Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 73 + 74

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 73

Đối với chuyện nghe được như hào môn thế gia trong tiểu thuyết trong lòng Cố Úc Diễm hơi hơi buồn bực, nhưng cũng không giật mình lắm, dù sao trên truyền hình và tiểu thuyết cũng đã xem nhiều, chẳng phải tiểu thuyết, truyền hình đều lấy nguyên mẫu từ cuộc sống hay sao?
Nhưng ngoài buồn bực, lại càng thêm lo lắng cho Tần Thanh Miểu.
"Đương nhiên, Tần Thanh Miểu cũng không cần Tần Thanh Dật ở bên ngoài có bao nhiêu uy hiếp, thân là ông ngoại lão tư lệnh cùng với cậu là quân trưởng quân khu, thế lực kể ra cũng to hơn rất nhiều sơ với Tần gia và Vệ gia". Thương Mặc thản nhiên nói, lại chậm rãi uống trà, lúc này phục vụ gõ cửa đem đồ ăn vào, nàng liền dừng lại không nói nữa.
Đợi phục vụ rời khỏi, Thương Mặc nhìn Cố Úc Diễm đang ngẩn người, đứng dậy múc cơm cho Triệu Mạt Thương, gắp đồ ăn vào bát nàng, ôn nhu cười, Triệu Mạt Thương liếc mắt nhìn Cố Úc Diễm một cái, nâng tay nhẹ nhàng nhéo nhéo mũi Thương Mặc, ánh mắt đầy sủng nịch.
Nhếch miệng ngốc hề hề cười với Triệu Mạt Thương, Thương Mặc nhún nhún chóp mũi, múc cơm cho mình và Cố Úc Diễm, nói, "Ăn cơm đi, vừa ăn vừa nói chuyện".
"Nga nga, hảo....". Cố Úc Diễm lâm vào trạng thái thất thần bây giờ mới hoàn hồn, gạt gật đầu cầm đũa quơ quơ cơm vào miệng, lại ngẩng đầu nhìn Thương Mặc, "Tổ trưởng nếu Miểu....ông ngoại và cậu của Thanh Miểu lợi hại như vậy, tại sao chị lại nói nguy hiểm a?"
"Ha ha....". Thương Mặc đối với sự chú ý hoàn toàn của nàng không chút nào để ý, đưa một miếng cơm vào miệng, ăn miếng thịt gà Triệu Mạt Thương đút cho, nói, "Kỳ thật cũng không tính là nguy hiểm, chỉ là hiện tại Tần gia rất loạn...."
Nuốt cơm xuống, phun xương ra, Thương Mặc tiếp tục nói, "Tần thị có thể phát triển đến bây giờ chung quy, có quan hệ rất lớn với ông ngoại cô ấy, cho nên đối với Tần gia mà nói, nếu thiếu sự ủng hộ của ông ngoại Tần Thanh Miểu, thậm chí có thể đứng ở phe đối lập, thì với Tần gia mà nói là tuyệt đối xảy ra vấn đề...."
Thấy Cố Úc Diễm gật đầu, ngay cả khóe miệng còn dính cơm cũng không biết, Thương Mặc bỡn cợt với Triệu Mạt Thương, khiến Triệu Mạt Thương lộ ra nụ cười quyến rũ nhợt nhạt, mới nói tiếp, "Ông ngoại Tần Thanh Miểu....hay chúng ta gọi tắt là lão tư lệnh đi, lão tư lệnh trước kia yêu thương con gái nhất, sau đó con gái bị bệnh, tám năm trước đã qua đời, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, vì thế lão tư lệnh liền đem tình yêu vốn có đó chuyển hết lên người cháu gái....em nói xem, cha của cháu gái mà mình yêu thương nhất, nếu biết được con rể ở bên ngoài lêu lổng cùng nữ nhân khác, còn dối trá đưa con riêng về nuôi ngần ấy năm như vậy, thì sẽ thế nào?"
Chớp chớp mắt, Cố Úc Diễm có chút đăm chiêu gật đầu, "Nhất định sẽ rất tức giận...."
"Đúng thế, thời điểm ông ta tức giận, có phải sẽ lo lắng cuộc sống cháu gái mình yêu nhất bị ảnh hưởng không?"
"Khẳng định là như vậy nga...."
"Vậy đúng rồi". Thương Mặc ăn miếng cơm, "Em nói xem hiện tại Tần gia có phải thực loạn hay không?"
"Ngô....". Cố Úc Diễm nhức đầu, gật gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy mê hoặc, "Đúng...."
Nếu như thế, vậy thì có liên quan gì đến nàng đâu?
"Nhưng nói lại, an toàn của Tần Thanh Miểu khẳng định không cần phải lo lắng, lão tư lệnh chắc chắn phái bộ đội đặc chủng bảo vệ nàng 24/24...." Thấy Cố Úc Diễm ngồi ở kia buồn bực, Thương Mặc âm thầm xem thường ở trong lòng, miệng cố gắng đánh thức nàng, "Bất quá tôi nghe nói Tần Thanh Miểu không thích như thế...đổi lại là tôi thì tôi cũng không thích, ai lại thích cả ngày bị giám sát như thế a, một ngày làm cái gì, đều phải khai báo với ông ngoại, oa, nếu là tôi, tức chết rồi!".
"Phốc....". Triệu Mạt Thương vẫn duy trì đạm mạc ở bên cạnh lập tức cười thành tiếng, che cái miệng anh đào nhỏ nhắn, nhưng mắt nhìn Thương Mặc vẫn nồng đậm ý cười.
Nữ nhân lãnh đạm tươi cười như phù dung sớm nở tối tàn này nhưng cũng không lấy được sự chú ý của Cố Úc Diễm, trong nháy mắt Cố Úc Diễm chợt lóe ra cái gì trong đầu, hiểu được một chút gì đó.
Bảo vệ hai mươi bốn giờ? Vậy việc gì cũng đều khai báo với ông ngoại? Vậy khẳng định....chuyện của nàng và Miểu Miểu, ông ngoại Miểu Miểu cũng đã biết?
Đứng bật dậy, chiếc đũa trên bàn cũng vì động tác của nàng mà rơi xuống đất, ghế dựa vì thế cũng kêu "két" một thanh âm chói tai, biểu tình Cố Úc Diễm vừa giật mình vừa đau lòng, bước ra ngoài, nhưng lại ý thức được cái gì, nhìn về phía Thương Mặc và Triệu Mạt Thương, há mồm, "Tổ trưởng, khoa trưởng, tôi..."
"Hả? Có việc gì sao?". Thương Mặc ngẩng đầu nhìn nàng, bộ dáng vô tội cùng không hiểu, làm cho Cố Úc Diễm sửng sốt, sau đó mới gật gật đầu, "Đúng vậy.....Tôi bỗng nhiên nhớ đến một chuyện rất quan trọng...."
"Vậy em mau đi đi". Triệu Mạt Thương từ đầu tới đuôi không nói mấy câu giờ đây lại nhẹ giọng nói, Cố Úc Diễm nhìn nàng một cái, biểu tình lập tức có chút bất an, "Kia....vậy tôi đi trước, để tôi tính tiền...."
"Ôi chao, này không....". Triệu Mạt Thương còn đang muốn nói gì nữa, Thương Mặc cười hì hì, "Chuyện này là đương nhiên, đúng rồi, tôi nghe nói lão tư lệnh sau khi nghe chuyện Tần Thanh Dật xong thì chịu phải kích thích nên nhập viện a".
"A?". Cố Úc Diễm đi được vài bước thì lập tức dừng lại quay đầu nhìn Thương Mặc, Thương Mặc thì vẫn bình tĩnh, "Hơn nữa bởi vì Tần Thanh Miểu tựa hồ bởi vì chuyện bị giám sát...a không, bảo vệ, nên lúc trước có nói mấy câu không vui với ông ấy..."
Nâng tay xoa xoa cái mũi, đôi mi thanh tú của Cố Úc Diễm nhăn lại, suy nghĩ trong chốc lát, gật đầu thật mạnh, "Khoa trưởng tổ trưởng, tôi đi trước, xin chào".
Nói xong, ra khỏi phòng, Thương Mặc nghe tiếng cửa phòng khép lại, lắc đầu, "May là gặp được chúng ta, nếu đổi lại là những người khác, bị cấp dưới đối đãi như thế nhất định sẽ tức chết".
"Phốc....". Triệu Mạt Thương lần nữa nở nụ cười, tiếng nói nhu hòa nhẹ nhàng nhéo cái mũi Thương Mặc, "Rõ ràng là em thích quậy phá, còn ở chỗ này ra vẻ vô tội, có phải khi dễ Tiểu Cố đơn thuần hay không".
"Em chỉ nói thật thôi". Trực tiếp kéo Triệu Mạt Thương qua để nàng ngồi lên đùi mình, Thương Mặc nhẹ nhàng cọ cọ ở sườn mặt nàng, "Khoa trưởng đại nhân thực không biết tên kia là không hiểu quy tắc gì sao?"
"Ha ha, em dám nói là không phải em dạy hư?". Tùy ý để cho nàng giống như đứa nhỏ cọ cọ lên người mình, thanh âm Triệu Mạt Thương nhu hòa đến vắt ra nước, "Để chị chuyển em ấy đến tổ khác xem, xem em ấy còn có cái dạng này hay không".
"Ai nha, đừng...". Vội vàng cười lấy lòng với Triệu Mạt Thương, sau đó hôn nhẹ lên mặt nàng, người vừa mới trưng ra bộ dạng vô lo vô ưu lập tức xoay thành vẻ mặt đáng yêu, "Em thật vất vả mới kiếm được một chút chuyện vui nha, đừng chuyển em ấy đi..."
"Em a....luôn thích ầm ĩ...."
"Hắc hắc, chúng ta mau ăn cơm rồi về nhà, em đã đáp ứng dẫn Nhạc Nhạc đi chơi rồi". Thương Mặc thấy vẻ mạt oán trách của Triệu Mạt Thương, vội vàng nói sang chuyện khác, tay cầm đũa gắp miếng thịt bò đưa đến bên miệng nữ nhân ở trong lòng, "Bảo bối há mồm, đây, a...."
"Phốc, tiểu ngốc..."
Sau khi rời khỏi nhà hàng, Cố Úc Diễm trực tiếp bắt xe taxi đến dưới nhà Tần Thanh Miểu, lên lầu lấy chìa khóa mở cửa ra.
Tần Thanh Miểu vẫn chưa về nhà, trong nhà một mảnh đen kịt, Cố Úc Diễm mở đèn, nhìn kệ để giày liền xác định người trong lòng nhất định chưa trở về, thay giày, lại nghe tiếng mèo kêu truyền đến từ ban công, nhịn không được ném một cái xem thường, vào phòng bếp lấy thức ăn rồi ra ban công cho đại miêu đã cực đói ăn.
Đôi mắt u lam mang vẻ địch ý trừng Cố Úc Diễm một lát, Đạm Đạm dựng thẳng lông mao với người kia, kêu vài tiếng, xong rồi mới cúi đầu chuyên tâm ăn.
Quệt miệng, đối với con mèo rõ ràng là mình chăm sóc nó từ nhỏ mà buồn bực, Cố Úc Diễm ngứa ngáy hận không thể cốc lên cái đầu béo ú của đại miêu, lo lắng nó sẽ tấn công, mà trên tay của mình vẫn còn hai vết thương nhỏ, vẫn là buông tha cho.
Lúc này lại truyền đến thanh âm mở cửa, thân mình đang ngồi lập tức đứng thảng lên, mà Đạm Đạm cũng dừng động tác ăn lại, cùng với Cố Úc Diễm, không hẹn mà gặp cùng nhau vọt từ ban công vào phòng khách đến trước mặt nữ nhân mệt mỏi trở về nhà.
"Miểu Miểu...."
"Meo meo...."
Nhìn thấy một lớn một nhỏ một người một mèo đứng ở phía trước, cũng không hẹn mà gặp nghe được hai thanh âm này, biểu tình Tần Thanh Miểu bị kiềm hãm, yên lặng nhìn Cố Úc Diễm một lát, cúi đầu nhìn Đạm Đạm đã muốn cọ chân mình, khóe môi rốt cục cong lên, lộ ra nụ cười nhẹ.
"....". Cố Úc Diễm đại quýnh, tuy người trong lòng lộ ra nụ cười động lòng người làm cho mình cũng ngây ngốc cười theo, nhưng sau đó vẫn trừng mắt nhìn đại miêu ở kia cọ cọ chân Tần Thanh Miểu, tiếp theo chạy qua ôm nhữ nhân vừa mới cười cười rồi lập tức khôi phục bộ dáng lạnh lùng, "Miểu Miểu, để cho em ôm một chút".
"....Em đã tự ý ôm rồi đấy thôi". Thực không hình tượng ném một cái xem thường, Tần Thanh Miểu để mặc Cố Úc Diễm ôm, không phản kháng gì.
"A.....". Đang dùng sức ôm chặt người trong lòng, nhưng rốt cục lại nới lỏng khoảng cách, nhìn bốn phía xung quanh, "Miểu Miểu, giám thị của chị....a không, bảo vệ có nhìn thấy được trong nhà không?"
Mày liễu giương lên, Tần Thanh Miểu nhìn chằm chằm Cố Úc Diễm một lúc lâu, ánh mắt dần dần lạnh xuống, thanh âm cũng lạnh lẽo theo, "Em nghe được chuyện này từ đâu?" 

Chương 74

"Em....em nghe nói". Chu chu miệng, bởi vì thái độ như vậy của Tần Thanh Miểu mà không thoải mái, nhưng lại nhìn thấy lo lắng trong con ngươi trong trẻo của Tần Thanh Miểu, không khỏi có chút đau lòng, Cố Úc Diễm hai tay kéo nàng trở về lòng mình rồi ôm chặt, cằm cọ cọ hai má nàng, "Miểu Miểu, này....chị hoàn toàn có thể nói với em nha, vì cái gì lại giả vờ mạnh mẽ như thế?"
"Em thì biết cái gì....". Thân mình hơi hơi tránh ra khỏi lòng Cố Úc Diễm, nhưng lại dùng không đến bao nhiêu khí lực, Tần Thanh Miểu vẫn duy trì bộ dáng nghiêm túc, gắt gao cau mày, "Buông ra..."
"Không buông". Rất bình tĩnh phun ra hai chữ này, cánh tay càng dùng sức vây chặt nàng vào lòng mình, Cố Úc Diễm hôn hôn lên đầu nàng, ánh mắt ôn nhu, "Tuy rằng em thực sự rất yếu đuối, nhưng không thể cứ cố ý đuổi em đi như vậy nha...."
"Em...tự mình đa tình!". Mím môi, vuốt vuốt tóc không nhìn nàng, Tần Thanh Miểu vẫn duy trì tư thái lạnh lùng, nhưng lời nói run run lại tiết lộ tâm tình không bình tĩnh của nàng.
"Em chính là thích tự mình đa tình". Bĩu môi, một tay di chuyển đến chân Tần Thanh Miểu, một tay đỡ thắt lưng nàng, Cố Úc Diễm nhìn chằm chằm nàng vài giây, dùng một chút lực cố hết sức bế nàng đi vào phòng, "Liền thích như vậy, thế nào!".
"Em...ai cho em làm thế.....bỏ tôi xuống!". Rõ ràng có thể cảm giác được cánh tay đang ôm mình run nhẹ lên, Tần Thanh Miểu khẽ cắn môi, trong mắt lộ ra vẻ xấu hổ trừng Cố Úc Diễm, nhưng thân mình lại ngoan ngoãn chui vào lòng nàng, mãi cho đến khi bị Cố Úc Diễm nhẹ nhàng đặt lên giường, mới hừ lạnh một tiếng, "Em có thể đi rồi".
Nhướng mi, trực tiếp xoay người nghiêng thân mình kéo nàng vào lòng mình, Cố Úc Diễm một chút cũng không còn bộ dáng nhu nhược của hai năm trước nữa, gắt gao ôm để nàng khỏi chạy trốn, "Chị hôm nay đã mệt mỏi rồi, ngủ đi".
"Cố Úc Diễm!". Tần Thanh Miểu hoàn toàn tức giận, "Em đi xuống cho tôi!".
"Không!".
"Em....". Cắn chặt răng, buồn bực trừng mắt cái vẻ mặt đắc ý kia, ngực Tần Thanh Miểu hơi phập phồng, đang định mắng nàng, di động lại vang lên, chỉ có thể hận hận trừng mắt liếc nàng một cái, cầm di động lên nghe.
Thấy Tần Thanh Miểu đối xử với mình không kiêng nể gì cả, Cố Úc Diễm ở trong lòng vụng trộm cười.
Nếu không phải để ý đế nàng, cái loại tính tình lạnh băng ngạo kiều của Tần Thanh Miểu, làm sao lại cho phép nàng chơi xấu mình như vậy?
Đang nghĩ, Cố Úc Diễm tính đi qua hôn nhẹ lên sườn mặt của người kia, lại thấy Tần Thanh Miểu thất thần buông điện thoại xuống, đáy mắt trong trẻo vừa mới ẩn chứa tia xấu hổ trong nháy mắt đã không còn thần thái lúc trước.
"Miểu Miểu, làm sao vậy?". Hẳn nhất định là đã xảy ra chuyện gì, Cố Úc Diễm vội vàng ôm nàng vào lòng, vẻ mặt lo lắng.
Tùy ý nàng ôm, hai tay vòng qua cổ Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu đem mặt chôn ở hõm vai nàng, nửa ngày không có động tĩnh gì, nhưng thân mình lại liều mạng run lên.
Cảm giác được quần áo ở chỗ vai đã dần ẩm ướt, Cố Úc Diễm lại càng nóng nảy, "Miểu Miểu, làm sao vậy nha, nói cho em biết".
Không trả lời nàng, cũng không có thêm động tác gì, Tần Thanh MIểu vẫn duy trì tư thế như vậy, yên lặng rơi lệ, Cố Úc Diễm quặn đau môt trận, chung quy chỉ có thể âm thầm hít hai tiếng ở trong lòng, sau đó càng ôm nàng chặt hơn, "Em không hỏi nữa...không sao, có em ở đây....".
Không biết trải qua bao lâu, trong phòng yên lắng đến nỗi có thể nghe thấy tiếng kim rơi, ngay cả hô hấp Cố Úc Diễm cũng đều rất cẩn thận, sợ quấy nhiễu nữ nhân đang yên lặng đau thương trong lòng mình, ngực đau từng đợt, không biết nên làm thế nào cho phải.
Tiếng di động lại một lần nữa vang lên, lúc này là di động Cố Úc Diễm. Nhìn di động của mình, Cố Úc Diễm cũng không lấy qua, vẫn duy trì tư thế của Tần Thanh Miểu, ý muốn để cho nữ nhân này biết là mình luôn ở bên cạnh nàng.
"Tiếp điện thoại đi". Tránh khỏi lòng mình, Tần Thanh Miểu vẫn chưa ngẩng đầu, tiếng nói còn nghe theo âm thanh nức nở, Cố Úc Diễm hơi chần chờ, cầm di động, thấy tên Mục Hề Liên, thở dài, bắt máy, "Liên tỷ tỷ, buối tối em sẽ không quay về".
Mục Hề Liên hơi hơi sửng sốt, lập tức ý thức được cái gì, biểu tình hơi hơi đổi, chung quy cũng chỉ thở dài, "Hảo, chị biết rồi".
"Dạ, cứ như vậy đi, hẹn gặp lại Liên tỷ tỷ".
"Ân, hẹn gặp lại".
Sau khi cúp điện thoại thì để sang bên cạnh, Cố Úc Diễm tiến lại bên người Tần Thanh Miểu, dừng ở nữ nhân cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì, thở ra một hơi, kéo nàng vào lòng mình một lần nữa, "Miểu Miểu, chị có thể tiếp tục".
"Em nghĩ rằng tôi là em sao?". Hấp hấp cái mũi, một mặt nhu nhược khó lộ ra, Tần Thanh Miểu vẫn quật cường không muốn cho Cố Úc Diễm nhìn thấy con mắt hồng hồng của mình, dùng ngữ khí lãnh đạm nói, "Nếu Mục Hề Liên đang tìm em, em hoàn toàn có thể trở về".
"Em không quay về". Gấp đầu gối lại ngồi chồm hỗm trên giường, cúi đầu nhìn Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm nắm chặt tay nàng, "Miểu Miểu, ở trước mắt em không cần giả vờ mạnh mẽ".
"Ai....". Quay đầu, đang muốn nói cái gì, lại nhìn đến ánh mắt cực ôn nhu và đau lòng của Cố Úc Diễm mà trong lòng run rẩy một trận, Tần Thanh Miểu ngừng nói, yên lặng nhìn nàng trong chốc lát, lông mi nhẹ nhàng rung động hai cái, hạ mắt chui vào lòng nàng, nhắm mắt không nói gì nữa.
Lẳng lặng ôm nàng, lâu lâu lại đem mấy sợi tóc của nàng vén ra sau tai, Cố Úc Diễm cúi đầu nhìn nữ nhân hơi cau mày dựa vào mình, chỉ cảm thấy đau lòng, đưa đầu sát lại hôn lên trán nàng một cái, tay cố gắng làm cho nàng gần sát mình hơn.
"Em trở về đi". Qua hồi lâu, Tần Thanh Miểu rốt cục mở mắt, đôi mắt kia đã không còn vô thần nhu nhược như lúc nãy nữa, đứng dậy tạo ra khảng cách với Cố Úc Diễm, lại gắt gao bị ôm lại, không không cắn môi, "Đêm nay tôi không có ở đây".
"Ngô?'. Chớp chớp mắt, nghe thanh âm nàng không thấy có một chút sinh khí với ngạo kiều nào, lại nghe được chút đứng đắn, Cố Úc Diễm vội vàng ngoan ngoãn buông ra, theo nàng bước xuống giường, "Miểu Miểu...."
"Ông ngoại....vừa mới.....qua đời....". Nâng tay miết miết sợi tóc, Tần Thanh Miểu đưa lưng về phía nàng, âm thanh cực thấp, "Tôi muốn đi qua đó...."
Trừng lớn mắt, Cố Úc Diễm nhìn thân ảnh cực gầy yếu của Tần Thanh Miểu, trong lòng quýnh lên chạy qua ôm nàng từ phia sau, "Miểu Miểu...."
Tổ trưởng nói, ông ngoại Miểu Miểu là hiểu rõ Miểu Miểu nhất, tuy rằng phái người bảo vệ Miểu Miểu nhưng thật giống như là giám sát, nhưng mà....đã qua đời, Miểu Miểu nhất định chịu không được....chẳng trách vừa mới....
"Tôi không sao....". Thanh âm nhẹ nhàng, Tần Thanh Miểu khoác lên tay Cố Úc Diễm đang ở trên eo mình, cúi đầu nhìn sàn một lát, nhắm mắt lại, thở ra một hơi, "Em nếu muốn ở lại cũng được, nhưng mà.....tôi mấy ngày tiếp theo chắc sẽ không trở về...."
Em ......em...". Há mồm, muốn an ủi Tần Thanh Miểu, lại không biết nên nói cái gì, giờ phút này trong lòng tràn đầy đau đớn và trìu mến, cũng không biết làm sao để biểu đạt, Cố Úc Diễm chỉ có thể rối rắm, ôm nàng chặt hơn nữa, ý muốn để cho nàng cảm thấy sự đau lòng của mình.
"Được rồi, tôi không sao". Tránh ra khỏi lòng nàng, Tần Thanh Miểu bước qua bên cạnh, không nhìn nàng, "Em nên trở về đi, nếu không thì tắm rửa thay đồ ngủ đi, tôi đi trước...."
Nói xong, có chút yếu ớt đi về phía cửa, Cố Úc Diễm sửng sốt một giây, khẽ cắn môi, đi đến phía trước giữ chặt tay nàng, "Miểu Miểu, em đi với chị".
Mạnh quay đầu, tựa hồ có chút kinh ngạc, Tần Thanh Miểu lẳng lặng nhìn nàng, hơn nửa ngày không nói chuyện.
"Nếu...nếu bọn họ không muốn nhìn thấy em, em sẽ đứng ngay bên ngoài....". Thấy nàng như thế thì cũng biết yêu cầu của mình có chút không tốt, Cố Úc Diễm gục đầu xuống, một tay vẫn nắm tay nàng, một tay có chút khẩn trương chà xát bên quần, thanh âm có chút lắp bắp, "Vậy....em....em không vào....ở ngay bên ngoài...chị...chị nếu...nếu cần, liền đi ra....em sẽ ở bên ngoài chờ chị....."
Ngưng mắt nhìn người càng nói càng cúi thấp, ánh mắt Tần Thanh Miểu lại càng thêm phức tạp, sau một lúc lâu, phát ra một tiếng thở dài, "Em không sợ.....sẽ có nguy hiểm sao?"
"Có nguy hiểm?". Ngẩng đầu đối diện với nàng, Cố Úc Diễm có chút buồn bực lặp lại ba chữ này, vẻ mặt không hiểu, "Vì sao lại có nguy hiểm?"
Dừng một chút, nghĩ nghĩ, lại tiếp tục nói, "Bất quá, có Miểu Miểu là đủ rồi".
Ánh mắt trở nên nhu hòa, môi máp máy, Tần Thanh Miểu rút bàn tay bị Cố Úc Diễm nắm ra, ngay tại lúc Cố Úc Diễm thất vọng, nhẹ nhàng cầm tay nàng, "Đi thôi".
Vẻ mặt dại ra nhìn Tần Thanh Miểu kéo mình ra khỏi phòng, mãi cho đến cửa chính, Cố Úc Diễm mới hồi phục tinh thần, cúi đầu nhìn bàn tay mình và Tần Thanh Miểu ở cùng một chỗ, lại ngẩng đầu nhìn vẻ mặt bình tĩnh kia, hốc mắt còn có chút đỏ, hiểu được cái gì, cái mũi đau xót, thiếu chút nữa nước mắt cũng chảy ra.
Hai người xuống lầu, Cố Úc Diễm mới phát hiện ba chiếc xe đã đậu bên dưới, biển số xe ngày thường nàng không để ý nay nhìn kỹ mới phát hiện ba chiếc xe này là xe quân đội, nghĩ đến thân phận của ông ngoại của Tần Thanh Miểu, cũng không cảm thấy kỳ quái.
Nhưng khi nàng và Tần Thanh Miểu cùng nhau ngồi trên xe, nhìn xe chạy về hướng quân khu đại viện, nàng mới ý thức được mình vừa rồi có bao nhiêu ngu ngốc.
Bởi vì trước kia chỗ hỏa táng cho ca ca là do bệnh viện chỉ định, nên nàng nghĩ ông ngoại Tần Thanh Miểu cũng như thế, bất quá hiện tại xem ra, hẳn là ở quân khu....Vậy nàng, làm sao đến đó được?
Nghĩ đến đây, Cố Úc Diễm lại một trận rối rắm.
Nếu nàng cứ như vậy mà đi theo Miểu Miểu, không biết sẽ mang đến bao nhiêu phiền toái cho Miểu Miểu đây? 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna