Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 111 + 112

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 111

"Bốp" một tiếng, một quyển hồ sơ dày đập vào đầu người đang ủ rũ.
Tay xoa xoa cái ót mình, vẫn như trước ủ rủ ngước đầu lên, thấy Thương Mặc đang cầm hồ sơ câu khóe môi nhìn mình, lời nói ra không có nửa tia khí lực, "Tổ trưởng..."
"Nhóc con, sao lại không có tinh thần như vậy?". Ném hồ sơ lên bàn Cố Úc Diễm, Thương Mặc nâng tay sờ sờ mũi, nhìn nhìn chung quanh, thấy Nhiễm Yên và Trương Linh không có ở đây, tay phủ lên bàn làm việc, lộ ra một nụ cười tà ác, giảm âm lượng xuống, "Bị Tần Thanh Miểu đá xuống giường sao?"
Sắc mặt bị kiềm hãm, nhìn thủ trưởng có vẻ đang vui sướng khi thấy người gặp họa, Cố Úc Diễm vẫn chưa vực dậy tinh thần, thanh âm cũng không có chút tức giận nào, "So với cái đó còn thảm hơn...."
"So với cái đó còn thảm hơn?". Vốn chỉ thuận miệng trêu chọc cấp dưới luôn mình luôn thích khi dễ này, nhưng nghe nàng nói như vậy, Thương Mặc lập tức có hứng thú, kéo ghế ngồi vào trước mặt Cố Úc Diễm, mặt mày đều cong lên, "Chẳng lẽ ngay cả gường cũng không lên được?"

Người nãy giờ cúi đầu oán niệm ngẩng đầu nhìn Thương Mặc, thấy bộ dáng của nàng như đang chờ nghe chuyện hài của mình, méo miệng quay đầu, "Không phải".
"Nhóc con....". Thương Mặc lập tức nở nụ cười, cầm hồ sơ trên bàn tiếp tục vỗ đầu nàng, "Nếu em tiết lộ một chút cho tôi thì không chừng tôi có thể nghĩ cách giúp em, còn nếu không nói.... Hắc hắc, cái gì ấm áp thơm ngào ngạt như giường lớn chẳng hạn... Đáng tiếc a đáng tiếc...."
"Ngô?". Chớp chớp mắt, nhìn vẻ mặt dương dương tự đắc của Thương Mặc, Cố Úc Diễm nhíu mi nghĩ nghĩ, rồi lại nhìn cửa phòng, sau khi xác định không còn ai thì mới thành thật khai, "Miểu Miểu sinh khí, không cho em ngủ chung với chị ấy".
"Quả nhiên là dục cầu bất mãn". Cười nheo mắt, Thương Mặc cố ý không nói gì, vừa cười vừa nhe hàm răng nanh trắng, "Đồng cảm a...."
Nhướng mi lên, Cố Úc Diễm hạ miệng, "Tổ trưởng, không phải chị nói sẽ nghĩ cách giúp em sao?"
Như thế nào lại cảm thấy thủ trưởng giống như đến đây chỉ để xem chuyện cười của nàng...
"Hắc hắc, kỳ thật hoàn toàn không cần tôi nghĩ cách". Đưa tay vỗ vỗ bả vai nàng, khóe môi Thương Mặc cong lên, thấy Nhiễm Yên và Trương Linh vừa nói chuyện vừa tiến vào, thu tay về, nháy mắt với Cố Úc Diễm, "Chậm rãi mà nghĩ, nếu nghĩ không ra thì tan tầm tôi nói cho em".
Thấy Thương Mặc khôi phục bộ dáng lười nhác có chút tà khí trở về vị trí tiếp tục làm việc, Cố Úc Diễm cắn cắn môi, suy nghĩ, mở ra phần hồ sơ Thương Mặc vừa để lên bàn, nhưng một chữ cũng không lọt.
Từ nhà ông bà ngoại trở về đã ba ngày, Tần Thanh Miểu vẫn không cho nàng tới gần, ngẫu nhiên nàng ôm một cái không bị đây ra đã là một ân điển, còn chuyện cái gường lớn kia thì không cần phải bàn đến.
Cái gì mà nói là hoàn toàn không cần nghĩ cách đây?
Nghiêng đầu, nhìn trộm Thương Mặc đang thật sự làm việc, khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Úc Diễm nhăm rúm lại một chỗ, âm thầm thở dài, điều chỉnh lại suy nghĩ.
Lại nói tiếp, ngày mai chính là ngày nàng chính thức sống trong thân phận nhân viên công tố.
Cố Úc Diễm là một người cực kì nghiêm túc, cho dù Tần Thanh Miểu là người..... Duy nhất có thể ảnh hưởng tâm tình nàng, trong thời gian làm việc, nàng vẫn có thể tiếp tục làm việc không nghĩ lung tung nữa, huống chi nàng biết người phụ nữ kia lại đang ngạo kiều.
"Nghĩ ra được chưa?". Lúc tan việc giữa trưa, Cố Úc Diễm vừa thu thập xong đồ đạc, tính rời đi, vừa lúc Thương Mặc từ bên ngoài tiếng vào giữ chặt tay nàng, cười hư hỏng, "Có muốn tôi chỉ em không?"
Trừng mắt nhìn, tưởng rằng Thương Mặc chỉ muốn chọc mình, không nghĩ tới nàng thật sự hiến kế giúp mình, Cố Úc Diễm thấy Trương Linh và Nhiễm Yên phất tay rồi rời đi, lập tức gật đầu, "Muốn!"
"Thực ngốc!". Tuy nói là tính dạy Cố Úc Diễm làm cách nào để bò lên giường Tần Thanh Miểu, nhưng khi nhìn đến bộ dạng không biết gì của Cố Úc Diễm, Thương Mặc vẫn không nhịn được mà lấy tài liệu trtong tay cuộn lại đập vào đầu Cố Úc Diễm, " Dỗ dành vợ mà cũng không biết!".
"A?". Lần đầu nghe thấy người khác gọi Tần Thanh Miểu như vậy, Cố Úc DIễm sửng sốt vài giây, mặt hồng thành một mảng, "Vợ... Vợ...."
"Chẳng lẽ không đúng sao?". Tà ác liếc nàng một cái, Thương Mặc trực tiếp tiến vào văn phòng, ném tài liệu lên bàn, thực đĩnh đạc kéo cái ghế bên cạnh qua rồi bắt chéo chân ngồi xuống, đong đưa cái chân, "Có phải chọc cô ấy tức giận nên không có em ngủ chung với cô ấy đúng không?'
"Đúng...."
"Có phải em rất muốn cùng cô ấy đúng không?". Sờ sờ cằm, tiếp tục cười hỏi Cố Úc Diễm, vẻ mặt Thương Mặc vô cùng tà ác, nhưng ngữ khí lại vô cùng lười nhác, "Em dỗ dành nàng đừng nóng giận không phải sẽ được sao?'
"Ngô....". Đạo lí này rất đơn giản, nhưng Cố Úc Diễm vẫn nhăn mi lại, "Em có dỗ, nhưng chị ấy vẫn giận".
"Khó dỗ như vậy sao?". Nâng tay xoa nhẹ bả vai có chút mỏi, Thương Mặc hơi kinh ngạc nhìn Cố Úc Diễm, "Nhìn quá đúng là đoán không ra, Tần Thanh Miểu ngạo kiều đến như vậy?"
"Ách". Cố Úc Diễm lập tức nghẹn lời, chậm chạp nhìn Thương Mặc, trong lòng thầm nghĩ Tần Thanh Miểu quả thật không phải là ngạo kiều bình thường, nói, "Đúng.... Đúng vậy...."
"Nha, tôi thấy em lúc trước không phải rất giỏi sao?". Giống như nhớ tới cái gì, mặt mày Thương Mặc cong lên, nâng tay vuốt ve mũi, "Hôn đến cố chấp a...."
"A?". Cố Úc Diễm vốn đã đỏ thấu mặt lập tức trừng lớn mắt, không thể tưởng tượng nổi nhìn Thương Mặc, lắp bắp, "Cái... Cái gì a...."
"Hắc hắc, tôi cũng không muốn nói nhiều". Tiếng giày cao gót chạm vào mặt đất truyền đến từ ngoài cửa, Thương Mặc đứng lên, duỗi lưng một cái, "Vô lại là cách để đối phó với ngạo kiều, nếu muốn tác dụng hơn thì tích cực làm nũng...."
Bỏ lại câu này, Thương Mặc trực tiếp cầm lấy túi xách trên bàn, hướng về nữ nhân đang đi về phía cửa phòng làm việc, nụ cười trên mặt không hề giảm, nhưng lại thêm vài phần ngu đần.
Đứng hình nhìn Thương Mặc ở noi đó đang cười như không cười nhìn Thương Mặc, Cố Úc Diễm gãi gãi đầu, cũng cầm lấy đồ đạc của mình, vừa đi vừa nhắc lại câu nói của Thương Mặc, sau khí khóa cửa phòng thì thấy hai thân ảnh ngày càng xa cùng với hai bàn tay giao cùng một chỗ, nhịn không được cắn cắn môi.
Luôn cảm thấy quan hệ giữa hai người kia không hề đơn giản, nhưng không dám hỏi ra miệng. Bất quá Thương Mặc nhắc tới, Cố Úc Diễm nhớ lại thời gian gặp lại Tần Thanh Miểu, lúc đó người phụ nữ kia cũng ngạo kiều gần chết, nếu không phải nàng mặt dày mày dạn, chỉ sợ hai người bọn họ không thể cùng một chỗ như bây giờ.
Ngồi lên xe công cộng miên man suy nghĩ cho đến nhà, mới đi đến dưới lầu liền thấy Tần Thanh Miểu bước ra khỏi ga ra, nhãn cầu Cố Úc Diễm xoay vòng, bước qua hai ba bước, nhìn bốn phía thấy không có ai chú ý liền ôm lấy Tần Thanh Miểu từ phía sau.
Thân mình run lên, bị động tác đột nhiên của nàng làm cho hoảng sợ, Tần Thanh Miểu nhướng mi, đang muốn trực tiếp dùng giày cao gót giẫm lên người phía sau, nhưng vì cảm giác ấm áp quen thuộc nên dừng động tác lại, thân mình buộc chặt cũng dần trẫm tĩnh lại.
"Hắc hắc, Miểu Miểu, chị cũng tan tầm rồi a". Thuận miệng nói một câu vô nghĩa, nhưng tay vẫn ôm Tần Thanh Miểu, sợ nàng đẩy mình ra, Cố Úc Diễm cũng không để ý đây là đang ban ngày ở chỗ công cộng, cằm cọ cọ trên bả vai thơm ngát của nàng, lúc nói chuyện thì trực tiếp phun nhiệt khí vào tai nữ nhân bị nàng ôm, thanh âm mềm nhũn, "Em nhớ chị cả một buổi sáng a".
Không hình tượng liếc mắt một cái, sau khi hoàn hồn thì lấy cánh tay đang vòng bên hông mình ra, sau đó hừ một tiếng không để ý đến nàng, Tần Thanh Miểu đi thẳng vào hành lang dưới lầu, Cố Úc Diễm vội vàng đuổi theo, giữ chặt tay nàng, "Miểu Miểu, chi còn tức giận sao, đừng nóng giận nữa ~~~~"
Không để ý đến nàng, nữ nhân lạnh lùng kia vẫn luôn nhìn thẳng phía trước, sau khi vào thang máy thì ôm ngực ngẩng đầu nhìn dãy số đang hiện lên.
"Miểu Miểu ~~~". Đợi cho đến khi hai người cùng vào nhà, Cố Úc Diễm thừa dịp Tần Thanh Miểu đang đổi giày thì dán lên ôm nàng, cũng không chờ phản ứng của nàng mà đặt nàng lên tường rồi dùng sức hôn xuống.
Trừng mắt nhìn nàng, tay đè lên bả vai nàng cố gắng đẩy ra, Tần Thanh Miểu nhíu mày, nhanh chóng đóng chặt miệng không cho nàng lợ dụng, nhưng không ngờ bàn tay của người này to gan dám trực tiếp đặt lên đoạn thịt mềm mai cách lớp quần áo, làm nàng khẽ rên một cái trong vô thức, cái lưỡi mềm mại kia lập tức thừa cơ tiến vào quấn lấy cái lưỡi của nàng.
"Em.... Cố Úc Diễm!". Hôn một lúc thì thở hổn hển, Tần Thanh Miểu oán hận nhìn nàng, khuôn mặt lạnh lùng mấy ngày nay không còn nữa, trên mặt lộ vẻ bất mãn, "Ai cho em làm vậy!".
"Hắc hắc....". Trơ mặt ra đặt nàng lên tường, tay vẫn cầm lấy địa phương cao ngất kia, cộng với vài ngày nay bị nghẹn nên giờ phút này ánh mắt nóng rực, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ không phải vì thẹn thùng mà là hưng phấn, thanh âm mềm nhũn vừa rồi bây giờ thêm vài phần lửa nóng, "Miểu Miểu, hay là, chị cắn em đi".
"Em.... Lấy tay ra!". Bị mấy câu nói của Cố Úc Diễm chọc cho tức giận đến vứt đi hình tượng, giơ phút này chỉ cảm thấy nơi ngực không ngừng truyền cảm giác tê tê dại dại cho khắp toàn thân, tay đẩy vai Cố Úc Diễm cũng không còn nửa phần khí lực, hai má Tần Thanh Miểu ửng đỏ, thanh âm không còn khí thế như trước nữa, nhưng vẫn chứa đựng ý buồn bực, "Tránh ra!".
"Không lấy, không tránh!". Vẫn cười hì hì, thấy nàng hoàn toàn không còn bộ dáng hờ hững lạnh lùng như trước nữa, Cố Úc Diễm âm thầm cảm khái lời Thương Mặc nói đúng là có lý, trong đầu chợt lóe lên một câu tán thưởng.
Tổ trưởng thật có kinh nghiệm trong chuyện này a, hay là khoa trưởng cũng ngạo kiều như vậy?. 

Chương 112

"Bỏ đi... Dừng lại... Ân...."
Trong phòng khách rộng rãi, nút áo sơ mi trên người đã bị mở ra hoàn toàn, quần tây cũng bị kéo ra vứt trên lưng ghế sô pha, thân mình cong lên, từng tiếng kêu yêu kiều tràn ra từ miệng, mấy sợi tóc cũng rối tung trên vai.
Đầu ngón tay phải không ngừng ra vào, môi lần lượt hạ dấu đỏ ở sau gáy, tay trái xoa lấy đoàn thịt mềm mại trước ngực Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm nhẹ thở gấp, dán lỗ tai Tần Thanh Miểu, phun nhiệt khí: "Miểu Miểu.... Em muốn chị đã vài ngày rồi...."
"Ân...". Đôi mắt luôn bình thản giờ phút này lộ vẻ mê ly, Tần Thanh Miểu cắn môi, tầm mắt dừng ở hai còn mèo một đen một trắng cách đó không xa, nhưng ánh mắt lại không có chút tiêu điểm, thanh âm vừa thấp vừa run, "Được rồi.... Buổi chiều... Còn phải đi làm...."
"Ngô?". Động tác ở đầu ngón tay dừng lại, Cố Úc Diễm trừng mắt nhìn, sau đó ngậm lấy vành tai tinh xảo gần trong gang tấc, mút vào liếm láp, thanh âm lại trầm thấp thêm vài phần, "Nếu như bây giờ dừng lại, Miểu Miểu có tức giận không?"
Nói xong, lại tiếp tục động tác đang ngừng, tốc độ ra vào còn nhanh hơn vài phần so với lúc nãy, tìm được đia phương mẫn cảm quen thuộc nhất kia, gảy gảy rồi đè lên vị trí đó.
"Ân... Ách...." cần cổ trắng ngưỡng ra, Tần Thanh Miểu không thể khắc chế mà kêu ra tiếng, bàn tay vừa rồi còn mắm lấy sô pha đã vòng ra sau ôm lấy cổ Cố Úc Diễm, thân mình thẳng ra, hai luồng đầy đặn rung lên trong không khí, "Không... Đủ rồi..."
"Chưa đủ...". Dùng sức thở ra một hơi, động tác càng nhanh hơn, Cố Úc Diễm đem bàn tay đang xoa ngực hạ xuống trên lưng, mà tay kia ra vào lại càng thêm điên cuồng. Thân mình xinh đẹp của Tần Thanh Miểu giãy giụa theo động tác của nàng, chỉ có thể phát ra âm thanh trầm thấp, tại thời điểm thân thể được đưa lên đỉnh thì siết chặt lấy Cố Úc Diễm, nắm lấy cổ tay nàng, sau đó thân mình liền ngã vào lòng người kia.
Lại thở ra một hơi, Cố ÚC Diễm ôm Tần Thanh Miểu cùng ngã vào ghế salon, tay vén mấy sợi tóc hỗn độn của nàng ra, nhẹ nhàng hôn rồi hôn hai má nhợt nhạt của nàng, trong mắt lộ vẻ thương tiếc.
Lẳng lặng dựa vào lòng Cố Úc Diễm, tay vẫn còn đặt trên vai nàng, Tần Thanh Miểu tựa đầu chôn vào cổ Cố Úc Diễm, hô hấp từng ngụm khôi phục cảm xúc.
Nhưng mà không lâu sau đó, người nãy giờ vẫn ôn như thương tiếc nàng lại bắt đầu có hành động xấu.
Nhướng mi lên, tạo ra khoảng cách với nàng, trên mặt Tần Thanh Miểu vẫn còn một lớp hồng nhạt chưa tan hết, trong mắt mơ hồ lộ ra ý buồn bực, "Cố Úc Diễm!".
"Ân?". Nhìn không được hôn nhẹ lên mắt nàng, tay vẫn còn nắm lấy chỗ đầy đặn trong áo sơ mi rộng mở, Cố Úc Diễm thuận miệng đáp lại, không hề để ý vẻ phiền não trong mắt Tần Thanh Miểu.
"Em!". Mặt giận tái đi, trực tiếp nhấc chân đá nàng xuống sô pha, Tần Thanh Miểu chống sô pha ngồi dậy, miễn cưỡng khép áo sơ mi lại, trừng mắt nhìn người ngồi dưới đất đang ngửa đầu nhìn mình, "Ai cho phép em làm như vậy!".
"Không phải Miểu Miểu rất thoải mái sao?". Sớm đã quen với với nàng như thế này, Cố Úc Diễm đứng lên trở lại ngồi lên ghế sô pha ôn nàng, "Không tức giận nữa được không?"
Khẽ hừ một tiếng, đưa tay gài lại nút áo sơ mi, Tần Thanh Miểu rất là tức giận, "Nếu tôi tức giận thì làm được gì, em không phải sẽ tiếp tục mặt dày như vậy sao".
Lại có thể dám trực tiếp đè nàng làm chuyện này, người này quả nhiên càng ngày càng to gan.
"Em chỉ muốn Miểu Miểu không giận em nữa thôi". Cộng với vài ngày không được ngủ chung với Tần Thanh Miểu, cũng không quan tâm đến chuyện gì khác nữa, vừa nói vừa muốn dán lên người Tần Thanh Miểu, miệng nói ra lại làm cho người vốn đã có chút tức giận trực tiếp phát hỏa, "Miểu Miểu, chị cài nút áo lại làm gì, chút nữa lại phải cởi ra..."
Đứng bật dậy, bởi vì thân mình vô lực mà chân mềm nhũn thiếu chút nữa ngã xấp xuống, may mắn Cố Úc Diễm nhanh tay lẹ mắt tiến lên đỡ lấy nàng, Tần Thanh Miểu hung hăng giậm chân nàng, "Cố Úc Diễm, em tiếp tục đi ra giường khác ngủ".
"A... Đừng a...'. Cố Úc Diễm lập tức bối rối, càng ôm chặt nàng hơn, thanh âm mềm xuống, "Miểu Miểu Miểu Miểu, đừng như vậy mà...."
"Mau buông ra!". Bởi vì sau một tràng "vận động" kịch liệt, trên người dính không thoải mái, lại bị Cố Úc Diễm ôm chặt như vậy, Tần Thanh Miểu lại càng khó chịu, giống như vô cùng tức giận nói, nhưng trong đó lại nghe ra một chút ngữ khí hờn dỗi làm tâm động, Cố Úc Diễm nhìn nàng si ngốc, sau đó nghe lời buông lỏng ra, "Miểu Miểu..."
"Nấu cơm đi, tôi muốn ăn cơm". Đôi mắt vẫn còn vương một chút ướt át lộ ra mị ý, Tần Thanh Miểu liếc nàng một cái ra lệnh, sau khi mặc quần tây lại thì tao nhã bước chân thẳng đến phòng mình, chẳng qua do thân mình vẫn còn mềm yếu nên bước chân không có khí thế như ngày thường.
Trừng mắt nhìn, tiếp theo liền nghe tiếng "ọt" phát ra từ bụng mình, lúc này Cố Úc Diễm mới hiểu ra, vội vội vàng vàng chạy vào bếp bắt đầu nấu ăn.
Lúc về nhà vốn chỉ muốn ôm Tần Thanh Miểu hôn môi một chút để thử xem phương pháp của Thương Mặc có hữu dụng hay không, nhưng không biết vì cái gì, lúc dán lên thì không thể kiểm soát được nữa, bất tri bất giác đã giải quyết toàn bộ nút quần áo của nữ nhân luôn làm nàng không thể khống chế được kia, quần tây cũng kéo xuống, sau đó liền...
Nghĩ đến bộ dạng Tần Thanh Miểu vừa mắng mình vừa tùy ý để mình "khi dễ" vừa rồi, Cố Úc Diễm nheo mắt cười, rửa sạch tay rồi mở tủ lạnh lấy nguyên liệu nấu ăn, một bên vẫn cười hắc hắc.
Mà lúc này, cởi toàn bộ quần áo trên người ra ném vào giỏ giặt đồ, Tần Thanh Miểu mở máy nước nóng, mặc cho nước nóng bao vây lấy người, thân mình dần trầm tĩnh lại.
Con ngươi xinh đẹp dần nhắm lại, trong đầu hiện lên bộ dạng cố chấp không thuận theo của Cố Úc Diễm mười mấy phút trước, Tần Thanh Miểu nhịn không được mở mắt khẽ gắt một tiếng, nhưng cảm xúc trong tròng mắt lại thập phần ôn nhu.
Đợi đến khi Tần Thanh Miểu tắm rửa xong rồi bọc áo ngủ ra khỏi phòng tắm, Cố Úc Diễm cũng vừa làm xong, sau khi nấu mì xong thì định trở về phòng gọi Tần Thanh Miểu, nhìn qua thấy nữ nhân bọc áo tắm một bộ dạng ướt át kiều diễm cực kì mê người, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm vài giấy rồi lập tức chạy qua muốn ôm nàng.
Liếc mắt, né sang bên cạnh tránh đi cái ôm của Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu liếc nàng một cái, hoàn toàn không để ý đến nàng mà trực tiếp đi đến bàn cơm rồi ngồi xuống.
Ngượng ngùng theo sát bước chân nàng, Cố Úc Diễm đưa đũa cho nàng, rồi rất nhanh khôi phục lại bộ dáng vô lại mặt dày ngốc nghếch, "Rất nóng, cẩn thận nha".
Tiếp tục ngạo kiều hừ một tiếng, tiếp nhận đôi đũa trong tay nàng, cúi đầu cẩn thận gắp đưa vào miệng, nhai từ từ rồi chậm rãi nuốt vào, ngẩng đầu nhìn qua Cố Úc Diễm đang sủng nịch nhìn mình, sắc mặt Tần Thanh Miểu bị kiềm hãm, có chút mất tự nhiên quay đầu, "Ăn phần của em đi".
"Hắc hắc, hảo". Cố Úc Diễm ngây ngô cười, cúi đầu nắm đũa mải miết ăn.
Trong phòng ăn rất im lặng, cơ hồ chỉ nghe được thanh âm phát ra khi Cố Úc Diễm ăn mì, sắc mặt lạnh lùng của Tần Thanh Miểu bởi vì bộ dáng ăn như heo của nàng làm thiếu chút nữa phá lên cười, chăm chú nhìn nàng trong chốc lát, nhẹ giọng mở miệng, "Có phải ngày mai mở phiên tòa không?"
"Ngô?". Đang mải miết ăn mì thì ngẩng đầu lên, biểu cảm có chút ngơ ngác, bởi vì miệng vẫn còn đồ ăn nên thanh âm có chút mơ hồ, "Đúng vậy a..."
"Sáng sớm ngày mai?". Đối với bộ dáng như vậy của nàng sớm đã quen thuộc, đưa tay lấy một cọng rau dính bên khóe miệng nàng, ngữ khí Tần Thanh Miểu vẫn thản nhiên, nhưng động tác trên tay lại thập phần mềm nhẹ.
"Ân...". Gật gật đầu, sau khi lấy lại tinh thần thì hai mắt sáng rỡ lên, "Miểu Miểu, lúc trước em nói cho chị, chị vẫn còn nhớ rõ sao?"
"Ân hừ". Tay thu về rồi lần nữa cầm đũa lên tiếp tục ăn, Tần Thanh Miểu không nhìn nàng nữa, cũng không trả lời nàng.
Nhưng mà, đợi đến khi hai người ăn cơm trưa xong, Cố Úc Diễm theo sát nàng cùng trở về phòng, còn bò lên giường ôm nàng, nhưng nàng cũng không có tiếp tục đuổi đi.
"Không được lộn xộn nữa". Trừng mắt cảnh cáo nàng, Tần Thanh Miểu lạnh lùng nói, "Nếu còn tiếp tục xằng bậy, em trở về chỗ Mục Hề Liên ngủ đi".
"Ách...". Người còn đang muốn làm sự tình gì đó lập tức ngừng động tác, tiếp theo đó là cố ý làm vẻ mặt ủy khuất nhìn nàng.
Thân mình xoay qua đưa lưng về phía Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu hừ một tiếng, "Giả bộ đáng thương cũng vô dụng".
Ngoéo khóe môi.... Một cái, ôm nàng từ phía sau, cằm đặt ở sau gáy nàng cọ xát hai cái, Cố Úc Diễm nhu hòa nói, "Em không làm loạn nữa, chị mau ngủ đi".
Thả lỏng thân mình tựa vào lòng nàng, Tần Thanh Miểu nhắm mắt lại, nhưng không ngủ, tiếng nói vẫn lạnh lùng nhưng đã mềm đi vài phần, ngữ khí có chút dày, "Chuyện Vương Vận Như, tôi đã điều tra, em không cần quan âm chuyện này nữa".
"A?'
"Bất quá chỉ là một chút thủ đoạn mà thôi, người của Vệ gia muốn gây khó dễ cho tôi, cũng quá coi thường tôi rồi". Ngữ khí giương lên, cường thế đầy tự tin, Tần Thanh Miểu lại càng nhích về phía sau, tay nắm chặt lấy bàn tay Cố Úc Diễm đang vòng trên lưng mình, mười ngón giao khấu, "Em cứ yên tâm làm kiểm sát trưởng của em đi, không cần nghĩ lung tung, cũng đừng để mình gặp nguy hiểm".
"Miểu Miểu....". Nhẹ giọng nỉ non tên nữ nhân trong lòng, cánh tay Cố Úc Diễm lại càng siết chặt thêm để nàng càng gần mình hơn, trong lòng run lên, không biết nói gì cho phải.
Ngày đó hai người bọn họ đến chỗ Vương Vận Như, ngoài việc biết Vương Vận Như sắp chuyển đến X thị ở hay là gả cho một kẻ có tiền nào đó, thì không còn biết gì khác.
Cộng với mấy ngày nay nàng buồn bực chuyện Tần Thanh Miểu không chịu ngủ cũng nàng, ngoài chuyện đó ra, thì chỉ có chuyện lo lắng lần đầu tiên mở phiên tòa, không có cách nào tiếp tục trở về gặp Vương Vận Như, chỉ có thể nói mẹ Nguyễn Minh Kỳ giúp nàng điều tra tin tức qua điện thoại, nhưng trong lòng vẫn bất an thay cho Tần Thanh Miểu, sợ lại xảy ra chuyện gì.
Nhưng mà, nàng không nghĩ tới, Tần Thanh Miểu lại có thể chủ động nói chuyện này với nàng.
"Chuyện của công ty tôi hoàn toàn có thể xử lí được". Thân mình quay ra sau nhìn Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu dán mặt lên vai nàng, tay phủ lên khuôn mặt nhỏ nhắn bóng loáng, mở mắt ra, trong tròng mắt lóe qua một tia lạnh lẽo, ngữ khí cũng lạnh thêm vài phần, "Ngoài việc này, tôi còn muốn xem thử Vệ gia còn có thể làm được gì nữa".

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna