có chút bất đắc dĩ, Cố Úc Diễm đứng dậy đi đến bên cạnh, nhìn thân ảnh có chút gầy yếu trên giường một hồi lâu, mới mở cửa phòng đi ra ngoài.
"Meo meo—". Mới vừa trở ra, Đạm Đạm ở ngoài cửa trực tiếp vươn móng vuốt chộp vào quần Cố Úc Diễm, bộ dáng kia như là đang nhìn thấy kẻ xấu, làm cho Cố Úc Diễm hết chỗ nói, cúi đầu gõ lên lên đầu con mèo, rồi ngồi xuống sờ đầu nó, "Hai năm nay ngươi đều ở cùng với chị ấy?"
"Meo meo----". Căn bản nghe không hiểu Cố Úc Diễm đang nói gì, Đạm Đạm muốn tiếp tục cào nàng, Cố Úc Diễm nhanh chóng né ra, ngón tay chọt chọt đầu Đạm Đạm, "Nếu như vậy thì ta sẽ không so đo với ngươi nữa".
Vào phòng bếp nhìn bốn phía thì tìm được thức ăn khuya của Đạm Đạm, chuẩn bị xong thì đưa đến trước mặt Đạm Đạm đang canh giữ ở cửa phòng ngủ, thấy nó vẫn còn cảnh giác, Cố Úc Diễm lắc đầu, không để ý đến nó nữa, lại vào phòng bếp mở tủ lạnh ra, nhìn thấy bên trong rỗng tuếch thì nhăn mi, lấy chìa khóa rồi đi đến cửa hàng gần đó.
Nửa giờ sau trở về, Đạm Đạm vừa nãy còn canh giữ ở cửa phòng giờ không thấy bóng dáng nữa, nhưng thật ra cái bát đã trống rỗng, Cố Úc Diễm lấy cái bát ra, thật cẩn thận mở cửa phòng đi vào, Tần Thanh Miểu ở trên giường vẫn còn giữ nguyên tư thế đưa lưng lại.
Ánh mắt lập tức trở nên nhu hòa, Cố Úc Diễm đi qua, đem mấy con gấu bông lấy ra chỗ khác, không một chút chần chờ ôm Tần Thanh Miểu vào lòng.
"Cô trở lại làm gì?". Từ từ nhắm hai mắt, để mặc nàng ôm, Tần Thanh Miểu đạm mạc nói, "Không phải đi rồi sao?"
"Không có, không đi". Cúi đầu khẽ hôn trán nàng, ngồi vào giường để cho nàng có thể gần sát mình hơn, một tay với qua lấy thuốc giải rượu, ngửa đầu uống, rồi lại cúi đầu trực tiếp hôn lên cánh hoa kiều diễm, đưa thuốc giải rượu tràn vào bên trong miệng kia.
Mạnh mở mắt ra nhìn chằm chằm Cố úc Diễm, theo bản năng nuốt xuống thứ thuốc có hương vị kỳ lạ, môi vẫn bị gắt gao ngậm lại, cái lưỡi mềm không ngừng bị dây dưa, tay bất tri bất giác níu nhẹ quần áo Cố Úc Diễm, Tần Thanhh Miểu thở dốc nhận nụ hôn, không hề phản kháng.
"Vị hình như không bình thường lắm....". Sau khi hôn xong, Cố Úc Diễm vẫn duy trì động tác ôm nàng, "Tốt hơn là ngày mai nên đi mua mật".
"Cô...ai cho phép cô làm như vậy!". Muốn tránh khỏi lòng nàng nhưng không thể được, Tần Thanh Miểu giận tái mặt, "Tránh ra!".
"Không đi!". Không hề có ý muốn buông ra, ngược lại ôm chặt hơn nữa, Cố Úc Diễm cười cười, nằm lên giường rồi ôm cả người nàng vào trong lòng, ánh mắt ôn hòa, "Chị đuổi thì em cũng không đi".
Nàng sớm nên nghĩ ra là nữ nhân này luôn ngạo kiều, bất luận ở trước mặt người nào cũng đều duy trì bộ dáng đạm mạc, nhưng bộ dáng yếu đuối như thế, tại sao nàng lại quên mất chỉ có thể xuất hiện vào lúc này thôi.
---------------------
Đố mọi người biết chương sau sẽ có gì đặc biệt?. 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna