Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 89 + 90

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 89

"Thanh Miểu!". Thấy Tần Thanh Miểu căn bản không nghe lời mình nói, Đường Vận lại gọi một tiếng, nhưng ngươi đã hạ quyết tâm rồi thì làm sao mà thay đổi ý định được, buông bút ngẩng đầu nhìn nàng, nhẹ nhàng lắc đầu, "Vận Vận, mình biết mình đang làm gì!"

"Cậu....". Thấy nàng như thế, Đường Vận hết lời, nhìn chằm chằm nàng nửa ngày, rốt cuộc chỉ thở dài, "Được rồi".
Nàng vốn biết, nếu Tần Thanh Miểu đã quyết định, cho dù nàng khuyên thế nào thì cũng không thể thay đổi nữ nhân cố chấp này.
Lúc còn Cổ Úc Sâm, ở phương diện tình cảm, Tần Thanh Miểu vẫn luôn đứng ở lập trường nữ nhân lãnh đạm mà xử sự, vĩnh viễn đều làm cho những kẻ nói lời ân ái trên đầu môi đều cảm thấy hổ thẹn, mà nay, tình cảm với Cố Úc Diễm sớm đã vượt qua Cố Úc Sâm, một khi có chuyện gì ảnh hưởng đến đứa nhỏ kia, nàng vẫn luôn đặt người yêu ở vị trí đầu tiên, vô luận gặp phải chuyện gì.
"Ân". Đáp ứng một câu, Tần Thanh Miểu đang muốn nói gì nữa, điện thoại ở bên cạnh rung lên, nhẹ nhàng nhíu mi, lấy điện thoại đến trước mặt, nhìn tên báo trên màn hình, chớp một cái, ánh mắt trở nên nhu hòa vài phần.
"Như thế nào?". Tuy rằng ánh mắt đã ôn nhu hơn rất nhiều so với ngày thường, nhưng ngữ khí truyền qua điện thoại thì vẫn đạm mạc như trước, Đường Vận ở bên cạnh nhìn thấy, nghĩ đến nếu là mình ở đầu bên kia nghe được thanh âm bây giờ của Tần Thanh Miểu, nhất định sẽ không biết ánh mắt nữ nhân nói lời lạnh lùng này thực ôn nhu.

Chớp chớp mắt, lúc này Cố Úc Diễm đang đứng tại bãi đỗ xe của viện kiểm sát, quả thật không biết ánh mắt Tần Thanh Miểu như thế nào, nhưng đối với ngữ khí lãnh đạm lại không để ý chút nào, vẫn như trước bày ra bộ dáng ngốc hồ hồ, "Miểu Miểu....Em ngày mai phải đi ôi chao....'
Lông mi run rẩy, Tần Thanh Miểu nắm chặt di động không nói gì, mi đẹp vẫn nhíu lại.
"Miểu Miểu...". Từ sau khi đi làm ở viện kiểm sát, đây là lần đầu tiên được phái đi ra ngoài, tuy rằng nàng rất kính trọng tin tưởng tiền bối như Thương Mặc, nhưng vừa nghe được tin này thì điều đầu tiên nghĩ đến chính là không thể mỗi ngày dính bên người Tần Thanh Miểu, ở văn phòng trái lo phải nghĩ, đến lúc đi đến pháp viện, một mình đứng ở dưới lầu chờ bọn người Thương Mặc xuống dưới, lập tức muốn báo cho người giờ phút này có lẽ đang rất bề bộn nhiều việc kia.
"Đi liền sao?'. Sau vài giây đình trệ thì lên tiếng, ngữ khi vẫn đạm mạc như vậy, thậm chí mang theo một chút tức giận, "Buổi tối vẫn về nhà được phải không?"
"Ngô....". Cong cong cái ót, dư quang nơi đáy mắt liếc tới Thương Mặc và Trương Linh đang xuống lầu, Cố Úc Diễm hướng về phía đó hai bước, "Hình như là vậy nga....Nhưng vẫn theo bản năng lập tức gọi cho chị".
"Ngốc....". Tần Thanh Miểu mắng một tiếng, dừng một chút, cúi đầu suy tư một lát rồi mới mở miệng, "Hôm nay có rảnh không?"
"Ân?'. Lúc này tài xế đã lái xe ra khỏi viện kiểm sát, bên kia Thương Mặc và Trương Linh đang thảo luận cái gì, hoàn toàn không chú ý đến mình đang gọi điện thoại, tuy rằng không rõ Tần Thanh Miểu hỏi cái này làm gì, Cố Úc Diễm vẫn ngoan ngoãn đáp, "Không bận, sau khi ở tòa án thẩm vấn thì rời khỏi....Buổi chiều không có chuyện gì, chỉ có mấy cái án còn tồn lại".
"Ân, giữa trưa ăn cơm một mình, tôi không về".
Đường Vận ngồi ở sau bàn bất đắc dĩ nhìn biểu tình của nữ nhân rõ ràng ôn nhu nhưng lại cố ý dùng ngữ khí lãnh đạm để che dấu cảm xúc kia, lắc đầu, làm động tác mình phải về phòng với nàng, thấy nàng gật đầu, thế này mới xoay người đi, vừa mở cửa ra thì nghe hảo bằng hữu tiếp nói, "Buổi chiều tan tầm thì gọi cho tôi....Ân, em làm việc đi, đừng nghĩ lung tung cả ngày, thời điểm làm việc thì phải hảo hảo làm việc...Ân".
Bước ra khỏi phòng rồi nhẹ nhàng khép cửa lại, Đường Vận đứng ở hành lang trầm tư trong chốc lát, nhẹ nhàng thở dài.
"Di, Tiểu Vận, tại sao lại đứng đây ngẩn người?". Tần Thanh Dật cầm văn kiện đi qua, thấy Đường Vận đứng đăm chiêu trước cửa phòng Tần Thanh Miểu, dừng lại cước bộ, có chút nghi hoặc nhìn nàng, "Có chuyện gì sao?".
Hoàn hồn lại, nhìn thấy nam nhân này đang tò mò nhìn mình, Đường Vận miễn cưỡng cười cười, "Không có gì".
Trời sinh nàng chính là nữ nhân đầy tâm tư, trước đây nghĩ Tần Thanh Dật là con nuôi của Tần Mộ, còn cảm thấy nam nhân này rất tốt, nay biết anh ta chính là ca ca ruột của Tần Thanh Miểu, trong lòng ngược lại bất tri bất giác trở nên phòng bị hơn...
Trong bầu không khí này, đối với hoàn cảnh anh em ruột thịt vì tranh đoạt quyền lợi mà ngươi lừa ta gạt, cho nên theo bản năng lo lắng cho Tần Thanh Miểu sẽ bị nan nhân luôn an phận thủ thường này hãm hại.
"Nga...". Gật gật đầu, nhìn Đường Vận một cái thật sâu, ánh mắt kia làm cho Đường Vận có chút không muốn đối diện với anh ta, Tần Thanh Dật mỉm cười, "Ân, vậy anh về văn phòng trước, có gì cần giúp thì cứ nói với anh".
"Ân".
Trong văn phòng, sau khi Tần Thanh Miểu buông điện thoại, thì cầm lấy văn kiện lên xem, một lát sau, cầm lấy điện thoại trên bàn, nhấn vài nút,
"Anh đến văn phòng tôi một chút".
Đường Vận không ở đó nữa, quay đầu nhìn của gỗ phía sau một lần nữa rồi trở về phòng mình.
Lát sau, Vệ Minh Khiêm một thân tây trang màu trắng bước lại, khóe môi lóe lên nụ cười đắc ý, đến cửa phòng Tần Thanh Miểu, không gõ cửa, mà trực tiếp xoay nắm tay cửa bước vào.
Ở một góc khuất, Tần Thanh Dật vốn đã muốn đi thì thấy Vệ Minh Khiêm hai tay cắm túi bước vào, trên mặt đã không còn nụ vười nhã nhặn, mày liễm sắc lên, môi bạc mím lại gắt gao, rồi rất lâu sau, mởi về phòng của mình.

Buổi chiều, thực chuyên chú làm hết tất cả công chuyện, bộ dáng của Cố Úc Diễm làm cho Nhiễm Yên và Trường Linh nhịn không được tò mò, nhưng dừng trong mắt của Thương Mặc, lại âm thâm buồn cười.
Đến khoảng bốn giờ, rốt cục đã sửa sang lại tất cả giấy tờ, gửi bản báo cáo, chỉnh lại ấn, rồi nhẹ nhàng thở ra, thả lỏng thân mình dựa vào ghế ngồi, rồi lại lập tức bật dậy rót một ly trà, uống mãnh liệt.
"Cuối cùng cũng khát a?". Nhiễm Yên có chút buồn cười nhìn bộ dạng uống trà mạnh mẽ của Cố Úc Diễm, "Tôi còn nghĩ cô có thể duy trì như vậy đến khi tan tầm".
"Ngô....". Uống xong một ngụm trà lớn, Cố Úc Diễm nhức đầu, bỗng nhiên có chút ngượng ngùng, dù sao vừa rồi Nhiễm Yên và Trường Linh đã mời nàng uống trà vài lần, nàng đều nói không khát.
"Ha ha, Yên Yên cô đừng chọc Tiểu Cố, chắc là đêm nay bận chuyện gì?". Trương Linh lớn tuổi nhất nên giống như chị cả của văn phòng, mặt tươi cười hiền lành, làm cho Cố Úc Diễm không kiềm hãm được mà nghĩ đến lão sư trước đây, giờ phút này thấy Cố Úc Diễm xấu hổ, vội vàng mở miệng giúp nàng giải vậy, "Ngày mai Tiểu Cố phải ra ngoài học tập a, nhất định đêm nay có rất nhiều chuyện phải làm".
"Nga...". Kéo dài thanh âm, Nhiễm Yên nâng tay vỗ vỗ vai Cố Úc Diễm, nháy mắt với nàng mấy cái, "Bồi bạn trai?"
Xoát một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng thấu lên, Cố Úc Diễm lắc đầu, "Không phải a..."
"Còn không phải....Xem khuôn mặt đỏ này...". Thấy nàng phản ứng như vậy, Nhiễm Yên vốn là nói giỡn lập tức tỉnh táo tinh thần, bát quái đè lại nàng, "Mau, thẳng thắn sẽ được khoan hồng, kháng cự thì bị xử phạt".
Bất lực nhìn Trương Linh ngồi trên ghế, bộ dáng cầu cứu của Cố Úc Diễm là cho nữ nhân đã có con gái mười tuổi phải bật cười ra tiếng, "Tiểu Cố, lúc này chị cũng không thể giúp em..."
Nói xong, tươi cười xán lạn, "Chị cũng muốn biết, nói cho Trương tỷ nghe đi".
"....". Túng quẫn nhìn hai người, Cố Úc Diễm há mồm, có chút không biết giải thích như thế nào.
Thương Mặc nguyên bản đang ngồi ở chỗ mình viết viết cái gì rốt cục ngẩng đầu lên, quét mắt nhìn ba người, cuối cùng tầm mắt dừng trên người Cố Úc Diễm, "Được rồi, đừng khi dễ Tiểu Cố....Nếu xong việc rồi, em đi trước đi Tiểu Cố, trở về chuẩn bị những gì nên chuẩn bị đi".
Nhanh chóng xoay người, vẻ mặt kinh ngạc kèm theo mong chờ nhìn Thương Mặc, Cố Úc Diễm không nói gì, nhưng khát vọng lộ ra từ ánh mắt làm cho Thương Mặc bật cười, "Tôi nói thật, đừng nhìn tôi như vậy, em đi trước đi".
"Dạ!". Thấy nàng quả thật đồng ý, Cố Úc Diễm dùng sức gật đầu vài cái, chạy về chỗ mình thu thập này nọ.
Nhưng đến lúc nàng thu thập xong rồi chuẩn bị rời đi, Thương Mặc lại nở nụ cười, "Đi đi đi đi, đừng để cho bạn trai của em chờ lâu".
"....". Mặt lại tiếp tục đỏ, nghe tiếng cười đầy thiện ý của Trương Linh và Nhiễm Yên, Cố Úc Diễm vội vàng phất tay mọi người rồi lập tức xoay người chạy mất, nhưng vừa đến cửa thang máy, lại nhớ đến câu nói của Thương Mặc, bỗng dưng cảm thấy hai chữ "bạn trai" của Thương Mặc đặc biệt khác thường.
Rùng mình một cái, vào thang máy rồi liều mạng an ủi mình nhất định đã nghĩ nhiều, vừa ra khỏi viện kiểm sát liền lập tức gọi điện thoại cho Tần Thanh Miểu.
Cùng lúc đó cũng có một người lợi dụng thời gian giữa trưa để làm việc, giờ phút này đang ngồi ở trên ghế uống cà phê suy nghĩ chút gì, nhận được điện thoại của Cố Úc Diệm, nghe thấy nàng nói thế, Tần Thanh Miểu không khỏi có chút kinh ngạc, "Không phải năm giờ mới ra sao?"
"Ngô...Em...Em làm xong hết việc rồi, tổ trưởng nói sáng mai ra ngoài, nên có thể về sớm một chút để chuẩn bị". Vốn biết rằng người yêu mình đối với vấn đề công tác có bao nhiêu liêm chính, Cố Úc Diễm vội vàng giải thích, "Tổ trưởng đồng ý rồi!"
"Ân!". Nghe thấy giọng nói vội vàng của nàng, Tần Thanh Miểu ngoéo môi một cái, "Vậy bây giờ em đang ở đâu?"
"Ngô, ở viện kiểm sát nha..."
"Ở đó chờ tôi"
"Hảo".
Sửa lại văn kiện trên bàn, xách túi ra khỏi văn phòng, trước khi đi dặn thư ký vài câu, Tần Thanh Miểu vội vàng xuống lầu lái xe đến chỗ Tần Thanh Miểu, đợi cho đến viện kiểm sát, liền nhìn thấy người náo đó đang ngồi xổm ở ven đường, trong tay còn cầm một cây lạp xưởng đút cho một con mèo đen.
Đậu xe, xuống xe, Tần Thanh Miểu đi đến phía sau Cố Úc Diễm, cúi đầu nhìn bộ dáng nàng vừa đút mèo nhỏ vừa lẩm bẩm một mình, cẩn thận nghe, rồi cười lên.
"Ngô, ta không thể mang ngươi về nhà...Nếu ngươi cũng cũng tranh ta thích Miểu Miểu thì phải làm sao bây giờ...Mỗi ngày ta đều sẽ đến cho ngươi ăn, ngoan nha....". 

Chương 90

"Meo meo...". Con mèo nhỏ cúi đầu, vừa ăn lạp xưởng, nhược nhược kêu hai tiếng, sau khi ăn xong thì ngẩng đầu, nhìn nữ nhân đứng phía sau Cố Úc Diễm, lại kêu nhỏ hai tiếng.
"Ngô?". Tay sờ sờ đầu tiểu hắc miêu, Cố Úc Diễm theo bản năng cũng quay đầu, muốn đứng lên mua tiếp một cây lạp xưởng nữa, không ngờ lại thấy Tần Thanh Miểu đứng ngay phía sau, thân mình run lên, hiển nhiên là bị dọa giật mình, "Miểu Miểu..."
"Ân hừ". Gật gật đầu, Tần Thanh Miểu nhìn bộ dáng ngu si của nàng, nghĩ đến lời nói thực ngu ngốc vừa rồi, cười cười, "Tôi không ngại nếu em đưa nó về làm bạn với Đạm Đạm".
"Ách?". Ngẩn người, lập tức hai má như bị thiêu đốt, Cố Úc Diễm luống cuống tay chân nhìn nữ nhân đang cười ngày càng tươi, lắp bắp, "A....Chị...Chị nghe được a?"
Quét mắt nhìn qua tiểu hắc miểu đang ngửa đầu nhìn mình và Cố Úc Diễm, bỗng dưng thấy thần thái của con mèo nhỏ này có chút giống Cố Úc Diễm, so với Đạm Đạm ở nhà lại càng giống hơn, đặc biệt là đôi con ngươi kia, có vẻ ngơ ngác. Tần Thanh Miểu ngồi xuống, tay sờ sờ đầu hắc miêu hai cái, nhìn bộ dạng tiểu hắc miêu kêu hai tiếng rồi cọ cọ vào lòng bàn tay nàng, nhẹ nhàng cười, "Mang nó trở về đi, không phải em đi công tác sao, làm sao mỗi ngày đều cho nó ăn được?".
Rất rối rắm nhìn thái độ ôn hòa của Tần Thanh Miểu với con mèo nhỏ mới gặp, mày Cố Úc Diễm chau lại một chỗ.
Sao....Làm sao Miểu Miểu lại có duyên với mèo đến như vậy a?
Con mèo nhỏ này, nàng phải lấy lạp xưởng cho ăn vài lần thì nó mới cho nàng sờ, trước đó còn rất hung hăng, vừa tới gần liền dựng thẳng lông mao cảnh giác.
Không nghe thấy tiếng trả lời, đứng lên, quay đầu nhìn vẻ mặt buồn bực của Cố Úc Diễm, ý cười trong mắt Cố Úc Diễm lại càng tăng thêm, giơ giơ cằm, "Bế mèo lên, đi thôi".
"...Nga". Nghe lời nàng ngồi xuống ôm hắc miêu vào ngực, đi theo Tần Thanh Miểu vào xe, lúc ngồi ở ghế phụ bởi vì trên tay bế con mèo, nên động tác cài dây an toàn có chút khó khăn, Cố Úc Diễm cau mày, nhưng Tần Thanh Miểu đã nhanh chóng nghiêng người giúp nàng mang đai an toàn, Cố Úc Diễm chớp chớp mắt, vừa lúc gặp được tầm mát của Tần Thanh Miểu ngẫu nhiên ngẩng đầu nhìn nàng, lập tức há miệng nở nụ cười, mắt sáng lên, "Miểu Miểu thật tốt".
Trắng mắt liếc nàng một cái, ngồi trở lại khởi động xe, Tần Thanh Miểu không nói gì, nhưng độ cong nới khóe môi lại làm cho người ta hiểu được lúc này tâm tình của nàng rất tốt.
Bởi vì thêm một tiểu miêu, nguyên bản muốn mang Cố Úc Diễm đi ăn cơm, giờ phút này lại phải trở về nhà, tìm chỗ ở cho tiểu miêu.
Thay một bộ quần áo ở nhà rộng thùng thình, rồi vào phòng tắm tắm cho mèo đen, Cố Úc Diễm cố gắng ép tiểu mèo đen vào bồn tắm, Tần Thanh Miểu cũng thay một bộ quần áo tương tự, nhìn bộ dáng ngốc hồ hồ của nàng, ánh mắt cực kỳ ôn nhu, "Tên nó là gì?"
Dừng động tác, quay đầu nhìn Tần Thanh Miểu, đang muốn vò đầu, nhưng lại thấy xà phòng dính đầy tay mình, liền ngừng tay lại, Cố Úc Diễm suy nghĩ trong chốc lát, lắc đầu, "Không biết...."
Đạm Đạm, có thủy có hỏa, có chị có em.
Lúc trước đặt tên cho Đạm Đạm là vì ý tưởng này, tuy rằng chỉ là lóe ngang qua đầu, nhưng mà, mỗi lần nghe Tần Thanh Miểu gọi Đạm Đạm, nghĩ đến ý nghĩa của nó thì liền thoải mái ấm áp vui vẻ.
Nay có thêm một tiểu hắc miêu nữa vào nhà, nàng nhất thời không biết đặt tên là gì.
Còn có tên gì khác, có ý nghĩa hơn so với Đạm Đạm sao?
Có thủy có hỏa, có chị có em, đây là nhà của các nàng nha.
Thấy người kia đã rối muốn chết, Tần Thanh Miểu vẫn ôm ngực dựa cửa, lẳng lặng nghĩ, ánh mắt lại thêm ôn nhu vài phần, cuối cùng mở miệng, "Gọi Tưu Tưu".
"Thu Thu?". Buồn bực lặp lại, thấy Tần Thanh Miểu sau khi nói xong hai chữ này thì rời đi, Cố Úc Diễm có chút buồn bực nghĩ đến hai chữ này, tiếp tục động tác tắm rửa hắc miểu, đợi cho toàn bộ đều xong hết, lau mình cho con mèo nhỏ rồi bế nó ra ngoài, lúc này mới nhìn nữ nhân đang đứng ở bên ngoài nói chuyện điện thoại, rồi cầm di động tra âm tự "Thu".
Con trỏ cuối cùng dừng ở chữ "Tưu", Cố Úc Diễm ngơ ngác nhìn một lát, rồi lại quay đầu nhìn thân ảnh gầy yếu mặc áo sơ mi và quần tây kia, cái mũi có chút lên men.
Nàng nghĩ rằng, nhà nàng chính là ngạo kiều cực hạn, ngay cả một câu "Tôi yêu em" cũng sẽ không bao giờ nói, vĩnh viễn chỉ biết dùng hành động đặc hữu của riêng nàng để yêu thương mình, không bao giờ dùng mấy loại phương thức lãng mạn để bộc lộ tình cảm.
Mặc kề tên "Đạm Đạm" lúc trước mà nàng đặt mang theo nhiều hy vọng và chờ mong, chung quy vẫn có chút ngây thơ, mà tên "Tưu Tưu" này....
Thủy và hỏa sao?


Tại ban công, sau khi cúp điện thoại thì đứng đó suy nghĩ trong chốc lát, rồi nắm chặt điện thoại xoay người trở về phòng, bỗng nhiên thấy Cố Úc Diễm đứng ở đó ngơ ngác nhìn mình giống như đui mù, Tần Thanh Miểu chạy qua, nhướng mi, "Như thế nào?"
"Miểu Miểu....". Nhẹ giọng kêu tên này, cho dù bình thường bắt gặp đôi mắt lạnh như băng của Tần Thanh Miểu, nhưng nàng vẫn có thể tự nhiên vui đùa vội tội, vậy mà giờ khắc này chỉ cảm thấy cái gì cũng không thể nói ra được.
"Tôi yêu em" là cái gì, cái tên như thế, liền có thể hiểu được lòng của người phụ nữ này cũng giống nàng, cũng muốn cùng nhau ở một chỗ cả đời, không phải sao?
"Lại phát ngốc cái gì đấy?". Nữ nhân thông minh này đương nhiên hiểu được cảm xúc trong đôi mắt của nàng, ánh mắt nhu lại, nhưng cố tình ngữ khí vẫn lạnh nhạt như thế, "Suốt ngày ngơ ngác, nhu nhược, thật không biết em làm cách nào để trở thành kiểm sát trưởng".
"Miểu Miểu....". Lại gọi một tiếng, trực tiếp kéo nàng vào lòng, đem mặt chôn ở cổ nàng, hai tay Cố Úc Diễm gắt gao vây chặt thắt lưng nàng, thanh âm có chút rầu rĩ, "Em không muốn đi công tác".
Vốn đã luyến tiếc rời khỏi nữ nhân này, tuy rằng chỉ có ba bốn ngày, nhưng vẫn luyến tiếc. Hiện tại lại làm cho nàng cảm động như vậy, nàng đều cảm thấy nếu rời khỏi Tần Thanh Miểu thì nhất định rất khổ sở.
"Không tiền đô". Nhẹ nhàng mắng một câu, nhưng thân mình ngay cả tránh cũng không mà để mặc nàng ôm, thẳng đến khi cảm giác được có cái gì cọ cọ, Tần Thanh Miểu mới lui ra khỏi lòng Cố Úc Diễm, cúi đầu thì thấy Đạm Đạm đang ngửa đầu nhìn mình, mềm nhẹ cười, ngồi xuống sờ đầu nó.
Meo meo meo meo...". Đạm Đạm kêu hai tiếng, tiếp theo quay đầu nhìn tiểu hắc miêu quỳ đạp ở dưới đất, xê dịch thân mình quá sức cồng kềnh qua, con mèo nhỏ vừa có tên "Tưu Tưu" lập tức thối lui ra sau, một bộ dạng cảnh giác nhìn chằm chằm Đạm Đạm.
Một lớn một nhỏ một trắng một đen cứ như vậy mà giằng co, Cố Úc Diễm đứng bên cạnh nhìn, càng nhìn càng muốn cười, nhịn không được trực tiếp cười ra tiếng, Tần Thanh Miểu ở bên cạnh nghe tiếng cười của nàng, quay đầu nhìn nàng một lát, cuối cùng kéo nàng vào lòng mình, trực tiếp hôn lên.
"Xoát" một cái, hai má trở nên nóng bỏng, nhưng vẫn mặc cho nàng hôn, hai tay bất tri bất giác đáp lên bả vai nàng, rồi không thành thật đi xuống, đợi đến lúc cả hai người vì không thể hô hấp mà buông nhau ra, tay Cố Úc Diễm đã muốn cởi ra hai ba nút áo của Tần Thanh Miểu.
Trắng mắt đẩy nàng ra, mình cũng thối lui ra sau một chút rồi gài lại nút áo, Tần Thanh Miểu khẽ hừ một tiếng, "Không tiền đồ".
"Ngô....". Dục vọng vừa mới bắt đầu lại bị đẩy ra như vậy, Cố Úc Diễm đáng thương nhìn Tần Thanh Miểu, nhưng Tần Thanh Miểu căn bản không để ý cảm xúc trên mặt nàng, giơ giơ cằm, "Đi đổi giày".
Hôm nay tan ca sớm, nhưng không phải là muốn thuận theo tên không tiền đồ này mà làm mấy chuyện kia.
"Nga...". Ủ rũ từ phòng ngủ đi ra ngoài, lúc đến cửa thì bỗng nhiên nhớ lại cái gì mà quay đầu lại nhìn hai con mèo, người vừa mới thực buồn bã ỉu xìu lập tức lấy lại tinh thần.
Bình thường nếu Tần Thanh Miểu ra ngoài, trừ phi Đạm Đạm ngủ, bằng không nhất định sẽ đuổi theo, nhưng hôm nay cư nhiên không có....
Ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm thân mình tuyết trắng cồng kềnh đang nằm sấp xuống sàn nhìn Tưu Tư, Cố Úc Diễm nhếch miệng, trong lòng đắc ý, ót lại bị người ở phía sau gõ một cái nhẹ nhàng, "Lại phát ngốc cái gì!".
Cười hì hì đi đổi giày, giờ phút này tâm tình Cố Úc Diễm rất tốt, cũng không để ý đến chuyện bị đẩy ra lúc nãy nữa.
"Đi công tác?". Đang ngồi trong một nhà hàng có vẻ thực ấm áp, Tần Thanh Miểu tao nhã cắt thịt bò, một bên nhẹ giọng nói, "Đi bao lâu?"
"Tổ trưởng nói bốn ngày". Thành thật đáp, sau đó cầm chén uống một ngụm trà, Cố Úc Diễm nghĩ nghĩ, lại tiếp tục nói, "Bất quá tổ trưởng nói, nếu như hoàn thành sớm, có thể chỉ cần ba ngày".
"Ân". Gật gật đầu, tiếp tục cắt thịt, Tần Thanh Miểu không thèm nhắc lại nữa, ngẫu nhiền liếc nhìn Cố Úc Diễm một cái, thấy nàng đang tự hỏi cái gì.
"Kỳ thật....cũng không tính là đi công tác". Nghĩ đến sáng mai phải ngồi máy bay rời khỏi đây, Cố Úc Diễm có chút buồn bực, "Lần học tập này, vốn cũng không đến phiên em, nhưng mà có một người ở tổ khác bỗng nhiên bị bệnh....".
Chu chu miệng, thanh âm mang theo nhiều điểm buồn bực, "Sau đó không biết vì cái gì lại biến thành em đi....Nói là em nhỏ tuổi nhất, để cho em đi học tập...."
"Ân". Buông dao nĩa, cầm lấy ly chân dài uống một ngụm rượu, nương theo ngọn đèn nhìn đứa bé ở đối diện, thậm chí cái miệng nhỏ nhắn luôn làm cho mình xấu hổ, lại có khi nói lời ngọt ngào với mình hơi chu ra, ánh mắt Tần Thanh Miểu bỗng dưng có chút mê ly, "Hảo hảo học tập, tôi cũng không chạy mất".

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna