Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 69 + 70

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 69

Yên lặng nhìn cọc tiền mặt trong tay Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm nửa ngày cũng không có động tác gì thêm, chỉ là nhìn thẳng, qua một hồi lâu, mới ngẩng đầu nhìn vẻ mặt không gợn sóng của nữ nhân kia.
"Coi em là cái gì?'. Để mặc ánh mắt lăng lăng của Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu hơi nhiu nhíu mi, đi đến trước mặt Cố Úc Diễm, cầm tay nàng, để tiền vào tay, từ đầu tới đuôi đều không liếc nhìn nàng một cái, làm xong hết thảy thì đi đến trước gường chải đầu, "Cô có thể đi rồi".
Một tay nắm chặt thành quyền, một tay kia xiết chặt xấp tiền, nhìn bóng dáng yểu điệu kia, ngực Cố Úc Diễm phập phồng liên hồi, nhắm mắt lại, đến khi mở mắt ra, thì cúi đầu đếm tiền.
Xuyên qua gương nhìn động tác của Cố Úc Diễm, biểu tình của Tần Thanh Miểu ngưng lại, lông mi rung động, cắn cắn môi, trong mắt hiện lên một chút não ý, giật giật miệng, đối với người đang đếm tiền trong gương trừng mắt liếc một cái, rồi lại tiếp tục làm chuyện của mình, mà biểu tình trên mặt có chút căm giận.
Sau khi đếm xong xấp tiền, Cố Úc Diễm nghĩ nghĩ, cúi đầu đếm lại một lần nữa, sau đó mới nhét tất cả vào túi quần bò, rồi trực tiếp đi đến bên người Tần Thanh Miểu mở một ngăn tủ trang điểm, lấy từ bên trong ra giấy và bút, ngồi xuống viết cái gì đó.
Hơi hơi nhăm mi, nhìn người kia ngồi viết, vốn là tính xem thử nàng viết cái gì, tầm mắt dừng ở khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, có chút không di chuyển được. Ánh mắt Tần Thanh Miểu lóe lên nhìn bộ dáng nghiêm túc của Cố Úc Diễm, sau một lát, tiếp tục cầm lược chải tóc, ngữ điệu vẫn lạnh lùng như trước, "Còn làm cái gì đấy, tôi nói rồi, cô có thể rời khỏi đây".
Nhưng người kia đang chăm chú viết tựa hồ không thèm để ý đến nàng, động tác trên tay rất nhanh, sau đó còn cầm di động ấn ấn, làm Tần Thanh Miểu nhíu mày càng chặt.
"Được rôi!". Ngay tại lúc Tần Thanh Miểu nhịn không được muốn giật tờ giấy kia ra xem, Cố Úc Diễm lại buông bút, đưa tờ giấy cho Tần Thanh Miểu, vẻ mặt bình tĩnh, "E vừa tính xong, là ba ngàn".
Mím môi, mặt Tần Thanh Miểu không chút thay đối, cũng không có xem tờ giấy, "Nếu không đủ tôi có thể cho cô thêm".
"A, đủ". Chớp mắt, Cố Úc Diễm nhức đầu, "Một ngày chỉ tốn một đồng thôi, ba ngàn là ba vạn đồng, ba trăm sáu mươi lăm ngày, năm nhuận dư ra một ngày thì khuyến mãi cho chị, tính như vậy, ba vạn đồng thì có thể dùng được 82.1917 năm, chúng ta đều đã trưởng thành như thế này, thì làm tròn luôn là 83 luôn đi..."
Nữ nhân nãy giờ vẫn đạm mạc, nghe nàng nói như vậy, giật mình nhìn thẳng nàng, trong mặt lộ ra sự bất lực, nhưng chưa kịp nói chuyện, Cố Úc Diễm đã cướp lời, "Nhưng em đã suy nghĩ kĩ, hình như vẫn chưa đúng, chị chẳng phải là có 6 ngày nguyệt sự sao, một năm là 72 ngày, nếu trừ đi 72 ngày này, một năm chỉ còn 293 ngày, 3 vạn trừ cho 293, ra là...."
"Đủ!". Đánh gãy lời nói của Cố Úc Diễm, ngực Tần Thanh Miểu phập phồng còn lợi hại hơn sơ với Cố Úc Diễm lúc trước, nhìn chằm chằm khuôn mặt vô tội kia, môi rung động, hiển nhiên là vì một phen tính toán số học của nàng mà có chút khổ sở.
Chớp chớp mắt, Cố Úc Diễm thấy nàng trừng mắt nhìn mình nói không ra lời, nhếch miệng, "Đừng như vậy chứ, em đã tính máy rồi, 3 vạn trừ 293, đáp án là một trắm linh hai lẻ mấy, tính tròn luôn là một trăm linh ba....Miểu Miểu, em có thể ở cùng với chị 103 năm".
"....". Tần Thanh Miểu nhìn người kia không né tránh chút nào cùng mình đối diện, hơn nửa ngày không nói được một câu hoàn chỉnh, trong lòng giống như có cái gì lay động.
Thấy nàng không nói lời nào mà lăng lăng nhìn mình, Cố Úc Diễm bước đến phía trước, ôm lấy nàng, cằm cọ cọ lên vai nàng, "Một trăm linh ba nga, nếu đời này vẫn chưa xong, vậy để dành đến kiếp sau dùng".
Sau khi nói xong, Cố Úc Diễm cũng không nói nữa, lẳng lặng ôm Tần Thanh Miểu, cảm giác được thân thể nàng run nhè nhẹ, nhịn không được càng thu hẹp vòng tay đem nàng ôm thật chặt, trong lòng không yên.
"Em này....ngu ngốc....'. Tần Thanh Miểu lúc này không tránh khỏi nàng nữa, mặc nàng ôm, ngữ khí cùng không còn lạnh nhạt, mang theo nhè nhẹ âm run mà Cố Úc Diễm có thể dễ dàng cảm nhận được, nói chuyện tựa hồ cũng có chút gian nan, "Ai dạy em.....làm như vậy...đi tính ba ngàn...."
"Chị mua em bán, có cái gì sai trái đâu a". Trong lòng đau đớn một chút, không phải thấy Tần Thanh Miểu quật cường đối diện với mình, mà là trong nhạy cảm thấy được, nữ nhân này luôn dùng vỏ bọc lạnh lùng để che dấu bản thân, không biết đã chịu bao nhiêu khổ sở, cái mũi Cố Úc Diễm hơi cay, thanh âm cũng run theo, "Miểu Miểu....em trung thực buôn bán nga, một trăm linh ba năm, nhất định trả đủ cho chị, cho nên...."
"Em đáng nói tầm phào cái gì đó". Tay hơi do dự lấy ra bàn tay trên hông mình, nhưng vừa mới chạm vào, thì thân mình giống như bị rút hết khí lực, có chút giật mình thất thần nhìn sàn gỗ, Tần Thanh Miểu chỉ có thể cảm thấy thanh âm mình ngày càng mơ hồ, "Đi nhanh đi, không cần nhiều lời nữa".
"A....". Nhẹ nhàng cười, nhưng thật sự nghe lời Tần Thanh Miểu mà buông lỏng ra, Cố Úc Diễm nhìn nữ nhân trước giờ luôn lạnh nhạt, lúc này lại thất thần, càng chắc chắn nhất định có chuyện gì đó làm nàng khó xử.
Nhưng mà, cho dù xác định như thế, nàng rõ ràng có thể thấy được nữ nhân cố chấp này nhất định sẽ không nói ra chân tướng với mình.
Về phần chân tướng thì có lẽ Đường Vận sẽ biết, nhưng chỉ sợ vì Tần Thanh Miểu nên không cho mình biết nhiều, cho nên có vài thứ muốn nói lại chỉ nói bóng nói gió.
Nghĩ đến đây, Cố Úc Diễm lại hướng về phía trước, nhẹ nhàng hôn lên trán Tần Thanh Miểu một cái, "Em nói rồi, em không lừa chị, em nói cái gì với chị, thì nhất định sẽ làm được..."
Ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp nhìn tiểu hài tử đã trưởng thành rất nhiều so với hai năm trước, Tần Thanh Miểu không nói gì, khuôn mặt từ nãy đến giờ vẫn chưa hết nhăn nhó.

"Không nên mãi cau mày như thế, sẽ già". Lại cười cười, tay phủ lên hàng mày đã nhăn thành một đoàn, ánh mắt Cố Úc Diễm cực kỳ ôn nhu, "Đúng rồi, đã đói bụng rồi phải không, muốn ăn cái gì?"
"...."
"Ngoan nha, nói cho em biết, muốn ăn cái gì, chị đã lâu rồi chưa ăn gì cả". Thấy nàng không nói lời nào mà nhìn thẳng mình, Cố Úc Diễm vẫn duy trì tươi cười, cuối cùng kéo Tần Thanh Miểu ngồi lên giường, còn mình thì ngồi xổm ở trước rồi ngửa đầu lên xem vẻ mặt đổi tới đổi lui của nàng, nhìn thấy nàng tựa hồ đang lo lắng cái gì, tay cầm tay nàng, sau khi để mười ngón giao khấu thì thỏa mãn cười tươi.
"Em về trước đi". Thở dài, rút tay về, Tần Thanh Miểu không nhìn nàng, "Để tôi yên tĩnh một chút".
"....Được rồi". Lúc này Cố Úc Diễm không gượng ép nữa, gật gật đầu đáp ứng, đứng dậy đem đồ đạc của mình bỏ vào túi quần, tầm mắt dừng lại ở chùm chìa khóa trên bàn Tần Thanh Miểu, tròng mắt luân chuyển, quay đầu nhìn nữ nhân vẫn còn lâm vào trầm tư, khóe môi cong lên, nhanh gọn lấy chìa khóa bỏ vào túi quần.
"Được rồi". Vỗ vỗ túi quần, Cố Úc Diễm lại đi đến trước mặt Tần Thanh Miểu rồi ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn nàng, "Nhớ là phải ăn gì đó".
"....Ân".
"Hôm nay không nên uống rượu".
"....."
"Nếu chị không đồng ý với em, em sẽ không đi".
"......"
"Hôm nay không uống rượu?"
".....Ân"
"Ngoan". Đứng dậy, cười tủm tỉm, tay phải ở bên trong túi quần động đến chùm chìa khóa lạnh lẽo, Cố úc Diễm cười càng thêm tươi, "Em đi trước, xin chào Miểu Miểu".
"Ân". Tức giận liếc nhìn nàng một cái, Tần Thanh Miểu bỗng dưng nghi hoặc tại sao người kia sau hai năm lại trở nên khó chơi như vậy, nhìn nàng ra ngoài phòng ngủ của mình, rồi lại nghe thấy tiếng mở cửa chính, tư thái đạm mạc trong nháy mắt biến mất hoàn toàn.
Lấy tờ gấy ở bên cạnh qua, nhìn các biểu thức số học đầy trên đó, đầu ngón tay nhẹ nhàng vỗ về rất lâu trên mặt gấy, nữ nhân lạnh như băng vừa rồi rốt cục đã lộ ra nụ cười nhợt nhạt, tiếng nói ôn nhu, "Đứa ngốc..."
Ra khỏi nhà Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm từ túi quần lấy ra xâu chìa khóa, đi thẳng đến chỗ sửa chìa khóa mình biết, sao ra một bản chùm chìa khóa nhà quen thuộc của Tần Thanh Miểu, sau đó chạy đi mua cháo trứng thịt, sau đó nửa giờ thì trở lại chỗ mình vừa rời đi.
Cầm xâu chìa khóa mình vừa sao ra mở cửa, sau đó vào phòng ngủ nhưng không nhìn thấy người, theo thói quen liền chạy đến thư phòng, tới cửa thì thấy nữ nhân mình mê luyến tựa hồ như đang ngẩn người chỗ két sắt, mà theo góc độ của nàng nhìn được, ẩn ẩn còn có thể nhìn thấy cái gì đỏ đỏ nằm ở trong két sắt.
Nhẹ nhàng gõ gõ cửa, khiến nữ nhân đang ngẩn người kia bừng tỉnh, lúc xoay người lại nhìn thấy mình thì giật mình, Cố Úc Diễm có chút không hiểu, "Em mua cháo về, Miểu Miểu, ăn cơm chiều đi".
"Em vào bằng cách nào?". Phục hồi tinh thần lại, đi đến cầm cái túi trên tay người kia, lập tức ý thức được điều gì, ánh mắt lạnh lùng, lòng bàn tay mở ra trước mặt nàng, "Chìa khóa".
"Đây". Để chìa khóa vào tay nàng, Cố Úc Diễm cười hì hì, "Trả cho chị".
"Còn nữa". Cho dù đã hai năm trôi qua, Tần Thanh Miểu vẫn rất dễ dàng đoán được suy nghĩ và hành vi của Cố Úc Diễm, giờ phút này là híp mắt nhìn nàng, tay cũng chưa thu về.
"Đó là của em". Không cười nữa, Cố Úc Diễm đối diện với nàng, vẻ mặt đứng đắn, "Nó thuộc quyền sở hữu của em, trong một trăm linh ba năm tiếp theo, vẫn là như thế". 

Chương 70

Cuối cùng Tần Thanh Miêu vẫn không lấy được chìa khóa đó từ tay của Cố Úc Diễm.
Tách nhau hai năm, Tần Thanh Miểu vẫn là nữ nhân dùng lạnh lùng cùng ngạo kiều để che dấu bản chất yếu ớt của mình, nhưng Cố Úc Diễm đã không còn là một đứa nhỏ khúm núm nữa rồi.
Sau khi đèn đường sáng lên, mới ra khỏi nhà Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm vừa đi, nhịn không được lại nhếch miệng ngây ngô cười, quay quay chuỗi chìa khóa trong tay, ngay cả bước chân cũng nhẹ nhàng hơn.
Một đường đi không dùng xe, chậm rãi đi, chậm rãi nghĩ, khi thì đi thật nhanh, khi thì dừng bước nhíu mày suy nghĩ, đợi cho đến khi đứng trước của nhà mình, thì nàng đã mất tới một giờ để đi từ nhà Tần Thanh Miểu đến nhà mình.
Mở cửa đi vào, Mục Hề Liên và Nguyễn Minh Kỳ ngày thường luôn không thấy bóng dáng đâu cư nhiên lại ngồi đầy đủ trong phòng khách chờ mình, Cố Úc Diễm ngẩn người, lập tức ngượng ngùng cúi đầu, "Thực xin lỗi, tối hôm qua đã khiến mọi người phải lo lắng".
Nhìn thấy nàng trở về, Nguyễn Minh Kỳ theo bản năng đứng lên, tiếp theo lại ngồi xuống, bĩu mội, "Ngu ngốc, hại Liên tỷ tỷ lo lắng đến không ngủ cả đêm".
Cong cong lưng, Cố Úc Diễm đi đến phía trước hai bước, đến trước mặt Mục Hề Liên, áy náy, "Liên tỷ tỷ...."
Mục Hề Liên lẳng lặng nhìn nàng, không nói gì, mãi cho đến lúc Cố Úc Diễm luống cuống tay chân, mới mở miệng, "Tiểu Diễm, tối hôm qua thật sự là em uống rượu say nên đến nhà đồng nghiệp ngủ sao?"
"Em.....". Giương miệng, vẫn duy trì bộ dáng bình tĩnh, ánh mắt Mục Hề Liên sâu thẳm nhìn mình, Cố Úc Diễm cau mày, sau một lúc lâu, gục đầu xuống, "Hôm qua Miểu Miểu uống rượu, em.....em đưa cô ấy về nhà, sau đó.....sau đó...quên nói với hai người....."
"Miểu Miểu....." . Nguyễn Minh Kỳ ngẩn người, thì thào lập lại hai chữ này, rồi khi nhìn lại Cố Úc Diễm thì trong mắt đã đầy nỗi khiếp sợ, "Tiểu Diễm..."
Mục Hề Liên vẫn không nói gì, vẫn như trước sâu kín nhìn Cố Úc Diễm, thẳng đến khi làm cho Cố Úc Diễm kinh hồn táng đảm, "Liên tỷ tỷ...."
Lắc đầu, đứng lến, Mục Hề Liên thở dài, "Chị về phòng tắm rửa trước".
"Liên tỷ tỷ....". Cố Úc Diễm ngơ ngác nhìn Mục Hề Liên trở về phòng, mi rối rắm, Hơn nửa ngày mới đi lại ngồi bên cạnh Nguyễn Minh Kỳ đang ngẩn người, vẫn duy trì bộ dáng ủ rũ, "Minh Kỳ, có phải mình làm cho Liên tỷ tỷ thất vọng lắm không?"
Nàng biết Mục Hề Liên rất chán ghét Tần Thanh Miểu, nhưng, Mục Hề Liên là thân tỷ tỷ của nàng, mà Tần Thanh Miểu lại là người ẩn sâu trong lòng nàng, hai người này, nàng không biết nên lựa chọn thế nào, cũng hiểu được không nhất thiết phải lựa chọn.
"Cậu tại sao lại nối lại quan hệ với người kia?". Nguyễn Minh Kỳ không trả lời câu hỏi của Cố Úc Diễm, mà nhướng mi nghiêm túc nhìn nàng, "Mình nghĩ là cậu đã hết hi vọng".
Cúi đầu, nâng tay gãi gãi mũi, Cố Úc Diễm hơi chần chờ, "Mình....mình lúc trước, cũng không thể nói là hết hi vọng, chỉ là nghĩ nên thuận theo tự nhiên...."
Dừng một chút, ngẩng đầu nhìn phòng Mục Hề Liên, cắn cắn môi, tiếp tục nói, "Nhưng mình biết rõ mình vẫn còn thích cô ấy, trong lòng vẫn còn mong chờ cái gì đấy...cho nên....".
Từ túi quần lấy ra xâu chìa khóa, yên lặng nhìn, Cố Úc Diễm không nói nữa, mà Nguyễn Minh Kỳ ở bên cạnh nhìn bộ dáng xuất thần của nàng, chung quy cũng chỉ có thể thở dài, đứng dậy, "Thôi quên đi, mình đi xem Liên tỷ tỷ".
"Ân....cảm ơn cậu, Minh Kỳ".
"Hứ, mình cũng không phải bởi vì cậu!". Trắng mắt liếc nàng một cái, Nguyễn Minh Kỳ phất tay vỗ vỗ đầu nàng thẳng bước đến phòng Mục Hề Liên, Cố Úc Diễm vẫn còn ngồi trên sô pha, tay cầm chìa khóa, tiếp tục ngẩn người.
Rốt cục là chuyện gì đã làm cho nữ nhân lạnh băng thực kiên cường kia hết lần này đến lần khác đẩy nàng đi? Lúc trước có lẽ nàng vẫn sẽ cho rằng mình bị chán ghét, vẫn sẽ tin tưởng lời nói của Tần Thanh Miểu, nhưng đêm qua.... Đạm Đạm vẫn còn ở đó, còn hai con gấu bông kia nữa, còn có....Miểu Miểu, cuối cùng rõ ràng là có khóc nha.
Tuy rằng chưa hiểu được vì sao nàng khóc, nhưng vẫn làm cho nàng đau lòng cực.
Nghĩ đến đây, Cố Úc Diễm lại nhìn về phòng Mục Hề Liên, lấy điện thoại ra trở về phòng mình, gọi cho Tần Thanh Miểu.
Đầu dây rất nhanh đã có người tiếp nhận, vẫn giống như hai năm trước, Cố Úc Diễm bởi vì tốc độ của người kia làm cho nhịn không được nhẹ nhàng cười cười, mà tiếng cười dừng ở tai người kia bởi vì hành vi của nàng hôm nay vẫn còn tức giận, liền giận hơn nữa, trực tiếp cúp điện thoại.
"Ôi chao...."
"Tại sao lại cúp rồi...."
Giống như con khỉ đột ngồi vò đầu bứt tai, sau đó gọi lại cho Tần Thanh Miểu, lúc này thì qua thật lâu mới có người bắt máy, Cố Úc Diễm vừa nghe thấy điện thoại được thông, lập tức lấy lòng nói, "Miểu Miểu, đang làm gì vậy a?"
"Có liên quan gì đến em?" Tần Thanh Miểu ở bên này đang dựa vào giường xem sách, sau lần thứ nhất nhận được Cố Úc Diễm, tới lần thứ hai thì sau một hồi lâu mới bắt máy, nghe nàng hỏi mình như vậy, mặt lạnh xuống, hừ một tiếng.
"Hắc hắc, hỏi một chút thôi...". Ngồi trên giường mình, Cố Úc Diễm quay đầu nhìn ánh trăng vắt trên bầu trời đêm, "Miểu Miểu, có đói bụng không, đã ăn khuya chưa?".
Ném cái xem thường, Tần Thanh Miểu lại tức giận, "Em nghĩ tôi là em hay là Đạm Đạm?"
"Ách, em chỉ là muốn tìm một cái cớ để gặp chị thôi....". Ho khan một tiếng, không chút nào ngượng ngùng nói thẳng ra mục đích của mình, Cố Úc Diễm ngã lên giường, nghiêng người nằm úp sấp xuống, "Miểu Miểu, tại sao chị chưa ngủ a?"
Người này.....
Không hình tượng tiếp tục ném một cái xem thường nữa, Tần Thanh Miểu đã hoàn toàn không muốn để ý đến nàng.
"Miểu Miểu, chị thật sự không chịu nói cho em biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì sao?". Nghe đầu bên kia truyền đến tiếng hít thở, Cố Úc Diễm nghĩ nghĩ, vẫn là nhịn không được mà hỏi ra miệng, "Nếu như chị nói cho em, hai người chúng ta có thể cùng nhau nghĩ biện pháp, em cũng không phải giống trước kia...."
"Được rồi, tôi muốn đi ngủ". Tần Thanh Miểu căn bản không cho nàng cơ hội nói xong, trực tiếp xen vào, tiếp theo là mị hí mắt, "Không được quấy rầy tôi nữa".
"Ách..."
"Cứ như vậy đi, tôi cúp máy đây". Nói xong, điện thoại lập tức bị cắt. Âm thanh "đô đô" truyền đến, Cố Úc Diễm bất đắc dĩ thở dài, ngửa mặt nhìn lên trần nhà, nhắm mắt lại rối rắm.
Kỳ thật nàng hiện tại không còn như trước kia, nhưng mà...nàng vẫn chỉ là một nhân viên nho nhỏ của viện kiểm sát, quan hệ xã giao lại chưa rộng lắm, hiểu biết cũng chưa nhiều, thì có thể làm được cái gì đây?
"Cốc cốc". Đang lúc Cố Úc Diễm đang buồn rầu, cửa phòng bị gõ, sau đó truyền đến thanh âm ôn nhu của Mục Hề Liên, "Tiểu Diễm, chị vào được không?"
"A, được chứ". Cố Úc Diễm lập tức ngồi dậy, Mục Hề Liên tiến vào thì cũng không hề khách khí mà ngồi xuống trước mặt nàng, "Em thật sự vẫn còn thích họ Tần kia?"
Nhìn Liên tỷ tỷ luôn ôn nhu giờ phút này trở nên nghiêm túc, Cố Úc Diễm cũng biết nàng lo lắng cho mình, yên lặng gật đầu, không nói gì.
"Em có biết....cô ấy...cô ấy và Úc Sâm....". Khẽ cắn môi dưới, Mục Hề Liên hạ mắt, nhìn gra giường trắng noãn của Cố Úc Diễm một lát, rốt cục sâu kín thở dài, "Cô ấy và Úc Sâm là người yêu của nhau".
Cố Úc Diễm cũng đang cúi đầu lập tức ngẩng lên, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Mục Hề Liên, há mồm, nói không ra lời.
"Em là muốn nói...chị và Úc Sâm mới là tình lữ, đúng không?". Nâng tay nhẹ vuốt hai má nàng, đẩy sợi tóc che khuất khuôn mặt ra, Mục Hề Liên ngưng mắt nhìn nàng, "Vậy vì cái gì chị lại nói nàng và Úc Sâm là tình lữ, đúng không?"
"Ân....". Gật gật đầu, về chuyện xảy ra giữa ca ca và Tần Thanh Miểu trong lúc đó, Cố Úc Diễm từ hai năm về trước đã rất muốn biết, nhưng thái độ lúc ấy của Tần Thanh Miểu căn bản sẽ không nói cho nàng. Mục Hề Liên thì vẫn hôn mê bất tỉnh ở bệnh viện....Đến khi Mục Hề Liên tỉnh, nhưng trong một đêm đó lại xảy ra tới từng ấy chuyện như vậy, từ đó về sau nàng cũng không dám nhắc đến Tần Thanh Miểu ở trước mặt Mục Hề Liên nữa, vì thế chuyện này tự nhiên liền lắng xuống dưới, nay...
Vẻ mặt vội vàng nhìn Mục Hề Liên, Cố Úc Diễm nghĩ đến ca ca, mặc dù có chút không dám, nhưng vẫn hỏi, "Ca ca anh ấy....một cước đạp hai thuyền?"
Lắc đầu, Mục Hề Liên hình như nghĩ đến cái gì, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên tia rối rắm, trong phòng im ắng, Cố Úc Diễm cũng không quấy rầy nàng, ngồi im ở kia chờ nàng mở miệng.
"Em phải biết rằng....chị lúc trước, kỳ thật chỉ xem Úc Sâm là ca ca....". Mày nhăn lại gắt gao, nhớ lại chuyện cũ, có chút gian nan nói, Mục Hề Liên không nhìn vẻ mặt khiếp sợ của Cố Úc Diễm, lại tiếp tục nói, "Nhưng mà....Úc Sâm anh ấy....như em đã thấy, quả thật là thích chị, muốn kết hôn với chị".
"Chị kỳ thật có nói với anh ấy vài chuyện, nói anh ấy nên tìm người khác". Thở dài, Mục Hề Liên đứng dậy, ôm cánh tay đi lại cửa sổ, nhìn ra ngoài, ngữ khí có chút bất đắc dĩ, "Cho nên, sau đó Úc Sâm chạy đến chỗ chị nói chuyện của anh ấy và Tần Thanh Miểu, kỳ thật lúc đó chị rất cao hứng".
Nghe Mục Hề Liên nói chuyện quá khứ, nghe nàng nói ra chuyện ca ca và người trong lòng cùng một chỗ, cổ họng Cố Úc Diễm nghẹn đắng từng đợt, tuy rằng biết rõ là không nên, nhưng nhịn không được mà ghen tị đôi chút.
Bất tri bất giác nghĩ đến hai năm trước, lúc còn ở với Tần Thanh Miểu, cư nhiên thời điểm cao trào lại hô tên ca ca, liền cảm thấy lồng ngực bị nhéo đến phát đau, khó chịu vô cùng.
"Nhưng mà....sau đó, chị mới biết được...anh ta ngay từ đầu là muốn kích thích chị, nhưng không ngờ....quả thật đã thích Tần Thanh Miểu...."
"...."
"Bất quá không nghĩ đến chyện anh ta sẽ vì danh lợi mà làm ra chuyện có lỗi với Tần Thanh Miểu....Tai nạn xe kia, chị đến bây giờ vẫn chưa xác định là có ngoài ý muốn hay không, là bởi vì...."
Một câu như vậy, làm cho Cố Úc Diễm đang đắm chìm trong khổ sở hoàn hồn lại, thân mình đứng lên, không thể tin được nhìn Mục Hề Liên đang quay lưng về phía mình, cổ họng giống như có gì đó ngăn chặn, tay hai bên người nắm chặt thành quyền. 

========================
<<<Đọc lại  /  Đọc tiếp>>>

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna