Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 95 + 96

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 95

Cuối tuần, người vừa mới đi công tác trở về đang rất thích thú, nửa nằm nửa ngồi trên ghế sô pha, trên bàn còn có một chén nước canh, trong tay nắm điều khiển từ xa, động tác chậm chạp chuyển kênh, một bộ dáng cực kì hưởng thụ, thẳng đến khi làm cho nữ nhân ngồi bên cạnh tức giận đến mức trừng mắt.
"Cố Úc Diễm, em chính là tên tiểu hỗn đản!". Nâng tay trực tiếp gõ vào đầu nàng, ngôn từ có vài phần cường điệu oán giận, "Nhìn thấy em nhàn nhã như vậy làm tôi tức giận đến chết đi được!".
"Đường tỷ tỷ, tại sao lại đánh em nha....". Buông điều khiển từ xa ra, rất vô tội ôm đầu, con ngươi đen nhỏ lấp lánh nước, "Em cũng không trêu chọc gì chị..."
"Không trêu chọc tôi?". Rất buồng bực liếc mắt nhìn nàng một cái, càng giận mắng, "Rõ ràng là em đưa ra chủ ý nhờ tôi nói với Thanh Miểu, vậy thì dựa vào cái gì mà em có thể nhàn nhã như vậy, còn tôi lại phải tăng ca vài ngày ở công ty!".
Nghe nàng nhắc tới chuyện này, hai má Cố Úc Diễm nhất thời nóng lên, ho khan hai tiếng, có chút ngượng ngùng cười cười với Đường Vận, "Đừng như vậy Đường tỷ tỷ, ít nhất chúng ta cũng đã ngăn được Miểu Miểu ký hợp đồng nha....Sự hi sinh của chị rất là vĩ đại!".

"Vĩ đại cái đầu em!". Lại nâng tay đập vào đầu Cố Úc Diễm một cái nữa, Đường Vận tiếp tục tức giận, "Thanh Miểu cũng thật là bất công, đối với tên đầu sỏ như em lại tốt như vậy, đối với tôi thì....Đúng là trọng sắc khinh bạn a!".
"Cái gì trọng sắc khinh bạn?". Sau khi thay quần áo thì ra khỏi phòng, vừa vặn nghe được câu nói của Đường Vận, Tần Thanh Miểu giương mày liễu lên, đi đến trước mặt hai người, ngữ khí vẫn trước sau đạm mạc.
"Không...". Cười lấy lòng giữ chặt tay Tần Thanh Miểu, bị nàng liếc một cái nhưng vẫn là điếc không sợ súng ôm lấy ngón út của nàng, đôi mắt Cố Úc Diễm lóe sáng, "Miểu Miểu, nhĩ hảo xinh đẹp..."
"Ân hừ". Khẽ hừ một tiếng, nhưng không rút khỏi tay nàng, Tần Thanh Miểu ngồi xuống, cầm chén trà lên uống một ngụm.
Lọt vào mắt Đường Vận ngồi ở bên cạnh là Tần Thanh Miểu dung túng Cố Úc Diễm, rất bất đắc dĩ vỗ vỗ trán, đứng lên, "Chị không nổi hai ngươi, vẫn nên là hai người bọn ngươi tự đi ăn cơm đi, ta cô đơn nhưng cũng không muốn làm bóng đèn".
Nhíu mày, quay đầu nhìn bạn tốt, khóe môi Tần Thanh Miểu câu lên biểu lộ một chút tươi cười, "Vận Vận muốn trở về công ty tăng ca sao?"
"....Không có!". Đường Vận bị nụ cười tươi của nàng làm lạnh sống lưng, cười khổ, "Thanh Miểu, cậu cũng thật sự là..."
Tần Thanh Miểu là như vậy, không phải trọng sắc khinh bạn thì còn là gì nữa, dung túng Cố Úc Diễm đến như thế....Cho dù lúc trước thời điểm thích Cố Úc Sâm, nhưng làm sao mà có bộ dáng như bây giờ?
Cùng lúc đó, trong một ngôi biệt thự thoạt nhìn rất có khí thế, Thương Mặc thực không hình tượng bắt chéo chân nằm trên sô pha, trong tay còn cầm mấy bức ảnh.
"Chậc chậc....". Nhìn cảnh hai người hôn môi, nhịn không được tán thưởng, tay còn lại thì cầm tay nữ nhân bị nàng gối lên đùi, "Tiểu Cố người này, thật là kích tình".
Nâng tay búng trán nàng hai cái, Triệu Mạt Thương nhìn người một tay cầm ảnh chụp một tay nắm tay mình, tươi cười nhợt nhạt, "Không phải là em muốn giúp Tiểu Cố sao?".
"Đương nhiên là muốn a...". Khóe miệng câu lên, vẻ tươi cười trên mặt mang theo chút tà khí, Thương Mặc ngửa đầu nháy mắt mấy cái với Triệu Mạt Thương, "Chỉ là muốn giúp họ khắc sâu tình cảm lẫn nhau thêm hơn thôi".
"Phốc...". Nhẹ giọng cười ra tiếng, đầu ngón tay dời xuống nhẹ nhàng nắm cái mũi của Thương Mặc, ánh mắt Triệu Mạt Thương lộ ra ôn nhu sủng nịch, "Nhưng mà em đừng gây sự nữa a, Tiểu Cố là người tốt".
"Là một đứa ngốc, không trêu chọc một chút thì để làm gì?". Cười hì hì ngồi dậy, tùy ý để ảnh chụp lên bàn, sau đó ôm lấy nàng, Thương Mặc hôn lên khóe môi nàng một cái, "Phải không, bảo bối?".
"Em a....". Giống như thở dài nói xong, hai tay vòng qua cổ nàng, bắt đầu hùa theo đón cánh hoa của nàng tiếp hợp với mình, Triệu Mạt Thương nhắm mắt lại, thanh âm có chút thì thào, "Tiểu Đản hư...."
"Hắc hắc..."
Hai ngày cuối tuần, Tần Thanh Miểu và Cố Úc Diễm cũng không ra ngoài, ở nhà hưởng thụ nhàn nhã đã lâu không có.
Có lẽ là do Cố Úc Diễm đi ra ngoài vài ngày, rồi cũng lại bởi vì khi Cố Uc Diễm trở về phát sinh chuyện đó, nên mấy ngày sau các nàng trở nên càng thêm thâm tình, lúc hai người ở cùng một chỗ, luôn luôn là loại cảm giác ngọt ngào 'Tiểu biệt thắng tân hôn', ngay cả Tần Thanh Miểu luôn lạnh lùng, khi đối mặt với Cố Úc Diễm thường thường cầu hoan mà không phân biệt ngày đêm, đều dục cự hoan nghênh khẽ cáu nói hai câu rồi tùy ý nàng làm bậy.
Vì thế hai ngày này, tại một gian phòng không tính là nhỏ, lúc ban ngày, một người đang kề cận nữ nhân đang cau mày trong phòng khách, hôn một chút ở cổ và mặt nàng, chậm rãi đi xuống, bất tri bất giác đã cởi áo ngủ của Tần Thanh Miểu ra, sau đó hai người cùng ngã vào ghế sô pha dài trong phòng khách.
Mà trên sàn gỗ sạch sẽ ki, một hắc miêu một bạch miêu một lớn một nhỏ nằm úp sấp, hai đôi mắt u lam ánh lên vẻ tò mò, nhìn hai người tận tình trên sô pha, hiển lộ mê hoặc.
"Được rồi, dừng lại!". Lúc ngày cuối tuần sắp chấm dứt, Tần Thanh Miểu rốt cục nhịn không được đem cái người trêu chọc mình đến tay chân bủn rủn đẩy xuống giường, chân thon dài câu cái chăn bên cạnh qua bao lấy mình, con mắt lộ ra cảnh giác, "Không thể, ngày mai còn phải họp".
Chu chu miệng, bò lên từ sàn, vẻ mặt không tình nguyện, chuyển đến trên giường ôm bọc chăn từ phía sau, "Một lần nữa thôi..."
"Không được!". Oán giận trừng mắt liếc nàng một cái, Tần Thanh Miểu xoay người quay lưng về phía nàng, nhắm mắt lại, "Tôi muốn ngủ, không được quấy rầy tôi".
Nếu còn như vậy nữa, sáng ngày mai, bất kể là ai cũng đều không có cách nào đi làm.
"Miểu Miểu....". Giọng nói lộ ra nồng đậm dục cầu bất mãn, Cố Úc Diễm ở phía sau nhẹ nhàng hôn gáy Tần Thanh Miểu, thẳng đến khi thân mình nàng run rẩy lên, thì trực tiếp ngồi dậy, cười cười, "Cố Úc Diễm, hai năm em rời khỏi tôi, rốt cục đã làm cái gì!".
Bất quá chỉ là hai năm thôi, vì cái gì lúc trước còn thực đơn thuần ngoan ngoãn, tuy rằng vẫn thích kề cận mình, nhưng cũng không phải là người cả ngày thích làm loại chuyện này, tại sao lại biến thành cái dạng này?
Nháy mắt mấy cái, Cố Úc Diễm nằm ở trên giường rất vô tội nhìn nàng, "Miểu Miểu, em không có rời khỏi chị...."
Dừng một chút, mân mê miệng, "Là chị không cần em..."
Nghe nàng nói như vậy, biểu tình Tần Thanh Miểu bị kiềm hãm, sau đó chậm rãi quay đâu, không nói gì.
Tuy nói hai năm trước là do mình bị ép nên mới phải làm như vậy, nhưng chung quy thật đã chủ động bức nàng rời đi. Mà sau đó, ngay khi đã có đủ thực lực để chống lại ngoại công, nhưng lúc nhìn thấy Cố Úc Diễm một lần nữa, lại không hề có ý nghĩ đem nàng trở về bên mình.
"Tôi biết...". Nhẹ giọng đáp, thả lỏng thân mình tựa vào lòng nàng, Tần Thanh Miểu nhắm mắt lại, nghe tiếng hít thở của Cố Úc Diễm, tay cầm lấy bàn tay của nàng ở trên bụng mình, thanh âm chậm rãi, "Tiểu Diễm....Ngay từ đầu...Quả thật tôi không hề nghĩ sẽ như vậy..."
"Miểu...Miểu Miểu?". Hơi hơi sửng sốt, không nghĩ tới nàng sẽ nói như vậy, trong nháy mắt Cố Úc Diễm có chút vô thố.
"Ngày đó ở bệnh viện với Mục Hề Liên, bởi vì biết em ở cửa nên tôi mới nói như thế....Nhưng mà, ý tưởng đó, ban đầu, quả thật...". Khẽ cắn môi nói xong, mày Tần Thanh Miểu hơi nhăn lại, nói một nữa, thân mình đổ xuống, mà người vừa mới ở sau lưng ôm nàng đã trực tiếp nghiêng người đè lên nàng, cúi đầu dừng ở mặt nàng.
Một cái rồi lại một cái hôn mềm nhẹ dừng ở trên trán nàng, khóe mắt, từ mũi đi thẳng xuống môi nàng, Cố Úc Diễm vô cùng ôn nhu, không mang theo nửa tia dục vọng, thẳng đến khi Tần Thanh Miểu nhắm mắt lại mặc nàng hôn, mới vừa cười vừa nói, "Ban đầu là ban đầu, Miểu Miểu cũng không phải thánh nhân...Hơn nữa, tuy rằng ban đầu nghĩ như vậy, nhưng chị đối với em, tuyệt đối không hề giống trả thù..."
Mở ra ngưng mắt nhìn nàng, Tần Thanh Miểu không nói gì, chính là hai tay vòng qua cổ nàng, hơi nhấc đầu lên hôn nàng.
Nhẹ giọng cười, cùng nàng triền miên một chỗ, Cố Úc Diễm hơi thở gấp, "Miểu Miểu...Kỳ thật nhiều lúc, thật là giống đang câu dẫn em..."
Thân mình cương cứng lên, Tần Thanh Miểu ngừng động tác ngay lập tức, mở mắt ra nhìn người sau khi nói xong còn hôn mình vài giây, rồi nhấc chân một cước đá nàng xuống giường, liền lập tức hừ lạnh một tiếng, trùm chăn lại, "Ai muốn câu dẫn em!".
Hai tay chống xuống sàn, Cố Úc Diễm nhìn Tần Thanh Miểu trùm chăn nghiêng thân đưa lưng về phía mình ở trên giường, vẻ mặt hiện lên tia cười khổ.
Tại sao mà cứ muốn tùy thời tùy chỗ bỗng nhiên ngạo kiều vậy nha?
Giữa trưa tan tầm ngày hôm sau, Cố Úc Diễm đang thu thập đồ đạc tính rời khỏi văn phòng, Thương Mặc liền gọi nàng lại.
"Tổ trưởng, làm sao vậy?". Dáng vẻ mơ hồ nhìn Thương Mặc, Cố Úc Diễm có chút không rõ.
"Theo tôi đến văn phòng khoa trưởng đi". Thương Mặc không có biểu tình gì, nói xong câu đó thì trực tiếp ra khỏi văn phòng, không để ý đến dáng vẻ ngây ngốc của Cố Úc Diễm đang đi theo nàng, mãi cho đên cửa văn phòng của Triệu Mạt Thương, mới dừng lại gõ gõ cửa.
"Vào đi". Một giọng nữ lạnh lùng vang lên, Thương Mặc đẩy cửa vào, Cố Úc Diễm vội vàng đuối theo, sau đó quay lại đóng cửa phòng.
Nhưng vừa mới quay đầu lại, mấy tấp ảnh chụp liền hiện lên trước mắt nàng.
Cố Úc Diễm ngẩn ngơ, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt không chút thay đối của Thương Mặc, cùng với Triệu Mạt Thương vẻ mặt lạnh nhạt còn đang cầm bút máy trong tay, tiếp nhận ảnh chụp, khi nhìn thấy ảnh chụp thì lập tức sợ hãi.
Trong ảnh chính là cảnh hai người hôn môi, nếu không phải là mình và Tần Thanh Miểu, thì còn có thể là ai?
Nghĩ đến lúc trước Đường Vận có nhắc đến chuyện Vệ Minh Khiêm dùng ảnh chụp để uy hiếp Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm sau khi để kinh ngạc qua đi, rất nhanh liền bình tĩnh trở lại.
Tay siết chặc tấm ảnh, thân mình thẳng lên, Cố Úc Diễm ngẩng đầu nhìn về phía Thương Mặc và Triệu Mạt Thương, "Tôi không có gì để nói, muốn xử lý tôi thế nào cũng được".
-----------------------------------------

Chương 96

Văn phòng khoa trưởng lập tức trở nên im lặng.
Cố Úc Diễm cương thân mình, cố gắng duy trì trấn định nhìn hai người, không để cho cảm xúc của mình lộ ra bên ngoài.
Nói là nói như vậy, quả thật nàng không ngại bỏ phần công tác này vì Tần Thanh Miểu....Nhưng, chung quy đây cũng là cố gắng của nàng, ngày mà nàng trúng tuyển ông bà ngoại và Mục Hề Liên đều cao hứng, tất cả những điều ấy vẫn còn rõ ràng trong trí nhớ.
Nhưng nếu không làm vậy, thì nhất định sẽ không yên.
"Việc này rất đơn giản". Thương Mặc kéo ghế ra ngồi xuống, lười biếng nói, "Em là cấp dưới của tôi, chút việc nhỏ này tôi vẫn có thể giải quyết giúp em...."
Hơi nao nao, nhìn Thương Mặc, trong lúc nhất thời Cố Úc Diễm có chút không biết làm sao.
"Bất quá, điều kiện tiên quyết là, em và cô ấy phải tách ra". Nâng ngón tay chỉ chỉ ảnh chụp trong tay Cố Úc Diễm, Thương Mặc mị hí mắt, "Lần này chúng tôi có thể giúp em che giấu, nhưng nếu lần sau lộ ra, em có thể bị..."
Nhăn mi lại, căn bản không cần tự hỏi gì, Cố Úc Diễm lắc lắc đầu, "Tổ trưởng, không thể được".
"Tại sao lại không thể được". Thu hồi bộ dáng lười nhác, Thương Mặc ngồi thẳng thân mình, nghiêng đầu về phía trước làm cho người ta không phân biệt được cảm xúc liếc nhìn Triệu Mạt Thương một cái, "Như vậy đi, tôi cho em thời gian để suy nghĩ, suy nghĩ kỹ thì nói cho tôi biết".
"Tổ trưởng, thật sự không cần, tôi không thể tách khỏi Miểu Miểu".
Nhìn thái độ kiên định của nàng, Thương Mặc trầm mặc trong chốc lát, ánh mắt lóe ra, "Em nên biết rằng, chỉ cần qua đoạn thời gian thử việc, em chính là trợ lý kiểm sát viên...."
"Tổ trưởng.....". Đôi mi thanh tú của Cố Úc Diễm nhướng lên, vừa tính nói cái gì, nhưng Triệu Mạt Thương vẫn đang im lặng lại mở miệng, "Được rồi, Tiểu Cố, em hảo hảo suy nghĩ lại đi".
"Em.....". Lăng lăng nhìn hai người, Cố Úc Diễm cắn môi, một hồi lâu, mới gật đầu thật mạnh một cái.
"Ân, vậy em trở về đi, hảo hảo suy ngẫm lại". Thương Mặc vẫn như trước không mặn không nhạt, Cố Úc Diễm lại nhìn nàng một cái, cuối cùng cúi chào nàng và Triệu Mạt Thương, rời khỏi văn phòng.
Nhìn cửa phòng được khép lại, gương mặt đứng đắn vừa rồi của Thương Mặc đã xoay chuyển, trực tiếp không hình tượng ghé vào bàn nhún nhún mũi với Triệu Mạt Thương, "Bảo bối, phá hư rồi".
Tay nhéo nhéo chóp mũi Thương Mặc, Triệu Mạt Thương giống như oán trách liếc nàng một cái, "Nếu như chị để tùy ý em...không phải em sẽ lại làm khó dễ đứa nhỏ sao?"
"Hắc hắc, hắc hắc....". Trơ mặt ra kéo tay nàng qua hôn một cái Thương Mặc cười hề hề, "Chị nói xem Tiểu Cố sẽ lo lắng bao lâu?"
"Làm sao chị biết được". Triệu Mạt Thương tức giận điểm nhẹ môi nàng, sau đó rút tay về vuốt vuốt lọn tóc, "Về nhà thôi, ngốc Tiểu Đản".
"Ừ! Hảo!". Nhảy lên giúp Triệu Mạt Thương thu thập bàn làm việc, xong rồi còn giống như chân chó xách túi giúp nàng, nhìn vẻ mặt lấy lòng của Thương Mặc khiến Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng cười ra tiếng.
Khác với không khí ngọt ngào ở văn phòng khoa trưởng, sau khi Cố Úc Diễm thu thập thì rời khỏi viện kiểm sát, đứng ở trạm giao thông chờ xe, tầm mắt có chút dao động.
Lo lắng....còn có gì để lo lắng nữa, Miểu Miểu là tối trọng yếu, từ khi sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên nàng chắc chắn một việc đến như vậy.
Sớm đã hạ quyết định, thì còn lo lắng gì nữa? Nếu như vậy, có chút khổ sở muốn khóc, đơn giản chỉ có chút nuối tiếc không tha thôi.
Còn nữa...Còn có chút hoang mang, tiếp theo nên làm gì đây? Tóm lại cũng không thể để Tần Thanh Miểu bao dưỡng cả đời đi?
Chờ đến khi xe đã đến bên cạnh trạm, Cố Úc Diễm thở dài, lắc đầu lên xe tìm vị trí ngồi ngẩn người.
Xe bus dừng đèn đỏ, Cố Úc Diễm vẫn duy trì tư thế ngồi yên nhìn ra cửa sổ, xuất thần nghĩ kế tiếp nên làm thế nào, thì tầm mắt lại xuất hiện hai thân ảnh không tính là quen thuộc nhưng tuyệt đối không hề xa lạ.
Tần Thanh Dật và Vệ Minh Khiêm?
Ánh mắt ngưng lại, gắt gao nhìn chằm chằm hai người đứng trước cửa nhà hàng, Cố Úc Diễm nâng tay xoa mắt, khi định nhìn kỹ, thì xe bus lại tiếp tục đi.
Không có cách nào ngoài việc trơ trơ nhìn chàm chằm hướng đó, thẳng đến lúc xe đã đi xa, mở thu tầm mắt lại, rồi nhăn mi tự hỏi, nên không còn rối rắm chuyện lúc nãy nữa.
Tại sao Tần Thanh Dật và Vệ Minh Khiêm lại cùng xuất hiện tại cửa nhà hàng? Là do ngẫu nhiên gặp được nên cùng nhau ăn cơm? Hay là đã có hẹn trước?
Nếu như có hẹn trước, Tần Thanh Dật rõ ràng biết rõ Tần Thanh Miểu chán ghét Vệ Minh Khiêm, vậy tại sao lại cùng hắn ta ăn cơm?
Thập phần xác dịnh chính mình không hề nhìn lầm người, thẳng đến khi xe bus đã dừng lại ở gần nhà Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm vẫn còn duy trì bộ dáng tự hỏi bước xuống xe, sau đó lại tiếp tục đứng tại chỗ nghĩ.
"Đứng ngốc ở đây làm gì vậy?". Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang dến, làm Cố Úc Diễm phục hồi tinh thần, Tần Thanh Miểu hai tay khoanh ngực đứng cách đó không xa, trong mắt còn mang theo tìm kiếm, "Lại ngẩn người?"
"A...Miểu Miểu". Chạy chậm đến trước mặt nàng, lập tức giữ tay nàng, Cố Úc Diễm lộ ra nụ cười ngốc hề hề, "Chị cũng tan tầm rồi sao?"
"Ân". Nhẹ giọng đáp một câu, vẫn bày ra bộ dạng đạm mạc bình tĩnh đánh giá Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu kéo nàng đi trong chốc lát, rồi dừng bước lại, "Em có việc gạt tôi?"
"A?". Bị ánh mắt sắc bén của nàng nhìn thẳng nên ngẩn ra, rồi lập tức lắc đầu, "Không có a".
"Vậy sao?". Lại nhìn nàng một ái, Tần Thanh Miểu từ chối cho ý kiến, lập tức hất tay nàng, sau đó hướng thẳng vào thang máy.
"Ách.....". Không phải là không muốn nói cho Tần Thanh Miểu chuyện phát sinh ở viện kiểm sát, nhưng chỉ đơn giản là không để cho nàng lo lắng nghĩ nhiều, mà nữ nhân này cố tình lại quá hiểu rõ mình, dễ dàng nhìn ra được thứ gì đó từ ánh mắt nhất cử nhất động của mình, Cố Úc Diễm theo sau vào thang máy, rối rắm nhăn mi lại, một hồi lâu sau mới cầm lấy tay nàng, "Miểu Miểu, vừa rồi ở trên đường em nhìn thấy ca ca của chị và Vệ Minh Khiêm ở cùng một chỗ".
"Đinh" một tiếng, cửa thang máy mở ra, Tần Thanh Miểu nhíu mi, quay lại nhìn nàng một cái, sau đó nắm tay nàng cùng nhau bước ra khỏi thang máy, từ chối cho ý kiến, "Ân".
Mà Cố Úc Diễm thấy biểu hiện nàng như vậy, không hiểu rõ được nàng đang nghĩ cái gì, nhưng cũng không hề hỏi nhiều, mà là vào nhà rồi ngoan ngoãn vào phòng bếp chuẩn bị thức ăn, sau đó hai người ăn uống thu thập này nọ, rồi trở về phòng nghỉ trưa.
Buổi chiều, lúc đi làm thì mang tất cả án tử và tài liệu của mình đều sửa sang lại một lần, sau đó liền mở máy ra soạn đơn từ chức, toàn bộ buổi chiều Cố Úc Diễm vẫn chưa nói một câu nào, chỉ im lặng làm chuyện của mình.
Gần đến giờ tan tầm, vốn là muốn lập tức mang đơn từ chúc đến văn phòng của Triệu Mạt Thương, nhưng do cảm thấy một phần hồ sơ có vấn đề nên phải ngồi tự hỏi trong chốc lát, đợi cho đến khi xác định có vấn đề, đã qua thời gian tan tầm một khoảng thời gian, mà văn phòng chỉ còn lại một mình nàng.
Nhíu mi, nhìn vị trí của Thương Mặc, thấy túi xách của nàng vẫn còn ở đó, Cố Úc Diễm hít thật sâu, cầm phần hồ sơ có vấn đề, bao gồm cả đơn từ chức của mình rồi đi đến cửa văn phòng của Triệu Mạt Thương, có chút khẩn trương đứng ở cửa, lại hít sâu thêm vài cái, nâng tay gõ nhẹ phiến cửa gỗ.
Vốn tưởng rằng sẽ nghe được thanh âm lãnh đạm kia truyền ra từ văn phòng, nhưng đợi hồi lâu ở cửa vẫn chưa có động tĩnh gì, Cố Úc Diễm nhíu mi, lại tiếp tục gỡ cửa.
Tiếp tục đứng chờ trong chốc lát, trong văn phòng vẫn không có bất kỳ phản ứng gì, Cố Úc Diễm có chút không xác định được, xoay người nhìn hai gian phòng bên cạnh, nhưng cũng không thể biết được rốt cục Triệu Mạt Thương đã về nhà chưa.
"Nhưng mà túi xách tổ trưởng vẫn còn để ở văn phòng nha..."Tựa hồ đang tự nhủ, gãi gãi đầu, quyết định gõ tiếp một lần nữa, Cố Úc Diễm tiến đến trước cửa, nâng tay gõ hai cái, sau đó lẳng lặng đưng ở đó chờ hai ba phút, thở dàu, xoay người quyết định trở về nhà.
Nhưng lúc này đây cửa bỗng nhiên bị mở ra, nghe thanh âm truyền đến tai, thì nhìn thấy Thương Mặc đang mân mê môi trừng mắt nàng, bộ dáng tức giận kia, từ khi nàng tới viện kiểm sát đến nay, là lần đầu tiên nhìn thấy.
"Ách, tổ trưởng.....". Thực không thể hiểu nổi tại sao Thương Mặc lại bày ra cái vẻ mặt này, nhưng bởi vì trên người nàng tỏa ra nồng đậm oán khí mà lui về sau từng bước, Cố Úc Diễm theo bản năng nuốt một ngụm nước miếng, gọi nàng một tiếng.
"Có chuyện gì sao?'
Bình thường đều có vẻ lười nhác tươi cười trên mặt mặt quả nhiên giờ phút này một chút tươi cười đều không có, mà đôi mắt kia còn lộ ra tia bất mãn, Thương Mặc buồn bực nhìn chằm chằm nàng, "Nếu không có chuyện gì quan trọng, để xem tôi dạy dỗ em thế nào!"
"Ách......tôi....".
"Để Tiểu Cố vào đi". Ngay tại lúc Cố Úc Diễm bị Thương Mặc bức thành bộ dáng khẩn trương mà bắt đầu cà lăm, thì từ văn phòng truyền đến thanh âm của Triệu Mạt Thương, thanh âm này ngày xưa luôn làm cho Cố Úc Diễm cảm thấy thực nghiêm túc, nhưng giờ phút này đối với nàng mà nói giống như cứu mạng.
Cắn chặt răng, chỉ chỉ Cố Úc Diễm, ý bảo nàng đứng tại chỗ không được nhúc nhích, Thương Mặc xoay người, liếc Triệu Mạt Thương một cái, sau đó mới quay lại, lại liếc nhìn Cố Úc Diễm một cái, xoay người tiến vào văn phòng, sau đó rất căm giận ngồi phịch xuống ghế.
Đối với việc nàng bỗng dưng có thành kiến lớn với mình như vậy thực sự không thể hiểu rõ, Cố Úc Diễm chậm chạp lết vài bước nhỏ, rồi bỗng dưng có cảm giác kỳ quái.
Rèm cửa thả xuống......Đèn cũng không bật.....Có chút u ám.....
Hình như cũng phát hiện điểm ấy, Triệu Mạt Thương giơ giơ cằm với Thương Mặc, chỉ chỉ công tắc đèn. Thương Mặc bĩu môi, đứng dậy mở đèn lên.
"Tiểu Cố, có chuyện gì sao?". Đối với hành động của Thương Mặc rất là buồn cười, nhưng lại cố tình bày ra bộ dáng đứng đắn bình tĩnh, Triệu Mạt Thương mỉm cười liếc Thương Mặc một cái rồi lại nhìn thẳng Cố Úc Diễm, tiếng nói cũng mềm nhẹ hơn một ít so với khi xưa, "Nói đi".
Đèn mở lên, Cố Úc Diễm lại càng cảm thấy có gì đó không đúng.
Đặc biệt.....Triệu Mạt Thương bình thường luôn rất lãnh đạm, nhưng thế nào lại có khí chất kỳ quái như lúc này.....Hơn nữa vẻ mặt kia có vẻ tốt lắm, cư nhiên còn hồng hồng?
Chớp mắt, tiến lên từng bước bỏ hồ sơ lên bàn làm việc, Cố Úc Diễm hạ mắt, "Khoa trưởng, đây là phần hồ sơ tôi phát hiện có vấn đề, tôi cảm thấy nên trở về cục công an điều tra lại......Sau đó, đây là đơn từ chức của tôi".
Nói xong thì thối lui vài bước, Cốc Úc Diễm cúi đầu xuống, không khéo tầm mắt lại vừa lúc lọt vào bên trong cổ áo của Triệu Mạt Thương. Vốn là cổ áo được cài rất tốt, nhưng không hiểu vì nguyên nhân gì, cư nhiên lại có một hai nút áo không cài, lộ ra cần cổ trắng nõn.....Cùng với một dải hồng ngân như ẩn như hiện. 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna