Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 77 + 78

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 77

"Em ....em em.....". Chợt nghe thấy Tần Thanh Miểu hỏi như vậy, Cố Úc Diễm lập tức trở nên kích động, nói chuyện cũng bắt đầu không trôi chảy, "Em không phải....em không phải ca ca..."
Khuôn mặt trắng nõn thoáng chốc đỏ bừng, vội vàng muốn nói cho Tần Thanh Miểu rằng mình tuyệt đối sẽ không làm chuyên có lỗi với nàng, cánh tay theo bản năng càng dùng sức để cho nàng sát vào mình hơn, "Chị chị....chị tin tưởng em..."
Bất quá chỉ là một vấn đề nho nhỏ cũng đã làm cho Cố Úc Diễm gấp gáp đến độ ra một thân mồ hôi, tựa vào vai nàng thì có thể nghe được rõ ràng tiếng tim đập binh binh trong lòng ngực nàng, một tay để lên môi nàng, Tần Thanh Miểu không tiếp tục vấn đề này nữa, mà dùng thanh âm nhu hòa khó có được tiếp tục nói, "Hai năm trước, ông ngoại cố ý để cho tôi hiểu lầm, làm cho tôi nghĩ tai nạn xe của ca ca em là do ông ấy dàn dựng".

Đầu đầy mồ hôi gấp rút tổ chức ngôn ngữ để làm cho Tần Thanh Miểu thật sự tin tưởng mình, lại nghe câu nói đó, Cố Úc DIễm lập tức trừng lớn mắt, cúi đầu nhìn Tần Thanh Miểu, khuôn mặt vừa mới đỏ bừng lập tức trở nên trắng bệch.
"Tôi lúc ấy....quả thật là đã tin...". Không ngẩng đầu nhìn nhưng cũng biết sắc mặt người nọ bây giờ có bao nhiêu là khó coi, Tần Thanh Miểu từ lòng nàng đứng lên, hai tay vòng ngực chậm rãi bước vài bước về phía trước, nhìn ánh trăng nhộn nhạo dưới cái ao nhỏ, thanh âm có chút trầm thấp, "Sau đó mới biết được, người như ông ngoại, luôn khinh thường làm mấy chuyện như thế, thì làm sao có thể làm.....nói vậy, đơn giản chỉ là muốn tôi thực sự hiểu lầm thôi..."
Dừng một chút, Tần Thanh Miểu cười tự giễu, "Có lẽ không phải là do ông ngoại cố ý, mà là tôi hiểu lầm trước, ông mới.....thuận thế làm theo".
Cũng đứng lên theo, ngơ ngác nhìn thân ảnh đơn bạc chỉ cách mình vài bước chân, Cố Úc Diễm buông thõng hai tay, nắm lại thành quyền, trong đầu nhớ lại lời hoài nghi mà Mục Hề Liên đã từng nói với mình.
Mục Hề Liên hoài nghi người của Tần gia đã động thủ gây ra cái chết của ca ca, hôm nay Tần Thanh Miểu lại nhắc đến vị lão nhân đã mất, thiếu tướng nước cộng hòa, rồi một vị tư lệnh quan khu....Nếu thật sự là những người có quyền thế như vậy, muốn làm gì với ca ca, quả thật là dễ như trở bàn tay đi?
Ngay cả khi Tần Thanh Miểu nói ông ngoại của nàng là người khinh thường làm những việc như thế, tại một khắc này Cố Úc Diễm vẫn có cảm giác tâm loạn như ma.
Thở dài, xoay người tính nói với Cố Úc Diễm cái gì, đã thấy cặp mắt kia lóe ra do dự, Tần Thanh Miểu nao nao, lập tức hiểu được, đôi mắt trầm xuống, "Nếu như em nghi ngờ, có thể đi điều tra".
"Em....em...". Nghe thấy giọng nói của người kia lập tức hạ thấp nhiệt độ, Cố Úc Diễm bối rối, ngẩng đầu nhìn nữ nhân lạnh lùng kia sau khi nói xong thì đưa lưng về phía mình, nhất định là đã giận dỗi, há mồm, nhưng cuối cùng cũng không biết nói gì nữa.
Cứ như thế, vì vấn đề này, mối quan hệ giữa hai người vừa mới dịu đi một chút, bỗng chốc lại có nhiều bức tường ngăn cách.
Một đêm trôi qua, bảy giờ sáng, Tần Thanh Miểu bị Vu Tấn Lâm và Tần Mộ ép đi nghỉ ngơi, mà Cố Úc Diễm cũng vội vàng chạy về nhà rồi đi đến viện kiểm sát.
Trước khi đi còn nhìn nữ nhân nhắm mắt dưỡng thần ở trên giường, biết rõ nàng không có ngủ, nhưng không biết nên nói gì cho phải, chỉ có thể âm thầm hít hai tiếng ở trong lòng, rồi đi qua hôn lên trán nàng một cái, một cái ở sường mặt, sau đó im lặng xoay người ra ngoài.
Cửa phòng khép lại, Tần Thanh Miểu từ từ mở mắt ra, nâng tay xoa xoa vị trí mà mà môi Cố Úc Diễm mới hôn vào, hơi hơi nhíu mi, cắn môi, hơn nửa ngày, tựa hồ là tức giận hừ một tiếng, kéo chăn qua, nghiêng thân mình rồi nhắm mắt một lần nữa.
Ngồi ở văn phòng, hai mắt vô thần nhìn máy tính, một cỗ ủ rũ mạnh mẽ kéo đến, Cố Úc Diễm vội vàng cúi thấp người ngáp một cái, sau đó nâng tay xoa xoa mắt, tiếp tục làm việc.
"Bốp" một tiếng, có một cái gì vừa đập vào đầu nàng, làm cho nàng hơi chút thanh tỉnh, vừa nhấc đầu lên thì thấy khóe miệng Thương Mặc cười cười nhìn mình, "Chậc chậc, mười mấy lỗi chính tả...."
Quơ quơ đầu, nhìn vào máy tính, trong nháy mắt đỏ mặt, Cố Úc Diễm cúi đầu không dám nhìn Thương Mặc, "Tổ trưởng, thực xin lỗi...."
Đem văn kiện để lên bàn, Thương Mặc lắc đầu, "Thu thập đồ đạc, theo tôi đến trại giam".
"Nga nga, hảo....". Không ngừng gật đầu, luống cuống tay chân sửa lại lỗi chính tả, sau đó lưu lại, Cố Úc Diễm cầm văn kiện lên, nhìn Thương Mặc đứng ở cạnh cửa, vội vàng đuổi theo, bước đi còn có chút lảo đảo.
Nói đi cũng phải nói lại, ngày hôm qua tổ trưởng còn nói không phải là hôm nay nha, như thế nào bỗng nhiên lại thay đổi?
"Em hôm qua đã làm cái gì?". Tựa hồ trêu tức nhìn hai chân Cố Úc Diễm, Thương Mặc xấu xa cười cười, "Mệt thành như vậy".
"Tôi...". Há mồm muốn giải thích, nhưng không biết nói như thế nào, Cố Úc Diễm gục đầu xuống, ngượng ngùng, không nói nữa.
Thương Mặc cũng không bắt buộc nàng, nhún nhún vai, "Từ đây đến trụ sở cũng tốn một ít thời gian, đi xe miễn cưỡng cho em dựa vào cửa sổ ngủ một lát".
Một câu như vậy, Cố Úc Diễm lập tức hiểu được vì sao Thương Mặc bỗng nhiên bảo mình đi theo, trong lòng cảm kích, nhưng ngốc miệng vẫn không sao nói nên lời, chính là dùng sức gật đầu.
"Hắc hắc, đừng để cho khoa trưởng biết nga". Thương Mặc đi ở đằng trước cười cười, xoay người trừng mắt với Cố Úc Diễm, "Nếu cô ấy biết được, tôi sẽ thảm hại".
Lại dùng sức gật đầu, trong lòng đã nghĩ đến chuyện như vậy dĩ nhiên là không thể cho khoa trưởng đại nhân nghiêm túc đứng đắn biết được, bất quá giờ khắc này lại cảm thấy quan hệ giữa Thương Mặc và Triệu Mạt Thương có chút ái muội, cái đầu mệt mỏi rã rời miên man suy nghĩ, không biết có phải Thương Mặc và Triệu Mạt Thương có phải mối quan hệ tình lữ hay không.
Nếu là như vậy....lúc ăn cơm chiều ngày hôm qua, hai người kia quả thật là rất thân mật nha...
Sau khi vào xe thì thân mình liền dựa vào cửa kính, người đã lâu không ngủ cũng không có cách nào suy nghĩ vấn đề khác nữa, không có gối đầu nên thân thể trực tiếp dính lên của xe ngủ mất.
Bên kia, ở trên giường lăn qua lộn lại hồi lâu mới ngủ, nhưng ngủ chưa lâu thì liền tỉnh lại, Tần Thanh Miểu trở về linh đường, ngồi trên ghế nhìn ông ngoại, nhớ lại hết thảy những chuyện đã qua, bất tri bất giác một trận bi thương nữ kéo đến.
"Sao lại không ngủ nhiều thêm một chút nữa?". Vu Tấn Lâm từ bên ngoài tiến vào, trong tay còn cầm hai chai nước suối, thấy Tần Thanh Miểu ngồi ở chỗ kia, đưa cho nàng một chai, "Cậu định để đến lúc ăn cơm tối mới gọi cháu dậy".
"Cậu cũng không ngủ sao?". Nhận chai nước khoáng, Tần Thanh Miểu thản nhiên nói.
"Một đêm không ngủ, cũng không tính là gì". Không ngồi lên ghế như Tần Thanh Miểu, Vu Tấn Lâm trực tiếp ngồi xuống một bậc thang ở trước giường, sau khi uống một ngụm nước thì đặt chai ở bên cạnh, hai tay chống ra sau đỡ thân mình, "Thanh Miểu, ba ba cháu và Tần Thanh Dật đều trở về công ty cả rồi, nói thật, cháu nghĩ thế nào?"
Nhăn mi lại, Tần Thanh Miểu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nam nhân kia, "Vì sao lại vội vàng hỏi cháu chuyện này?"
"A, bởi vì lão gia tử đến trước khi lâm chung đều đòi công đạo cho cháu, làm cho Tần Mộ và Tần Thanh Dật không thể khi dễ cháu a". Vu Tấn Lâm xoay người nhìn cha mình, đôi con người làm cho người khác không phân biệt được cảm xúc, "Cho dù ông ấy không dặn dò, nhưng cậu tuyệt đối không để cho cha con họ khi dễ cháu".
"Cậu, người và ông ngoại đều đã lo lắng quá nhiều". Nâng tay miết miết sợi tóc, Tần Thanh Miểu vẫn bình thản như trước, "Không có ai có thể khi dễ được cháu".
Vu Tấn Lâm nhìn cháu gái thực kiên cường cố gắng của mình, nhẹ nhàng lắc đầu, lấy chai nước bên cạnh qua uống một hớp thật lớn, "Cậu chỉ lo lắng tiểu nhân hại con thôi, nếu ở ngoài sáng, bọn ta rất tin tưởng cháu...."
Dừng một chút, lại tiếp tục nói, "Lão gia tử cũng ra đi thực rồi a, lúc trước nghĩ đến cháu sẽ thỏa hiệp, nhưng hai năm nay hình như cháu đã gạt ông ấy không ít chuyện?"
"Đó là do cậu giúp cháu". Tuy ngủ không được, nhưng mắt cũng thoải mái đôi chút, Tần Thanh Miểu nhắm mắt lại, nâng tay ấn huyệt thái dương, thanh âm đạm mạc, "Nếu không có cậu, hai năm nay cháu cũng không thể gạt ông ngoại làm ra nhiều chuyện như thế".
"Cháu a...chính là như vậy...". Lại lắc đầu, Vu Tần Lâm đứng dậy, hai tay bỏ vào túi quần, nhìn nhang sắp cháy hết, lấy một nén khác cắm vào, bái lạy, rồi tiếp tục nói, "Thanh Miểu, tiểu nha đầu kia có nên không?"
Linh đường một mảnh yên tĩnh, Tần Thanh Miểu nhắm hai mắt, không trả lời.
"Cũng do...hai năm trước lão gia tử cố ý dọa cháu, nếu không với tính cách của cháu, nhất định sẽ không lùi bước....". Tựa hồ biết cháu gái không trả lời là biểu hiện cho cái gì, Vu Tấn Lâm bất đắc dĩ cười, xoay người đi ra ngoài, "Cậu đi xem Tiểu Nhu ngủ dậy chưa".
Mở mắt ra, nhìn thân ảnh kia đi ra ngoài cửa, cuối cùng Tần Thanh Miểu cũng mở miệng, tuy trên mặt có vẻ thực mệt mỏi, nhưng đôi mắt lại lóe ra ánh sáng vi diệu.
"Cậu, lúc trước ông ngoại không đồng ý cho cậu cưới mợ, nhưng chẳng phải lúc đó cậu cũng đấu tranh năm năm sao? Bất quá chỉ hai năm thôi....cháu chờ được".
Cước bộ bị kiềm hãm, Vu Tấn Lâm cũng không xoay người nhìn nàng, qua một lúc lâu, tiếng nói lộ ra một chút lo lắng, "Cũng may, tiểu nha đầu kia, không làm cho cháu, cũng không làm cho cậu phải thất vọng". 

Chương 78

Từ sau cuộc nói chuyện không thoải mái vào buổi tối hôm đó kết thúc, mỗi khi Cố Úc Diễm và Tần Thanh Miểu cùng một chỗ, luôn có chút không biết đối mặt với nàng ra sao, trong lòng cũng mang theo một chút lo sợ bất an, đặc biệt khi nhìn thấy bộ dáng lãnh đạm của Tần Thanh Miểu, chân tay lại luống cuống.
Nhưng dù bất an thế nào, Cố Úc Diễm vẫn ban ngày đi làm, mỗi tối lại bồi bên cạnh Tần Thanh Miểu, hai ngày đêm như thế, thân mình tự nhiên sẽ có chút chịu không nói, cuối cùng vào một đêm ngồi bên cạnh Tần Thanh Miểu, ngẩn người một lát thì dựa vào lưng ghế ngủ mất.
Ngẫu nhiên quay đầu thì nhìn thấy người trừ bỏ ban ngày đi làm còn buổi tối đều canh giữ bên cạnh mình đang ngủ say, Tần Thanh Miểu lẳng lặng nhìn, lông mi rung động, đứng dậy đi lấy một tấm bạt đắp lên cho nàng.
"Hừ!". Tần Mộ nhìn động tác của nàng, nhịn không được hừ lạnh một tiếng, Tần Thanh Dật ở bên cạnh đè thấp thanh âm nói cái gì với ông ta, làm Tần Mộ cũng hung hăng trừng mắt liếc con mình một cái, làm cho anh ta cúi đầu không nhiều lời nữa.
Lúc tỉnh dậy trời còn chưa sáng, tuy thân thể cực mệt nhọc, nhưng ngồi trên ghế ngủ như vậy cũng đến nỗi toàn thân đau nhức, Cố Úc Diễm cau mày ngồi thẳng lên, nâng tay xoa bóp cổ, nhưng lập tức cảm thấy được một bàn lạnh lẽo đã trước một bước đặt tay lên cổ nàng nhẹ nhàng xoa.
Ngơ ngác ngửa đầu nhìn nữ nhân ở phía sau mình, Cố Úc Diễm hơn nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn, thẳng đến khi Tần Thanh Miểu bị nhìn đến mất tự nhiên, tay nhéo nhéo mũi nàng, thế này mới hoàn hồn lại, "Miểu Miểu...."
"Hừ....". Làm động tác chớ lên tiếng với nàng, Tần Thanh Miểu lắc đầu, tay lại tiếp tục giúp nàng xoa bả vai.
Hai má có chút nóng, Cố Úc Diễm không có ý tốt nhìn xung quanh, phát hiện Tần Mộ và Tần Thanh Dật đều dựa vào lưng ghế ngủ, mà vợ chồng Vu Tấn Lâm cũng không có ở đây.
Cảm giác được bả vai đã thoải mái hơn, nâng tay cầm tay Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm đứng lên, kéo nàng ngồi xuống, đè thấp thanh âm nói vào tai nàng, "Tại sao chị không ngủ?".
"Không sao". Lại lắc lắc đầu, Tần Thanh Miểu cũng thấp giọng nói, "Nếu mệt, ngủ thêm một chút đi".
"Ngô, em cũng không mệt". Nhìn nữ nhân có chút tiều tụy nhưng vẫn tỏ vẻ ương ngạnh, Cố Úc Diễm nhíu nhíu mày, nghĩ một lát, rồi ôm thân mình nàng lên, ngay lúc nàng kinh ngạc thì chính mình nhanh chóng ngồi lên ghế, để nàng có thể ngồi lên đùi mình, tay vòng quanh thân thể nàng, "Miểu Miểu, ngủ đi, trời sáng em gọi chị".
Sau khi hừng đông ngày thứ ba, sau khi làm xong một loạt trình tự, lão nhân được đưa xuống mồ. Một ngày bận rộn nhiều việc như vậy, mà Cố Úc Diễm lại lo lắng nữ nhân này sẽ xảy ra chuyện, nên liền xin Thương Mặc và Triệu Mạt Thương nghỉ phép, hai người kia cũng đã đồng ý.
"Không được". Bị ôm như vậy, Tần Thanh Miểu có chút mất tự nhiên tránh ra, nhưng nhìn thấy bộ dáng nghiêm túc của Cố Úc Diễm, không lộn xộn nữa, lẳng lặng dựa vào nàng đáp.
"Hừng đông chị sẽ rất bận rộn". Ôm chặt nàng một chút nữa, thân mình hơi hạ xuống để cho nàng có thể thoài mái, Cố Úc Diễm thấp giọng nói, "Nghe lời, nhắm mắt lại, trời sáng em gọi chị dậy".
Hơi hơi điều mi, đối diện với Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu mím môi, sau một lúc, không ngẩng đầu nữa, "Về sau còn dùng ngữ khí này nói chuyện với tôi, đừng hy vọng tôi để ý đến em".
Ngô?
Chớp chớp mắt, lập tức hiểu được Tần Thanh Miểu là đang ngạo kiều bởi vì mình vừa nói "Nghe lời". Cố Úc Diễm bất đắc dĩ quệt miệng, thở dài, không khuyên nàng nữa, nhưng vẫn không đổi tư thế, "Nếu mệt, thì nhắm mắt lại, ân?"
Mị hí mắt, nhìn chằm chằm nàng một lát, nàng vẫn không thay đổi loại ngữ khí dỗ dành này mà bất mãn, Tần Thanh Miểu trực tiếp không để ý đến nàng nữa, bất quá vẫn tựa đầu vào vai nàng, một hồi lâu sau, thanh âm trong trẻo vang lên làm cho người nghe không phân biệt được cảm xúc, "Kỳ thật em có thể trở về...không phải em còn nghi ngờ ông ngoại sao? Giữ ở trong này làm gì nữa".
"....". Không nói gì, vẫn duy trì tư thế ôm nàng, Cố Úc Diễm nhíu đôi mi thanh tú, nhưng cảm thấy do mấy ngày này nghỉ ngời không tốt, nên đầu óc lúc này một mảnh hỗn loạn, nghe được Tần Thanh Miểu nói vậy, cũng không để ý đến nữa.
Không nghe thấy nàng nói chuyện, Tần Thanh Miểu cũng không nói nữa, để nàng bế trong chốc lát, rồi từ lòng nàng đứng lên, mặt không chút thay đổi ngồi sang ghế bên cạnh.
Cố Úc Diễm nhìn người kia cái gì cũng đều lãnh đạm, kỳ thật đa số thời gian đều không có cảm giác an toan, nhún nhún vai, ngồi dậy muốn cầm tay Tần Thanh Miểu muốn nói gì, bỗng nhiên nghe được tiếng bước chân, vội vàng dừng động tác lại.
Vu Tấn Lâm cùng vợ tiếng vào, đầu tiên liền nhìn thấy Cố Úc Diễm đang ngồi xổm trước mặt cháu gái và nắm tay nàng, nhịn không được nâng tay sờ mũi ho khan một tiếng, lôi kéo vợ xoay người ra ngoài.
Người vợ nhìn thấy Cố Úc Diễm xấu hổ đứng lên nhìn hai vợ chồng, mới nhẹ nhàng kéo tay Vu Tấn Lâm, ánh mắt ôn nhu nhìn Vu Tấn Lâm lắc đầu, Vu Tấn Lâm mới xoay người vuốt mặt vợ mình, ngừng bước.
Qua nửa tiếng nữa, Tần Mộ và Tần Thanh Dật cũng thức dậy, linh đường không còn ai ngủ nữa, nhưng không khí lại quái dị hơn, mặt trời dĩ nhiên đã lên cao, Vu Tấn Lâm và Tần Thanh Miểu mấy ngày này khắc chế cảm xúc lại lâm vào trạng thái thất thần.
Sau khi hừng đông, mấy người tế bái ông ngoại Tần Thanh Miểu đều đến, Cố Úc Diễm nhìn thấy mấy vị quân nhân hay thượng giới đều cúi đầu trước lão nhân này, thậm chí còn có mấy người thường nhìn thấy trên TV nữa, trong lòng không khỏi kinh hãi thốt lên địa vị của lão nhân này thật sự là rất lớn.
"Nha đầu, nén bi thương". Một lão nhân nhìn thoạt qua cũng đã bảy mươi sau khi bái ông ngoại Tần Thanh Miểu thì đến trước mặt nàng, thở dài, nâng tay vỗ vỗ bả vai gầy yếu, "Một ngày nào đó già đi, ai cũng sẽ như vậy".
Sắc mặt tái nhợt, không rơi lệ, nhưng hốc mắt cũng đã đỏ lên, Tần Thanh Miểu gật đầu, lại lắc đầu, "Khương gia gia, ngài cũng phải bảo trọng thân thể".
"Nếu có thời gian thì hãy đến chỗ lão già này". Lão nhân nói xong, lại nhìn qua Cố Úc Diễm một thân áo trắng đứng bên cạnh Tần Thanh Miểu, hơi nhíu mi, chung quy không nói gì nữa, thở dài một hơi rồi chậm rãi ngồi xuống ở bên cạnh.
Không để ý ánh mắt tìm kiếm của lão nhân kia chút nào, thấy Tần Thanh Miểu quỳ thẳng thân mình, Cố Úc Diễm đau lòng, muốn ngồi xuống cạnh nàng, nhưng giờ phút này lại nghe được một giọng nam chói tai, "Tại sao cô ta lại ở đây?"
Tần Thanh Miểu đang quỳ nhăn mi lại, tâm Cố Úc Diễm cũng thắt lại một cái, theo tiếng nói nhìn lại, quả nhiên là Vệ Minh Khiêm đang đi theo sau một vị lão nhân và một nam tử trung niên, nhìn thấy mình mà thất thố kêu ra một tiếng.
"Minh Khiêm, đừng ồn ào". Lão nhân rất có uy nghi lạnh giọng nói, quét mắt qua Cố Úc Diễm và Tần Thanh Miểu, lấy nén hương được đưa cho, thế này mới đến trước mặt Tần Thanh Miểu, dùng thanh âm coi như hòa ái, "Thanh Miểu, nén bi thương a".
"Thanh Miểu hiểu được". Hạ mắt, Tần Thanh Miểu gật đầu nói, nhìn Vệ Minh Khiêm một cái.
"Về sau nếu gặp chuyện gì, cứ việc đến tìm Vệ gia ta". Như có như không nhìn động tác Tần Thanh Miểu, lão nhân tiếp tục nói, "Chúng ta coi như đã là người một nhà, đừng khách khí".
Người một nhà...
Biết lúc này không phải là lúc để ghen, cũng biết Tần Thanh Miểu căn bản không hề để ý tới Vệ Minh Khiêm, nhưng Cố Úc Diễm vẫn ẩn ẩn cảm thấy ngực nghẹn lại, hận không thể tiến lên đem nữ nhân kia bảo hộ ở sau lưng mình rồi quang minh chính đại nói cho tất cả mọi người biết đây là người con gái của nàng.
"Cảm ơn". Nói chuyện với lão nhân này hiển nhiên đạm mạc hơn vài phần, Tần Thanh Miểu vẫn tái nhợt nghiêm mặt, thanh âm thản nhiên, nam tử trung niên kia sau khi nghe lão nhân nói xong còn muốn tiếp lời, ở thời điểm Tần Thanh Miểu chưa kịp mở miệng thì nghe được, "Đa tạ Vệ thúc, bất quá, nếu Thanh Miểu gặp chuyện gì, cho dù Tần gia chống đỡ không được, Vu gia chúng ta vẫn có thế giải quyết".
Sắc mặt hơi đổi, nhìn ở bên kia người mặc quân trang trên người, hoặc lão nhân, hoặc trung niên năm tử, họ Vệ trầm ngâm một lát, "Cháu không cần phải khách khí".
Dừng một chút, nói với Vệ Minh Khiêm đang lườm Cố Úc Diễm, "Tiểu Khiêm, cháu lại đây".
Nhìn Vệ Minh Khiêm một lát cũng lười cùng hắn phân cáo thấp, Cố Úc Diễm nghiêng đầu nhìn Tần Thanh Miểu, bởi vì hơi thở đau lòng trên người nàng mà muốn ôm nàng đi nghỉ ngơi, biết là không thể, nhưng vẫn âm thầm ở trong lòng thở dài một tiếng.
"Ông nội". Vệ Minh Khiêm bước đến bên cạnh lão nhân, cung kính kêu một tiếng, trong mắt không còn một chút hung quang mới vừa rồi liếc Cố Úc Diễm, nói với Tần Thanh Miểu, "Thanh Miểu, em phải bảo trọng thân thể a".
"Cảm ơn". Nhíu mi, Tần Thanh Miểu vẫn lãnh đạm đáp.
"Tiểu Khiêm, cháu cũng quỳ xuống". Ngay tại lúc Vệ Minh Khiêm bởi vì thái độ của nàng mà có chút bất mãn, ông nội của hắn đã uy nghiêm nói, "Ông ấy cũng coi như là ông ngoại của cháu, cháu cũng phải quỳ theo đi". 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna