Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 97 + 98

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 97

"Mắt đang nhìn ở đâu đấy!". Thương Mặc tức giận nhìn bộ dáng Cố Úc Diễm đang ngây người nhìn chằm chằm cổ áo Triệu Mạt Thương, thanh âm cũng cao hơn vài phần, làm cho người đang thất thần ở kia có chút giật mình run cả người, vội vàng thu hồi tầm mắt, trong lòng lại đoán tới đoán lui thêm vài phần.
"Tiểu....Mặc!". Thấy Cố Úc Diễm vội vàng thu hồi tầm mắt về nhìn trung tâm lỗ mũi của mình, một bộ dáng không dám nhìn thẳng Thương Mặc, Triệu Mạt Thương không khỏi oán trách Thương Mặc một cái, lại thấy nàng đang bĩu môi với mình, không khỏi buồn cười một trận, trắng mắt liếc nàng một cái, sau đó cầm lấy đơn từ chức của Cố Úc Diễm liếc qua vài lần, thần sắc nghiêm chỉnh, "Tiểu Cố, em thật sự muốn từ chức?"
"Ân!". Giờ phút này đối với Cố Úc Diễm mà nói, hình như không thể biết vì sao Thương Mặc lại tức giận, cũng không hiểu vì sao trên cổ Triệu Mạt Thương lại có một vết hồng ngân đầy ái muội, nghe được nữ nhân ngồi ở say bàn công tác nghiêm túc hỏi, cũng điều chỉnh lại vẻ mặt, "Tôi sẽ không chia tay Miểu Miểu".
"Nga?". Khó khi lộ ra một nụ cười tươi, đầu ngón tay Triệu Mạt Thương khẩy khẩy tờ đơn mỏng manh hai cái, "Tiểu Cố, thật sự không cần suy nghĩ thêm sao? Mới chỉ có một buổi chiều thôi a".
Vẻ mặt kiên định lắc đầu, rồi lại ngẩng đầu lên kiên định đối diện với Triệu Mạt Thương, thanh âm Cố Úc Diễm cũng không còn mềm nhũn nữa, "Khoa trưởng, căn bản không cần phải suy nghĩ nữa, tôi đã chuẩn bị từ chức từ giữa trưa".
"Ha ha.....". Vẻ tươi cười trên mặt càng đậm hơn, Triệu Mạt Thương ại cầm đơn từ chức lên qua loa liếc qua vài lần, rồi thả xuống, "Nhận lại đi, Tiểu Cố".

"Hả?". Giật mình, nhìn khóe miệng nhợt nhạt cười của nữ nhân kia, Cố Úc Diễm có chút không rõ, nhưng Thương Mặc ở bên cạnh đã trực tiếp cầm tờ đơn lên, giơ giơ cằm về phía nàng, "Chúng tôi cần phải bàn bạc lại, em trở về chờ tin xấu đi".
"Tiểu Mặc~~~". Một giọng nói quyến rũ bất chợt vang lên, Cố Úc Diễm trừng lớn mắt quay đầu về phía Triệu Mạt Thương, đã thấy nàng trưng ra một nụ cười xán lạn đối với Thương Mặc, "Thật sự còn muốn ban bạc thêm một lần nữa sao?"
Ngô? Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Buồn bực nhìn khoa trưởng đại nhân ngày thường nghiêm túc bây giờ cười với Thương Mặc đến mị hoặc, Cổ Úc Diễm cảm thấy mình như đang nằm mơ, nhưng ngay sau đó thì nhìn thấy Thương Mặc phóng tờ đơn đến trước mắt mình, hạ miệng, "Cầm về đi".
"Hả?"
"Hả cái quỷ a, cầm lại đi!". Trừng mắt liếc nàng một cái, Thương Mặc trực tiếp cầm tờ giấy mỏng manh đập vào đầu Cố Úc Diễm, nghĩ nghĩ lại thì cảm thấy cũng không thể đau, liếc mắt lên đống hồ sơ trên bàn, cầm lấy, gom cả tất cả lại cùng nhau, gỡ lên đầu Cố Úc Diễm, "Còn cái này nũa, cầm lấy đi, ngày mai nhớ đem lên cho tôi duyệt một lần, rồi đưa đến cục công an".
"Tổ....tổ trưởng...". Há mồm, nhìn Thương Mặc vẫn đang trưng ra vẻ mặt khó chịu với mình, Cố Úc Diễm nâng tay sờ sờ đầu bị gõ có chút đau, tiếp nhận giấy tờ nàng đưa qua, "Vậy....tôi đây..."
"Tiểu Cố, trở về đi". Liếc Thương Mặc một cái , vẻ tươi cười của Triệu Mạt Thương vẫn chưa giảm, một tay chống cằm, một cấy cầm lấy cây bút ở trên bàn xoay, "Chuyện này chỉ đến đây thôi, đừng nghĩ nữa".
"Nhưng...nhưng mà...". Trong lòng vui vẻ, nhịn không được xiết chặt đồ vật trong tay, rồi lại nghĩ đến cái gì đó, nhăn mi lại, Cố Úc Diễm nhìn về phía Triệu Mạt Thương, "khoa trưởng, nếu như để cho người khác biết được rồi truyền ra ngoài, thì không phải chị và tổ trưởng sẽ bị tôi liên lụy đến sao?"
"Liên lụy cái đầu em, cứ về nhà đi, đi tìm Tần Thanh Miểu nhà em đi!". Không đợi Triệu Mạt Thương đáp lại, Thương Mặc đã trực tiếp ngắt lời Cố Úc Diễm, còn giơ giơ cằm về phía nàng, "Mau!"
Chớp chớp mắt, nhìn Triệu Mạt Thương cười đến quyến rũ, lại nhìn sang Thương Mặc, trong đầu có chút hỗn loạn, Cố Úc Diễm đứng ngốc ở đó, qua một hồi lâu mới há miệng thở dốc, lại muốn nói cái gì, Triệu Mạt Thương đã lập tức nâng tay ý bảo dừng lại, sau đó thu lại nụ cười, trở về bộ dáng đứng đắn khi giải quyết việc công, "Tiểu Cố, tôi đương nhiên sẽ bảo về tốt cấp dưới của tôi......Vấn đề riêng tư, chỉ cần không để ảnh hưởng đến công việc, thì không quan hệ gì".
"Khoa trưởng....". Úc này Cố Úc Diễm xem như hiểu được, cư nhiên mình lại rối rắm vấn đề này một hồi lâu, Triệu Mạt Thương đối đãi như vậy, nhưng lại nghĩ đến bộ dáng kẻ xướng người họa của hai người trưa nay, thì có chút mơ hồ.
"Được rồi, em trở về đi". Thấy vẻ mặt mơ hồ của nàng, Triệu Mạt Thương cũng không nói thêm gì nữa, đứng dậy vòng qua bàn làm việc đến đằng trước, Cố Úc Diễm thấy nàng và Thương Mặc đều có ý như vậy, thì cũng không dám ở lại lâu hơn, gật gật đầu với hai người rồi rời khỏi văn phòng.
Nhìn cửa phòng được khép lại, rốt cục Triệu Mạt Thương cũng nhịn không được cười nhẹ ra, trực tiếp đi đến trước mặt Thương Mặc đang ngồi giận giữ, kéo kéo cái mũi nàng, "Sao lại tức giận? Thương thiếu chủ, làm gì mà để ý đến như vậy a?"
"Ô....". Trực tiếp ôm Triệu Mạt Thương ngồi lên đùi mình, Thương Mặc chôn đầu chỗ cần cổ nàng, "Chẳng lẽ chị không khó chịu sao? Em xém chút nữa đã phát điên lên...."
"Ai bảo em cố tình làm khó xử Tiểu Cố". Mặc nàng ôm mình, môi lại nhẹ nhàng hoạt động trên da thịt mình, đầu ngón tay Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gõ lên lưng Thương Mặc, nhu hòa nói, "Nếu em không gây sự, thì em ấy sẽ đến đây nộp đơn từ chức sao?"
"Ô ô ô.....". Tiếp tục ô ô hai tiếng, hai tay ôm eo nhỏ của Triệu Mật Thương bắt đầu không an phận tháo ra nút thắt áo sơ mi của nàng, Thương Mặc nâng mặt lên, tiến đến bên vành tai nàng rồi ngậm vào, thanh âm mơ mơ hồ hồ, "Mặc kệ, chúng ta tiếp tục".
Thật là, gần đây Nhạc Nhạc luôn vòi vĩnh ngủ cùng nàng và Triệu Mạt Thương.....Vì để đứa nhỏ không phát hiện điều gì, nên mỗi lẫn Triệu Mạt Thương đều không cho phép nàng làm chuyện quá phận. Thật vất vả hôm nay vừa tan tầm liền lấy chuyện đi công tác để Triệu Mạt Thương đáp ứng yêu cầu, nhưng vừa mới cởi nội y, thì đứa nhỏ Cố Úc Diễm kia lại đi gõ cửa, mà còn gõ nhiều lần đến như vậy, hại nàng bị Triệu Mạt Thương đẩy ra.
Nghĩ đến đây, Thương Mặc lại bắt đầu khó chịu, lòng dạ hẹp hòi bùng nổ, liền quyết định nhất định này mai phải tìm nhiều chuyện để gây khó dễ cho Cố Úc Diễm.
"Em a....". Sủng nịch khẽ thở dài một tiếng, không cự tuyệt cũng không giãy giụa, tùy ý nàng làm chuyện xấu ở trên người mình, đôi mắt Triệu Mạt Thương dần ướt át, hai tay vòng qua cổ Thương Mặc, chủ động hôn lên môi nàng, "Chỉ cho phép một lần...".
"Ân......"
Lúc này sắc trời đã tối, khi Cố Úc Diễm thu thập này nọ rời khỏi viện kiểm sát, vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chính là vừa bước ra khỏi cửa viện kiểm sát, liền nhìn thấy chiếc Porche màu trắng quen thuộc cách đó không xa, vùng với dãy biển số xe có muốn quên cũng không thể nào quên được, vội vàng chạy chậm qua, nhìn thấy cửa kính xe hạ xuống để lộ khuôn mặt nàng cực kỳ quyến luyến kia, "Miểu Miểu, tại sao chị lại ở đây a?"
Một đôi con người không gợn sóng quét qua nàng cao thấp vài vòng, Tần Thanh Miểu cũng không trả lời nàng, chỉ thản nhiên nói, "Lên xe".
"Nga.....". Ngoan ngoãn chạy qua bên kia ngồi, mang đai an toàn, Cố Úc Diễm chờ nàng khởi động xe, nhưng một bàn tay lại vươn đến trước mặt nàng, cùng với thanh âm lãnh đạm, "Di động, lấy ra".
"Ngô?". Nghiêng đầu nhìn Tần Thanh Miểu hai giây, lấy điện thoại ra khỏi túi rồi đưa cho nàng, thấy nàng nhận lấy rồi ấn vài cái, Cố Úc Diễm buồn bực, "Miểu Miểu, có chuyện gì vậy a?"
Trực tiếp trả điện thoại lại cho nàng, khởi động xe, nhìn thẳng phía trước, Tần Thanh Miểu nửa ngày vẫn chưa nói gì.
"Miểu Miểu....". Cố Úc Diễm lại gọi nàng một tiếng, đôi mắt đẹp vẫn nhìn nàng gắt gao, trong đầu lại nghĩ có phải mình lại làm gì chọc nàng tức giận không.
Ngay tại lúc nàng nhăn mi càng nghĩ càng buồn bực, rốt cục Tần Thanh Miểu cũng mở miệng, "Sau này, di động hết pin, thì nói tôi một tiếng".
"Di?". Nghe được lời này thì lập tức cúi đầu nhìn di động, phát hiện quả nhiên di động không còn chút pin nào, Cố Úc Diễm trừng lớn mắt, vòng vo đầu suy nghĩ, bừng tỉnh, "Nhất định là điện thoại hết pin lúc em ở phòng của khoa trưởng, di động đặt ở trên bàn".
"Ân".
Nghiêng đầu, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm sườn mặt Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm trừng mắt nhìn, độ cong nơi khóe miệng ngày càng tăng, "Miểu Miểu, chị lo lắng cho em sao?"
Dư quang nơi đáy mắt quét qua người nào đó lại bắt đầu ngơ ngẩn, Tần Thanh Miểu mím môi, không nói một lời.
"Hắc hắc, Miểu Miểu....". Hỏi ra câu kia kỳ thật chỉ theo bản năng, cũng không có trông chờ vào việc nữ nhân kia sẽ thổ lộ tiếng lòng, Cố Úc Diễm quệt miệng, không để ý đến sự trầm mặc của nàng, tự nói, "Em nói với chị nga, vốn vừa rồi em đến phòng khoa trưởng để nộp đơn từ chức, bất quá khoa trưởng nói chuyện tự không làm ảnh hưởng đến công việc".
Mày liễu nhăn lại, thấy phía trước sáng đèn đỏ, Tần Thanh Miểu chậm rãi ngừng xe, quay đầu nhìn Cố Úc Diễm, giọng nói lạnh như băng, "Từ chức?"
"Ân!". Gật gật đầu, cùng nàng đối diện trong chốc lát, thấy được bất mãn lộ ra từ mắt nàng, Cố Úc Diễm lè lưỡi, lấy ảnh chụp mà Thương Mặc đưa cho lúc trưa ra, đưa đến trước mặt Tần Thanh Miểu, "Có người đã đưa cho khoa trưởng và tổ trưởng, giữa trưa hai người tìm em nói chuyện, buổi chiều em liền viết đơn từ chức, kết quả khoa trưởng lại nói không cần từ chức...."
Tầm mắt dừng tại mấy tấm ảnh chụp, trên mặt lóe ra một chút hồng, Tần Thanh Miểu mím môi, rời tầm mắt, "Em giữa trưa, chính là suy nghĩ đến việc từ chức?"
"Không phải oa....". Lắc đầu, Cố Úc Diễm còn thật sự giải thích, "Em là đang suy nghĩ, nên tìm công việc nào khác".
"Ân". Lúc đèn xanh sáng lên, Tần Thanh Miểu nhẹ nhàng lên tiếng, khởi động xe, dọc theo đường đi vẫn duy trì trầm mặc, đợi cho đến khi xe dừng ở ga ra dưới lầu, rốt cục mới cầm lại cánh tay Cố Úc Diễm đang định xuống xe.
"Ngô?". Nghi hoặc quay đầu nhìn động tác của Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm đang muốn đặt câu hỏi, nhưng cái người nãy giờ không nói gì kia bất ngờ đặt nàng lên cửa kính xe, rất nhanh dán lên nàng rồi ngay trên miệng nàng trào một nụ hôn nồng nhiệt.
Trong ga ra mở đèn nhạt, hai người dính sát vào nhau hôn không ngừng, thẳng đến khi không thể thở nổi thì mới buông nhau ra.
"Miểu..... Miểu Miểu ....". Nuốt ngụm nước miếng, đối với sự nhiệt tình bất ngờ của Tần Thanh Miểu tất nhiên không thể hiểu, Cố Úc Diễm trầm thấp kêu nàng một tiếng, bên tai liền nghe được một thanh âm nhu, lại mang theo bá đạo, "Tìm việc làm gì, không phải muốn tôi bao nuôi em sao?"

Chương 98

"Tiểu Cố, đi đóng dấu mấy tờ đơn khởi tố rồi cầm đến đây"
"Nga, hảo...."
"Nhớ rõ mỗi chương đều đóng dấu"
"Ừ, hiểu rồi"
....
"Tiểu Cố, tôi vừa mới nhận được đơn khở tố, em cầm lại đây".
"Hảo...."
.......
"Tiểu Cố, còn bản khởi tố này nữa, em đi đi....."
"....Hảo"
......
Sau khi làm xong chuyện của Thương Mặc giao cho, toàn bộ buổi sáng phải chạy tới chạy lui năm tầng lầu của viện kiểm sát, rốt cục chịu hết nổi liền gục xuống bàn, mà có thể thả lỏng ằm úp sấp như thế này, là bởi vì hiện tại Thương Mặc không có mặt ở văn phòng.
"Tiểu Cố...."
"A, hảo!". Nghe được có người kêu mình thì lập tức đứng thẳng dậy tính chạy ra, lại lấp tức nghe được một gọng cười như chuông bạc, Cố Úc Diễm xoay người thì nhìn thấy Nhiễm Yên đang che miệng cười, ném một cái xem thường rồi ngồi trở lại, nhuyễn thân mình dựa vào ghế.
"Tôi nói này, Tiểu Cố, cô đã làm chuyện gì mà bị tổ trưởng chỉnh đến như vậy a?". Thấy bộ dáng hấp tấp vội vàng của Cố Úc Diễm cả một buổi sáng, rõ ràng mấy bản khởi tố kia có thể để Cố Úc Diễm đánh dấu luôn một lần, nhưng Thương Mặc lại đưa đến từng cái từng cái, rồi phái Cố Úc Diễm chạy từng chuyến, nếu như không biết rằng Thương Mặc có thể ngẫu nhiên giở trờ đùa dai, thì chắc ai cũng nghĩ Thương Mặc đang xa lánh Cố Úc Diễm.
"Tôi....". Buồn bực phun ra một chữ, sau đó lại nằm úp sấp xuống ôm lấy đầu, thanh âm Cố Úc Diễm buồn buồn, "Tôi cũng không biết a....."
Nói là nói như vậy, nhưng trong đầu lại hiện ra cảnh tượng chiều chạng vạng ngày hôm qua ở văn phòng Triệu Mạt Thương, rồi còn bộ dáng buồn bực của Thương Mặc, cùng với.....Không biết vì sao trong đầu lại hiện lên vết hôn ngân hồng nhạt ở cổ áo Triệu Mạt Thương.
Nghĩ đến đây, người cho tới nay vẫn nghi ngờ mối quan hệ ai muội của Triệu Mạt Thương và Thương Mặc ngồi thẳng dậy, vò đầu suy nghĩ, hai má dần nóng lên.
Nếu nói, chạng vạng ngày hôm qua, tổ trưởng và Khoa trưởng ở văn phòng là.....cái kia...như vậy......
Rối rắm nhăn mi lại, sau đó lại vội vàng quơ quơ đầu để tránh cho mình nghĩ lung tung, Cố Úc Diễm âm thầm ở trong lòng mắng tại sao mình lại nghi ngờ quan hệ của Triệu Mạt Thương và Thương Mặc, nói không chừng người ta ở văn phòng để giải quyết chuyện quan trọng, nàng cư nhiên lại suy nghĩ tầm bậy như thế.
"Ân?". Thương Mặc từ bên ngoài tiến vào, nhìn thấy Cố Úc Diễm chán nản ngồi trên ghế, mày nhướng lên, "Tiểu Cố...."
"Có mặt!". Lúc này xác định chính là thanh âm của Thương Mặc, Cố Úc Diễm vội vàng đứng lên đáp một tiếng, vẻ mặt không yên nhìn nàng, chờ nàng nói chuyện.
"Em lấy cho tôi....". Thương Mặc há mồm, lại đang muốn kiếm chuyện sai bảo nàng, nhưng ại nghe được tiếng giày cao gót truyền đến từ phía sau, thân mình lập tức cứng đờ, "Không có việc gì, em cứ nghỉ ngơi một lát đi".
"Ngô?". Đã làm tốt công tác chuẩn bị nhất thời đứng sững sờ ở đó, kinh ngạc nhìn Thương Mặc, trong lúc nhất thời không thể hoàn hồn.
Ngay sau đó, thân ảnh của Triệu Mạt Thương lọt vào tầm mắt, nữ nhân với khuôn mặt tinh xảo cùng bộ quần áo cẩn thận tỉ mỉ nhẹ khoác tay lên vai Thương Mặc, biểu tình vẫn nghiêm túc như trước, quét qua cả văn phòng gật gật đầu, rồi lại quay đi.
Tuy rằng vẫn nhìn thấy nàng trưng ra bộ dáng đứng đắn, nhưng không biết vì cái gì mà trong tích tắc cùng nàng đối diện thì lại thấy trong mắt Triệu Mạt Thương hàm chưa ý cười, Cố Úc Diễm chớp chớp mắt, tầm mắt đi theo thân ảnh Triệu Mạt Thương, xuất thần, đợi cho đến khi phục hồi tinh thần, ánh mắt đối diện với với Thương Mặc thì lập tức cảm thấy thân mình có chút cứng ngắc, kéo khóe miệng cười cười với Thương Mặc, "Tổ.....tổ trưởng, không có việc gì cho tôi làm sao?"
"Hừ hừ, không có". Liếc nàng một cái, sờ sờ cái mũi rồi trở về vị trí của mình ngồi xuống, Thương Mặc bình đạm đáp, đúng lúc nhận được tin nhắn của Triệu Mạt Thương, đang muốn làm nũng, thì đối phương đã gửi một câu lại, "Tiểu Đản thật ngoan".
Khóe môi không nhịn được mà cong lên trên một chút, đầu ngón tay của Thương Mặc linh hoạt ấn bàn phím, "Em ghen tị, tại sao chị lại luôn che chở Tiểu Cố như vậy?"
"Em ngốc a, cái này cũng ghen".
"Đúng thế...."
"Ngốc Tiểu Đản"
"Hừ hừ".
"Tiểu Đản ngoan, về nhà thưởng cho em".
Nhìn thấy mấy lời này, hai tròng mắt của Thương Mặc lập tức sáng lên, nhếch khóe miệng, gõ bàn phím gửi qua một câu, "Không cần về nhà, muốn làm ở công ty".
"...."
"Chị đồng ý nga".
"Trong thời gian công tác, phải nghiêm túc làm việc".
"T_T"
"Ngoan~~~"
Thấy Triệu Mạt Thương sau khi gửi một chữ này thì lập tức trở về trạng thái bận rộn, Thương Mặc nâng tay sờ sờ mũi, ánh mắt hơi nheo lại, cười càng thêm xán lạn.
Tuy ở hai văn phòng khác nhau, không thể nhìn thấy mặt nhau, nhưng nàng có thể đoán ra được giờ phút này khuôn mặt của Triệu Mạt Thương đang phím hồng, còn mang theo dáng vẻ oán trách.
Cố Úc Diễm cứ như vậy ở trong lòng run sợ cả một ngày, cũng may Thương Mặc không tiếp tục sai bảo nữa, đợi đến lúc tan tầm, rốt cục cũng nhẹ nhàng thở ra.
Lấy túi xách rồi ra khỏi viện kiểm sát, thời điểm về đến nhà thì Tần Thanh Miểu vẫn chưa về tới, Cố Úc Diễm vọt vào phòng tắm thả lỏng thân mình, lúc đang nằm trong bồn tắm, thể xác và tinh thần được một trận thoải mái, cư nhiên có chút buồn ngủ, nên cứ như vậy ngâm mình trong bồn nước rồi ngủ quên mất.
Mở cửa nhà ra, lúc đổi giày thì rõ ràng thấy đôi giày của người nào đó đang ở phía trên, vốn tưởng rằng khi trở về sẽ thấy nàng đang ngẩn người hay là đọc sách, không hề nghĩ đến chuyện gì khác, nhưng ngược lại ở của phòng tắm, cư nhiên có thể nhìn thấy sương mù ở bên trong.
"Tiểu Diễm, em tắm nhanh lên, lát nữa Vận Vận tới đây, chúng ta ra ngoài ăn cơm". Rất bình tĩnh dặn dò người ở bên trong, Tần Thanh Miểu cởi tây trang ra, rồi mặc vào một bộ quần áo hưu nhàn thoải mái, nhưng lời nói sau khi phát ra cũng không hề nghe được tiếng trả lời.
Mày liễu nhướng lên, suy nghĩ trong chốc lát liền hiểu được bên trong đã xảy ra chuyện gì, Tần Thanh Miểu ném một cái xem thường, trực tiếp mở cửa phòng tắm đi vào, quả nhiên nhìn thấy Cố Úc Diễm đang nghiêng đầu nằm trong bồn tắm ngủ say
Tầm mắt dừng lại một vài giây trên da thịt tuyết trắng bên ngoài mặt nước, lập tức cảm thấy nóng rực, Tần Thanh Miểu đi đến bên cạnh bồn tắm, nhìn Cố Úc Diễm, chậm rãi ngồi xuống, tay vén lên mấy sợi tóc vươn trên mặt nàng lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn còn có chút non nớt,ngưng mắt nhìn một cái, rồi tiến gần lại nhẹ hôn lên trán nàng vài cái, sau đó khẽ đẩy bả vai nàng, "Tiểu Diễm".
"Ngô.....". Trong lúc mơ màng ngủ lại cảm giác được người mình quyến luyến ở ngay bên cạnh, Cố Úc Diễm cũng không mở mắt ra, chỉ giật giật thân mình, rồi tiếp tục ngủ.
"Tiểu Diễm, thức dậy". Bởi vì động tác trở mình, nên một cỗ cũng không tính đầy đặn lộ ra ngoài rồi lập tức ẩn vào trong nước, một màn này dừng ở trong mắt Tần Thanh Miểu, nhất thời làm cho hô hấp của nàng trầm trọng thêm vài phần, lại kêu Cố Úc Diễm một tiếng, thanh âm ẩn ẩn có chút tức giận.
Lúc này rốt cục đã nghe được nàng gọi mình, Cố Úc Diễm há miệng, mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn thấy Tần Thanh Miểu đang ở ngay trước mặt mình, lăng lăng nhìn nàng vài giây, bỗng nhiên nhếch miệng cười, ngồi dậy ôm Tần Thanh Miểu.
Thân mình vừa rời khỏi làn nước nên lập tức cảm thấy có chút lạnh, vừa tính ôm lấy nữ nhân này nhưng trong nháy mắt lại nhớ đến cái gì, cúi đầu nhìn thân thể của mình, lại ngẩng đầu nhìn Tần Thanh Miểu, ngay sau đó, nhanh chóng lùi vào trong nước, hai má hồng cả một mảnh, "Miểu.....Miểu Miểu.....Tại sao chị vào đây được nga....."
Tuy rằng các nàng đều đã giao toàn bộ của mình cho đối phương, các nàng cũng rất thường xuyên làm mấy chuyện tình yêu kích thích, nhưng bỗng nhiên lõa thể trước mặt Tần Thanh Miểu như vậy, vẫn làm cho nàng cảm thây cực kỳ ngượng ngùng.
Vốn cũng có chút ngượng ngùng, nhưng vẻ mặt không gợn sóng đã che dấu tất cả cảm xúc, Tần Thanh Miểu sớm đã tính đứng dậy rời khỏi, thấy Cố Úc Diễm như thế, ngược lại có chút hứng thú, khóe môi cong lên để lộ nụ cười bỡn cợt, "Không phải em rất thích làm chuyện này sao, có muốn thử ở phòng tắm không?"
Trừng lớn mắt, thân mình rụt lui vào trong nước, thành thật lắc đầu, hai tay Cố Úc Diễm che ngực, đôi con người đen bóng đầy vẻ khẩn trương, "Không cần".
Ở trong phòng tắm không phải là vấn đề, vấn đề là, hiện tại mình đang mặc ít hơn nàng ấy...Không đúng, căn bản là mình không hề mặc gì, lập tức khẳng định được mình không thể nào mau hơn nữ nhân kia, nàng mới không cần bị công ở trong phòng tắm.
Chỉ thuận miệng nói vài câu như vậy đã trêu được Cố Úc Diễm, nhìn thấy vẻ mặt nàng túng quẫn đến như vậy, nữ nhân đối với chuyện này không để tâm lắm ngược lại có chút hứng trí với Cố Úc Diễm, phủ tay lên, vòng quanh bồn tắm, gần sát Cố Úc Diễm, "Có chắc là em không thích không?"
Hai má càng đỏ hơn, vẻ mặt Cố Úc Diễm túng quẫn đến cực độ, rụt lui về sau, lắc đầu không nói lời nào.
Đang muốn tiếp tục chọc nàng, nhưng lúc này chuông cửa lại vang lên, Tần Thanh Miểu nhíu mi, lưu loát đứng thẳng dậy, theo thói quan nâng cằm Cố Úc Diễm lên, "Đến lúc tôi quay lại, nếu như em vẫn còn như thế này, tôi xem như em đã đồng ý".
Lui ở trong nước nhìn nàng sau khi nói xong thì đi thẳng ra ngoài, Cố Úc Diễm lập tức bước ra khỏi bồn tắm, không kịp lau khô thân mình mà vội vàng khoác áo tắm vào rồi nhanh chóng chạy đi thay quần áo.
Đến khi Tần Thanh Miểu trở lại, Cố Úc Diễm đã sớm thay quần bò và áo, đang đứng trước gương sấy tóc.
"Đúng là rất nhanh". Dựa vào tường nhìn động tác của nàng, cái dáng vẻ dọa người của Tần Thanh Miểu đã hoàn toàn biến mất không dấu vết.
Tóc cũng đã khô, nghe được nàng nói những lời này, Cố Úc Diễm lập tức ngừng động tác, mặt đỏ bừng, xoay người bĩu môi nhìn Tần Thanh Miểu, bước hai ba bước qua, trực tiếp ôm lấy Tần Thanh Miểu, cằm cọ cọ lên vai nàng, nhuyễn thanh âm, "Miểu Miểu...người xấu..."
Nếu nàng ấy không cố ý dọa mình như vậy, thì mình sẽ hoang mang rối loạn như có đại hôi lang muốn tới ăn mình như vậy sao?
"Ha ha...". Nhẹ giọng cười, Tần Thanh Miểu cố ý nâng cánh tay phải của mình ra ngoài một tí không để Cố Úc Diễm chạm tới.
Là người yêu của nhau, lâu ngày, trong lòng chắc chắn sẽ có dự cảm, thậm chí ngay cả những thói quen, chi tiết rất nhỏ của đối phương cũng lọt vào mắt, Cố Úc Diễm bây giờ chính là như thế, Tần Thanh Miểu chỉ mới làm một động tác nhỏ thôi, liền để cho nàng thấy có chỗ không đúng.
Thối lui hai bước, vẻ mặt hồ nghi nhìn cánh tay phải của Tần thanh Miểu, Cố Úc Diễm nhẹ nhàng cầm cánh tay kia của nàng, "Miểu Miểu, làm sao vậy?"
Vẻ mặt thực ôn nhu vừa rồi bây giờ khôi phục lại vẻ trong trẻo lạnh lùng, Tần Thanh Miểu rút tay về, lắc đầu, "Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm, Vận Vận đang chờ ở phòng khách".
"Nga". Nghe lời đáp, đi theo Tần Thanh Miểu hai bước, Cố Úc Diễm liền giữ chặt tay nàng, kéo tay áo rộng thùng thình lên cao, rơi vào mắt, là một miếng băng gạc thật lớn bao lấy cả một cánh tay trắng nõn nà.
Hô hấp bị kiềm hãm, ánh mắt nhìn chằm chằm nơi bị thương kia, Cố Úc Diễm chỉ cảm thấy cổ hộng nghẹn lại, hơn nửa ngày, thanh âm run run mới phát ra, "Sao....Là ai gây nên?" 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna