Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 103 + 104

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 103

"Đây là bản báo cáo điểu tra về hành tung của Tần Thanh Dật". Trên mặt bàn bằng phẳng bóng loáng, một bàn tay ngọc nhanh nhẹn đặt phần văn kiện trước vẻ mặt luống cuống của Cố Úc Diễm, tiếp theo đó lại đặt lên một phần văn kiện khác, "Còn đây la tình trạng tài khoản của anh ta bắt đầu từ một tháng trước"
".....". Trợn mắt há mồm ngẩng đầu nhìn lên nữ nhân ở đối diện đang cười thản nhiên, Cố Úc Diễm giật giật miệng, hôi lâu sau mới nói, "Chị......Chị là luật sư...Hay là thám tử tư vậy a?"
Lệnh Hồ Huyên không phải luật sư nổi tiếng của X thị sao? Là lão bản của sở luật sư X thị, bạn tốt của nàng là Nguyễn Minh Kỳ hiện đang công tác trong đó a, lại còn rất sùng bái nữ nhân này....Nhưng mà, vì sao nữ nhân lại tựa như là thám tử chuyên nghiệp, còn có thể tra được tình trạng tài khoản của Tần Thanh Dật nữa chứ? Hơn nữa, rõ ràng Thương Mặc đưa nàng đến gặp Lệnh Hồ Huyên cách đây mới hai ngày.....có là cảnh sát thì hiệu suất cũng không cần nhanh đến mức này đi?
"Ha ha....". Trưng ra nụ cười cực kì dễ thương với Cố Úc Diễm, mà nụ cười này rơi vào mắt Cố Úc Diễm, không hiểu sao làm lạnh người một trận, khóe môi Lệnh Hồ Huyên nhếch lên, thân mình hơi đổ về trước, "Muốn biết?"
".....". Chớp mắt hai cái, dư quang đáy mắt rõ ràng có thể nhìn thấy nữ tử bên cạnh Lệnh Hồ Huyên là Thương Linh Lung đang hơi nhíu mi, Cố Úc Diễm nuốt ngụm nước miếng, trong lòng lại càng lạnh run, "không muốn".
"Biết sẽ như vậy mà". Trắng mắt liếc nàng một cái, ngữ điệu tựa như trêu chọc, lại tựa như dụ hoặc, Lệnh Hồ Huyên dựa người về sau, hai tay vòng ngực muốn nói cái gì, nhưng sắc mặt chợt thay đổi, nhanh chóng liếc nhìn nữ nhân bên cạnh mặt không chút thay đổi, sắc mặt trầm xuống, "Tài liệu cơ bản là bao nhiêu đó, nếu còn gì nữa thì tôi sẽ tiếp tục điều tra...."
"Nha...". Không hiểu vì sao mà biểu cảm lại diễn biến nhanh đến như vậy, Cố Úc Diễm ngơ ngác gật gật đầu, tay cầm lấy tài liệu điều tra về tài khoản ở trên bàn, mở ra xem trong chốc lát, đôi mi thanh tú nhăn lại.
Bắt đầu từ hơn một tháng trước, Tần Thanh Dật đã chuyển khoản vài chục lần rồi sao?

Cố Úc Diễm cắn cắn môi, sau khi tự hỏi thì ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lệnh Hồ Huyên, vẻ mặt thực sự nghiêm túc, "Cảm ơn chị".
"A, không có chi, chẳng phải lúc trước em đã từng gọi tôi và Linh Lung là học tỷ sao". Nhẹ nhàng cười, Lệnh Hồ Huyên đứng lên, nắm tay nữ nhân bên cạnh ngay trước mặt Cố Úc DIễm, "Tạm thời cứ như vậy đi, nếu còn gì nữa thì ngẫm nghĩ kì lại rồi nói cho tôi, tôi và Linh Lung đi trước"
"Ân.... Hảo....". Ngắm mười ngón tay giao nhau của hai người, Cố Úc Diễm lại tiếp tục ngẩn ngơ, nhưng chỉ ngây ngốc gật đầu, đưa mắt nhìn theo hai người rời khỏi, rất lâu sau đó mới có thể hồi phục, tình thần lại tiếp tục đặt lên hai bản báo cáo còn lại.
"Vì sao không nói cho em ấy biết tất cả mọi chuyện?". Trong chiếc xe đua màu đỏ, Linh Lung dựa vào cửa kính xe, mặt không chút thay đổi nhìn nữ nhân đang nghiêm túc lái xe, "Không phải đều đã điều tra xong hết rồi sao?"
Khóe miệng nhếch lên, Lệnh Hồ Huyên nhìn về phía trước, ánh mắt mang theo tia giảo hoạt, "Tiểu Linh Lung không biết rằng tiểu bằng hữu kia nhất định sẽ càng thích thú nếu như tự mình tìm ra chân tướng trợ giúp Tần Thanh Miểu sao?"
Nhíu mi, biểu cảm của Linh Lung không thay đổi, "Lỡ như gặp nguy hiểm thì sao?"
Chợt xe dừng lại, Lệnh Hồ Huyên nới lỏng tay lái, nghiêng đầu nhìn Linh Lung, "Tiểu Linh Lung, tôi ghen tị".
Gặp Cố Úc Diễm mới có vài lần thôi nha, vậy mà có thể lo lắng đến an nguy của nàng, đối với Linh Lung xưa nay lãnh đạm ngạo kiều mà nói, cũng khó mà có được.
Liếc mắt, Linh Lung trực tiếp quay đầu đằng trước không nhìn nàng, ngữ điệu bình tĩnh, "Đèn xanh bật".
"Tiểu Linh Lung~~~~~". Âm thanh nhu nhuyễn lêu tên người bên cạnh, Lệnh Hồ Huyên cũng không khởi động xe, mà nghiêng sang bên nàng một chút, "Người ta ghen tị, em không dỗ dành sao?"
Thoáng giật giật đầu, ánh mắt cùng đối diện với Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung nhìn nàng trong chốc lát, cắn cắn môi, nghiêng về phía trước một chút, một cái hôn dừng trên môi nàng, rồi lại thực nhanh chóng quay đầu nhìn ra cửa sổ, "Được rồi, lái xe đi".
Ý cười trong mắt nồng đậm, Lệnh Hồ Huyên nhìn bên tai đỏ sậm của Linh Lung một lát, nhẹ giọng cười, khởi động xe đi về trước, "Thiếu chủ cũng nói như vậy, chừa lại một chút vấn đề dành cho Tiểu Cố thăm dò, dù tốt dù xấu thì cũng có cớ cho cô ấy thêm chút tự tin đứng bên cạnh nữ nhân ưu tú đó".
Trong quan hệ tình lữ a, vô luận ai mạnh ai yếu, thì cũng đều có tâm tư bảo hộ đối phương, vĩnh viễn đều có.
Chính vì thế, nếu luôn luôn được bảo hộ, thì nhất định trong lòng sẽ sinh ra một ít tự ti khó sống a.
"Ân".
------
"Meo meo------"
"Meo meo---------"
Trong phòng khách rộng rãi, một trắng một đen hai con mèo đàng giằng co trên sàn gỗ.
Cố Úc DIễm ngồi trên ghế salon, chống cằm nhìn hai con mèo giành nhau quả cầu len, trừng mắt, "Không phải trước kia Đạm Đạm không thích quả cầu lên này sao....."
"Ân". Lãnh đạm lên tiếng, cũng ngồi ở ghế salon, đầu gối đặt lapton, ngón tay đẹp đẽ gõ lên, ngay cả đầu cũng không nâng, "Từ sau khi Tưu Tưu đến đây thì nó liền thích".
"......". Cố Úc Diễm không nói gì, hồi lâu sau, chứng kiến hai con mèo kia tranh đoạt, quay đầu, "Đây chính là câu mất đi thì mới biết quý trọng trong truyền thuyết sao?"


Lúc này Tần Thanh Miểu mới dừng tay quay đầu, cười như không cười nhìn nàng, "Thật là nhiều triết lí".
"Không có....". Hai má nóng lên, Cố Úc Diễm nháy mắt, có chút ngượng ngùng ôm nàng, "Thuận miệng nói mà thôi...."
Lắc đầu, mặc cho nàng ôm cánh tay mình, tiếp tục nhìn vào máy tính tiếp tục công việc dang dở, Tần Thanh Miểu khôi phục lại bộ dáng hờ hững, nhìn máy tính không chớp mắt, mà Cố ÚC DIễm ở bên cạnh dựa vào nàng, cũng nghiêng đầu nhìn nàng không chuyển mắt, nhưng mà nữ nhân kia còn thật sự bày ra dáng vẻ nghiêm túc.
Làm thế nào để nói chuyện của Tần Thanh Dật với Miểu Miểu đây.....Lỡ như không có chuyện gì, Miểu Miểu biết được mình ở sau lưng điều tra ca ca của chị ấy, không biết có mất hứng không?
Ánh mắt đảo quanh,một bên nghĩ đến chuyện này, một bên vẫn nhìn Tần Thanh Miểu đến xuất thần, thẳng đến khi đầu bị gõ một cái mới hoàn hồn, thấy Tần Thanh Miểu khép bút và tài liệu lại, quơ quơ đầu, "Miểu Miểu, xong rồi?"
"Ân". Nhẹ giọng lên tiếng, Tần Thanh Miểu cũng không hỏi nàng vừa rồi nghĩ đến cái gì, chỉ nhăn mi, vài giây sau mới nói, "Tiểu Diễm, ngày mai tôi phải đi công tác".
"Đi công tác?". Lăng lăng nhìn Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm lặp lại ba chữ này, nhìn thấy nàng gật đầu với mình, hạ miệng, "Nha...."
"Tại sao lại như vậy.....". Tựa hồ sớm đã đoán được phản ứng của Cố Úc Diễm, tuy lời nói của Tần Thanh Miểu rất lãnh đạm nhưng tay lại vô cùng ôn nhu, khẽ vuốt mấy sợi tóc trên trán nàng, "Không tiên đồ".
"Phải đi tới vài ngày a....". Lấy lap top ở trên đùi nàng đặt sang bên cạnh, Cố Úc Diễm trực tiếp chui cả thân mình vào lòng nàng, đầu cọ cọ vai nàng, "Lâu lắm thì em sẽ chịu không nổi".
"Không lâu". Không đẩy nàng ra, trái lại còn đưa tay vòng qua lưng nàng, cúi đầu nhìn thấy người kia vẫn còn bĩu môi, trên mặt Tần Thanh Miểu chợt lóe lên một chút ý cười, "Ba ngày".
"Ngô....". Vạch ngón tay ra tính một lúc, sau đó ngẩng đầu lên, ánh mắt Cố Úc Diễm sáng như gương, "Vậy ngày mốt chị sẽ trở lại nga".
"Ai nói với em đi ba ngày thì nhất định phải trở về vào ngày mốt?". Dở khóc dở cười trắng mắt liếc nàng một cái, Tần Thanh Miểu nâng tay gõ đầu nàng một cái, rất tức giận.
"Miểu MIểu...."
"Được rồi, đừng chạy loạn lung tung".
"Ngô....Em đây ở nhà chờ chị".
"Ân".
Sáng sớm thứ bảy, Cố Úc Diễm nằm ở trên giường, mở to mắt nhìn trần nhà, không có nửa điểm buồn ngủ.
Giữa trưa ngày hôm qua Tần Thanh Miểu đã rời đi, thu thập xong này nọ, vội vội vàng vàng.....tối hôm qua cũng chỉ gọi điện cho nàng một cuộc rồi lại tiếp tục làm việc, mà nàng bây giờ vẫn là nhàn rỗi nằm trên giường lớn mềm mại, nghĩ đến mỗi đêm hai người triền miên, buồn bực từng đợt, rồi lại không biết làm gì để giải tỏa buồn bực.
"Ai...". Thở dài, ngồi dậy, Cố Úc Diễm xuống giường vào phòng tắm rửa mặt, xong rồi ra ngoài lấy văn kiện Lệnh Hồ Huyên đưa cho mình ở trong túi xách, xem một lát, sau khi thu thập xong thì ra ngoài.
Cũng lâu rồi chưa trở về thăm ông bà ngoại, ông bà ngoại nhất định rất nhớ nàng.....
Ngồi trên xe bus, Cố Úc DIễm nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ xẹt qua không ngừng, nghĩ đến việc lâu rồi không về thăm ông bà ngoại, chợt có một chút chột dạ.
Người nhà Miểu Miểu cũng chưa biết đến nàng, hơn nữa Miểu Miểu còn dứt khoát kiên quyết cùng nàng ở một chỗ như vậy....Vậy nếu như, nếu ông ngoại nàng biết được, sẽ đồng ý sao?
Tay nhẹ nhàng nhịp nhịp trên túi xách, nghĩ đến địa điểm để điều tra giá trị của hai phần văn kiện kia lại trùng ngay gần nhà mình ở quê, Cố Úc Diễm vốn là có chút rối rắm, nghĩ đến việc không biết nói với ông bà ngoại chuyện của mình và Tần Thanh Miểu như thế nào, lại càng thêm đau đầu.
Không phải không nguyện ý nói cho người thân nhất biết người nàng yêu nhất là Tần Thanh Miểu, nhưng mà lại sợ hai vị lão nhân vì chuyện của nàng và Tần Thanh Miểu mà bị làm cho tức giận đến tổn thương thân thể.....Nếu quả thật xảy ra chuyện gì, nhất định sẽ hối tiếc không kịp.
Lúc xuống xe bus, vẻ mặt Cố Úc DIễm vân còn mê mang không biết nên làm cho phải, một đường chậm rãi đi về nhà, thời điểm đẩy cửa gỗ ra, bà ngoại đang cho gà ăn ở trong sân nghe tiếng nhìn sang, thấy Cố Úc Diễm, lập tức lộ ra nụ cười tươi, "Nha đầu,tại sao lại trở về, mau tới đây!".
"Ân....". Chạy chậm qua, Cố Úc Diễm trực tiếp cầm lấy khay đựng thức ăn từ tay bà ngoại, "Bà ngoại, để cho con!".
Mặc nàng cầm cái khay, lão nhân gia đứng bên cạnh đánh giá Cố Úc Diễm, nhìn nhìn, bỗng nhiên lại mở miệng, "Tiểu Diễm, tại sao Tiểu thư vẫn chưa tới?"
Động tác trên tay lập tức dừng lại, Cố Úc Diễm ngơ ngơ ngẩn ngẩn quay đầu, ánh mắt lóe qua tia quang mang, "Tần tiểu thư?"
"Đúng vậy a....". Nâng tay nhẹ nhàng lấy ra cái lá rơi trên đầu vai cháu ngoại mình, bà ngoại nhìn nàng, kẽ vuốt đầu nàng, "Hiện giờ con vui vẻ như vậy, không phải là bởi vì giải quyết xong chuyện khúc mắc với Tần tiểu thư rồi sao?"

"Ngoại...Bà ngoại....". Rõ ràng nàng....chưa nói với bà ngoại chuyện của mình và Tần Thanh Miểu cơ mà.
"Tiểu Diễm nhà chúng ta trở nên có tinh thần như vậy, không phải là do Tần tiểu thư sao?". 


Chương 104

"Bà ngoại.....". Vẫn vẻ mặt trơ ra nhìn bà ngoại, giờ phút này Cố Úc Diễm chỉ cảm thấy ngay cả tay đặt ở đâu cũng không xác định được, trong đầu hỗn loạn một mảnh, không biết nên nói gì tiếp theo.
"Làm sao vậy?" thấy nàng không có động tác gì, bà ngoại đưa tay vào trong khay nắm một ít thức ăn ném lên mặt đất, "Ba nghe Tiểu Liên nói con và Tần tiểu thư đã làm hòa với nhau a, chẳng lẽ lại tiếp tục cãi nhau?"
"Không phải....". Rối rắm nhìn bà cụ, Cố Úc Diễm thấy bà vẫn tiếp tục duy trì bộ dạng thăm dò khắp nơi, âm thầm cắn cắn môi, hít một hơi thật sâu ném thức ăn cho mấy con gà đang bu lại, "Ân...Con với chị ấy đã hòa thuận với nhau".
Bà ngoại chỉ nghĩ đến việc nàng và Tần Thanh Miểu là bạn tốt a, cho nên mới nói như vậy....nếu quả thật biết được hai nàng là quan hệ tình nhân, thì làm sao còn bình tĩnh được như bây giờ.
Nghĩ đến việc này, Cố Úc Diễm hơi thở nhẹ ra, nhưng đồng thời cũng cảm thấy thất vọng.
Nếu bà ngoại biết quan hệ thật sự giữa nàng và Tần Thanh Miểu, cũng bày ra vẻ mặt như vậy thì tốt biết bao nhiêu.
"Nha đầu, tại sao lại trở về? Công tác không bận rộn gì sao?". Thấy cháu ngoại ngồi ngốc nghiêm túc cho gà ăn, bà ngoại nhìn chằm chằm nàng vài giây rồi mở miệng nói, Có phải là có chuyện gì không?"
"Ân.... Con trở về để tìm người". Thành thật đáp, Cố Úc Diễm cũng không có ý định gạt bà ngoại, ném phần thức ăn còn lại vào đám gia cầm, "Hơn nữa cũng lâu rôi chưa trở về thăm ông bà ngoại".
"Ôi, nhớ đến hai ông bà già bọn ta làm cái gì a?". Thấy đám gia cầm gia súc ăn xong rồi, bà ngoại nắm tay Cố Úc Diễm vào giữa gian nhà, vừa đi vừa nói, "Con a, cũng không còn nhỏ nữa, không phải cũng nên tính đến chuyện yêu đương rồi sao".
"Bà ngoại....". Hai má nóng lên, nghe được mấy chữ nói chuyện yêu đương, trong đầu lập tức vẽ nên hình dáng Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm có chút ngượng ngùng kêu bà ngoại một tiếng.
"Tại sao lại đỏ mặt?". Vừa quay đầu liền thấy bộ dạng mặt đỏ tai hồng của nàng, bà ngoại cười cười, "Có phải là có người rồi đúng không, tìm một chút thời gian rảnh rồi đưa về cho ông bà ngoại gặp thử xem".
"Con.....". Nghe thấy bà ngoại nói như vậy, Cố Úc Diễm càng xác định lúc nãy bà ngoại nhắc đến chuyện mình và Tần Thanh Miểu chỉ là nghĩ hai người là bạn tốt, há miệng thở dốc, trong lòng rục rịch muốn thông báo cái gì đó cho bà ngoại, nhưng lại cắn môi nuốt vào.
"Được rồi, bà ngoại không chọc con nữa". Đưa tay vỗ vỗ đầu cháu ngoại, thật giống như lúc cháu ngoại còn là một đứa trẻ chưa lớn, lão nhân gia cười cười, "Đi tim ông lão kia đi, gần đây ông ấy luôn nhắc tới nha đầu con a".
"Hảo". Gật gật đầu, quay đầu cười nhìn bà rồi chạy về hướng thư phòng, gõ cửa rôi mới đi vào, lão nhân đang ngồi sau bàn sau khi thấy nàng rõ rãng trở nên cực kì vui vẻ, rồi lại rất nhanh khôi phục lại bộ dáng hờ hững vô sự, ngữ khí cũng mang theo nhiều tia bình thản cùng uy nghiêm, "Đã trở lại?"
"Ân....". Từ nãy đến giờ không hề bỏ sót một chút biểu tình nào của ông ngoại, Cố Úc Diễm có chút buồn cười, rồi lại có chút chột dạ.
Thời con đi học, nghĩ đến sau khi ra ngoài làm việc thì phải cố gắng dành tiền mua nhà, sau đó đưa ông bà ngoại đến đó ở. Nhưng mà hiện tại..... Tuy rằng nàng đã là nhân viên công vụ, tuy rằng tiền lương coi như cũng không tệ, vậy mà lại chẳng khác gì bị Tần Thanh Miểu bao nuôi a.
Ăn do Miểu Miểu, ngủ cũng ở chỗ của Miểu Miểu, mặc cũng do Miểu Miểu mua... Cho dù nàng có đưa tiền lương của mình cho nữ nhân lãnh đạm kia, nhận lại cũng chỉ là tức giận và xem thường.
Vậy ..... Ông bà ngoại...
Nghĩ đến đây, ngẩng lên nhìn mái đầu bạc cùng nếp nhăn hằn sâu lên mặt ông ngoại, Cố Úc Diễm một lần nữa áy náy cúi đầu xuống.
Coi như ..... Nàng thật sự có chỗ riêng của mình, đưa ông bà ngoại đến ở cùng, thì Miểu Miểu phải làm sao bây giờ? Bọn họ có thể chấp nhận Miểu Miểu sao?
"Đang suy nghĩ cái gì đấy?". Lão nhân không biết Cố Úc Diễm đang nghĩ gì liền hỏi một câu, lại không nhận được câu trả lời, nhìn qua thấy cháu ngoại buồn rầu nhíu lông mày, không khỏi mở miệng nói, "Có phải gặp chuyện gì trong công việc không?"
"Ngô.... Không phải....". Phục hồi tình thần, lắc đầu, Cố Úc Diễm đi đến sau lưng ông ngoại, đấm nhẹ lên vai và lưng ông, "ông ngoại, gần đây thân thể của ông có khá hơn chút nào không? Thắt lưng có còn đau không?"
"Tốt hơn nhiều rồi". Rất đơn giản trả lời, lão nhân nâng tay vỗ vỗ lên bàn tay nang ở trên vai mình, " Con cứ làm việc cho tốt, đừng để cho ông bà lo lắng là được rồi".
"Ân.....Ông ngoại cũng thế, phải chú ý thân thể nha"
"Ân".
Ở nhà ăn cơm trưa, sau khi thu thập bàn ăn xong, nhìn thấy ông bà ngoại trở về phòng nghỉ ngơi, Cố Úc Diễm cũng trở về phòng mình, lúc nằm trên giường thì không nhịn được nên lấy di động ra, đang do dự không biết có nên gọi cho Tần Thanh Miểu hay không, di động lại đột ngột vang lên, mà người gọi đến bất ngờ lại chính là người mà nàng tưởng niệm cách đây một giây.
Trong lòng ngọt lịm, Cố Úc Diễm sau khi bắt điện thoại thì lập tức cất lên thanh âm mang theo hương vị ngọt ngào mềm mại, "Miểu Miểu...."
"Ân". Nhẹ nhàng lên tiếng, nữ nhân bận rộn một buổi sáng đang ngồi trên ghế, nâng tay xoa huyệt thái dương, " Có phải chuẩn bị đi ngủ không?"


"Ngô, không có". Xoay người nằm lỳ ở trên giường, Cố Úc Diễm cầm điện thoại, nghe giọng nói của nàng ở bên kia lộ ra vẻ mỏi mệt rõ ràng, nhất thời có chút đau lòng, "Miểu Miểu, có phải mệt chết không?"
"Không sao cả". Nhắm mắt lại tựa thân mình vào lưng ghế, thanh âm Tần Thanh Miểu nghe có chút mơ hồ, "Đừng nghĩ lung tung, chờ tôi trở về".
Cau mày, giờ phút này thầm nghĩ muốn chạy đến bên người Tần Thanh Miểu, nếu như không ôm nàng dỗ dành nàng, thì ít nhất cũng có thể giúp nàng mát xa huyệt thái dương, Cố Úc Diễm thở dài
"Như thế nào?". Nữ nhân mẫn cảm đương nhiên không bỏ qua cái thở dài của nàng, mở mắt ra hỏi.
"Không...". Lại tiếp tục xoay thân mình, nhìn trần nhà, hơi chần chờ, vốn muốn nói chuyện mình đang ở quê cho nàng biết, lại sợ nàng sẽ hỏi mình tại sao đột nhiên lại trở về, theo đó mà lộ ra chuyện của Tần Thanh Dật, Cố Úc Diễm nuốt toàn bộ lời định nói trở vào, "Miểu Miểu, chỉ phải nghỉ ngơi thật tốt nha, đừng để mệt, nếu không em sẽ đau lòng".
"Lời ngon tiếng ngọt". Ngữ khí hờ hững bình tĩnh, nhưng trong mắt lại ánh lên nhu tình, Tần Thanh Miểu nhìn đồng hồ, đứng lên, "Được rồi, em mau đi ngủ trưa đi".
"Ngô, hảo". Đối với lời nói của nàng cho tới bây giờ đều tuân thủ chấp hành như mệnh lệnh, hơn nữa lúc này còn cảm thấy được nhất định nàng đang cực kì mệt mỏi nên không muốn dây dưa nữa, Cố ÚC DIễm nhẹ giọng đáp, "Chị cũng mau đi nghỉ ngơi đi, không được để quá mệt mỏi nha"
"Biết rồi".
"Ân, Miểu Miểu mau ngủ đi, tạm biệt"
"Ân".
Cúp điện thoại, Tần Thanh Miểu nhìn di động, rồi bỏ điện thoại vào túi xách, trực tiếp mở cửa phòng bước ra ngoài, thư kí vội vàng chạy theo, "Tổng giám đốc, ngài không nghỉ ngơi một chút sao?"
"Không cần, tiếp tục công việc đi". Khí thế nghiêm túc bức người như trước, nhìn không ra một điểm mổi mệt khi ở trong phòng, Tần Thanh Miểu mặt không chút thay đổi nói xong, cầm túi xách trực tiếp rời khỏi chỗ công ti xảy ra vấn đề, một chút bộ dạng nghỉ ngơi cũng không hề có.
Đối với Cố Úc Diễm hoàn toàn không biết gì cả bỏ di động lên đầu giường, kéo cái mền bên cạnh qua ôm lấy, nhắm mắt nghĩ đến Tần Thanh Miểu, rất nhanh liền ngủ mất, vừa ngủ thì làm một giấc kéo dài đến hai tiếng, sau khi tỉnh ngủ thì sảng khoái tinh thần rời giường, chào hỏi ông bà ngoại, quyết định một mình đi tìm nhân vật bí ẩn kia.
"Trưởng thôn, thôn chúng ta có người này không?". Sau khi ra cửa thì trực tiếp chạy đến nhà chính của thôn, lấy ra một tờ giấy hỏi nam nhân vấn tóc bụng phệ, mà bộ dáng hấp tấp vội vàng của Cố Úc Diễm làm cho nam nhân có chút sợ.
"Tiểu Diễm, có phải người trong thôn làm việc gì phạm pháp không?". Thông cũng không tính là lớn, mấy trăm miệng ăn, nam nhân thân là thôn trưởng mươi năm chủ yếu đều biết rõ, Cố Úc Diễm ở thành phố làm ở viện kiểm sát, nam nhân cũng biết đến, lúc này thấy tiểu nha đầu này đến hỏi người trong thôn, lập tức có chút lo lắng, "Có ảnh hưởng đến thông ta không?"
"A?". Trừng lớn mắt, lập tức hiểu được, Cố Úc Diễm vội vàng lắc đầu, "Không có chuyện gì cả, cháu tìm người này có chút việc riêng thôi".
"Nha....". Bán tín bán nghi nhìn nang một cái, cầm tờ giấy lên nhìn vài giây, nam nhân nhăn mi lại, "Người này..... Chưa từng thấy qua..."
"Không phải chứ?". Vốn tưởng rằng hỏi trưởng thôn thì có thể điều tra một chút gì đó, chưa từng nghĩ sẽ nhận được đáp án này, Cố Úc Diễm lập tức dại ra, không tin nhìn thông trưởng, lại thấy ông gật đầu, lúc này mới thở dài, "Cảm ơn trưởng thôn"
"Không có gì". Khoát tay đáp, trưởng thôn thấy nàng cau mày nhận lại tờ giấy, nghĩ nghĩ, vỗ vỗ bả vai nàng, "Tiểu Diễm a, nếu có chuyện gì nhất định phải nói với đại thúc a".
"Ân, được rồi". Sau khi đáp ứng, thuận miệng nói vài câu rồi rời đi, Cố Úc Diễm cầm tờ giấy đi dọc theo con đường, đầy buồn rầu.
"Tiểu Diễm". Nhưng mà đi chưa được mấy bước liền bị gọi lại, Cố Úc Diễm nghe thấy âm thanh kia rất quen thuộc, dừng bước lại, xoay người nhìn về phía sau, "Dì".
"Cháu đã về rồi". Mẹ của Nguyễn Minh Kỳ vội vàng chạy lại, tới trước mặt nàng rồi lộ ra nụ cười tươi, "Trở về lúc nào, sao lại không đến nhà dì ngồi một lúc?"
"Vừa về lúc sáng". Nhức đầu, đối mặt với trưởng bối thì luôn bay ra bộ dáng ngoan ngoãn, Cố Úc Diễm giơ tay quơ quơ tờ giấy, "Trở về có chút việc".
Vừa giơ tay lên, người đang buồn rầu bỗng dưng ý thức được điều gì, tràn đầy hi vọng ngước nhìn nữ nhân đang cười ngây ngô, đôi mắt sáng ngời, "Dì, dì có biết người nào tên là Vương Vận Như không?"
Làm sao lại quên chuyện mẹ Nguyễn Minh Kỳ nổi tiếng là người bát quái ở trong thôn đây? Chuyện này, đến cả Nguyễn Minh Kỳ cũng đêu luôn lấy ra để chê cười.
"Vương Vận Như?". Lặp lại cái tên này một lần, mẹ Nguyễn Minh Kỳ nhăn mi lại, hiển nhiên là đang suy nghĩ, mà Cố Úc Diễm ở một bên đang không yên nhìn nàng, sợ nghe được đáp án thất vọng.
"A....Chắc là tên của nữ nhân A Như đi". Chợt vỗ bàn tay xuống, mẹ Nguyễn Minh Kỳ làm như nhớ đến cái gì, "Con nói tên đầy đủ nên nhất thời di không nhớ ra là ai"

"Dạ!". Dùng sức gật đầu, Cố Úc Diễm chờ mong nhìn nữ nhân kia, chờ bà nói thêm.
"Nữ nhân này a, không phải là người của thôn chúng ta". Buổi chiều nên ánh nắng có chút gắt, mẹ Nguyễn Minh Kỳ nắm tay Cố Úc Diễm kéo về nhà mình, sau khi vào nhà thì lấy nước cho Cố Úc Diễm, lúc này mới ngồi xuống, dùng ngữ khí đầy nhịp điệu kia nói tiếp, "Hai mươi năm trước.....Đại khái là hơn kém hai mươi năm trước đi, lúc ấy làm náo động cả thôn ta..... Con thấy đấy, hai mươi năm trước cái thôn nhỏ này có thể có mấy người là người thành phố a, vậy mà nữ nhân kia trang điểm xinh đẹp, ăn mặt thật xinh xắn a, làm cho nhiều người nhìn muốn đui mù....."
Uống một hớp nước, rối rắm nhìn mẹ Nguyễn Minh Kỳ đang thao thao bất tuyệt, Cố Úc Diễm có chút khao khát kêu bà ngắn gọn lại, nhưng cảm thấy nói vậy với trưởng bối thì không phải phép, chỉ có thể theo lời bà gật gật đầu tỏ vẻ hiểu được, đợi bà nói tiếp.
"Mà A Như này cũng rất kì quái, không thấy cô ta làm việc, chỉ ở trong nhà, không có chồng cũng không có con, niềm vui duy nhất là vào thôn chơi đánh mạt chược ăn tiền.....". Mắt nhìn cái chén Cố Úc Diễm, thấy cái chén trống rỗng, mẹ Nguyễn Minh Kỳ lại đổ nước vào, "Bất quá mỗi lần chơi thi nàng đều cá cược rất lớn, chơi mạt chược thua mấy trăm mà mày cũng không nhăn chút nào, sau khoảng một tuần, mua cái gì cũng kí sổ nợ. Cũng may đầu tháng đều trả tiền, người ta cũng đồng ý bán chịu cho cô ta".
Vốn đang nghe chuyện nên có chút buồn ngủ, nghe đến đó Cố Úc Diễm lập tức giật mình, qua hồi lâu sau mới nói, "Là bởi vì....Có người gửi tiền cho cô ta?"
"Đúng vậy a!". Vỗ tay một cái, nữ nhân hứng trí dào dạt khẳng định chắc nịch, "Bọn ta mấy người xung quanh cũng đoán như vậy, nhưng mà lại không thấy người đàn ông nào tới gặp cô ta a, con nói xem nam nhân nào tốt đến như vậy, không làm gì cũng gửi tiền cho....."
Sau đó Cố Úc Diễm không có cách nào tiếp tục nghe mấy lơi cằn nhằn liên miên bát quái của mẹ Nguyễn Minh Kỳ nữa, nàng nhíu mi càng chặt, sắc mặt trở nên nghiêm trọng hơn.
Đúng vậy, ai sẽ là ngươi gửi tiền cho người đàn bà kia đây? Cũng không thể nào là Tần Thanh Dật bắt đầu gửi tiền cho nàng từ hai mươi năm trước đi, khi đó anh ta mới bao nhiêu tuổi?Như vậy... Chẳng lẽ là... 


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna