Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 99 + 100

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 99

Vẻ mặt trong trẻo lạnh lùng ngưng mắt nhìn nàng, rồi dần dần lộ ra một nụ cười nhợt nhạt, đưa tay nhẹ nhàng vuốt vuốt hàng chân mày của Cố Úc Diễm, "Buông ra đi"
"Miểu Miểu.....". Mày vẫn nhăn lại gắt gao, Cố Úc Diễm cắn môi, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm cánh tay của nàng, "Tay của chị, tại sao lại trở nên thế này?"
"Chỉ là ngoài ý muốn thôi". Ngữ khí nhẹ nhàng bâng quơ tựa như một miệng vết thương kia chỉ là một thứ gì đó rất bình thường, Tần Thanh Miểu nhìn Cố Úc Diễm, trong mắt cất giấu nhiều ý cười, "Đừng khẩn trương như vậy".
"Cái gì mà ngoài ý muốn?". Nghe thấy Tần Thanh Miểu nói như vậy, Cố Úc Diễm cuối cùng mới hơi thả lỏng nhưng trên mặt vẫn không có một chút ý cười, bộ dáng nghiêm túc này, rơi vào mắt Tần Thanh Miểu, trái lại làm cho nàng cảm thấy có chút buồn cười, trong lòng giống như bị cái gì gãi ngứa, hướng lại chỗ nàng hai bước, dán thân mình lên, "Tiểu Diễm, thật là nghiêm túc nha"
"Em đang nói chuyện đứng đắn với chị". Nếu như bình thường Tần Thanh Miểu chủ động dán lại như thế này, Cố Úc Diễm nhất định sẽ ngây ngô cười rồi ôm nàng vào lòng cọ, nhưng hôm nay, hành động này chỉ làm cho lòng nàng càng nhiều sự nghi ngờ và cảnh giác.
"A....". Thối lui tưng bước, cơ hồ chưa bao giờ được gặp qua biểu tình như vậy của Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu hơi kinh ngạc, nhịn không được cười cười, kéo tay nàng đi ra ngoài, "Thật sự chỉ là ngoài ý muốn thôi".
"Em muốn biết việc gì ngoài ý muốn". Vẫn bướng bỉnh hỏi, ngữ khí có vẻ thật sự cường ngạnh, tư thái này của Cố ÚC Diễm, làm cho Đường Vận đang ở phòng khách chờ hai người cũng hơi sửng sốt, rồi dường như đã hiểu ra điều gì, liền hưng trí tựa lưng vào ghế sô pha nhìn hai người, chờ xem phản ứng của Tần Thanh Miểu.

Nụ cười yếu ớt trên mặt dần thu lại, Tần Thanh Miểu không lập tức nói chuyện, nhìn thẳng Cố Úc Diễm, mà Cố Úc Diễm thì vẫn cương mình đối diện với nàng, không có nửa ý nhượng bộ.
Sau một lúc lâu, rốt cục thì lắc đầu thỏa hiệp, nâng ngón trỏ bắn trán Cố Úc Diễm một cái, Tần Thanh MIểu đi thẳng đến ghế sofa ngồi xuống, ngữ khí vẫn thanh thản như trước, "Hôm nay đến chi nhánh bộ phận nhà đất của Tần thị, bến đó xảy ra chút vấn đề, có người gây chuyện".
"Ân". Cố Úc Diễm cũng biết là chi nhanh cấp dưới của Tần thị rất nhiều, bộ phận nhà đất chính là một trong những hạng mục được chú ý nhất, lúc này mới gật đầu, đi đến bên cạnh Tân Thanh Miểu ngồi xuống, tầm mắt dừng ở cánh tay nàng, lại bắt đầu đau lòng, kéo cánh tay qua rồi cuốn tay áo lên, cúi đầu nhìn, "Sau đó thì sao?"
"Không có sau đó". Không có chút phản kháng nào, mặc nàng lôi kéo tay mình, nhìn nàng thật cẩn thận muốn chạm vào băng gạc, rồi lại sợ làm đau chính mình mà rút tay lại, ánh mắt Tần Thanh Miểu ôn nhu vài phần, ngay cả giọng nói cũng trở nên nhu hòa, "Tôi chỉ là không cẩn thận nên bị đụng trúng , không có gì đâu".
"Không cẩn thận nên bị chạm?". Ngẩng đầu nhìn nàng, nghe giọng nói lạnh nhạt của nàng mà trong nháy mắt không biết nên nói gì cho phải, Cố Úc Diễm cắn chặt răng, một lát sau mới nói, "Làm loạn có nghĩa là, có người lấy hung khí hành hung?"
Giương mắt, nhìn hai má hơi phiếm hồng bởi vì thẹn thùng, mà cũng bởi vì bắt đầu kích động của người kia, mày Tần Thanh Miểu nhướng lên, cũng không thèm quản đến sự có mặt của Đường Vận, trực tiếp nâng cằm Cố Úc Diễm, lộ ra nụ cười mị hoặc, "Tiểu Diễm đây là đang mắc bệnh nghề nghiệp sao?"
"....". Cố Úc Diễm không nói gì, biết rõ Tần Thanh Miểu đang chuyển đề tài để mình không hỏi nhiều nữa, vẫn nhìn thẳng tắp không hề trốn tránh, cũng không trả lời.
"Gan của em thật sự là càng lúc càng lớn". Phát ra hai tiếng cười dễ nghe, rồi dán lên một chút, thẳng đến khi ép thân mình Cố Úc Diễm tựa vào sát lưng ghế sô pha không thể lộn xộn được nữa, Tần Thanh Miểu lấy ngón tay ma sát vành môi Cố Úc Diễm, "Đây là đang thẩm vấn phạm nhân sao?"
"Em...Em không có.....". Chớp mắt, lắc đầu, Cố ÚC Diễm bị thái độ của nàng làm cho sửng sốt, chỉ dám oán thầm ở trong lòng, nhưng cũng không dám nói gì thêm nữa.
"Vậy còn muốn hỏi nữa không?". Giơ lên nụ cười tươi, đầu ngón tay vẫn như trước nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi mềm mại kia, không khí của hai người trong lúc này làm cho Đường Vận ở bên cạnh buồn nôn từng đợt, đồng thời sợ hãi than thầm ở trong lòng Tần Thanh Miểu cư nhiên còn có bộ dáng dụ hoặc người đến mức này, tuyêt đối không giống khí tràng lạnh như băng thường ngày.
"Miểu....Miểu Miểu....". Nuốt ngụm nước miếng, vừa nói vừa cố gắng bảo trì bộ dáng bình tĩnh đứng đắn, nhưng giờ phút này khi đối phó với một Tần Thanh Miểu trẻ con, hai tay gắt gao nắm chặt sô pha, "Chị....chị...."
"Ân?". Tần Thanh Miểu nâng âm thanh lên một chút, tiếng nói lại càng thêm mềm mại đáng yêu, "Hay là, em muốn tra tấn bức cung?"
Mồ hôi theo thái dương chảy xuống, cả người mới vừa tắm xong cách đây không lâugiờ chỉ cảm thấy sau lưng ướt đấm cả một mảnh, ánh mắt cũng bắt đầu lảng tránh, "Không...không có a....."
"Vậy.....chúng ta đi ăn cơm?". Cố nén cười nhìn bộ dáng của cái người đánh bạo dùng ngữ khí hỏi mình, Tần Thanh Miểu nhéo nhéo mũi nàng, "Ân?"
"Hảo....". Cố Úc Diễm gật đầu đáp ứng, lập tức ngay sau đó liền thấy nữ nhân vừa mới đè nặng mình khôi phục lại bộ dáng lạnh lùng trong trẻo rồi ngồi trở lại bên cạnh, lạnh nhạt nâng tay vuốt vuốt sợi tóc, có chút làm cho người ta không thể nhận ra nàng chính là người vừa rồi bày ra dáng vẻ dụ hoặc để trốn tránh vấn đề.
Đường Vận nhìn từ đầu đến đuôi giờ phút này ánh mắt có chút phức tạp, cái tư vị này, quả thực kì diệu hơn rất nhiều so với hai mươi mấy năm qua.
Nhìn hảo bằng hữu từ nhỏ đến lớn đều là mặt than lạnh như băng, nay dùng bộ dáng dụ hoặc chết người đi dụ dỗ một tiểu bằng hữu, cảm giác này, quả nhiên là rất kỳ quái.
Dĩ nhiên, đối với việc Tần Thanh Miểu dùng thái độ như vậy cùng với mấy câu trả lời đơn giản để đối phó với mình rất bất mãn, nhưng lại không thể hỏi thêm cái gì nữa, Cố Úc Diễm rơi vào đường cùng, nghĩ đến Thương Mặc coi như cũng có chút hiểu biết với Tần thị, hơn nữa còn có một bộ dáng tin tức linh thông, quyết định sẽ đánh bạo đến hỏi nàng.
Nếu nói chuyện ở văn phòng thì bí mật dễ bị tiết lộ, tuy rằng cùng với Nhiễm Yên và Trương Linh có quan hệ rất tốt, nhưng vấn đề riêng tư này tuyệt nhiên không muốn cho các nàng biết. Cố Úc Diễm lợi dụng thời gian đến tòa cùng Thương Mặc, thừa dịp xung quanh chỉ còn hai người các nàng thì đem chuyện vài ngày trước ra hỏi.
"Nga? Chuyện của Tần thị?". Ngón áp út mang một chiếc nhận bạch kim tinh xảo đến cực điểm lóe sáng dưới ánh mặt trời, tay trái Thương Mặc vỗ nhẹ cằm, tay kia đút vào túi quần, dựa lưng vào xe, "Em có thể hỏi Tần Thanh Miểu a, hỏi tôi làm chi?"
"Cô ấy không chịu nói với tôi".
Người biết rõ mối quan hệ giữa nàng và Tần Thanh Miểu không nhiều, một là Mục Hề Liên, một là Nguyễn Minh Kì, một Đường Vận, còn có cậu mợ Tần Thanh Miểu, cha và ca ca nàng, những người này, một là hảo bằng hữu cũng nàng lớn lên, một là thân nhân hoặc bạn bè của Tần Thanh Miểu
Mà nay, lại thêm hai người Thương Mặc và Triệu Mạt Thương . Tuy nói mình đối với các nàng vẫn là một lòng thành kính làm tấm gương học tập, nhưng kể từ khi Triệu Mạt Thương cười yếu ớt nói sự tình kia không ảnh hưởng đến công việc, hảo cảm với hai người này ngày càng tăng lên, thậm chí thời điểm gặp vấn đề, lại càng có khuynh hướng chạy đi hỏi Thương Mặc, mà không phải là Mục Hề Liên hay Nguyễn Minh Kì.
Có lẽ, trong tiềm thức, nàng vẫn còn cảm thấy Mục Hề Liên và Nguyễn MInh Kì không thích Tần Thanh Miểu
"Vì sao lại không chịu nói với em, hai người các người không phải là người yêu sao?". Cười tủm tỉm nhìn bộ dáng buồn rầu của Cố Úc Diễm, lúc trước bởi vì bị quấy phá làm hỏng chuyện ở văn phòng với Triệu Mạt Thương mà tức giận bây giờ cảm thấy thật khoái trá, nâng tay xoa bóp vai của mình, "Chưa đủ tín nhiệm nhau sao?"
"Ngô...Cũng không phải như vậy.....". Nhức đầu, biết Thương Mặc nói có lí, nhưng cũng không cảm thấy Tần Thanh Miểu không nói chuyện này cho mình là vì cái gì, Cố Úc Diễm thở dài, "Có thể là vì tôi quá yếu đuối, nên cô ấy luôn muốn bảo hộ tôi đi".
"Vậy sao....". Gật gật đầu, thấy trong mắt nàng chợt lóe ra bất đắc dĩ và uể oải, Thương Mặc cũng không tiếp tục khích nàng nữa, hai tay đút vào túi đi qua đi lại vài bước, "Chuyện kia tôi cũng chỉ nghe nói một ít, bộ phận bất động sản, quả thật là có vấn đề.....theo tôi được biết, gần đây bộ phận bất động sản của Tần Thị muốn quy hoạch chỗ địa phương kia, nhưng nhiều người lại không hợp tác.....Em biết đấy, loại chuyện này, rất phức tạp".
"Ân". Gật gật đầu, nghĩ đến bởi vì vấn đề này mà xảy ra vô số án mạng và sự việc nghiêm trọng, Cố Úc Diễm cúi đầu rối rắm, trong lòng ngày càng lo lắng.
"Mấy ngày trước chắc là vì chuyện này nên mới xảy ra xung đột, lúc ấy trong đám người có kẻ vì kích động mà lấy dao nhỏ uy hiếp.....". Nói tới đây, Thương Mặc hơi dừng một chút, giương mắt nhìn gương mặt ngày càng trở nên khó coi của người kia một cái, "Cũng may lúc ấy có người bảo hộ Tần Thanh Miểu, kéo nàng qua một bên, nên chỉ bị thương cánh tay"
Biểu tình lại càng trở nên khó coi, thậm chí dần dần tái nhợt không còn một chút máu, nghĩ đến lúc ấy Tần Thanh Miểu chỉ nhẹ nhàng bâng quơ nói nàng chỉ bị thương nhẹ, mà trên thực tế nếu lúc ấy không có người kéo Tần Thanh Miểu qua một bên, thì có lẽ con dao kia không phải dừng ở cánh tay mà là ở một chỗ khác, Cố Úc Diễm nhất thời có chút giận.
Nhưng mà ngay sau đó, nghĩ đến việc Tần Thanh Miểu không muốn nói tình hình thực tế cho nàng, không muốn nói cho nàng tình huống cụ thể, Cố Úc Diễm lập tưc như quả bóng cao su bị thủng, cúi đầu, thở dài.
"Nếu em lo lắng cho cô ấy như vậy....Thì phải tự điều tra". Nhìn bộ dạng lo lắng của Cố Úc Diễm, Thương Mặc chớp mắt vài cái với nàng, "Muốn tôi giúp em không?"
"Tôi.....". Há mồm, đang muốn đáp ứng, thì di động trong túi quần bỗng nhiên vang lên, Cố Úc DIễm hơi chần chờ, lấy điện thoại ra nhìn thoáng quá, phát hiện tên Đường Vận, hơi do dự.
"Tiếp đi". Thương Mặc giơ giơ cằm ý bảo nàng nghe điện thoại, Cố Úc Diễm gật đầu, nhưng sau khi nghe điện thoại thì sắc mặt biến đổi trong nháy mắt.
"Tiểu Diễm, bên công ti xảy ra vấn đề, tôi không đi được. Em mau đến bệnh viện đi, công trường xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, người bên kia nói Thanh Miểu bị đưa đến bệnh viện".

Chương 100

"Tổ trưởng, tôi.....tai tôi có phải có vấn đề rồi không?". Sau khi ngắt điện thoại thì bối rối đối mặt với Thương Mặc, tay nắm di động ngày càng run lợi haị, bộ dáng này của Cố Úc Diễm dừng trong mắt Thương Mặc, cũng làm cho nàng hơi kinh ngạc, nhưng chỉ gật đầu, "Đi mau"
"Cám ơn tổ trưởng". Hướng nàng nói thật nhanh rồi lảo đảo chạy đi, đến ven đường bắt taxi, lúc ở trên xe thì Cố Úc Diễm hốt hoảng bấm dãy số của Tần Thanh Miểu, nhưng cuối cùng chỉ nghe được âm thanh "Đã tắt máy"
Lòng như lửa đốt cả một đường, sau khi đến bệnh viện thì trả tiền cho lái xe, cũng không chờ lái xe thối lại tiền mà vội vàng xuống xe chạy vào bệnh viện, đang muốn hỏi tiếp tân tình hình hiện tại của Tần Thanh Miểu, thì lại nghe thấy âm thanh lạnh lùng mà mình quen thuộc nhất kia, "Tiểu Diễm? Tại sao em lại ở đây?"
Quay phắt lại, nhìn thấy nữ nhân mặc tây trang đứng vững vàng ở kia, Cố Úc Diễm lập tức chạy qua, lôi kéo tay nàng xem xét cao thấp một lượt, "Miểu Miểu, chị....Chị có sao không? Bị thương chỗ nào? Chỗ nào không thoải mái? Chị....."
Nâng chạm nhẹ vào môi Cố Úc Diễm, chỉ nhìn sơ qua liền biết người này vừa mới nhận được tin tức sợ hãi, ánh mắt Tần Thanh Miểu nhu hòa, "Tôi không sao".
"Không có việc gì? Tại sao lại không có việc gì? Em xem xem....Tại sao chị lại ở đây, bác sĩ đâu? Nói thế nào a....". Làm sao mà Cố Úc Diễm tin được, lấy tay Tần Thanh Miểu ra rồi tiếp tục nói chuyện, ngữ khí ngày càng dồn dập.
"Tôi thật sự không có việc gì". Khóe miệng lộ ra một nụ cười cực ôn nhu, Tần Thanh Miểu nâng tay nhẹ búng chóp mũi của nàng, "Tôi có chuyện quan trọng phải ra ngoài một lát, em giúp tôi đến phòng 307 chăm sóc ca ca của tôi, được không?"
"Chị bị thương mà còn muốn đi đâu nữa?". Rất bất mãn đối với nữ nhân không để ý đến thân thể của bản thân, Cố Úc Diễm mím môi, trong mắt ẩn ẩn hiện lên não lòng, "Chị....."
"Thật sự không có việc gì, trái lại là ca ca, vì cứu tôi nên mới bị thương". Nhẹ nhàng lắc đầu, Tần Thanh Miêu ôn nhu nói, "Giúp tôi chăm sóc ca ca, được không?"
Nháy mắt mấy cái, nghe nàng nói như vậy thì mới yên lòng, nhưng vẫn chưa thật sự an tâm mà đánh giá nàng một lần nữa, sau khi xác định nàng thật sự không có chuyện gì thi mới gật gật đầu, Cố Úc Diễm nắm tay nàng để bên môi hôn một chút, "Vậy chị không được để mình gặp nguy hiểm nữa".
"Ân, cậu đã phải người bảo vệ tôi". Tay thuận tiện quét qua mũi nàng hai ba cái, Tần Thanh Miểu mỉm cười, "Tôi đi đây..."
Nói xong thì đi qua người Cố Úc Diễm, vừa muốn rời khỏi bệnh viện, thì đột nhiên như nhớ tới cái gì, dừng cước bộ, xoay người nhìn Cố Úc Diễm, "Di động hỏng rồi, lát nữa xử lí xong công chuyện, tôi sẽ trở lại, đừng suy nghĩ lung tung, ân?"
"Hảo.....". Ngoan ngoãn gật đầu, Cố Úc Diễm nâng tay vẫy vẫy với nàng, thấy nàng trả lại cho mình một nụ cười ôn nhu, lúc này mới xoay người hỏi y tá, sau đó đi dọc theo hành lang, cuối cùng tìm được phòng 307.
"Thỏa thuận giữa chúng ta không phải là như thế!". Mới vừa đến cửa phòng thì nghe được một giọng nam đang tức giận truyền ra từ bên trong, đồng thời còn có cả âm thanh vỡ tan của cái chén bị ném xuống đất, Cố Úc Diễm ngẩn người, nghĩ đến Tần Thanh Dật đang cãi nhau với ai ở bên trong, dừng lại cước bộ, không đẩy cửa vào.
"Anh mẹ nó không biết xấu hổ nói những lời này với tôi? Đó là ngoài ý muốn sao? Hả?". Sau âm thanh vỡ vụn của thủy tinh, thì lại vang lên âm thanh căm tức đập bàn, nam nhân ở trong phòng bệnh ngày thường đều duy trì một bộ dáng trầm ổn giờ phút này tiếng nói cao hơn vài phần, "Còn có mấy ngày hôm trước, bên chi nhánh công ti có chuyện, đừng tưởng rằng tôi không biết có chuyện gì xảy ra! Tôi đã nói cái gì? Không được động đến Thanh Miểu!"
Bất chợt nghe thấy câu nói này, sắc mặt Cố Úc Diễm thay đổi ngay lập tức, dựa sát vào cửa phòng, đôi mi thanh tú nhăn lại gắt gao, dựng thẳng lỗ tai nghe ngóng động tĩnh ở bên trong.
"Nực cười, muội muội của tôi thì tôi che chở, có vấn đề sao?". Thanh âm lại nâng cao thêm vài phần nữa, Tần Thanh Dật tức giận vỗ bàn, "Tôi cảnh cáo anh, chuyện thế như vậy tuyệt đối không thể có lần sau, nếu không, đưng trách tôi!"
"Bộp" một tiếng, điện thoại bị ngắt, đồng thời di động đang cầm trên tay cũng bị ném vào tường, sau đó dựa vào đầu giường, người kia vì nói quá sức nên ho ra tiếng, Tần Thanh Dật nắm chặt hai tay, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm di động vỡ nát trên sàn, ngực phập phồng, vẫn chưa thể bình tĩnh trở lại.
Ngoài cửa, thân mình Cố Úc Diễm dán vào tường, hàm răng cắn chặt môi dưới, mày gắt gao túm lại một chỗ, đứng ở đó một hồi lâu, hít sâu hai ba lần, rồi mới nâng tay gõ gõ cửa, nghe được thanh âm khôi phục bình tĩnh của Tần Thanh Dật, lúc này mới đẩy cửa đi vào.
"Tại sao lại là cô?". Trên đầu vẫn còn quấn băng vải, Tần Thanh Dật vừa nhấc đầu thì thấy Cố Úc Diễm tiến vào, vẻ mặt lộ ra một chút kinh ngạc, lại liếc mắt nhìn về phía sau nàng một cái, "Thanh Miểu đâu?"
"Miểu Miểu nói có chuyện quan trọng cần xử lí, nhờ tôi lại đây chăm sóc anh". Duy trì vẻ mặt bình tĩnh, thật giống như chưa hề nghe được cuộc nói chyện lúc nãy của Tần Thanh Dật, Cố Úc Diễm nhìn sàn nhà có chút hỗn độn, đứng dậy cầm chổi quét đống thủy tinh qua một bên, rồi lại nhặt cái điện thoại có vẻ không thể sử dụng được nữa ở dưới đất, quay đầu nhìn Tần Thanh Dật.
"Cái đó....Ném rất tốt". Trên mặt lóe ra một tia xấu hổ mất tự nhiên, nhưng khuôn mặt tuấn tú vẫn duy trì bình tĩnh, Tần Thanh Dật cười nhã nhặn, "Làm phiền cô rồi".
"Không có gì". Trong đầu đang suy xét xem nên hỏi Tần Thanh Dật như thế nào về chuyện vừa rồi, vừa nhấc đầu thì nhìn thấy ánh mắt tim kiếm của anh ta, lại cảm thấy có chút đau đầu, Cố Úc Diễm âm thầm hít hai tiếng, mang mấy mảnh nhỏ này bỏ vào thùng rác, lúc này mới ngồi bên cạnh giường bệnh, "Muốn uống nước không?"
"Không cần". Tần Thanh Dật kéo khóe miệng miễn cưỡng cười, "Kỳ thật cũng không có chuyện gì, Thanh Miểu em ấy chỉ là chuyện bé xé ra to, không cần cô phải chăm sóc..."
Nhẹ nhàng lắc đầu, tầm mắt Cố Úc Diễm dừng ở dải băng quấn trên đầu Tần Thanh Dật, mở miệng nói, "Miểu Miểu nói anh vi cứu cô ấy nên mới bị thương, vì thế tôi chăm sóc anh cũng là chuyện hiển nhiên"
"Thanh Miểu....nói như vậy sao?". Biểu tình trên mặt bị kiềm hãm, đôi mày sắc hơi nhăn lại, Tần Thanh Dật hơi cúi đầu, khóe miệng bỗng dưng kéo ra một vòng cung có chút chua xót, nhưng mà chỉ trong nháy mắt liền khôi phục lại vẻ ôn nhuận thường ngày, "Em ấy là là em gái của tôi, tôi bảo vệ cho em ấy là chuyện hiển nhiên, chút chuyện nhỏ này tính là cái gì đâu".
"Ân....". Nhẹ nhàng gật đầu, tay không ý thức nắm chặt đầu gối, Cố Úc Diễm không nhìn anh ta, chỉ thởi dài, "Trước kia ca ca tôi cũng từng nói như vậy".
Lại ngẩn ra, nụ cười nhã nhặn trên mặt lập tức biến mất, Tần Thanh Dật nhìn Cố Úc Diễm, sau một hồi lâu mới nói, "Cố Úc Sâm?"
"Ân".
"A.....". Nghe thấy câu trả lời của Cố Úc Diễm, rốt cục cảm thấy hỏi vấn đề này có chút ngu xuẩn, nam nhân trên giường bệnh nâng tay sờ sờ băng vải trên đầu, "Có lẽ đều là ca ca, nên tâm tình cũng giống nhau".
Ân....". Nhẹ giọng đáp lời, giờ phút này không chỉ lo lắng làm sao để biết một chút gì từ Tần Thanh Dật, mà còn nhớ đến vị ca ca đối tốt với mình từ nhỏ đến lớn, tâm tình Cố Úc Diễm vô cùng phức tạp, hồi lâu sau, cố gắng khôi phục tâm trạng, "Đúng rồi, tại sao anh lại bị thương a....Miểu Miểu cô ấy, thật sự không có chuyện gì sao?"
"Chỉ là ngoài ý muốn mà thôi". Không một chút do dự, Tần Thanh Dật giơ lên một nụ cười tươi, rồi lập tức nhăn mi lại ,"Nhưng nói thế nào thì công trường cũng quá nguy hiểm, tôi sẽ khuyên Thanh Miểu tốt nhất sau này không nên đến nữa, cô cũng giúp tôi khuyên nhủ em ấy đi".
"Công trường?". Từ chỗ Đường Vận cũng nghe được bên công trường xảy ra vấn đề, nhưng lại không biết rốt cục là có chuyện gì xảy ra, Cố Úc Diễm nghi hoặc lập lại một lần, Tần Thanh Dật cũng không để ý, ngược lại rất hảo tâm giải thích cho nàng, "Bộ phận bất động sản của Tần thị, gần đây có mấy hạng công trình, hôm nay Miểu Miểu đi đến công trường hạng nhất để giải quyết công việc...."
Dừng một chút, nhìn thấy vài phần hồ nghi trong mắt Cố Úc Diễm, một chút trốn tránh nhanh chóng xuất hiện trên mặt Tần Thanh Dật, "Tình huống cụ thể tôi cũng không biết rõ, lúc đó tôi cũng đi bên cạnh, không nghĩ tới lúc em ấy đang thị sát thì một phần giàn giáo ngã xuống...."
Giàn giáo ngã?
Nhưng mà loại chuyện thế này không hề hiểu rõ, Cố Úc Diễm chỉ nhẹ nhàng gật đầu, rồi lại ngẩng đầu liếc mắt nhìn Tần Thanh Dật một cái, không nói gì nữa.
Nghĩ rằng, cho dù có hỏi, ắt hẳn Tần Thanh Dật cũng sẽ không nói cho nàng biết sự thực đi?
"Bác sĩ có nói gì không?". Phòng bệnh trở nên vô cùng im lặng, hai người đều nghĩ đến chuyện riêng của mình, thẳng đến khi Tần Thanh Miểu đẩy cửa tiến vào, cũng không hề phát hiện thấy không khí kỳ quái, phản ứng đầu tiên là hỏi thương thế của Tần thanh Dật.
"Bác sĩ nói chỉ bị thương ngoài da". Nhìn thấy biểu tình của muội muội lập tức trở nên thoải mái, Tần Thanh Dật lộ ra nụ cười ấm áp, "Anh là một đại nam nhân, chút vết thương nhỏ này, không đáng gì".
Thực không hình tượng ném một cái xem thường, Tần Thanh Miểu bước qua, ôm ngực đứng bên giường, "Anh ở đây nghỉ ngơi thêm vài ngày đi, đưng lo lắng chuyện công việc".
"Có thể nghỉ ngơi sao?". Nụ cười lại xán lạn thêm vài phần, Tần Thanh Dần để lộ ra hai hàm răng trắng noãn, "Có muội muội là tổng giám đốc thật tốt a".
Nhẹ giọng "Xuy" một tiếng, Tần Thanh Miểu không đáp lời, nhưng ánh mát nhìn Tần Thanh Dật lại thêm thân thiết vào phần. Cố Úc Diễm ở bên cạnh nhìn hai người rõ ràng vẫn không nói gì nhiều nhưng đều hiện ra sự thân thiết, tuy trên mặt vẫn duy trì bộ dáng bình tường, nhưng ở trong không khí tràn ngập cảm giác giống như mình và ca ca trước đây, bỗng dưng có chút nhớ ca ca.
Hai người bồi Tần Thanh Dật trong chốc lát, cuối cùng Tần Thanh Miểu tìm một hộ lí chuyên nghiệp để tránh Tần Thanh Dật gặp chuyện ngoài ý muốn, sau đó mới ở trước vẻ mặt bất đắc dĩ của Tần Thanh Dật mà kéo Cố Úc Diễm rời khỏi bệnh viện.
"Miểu Miểu, tình cảm giữa chị và ca ca thật tốt". Ngồi ở ghế phụ, thân mình dựa vào lưng ghế, Cố Úc Diễm nghiêng đầu nhìn bộ dáng lạnh nhạt của Tần Thanh Miểu, nghĩ đến giọng điệu không giống làm bộ tức giận với Tần Thanh Dật lúc nãy, nhẹ giọng hỏi
"Ân?". Không nghĩ tới Cố Úc Diễm sẽ hỏi như vậy, Tần Thanh Miểu nghiêng đầu nhìn nàng một cái, không gật đầu cũng không lắc đầu, lại thu hồi tầm mắt rồi tiếp tục chú nhìn phía trước.
Không có được đáp án như ý muốn, Cố Úc Diễm nghiêng đầu, không nói gì nữa.
"Anh ấy là ca ca của tôi, những chuyện tinh cảm khác, không liên quan gì đến anh ấy". Đèn đỏ sáng, xe dừng lại ở ngã tư đường, Tần Thanh Miểu vẫn duy trì bộ dáng nhìn phía trước, thanh âm đạm đạm.
"Tôi nghĩ, ắt hẳn anh ấy cũng nghĩ như vậy" 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna