Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 91 + 92

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 91

Ánh dương buổi sáng xuyên qua bức màn mỏng chiếu vào phòng, làm cho căn phòng ấm áp thêm vài phần, hai chú gấu bông ngồi cùng một chỗ ở đầu giường, trên mặt mang theo vẻ cười ngượng ngùng, trên giường là hai nữ nhân tóc dài quấn quanh nhau, dính sát tiếp hợp vào nhau.
Di động đầu giường rung lên, thân mình của nữ nhân bị ôm vào trong ngực nhẹ nhàng giật giật, hơi mở mắt ra, rồi nhắm mắt lại lần nữa, tay nhẹ nhàng đẩy người nằm bên cạnh.
"Ngô...". Cau mày, tựa hồ không muốn thoát khỏi giấc ngủ mơ, cọ cọ vào người kia, rồi đêm đầu chôn ở cần cổ trắng nõn, "Ân...."
"Tiểu Diễm, đứng lên....". Đêm qua sau khi ăn xong thì đi dạo phố, rồi trở về nhà, tên kia liền bắt đầu quấn quít dính lấy nàng, nghĩ đến hôm sau tiểu quỷ sẽ đi, nên Tần Thanh Miểu cũng không cự tuyệt, nhưng bởi vì không cự tuyệt, Cố Úc Diễm liền được một bước lại muốn tiến thêm một tấc cùng nàng triền miên đến nửa đêm,sau đó nàng căn bản không thể tỉnh lại nữa. Nhưng người lúc này nên rời giường thay quần áo thì lại vẫn tiếp tục ngủ, Tần Thanh Miểu rơi vào đường cùng nên chỉ có thể mở mắt ra, đẩy đẩy nàng, "Nhanh lên, em không phải đã nói phải đến viện kiểm sát trước sao?"
Nguyên bản hôm nay muốn đưa Cố Úc Diễm đến sân bay, nhưng Cố Úc Diễm lại nói phải tập hợp lại rồi mới đến sân bay, nên Tần Thanh Miểu cũng không miễn cưỡng nữa.

Than thở hai tiếng, rốt cục mở mắt ra, nhìn nữ nhân gần trong gang tấc, vừa mới tỉnh nên còn thấy mông lung, bộ dáng ngốc hồ hồ của Cố Úc Diễm, làm Tần Thanh Miểu nhịn không được mà nhéo nàng một chút, thanh âm có vẻ suy yếu, "Mau đứng lên...."
"Nga...". Ngoan ngoãn ngồi dậy, tuy vẫn chưa tỉnh táo, nhưng phản ứng đầu tiên sau khi ngồi dậy là đắp chăn cho Tần Thanh Miểu, còn không quên sửa lại cho hảo, Cố Úc Diễm ngồi bên giường nhìn Tần Thanh Miểu, thẳng đến khi tỉnh ngủ hoàn toàn, mới cúi đầu hôn một cái lên trán nữ nhân vừa chợp mắt lần nữa, đứng lên đến phòng tắm rửa mặt.
Vẫn còn một ít thời gian mới đến giờ, sau khi Cố Úc Diễm rửa mặt thay quần áo, lại nhìn Tần Thanh Miểu đang nặng nề ngủ trên giường, ra khỏi phòng ngủ, tiến đến phòng bếp tìm nguyên liệu nấu cháo, thừa dịp cháo đang chín thì lấy thức ăn cho Đạm Đạm và Tưu Tưu, rồi lại trở về phòng bếp chờ, thẳng đến khi cháo nấu xong thì bỏ vào hộp giữ nhiệt, rồi mới trở vè phòng, ngồi ở bên giường nhìn Tần Thanh Miểu trong chốc lát, đến lúc cảm thấy thực sự đã đến giờ, mới hôn lên nữ nhân ngủ say, xách hành lý tối hôm qua Tần Thanh Miểu chuẩn bị cho nàng rời đi.
Lại nói tiếp, nữ nhân này mặt ngoài luôn tỏ vẻ thờ ơ lãnh đạm với tất cả mọi thứ, tối qua lúc ăn cơm biết nàng sẽ đi Giang Nam, nên sau khi ăn xong liền kéo nàng đi mua vài bộ quần áo thích hợp với khí hậu bên đó, rồi đến lúc trở về nhà tắm rửa, Tần Thanh Miểu lại giúp nàng săp xếp quần áo chuẩn bị hành lý.
Ngô.....Đã nói Miểu Miểu hảo ôn nhu mà...
Kéo túi hành lý nhỏ xuống xe, đến địa điểm gặp mặt, nhìn thấy Thương Mặc và hai ba đồng nghiệp đã tập trung ở đó, Cố Úc Diễm vội vàng chạy chậm qua, mặt hồng lên, "Ngại quá, đến muộn".
"Không muộn". Một nữ nhân tổ khác ở bên cạnh cười nói, "Sớm, vẫn còn có người chưa tới".
"Nga....nga....". Gật gật đầu, đem hành lý để sang bên cạnh rồi tiếp tục chờ, chán đến chết nên tùy ý nhìn xung quanh, không nghĩ tới lại thấy cách đó không xa, Triệu Mạt Thương đang sửa sang lại áo cho Thương Mặc, theo góc độ của nàng nhìn qua, cư nhiên còn có thể nhìn thấy bộ dáng ngoan ngoaã của Thương Mặc thay thế vẻ lười biếng hàng ngày đang gật đầu đáp ứng cái gì.
Trừng lớn mắt, nhì chằm chằm cảnh tượng mà đối với nàng thì thật sự không thể tin được, miệng Cố Úc Diễm há thật to, nửa ngày vẫn chưa chịu khép lại.
"Tại sao mà em cũng phải đi?". Giờ phút này Thương Mặc quả thật rất nhu thuận, nhưng trong mắt vẫn lộ ra bất mãn, tuy nói vấn đề này nàng đã dây dưa với Triệu Mạt Thương từ hôm qua đến giờ rồi, nhưng hiện tại thấy phải đi, vẫn là nhịn không được mà hỏi lại, "Hay là em không đi nữa?"
Nếu Cố úc Diễm luyến tiếc Tần Thanh Miểu, thì tự nhiên Thương Mặc cũng sẽ luyến tiếc Triệu Mạt Thương.
"Ngoan". So với thái độ lúc thì lạnh băng khi thì ôn nhu của Tần Thanh Miểu với Cố Úc Diễm, thì Triệu Mạt Thương đối với Thương Mặc là cực kỳ cưng chìu, lúc này tuy biết rõ là nàng đang làm nũng với mình, nhưng vẫn rất nhẹ nhàng dỗ dành, "Chỉ có ba ngày mà thôi, cùng lắm làm đến ngày thứ tư".
"Cái gì mà chỉ có ba ngày mà thôi nha...". Bĩu môi, đoạn đối thoại tương tự đã lập lại nhiều lần từ đêm qua, Thương mặc vẫn tiếp tục nói, "Ba ngày, hơn nữa thời gina cũng không xác định, thật là dài!"
"Ngoan nào Tiểu Đản....". Liếc mắt sang mấy người ở viện kiểm sát, xác định không có ai chú ý đến các nàng, đang định sờ đầu Thương Mặc tiếp tục dỗ nàng, dư quang ánh mắt lại đảo đến bộ dáng lén lút nhìn các nàng của Cố Úc Diễm, Triệu Mạt Thương nhất thời ngừng động tác, hai giây sau, nhẹ nhàng nở nụ cười, tay tiếp tục sờ sờ tóc Thương Mặc, "Chờ em trở về thì thưởng cho em".
Lại bĩu môi, biết nàng đang dỗ dành mình, Thương Mặc thở dai, "Người ta là luyến tiếc chị, luyến tiếc Tiểu Nhạc thôi".
"Em còn dám nhắc đến Tiểu Nhạc". Trắng mắt liếc nhìn người yêu một cái, Triệu Mạt Thương tức giận, "Em tại sao lại đáp ứng khi nào trở về sẽ dẫn con đi chơi?"
"Con bé chỉ đùa thôi.....". Đối với việc Triệu Mạt Thương nghiêm khắc với nữ nhi rất là rõ ràng, Thương Mặc nhìn bộ dáng phụng phịu của nàng, không muốn tiếp tục dây dưa vấn đề này nữa, "Hơn nữa cũng lâu rồi em chưa dẫn con đi chơi".
"Đã lâu?". Lại trắng mắt liếc nàng một cái, Triệu Mạt Thương không biết phải nói gì với người này, "Là ai cuối tuần trước đưa con bé đến công viên chơi?".
"Di? Có sao? Ai? Tại sao em lại không biết!". Lập tức thu lại nụ cười trên mặt, rất nhu thuận vô tội nhìn nàng, "Chắc là do Huyên tỷ và Linh Lung làm!".
"Thương Tiểu Đản!".
"Có mặt!".
"....Em a!". Bất đắc dĩ nhìn bộ dáng đùa giỡn của nàng, Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng lắc đầu, lại nhìn Cố Úc Diễm, thấy mọi người đã đến đông đủ, khẽ chạm cánh tay Thương Mặc, "Được rồi, không náo loạn với em nữa, đi qua đi".
"Ân...." Gật đầu, không tình nguyện lê bước đi qua, Thương Mặc theo sau Triệu Mạt Thương, lại nghĩ đến cái gì, lủi một bước vọt đến trước mặt Triệu Mạt Thương, cười tủm tỉm nhìn nàng.
"Em lại muốn làm gì nữa?". Vừa thấy vẻ mặt này, Triệu Mạt Thương liền biết người kia lại có có chủ ý quỷ quái gì đó.
"Cái kia....". Đè thấp thanh am, tiến đến bên tai nàng, cười xấu xa thổi một hơi, "Bảo bổi, chỉ nói là thưởng, vậy chờ em trở lại, ở văn phòng chị làm một lần".
Triệu khoa trưởng luôn giữ vẻ mặt nghiêm túc đứng đắn đột nhiên đỏ mặt, cắn môi dưới, trừng mắt nhìn nàng một cái, bước đi nhanh hơn, không để ý tới mấy lời nói hưu nói vượn của người này.
Sờ sờ mũi cái mũi đuổi theo, tuy rằng không biết được đáp án, nhưng đến lúc đó nếu mình cứ quấn quít thì nhất định nàng sẽ đáp ứng. Thương Mặc hứng trí bừng bừng đi qua, ngay cả buồn bực vì cảnh ly biệt lúc nãy cũng đã dần biến mất.
Hình như năm nay vẫn chưa cùng Triệu Mạt Thương ở văn phòng làm mấy chuyện không thích hợp với nhi đồng.
Sau khi tập trung thì đến sân bay để đăng ký, nữ nhân đang nằm ngủ trên nệm Tịch Mộng Tư mềm mại rốt cục đã tỉnh lại, chậm rãi ngồi dậy, ôm chăn nghiêng đầu nhìn sang vị trí trống không bên cạnh, cầm di động ở đầu giường nhìn thời gian, rồi buông điện thoại ra, ngồi lẳng lặng ở bên giường một hồi lâu, sau đó mới đứng dậy rửa mặt.
Ra khỏi phòng thì nhìn thấy Đạm Đạm đang nằm dài ở phòng khách híp mắt nhìn ánh dương xuyên thấu qua cửa sổ, mà tiểu miêu còn lại kia đang dùng móng vuốt quấy phá cái bát của Đạm Đạm đầy đồ ăn không biết đã được Cố Úc Diễm cho vào từ lúc nào, nhưng Đạm Đạm lại khinh thường mà đùa sợi cầu len. Tần Thanh Miểu nhìn chúng nó trong chốc lát, xoay người đi vào phòng bếp, tính lấy thức ăn cho bọn nó, nhưng lại nhìn thấy một tờ giấy ở trên bàn.

Miểu Miểu, cơm cho Đạm Đạm và Tưu Tưu em đã chuẩn bị rồi, cháo ở trong hộp giữ nhiệt, sau khi chị rời giường thì có thể ăn ngay....Em sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để trở về....Đúng rồi, chị không nên uống quá nhiều rượu, nếu uống rượu thì đừng lái xe, tuy rằng em không ở đây, nhưng mỗi ngay em sẽ gọi điện thoại để kiểm tra chị.

Thanh Miểu bình tĩnh xem hết tờ giây, "xuy" một tiếng, nhưng không vứt tờ giấy đi, mà rất cẩn thận vuốt phẳng rồi cất vào túi quần.
Ăn điểm tâm xong cũng không đến công ty, mà là ngồi ở phòng khác xem tin tức, cảm giác chân bị cọ nhẹ nhàng, Tần Thanh Miểu cúi đầu, nhìn thấy Đạm Đạm đang ngửa đầu nhìn mình, thực ôn nhu khom người ôm nó để lên đùi mình.
"Meo meo—meo meo—". Nhưng vừa để Đạm Đạm lên, thì một tiếng kêu nho nhỏ khác lại truyền đến nữa, theo thanh âm nhìn lại, nhìn thấy tiểu hắc miêu Tưu Tưu đang dùng móng vuốt bám lên quả cầu len, cũng đồng dạng ngửa đầu nhìn mình, Tần Thanh Miểu nhịn không được nhẹ nhàng nở nụ cười.
Có phải hay không là người dạng gì, thì tìm được mèo, nhất định sẽ giống người kia đến như vậy?
Cũng bế Tưu Tưu lên sô pha lên, cư như vậy, một người hai mèo ngồi ở phòng khách ngây người, gần đến một một giờ, di động Tần Thanh Miểu đặt ở trên bàn rung lên.
"Miểu Miểu, em đến rồi". Sau khi hạ máy bay thì đến khách sạn, Cố Úc Diễm và Thương Mặc ở cùng một phòng, sau khi qua loa thả hành lý thì lập tức gọi điện cho Tần Thanh Miểu để khai báo tình trạng trước mắt.
"Ân". Đạm mạc đáp một tiếng, Tần Thanh Miểu một tay nắm di động, một tay tùy ý bấm điều khiển từ xa, hiển nhiên là nội dung trên TV không thể nào đi vào đầu.
"Ngô, Miểu Miểu, em nhớ chị". Nhìn bốn phái xung quanh một chút, xác định không có ai, thanh âm Cố Úc Diễm lậ tức mềm nhũn, "Mới không bao lâu đã nhớ chị, ba ngày ôi chao, làm sao bây giờ?".
"Không tiền đồ". Mềm nhẹ phun ra ba chữ, buông điều khiển từ xa, tay vuốt ve người Đạm Đạm, ánh mắt Tần Thanh Miểu càng thêm nhu hòa.
"Ngô, chị có nhớ em không nha?". Nghe nàng nói như vậy, Cố Úc Diễm cũng không để ý, hỏi một câu, đôi mắt sáng lên, một bộ dáng chờ mong.
"Ân hừ". Hừ nhẹ một tiếng, thanh âm Tần Thanh Miểu trong nháy mắt đã khôi phục vẻ đạm mạc thường ngày, "Tôi có Đạm Đạm và Tưu Tưu ở cùng, nhớ em làm gì? 

Chương 92

"Ngô...". Chu chu miệng. tuy rằng biết rõ nữ nhân kia là mạh miệng ngạo kiều, Cố Úc Diễm vẫn thấy có chút chưa đủ, kéo dài thanh âm, "Miểu Miểu.....Nói lời thật đi...."
Mày liễu giương lên, thanh âm Tần Thanh Miểu hết sức lãnh đạm, "Tôi là nói lời thật".
"Hảo hảo hảo.....". Hiểu được phỏng chừng không thể nghe được lời này phát ra từ miệng Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm cũng không dây dưa nữa, nhìn cửa sổ hành lang sát đất, trầm mặc trong chốc lát, "Miểu Miểu, bây giờ chị đang làm gì?".
"Xem tin tức". Ngữ khí lạnh nhạt nói xong, Tần Thanh Miểu giương mắt nhìn TV, lại phát hiện trên TV là một bộ phim truyền hình thực không có dinh dưỡng, ngẩn ra, nhấn điều khiển đổi kênh.
"Nga....". Nhức đầu, vừa muốn tiếp tục nói thêm gì, lại nhìn thấy một đồng nghiệp phòng khác đang đi tới chỗ này, lại còn gọi tên mình, Cố Úc Diễm lên tiếng, Tần Thanh Miểu ở đầu dây bên này cũng nghe thấy, không có nửa phần chần chờ, "Không có chuyện gì nữa thì cúp máy đi".
"Ân....". Ngoan ngoãn đáp lại một câu, cảm giác được nàng đã buông điện thoại, Cố Úc Diễm liền vội vàng gọi một tiếng, "Chờ một chút!".
"Ân?".
"Chị....chị nhớ phải ăn cơm nga". Không để ý đến ánh mắt bát quái của động nghiệp cách đó không xa, Cố Úc Diễm ửng đỏ nghiêm mặt, "Còn nữa, uống ít rượu".
"...Đã biết". Nhẹ giọng đáp ứng một câu, ánh mắt Tần Thanh Miểu thẳng tắp nhìn TV, nghe tiếng hít thở ở đầu bên kia, lại nhẹ nhàng nói, "Em cũng vậy, ở bên ngoài ngoan ngoãn, đừng suy nghĩ lung tung!".
"Dạ!". Rốt cục lúc này mới nghe được ngữ khí ôn nhu, Cố Úc Diễm cười mị mắt, "Miểu Miểu cũng thế, ngoan ngoãn!".
"Ân hừ". Tần Thanh Miểu hừ một tiếng, "Trước cứ như vậy".
Cứ như thế, sau khi nói xong câu đó thì lập tức cúp điện thoại. Cũng không tính dây dưa gì nữa, thái độ của Tần Thanh Miểu vẫn luôn lãnh đạm như thế, nhưng Cố Úc Diễm biết rõ kỳ thực nàng cũng rất nhớ mình.
"Gọi điện thoại cho bạn trai để báo bình an sao?". Lúc này thì đồng nghiệp cũng đã chạy tới bên người ngàng, cười cười vỗ bả vai nàng, "Tôi chỉ đi ngang qua thôi, cô cứ tiếp tục đi".
"Khụ....". Mặt lại hồng lên, Cố Úc Diễm có chút ngượng ngùng, "Gọi xong rồi...."
"Ha ha...".
Đến lúc Cố Úc Diễm trở về phòng, phát hiện Thương Mặc không có ở đây, đi vào sắp xếp hành lý, ngồi ở bên giường, nhìn ảnh chụp Tần Thanh Miểu trên di động mà nhịn không được liền bắt đầu ngẩn người.
Ngày đó tâm trạng của Thương Mặc tựa hồ không tốt lắm, bộ dáng cợt nhã không đứng đắn cũng đã thu liễm đi rất nhiều.
Sáng sớm hôm sau liền bắt đầu huấn luyện, nhóm kiểm sát từ các địa phương đoan chính ngồi nghe giảng bài, ước chừng khoảng hai canh giờ sau liền tan ra, đến lúc tự do đi lại.
Đứng ở ngã tư đường xa lạ, Cố Úc Diễm nhìn tới nhìn lui dòng xe cộ, nghĩ đến lúc này Tần Thanh Miểu đang bận rộn ở công ty, mà bên người mình còn có một Thương Mặc, nên không thể gọi điện thoại cho nữ nhân làm cho nàng thực tưởng niệm kia.
"Dạ? Con quay a!". Hai người địa tới đi lui mấy con đường, thấy có một vị lãn nhân đang cầm con quay xoay tròn trên dây thừng cách đó không xa, Thương Mặc vừa liếc thấy, thù lập tức bước hai ba bước dài chạy qua, "Đã lâu rồi không thấy lại thứ này".
"Ách". Quýnh lên, lần đầu tiên thấy được bộ dáng hưng phấn như vậy của Thương Mặc, Cố Úc Diễm theo sau, nhìn nàng không chút do dự mua hai cái, có chút buồn bực, nhưng cũng không thể không biết xấu hổ mà hỏi nhiều.
Sau khi mua con quay, thì tiếp tục đi dạo, Thương mặc lại càng hứng trí dào dạt mà mua thật nhiều thứ, trong đó có một ít trang sức mỹ nghệ, còn có một ít đồ chơi đặc sản, mà Cố Úc Diễm thì ở gian hàng cầm một cây trâm mang theo hương vị cổ trang lên xem.
Nghĩ đến Tần Thanh Miểu luôn một thân tây trang giày da gài trâm trên tóc, nhìn cây trâm trong tay mà nhìn không được bật cười.
"Vui vẻ đến như vậy?". Sau khi chủ quán gói gém đồ đạc cho Thương Mặc xong thì rất có thâm ý liếc nhìn Cố Úc Diễm một cái, "Nữ hài tử đương nhiên là thích đeo trang sức".
"A? Không phải cho tôi mang". Sửng sốt, tiếp theo đáp theo bản năng, ánh mắt chống lại hai trong mắt của Thương Mặc, trong lòng cả kinh, Cố Úc Diễm lập tức dưa cây trâm lại cho chủ quán, không nói thêm gì nữa.
Hai ngày này trôi qua rất nhanh, vượt qua thời gian huấn luyện rồi đi dạo phố nói chuyện phiếm với đồng nghiệp rồi ngẫu nhiên trốn ở một góc gọi điện cho Tần Thanh Miểu, mãi cho đến buổi tối ngày hôm sau sau khi huấn luyện xong, Cố Úc Diễ sau khi tắm xong thì ngồi ở trên giường sấy tóc, nghĩ đến một hai ngày nữa là có thể trở về, nhịn không được lộ ra nụ cười tươi.
"Ngày mai chính là ngày huấn luyện cuối cùng nga". Nhì thấy bộ dáng nhàn nhã của Cố Úc Diễm từ phòng tắm ra, Thương Mặc ở một bên lau tóc nói, "Sau ngày hôm đó thì tập trung lại đi ra ngoài chơi một ngày".
Lại nói tiếp, nàng và Cố Úc Diễm không thể lề cận người thích nên không muốn đi, nhưng nhưng người khác kỳ thật đại đa số thời điểm vẫn đem chuyến công tác này biến thành kỳ nghỉ đầy hưởng thụ.
"Ân....". Dù sao Thương Mặc cũng là thủ trưởng của mình, Cố Úc Diễm ngồi dậy đưa thân mình dựa vào đầu giường, gật gật đầu, nhịn không được mở miệng, "Tổ trưởng, ngày hôm đó, nhất định phải đi sao?"
Tự hồ sớm đã dự đoán được nàng sẽ nói như vậy, Thương Mặc cười tủm tỉm nhìn nàng, "Ngày hôm đó là dùng phí chung để đi du ngoạn ngắm phong cảnh nha, em không muốn đi?".
"Tôi....". Giật giật miệng, nghĩ đến việc vừa rồi gọi cho Tần Thanh Miểu, rõ ràng nghe được một chút tưởng niệm từ giọng nói của nữ nhân ngạo kiều kia, Cố Úc Diễm cố lấy dũng khí, nhìn thẳng vào Thương Mặc, "Tổ trưởng, tôi muốn trở về vào chiều mai".
Kỳ thật ngày thứ ba huấn luyện mất nửa ngày, buổi chiều đó hảo hảo nghỉ một phen, rồi ngày hôm sau đi du ngoạn, sau đó nghỉ ngơi rồi nhận vé trở về.
"Hắc hắc....". Ôm lấy khóe môi xấu xa cười, Thương Mặc thực không đứng đắn nháy mắt mấy cái với nàng, "Tiểu Cố, vội vã trở về để gặp bạn trai sao?"
"Ách...". Rõ ràng nghe được hại chữ "bạn trai" được đặc biệt tăng thêm ngữ khí, Cố Úc Diễm cứng họng trong chốc lát, rồi đơn giản gật đầu.
"Nga...." Kéo dài âm điệu, Thương Mặc nhìn nàng, ngữ khí ý vị thâm trường, "Vậy nha vậy nha....".
Không hiểu sao hai má nóng lên một trận, Cố Úc Diễm không dám nhìn Thương Mặc, đang không biết phải tiếp tục câu chuyện như thế nào, di động ở trên giường rung lên.
Cầm lấy di động nhìn, màn hình lóe ra ba chữ "Đường tỷ tỷ", Cố Úc Diễm nhíu mày, xuống giường đi ra ban công nghe điện thoại.
"Tiểu Diễm, tôi nghĩ đã lâu, vẫn là nên nói với em một chút mới được". Giờ phút này Đường Vận đang đứng ở ban công nhà mình, gió đêm thổi bay tóc và quần áo nàng, mà ngữ khí nghe ra có một chút lo lắng.
"Ân, Đường tỷ tỷ cứ nói đi". Không hiểu sao trong lòng dâng lên một cảm giác bất an, Cố Úc Diễm cắn môi nhẹ giọng nói.
"Ba giờ chiều ngày mai, Thanh Miểu sẽ ký kết một hợp đồng cho công ty, mà nội dung bản hợp đồng này.....Ở bên ngoài nhìn rất công bằng, nhưng thực tế lại dấu giếm nhiều cạm bẫy, nhất định sẽ gây tổn thất cho Tần thị". Nói xong với tốc độ rất nhanh, Đường Vận nhíu mi gắt gao, "Đương nhiên, tổn thất sẽ không quá lớn, nhưng Tần Thanh Miểu là người trực tiếp đứng ra ký hợp đồng, đến lúc đó nhất định sẽ bị ban giám đốc tra hỏi về tổn thất của Tần thị, vị trí tổng giám đống nhất định không thể giữ được nữa".
Đầu tê rần lên, nghĩ đến bộ dáng say rượu của Tần Thanh Miểu vài ngày trước, ánh mắt Cố Úc Diễm ngưng lại, "Nếu cô ấy biết, vậy tại sao vẫn ký hợp đồng?"
Tuy Cố Úc Diễm đã thành thục hơn rất nhiều so với hai năm trước, nhưng nàng cũng không thể trực tiếp đoán ra liền, Đường Vận hít thở một chút, thở dài, "Đúng vậy, tôi khuyên thế nào thì cậu ấy cũng không nghe...Lúc trước tôi đã nghĩ phải tìm em, nhưng cậu ấy lại đoán ra, ngăn chặn tôi....Nhưng mà...."
"Có liên quan đến em sao?". Tay buông bên ngươi nắm chặt thành quyền, Cố Úc Diễm nhìn ánh đèn từ bên ngoài ban công, đầu tiên là nghĩ vấn hỏi, nhưng ngay sau đó lại khẳng định, "Có liên quan đến em".
"...."Đường Vận trầm mặc, nhìn bầu trời đêm một hồi lâu, "Đúng vậy".
"....Là cái gì?". Khi hỏi ra những lời, Cố Úc Diễm lại mắng bản thân, vì cái gì mà ngày đó không chịu truy hỏi rõ ràng, vì cái gì mỗi lần có chuyện thì cái gì nàng cũng không biết, mà Tần Thanh Miểu luôn lẳng lặng che chở ở phía trước nàng, lúc gặp nguy hiểm, đều là do người khác nói cho nàng.
"Vệ Minh Khiêm....". Hít sâu một hơi, nghe ra chút gì đó không đúng trong giọng Cố Úc Diễm, Đường Vận nói, "Hắn dùng em để uy hiếp Thanh Miểu".
"Em?". Đôi mi thanh tú nhăn lại, không nghĩ tới sẽ liên quan đến mình, Cố Úc Diễm hô nhỏ ra tiếng, "Uy hiếp như thế nào? An toàn của em sao?"
"Nếu là thế thì em vẫn an toàn". Đường Vận lắc đầu, lộ ra nụ cười khổ, "Với thực lực của Thanh Miểu, vẫn có thể phái người bảo hộ em".
"Kia...."
"Vệ Minh Khiêm tên hỗn đản này, không biết làm sao có được hai người hôn môi....". Nghĩ đến tấm ảnh hai người hôn môi trong xe xem được được chỗ Tần Thanh Miểu, Đường Vận bất đắc dĩ thở dài một tiếng, nhận thấy bạn tốt khi rơi vào lưới tình rồi thì cũng sẽ phạm sai lầm như vậy, "Hắn lấy nó để uy hiếp Thanh Miểu....Em là kiểm sát trưởng, dù sao cũng là tiền đồ, chuyện này, đối với em mà nói thì rất quan trọng, em hiểu chưa, Tiểu Diễm".
Thân mình nhẹ nhàng run lên, nghe lời Đường Vận, Cố Úc Diễm bỗng dưng cảm thấy cái mũi có chút lên men.
"Tôi nghĩ thật lâu, cảm thấy vẫn nên nói cho em". Không nghe Cố Úc Diễm trả lời, Đường Vận ngừng trong chốc lát, "Dù sao hia người cũng là người yêu....Tôi hiểu được tính cách luôn cậy mạnh muốn bảo vệ em của cậu ấy, nhưng mà....Tôi là bạn của Thanh Miểu, Tiểu Diễm, không phải là tôi làm khó dễ em, em...."
"Đường tỷ tỷ, không cần phải nói gì nữa". Cố Úc Diễm trực tiếp đánh gãy lời của Đường Vận, bạn tay trắng nõn xiết chặt điện thoại, mu bàn tay hiển lộ gân xanh, "Miểu Miểu.... trọng yếu hơn bất cứ thứ gì".

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna