Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 117 + 118

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 117

Cuối cùng Tần Thanh Miểu cũng đi công tác, Cố Úc Diễm ở nhà một mình vào cuối tuần, nhìn Đạm Đạm và Tư Tưu đùa chơi vui vẻ, lại càng thêm buồn chán
"Không biết bây giờ Miểu Miểu đang làm gì...". Ngả người vào ghế salon, buồn bực làu bàu, thật ra có chút hâm mộ hai tiểu miêu cùng nhau tranh đoạt quả cầu len trên sàn nhà
Ít nhất không phải vướng vào nhiều âm mưu phức tạp, có thể vô tư bày ra bộ dạng uể oải đi phơi nắng, rồi cũng nhau tranh cãi ầm ĩ quả cầu len.
Nghĩ đến đó, Cố Úc Diễm nhịn không được nở nụ cười bất đắc dĩ, nhưng sau đó chợt lóe lên trong đầu, nếu như Tần Thanh Miểu biết ý nghĩ này của nàng, nhất định sẽ trắng mắt liếc nàng một cái, rồi nói nàng không tiền đồ.
Nhất định sẽ như thế, khuôn mặt xinh đẹp oán trách liếc nàng hiện rõ mồm một, Cố Úc Diễm vẫn duy trì tư thế nằm sấp, yên lặng nhìn xuống mặt đất, rất lâu sau đó, thở dài, đứng lên, đến giữa nhà, lấy một cái hộp nhỏ từ trong túi của mình ra.
Mở nắp hộp, một chiếc nhẫn khảm viên kim cương nho nhỏ đơn giản, bởi ánh nắng mặt trời từ cửa sổ chiếu vào, lóe ra chút hào quang.

Đây là chiếc nhẫn mà nàng và Nguyễn Minh Kỳ vào cuối tuần trước đã đi khắp các tiệm trang sức mới tìm được, giá cả của viên kim cương nhỏ này nàng còn có thể gánh nổi. Nhưng mà khi mua về, không biết làm sao để đưa cho Tần Thanh Miểu, đợi đến lúc có thời gian để chuẩn bị một buổi tối lãng mạn có ánh nến, thì Tần Thanh Miểu lại đi công tác.
Cúi đầu nhìn chiếc nhẫn, mày nhăn lại, nhớ đến chuyện vài ngày trước đem văn kiện đến cho Tần Thanh Miểu ở Tần thị, bất ngờ gặp được cha nàng, nam tử trung niên kia dĩ nhiên không cho mình một chút sắc mặt tốt, Cố Úc Diễm nhìn không được cắn cắn môi.
Tuy rằng Tần Thanh Miểu có vẻ không ưa thích gì người cha này, đặc biệt là sau khi xảy ra chuyện của Vương Vận Như, nữ nhân vốn đã không thích gì cha mình bây giờ ngay cả nhắc đến cũng không muốn, nhưng nàng có thể nhận ra Tần Thanh Miểu vẫn thực để ý đến cha nàng.
Trên đời này làm sao có đứa con nào lại có thể thật sự oán cha mình? Thật sự oán hận, chẳng qua là bởi vì yêu thương, bởi vì quá để ý đi.
Một khi đã như vậy, trong lòng vẫn sẽ hi vọng cha mình có thể chúc phúc cho tình cảm của hai người đi, cũng như nàng thật ra cũng rất muốn nhận được lời chúc phúc của ông bà ngoại, nhưng vẫn luôn e sợ sẽ hù sợ ông ngoại
Điện thoại trong phòng bỗng nhiên vang lên, Cố Úc Diễm giật mình, vội vàng bỏ cái hộp vào túi, xoay người ra ngoài nghe điện thoại.
Vừa mới nghe tiếng cất lên từ đầu giây bên kia, người vừa mới ở trong trạng thái tưởng niệm người yêu, sắc thái khuôn mặt bỗng nhiên đông cứng lại.
Có chuyện... Có chuyện gì sao?
"Thanh Miểu, tại sao lại trở về đột xuất như vậy?". Nhận được điện thoại thì lập tức lái xe đến sân bay, nhìn thấy nữ nhân xuất chúng từ trên máy bay đi xuống, rốt cục Được Vận cũng không thể nhịn nữa mà hỏi ra nghi vấn trong lòng.
Không phải nói chuyện bên đó còn tới hai ba ngày nữa mới xử lí xong hay sao? Tại sao bỗng nhiên trở về sớm như vậy?
Kéo tay bạn tốt vội vàng đi ra ngoài, đợi cho đến khi cả hai người đều ngồi vào xe, Tần Thanh Miểu mới mấp máy môi phát ra âm thanh, "Vận Vận, đến Tần gia"
Hơi sững sờ, lập tức khởi động xe, đôi mi thanh tú nhướng lên, Đương Vận vừa lái xe rời khỏi vừa nói, "Có chuyện gì xảy ra sao?"
Hai tay vòng qua ngực tựa vào cửa xe, nghiêng mặt nhìn cảnh sắc vụt qua thật nhanh bên ngoài cửa sổ, mặt Tần Thanh Miểu không chút thay đổi, nhưng ánh mặt lại vô cùng lạnh lùng, "Tiểu Diễm đang ở đó".
Thân mình giật một cái, thấy đèn đỏ sáng lên, Đường Vận vội vàng phanh xe lại, nghiêng đầu nhìn Tần Thanh Miểu, "Ngay bây giờ?".
"Ân". Gật đầu, lấy điện thoại ra từ túi xách, bấm số Cố Úc Diễm, nhưng sau một hồi lâu cũng không có người bắt, lông mày Tần Thanh Miểu chợt cụp xuống, trong mắt thoáng xẹt qua một tia lạnh lùng và nghiêm nghị, không nói gì.
Sau khi đèn xanh sáng lên thì Đường Vận lại lần nữa khởi động xe chạy về hướng Tần gia, nhưng mà khoảng cách giữa sân bay và Tần gia có chút xa, đợi cho đến lúc hai người đến nơi thì nửa tiếng cũng đã trôi qua.
Sau khi xuống xe thì cũng không chờ nói Đường Vận một tiếng, cước bộ vội vàng nhưng không mất đi vẻ tao nhã tiến vào, Tần Thanh Miểu vẫn duy trì vẻ mặt lãnh đạm như trước, không chớp mắt vọt tới cửa thư phòng, trực tiếp đẩy cửa vào.
Trong nháy mắt cửa được đẩy ra, liền nghe hai tiếng "Xẹt xẹt" vang lên, sau đó là giọng nói mềm nhũn mà nàng quen thuộc nhất kia cất lên, giờ phút này pha thêm cả kiên quyết, ngữ khi hơi tiếc hận, "Bác trai, bác thật sự không hiểu con gái của bác"
Bước chân chợt chững lại, chỉ cần phóng tầm mắt là có thể thấy rõ thân ảnh đơn độc kia ở phía trước, giấy tờ sau hai tiếng "Xoẹt xoẹt"thì vương vãi xung quanh thân người, đôi con ngươi lạnh lẽo kia lập tức trở nên nhu hòa rất nhiều, Tần Thanh Miểu cười mỉm, tiếng nói mềm nhẹ, "Vậy em hiểu tôi sao?'
Động tác mở cửa của nàng cũng không cố ý nhẹ nhàng, trong phòng có ba người, Cố Úc Diễm thì đang muốn nói cái gì, mà một người khác lại bởi vì động tác của Cố ÚC Diễm mà lập tức phẫn nộ, nhưng vừa nhìn thấy nàng thì người nọ liền gật đầu, im lặng.
Nghe thấy âm thanh của nàng thì xoay người, người vừa mới thẳng lưng chống đối mạnh mẽ ngay lập tức thay đổi biểu cảm, sắc mặt kinh hỉ, lập tức chạy qua ôm nàng, Tần Thanh Miểu nhịn không được liếc mắt, nâng tay gõ đầu nàng một cái, "Không tiền đồ".
"Miểu Miểu, sao lại trở về ngay lúc này". Người bị gõ đầu không biểu lộ một chút phật lòng nào, nhanh chóng giữ chặt tay nàng, sau khi đan mười ngón tay vào nhau thì thỏa mãn nở nụ cười ngây ngô, " Không phải nói ngày mốt mới trở về sao?"
"Ân hừ, em dám quản tôi?". Giơ giơ cằm, vênh váo đắc ý nói, đôi mắt Tần Thanh Miểu tràn đầy ý cười, nhưng khi tầm mắt chuyển qua cha mình thì lập tức trở nên lạnh lùng, ngữ khí cũng giảm nhiệt độ, " Trái lại lá gan của em cũng thật là càng ngày càng lớn, dám nhân lúc tôi không ở nhà chạy đến chỗ không nên đến".
"Ách". Ngẩn người, sau đó thì gượng cười nâng tay gãi gãi gáy, vẻ mặt Cố ÚC Diễm đầy sự chột dạ, "Chị.... Cũng chưa nói.... Em không nên tới.... Nha..."
"Nhưng tôi cũng không hề cho phép, không đúng sao?". Híp híp mắt, cười như không cười quét mắt qua nàng, Tần Thanh Miểu trực tiếp kéo nàng ra sau mình, từng bước từng bước đến đối diện khuôn mặt xanh mét của Tần Mộ, không hề né tránh một chút nào, khóe môi thoáng vẽ lên một nụ cười trào phúng, " Quả nhiên là thủ đoạn tuyệt vời, dùng tiền để mua chuộc sao?"
"Con dám có thái độ này!". Người đàn ông sau bàn làm việc nhịn không được đập tay lên bàn, biết rõ đưa con giá này không hề nghe lời, tuyệt đối không màng đến thái độ của mình, lại càng không ....muốn cho mình một chút mặt mũi nào, nhưng chỉ có thể nhịn không được tức giận, "Đây là thái độ mà con dùng để nói chuyện với cha con sao!".
"Mình làm gì thì chỉ có chính mình rõ nhất!". Tần Thanh Miểu cười lạnh một tiếng, " Còn có tư cách nói mấy lời này sao?"
"Con....". Nâng ngón tay chỉ vào vẻ mặt khinh thường của nữ nhân kia, sắc mặt Tần Mộ lại càng thêm khó coi, nhưng một câu cũng không thể thốt ra được, cuối cùng thẹn quá hóa giận vỗ bàn, hừ lạnh một tiếng, không nói gì.
"Miểu Miểu...". Vốn hôm nay khi nhận được điện thoại thì lập tức có ý muốn đi xoa dịu mối quan hệ giữa hai người này, nhưng hiện giờ lại thấy hai người, một người phẫn nộ, một người lạnh như băng, vội vàng kéo tay Tần Thanh Miểu.
Quay đầu nhìn nàng, băng trong ánh mắt thoáng tan đi, Tần Thanh Miểu nắm tay nàng thật chặt, rồi lại nhìn người cha đang giận đến tím mặt kia, trầm mặc một lát, xoay người kéo Cố Úc Diễm rời đi.
"Đứng lại". Thấy nàng muốn đi, người đàn ông nghẹn họng nãy giờ lập tức mở miệng, nhưng Tần Thanh Miểu làm gì mà để ý đến ông ta, chỉ hơi ngừng bước chân, bỏ lại một câu, " Trước tiên cứ lo cho tốt chuyện của mình đi".
Nói xong, tay đang nắm tay Cố Úc Diễm lại càng thêm chặt, mặt không chút thay đổi kéo người kia rời khỏi phòng.
"Miểu Miểu...". Bị kéo đi ra khỏi phòng, vẻ mặt Cố Úc Diễm rối rắm, "Chị.... Chị làm vậy...."
"Nghe lời, đừng chống đối nữa". Sau khi xuống lầu thì dừng lại, phảng phất như biết được tâm tư của Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu khẽ thở dài, đưa tay vuốt ve khuôn mặt của nàng, "Sao?"
"Có thể....". Há mồm, mặc dù hôm nay nàng bị Tần Mộ dùng một loạt lời nói khinh thường để công kích hồi lâu, trong lòng vừa tự trấn định mình, lại vừa lo lắng cho Tần Thanh Miểu, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức rối thành một nắm, bộ dạng này rơi vào mắt Tần Thanh Miểu, ngược lại khiến nàng nhẹ giọng cười, " Về nhà".
".... Được". Cắn môi dưới, sau đó gật đầu đồng ý, Cố ÚC Diễm đi theo Tần Thanh Miểu, lúc hai người đi tới cửa, từ trên cầu thang đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập, Tần Thanh Dật vội vàng chạy xuống lầu, "Thanh Miểu!"
Hai người tính mở cửa rời đi dừng lại, Tần Thanh Miểu xoay người nhìn Tần Thanh Dật, ánh mắt phức tạp nhìn anh ta một cái, chậm rãi mở miệng, "Cảm ơn anh, ca ca!".
"Không có gì". Trên khuôn mặt tuấn dật hiện lên nụ cười xán lạn, Tần Thanh Dật liếc nhìn Cố Úc Diễm một cái, lúc nhìn em gái của mình thì ánh mắt hiện lên vài phần sủng ái, " Biết cô ở đây là ý của em ấy",
Chớp mắt, kể từ khi biết Tần Thanh Dật đã gạt Tần Thanh Miểu chuyện gì đó, cộng thêm việc của Vương Vận Như làm cho nàng càng thêm cảnh giác với anh ta, hai tay rũ xuống hai bên người nắm lại thành đấm, tay bị Tần Thanh Miểu nắm rõ ràng cảm giác thấy được bàn tay kia nhẹ quét qua, Cố Úc Diễm chớp mắt hai cái, lập tức buông lỏng thân mình.
"Cái này có em". Tựa hồ nhìn ra tâm tư của Cố ÚC Diễm, Tần Thanh Dật nhìn nàng một cái, ý cười nhàn nhạt trong đôi mắt giống hệt Tần Thanh Miểu, lấy ra một vật từ trong túi đưa cho Tần Thanh Miểu.
Mày liễu giương lên, Tần Thanh Miểu nhìn thứ trong tay anh ta một lát, đưa tay nhận lấy, lúc này mới phát hiện đó là một cây bút ghi âm, ánh mắt ngưng lại, gật đầu với Tần Thanh Dật, xoay người mở cửa kéo Cố ÚC Diễm rời khỏi.
Đường Vận luôn chờ ở trong xe, trên mặt lộ vẻ lo lắng, thấy hai người đi ra, sắc mặt lập tức vui vẻ, vội vàng mở cửa cho các nàng tiến vào.
"Cô và anh cô quá giống nhau, theo đuôi Thanh Miểu cốt yếu chỉ vì tiền.... Tờ ngân phiếu này cho cô, muốn bao nhiêu thì cứ điền vào". Tần Thanh Miểu sau khi vào xe thì cũng không nói lời nào, mà trực tiếp mở ra bút ghi âm, thanh âm của Tần Mộ lập tức truyền ra.
Không hình tượng liếc mắt một cái, tắt bút ghi âm, Tần Thanh Miểu khẽ cười lạnh một tiếng.
"Miểu Miểu....". Vẻ mặt vô tội, cũng không thèm để ý đến việc Đường Vận ngồi ở ghế lái sau khi nghe được thanh âm truyền từ bút thì ngay ra, Cố Úc Diễm trực tiếp ôm Tần Thanh Miểu, cằm cọ cọ lên vai nàng, thanh âm mềm mai, "Không nên tức giận".
Cúi đầu, chăm chú nhìn nàng, một lát sau, Tần Thanh Miểu chợt cười thản nhiên, "Tại sao lại xé chi phiếu?"
"Ngô?". Con ngươi đen bóng anh ánh lên, Cố Úc Diễm ngưỡng đầu đối diện nàng, thấy bóng dáng của chính mình từ trong ánh mắt nàng, sau đó ngốc hề nở nụ cười, " Đổi gà lấy trứng là không đúng"
"Tè ----"
Tiếng kèn chói tai vang lên, tại vị trí ghế lái xe, Đường Vận bởi vì câu trả lời của Cố Úc, nhịn không được mà đập đầu vào tay lái. 

Chương 118

Xe chạy vững vàng trên đường, Đường Vận nắm tay lái, hai mắt nhìn thẳng về phía trước, nhưng trong mắt chứa nhiều ý cười, ngẫu nhiên còn thoáng giương mắt quét qua kính chiếu hậu, sau đó khoéo môi ngoéo lên một cái.
Phía sau, Cố Úc Diễm một tay bịt lỗ tai, tay kia nắm chặt lấy tay Tần Thanh Miểu, bĩu môi, biểu cảm đầy ai oán.
Không phải chỉ lỡ mồm nói sai câu thành ngữ thôi sao, Miểu Miểu lại có thể nỡ lòng nhéo tai nàng, trước kia không hề có chuyện như vậy. Mặc dù nữ nhân này luôn mang một bộ dáng lạnh lùng ngạo kiều, nhưng thực ra lại rất ôn nhu, mấy chuyện bạo lực như thế này.... Rốt cục học từ ai.
Nghĩ đến đây, nhịn không được liền lén lút liếc mắt nhìn nữ nhân bên cạnh vừa tùy ý để mình nắm tay, vừa nắm mắt tựa vào cửa sổ, rồi chợt ý thức được đêm qua lúc nói chuyện điện thoại với nàng thì Tần Thanh Miểu đã nói hai ngày nữa mới trở về, nhưng hôm nay lại đột ngột xuất hiện... Nghĩ thế, rồi lại nhớ đến trước khi đi Tần Thanh Miểu nói cảm ơn Tần Thanh Dật, Cố Úc Diễm lập tức hiểu ra, kéo bàn tay bị mình nắm đưa đến bên môi, nhẹ nhàng hôn một cái.
Mở mắt, đôi mắt đẹp chứa đầy nhu tình, Tần Thanh Miểu nghiêng đầu nhìn Cố Úc Diễm, thấy nàng cười ngốc nghếch với mình, lông mi run rẩy, thu tay về, thuận tiện gõ lên đầu nàng một cái, Cố Úc Diễm không hề để ý, cười càng thêm ngu ngốc.
Đường Vận vừa lái xe vừa nhìn trộm đoạn đối thoại ngọt ngào khiến người khác ghen tị của hai người, cảm thấy cực kì buồn nôn và bất đắc dĩ, dứt khoát không nhìn nữa, tăng tốc độ, hận không thể lập tức tống hai người đang dính lấy nhau về nhà.
Tần Thanh Miểu như thế này chắc mới là Tần Thanh Miểu chân chính đi, ngoài Cố ÚC Diễm, liệu có ai có thể khiến cho nàng khi thì ôn nhu khi thì ngạo kiều, thậm chí còn bạo lực? Ngay cả Cố Úc Sâm theo đuổi hồi đại học từng làm cho Tần Thanh Miểu phát sinh hảo cảm kia, cũng chưa từng thấy qua.
Nghe lời Tần Thanh Miểu chỉ dừng xe ở cửa tiểu khu chứ không có lái xe vào, lúc hai người tay trong tay đi vào, Đường Vận vẫn chưa lập tức lái xe rời đi, mà nhìn bóng lưng hai người, khóe miệng chứa ý cười nhợt nhạt, nhìn Cố Úc Diễm ôm cánh tay Tần Thanh Miểu, còn Tần Thanh Miểu nâng tay gõ đầu Cố Úc Diễm, rồi lại nhìn Cố Úc Diễm lay cánh tay Tần Thanh Miểu, thẳng đến khi thân ảnh hai người biến mất khỏi tầm mắt, lúc này mới thu lại ánh nhìn, lái xe rời khỏi.
Chuyện đầu tiên sau khi trở về nhà là tắm rửa một cái rồi thay quần áo rộng thùng thình ở nhà, Tần Thanh Miểu do tắm rửa nên trên gương mặt trắng nõn vẫn còn ửng đỏ, ngồi trước bàn trang điểm, nghiêng đầu sấy tóc, Cố Úc Diễm ngồi bên giường nhìn, chẳng bao lâu sau thì đứng dậy đi qua, lấy máy sấy từ trong tay nàng rồi giúp nàng sấy, bộ dáng chuyên chú kia, khiến cho Tần Thanh Miểu đang nhìn nàng qua gương cười nhẹ, thân mình nhích dần về sau, thoải mái nhắm mắt lại.
"Miểu Miểu, thực ra ba của chị vẫn rất để tâm đến chị". Một bên giúp nàng sấy tóc, một bên nghĩ đến chuyện bị gọi đến Tần gia, Cố ÚC Diễm cắn cắn môi, sau một lúc thì nhẹ giọng nói một câu, thấy Tần Thanh Miểu hơi nhướng mi, âm thầm hít thầm hai tiếng, hơi chần chờ, nhưng vẫn tiếp tục mở miệng, " Chắc ông ấy sợ em đến với chị là vì tiền...."
Không mở mắt ra, cũng không nói gì, Tần Thanh Miểu vẫn dựa vào nàng, để mặc nàng ôn nhu khẽ vuốt tóc mình, bên tai vẫn vang lên âm thanh "ù ù" của máy sấy, nghe Cố Úc Diễm tiếng được tiếng không, mấp máy môi, không nói lời nào.
Cố Úc Diễm thấy nàng như thế, nhịn không được thở dài, cũng không nói thêm gì nữa, lẳng lặng tiếp tục vuốt tóc nàng, trong mắt lộ ra vài phần thương tiếc.
Đến Tần gia, rồi bỗng nhiên Tần Thanh Miểu bỗng nhiên xuất hiện đưa nàng đi, thẳng đến khi về nhà, rốt cục nàng cũng có thể im lặng nhìn Miểu Miểu của nàng một cách gần gũi nhất, nhưng càng nhìn lại càng cảm thấy đau lòng.
Quanh mắt lộ ra quầng xanh nhạt, mấy ngày nay, ắt hẳn Miểu Miểu đã rất mệt, mỗi buổi tối đều khi đáp ứng nàng sẽ lập tức đi ngủ, nhưng không biết sau đó lại tiếp tục thức đến khi nào?
Cảm giác trên tay càng thêm nhẹ nhàng, vuốt nhẹ sợi tóc, Cố Úc Diễm đặt máy sấy tóc lên bàn, ôm phủ Tần Thanh Miểu từ phía sau, trong phòng ngủ thiếu đi âm thanh "ù ù" kia thì liền trở nên có chút yên tĩnh.
"Lại đang nghĩ cái chuyện ngốc nghếch gì thế?". Để mặc nàng ôm chặt mình, ngay cả khi nhiệt độ của người này luôn cao hơn mình thì cũng không hề cảm thấy khó chịu, ngược lại mảnh lo lắng từ đáy lòng được hòa tan, qua một hồi lâu, Tần Thanh Miểu nâng tay phải lên xoa cái đầu nhỏ của Cố Úc Diễm đang nằm úp trên vai trái mình, tiếng nói cực kì ôn nhu, khiến cho người khác có cảm giác bị ôn nhu này làm tan chảy.
"Miểu Miểu, chờ đến khi đã giải quyết xong moi chuyện, chúng ta đi nghỉ mát được không?". Nói là nói như vậy, nhưng trong lòng ngàn vạn lần hi vọng Tần Thanh Miểu quyên đi tất cả mọi chuyện, cũng biết rõ khả năng này khó xảy ra trên người nữ nhân cường hãn này, Cố Úc Diễm ôm nàng thật chặt, "Chị cần nghỉ ngơi..."
"Ha ha....". Nhẹ giọng cười, từ trong lời nói của nàng nghe ra được đau lòng, khóe môi Tần Thanh Miểu càng cười càng trở nên ôn nhu, tay vỗ nhẹ cái đầu nhỏ, nói trong lơ đãng, "Em có thời gian rảnh không? Tiểu kiểm sát trưởng".
"Ngô?". Hai má đỏ lên, hiểu nàng đang chọc mình, Cố Úc Diễm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của mình chà sát lên khuôn mặt bóng loáng ngay bên cạnh, cuối cùng dứt khoát đặt cái hôn nhợt nhạt lên đó, buộc miệng tuôn ra lời tâm tình, " Bên cạnh Miểu Miểu, muốn cả đời cũng được".
"Đồ ngốc....". Than nhẹ một tiếng, để mặc nàng hôn như mưa vụn lên cổ mình, bàn tay vốn đang vuốt ve cái đầu nhỏ khẽ trượt, đầu ngón tay ôn nhu vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu nhắm nghiền hai mắt, dựa vào Cố Úc Diễm, cảm nhận động tác của người yêu càng thêm ôn nhu tràn ngập tình ý, dần dần thả lòng thân mình, chìm vào giấc ngủ.
Lúc đầu không cảm giác được điều này, thẳng đến khi hôn đến thỏa mãn, cái đầu dần dò xét cố gắng hôn lên hai mảnh môi mềm kia thì mới ý thức được Tần Thanh Miểu đã say ngủ từ lúc nào, toàn bộ động tác không thành thật lập tức dừng lại, nghiêng đầu chăm chú nhìn dung nhan ôn nhu trong chốc lát, hơi có chút rối rắm nhíu mi, nhưng vẫn thành thật duy trì tư thế khom người, hai tay ôm Tần Thanh Miểu, tùy ý nàng ngủ.
Đến lúc Tần Thanh Miểu tỉnh lại, sắc trời đã tối sầm, trong phòng một mảnh đen kịt, do ngồi ngủ nên hơi mỏi thắt lưng, nhưng sau khi tỉnh táo sau một hồi mơ màng, cảm giác được bên hông có hai cánh tay ôm mình thật chặc, mà cơ thể của mình vẫn duy trì tư thế dưa sát vào thân thể ấm nóng phía sau y hệt trước khi ngủ, lúc này mới ý thức được chuyện gì đang xảy ra, vội vàng giật giật thân mình, có chút tức giận, "Cố Úc Diễm!".
"Tỉnh rồi?". Thanh âm ôn nhu vang lên bên tai, đồng thời còn có một làn hơi ấm nhẹ thở ra bên tai, thân mình Tần Thanh Miểu mềm nhũn, âm thanh cũng mềm xuống, " Tại sao lại ngốc như vậy, đã đứng bao lâu?"
"Không lâu". Cười cười, Cố Úc Diễm ngồi thẳng lên, hai tay rời khỏi hông Tần THanh Miểu, nhịn không được sờ sờ thắt lưng, vì cảm giác tê dại mà hàng mi nhăn rúm lại, nhưng cố gắng để không phát ra âm thanh rên rỉ nào, vẫn dùng ngữ khí ôn nhu, "Miểu Miểu, cơm chiều muốn ăn cái gì? Em đi nấu"
Tần Thanh Miểu trực tiếp trở tay kéo nàng vào ngực mình, để nàng ngồi lên đùi, tay nhẹ nhàng xoa lưng nàng, tiếng thở dài bật lên trong bóng đêm.
Hiểu được tình thương của nàng dành cho mình cũng không thua gì mình đối với nàng, Cố ÚC Diễm cũng không tiếp tục cậy mạnh đứng lên, trực tiếp rúc vào ngực nàng, hai tay cũng thuận thế vòng qua cổ nàng, dựa vào cảm giác đặt một cái hôn lên môi nàng, rồi lập tức nở ra nụ cười xán lạn, "Miểu Miểu là vợ của em nha, em để cho chị dựa vào ngủ là chuyện hiển nhiên thôi mà".
Lời nói có vẻ thực tự nhiên thốt ra, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn đã sớm hồng thấu, nóng từ cổ đến đỉnh đầu, tim cũng đập cực nhanh, Cố Úc Diễm nói xong câu đó thì không yên chờ phản ứng của Tần Thanh Miểu, sợ nàng ấy chán ghét.
May mắn bầu trời lúc này tối đen cộng thêm phòng khách không mở đèn, Tần Thanh Miểu cũng không phủ nhận lời tâm tình của Cố Úc Diễm, ngược lại càng ôm chặt nàng hơn, trong bóng đêm, hàng lông mi chớp hai cái, "Không tiền đồ".
Động tác khẽ vuốt ngay lưng vẫn được duy trì từ nãy đến giờ, thắt lưng lúc nãy còn đau giờ đã đỡ hơn rất nhiều, Cố ÚC Diễm chôn đầu chỗ hõm vai Tần Thanh Miểu, nghe thanh âm lạnh lùng quen thuộc nhất kia phun ra ba chữ ấy, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ xát cần cổ bóng loáng hai cái, rồi chợt lui khỏi lòng Tần Thanh Miểu vài bước.
"Chuyện gì vậy?". Chút ánh sáng xuyên qua cửa sổ, Tần Thanh Miểu có thể mơ hồ thấy được thân ảnh quen thuộc kia đứng lên lùi về sau, sau đó bước về phía tủ quần áo, không khỏi nhăn mi lại.
Ngay sau đó, người kia không biết làm gì ở tủ quần áo liền bước đến trước mặt nàng, thân mình nhỏ bé liền quì xuống ngay bên người nàng.
"Tiểu Diễm?". Không hiểu rõ động tác của nàng, chợt hoảng hốt khi thấy nàng quì sụp xuống chân mình, đang nghĩ đến có phải vì quá đau eo đau chân nên Cố Úc Diễm ngã xấp xuống, Tần Thanh Miểu vội vàng đứng dậy, hai tay vươn ra trước muốn đỡ nàng thì bị nàng cầm lấy, tiếp theo đó là mảnh môi son mềm mại chợt dừng lại trên mu bàn tay.
"Em....". Nhất thời Tần Thanh Miểu ngưng thở, đang định mắng nàng không có tiền đồ, thân mình cứng đờ tại chỗ.
Thấy không rõ động tác của người đang qùy trước mặt mình, chỉ bất giác cảm thấy trên ngón tay, một vật lạnh lẽo đang chậm rãi trượt xuống từ đầu ngón tay, và dừng ngay chỗ hốc tay.
"Miểu Miểu, gả cho em đi".

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna