Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 67 (H) + 68

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 67 (H)

"Cô...". Bị ôm gắt gao đến nỗi tránh như thế nào cũng tránh không ra, Tần Thanh Miểu ảo não, cuối cùng không giãy giụa nữa mà nhắm mắt lại, "Tôi muốn uống rượu".
"Không được". Không chút do dự cự tuyệt, Cố Úc Diễm nghiêm túc, "Đêm nay chị đã uống quá nhiều rồi".
"Cô cho là cô có thể quản được tôi sao?". Lại mở mắt ra lạnh lùng nhìn nàng, Tần Thanh Miểu cắn môi, "Hoặc là đưa rượu cho tôi, hoặc là cút đi".
Bộ dạng rối rắm cau mày của nàng giờ phút này giống như mấy tiểu cô nương tùy hứng, Cố Úc Diễm lắc đầu, kéo cái chăn ở bên cạnh qua đắp lên người mình và Tần Thanh Miểu, ôn nhu nói, "Ngủ đi, đừng náo loạn".
"Cô...ai náo loạn....Cô mau buông ra cho tôi...". Hai tay nắm thành quyền đánh vào bả vai nàng, Tần Thanh Miểu lại tức giận, "Tôi nói cô mau buông ra!".
"Không buông". Thực bình tĩnh nói xong, một cái hôn dừng ở trán nàng, tiếp theo là chịu đựng đau đớn cúi đầu cười với nàng, "Bằng không em cho chị cắn em, thế nào?".
"....". Cắn môi, Tần Thanh Miểu lạnh lẽo nhìn nàng chằm chằm, một bộ dạng hận không thể dùng ánh mắt giết chết nàng, cuối cùng tầm mắt dừng ở phiến môi của Cố Úc Diễm, quỷ dị cười, "Tốt".
"Ngô?". Không dự đoán được nàng sẽ nói như vậy, Cố Úc Diễm ngẩn người, ngay sau đó liền cảm giác được mình bỗng dưng bị đặt lên giường, mà nữ nhân vừa mới bị nàng ôm giờ đây đã leo lên người nàng, trực tiếp hôn lên môi nàng, sau đó ở thời điểm nàng ngây người thì dùng sức cắn nát môi nàng.
Mùi máu tươi lan tràn đầy trong khoang miệng, Cố Úc Diễm cực bất đắc dĩ, giơ mi lên nhìn người đang ở trên, cười cười, ôm nàng qua, ngậm hai phiến hoa mê người, dùng sức mút vào, mãi cho đến khi Tần Thanh Miểu cau mày kêu nhỏ một tiếng thì mới thừa dịp nàng há mồm đưa lưỡi đi vào do xét.
Nước bọt được trao đổi liên tục, độ ấm trong phòng cũng tăng cao, lúc Cố Úc Diễm hồi phục tinh thần, thì nữ nhân ở dưới thân đã sớm bị hôn nhắm mắt lại, mặt lộ vẻ kiều diễm, mà tay mình không biết từ khi nào đã mỡ tung hết nút áo sơ mi của Tần Thanh Miểu.
Cúi đầu nhìn chằm chằm nội y màu đen bao trọn lấy hai phiến tuyết trắng đầy đặn, theo bản năng nuốt nước miếng, thanh âm này làm cho Tần Thanh Miểu mở mắt trừng nàng một cái, rồi nhắm mắt lại lần nữa, Có Úc Diễm kinh ngạc nhìn nàng cắn môi quay đầu sang một bên, nửa ngày không có thêm động tác gì.
Miểu Miểu đây là...không phản kháng sao?
Nghĩ như vậy, tâm liền bị một cảm giác kỳ dị đánh chiếm, yên lặng nhìn thân thể mềm mại ở trên giường đang bày ra trước mặt mình, giờ khắc này cảm giác kích động lại càng tăng thêm, Cố Úc Diễm phủ xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước lên trán Tần Thanh Miểu, lông mi, ánh mắt, chóp mũi, môi, vàng tai....Một cái rồi lại một cái hôn nhẹ nhàng hạ xuống, Cố Úc Diễm có thể cảm giác thân mình Tần Thanh Miểu đều rung động theo sau, tay bất tri bất giác đã đặt lên khối đầy đặn bên ngoài nội y khẽ vuốt loạn, cho dù hai năm qua chưa từng tiếp xúc nhưng cảm giác vẫn rất quen thuộc.
"Miểu Miểu...chị thật sự...không phản kháng sao?". Lưỡi khẽ liếm vành tai mềm mại, thanh âm khàn khàn lửa nóng tại vàng tai nho nhỏ nói, nói là nói như vậy, nhưng động tác trên tay vẫn không có ý dừng lại, thậm chí tay kia đã sớm chạy đến quần tây ở phía dưới mà cởi ra nút thắt.
"Hừ!". Vẫn không nhìn nàng, Tần Thanh Miểu hừ một tiếng, nhưng không còn cảm giác lạnh băng nữa, thật ra còn hàm chứa vài phần hờn dỗi, làm cho lửa nóng trong lòng Cố Úc Diễm tăng thêm, môi từ cái cổ bóng loáng nhẵn nhụi đi xuống, đến xương quai xanh thì khẽ liếm lộng, thẳng đến khi Tần Thanh Miểu nhịn không được từ mũi phát ra một tiếng yêu kiều, lại rất nhanh không chịu phát ra âm thanh gì nữa.
Tay nãy giờ cách một lớp nội y chơi đùa khối đầy đặn có vẻ như không còn thỏa mãn, tìm được nút thắt nội y ở trên lưng bóng loáng rồi cởi ra, rồi quay trở lại trước ngực trực tiếp cầm lấy khối thịt mềm mại giờ đây đã không còn gì che chắn nữa.
"Em...ách...tôi...". Hai tay ôm chặt lấy cái đầu đang tàn sát bừa bãi ngực mình, Tần Thanh Miểu thở hào hển, mị nhãn mê ly, "Cho tôi...ách...".
"Ngô?'. Dừng lại động tác bú mút, Cố Úc Diễm ngẩng đầu nhìn vẻ mặt khó nhịn của nữ nhân kia, vài giây sau gật gật đầu, "Hảo, em cho chị".
Tiếng thở nặng nhọc không ngừng trào ra, eo nhỏ nhẹ nhàng vặn vẹo, hai chân muốn giãy ra nhưng vì động tác của Cố Úc Diễm mà không thể khép lại, hai tay đã sớm vòng qua cổ Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu mở mắt ra nhìn tên kia đã sớm mất lí trí si mê nhìn mình, thanh âm mang theo một chút quyến rũ, "Hôn tôi..."
"Hảo...". Nghe lời ngẩng đầu hôn lên môi Tần Thanh Miểu, đầu lưỡi nhiệt tình làm loạn ở bên trong, một tay tiếp tục xoa nắn loạn lên khối đầy đặn mềm mại, một tay kia đè lại tiểu hạch ở chỗ tư mật, mỗi một lần đều có thể cảm giác được Tần Thanh Miểu run lên.
"Em...ách....". Miễn cưỡng mở mắt ra, mặc dù xấu hổ ngàn vạn lần, Tần Thanh Miểu chỉ có thể bất đắc dĩ nắm quần áo nàng, "Làm cái gì....sao...nhanh lên...".
"Miểu Miểu....", Tiếng nói có chút trầm thấp, Cố Úc Diễm nhìn chằm chằm cái gối đầu, ngón tay rục rịch tại địa phương nóng như lửa kia, nhưng lại cố gắng khắc chế lại, "Gọi tên em".
"Em....em...".
"Gọi tên em, em sẽ đi vào". Hàm trụ tại vàng tai nàng mà nhẹ nhàng liếm, đầu ngón tay lại tiếp tục động đậy dẫn tới một trận rung động, Cố Úc Diễm dụ hoặc nói, "Gọi em, mau, nói em là ai..."
"Tiểu Diễm...". Cố Úc Diễm vừa nói xong, Tần Thanh Miểu giống như khóc gọi tên nàng, "Tiểu Diễm..."
"Ân...". Thấp giọng trả lời, động tác ngón tay cũng nhanh hơn, Cố Úc Diễm hôn má nàng, nhưng lại chưa chịu buông tha, "Tên đầy đủ..."
"Em...ách....Ân...Cố....". Ngón tay ở trong cơ thể mạnh mẽ đè lại vị trí tối mẫn cảm, thân mình Tần Thanh Miểu cực căng thẳng, trên trán lấm tấm mồ hôi, ánh mắt mê ly đầy vẻ mê người, môi khẽ nhếch, eo nhỏ nhẹ nhàng vặn vẹo.
Người mới vừa rồi còn so đo rốt cục hoàn toàn nhịn không được nữa, đầu ngón tay một chút cũng không ngừng ra vào nơi mẫn cảm không ngừng run rẩy kia.
"Không....ách...không cần...", thân mình cứng đờ khi đạt tới đỉnh cao nhất, nhưng ngón tay trong cơ thể vẫn chưa có ý định dừng lại, Tần Thanh Miểu cố gắng lui thân mình muốn né tránh Cố Úc Diễm đang bá đạo giữ lấy, nhưng cả người đều bị ôm chặt gắt gao, chỉ có thể một lần rồi lại một lần co rút run rẩy.
Cho dù ở thời điểm trước khi tách ra Cố Úc Diễm vẫn chưa từng ép buộc thân thể của nàng như thế, vốn bởi vì say rượu mà toàn thân đã vô lực, giờ phút này bị biến thành ngay cả thanh âm yêu kiều cũng không cách nào khắc chế nổi, "Không cần..."
"Miểu Miểu, chị vẫn chưa gọi tên đầy đủ của em...". Cúi đầu nhìn nữ nhân bởi vì mình mà lâm vào trạng thái mê loạn, động tác trên tay Cố Úc Diễm lại càng nhanh hơn nữa, liều lĩnh thầm nghĩ cho Tần Thanh Miểu càng nhiều khoái cảm, nỉ non nói, "Mau, gọi tên em...".
"Cố...Cố Úc...Diễm...A...". Lại bị một trận khoái cảm nữa kịch liệt đánh úp, hai tay vừa mới nắm chặt quần áo Cố Úc Diễm buông thả lên giường, Tần Thanh Miểu vô lực xụi lơ, từ từ nhắm hai mắt thở gấp. toàn thân phiếm hồng.
Rút tay ra, nằm xuống ôm lấy Tần Thanh Miểu, hôn hôn hai má nàng, kéo cái chăn ở bên cạnh qua đắp lên thân thể nàng để khỏi cảm lạnh.
Ánh mắt Cố Úc Diễm cực ôn nhu, "Miểu Miểu Miểu Miểu....".
Trợn măt, đôi mắt đẹp lộ ra vẻ mệt mỏi làm cho người ta chẳng đoán được cảm xúc, Tần Thanh Miểu nâng tay khẽ vuốt hai má Cố Úc Diễm, một chút một chút, đầu ngón tay theo khóe mắt nàng đi xuống, thẳng đến chỗ cánh hoa thì dừng lại, rồi lại đi xuống, cuối cùng tay vòng qua qáy nàng, mặt chôn chặt ở hõm cổ nàng, không hề có hành động gì nữa.
Lúc này thân mình Cố Úc Diễm đã sớm cứng lại rồi.
Một chút ẩm ướt, đọng lại nơi cổ nàng, nặng nề đánh một cái vào lòng nàng.
"Miểu Miểu..." 

Chương 68

Ánh tịch dương buổi chiều tà xuyên thấu qua tấm rèm mỏng manh dát lên ắc trầm buồn cho cả căn phòng, trên cái giường trắng noãn mềm mại, hai nữ nhân tóc dài rối tung triền miên cùng nhau, tứ chi hòa vào nhau, phảng phất như bức tranh của những đứa trẻ sơ sinh dính chặt vào nhau, không muốn tách biệt.
Mắt mông lung mở ra mơ màng nghe được tiếng "xào xào" nhỏ vụn, thật giống như có cái gì đang không ngừng tác động vào cửa gỗ hoa, Cố Úc Diễm hơi có chút giật mình mở mắt ra, đầu tiên thì nhìn thấy dung nhan ôn nhu ngủ ở thật gần bên mình, đầu óc mơ màng dần chậm rãi thanh tỉnh, ngây ngốc nhìn người đang ngủ say trong gang tấc., Cố Úc Diễm nhịn không được mà lại càng gần hơn, một cái hôn nhẹ nhàng dừng ở trên trán nàng.
"Xào xào....". Ở ngoài phòng ngủ lại phát ra thanh âm lúc nãy, tại thời điểm yên lặng này lại nghe rất rõ ràng, Cố Úc Diễm nhíu mi, thật cẩn thận bước xuống giường, đắp hảo chăn cho Tần Thanh Miểu, rồi mới rón ra rón rén mở cửa ra ngoài.
Cửa vời mới mở ra, một cục lông xù màu trắng trực tiếp "bộp" rới trên mặt đất, Cố Úc Diễm chăm chú nhìn xuống, dáng người to mọng của Đạm Đạm quỳ rạp trên mặt đất, hiển nhiên là vừa rồi đang ghé vào cửa mà cào, cửa bỗng nhiên bị mở ra nên mới ngã xuống như vậy, còn phát ra âm thanh "bộp" một cái.
Vội vàng xoay về giường nhìn Tần Thanh Miểu, thấy nàng vẫn duy trì tư thế nằm nghiêng không nhúc nhích, Cố Úc Diễm mới nhẹ nhàng thở ra, vội vàng ngồi xuống ôm Đạm Đạm đi ra khỏi phòng ngủ, sau đó nhẹ nhàng nhất có thể đóng cửa lại, trên mu bàn tay lại có thêm một vết máu nữa của Đạm Đạm.
Tuy là vết máu nhưng cũng không phải là rất đau, chỉ có cảm giác ngứa ngứa, Cố Úc Diễm thả Đạm Đạm xuống, thấy Đạm Đạm chuẩn bị vươn móng vuốt nữa, lập tức chụp lấy đầu nó, đè thấp thanh âm, "Ngươi là con mèo không có lương tâm, lúc trước là chính ta đã mang người về nhà!".
"Meo meo meo meo—". Đạm Đạm làm sao hiểu được nàng nói gì, thân lại muốn cào, Cố Úc Diễm quệt miệng, đứng dậy vào phòng bếp tìm chút gì cho Đạm Đạm, sau đó bỏ vào cái bát hôm qua rồi đem đến trước con mắt lam sâu thẩm của con đại miêu, ném một cái xem thường, "Ăn đi".
Trong phòng, Cố Úc Diễm vừa mới đóng cửa phòng, nguyên bản nữ nhân tựa hồ đang ngủ say chậm rãi ngồi dậy, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm cửa phòng một lát, thở dài.
Đứng dậy mặc áo ngủ vào, nhìn điện thoại của mình bị tắt máy ở trên bàn, lấy qua khởi động lại, ngay lập tức một trận rung lớn vang lên, Tần Thanh Miểu nhăn mi, nhìn chằm chằm di động một lát, gọi đến một dãy số.
"Cậu....không có gì....ông ngoại chưa biết phải không?". Dùng ngữ khí vô cùng thận trọng nói chuyện, thật giống như đầu dây bên kia không phải thân nhân của nàng mà là cấp trên, Tần Thanh Miểu một tay nắm di động, một tay theo thói quen ôm lấy cánh tay, đứng ở tiểu ban công, xuyên qua khẽ hở của tấm rèm nhìn ra bên ngoài, ánh mắt mê ly thêm vài phần, "Cháu biết....cháu sẽ xử lý tốt...".
Sau khi chấm dứt cuộc nói chuyện, Tần Thanh Miểu xoay người, nhìn hai con gấu bông đang tự vào nhau ở trên giường, cắn môi dưới, rất lâu sau đó cũng không có thêm động tác gì nữa.
Lúc này cửa phòng bị mở ra nhẹ nhàng, Đạm Đạm chắc là đã đói bụng chịu không nổi nữa, Cố Úc Diễm vừa đặt thức ăn đến trước mặt nó, nó liền vùi đầu vào ăn lấy ăn để, Cố Úc Diễm mới nhân cơ hội này đi vào phòng ngủ.
Vừa mới đi vào, nhìn thấy Tần Thanh Miểu đang ôm ngực dựa vào ban công nhìn chằm chằm hai con gấu bông, không khỏi sửng sốt, ngay sau đó trực tiếp đi qua ôm lấy nàng, "Miểu Miểu, sao lại dậy rồi?"
Nghiêng đầu, ánh mắt bình thản đối diện với Cố úc Diễm, Tần Thanh Miểu mím môi, không nói gì.
"Đau đầu không?". Tuy bị ánh mắt lạnh như băng của nàng quét qua khiến trong lòng theo bản năng mà run rẩy, Cố Úc Diễm vẫn đánh bạo tiếp tục hỏi, tay cũng ôm chặt nàng hơn, "Chắc là đói bụng rồi, để lát nữa em ra ngoài mua cái gì ăn..."
"Cô trước tiên buông ra đi". Quay đầu không nhìn Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu nhìn ánh tịch dương ngoài ban công, thanh âm lạnh lùng.
"Tối hôm qua em đã nói rồi, không buông". Rõ ràng có thể cảm giác được thái độ của Tần Thanh Miểu đã lạnh dần, ngực như bị kim châm đâm mạnh vào, Cố Úc Diễm bình ổn hô hấp, "Nói không buông, thì sẽ không buông".
Nói xong, mặt còn chôn lại chỗ xương quai xanh của Tần Thanh Miểu, "Miểu Miểu, đừng đối với em như vậy...."
"Cô...". Tựa hồ đối với hành vi như vậy của Cố Úc Diễm không có biện pháp gì, Tần Thanh Miểu há mồm, quay đầu nhìn Cố Úc Diễm, đôi mắt lạnh lùng, "Buông ra".
"Không buông".
Tần Thanh Miểu lập tức trầm mặc, mà Cố Úc Diễm cũng không nói lời nào, nhưng tay vẫn gắt gao ôm chặt thắt lưng nàng, thật giống như sợ nàng sẽ chạy trốn mất.
Cửa thủy tinh chưa được đóng chặt, gió chiều chạng vạng theo khe hở len vào, rèm cửa xung quanh không ngừng run run, mà trong phòng một mảnh lặng im, tựa hồ chỉ có thể nghe được tiếng hít thở dồn dập của Cố Úc Diễm.
Không biết qua bao lâu, Tần Thanh Miễu vẫn lãnh nghiêm mặt rốt cục cũng mở miệng, "Buông, tôi muốn đi tắm rửa".
Nói xong, thấy Cố Úc Diễm không hề có cử động gì, lại nói thêm, "Tối hôm qua chưa tắm, khó chịu, buông ra".
"Vậy em với chị tắm chung". Lập tức trả lời như thế, vẻ mặt Cố Úc Diễm bướng bỉnh, "Em cùng chưa tắm, cũng khó chịu".
"Cô....". Quay mạnh đầu, gắt gao trừng Cố Úc Diễm, thật giống như muốn nuốt chửng nàng, Tần Thanh Miểu ảo não, "Tôi bảo cô buông ra!".
Nhăn mi lại, đối diện với nữ nhân có chút tức giận kia, Cố Úc Diễm không hề né tránh, sau một hồi lâu thì khẽ cắn môi, buông lỏng vòng tay ở eo nhỏ, rất cô đơn lui về sau vài bước rồi ngồi lên giường, "Buông rồi".
Nhìn nàng một cái, Tần Thanh Miểu lại tủ lấy quần áo để tắm, vào phòng tắm, mà Cố Úc Diễm ở ngoài trực tiếp buông lỏng thân thể nằm ngửa ở trên giường, nghe tiếng nước truyền đến từ phòng tắm, tầm mắt mơ hồ nhìn trần nhà, tim đập cực nhanh.
Nàng hiểu được thái độ của nữ nhân này là biểu thị cho cái gì....đêm qua, là cho rằng đó là một giấc mộng xuân, tỉnh lại thì không còn nhớ gì nữa sao?
Bất tri bất giác một giọt nước mắt theo khóe mắt chảy xuống, đọng lại trên gra giường, Cố Úc Diễm ngồi dậy, hấp hấp cái mũi, nâng tay lau nước mắt, nhìn chung quanh phòng, thấy di động của mình ở đầu giường, nháy mắt nhớ đến việc mình cả ngày không đi làm, vội vàng mở điện thoại.
Sau khi khởi động máy thì vang lên một trận giống y như Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm mở tin nhắn ra xem, đều là của Nguyễn Minh Kỳ và Mục Hề Liên, trong lòng âm thầm áy náy, vội vàng gọi cho Mục Hề Liên, không dám nói thật chuyện đêm qua, chỉ là nói là uống rượu say nên đến nhà bạn, cũng đã xin phép nghỉ làm.
Sau khi trấn an hai người đứng ngồi không yên kia xong, Cố Úc Diễm hồi hộp gọi cho lãnh đạo- tổ trưởng đại nhân Thương Mặc. Vốn tưởng rằng sẽ bị phê bình một trận dữ dội, không ngờ lại nghe thấy tiếng cười sang sảng của Thương Mặc, còn nói đã xin phép cho mình, Cố Úc Diễm nhất thời có cảm giác lọt vào sương mù, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Ha ha, dù sao tôi cũng đã xin phép giúp em, cho nên em yên tâm đi, không có việc gì đâu". Tựa hồ như cách một cái điện thoại di động nhưng vẫn đoán ra tâm tư của nàng, Thương Mặc vẫn cười nói, "Làm chuyện em nên làm đi, cố lên Tiểu Cố".
Cúp điện thoại, chỉ còn Cố Úc Diễm ngơ ngác bất động cả nửa ngày, cố gắng hoàn hồn lại, rồi lại bởi vì biểu hiện của Thương Mặc mà thấy không yên.
Sao lúc nào tổ trưởng cũng có vẻ như là nhìn thấu hết tâm tư của nàng vậy? Chẳng lẽ, chỉ một chút biểu hiện đêm qua, tổ trưởng đã đoán được quan hệ của nàng và Miểu Miểu?
Nghĩ đến đây, Cố Úc Diễm lại bối rối một trận, ngay cả Tần Thanh Miểu khoác áo tắm đi ra cũng không hề hay biết.
Một bộ quần áo là áo sơ mi và quần bò đáp đến trước mặt nàng, Cố Úc Diễm lẫy lại bình tĩnh, nhìn thấy bộ quần áo liền ngẩng đầu nhìn phía Tần Thanh Miểu đang lau tóc.
Quần này, áo này....rõ ràng là quần áo mà hai năm trước Tần Thanh MIểu đã mua cho nàng, cư nhiên.....đến bây giờ vẫn còn ở tủ quần áo của Tần Thanh Miểu sao?
Bởi vì suy nghĩ này, Cố Úc Diễm đứng dậy, không hỏi Tần Thanh Miểu, mà trực tiếp đi đến tủ quần áo, mở cửa ra, vừa nhìn vào liền thấy quần áo mình vẫn còn được đặt ở chỗ cũ, cái mũi đau xót, xoay người hướng về phía Tần Thanh Miểu, ôm lấy nàng từ sau lưng, "Miểu Miểu...."
"Tôi chỉ là lười biếng, đừng hiểu lầm". Vẫn lạnh băng như trước, Tần Thanh Miểu cố gắng để cho mình tuyệt tình nhất có thể, hoàn toàn không để ý người đang cảm động ở phía sau, "Còn nữa, buông tay cô ra, bẩn".
Mặt lập tức đỏ bừng, Cố Úc Diễm vội vàng lui về sau, cầm quần áo Tần Thanh Miểu mới đưa cho mình, rồi lại lấy nội y ở trong quần áo mình, vội vàng chạy vào phòng tắm.
Cửa phòng tắm vừa đóng, động tác lau tóc cũng ngừng lại, Tần Thanh Miểu nhìn thân ảnh mờ ảo bên trong chiếu lên cửa, cắn môi, tay bất tri bất giác nắm thành quyền.
Trong phòng tắm, Cố Úc Diễm nho nhỏ cười, nghĩ đến Tần Thanh Miểu cư nhiên còn giữ lại quần áo hai năm trước, tâm vừa có chút đau lập tức lại trào lên cảm giác ngọt ngào, trên mặt nhịn không được cũng hiện lên nụ cười tươi, động tác tắm rửa lại càng nhanh hơn.
Tổng cảm thấy, Miểu Miểu nhất định là có chuyện gì mới như vậy, giống như là cố ý tạo khoảng cách với nàng, nhưng đôi khi lại để lộ sơ hở.
Suy nghĩ đến tận đây, biểu tình Cố Úc Diễm biến đổi, ánh mắt trở nên kiên định rất nhiều, rất nhanh tắm xong mặc quần áo vào, quyết định ra ngoài nói chuyện rõ ràng với nữ nhân ngạo kiều ra vẻ kiên cường kia.
Trong phòng tắm một mảnh sương mù dày đặc, Cố Úc Diễm vừa mở cửa đi ra ngoài, đến trước mặt Tần Thanh Miểu, chưa kịp nói chuyện, một cọc nhân dân tệ liền xuất hiện ngay trước mặt, nhìn đến người kia không có vẻ gì bất ổn cả, "Này". 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna