Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 121 + 122

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 121

Nghe Tần Thanh Dật nói như vậy, biểu tình của Tần Mộ thay đổi rõ rệt, tuy rằng lúc trước đã đối diện với Tần Thanh Miểu, thấy bộ dáng lạnh lùng của nữ nhân kia, trầm mặc một vài giây rồi nói, "Có ý gì?"

"Ý gì ư?". Lạnh lùng cười, hai tay rũ xuống hai bên người, nắm lại thành đấm, ánh mắt Tần Thanh Dật càng ngập tràn trào phúng và hận ý, "Ông đã dám làm mấy chuyện như ngoại tình, thì cũng đừng có trốn tránh trách nhiệm".
"Bốp" một tiếng, tay hung hăng vỗ vào bàn làm việc, Tần Mộ trừng mắt nhìn Tần Thanh Dật, nghiêm mặt, hiển nhiên là cực kì giận dữ, "Câm miệng!".
"A...". Nụ cười trên mặt càng lạnh hơn, Tần Thanh Dật vẫn duy trì tư thế thẳng tắp, nâng tay, không hề tôn trọng mà chỉ vào mặt cha mình, không nói thêm gì nữa, xoay người bỏ đi.
"Anh". Mới vừa đi được hai bước, Tần Thanh Miểu nãy giờ không nói chuyện đột ngột mở miệng, giọng nói cũng không lạnh như băng giống anh ta nghĩ.
Thần sắc trên mặt thâm trầm, Tần Thanh Dật cũng không quay đầu nhìn em gái mình, lắc đầu, lê bước rời khỏi phòng họp.
Phòng họp lại tiếp tục trở nên im lặng, Tần Mộ ngồi ở vị trí lãnh đạo, biểu cảm có vẻ có chút thống khổ, ánh mắt còn lóe ra chút hốt hoảng.
Đứng dậy, hai tay vòng ôm ngực, Tần Thanh Miểu nhìn chằm chằm cha mình một lát, tròng mắt lóe lên một luồng phức tạp, rồi cũng xoay người bỏ đi.
Căn phòng to như vậy, bỗng chốc chỉ còn một mình Tần Mộ, ánh mặt trời vượt qua khung cửa sổ chạy vào, chỉ khiến ông ta cảm thấy chói mà nhắm ngiền hai mắt, tuyệt nhiên không có một chút ấm áp nào.
Trở về phòng làm việc của mình, ngồi xuống, sắp xếp lại toàn bộ những chuyện đã diễn ra trong buổi chiều, Tần Thanh Miểu có chút mệt mỏi nâng tay xoa nhẹ huyệt thái dương, dựa lưng ra sau ghế, một lúc sau thì thở dài một tiếng, có vẻ rất bất đắc dĩ, thậm chí là vô lực.
Không tiếp tục kí đống văn kiện trên bàn nữa, cũng không tiếp tục mở mắt xem tư liệu, một luồng mệt mỏi trước nay chưa từng có bất giác thâm nhập toàn thân, một chút năng lượng để nhúc nhích cũng không có.
Đúng lúc này thì cánh cửa gỗ lại vang lên, nữ nhân đang nhắm mắt cau mày khẽ than, mở mắt ra điều chỉnh lại tâm trạng, rất nhanh đã khôi phục lại trạng thái lãnh đạm, "Vào đi".
Tay cầm cửa vang lên "két" một cái rồi được mở ra, thò đầu vào dò xét bên trong, thấy vẻ mặt kinh ngạc của Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm cười hì hì bước vào, quay lại đóng cửa rồi mới tiến vào trong, "Miểu Miểu".
"Sao em lại tới đây?". Chỉ kinh ngạc trong nháy mắt, nhanh chóng trở lại trạng thái bình tĩnh, nhưng thân thể lại hoàn toàn buông lỏng ra, Tần Thanh Miểu một tay chống cằm nhìn hai tròng mắt trong suốt của nàng, một tay nâng lên ngoéo về hướng nàng, thanh âm càng dày thêm, "lại đây".
"Tổ trưởng nói không có chuyện gì thì có thể về trước". Chạy đến sau bàn làm việc, cúi đầu hôn lên mặt Tần Thanh Miểu một chút, tựa hồ có thể cảm giác được sự mệt mỏi của nàng, Cố Úc Diễm chạy ra sau lưng nàng, đặt tay lên vai mát xa cho nàng "Miểu Miểu, trông thật mệt mỏi".
"Ân hừ". Thân mình ngả ra sau, tự nhiên dựa vào lòng Cố Úc Diễm, cảm giác được đôi tay nhỏ bé đang nhẹ nhàng xoa vai nàng, Tần Thanh Miểu không nói gì thêm, trực tiếp nhắm nghiền hai mắt.
Trong mắt lại càng lộ vẻ đau lòng, nghĩ đến ánh mắt ý vị thâm trường của Thương Mặc lúc trước, Cố Úc Diễm ngừng động tác, trực tiếp khom người bế Tần Thanh Miểu lên.
Bỗng nhiên bị bế bổng lên, Tần Thanh Miểu mở mắt kêu nhỏ một tiếng, hai tay vòng qua cổ Cố Úc Diễm, "Em lại muốn giở trò gì đấy?"
"Ôm chị". Dù có mạnh mẽ khí khái như thế nào thì cũng không thể ôm Tần Thanh Miểu mãi được, để chính mình ngồi vào ghế giám đốc rồi mới đặt nàng lên đùi mình, Cố Úc Diễm hôn một lượt trên mặt nàng, "Ngủ đi".
"Em...". Hai má lập tức có chút nóng, Tần Thanh Miểu khó có lúc há miệng thở dốc không nói ra lời, thật lâu sau, mới trừng mắt liếc nàng một cái, "Đây là công ty".
"Công ty vẫn có thể nghỉ ngơi". Mặc dù không thấy nàng có ý giãy giụa, nhưng Cố Úc Diễm vẫn ôm sát nàng hơn, âm thanh mềm nhũn khẽ phun ra bên tai nàng, "Miểu Miểu, Miểu Miểu Miểu Miểu ~~~"
Trong lòng sớm đã mềm thành một mảnh, bị nàng kêu như vậy thì ngay cả bên tai cũng nóng lên, Tần Thanh Miểu trực tiếp chôn đầu vào lòng nàng, thanh âm vẫn cố ý cậy mạnh, "Muốn tôi ngủ mà còn chọc tôi sao?"
"Vậy em hát ru được không?"
"Ân hừ"

"Ngủ ngoan, tiểu bảo bối....". Chỉ nghe Tần Thanh Miểu hừ một tiếng, quả nhiên là Cố Úc DIễm dùng chất giọng nhão nhoét hát ru, Tần Thanh Miểu từ từ nhắm hai mắt, mặt dán lên bả vai nàng, bên tai nghe nhạc điệu nhẹ nhàng, khóe miệng ngăn không được mà dâng lên ý cười.
Lúc này đã gần hoàng hôn, mặt trời dần dần xuống núi, ánh mắt trời đã nhẹ hơn rất nhiều so với buổi chiều, ôn nhu chiếu vào thân mình hai người, làm cho văn phòng ấm áp thêm vài phần.
"Cố Úc Diễm". Co rúc trong ngực nàng một hồi lâu, Tần Thanh Miểu chợt nhẹ giọng nói.
"Ân?". Dừng lại bài hát ru kì thực chỉ nhớ rõ vài câu, Cố Úc Diễm có chút buồn bực cúi đầu nhìn nàng, chưa kịp nói gì, đã thấy nàng ngẩng đầu, hai người dán cùng một chỗ, ngay sau đó liền nghe được một giọng nói ôn nhu, "Em thật sự là phiền muốn chết".
Chớp chớp mắt, cảm giác cánh môi dán lấy cánh môi mềm mại, nghe nàng nói như vậy thì cũng không có chút ý muốn phản bác gì cả, mà trực tiếp đưa lưỡi thăm dò vào cánh môi kia, vạch ra tìm đường, trêu đến cãi lưỡi mềm mại bên trong, dâng lên một nụ hôn triền miên nhiệt liệt.
Một tay vẫn vòng qua cổ nàng, một tay kia nắm lại bàn tay đang chạy loạn trên đùi mình, Tần Thanh Miểu trợn mặt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn gần trong gang tấc kia, mười ngón tay giao nhau, đồng thời khép lại đôi mắt, cả người cùng Cố Úc Diễm dán lại bất ngờ như thế, chỉ va chạm vài cái đã làm cho cơ thể mình dâng lên lửa nóng.
"Miểu Miểu....". Do hôn sâu nên có chút hụt hơi, bất qua khi dời ra một chút khoảng cách, nhìn thấy trên mặt người con gái kia nổi lên mảnh hồng, tròng mắt Cố Úc Diễm liền trở nên nóng rực, cảm giác được chiếc nhẫn trên bàn tay đang nắm lấy tay mình, trong lòng lại càng nóng thêm, lại một lần nữa dâng lên nụ hôn mãnh liệt, tay kia thì bắt đầu không thành thật phủ lên lưng người kia, sau vài động tác thì vạt áo sơ mi đã bị kéo ra ngoài quần tây.
Mở mắt ra oán trách trắng mắt liếc nàng một cái, Tần Thanh Miểu đưa tay ngăn chặn động tác của nàng, nhưng thân mình vô lực không thể cản nổi bàn tay Cố Úc Diễm, chỉ có thể tùy ý cái tay kia luồn vào quần áo rồi nhẹ nhàng trượt lên lưng, đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm qua từng tấc da.
Mà tay kia cũng cũng nhẹ nhàng vạch ra quần áo ngay cổ mình, cái tay được giải phóng trực tiếp mở ra nút áo sơ mi ngay chỗ đầy đặn, Cố Úc Diễm thở dốc, môi trượt khỏi vành môi Tần Thanh Miểu, khẽ hôn cằm nàng một chút, sau khi lưu lại một loạt dấu vết ngay cổ nàng thì trượt xuống, cọ lên cổ áo sơ mi một cái rồi đặt ở chỗ phía dưới một dấu hôn, Cố Úc Diễm nhìn chằm chằm nơi đó hai giây, cắn bung hai cái nút ngay trước mặt.
"Cố Úc Diễm.....". Thanh âm cao lên vài phần hòng ngăn cản tiểu gia hỏa to gan lớn mật kia, nhưng cả cơ thể bị vây vào ngực, mà hai tay đều đang đốt lửa tại chỗ cực kì mẫn cảm kia, Tần Thanh Miểu chỉ có thể thốt lên một tiếng rồi lập tức cắn môi, chỉ sợ một giây sau nhịn không được mà than ra tiếng. Phì, cắn trong chốc lát rồi cố gắng gằn giọng, "Không được... Đây là văn phòng...."
"Tổ trưởng nói rằng nếu nhịn không được thì không cần phải nhịn". Cắn bung ba nút áo sơ mi, từ khoảng trống thật to từ chỗ cổ áo có thể thấy được nội y màu đen nổi bật trên mảnh da thịt tuyết trắng, Cố Úc Diễm hàm hàm hồ hồ lưu lại từng dấu hôn, lời nói ra làm cho khuôn mặt Tần Thanh Miểu càng thêm ửng đỏ, nhưng chỉ có thể cắn chặt răng, "Không thể.... Buông ra..."
"Có thể....". Sau khi giải quyết đống nút áo thì muốn cởi nốt nút thắt ở dưới bụng, vẻ mặt Cố Úc Diễm trở nên nhu thuần, một tay trườn xuống dừng ở trên đùi, cúi đầu xuống ngậm lấy viên đậu trên đỉnh, mút một chút, "Miểu Miểu, chị rất muốn đúng không?"
"Ân....". Điểm mẫn cảm ngay ngực bị đôi môi nóng ẩm ngậm mút thật chặt, Tần Thanh Miểu than ra tiếng, mặt đỏ thấu, đôi mắt dần trở nên ướt át, tay ôm chặt đầu Cố Úc Diễm, làm như muốn đẩy nàng ra, nhưng lại giống như muốn ôm lấy nàng, ngay sau đó bàn tay kia trực tiếp cởi quần mình ra, chen vào.
Tay đè chặt lấy tay Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu thở một hơi, chay mày lên, thanh âm có chút run rẩy, "Không được, về nhà tiếp tục.. Ân..."
Đầu ngón tay trực tiếp đặt lên địa phương nóng ẩm cách một lớp vải dệt, con ngươi đen nhánh thoáng sáng lên khi thấy nữ nhân kia vì động tác của mình mà lộ vẻ khó nhịn, Cố Úc Diễm nhếch miệng, vẻ mặt rõ ràng rất nhu thuận, nhưng lời nói thốt ra cố tình lại làm cho Tần Thanh Miểu nhức não, "Miểu Miểu, không phải chị đã nói em hiện tại không giống với em của trước kia sao, mỗi lần đều giống như sói.... Trước kia chị không có ướt nhanh như vậy, còn nữa, chị... Ngô..."
Lời còn chưa dứt thì môi đã bị bịt lại, nháy mắt cũng không nháy một cái, kinh ngạc nhìn nữ nhân kia ngay tại giờ phút này có thể chủ động hôn mình, từ trong mắt nàng thấy được xấu hổ và giận dữ, mặt Cố Úc Diễm cong lên, dục vọng không thể đình chỉ. Ham muốn lại càng tăng thêm, ngón tay lách qua phiến vải dệt, định chui vào từ bên cạnh.
"Cộc cộc...". Vào thời khắc này thì ngoài cửa đột ngột vang lên, Cố Úc Diễm dừng tay, giật mình, chưa kịp có động tác tiếp theo, cả người liền ngã nhào trên mặt đất
Trợn mắt há mồm nhìn nữ nhân kia đẩy mình ra rồi ngồi vào ghế giám đốc sửa sang lại quần áo, hai tay vẫn còn chống sàn nhà, hơn nửa ngày Cố Úc Diễm vẫn chưa hoàn hồn.
"Cộc cộc....". Cửa lại bị gõ, lúc này Tần Thanh Miểu dĩ nhiên đã sửa sang lại quần áo, đang nâng tay vuốt lại đầu tóc bị người nào đó làm rối tung lên, không quên trừng mắt Cố Úc Diễm, "Vẫn chưa chịu dậy?"
Phồng má, nhớ không rõ đã bao nhiêu lần ngay tại lúc quan trọng lại bị gián đoạn, Cố Úc Diễm đứng dậy khỏi mặt đất, vỗ vỗ mông, tiến đến bên tai Tần Thanh Miểu, "Miểu Miểu, nếu để em có bóng ma thì sẽ không có người làm cho chị thỏa mãn".
Híp mắt, giơ mi lên, hai tay Tần Thanh Miểu vòng qua cổ Cố Úc Diễm, hôn lên môi nàng, không để ý đến tiếng gõ cửa, ngay tại lúc hai tròng mắt Cố Úc Diễm lại tỏa sáng, trực tiếp cắn nát cánh môi mềm mại kia rồi buông ra, "Đêm nay không được bước vào phòng tôi"

Chương 122

Che miệng ai oán, đứng bên cạnh nhìn Tần Thanh Miểu khôi phục bộ dáng lãnh đạm rồi mời người tiến vào, Cố Úc Diễm có chút ủ rũ ngồi xuống ghế so fa, bộ dáng này lọt vào mắt Tần Thanh Miểu, làm cho nàng nhịn không được mà trợn trắng mắt.

Đường Vận đứng bên ngoài gõ cửa, trong chốc lát mà bên trong vẫn chưa có người đáp lại, rất buồn bực, tính gọi điện thoại cho Tần Thanh Miểu, lại không nghĩ đến rốt cục lúc này trong lòng lại vang lên tiếng, mang theo đầy nghi hoặc đẩy cửa vào phòng.
Đi vào thì thấy Cố Úc Diễm đang ngồi trên ghế sofa, trong đầu chợt lóe lên một ý niệm, lập tức cảm thấy hết chỗ nói, Đường Vận gật đầu với Cố Úc Diễm, đi đến trước bàn Tần Thanh Miểu, đưa cho nàng phần văn kiện trên tay, "Đây là..... Tần Thanh Dật bảo mình đưa cho cậu".
Nghi hoặc nhìn Đường Vận một cái,Tần Thanh Miểu tiếp nhận phần văn kiện kia, nhíu mi, "Cái gì vậy?"
"Không biết, mình vẫn chưa xem". Lắc đầu, Đường Vận thở dài, thấy Tần Thanh Miểu sau khi mở văn kiện kia thì sắc mặt lập tức thay đổi, mày nhíu càng chặt, ánh mắt cũng căng hơn, không khỏi kêu nhỏ một tiến, "Thanh Miểu, có chuyện gì vậy?"
Cố Úc Diễm đang ngồi trên ghế, thấy sự thay đổi chóng mặt của Tần Thanh Miểu, lo lắng đứng dậy chạy qua, nhưng sau một giây thì Tần Thanh Miểu cợt đứng dậy, nắm chặt phần văn kiện trong tay, "Ca ca đang ở đâu?"
Ngẩn người, không hiểu rõ vì sao bạn tốt từ trước đến nay luôn bình tĩnh mà giờ phút này lại kích động như thế, thấy nàng vội vàng ra ngoài, Đường Vận đuổi theo, "Mình vừa mới gặp anh ấy ở ngoài phòng làm việc của anh ấy, bây giờ...."
Không đợi Đường Vận nói hết câu, Tần Thanh Miểu đã nhanh chóng chạy ra khỏi văn phòng, Cố Úc Diễm và Đường Vận vội vàng đuổi theo sau, xa xa đã thấy Tần Thanh MIểu chặn lại thư kí của Tần Thanh Dật, rồi lại rất nhanh chạy vào thang máy.
Bước chạy nhanh hơn cũng không thể đuổi kịp, Cố Úc Diễm cắn cắn môi, nhìn bốn phía, cũng may vừa đi ra ngoài, liền thấy được hai anh em Tần Thanh Dật và Tần Thanh Miểu đang nói gì đó với nhau.
Hơi chần chừ, đi đến một chỗ gần đó, cũng không lập tức chạy qua, trái lại Tần Thanh Dật kịp thấy nàng, cho nàng một nụ cười tươi, vẫy vẫy tay với nàng.
Hơi nghiêng đầu nhìn Cố Úc Diễm, thấy nàng lộ ra vẻ mặt mệt mỏi, Tần Thanh Miểu nhẹ nhàng gật đầu, đợi cho đến lúc nàng đi đến bên cạnh mình, cầm tay nàng.
"Phiền cô chăm sóc em gái của tôi". Cười xán lạn với Cố Úc Diễm, lộ ra hàng rắng trắng chỉnh tề, Tần Thanh Dật vỗ vỗ bả vai Cố Úc Diễm, "Nha đầu kia ngoài giờ làm việc luôn không biết tự chăm sóc chính mình, may mắn bây giờ đã có cô".
Chớp chớp mắt, không rõ người đàn ông này vì sao lại nói mấy lời như vậy, Cố ÚC Diễm nghiêng đầu nhìn Tần Thanh Miểu, vẫn thấy khuôn mặt mỉm cười lúc trước, quay đầu lại nhìn Tần Thanh Dật, dùng sức gật đầu.
"Anh không cần phải làm vậy". Nữ nhân nãy giờ không nói gì đột nhiên mở miệng, như có như không buông ra tiếng thở dài, "Việc hôm nay em không để trong lòng".
"Ha ha, nha đầu ngốc". Khóe miệng Tần Thanh Dật vẫn duy trì nụ cười thấp thoáng, cứ như vậy đưa tay nhẹ xoa đầu Tần Thanh Miểu, giống như anh ta vẫn xem nàng như cô gái nhỏ ngày nào, mà trên mặt Tần Thanh Miểu cũng thoáng xẹt qua một thoáng ửng hồng xinh đẹp.
"Phần hợp đồng này anh đã chuẩn bị kĩ rồi". Lúc thu tay về thì thuận tay nhéo mũi em gái, ánh mắt Tần Thanh Dật cực kì ôn nhu, "Tần thị vĩnh viễn là của em".
"Anh....". Nhíu mi, há miệng thở dốc gọi một tiếng, có chút đau, nhưng Tần Thanh Miểu vẫn đưa văn kiện trong tay cho anh ta, "Anh lấy về đi, em không nhận đâu".
"Anh trai muốn tặng một chút đồ vật cũng khó vậy sao?". Tần Thanh Dật vẫn chưa đưa tay nhận lại số cổ phần mà mình đã kí tên chuyên nhượng cách đây vài ngày, trên mặt vẫn duy trì nụ cười nhàn nhạt, lui về sau một bước, "Được rồi, nhanh trở về ăn cơm chiều đi".
"Anh...". Há mồm, thấy được sự cố chấp từ trong mắt của anh ta, Tần Thanh Miểu biết mình nói gì cũng vô nghĩa, thật lâu sau, khẽ than, "Vậy trước tiên em bảo quản giúp anh, hoa hồng cổ phần sẽ...."
"Đừng, anh sẽ xóa bỏ tài khoản". Tựa như đoán được nàng đang muốn nói gì, Tần THanh Dật trừng mắt nhìn nàng, cười đắc ý, "Em không thể chuyển được".
"....". Tần Thanh Miểu hoàn toàn bất đắc dĩ, đứng ở đó, một câu cũng không thể thốt ra.
"Không nói nữa, anh muốn nghỉ ngơi thật tốt, kiếm tiền nhiều năm như vậy, chắc cũng đủ cưới vợ rồi". Lại đưa tay phủ lên đầu Tần Thanh Miểu, Tần Thanh Dật nói nhẹ nhàng, trừng mắt nhìn Cố Úc Diễm đang chăm chú vào cuộc nói chuyện của hai người, mày kiếm giương lên, "Nếu cô dám khi dễ Thanh Miểu, tôi nhất định sẽ trở về trừng trị cô, đây chính là nhiệm vụ của cậu cả, rõ chưa?"
Đôi mắt lại càng tròn hơn, Cố ÚC Diễm nhìn anh ta, cũng giống như Tần Thanh Miểu, không biết phải nói gì, chỉ có thể gật đầu.

"Anh đi đây". Thấy nàng gật đầu đáp ứng, Tần Thanh Dật vừa nói vừa xoay người, tầm mắt lơ đãng dừng lại ngay khuôn mặt lo lắng của Đường Vận cách đó không xa, dừng lại vài giây, rồi xoay người bước tiếp, "Hảo hảo bảo trọng".
Nói xong, trực tiếp ngồi vào taxi, cách một cánh cửa sổ bình tĩnh phất tay với Tần Thanh Miểu, xe rời đi.
"Miểu Miểu....". Tay còn nắm tay Tần Thanh Miểu, từ trước đến nay vẫn rất phòng bị với Tần Thanh Dật, cho rằng Tần Thanh Dật sẽ gây bất lợi cho Tần Thanh Miểu, không nghĩ rằng sẽ có ngày hôm nay, Cố Úc Diễm gọi Tần Thanh Miểu một tiếng, không nghe được tiếng đáp lại, vừa quay đầu đã thấy hàng mi run rẩy nhìn chằm chằm chiếc xe chạy ngày càng xa, tâm tê rần, không thèm để ý đây là nơi công cộng, kéo nàng vào ngực mình.
Không có... Một chút phản kháng nào, để mặc nàng ôm, Tần Thanh Miểu vẫn luồn suy trì bộ dáng thẳng đứng nhìn chiếc xe kia không rời, tay nắm phần cổ phần chuyển nhượng kia, hồi lâu sau, xoay người vùi đầu vào cổ Cố Úc Diễm, "Tiểu Diễm, chúng ta về nhà thôi".
"Được". Trực tiếp bế ngang nàng lên, cảm giác hai tay Tần Thanh Miểu trườn qua cổ nàng, bước chân Cố Úc Diễm nhanh hơn hướng về phía bãi đỗ xe, nhưng vừa mới đi vài bước, Tần Thanh Miểu lại mở miệng, "Tôi có vài lời muốn nói với Vận Vận".
Cười cười, ôm nàng đến chỗ Đường Vận rồi mới để xuống, Cố Úc Diễm vẫn đứng bên cạnh nàng.
Đưa vật cầm trên tay cho Đường Vận, ra ý bảo nàng mở ra xem, Đường Vận nhìn nàng một cái, gật đầu mở ra, lập tức lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, tiếp theo làm như nghĩ đến cái gì, chạy đến phía trước vài bước, rồi ngừng lại, đứng ở nơi đó, lắc lắc đầu.
"Vận Vận...". Từ trước tới mặc dù biết bạn tốt không phải yêu mến gì ca ca mình, nhưng lại có hảo cảm, nếu hai người chân chính ở chung, Đường Vận có khi lại trở thành chị dâu của mình, nhưng từ khi Đường Vận biết Tần Thanh Dật là anh ruột của mình thì liền buông lỏng lòng, cố gắng dừng ở mức độ hảm cảm, rồi lại dâng lên cảm giác cảnh giác giống như đối với kẻ thù, Tần Thnah Miểu thấy nàng như thế, kêu nàng một tiếng.
Quay trở lại, trả cổ phần cho Tần Thanh Miểu, Đường Vận cười cười, nhưng thần sắc vẫn có chút miễn cưỡng, "Muộn rồi, hai người mau đi ăn tối đi".
"Cậu...."
"Mình thu thập một chút rồi trở về sau". Vừa nói vừa cười, Đường Vận vuốt vuốt sợi tóc, "Đợi đến khi diệt trừ hết tai họa , cho ban cho mình một giám đốc giả mạo, mình cũng muốn vứt bỏ hết thảy, đi chơi một chuyến"
Nhìn bạn tốt một cái thật sâu, Tần Thanh Miểu mấp máy môi, gật đầu.
"Ha ha, vậy mình lên trước"
Nhìn Đường Vận vào Tần thị, Cố Úc Diễm mới chính thức hiểu rõ mọi chuyện, đối với Đường tỷ tỷ luôn giúp đỡ mình, có chút thương tiếc. Rồi lại nhìn biểu tình phiền muộn và cô đơn của Tần Thanh Miểu, dứt khoát chặn ngang bế nàng lên, "Miểu Miểu, chúng ta về nhà".
"Ân". Hai tay vòng qua cổ nàng, Tần Thanh Miểu dán mặt lên vai nàng, mơ hồ còn có thể nghe được tiếng tim đập, dần dần nhắm mắt lại.
Ngày thường cũng chỉ có thể bế Tần Thanh Miểu từ cửa nhà đến giường ngủ thì đã hết sức, không biết hôm nay tại vì sao, một đường bế đến bãi giữ xe, bỏ qua ánh mắt khiếp sợ của nhân viên Tần thị, Cố ÚC Diễm cảm thấy mình vẫn có thể bế tiếp một đoạn nữa, nhưng xe Tần Thanh Miểu cũng đã gần ngay phía trước, liền đặt nàng xuống, lấy ra chìa khóa mở cửa xe, đỡ nàng ngồi vào trong, trong lòng hạ quyết tâm đến nơi phải bế người con gái này từ ga ra lên thẳng nhà.
Ngồi ở ghế phụ, để mặc Cố Úc Diễm gài dây an toàn cho mình, cả một buổi chiều xảy ra quá nhiều chuyện làm cho Tần Thanh Miểu cực kì mệt mỏi, hai mắt nhắm lại nãy giờ cũng chưa mở ra lần nào, dựa lưng vào ghế, một đường duy trì bộ dáng như ngủ say.
Nghiêm túc lái xe, ngẫu nhiên nghiêng đầu nhìn Tần Thanh Miểu một cái, rồi lại mạnh mẽ áp chế ham muốn ôm ấp dỗ dành nàng ngủ xuống, Cố Úc Diễm dừng xe trong ga ra, rốt cục nhịn không được chồm qua, một cái hôn nhẹ nhàng đặt lên môi Tần Thanh Miểu.
Mở mắt ra, nương ngọn đèn mờ nhạt trong xa, ánh mắt có chút mê ly, Tần Thanh Miểu cứ như vậy lẳng lặng nhìn người gần trong gang tấc, hồi lâu sau thì mở miệng, "Có phải em.... Một ngày nào đó cũng sẽ rời khỏi tôi?"
Trong nháy mắt, nhu tình sủng ái thương tiếc dâng đầy trong lòng, Cố Úc DIễm cũng không biết làm sao có thể cưng chiều nàng cho đủ, chỉ có thể gắt gao keo nàng vào lòng mình
"Chị quên rồi sao, vẫn còn đến hơn một trăm lẻ ba năm". 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna