Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 81 + 82

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 81

Tắm rửa xong, Tần Thanh Miểu ra khỏi phòng tắm, trên người tùy ý mặc áo tắm, hai chân trắng noãn như ẩn như hiện sau lớp áo tắm, cực kỳ mê người.
Lau mái tóc dài ướt sũng, tầm mắt đảo đến cái người nằm ôm chăn ngủ say sưa ở trên giường, biểu tình nao nao, lập tức trở nên cực kỳ ôn nhu.
Ngồi xuống bên giường, nhẹ tay phủ lên hai má Cố Úc Diễm, nhìn nàng ngẫu nhiên chép chép miệng, hai tay gắt gao ôm chăn, Tần Thanh Miểu phủ xuống, một cái hôn dừng ở môi nàng.
Chắc là rất mệt....mới có thể không chờ được nàng tắm xong mà ngủ đến như vậy, nếu không, tên này luôn luôn tìm cách dính nàng thì sao có thể can tâm ôm chăn ngủ được.
Mấy ngày nay nàng ở linh đường, tuy không thể hảo hảo nghỉ ngơi, nhưng cũng bị cậu ép phải nhắm mắt dưỡng thân, mà Cố Úc Diễm thì ban ngày phải đi làm, sau khi tàn tầm thì trở về tắm rửa thay quần áo rồi vội vàng chạy đến bồi nàng.
Nghĩ đến mỗi lần mình bắt nàng phải nghỉ ngơi, cái người đại đa số thời điểm đều cực kỳ ngoan ngoãn này sẽ bướng bỉnh lắc đầu, Tần Thanh Miểu lại ôn nhu hôn hôn khóe môi nàng, đứng dậy cầm máy sấy tóc đi ra ngoài, để không phải đánh thức nàng.
"Meo meo.....". Vừa ra bên ngoài đã nghe Đạm Đạm đang ghé vào cửa kêu ra tiếng, Tần Thanh Miểu theo bản năng nâng tay làm động tác chớ lên tiếng, vài giây sau lại phát hiện động tác của mình quá mức ngây thơ, không khỏi tự giễu lắc đầu, quay lại khép cửa phòng lại.

Sau khi sấy khô tóc ở trong phòng khách, cảm giác được Đạm Đạm đang cọ cọ mình, Tần Thanh Miểu ngồi xuống sờ sờ đầu nó, "Đạm Đạm...."
"Meo Meo...". Đại miêu công kềnh hiển nhiên cực thích được Tần Thanh Miểu vuốt ve, kêu một tiếng rồi nằm úp sấp xuống hưởng thụ, thân mình quả cầu giãn ra, mà đôi mắt màu lam cũng bắt đầu lim dim.
"Em ấy đã trở về...". Ôm Đạm Đạm lên ngồi ở trên sô pha, lẩm bẩm thì thầm, tựa hồ cũng không biết là mình đang nói chuyện với Đạm Đạm, biểu tình Tần Thanh Miểu thoạt nhìn có chút phức tạp, "Về sau...sẽ không chỉ có hai chúng ta nữa".
"Meo meo---meo meo----". Đạm Đạm đương nhiên sẽ không hiểu được sủng ái ở trong lời chủ nhân nó, mặc nàng vuốt, kêu hai tiếng, thanh âm mềm mại.
"Có thủy....có hỏa, có em...có tôi...."
Thấp giọng nhớ kỹ, sau một lát thì buông đại miêu ra, Tần Thanh Miểu đứng dậy trở về phòng, cởi áo tắm ra thay váy ngủ vào, nhìn thấy Cố Úc Diễm vẫn gắt gao ôm chăn, nhíu mi, căn môi một lát, nhẹ nhàng kéo kéo cái chăn.
"Ân....". Mơ màng nỉ non một tiếng, lại ôm chặt cái chăn hơn, Cố Úc Diễm ngủ say không biết rằng giờ phút này Tần Thanh Miểu có chút căm giận nhìn mình, mặt dán vào cái chăn có chứa mùi hương quen thuộc mà cọ cọ, tiếp tục ngủ.
Nhăn mi, tựa hồ muốn đánh thức người này, nhưng lại có chút luyến tiếc, Tần Thanh Miểu ngồi ở bên giường trong chốc lát, nhìn nàng một lát, cuối cùng cảm thấy có chút mệt, rồi lại liếc nhìn cái chăn ở trong lòng nàng, nằm lên giường rồi nghiêng thân mình đưa lưng về phía Cố Úc Diễm ngủ, nhưng chỉ được một lát, lại xoay người lại, nhìn chằm chằm tấm lưng kia một lúc lâu, rồi trực tiếp ôm lấy nàng từ phía sau, thế này mới chịu nhắm mắt lại nặng nề ngủ.
Lễ tang chấm dứt khoảng chừng bốn giờ chiều, mà hai người từ nghĩa trang trở về cũng quên luôn chuyện ăn cơm, leo lên giường ngủ thẳng đến năm giờ sáng hôm sau.
Sau khi mở mắt liền trợn lên khi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn gần mình trong gang tấc, thân mình bị một đôi tay chặt chẽ vây quanh, cử động một chút cũng thấy khó khăn. Tần Thanh Miểu rất nhanh từ mông lung dần tỉnh táo lại, yên lặng nhìn Cố Úc Diễm đang ngủ trong một lát, hơi hơi nâng người nhìn xuống dưới, nhìn thấy cái chăn đã sớm bị đá xuống cuối giường, khóe môi câu lên rồi một lần nữa nằm trở về nhắm mắt dưỡng thần, nhẹ xê dịch để càng gần sát thân mình Cố Úc Diễm.
Đến lúc Cố Úc Diễm tỉnh dậy đã là chuyện của một tiếng sau đó, không biết nữ nhân trong lòng sớm đã thức dậy, mở to mắt nhìn nàng một hồi lâu, thật cẩn thận hôn lên trán nàng, hai tay ôm chặt cũng chậm rãi thu về....
"Mới sáu giờ sáng, em muốn làm gì?". Chưa kịp đặt chân xuống giường, tiếng nói lạnh lùng quen thuộc vang lên ở sau lưng, hơi khàn khàn bởi vì mới tỉnh dậy, làm say lòng người.
Xoay người, chớp chớp mắt, nhìn Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm cong cong cái ót, "Em đi tắm rửa rồi sau đó ra ngoài mua....ngô, mua thức ăn ngon, ngày hôm qua chị vẫn chưa ăn gì cả...."
Lời còn chưa dứt, cái tay còn đặt trên giường bị cầm lấy, Cố Úc Diễm sợ run, lập tức hiểu được liền quay trở lại cầm tay nàng rồi mười ngón giao khấu.
"Nằm trở về, nhắm mắt lại" Tần Thanh Miểu bá đạo ra lệnh, "Tôi không cho phép em đi xuống".
"....nga". Không biết nàng muốn làm gì, Cố Úc Diễm ngoan ngoãn trở về giường, sau đó theo thói quen ôm kéo nàng vào lòng mình, người trong lòng lúc này mở mắt ra, nhìn chằm chằm mình một lát, rồi quay lưng ra chỗ khác.
"Ngô?'. Không rõ bộ dáng yểu điệu kia muốn làm gì, Cố Úc Diễm nhích qua, ôm nàng từ phía sau, "Làm sao vậy?"
"Ân hừ". Khẽ hừ một tiếng, Tần Thanh Miểu không nói nữa, thân mình thả lòng, tay nhanh chóng nắm lấy bàn tay Cố Úc Diễm đang ôm mình.
Không thể đoán được suy nghĩ của Tần Thanh Miểu, suy nghĩ nửa ngày thì nghĩ đến chắc là nàng còn ngạo kiều vì chuyện của ông ngoại, Cố Úc Diễm cọ cọ lên vai nàng, thanh âm mềm mại làm nũng, "Miểu Miểu, không cần giận..."
"Ai nói cho em là tôi giận?". Lạnh lùng thốt ra một cầu, Tần Thanh Miểu nhắm mắt lại, không hề muốn xoay người nói chuyện với nàng.
"Ngô, chị chính là đang giận dỗi". Đối với nữ nhân ngạo kiều này thực bất đắc dĩ nhưng vẫn không thể kiềm nén sủng nịch, Cố Úc Diễm hôn cổ nàng, mà cảm giác bóng loáng tráng noãn lại làm cho tim đập nhanh vài phần, "Là em sai rồi, không nên suy nghĩ lung tung".
"Ân hừ, không được làm loạn".
"Chuyện của ca ca, em vẫn chưa biết rõ có phải là ngoài ý muốn hay không". Nhắc tới ca ca của mình, vẫn là nhắc đến vẫn đề nhạy cảm, hô hấp của Cố Úc Diễm lập tức có chút dồn dập, đôi mi thanh tú nhăn lại, tay lại càng ôm chặt Tần Thanh Miểu, "Nhưng mà....nhưng mà em biết, khẳng định không phải là ông ngoại của chị".
Theo tính cách của Tần Thanh Miểu, nếu không phải là xác định chắc chắc, thì làm sao có thể một lần nữa cùng với nàng như thế này? Nữ nhân ngạo kiều này, tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra.
Hừ lạnh một tiếng, trong phòng không còn thanh âm gì nữa, Cố Úc Diễm cố gắng tiếp hợp hai cơ thể với nhau, trong lòng có chút không yên.
Không biết qua bao lâu, Tần Thanh Miểu sau một hồi không có động tác gì rốt cuộc xoay người lại, hai tay câu cổ nàng, đem đầu tựa vào lòng nàng, "Biết là tốt rồi".
Chỉ có bốn chữ đơn giản, ngữ khí bình thản, nhưng không biết tại sao Cố Úc Diễm cảm thấy ngực của mình run rẩy một chút, đau lòng nữ nhân luôn làm bộ kiên cường này.
Lẳng lặng ôm Tần Thanh Miểu, ngẫu nhiên hôn lên trán nàng vài cái, thẳng đến bảy giờ, Tần Thanh Miểu mới tránh khỏi lòng nàng, "Đứng lên, đi tắm rửa".
"Hảo...". Nhu thuận đáp ứng đứng dậy xuống giường, nhìn Tần Thanh Miểu ngồi dậy, nâng tay vén tóc qua một bên làm lộ cần cổ quyến rũ, Cố Úc Diễm lập tức ngây dại, đến khi hồi phục lại thì thấy nàng vẻ mặt không đổi đang nhìn mình, nhịn không được buồn cười, muốn đi qua hôn nàng.
Liễm mi, tay ngăn trở người muốn dán lại, Tần Thanh Miểu mị hí mắt, "Không cho hôn loạn nữa".
"Chỉ muốn đốt đèn thôi....". Nhìn thấy bất mãn trong mắt nàng, Cố Úc Diễm lùi về sau, than thở ngồi xuống giường, không ngờ nữ nhân kia liếc mắt một cái, ngữ khí lạnh băng không chút khách khí, "Em chưa đánh răng".
"....". Xoát một cái, mặt người nào đó lập tức đỏ bừng, nghẹn họng nói không nên lời, vội vàng xoay người chạy thẳng vào phòng tắm.
Nhưng mà nàng không nhìn thấy được, ngay khi thân ảnh chật vật của nàng chạy vào phòng tắm, nữ nhân lãnh nghiêm kia trong chớp mắt đã tươi cười xán lạn, trong mắt nồng đậm ý cười, độ cong nơi khóe môi ấm áp dị thường.
Ở trong phòng tắm hảo hảo tắm rửa, lúc muốn mặc quần áo vào thì nhớ ra vì quá vội vàng chạy trốn nên quên lấy, Cố Úc Diễm rối rắm một hồi lâu, rốt cuộc ló đầu ra khỏi phòng tắm, vẻ mặt đau khổ, "Miểu Miểu, em chưa lấy quần áo".
Tần Thanh Miểu sau khi thay quần áo, đang ở trước gương chải đầu trắng mắt liếc nàng một cái, đi đến tủ lấy ra một bộ quần áo đưa cho nàng.
"Hắc hắc, Miểu Miểu thật tốt". Cười hì hì nói với Tần Thanh Miểu, lấy quần áo trong tay nàng rồi trở về phòng tắm, bộ dáng này của Cố Úc Diễm làm cho Tần Thanh Miểu tức giận xem thường, nhưng khi trở lại bàn trang điểm thì nhịn không được nở nụ cười.
Trong phòng tắm, sau khi mặc quần áo thì nhìn chính mình trong gương, sửng sốt một hồi lâu cũng chưa hoàn hồn.
Nàng nhớ rõ trước kia tất cả đều là quần áo cho nam...nhưng hiện tại mặc trên người là áo sơ mi và quần bò, rõ ràng là đồ nữ.
Chẳng lẽ là của Miểu Miểu?
Nhức đầu, nghĩ đến việc mình đang mặc quần áo của Miểu Miểu, nhịn không được cười một trận ngây ngô.
Sau khi ra ngoài, nữ nhân sau khi khởi động điện thoại thì quay đầu nhìn nàng một hồi lâu, bình thản phun ra hia chữ, "Béo".
".....". Cố Úc Diễm nhất thời ngây dại, sau một hồi lâu, mới ấp úng, "Thế nào....nào có a...làm sao mà biết được..."
Nhưng ngẫm lại.....năm trước thì hoàn hảo, hình như năm nay có béo lên một ít, đặc biệt là sau khi ở cùng với Mục Hề Liên, thời điểm ăn cơm luôn bị nhồi nhét các loại rau, sức ăn rõ ràng cũng nhiều hơn so với trước.
"Quần áo nhỏ". Vừa nói vừa mở tủ ra chọn một bộ quần áo khác đưa cho nàng, "Cái này lúc trước mua đã là số lớn nhất".
Là nữ nhân nên đương nhiên vẫn thực để ý đến cân nặng của mình, Cố Úc Diễm buồn bực thay quần áo, vừa nghĩ đến lời nói của Tần Thanh Miểu, lập tức dừng động tác, quay đầu yên lặng nhìn Tần Thanh Miểu, "Quần áo...là chị lúc trước mua cho em?" 

Chương 82

Tần Thanh Miểu không trả lời câu hỏi của Cố Úc Diễm, không chút để ý liếc nàng một cái, đi ra ngoài, "Tôi đi cho Đạm Đạm ăn".
Có lẽ là quần áo Tần Thanh Miểu mua cách đây hai năm, nên vẫn lộ ra hơi thở dào dạt của sinh viên, vì vậy với một Cố Úc Diễm là một kiểm sát trưởng, đại đa số thời điểm đều cần đến vẻ mặt nghiêm túc, thật sự là có chút không thích hợp.
Sau khi mặc xong quần áo thì đi ra ngoài, nhìn quanh bốn phía không nhìn thấy Tần Thanh Miểu, đi đến ban công thì nhìn thấy nàng quả nhiên đang ngồi đó vuốt đầu Đạm Đạm, Cố Úc Diễm bất đắc dĩ thở dài, ngồi xuống theo, "Miểu Miểu..."
"Ân?". Ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Cố Úc Diễm mặc áo trắng quần bò, đầu tiên là ngẩn người, tựa hồ ý thức được hình như không quá thích hợp để mặc đi làm, Tần Thanh Miểu điều mi, đứng lên, "Đi thôi, tôi đưa em trở về thay quần áo".
"Ngô, như vậy có thể.....". Tuy vẫn còn dư thời gian, nhưng cũng không muốn làm phiền Tần Thanh Miểu như vậy, Cố Úc Diễm gãi gãi đầu, Tần Thanh Miểu không hình tượng trắng mắt liếc nàng, "Hoàn cảnh nào nên mặc quần áo gì, đến bây giờ còn không biết?"
"Ách....không phải...". Biết nữ nhân này ở phương diện đó rất nghiêm túc, Cố Úc Diễm vội vàng lắc đầu, nghĩ nghĩ, "Vậy....trở về thay quần áo".
"Ân, đi thôi".
Hai người ra khỏi nhà, trước khi Tần Thanh Miểu còn không quên sờ đầu Đạm Đạm, nhìn bộ dáng đại miêu kia lười biếng nằm dài ra ban công phơi nắng mà nhẹ nhàng cười, làm cho Cố Úc Diễm ăn chua từng đợt.
"Đúng rồi, Miểu Miểu, tại sao Đạm Đạm suốt ngày chỉ ăn cơm rồi ngủ a?" Mãi cho đến khi ngồi vào xe, Cố Úc Diễm rốt cục không nhịn được mà phun trào, "Béo thành như vậy mà cả ngày chỉ biết ăn cơm với ngủ".
Khởi động xe, mặt không chút thay đối nhìn thẳng phía trước, đến khi xe chạy ra đường chính thì Tần Thanh Miểu mới mở miệng, "Em có ý kiến?"
"Ách". Biểu tình bị kiềm hãm, trong nháy mắt Cố Úc Diễm không biết nói cái gì, ngượng ngùng cười, "Em chỉ là muốn nói, cái kia....ăn như vậy là không tốt a, béo thành như vậy...."
Nhẹ nhàng nhăn mi, không nói gì, Tần Thanh Miểu tựa hồ đang tự hỏi, làm cho Cố Úc Diễm cũng không dám lên tiếng, nhưng sau khi đi được một lúc, Tần Thanh Miểu nói, "Đi như thế nào?"
"A?". Đang nghĩ rằng Tần Thanh Miểu lo lắng chuyện giảm béo cho Đạm Đạm, không đoán rằng nàng sẽ nói thế, Cố Úc Diễm ngây người ngẩn ngơ, hơn nửa ngày mới phục hồi tinh thần.
"Tôi nói, chỗ của Mục Hề Liên, đi như thế nào?". Sáng sớm nên trên đường không nhiều người, Tần Thanh Miểu thả chậm tốc độ rồi trắng mắt liếc nàng một cái, "Nhanh lên, thay quần áo xong còn phải ăn sáng, đi làm muộn là không tốt".
"Nga nga....". Gật đầu không ngừng, Cố Úc Diễm nói địa chỉ cho nàng, nhìn vẻ mặt nàng lạnh nhạt quẹo xe, nghĩ đến lát nữa nếu Mục Hề Liên nhìn thấy Tần Thanh Miểu thì sẽ nói gì, bỗng dưng có chút rối rắm.
Đến khi xe đậu ở dưới chân lầu tiểu khu, Tần Thanh Miểu không hề có ý muốn xuống xe, "Đi lên thay quần áo, tôi ở dưới lầu chờ em".
"Miểu Miểu....". Cố Úc Diễm không xuống xe ngay, mà cau mày, "Chị không lên với em sao?"
"Không, mau đi đi".
Há mồm, thấy nàng đang cầm di động ấn ấn cái gì, Cố Úc Diễm không nói gì nữa, gật gật đầu, mở cửa xuống xe, thực nhanh chóng chạy lên lầu, lấy chìa khóa mở cửa, rất nhanh chạy vào.
Lúc này, Mục Hề Liên và Nguyễn Minh Kỳ dĩ nhiên đã thức dậy, hai người ở phòng bếp làm bữa sáng, nghe thanh âm mở cửa, đều sửng sốt, liếc nhau, lắc đầu, rồi cùng nhau thở dài.
Trở về phòng mình, lười thay quần áo, nhớ tới hôm nay phải đi theo Thương Mặc đến pháp viện, Cố Úc Diễm thay đồng phục, rồi đi ra ngoài, hai người tại phòng bếp cũng đã chuẩn bị xong bữa sáng.
"Tiểu Diễm, lại đây ăn sáng". Mấy ngày nay lúc cần thay quần áo thì Cố Úc Diễm mới trở về, tuy rắng không biết xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn thấy bộ dáng lo lắng vội vàng của Cố Úc Diễm, Mục Hề Liên rất đau lòng, hôm nay khó khắc mới gặp được nàng, còn kịp ăn sáng, vội vàng gọi nàng lại.
"A, không được...". Sau khi sửa lại cổ áo sơ mi thì chạy về phía cửa, Cố Úc Diễm không hề dừng bước, "Hai người ăn đi, Miểu Miểu đang chờ em ở dưới lầu".
Đang định múc một chén cháo cho Cố Úc Diễm, lại nghe nàng nói như vậy, động tác của Mục Hề Liên lập tức dừng lại, qua vài giây, thấy Cố Úc Diễm đã muốn mở cửa ra, vội vàng nói, "Tiểu Diễm, vậy giữa trưa có trở về ăn cơm không?".
"A?'. Ngẩn người, vừa quay đầu thì nhìn thấy vẻ mặt Mục Hề Liên chợt lóe qua mất mát, Cố Úc Diễm nhất thời có chút áy náy, nghĩ nghĩ, gật gật đầu, "Ân, giữa trưa trở về ăn cơm".
Nghe nàng nói như vậy, Mục Hề Liên ngược lại có chút không thể tin, sửng sốt vài giây, rồi lộ ra nụ cười tươi, "Ân, giữa trưa về sớm một chút nấu cơm".
"Hảo, vậy em đi trước". Phất phất tay với Mục Hề Liên và Nguyễn Minh Kỳ đang trợn trắng mắt, mở cửa ra ngoài, rất nhanh chạy xuống lầu, một lần nữa mở cửa xe ngồi vào, thời gian trôi qua khoảng mười giây.
Ánh mắt không gợn sóng nhìn Cố Úc Diễm, thấy nàng thở phì phò, lông mi Tần Thanh Miểu rung động, tay giúp nàng mang đai an toàn, sau đó xoay người khởi động xe, thanh âm bình tĩnh, "Không cần nhanh như vậy, còn kịp".
"Ngô". Nghiêng đầu nhìn Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm chỉ cảm thấy mặt mình có chút nóng lên, "Em không thích để chị phải chờ em".
Xe chậm rãi đi trên đường, hai tay nắm lại, nhìn thẳng phía trước, Tần Thanh Miểu không nói gì, ngay cả khi ăn sáng với Cố Úc Diễm, cũng không nói một câu.
Sau khi ăn bữa sáng rồi lên xe, Cố Úc Diễm vẫn thấy không khí có chút quỷ dị, chung quy không thể không hỏi, "Miểu Miểu, tại sao lại không nói lời nào nha?"
Vẫn không nói gì, đợi cho đến khi đậu xe ở khu vực gần viện kiểm sát, Tần Thanh Miểu mới mở miệng, "Xuống ở đây đi".
"Ách?'. Cố Úc Diễm ngẩn ra, nhìn mặt nàng không chút thay đổi, trong lúc nhất thời không biết nói gì cho phải.
"Để người khác nhìn thấy được, tóm lại là không tốt". Vẫn bình đạm nói, nghiêng người cởi đai an toàn cho nàng, Tần Thanh Miểu giơ giơ cằm, "Đi đi, hảo hảo đi làm, giữa trưa tôi chờ em ở đây".
"Nga....". Ngốc lăng đáp ứng, tay tính mở cửa xuống xe, nhưng dường như nhớ đến cái gì nên dừng động tác lại, Cố Úc Diễm quay đầu nhìn Tần Thanh Miểu, hơi chần chờ, "Em...em đáp ứng Liên tỷ tỷ trưa nay sẽ trở về ăn cơm".
Quay đầu đối diện với nàng, thấy nàng bất an không yên, Tần Thanh Miểu thở dài, tay phủ lên hàng mi xoăn lại một chỗ, "Đừng luôn nhíu mày".
"Miểu Miểu...."
"Được rồi, đi làm đi".
"...Nga". Ngoan ngoãn đáp lời, đang muốn mở cửa xuống xe, tầm mắt lại đảo đến đôi mi thanh tú của Tần Thanh Miểu, nghiêng qua hôn lên trán nàng, thanh âm mềm nhẹ, "Em cũng không thích chị nhíu mày".
Nhìn người kia bạo gan dám làm thế khi chưa có sự đồng ý của mình, ánh mắt đạm đạm rốt cục cũng nhu hòa một chút, "Ân".
"Vậy em đi làm". Lúc này mới thật sự mở của xuống xe, phất tay với Tần Thanh Miểu rồi đi về phía viện kiểm sát.
Sau khi khởi động xe cũn không trực tiếp quay đầu xe về hướng công ty, mà là chậm rãi ở phía sau Cố Úc Diễm, thẳng đến khi thấy nàng đã đi vào viện kiểm sát, mới tăng tốc trở về công ty.
Thường ngày Cố Úc Diễm vẫn đều đến văn phòng sớm nhất, mấy ngày này bởi vì chuyện của ông ngoại Tần Thanh Miểu nên luôn làm việc trong trạng thái mệt mỏi, thật vất vả hôm nay mới tinh thần sảng khoái, nhưng kết quả lúc đến văn phòng thì mọi người đã đến đầy đủ.
"Hôm nay thoạt nhìn tinh thần có vẻ rất tốt". Nhiễm Yên cười hì hì vỗ bả vai nàng, "Mấy ngày hôm trước thấy cô mệt đến như vật, nhìn qua giống y như hít thuốc phiện...."
"Phốc....". Cố Úc Diễm nhất thời quýnh lên, rối rắm nhìn Nhiễm Yên, nửa ngày cũng không nói nổi một câu đầy đủ.
"Cái gì mà hít thuốc phiện?". Một giọng nói cũng không ôn hòa bao nhiêu so với Tần Thanh Miểu truyền đến, Cố Úc Diễm và Nhiễm Yên cùng biến sắc, nhanh chóng khởi động tứ chi ngồi vào vị trí của mình, quả thật giống như là học sinh nhìn thấy cô giáo chủ nhiệm.
Từ ngoài của tiến vào, Triệu Mạt Thương quét bốn phía, cuối cùng tầm mắt dừng ở trên người Cố Úc Diễm và Nhiễm Yên, vẻ mặt lạnh nhạt, "Còn chưa đến giờ làm, không cần nghiêm túc như thế".
Nói xong, cầm hồ sơ tiến vào, đặt hồ sơ lên trên bàn Thương Mặc, rồi lại vội vàng xoay người đi ra cửa, "Cái này theo như những gì đã bàn bạc mà xử lý".
Thương Mặc ngồi ở trên ghế nhìn thân ảnh nàng vội vàng đi ra ngoài, bất đắc dĩ nhín nhún vai, ném hồ sơ cho Cố Úc Diễm, "Tinh thần rất tốt, việc đây, lát nữa điền bổ sung vào tờ danh sách điều tra".
"Hảo". Ngoan ngoãn cầm hồ sơ điền điền gì đó, một buổi sáng bận rộn, rõ ràng cảm thấy hôm nay Thương Mặc hình như giao cho mình nhiều việc hơn so với mấy ngày trước.
Thời gian nghỉ giữa trưa không đi cùng Nhiễm Yên, Cố Úc Diễm cố ý nán lại văn phòng, thẳng đến khi Thương Mặc đi vào thấy nàng kinh ngạc kêu một tiếng, mới vội vàng đứng dậy chạy tới cúi đầu vái chào, "Cảm ơn tổ trưởng".
"....". Thương Mặc ngây người, rồi lập tức bình tĩnh trở lại.
"Cảm ơn tổ trưởng". Hai ngày trước quả thật rất mệt mỏi, thời gian đi làm đầu óc đều nặng nề, có chút không chú ý đến mấy chuyện xung quanh, mà này rốt cục đã lấy lại tinh thần, mà Cố Úc Diễm phát hiện Thương Mặc không khiển trách mình, mà ngày nay bận rộn, Nhiễm Yên và Trương Linh lại có thời gian uống trà tán gẫu, hiển nhiên là bởi vì như vậy.
Cho nên, Thương Mặc quả thật là thủ trưởng tốt, điểm ấy vô cùng đáng tin.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna