Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 79 + 80

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 79

Cố Úc Diễm nguyên bản vẫn còn đang lo lắng cho Tần Thanh Miểu, trong nháy mắt nghe thấy lời này của lão nhân, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn vì tức giận mà lập tức đỏ bừng, hai tay nắm chặt thành quyền, nhìn Vệ Minh Khiêm thì bước hai bước đến bên cạnh Tần Thanh Miểu, thân mình bởi vì khắc chế phẫn nộ mà run nhẹ lên.
Cảm giác được đứa bé ở bên cạnh đang tức giận, Tần Thanh Miểu đang quỳ ngẩng đầu nhìn nàng một cái, ánh mắt nhu xuống, rồi quay đầu nhìn lão nhân muốn nói cái gì nữa với mình, ánh mắt khôi phục sự lạnh lùng, "Vệ lão, Vệ phó tổng chỉ là đồng nghiệp với cháu, không cần phải làm đại lễ như vậy".
"Ôi chao, Tần nha đầu a, ông nội không thích nghe mấy lời này a". Đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm Cố Úc Diễm hai giây, sắc mặt Vệ lão không thay đổi, "Cháu và Tiểu Khiêm tại sao chỉ là đồng nghiệp, về sau sẽ trở thành...."
"Đồng nghiệp thì chính là đồng nghiệp, không có gì về sau cả". lúc này Vu Tấn Lâm trực tiếp đánh gãy lời nói của lão nhân, trong lòng cũng đồng thời mắng thầm ông già này thật sự là không biết xấu hổ, cũng không tính cho ông ta mặt mũi, dù sao quan hệ lúc còn sống của cha và ông già này cũng chỉ tính là bình thường.

Không nghĩ đến Vu Tấn Lâm sẽ nói như vậy, ngập ngừng, sắc mặt nháy mắt cũng trở nên vô cùng khó coi, Cố Úc Diễm ở bên cạnh nhìn về phía Vu Tấn Lâm mang theo vạn phần cảm kích.
Vừa lúc nãy đi tới bên cạnh Tân Thanh Miểu, đã lo lắng có thể để lộ sơ hở cho người khác nhìn thấy, nàng cũng không sợ hãi những người này muốn biết cái gì, nhưng lại sợ sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp, có khi là chí hướng tương lai của Tần Thanh Miểu, cho nên không dám xúc động làm xằng bậy.
Lúc này Vu Tấn Lâm cường ngạnh đối mặt với Vệ lão nhân, vô luận là xuất phát từ mục đích gì, cũng đều khiến cho nàng vô cùng cảm kích.
"Tấn Lâm, anh nói như vậy là không đúng". Nam tử trung niên đi cùng Vệ lão và Vệ Minh Khiêm lên tiếng, nói xong còn nhìn về phía Tần Mộ ở xa xa, "Vệ gia chúng tôi và Tần gia đã giao ước kết thân...Tần lão gia năm đó cũng đã nói Thanh Miểu sẽ được gả cho Minh Khiêm, chuyện này đã có anh rể của anh đồng ý, Thanh Miểu cũng đã biết rồi".
Dừng một chút, nam tử lại đi về hướng Tần Mộ hai bước, "Đúng không, lão Tần?"
Tần Mộ mấy ngày nay có chút xấu hổ, cảm giác được ánh mắt từ mọi người xung quanh, lại thấy Tần Thanh Miểu lạnh mặt nhìn mình, nhíu mi, không nói gì.
"Hừ, Tần gia cùng kết thân với Vệ gia, vậy anh có thể tự đi tìm Tần Thanh Dật". Vu Tấn Lâm lạnh lùng cười, môi bạc nghoéo một cái, quét mắt qua Vệ Minh Khiêm, lại nhìn Tần Thanh Dật đứng bên kia, "Tìm Thanh Miểu nhà chúng tôi làm gì, tỷ tỷ của tôi lúc còn sống cũng không có đồng ý gả Thanh Miểu cho gã tiểu tử họ Vệ, mà lão gia nhà tôi cũng không đồng ý hôn sự này".
"Anh....". Tựa hồ không nghĩ tới Vu Tấn Lâm tại hoàn cảnh này một chút mặt mũi cũng không chừa cho mình, thậm chí không thèm nhìn đến anh rể Tần Mộ của mình, sắc mặt trung niên nam tử lại càng khó coi hơn, Vệ Minh Khiêm lập tức mất phong độ, chỉ vào Vu Tấn Lâm muốn nói gì nhưng Tần Thanh Miểu trầm mặc nãy giờ lúc này lại mở miệng, "Hôm nay là ngày đưa ông ngoại về nơi an nghỉ, những người không liên can thỉnh rời đi".
Sắc mặt đại biến, mấy nam nhân nhìn nhau, cuối cùng Vu Tấn Lâm hai tay khoanh ngực, ánh mắt lạnh lùng, "Có vài vị nếu muốn tiếp tục dây dưa không rõ, nên rời khỏi đây, chỉ sợ lão gia tử không muốn nghe mấy lời này".
"Tấn Lâm!". Tần Mộ rốt cục chịu không được nữa mà kêu tên em vợ của mình, nhưng Vu Tấn Lâm căn bản không thèm liếc hắn một cái, trực tiếp xoay người đi đến chỗ khác, cùng với vợ đang bận rộn nói chuyện với nhau, không để ý đến nhưng người này nữa.
Ở chỗ Tấn Lâm và Tần Thanh Mũi hít một mũi bụi ( ý là bị lơ ấy), sắc mặt cả nhà họ Vệ khó coi cực kỳ, nhưng đối với linh đường có nhiều người giới quân sĩ, cũng không dám nói thêm gì nữa, cuối cũng cũng chỉ có thể tìm một cái cớ rồi rời đi.
Tìm một chỗ trống mọi người không chú ý rồi ngồi xuống, Cố Úc Diễm đau lòng cầm tay Tần Thanh Miểu, cau mày, vẻ mặt rối rắm, cùng với sắc mặt tái nhợt của mấy ngày thức đêm và đôi mắt đen láy, làm cho Tần Thanh Miểu quay đầu nhìn lại nhu xuống, thấy mọi người không để ý, tay vuốt lên hàng mi nhăn lại một chỗ của nàng, "Xấu muốn chết, buông ra".
"Miểu Miểu...". Thì thào kêu tên nàng, nhìn cặp mắt thân thiết của nàng, hạ mí mắt xuống, "Em....em thật vô dụng...."
Biểu tình bị kiềm hãm, lập tức hiểu được nàng đang suy nghĩ cái gì, Tần Thanh Miểu nhìn chằm chằm nàng hai giây, thanh âm vẫn đạm mạc, "Đồ ngốc, lại chỗ kia đi".
"Ngô?"
"Không thấy mợ đang bận rộn nhiều việc sao, nhanh đi giúp".
"Nga..."
Ngoan ngoãn đứng dậy chạy lại chỗ vợ Vu Tấn Lâm, thấy vẻ mặt thành thật nhu thuận của Cố Úc Diễm, làm cho nữ nhân không thể nói chuyện kia chú ý đến nàng, nâng tay giơ ngón tay cái lên với nàng.
"Cảm ơn....ngô...". Có chút không biết nên gọi nữ nhân trước mặt là gì cho tốt, Cố Úc Diễm cảm tạ, sau đó lại lộ ra biểu tình rối rắm, nữ nhân kia nâng tay làm vài động tác với nàng, chỉa chỉa Tần Thanh Miểu, sau đó chỉa chỉa mình và Cố Úc Diễm, làm nàng chưa học qua ngôn ngữ tay nên có chút không hiểu.
"Tiểu Nhu nhà ta thực là thiện lương". Thấy vẻ mặt Cố Úc Diễm như vậy, Vu Tấn Lâm giơ lên đôi mày sắc nói, "Cô ấy đồng ý cũng không biểu thị cho ta đồng ý".
Đối với người cậu này của Tần Thanh Miểu, vài ngày nay Cố Úc Diễm rất có hảo cảm.
Giống như trong ấn tượng của nàng từ trước đến nay, quân nhân, chính trực, nghĩa khí, uy vũ, Vu Tấn Lâm quả thật làm cho người ta có cảm giác như vậy. Hơn nữa hai ngày nay, nàng nhìn nhất cử nhất động của Vu Tấn Lâm đều cho thấy rằng ông ấy rất yêu thương Tần Thanh Miểu, trong lòng lại tôn trọng ông ấy thêm vài phần. Mà nàng cũng biết được, Tần Thanh Miểu khi đối măt với cha Tần Mộ thì lãnh nghiêm, nhưng khi đối mặt với người cậu này, lại lộ ra vẻ mặt của người thân, trên người hiển nhiên cũng không còn nhiều băng giá, bởi vậy có thể thấy được Tần Thanh Miểu đối với người cậu này bất đồng với những người khác đi.
Lúc này nghe Vu Tấn Lâm nói như vậy, đã sớm biết ông ấy biết mối quan hệ của Tần Thanh Miểu và nàng, lập tức có chút bất an.
"Khi nào có thời gian thì tới tìm ta, ta có lời muốn nói với cô". Đối với vẻ mặt khẩn trương của Cố Úc Diễm tựa hồ rất vừa lòng, Vu Tấn Lâm cũng không nói gì nữa, nói xong câu này thì bỏ đi, chỉ chừa lại cho nàng một trận kinh hoàng bất an.
Cánh tay bị kéo kéo nhẹ nhàng, quay đầu nhìn nữ nhân một thân đồ tang, Cố Úc Diễm miễn cưỡng kéo kéo khóe miệng, thấy nàng làm vài thế tay với mình, rất nhanh đã hiểu được.
Thế này...ý của nàng là nói mình cứ yên tâm sao?
Gật gật đầu, nhìn nữ nhân này lại bận rộn, Cố Úc Diễm vội vàng đuổi theo, hiểu được lúc này không phải là lúc rối rắm vấn đề này, lại càng không phải hoàn cảnh để suy nghĩ vấn đề này, thở dài một tiếng, không suy nghĩ nhiều nữa.
Đợi cho tất cả công việc đều hoàn thành, đã đến buổi chiều.
Người đến tế bái cũng lục tục đi hết, Cố Úc Diễm đi theo Tần Thanh Miểu và vợ chồng Vu Tấn Lâm, Tần Mộ và Tần Thanh Dật cùng mấy vị lão nhân nữ đứng ở phía trước, không biết từ khi nào mà từ bầu trời xả xuống một mưa nhỏ, không hẹn mà gặp, Cố Úc Diễm cởi áo khoác phủ lên người Tần Thanh Miểu, còn Vu Tán Lâm lấy áo xanh phủ lên đầu vợ mình.
"Cậu, cháu sẽ không trở về đại viện". Liếc mắt nhìn thân mình đơn bạc của Cố Úc Diễm chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh, đôi mi thanh tú của Tần Than Miểu nhăn chặt lại, đạm đạm nói với Tần Mộ và Tần Thanh Dật, "Con trở về".
"Hảo hảo nghỉ ngơi đi". Vu Tấn Lâm không có phản ứng gì, sau đó giơ giơ cằm với Cố Úc Diễm, "Tiểu nha đầu, cô cũng hảo hảo nghỉ ngơi đi".
"Cám ơn...". Vẫn không biết nên xưng hô với nam tử ngoài ba mươi này như thế nào, Cố Úc Diễm chỉ có thể gật gật đầu, sau đó nắm tay Tần Thanh Miểu, "Ngài cũng hảo hảo nghỉ ngơi".
Nhìn tay Tần Thanh Miểu và Cố Úc Diễm ở một chỗ, Tần Mộ rốt cục cũng không nhịn được nữ, "Thanh Miểu, con đứng lại đó cho ta".
Nhíu mày, xoay người nhìn cha mình, Tần Thanh Miểu khẽ mở môi, "Ba, còn có chuyện gì sao?"
"Con....bỏ ra". Chỉa chỉa nàng, rồi lại chỉa bàn tay hai người nắm tay nhau, vẻ mặt Tần Mộ đầy tức giận, "Còn có nha đầu kia, cô ở đâu thì trở về nơi ấy đi!".
"A....". Nhẹ nhàng cười, nhưng trong mắt không có nửa ý cười, Tần Thanh Miểu vẫn nắm tay Cố Úc Diễm, cùng nàng sóng vai, "Cô ấy vốn đã ở chỗ của mình, không cần ngài nhiều lời".
"Miểu Miểu....". Tay còn bị nắm, một tay kia không yên miết hông quần, Cố Úc Diễm lại bắt đầu trở nên bất an.
Không nghĩ đến con gái mình sẽ nói như vậy, ánh mắt Tần Mộ phức tạp nhìn nàng, nhưng chưa kịp nói gì tiếp, Tần Thanh Miểu đã kéo tay Cố Úc Diễm xoay người đi, "Chúng ta về nhà".
Ta...chúng ta về nhà?
Mãi cho đến khi hai người ở chỗ đỗ xe, Cố Úc Diễm vẫn chưa có phản ứng gì.
Lỗ tai bỗng dưng bị nắm, người đang ngẩn ngơ rốt cục hồi phục tinh thần lại, nhìn nữ nhân gần trong gang tấc, nuốt nước miếng, "Miểu Miểu..."
Nâng tay, đầu ngón tay vuốt ve khuôn mặt nàng, đi xuống một chút, mãi cho đến cánh hoa mềm mại thì dừng lại, chọt chọt, đợi đến khi Cố Úc Diễm ngừng thở, Tần Thanh Miểu mới buông ra, mày liễu giương lên, "Em lái xe".
"Nga...nga....". Mặt đỏ tai hồng vội vàng tiến vào ghế điều khiển, đợi cho Tần Thanh Miểu đeo đai an toàn vào, mới chần chờ quay đầu nhìn nàng, "Miểu Miểu....chúng ta....về nhà?"
Có chút mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương, đang định nhắm mắt dưỡng thần thì nghe vậy nên quay đầu lại, hơi hơi mị hí mắt nhìn nàng vài giây, quay đầu, "Nếu em phải quay về chỗ Mục Hề Liên thì tôi cũng không có ý kiến".
"A....không không....không phải....chúng ta về nhà...về nhà!". Vội vàng khởi động xe, thật giống như sợ rằng một giây sau sẽ bị đuổi xuống, Cố Úc Diễm lắp bắp nói xong thì lái xe ra khỏi bãi đỗ.
Ở ghế phụ, Tần Thanh Miểu nhìn nàng một cái, khóe môi cong lên, lúc này mới nhắm mắt lại, tay nắm chặt kiện áo khoác mỏng manh trên người, dựa vào cửa sổ, rất nhanh liền ngủ say. 

Chương 80

Xe dừng lại ở gara, mở đèn bên trong xe, nghiêng đầu nhìn dung nhan ngủ say ôn nhu của Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm cứ ngơ ngác mà nhìn, qua một hồi lâu mới giúp nàng đắp lại cái áo trên người, thuận tiện đem mấy sợi tóc dính trên sườn mặt vén ra.
"Đến?". Nữ nhân dựa vào cửa kính xe kỳ thật cũng không ngủ say, cảm giác được có người lại gần mình, mà cái tay ấm áp kia lại vuốt ve vành tai mình, Tần Thanh Miểu mở mắt ra, thấy vẻ mặt hối hận của Cố Úc Diễm, hơi hơi điều mi, "Lại làm sao vậy?"
"Ách, đánh thức chị mất rồi....". Nguyên bản là muốn nàng ở trong xe ngủ một lát, không nghĩ tới động tác mình lại đánh thức nàng, giờ phút này Cố Úc Diễm hối hận vạn phần, đôi mi thanh tú cũng quấn quít lại một chỗ, "Chúng ta mau chạy nhanh lên đi, chị mệt mỏi cả ngày rồi".
Nương theo ngọn đèn bên trong xe, lẳng lặng ngưng mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn rõ ràng cũng rất mệt mỏi, Tần Thanh Miểu thở dài, vươn hai tay, "Lại đây".
"Ngô?". Chớp chớp mắt, hiểu được ý nàng, trong nháy mắt mặt có chút nóng lên, Cố Úc Diễm ngoan ngoãn nhích qua, ôm lấy Tần Thanh Miểu, cằm đặt ở sườn mặt nàng nhẹ nhàng cọ cọ, "Miểu Miểu..."
"Em không phải là nghi ngờ ông ngoại tôi là chủ mưu hại chết ca ca em sao?". Tuy hai tay ôm thân mình gầy yếu của Cố Úc Diễm, nhưng lời nói của Tần Thanh Miểu vẫn như trước một chút tình thú cũng đều không có, Tần Thanh Miểu tử từ nhắm hai mắt lại, "Tôi nói không chừng người sát hại ca ca em là ông...ngô...".
Trực tiếp hôn lên cái miệng nói ra mấy lời rõ ràng muốn chọc người ta tức chết, thân mình cũng áp lên nàng, hai thân thể dính sát vào nhau, ma sát nhau, thẳng đến khi Tần Thanh Miểu không thể hô hấp được nên đẩy nàng ra, trừng mắt một cái nhưng không có chút lực uy hiếp nào đi qua, "Ai....cho em như vậy!".
Bĩu môi, tuy rằng đã quen nàng hay khẩu thị tâm phi, giờ phút này Cố Úc Diễm cũng thực bất đắc dĩ, nhưng nhìn mặt nàng hơi hơi cười còn phiếm hồng, trong lòng nhịn không được liền cảm thán quá đáng yêu, lại nghiêng qua trơ mặt hôn hôn khóe môi nàng hia cái, "Miểu Miểu, đừng nóng giận".
"Ai nói với em là tôi giận". Tần Thanh Miểu lạnh lùng trừng Cố Úc Diễm, nhưng hành động này lại làm nàng quyến rũ cực, lại càng muốn đi qua hôn nàng, nhưng nữ nhân kia vội vàng nhíu ki lại, nâng tay cản trở, "Ai cho em hở chút là làm như vậy".
"Ngô, em thích như vậy". Ánh mắt không dám nhìn Tần Thanh Miểu, bộ dáng bướng bỉnh này làm cho nàng có chút nhớ nhung bật cười, nhưng lời nói lại cố tính làm người khác phải ngượng ngùng, "Nếu như không cho phóng hỏa, thì đốt đèn có được không?"
"Em....". Không nghĩ tới nàng sẽ lấy lời nói của mình hai năm trước để trêu chọc mình, Tần Thanh Miểu khẽ cắn môi, sau một lúc lâu, quay đầu đi chỗ khác, "Tôi muốn quay về nghỉ ngơi, em cũng trở về đi".
"Được rồi, chúng ta về nhà". Trực tiếp không để ý đến ý tứ trong lời nói của Tần Thanh Miểu, hôn lên sườn mặt nàng cái nữa, Cố Úc Diễm ngay ngô cười giúp nàng cởi đai an toàn, còn giúp mở cửa xe, xong rồi mới rút chìa khóa rồi xuống xe, mở đèn trong gara, rồi chạy lại xe chờ nàng.
"Em...em có thể trở về". Tần Thanh Miểu không hề nghĩ tới đưa nhỏ đại đa số thời điểm luôn có vẻ lo lắng khiếp sợ mình tức giận lại trở nên phúc hắc thế này, làm cho người ta vừa bực vừa buồn cười, cảm thấy đôi khi muốn mắng nàng một chút, nhưng nhìn thấy bộ dáng vô tội khó hiểu kia, tất cả buồn bực cũng tự nhiên biến mất.
"Là oa, em phải đi về oa". Còn thật sự gật đầu, Cố Úc Diễm nhìn dung nhan làm cho mình động tâm cười, cố ý tăng thêm ngữ khí, "Chúng ta về nhà".
Khẽ cắn môi dưới, mày nhăn lại, Tần Thanh Miêu đối diện với nàng một lát, quay đầu ra khỏi ga ra, không muốn để ý cái tên vô lại hơn rất nhiều lần so với trước kia.
Nhưng lòng của nàng cũng không thể không thừa nhận, nàng quả thật thích Cố Úc Diễm không kiêng nể như vậy.
Ý nghĩ như vậy, làm cho Tần Thanh Miểu buồn bực một trận, oán hận trừng mắt nhìn người kia đang chạy theo mình, đi nhanh hơn, mãi cho đến cửa nhà, mới dừng lại, ôm ngực nhìn nàng, "Mở cửa".
"Khụ, hảo".
Nghe lời lấy chìa khóa mở cửa ra, hai cánh cửa vừa mở, hai người tiến lại chỗ kệ đổi giày, lại nghe âm thanh "bịch bịch bịch bịch" truyền đến nhanh chóng. Cố Úc Diễm vừa mới quay đầu, đã nhìn thấy đại miêu chạy thẳng đến chỗ Tần Thanh Miểu, thân mình cồng kềnh như muốn bổ nhào vào lòng Tần Thanh Miểu, nhưng thân mình thật sự quá nặng nên rơi xuống sàn làm vang lên một tiếng không nhỏ.
"Phốc....". Nữ nhân nãy giờ vẫn phụng phịu cười ra tiếng, ánh mắt nhu hơn rất nhiều, ngồi xuống sờ sờ đầu mèo con đang "meo meo meo meo" với mình, tiếng nói cũng mềm mại, "Đạm Đạm".
"Meo meo—meo meo". Hơi hơi nhắm mắt thừa dịp dụi đầu vào lòng bàn tay Tần Thanh Miểu, nhưng nhìn thấy Cố Úc Diễm thì mở mắt ra, con ngươi màu lam tựa hồ còn phát ra vẻ khinh thường, làm cho Cố Úc Diễm tức đến nghiến răng nghiến lợi.
"Có phải đói bụng không?". Dư quang nơi đáy mắt phiêu đến vẻ mặt buồn bực của Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu lại vuốt đầu mèo thêm hai cái, sau đó trực tiếp ôm lấy con mèo rõ ràng không hề nhẹ, đi đến phòng khách ngồi xuống, thả nó lên sô pha, "Chị đi lấy đồ ăn cho em".
"Meo meo----". Thật giống như nghe hiểu lời Tần Thanh Miểu nói, Đạm Đạm quả nhiên là nằm lên sô pha không nhúc nhích, nhưng cái đầu vẫn đi theo hướng của Tần Thanh Miểu, Tần Thanh Miểu nhẹ nhàng cười một tiếng, tay sờ đầu nó, rồi quay người đi về hướng phòng bếp, nhưng lại bị một người cả thân toát ra hơi thở ai oán chặn đường lại.
Nhướng mi, thanh âm lập tức khôi phục lạnh lùng, Tần Thanh Miểu không thèm nhìn đến vẻ mặt ghen tuông của Cố Úc Diễm, "Chặn đường làm cái gì? Tránh ra".
"Miểu Miểu, chị nên nghỉ ngơi". Không nói thẳng là do mình ghen tị, nghĩ đến cũng đủ cảm thấy thực sợ không có tiền đồ, Cố Úc Diễm đau khổ, "Chị đã vài ngày chưa hảo hảo ngủ a".
"Ân hừ". Miệng hừ lạnh, nghiêng thân mình đi qua, thanh âm Tần Thanh Miểu thản nhiên không nghe ra cảm xúc gì, "Tôi có dự tính của tôi".
"Miểu Miểu...". Nhắm mắt theo đuối Tần Thanh Miểu vào bếp, nhìn nàng lấy đồ ăn rồi đi vào phòng khách, lại nhìn Đạm Đạm từ sô pha chạy đến lấy lòng "meo meo"vài tiếng với nàng rồi vùi đầu vào ăn cơm, mà nữ nhân nàng cực yêu kia cư nhiên còn ngồi đó vuốt đầu đại miêu công kềnh, Cố Úc Diễm chỉ cảm thấy....cho dù không tiền đồ, nhưng lại cố gắng nghĩ nghĩ cách làm thế nào để tranh thủ tình cảm mà đại miêu kia cướp mất.
Ngồi ở bên cạnh ngửi được mùi vị chua đậm đặc, khóe miệng Tần Thanh Miểu nghoéo lên, vuốt vài cái nữa, rồi mới đứng dậy trở về phòng tắm rửa nghỉ ngơi, nhưng người nọ cư nhiên lại cảm đường, còn chưa kịp nói chuyện, thân mình liền bị kéo đến một cơ thể cũng thực gầy yếu, nhưng lại luôn cho mình cảm giác an toàn, sau đó lại bị một nụ hôn sau chứa đầy lửa nóng dục vọng đánh úp lên.
"Ngô....em...". Bị đè lên tường, hai tai để ở giữa đề tránh bị người nọ áp, ở thời điểm nàng buông thì thở hổn hển, nhưng chưa kịp nói chuyện thì một lần nữa bị hôn lên, cứ như thế vài lần, Tần Thanh Miểu hoàn toàn đã bị rút hết khí lực, mềm oặt ở trong lòng Cố Úc Diễm, hai tay ôm lấy cổ nàng, một câu cũng nói không ra hơi.
"Chị mệt rồi, trở về phòng nghỉ ngơi đi". Giọng nói rõ ràng còn mang theo vài tia đắc ý, Cố Úc Diễm nhìn người bị mình hôn đến nỗi không còn cách nào ngạo kiều quan tâm còn mèo kia nữa, ý cười trong mắt càng đậm, nửa ôm nửa bế nàng trở về phòng, nghĩ đến con mèo kia sau khi ăn xong không chừng sẽ chạy lại đây, nhân tiện đóng luôn cửa phòng lại, sau đó mới dán thân mình lên dắt Tàn Thanh Miểu bước về giường, rồi cả hai cùng nhau ngã lên giường.
"Ai cho em làm như vậy!". sau khi hồi lại thể lực thì bất mãn trừng mắt nàng, câu này từ sau khi hai người gặp lại không biết đã phun ra bao nhiêu lần, "Em...em đi xuống cho tôi!".
"Em không". Vẫn dùng thái độ chọc người tức chết để đối phó với Tần Thanh Miểu ngạo kiều, Cố Úc Diễm ở trên mặt nàng hôn một cái, sau đó kéo chăn qua đắp lên hai người, ôm nàng thật chặt vào lòng, nhắm mắt lại, "Ngoan ngoan ngủ đi, ngủ ngon".
"Đi xuống"
"Không xuống"
"....Buông ra"
"Không buông".
"Em đi xuống"
"Em không xuống"
.....
Một vòng đối thoại như vậy tuyệt đối không có khả năng sẽ phát sinh trên người Tần Thanh Miểu, buồn bực không nói gì nữa, mà Cố Úc Diễm lén lút mở mắt ra, nhìn khuôn mặt giận tái đi kia, một trận buồn cười, nhưng không dám cười ra tiếng, hai cánh tay kéo sát nàng hơn, nhẹ giọng, "Ngủ đi, Miểu Miểu, chị không thấy phiền sao?"
Môi nhấp nháy trong chốc lát, nhìn người kia ở ra nhưng không còn cái loại hơi thở vô lại nữa mà mang theo yêu thương rất sâu, không ngẩng đầu, thanh âm hơi xấu hổ, "Em buông ra".
"Miểu Miểu....". Cố Úc Diễm bất đắc dĩ.
"Tôi muốn đi tắm".
Ngô? Chớp chớp mắt, nhìn nàng không dám nhìn mình, Cố Úc Diễm hiểu được, buông ra, thấy nàng xuống giường, trong đầu chợt lóe lên ánh sáng, cũng đi theo, "Miểu Miểu, em với chị cùng tắm đi, em cũng khó chịu...."
Mới đi được một bước lập tức dừng cước bộ, quay đầu, mị hí mắt, nhìn chằm chằm người đang ngửa đầu, lạnh lùng thốt, "Không nên được một tấc lại muốn tiến thêm một bước".
Nói xong, đi đến tủ lấy quần áo, rồi đi đến phòng tắm, quay đầu liếc mắt cảnh cáo Cố Úc Diễm một cái, mở cửa đi vào.
Một lần nữa nằm lại lên giường, nghe tiếng nước truyền đến từ phòng tắm, kéo chăn qua ôm lấy, trên mặt chăn ngửi được mùi thơm ngát của người trong lòng, Cố Úc Diễm ngây ngốc cười.
Đang tươi cười, rồi lại nghe thấy tiếng gãi "sàn sạt" ở ngoài cửa phòng, khuôn mặt trắng nõn lập tức phiền muộn hơn vài phần. 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna