Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 115 + 116

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 115

"Miểu Miểu Miểu Miểu...."
"Ân".
"Miểu Miểu ~~"
"Ân".
"Miểu Miểu Miểu Miểu ~~'
"...."
"Miểu Miểu ~~~"
Lạch cạch một tiếng, Tần Thanh Miểu để sách xuống, nhíu mày lại, quay đầu nhìn Cố Úc Diễm, híp mắt không nói gì.
"Hắc hắc....". Ngốc hề hề cười, kéo tay nàng đến bên môi hôn một cái, hai mắt Cố Úc Diễm sáng trong, cũng không nói gì, nhìn Tần Thanh Miểu, gương mặt ngu đần làm cho lòng người ấm áp và cảm động.
"Em lại đang làm chuyện ngốc gì thế?'. Bị bộ dáng của nàng chọc cười, nhưng vẫn duy trì lạnh lùng, Tần Thanh Miểu đưa tay gõ gõ cái trán nàng, "Sau khi tan sở về thì như vậy".

"Không đâu....". Lè lưỡi cười cười, không nói cho nàng biết mỗi lần mình nghĩ đến câu nói kia của Thương Mặc thì trong lòng lại ấm áp muốn kêu tên nữ nhân này, Cố Úc Diễm nắm chặt tay nàng, đôi con ngươi đen bóng ánh lên, chỉ cười hì hì.
"Ngu ngốc". Không để ý hình tượng liếc mặt, Tần Thanh Miểu quay đầu trở lại, dùng bàn tay không bị nắm tiếp tục mở sách, cũng không giãy bàn tay đang bị Cố Úc Diễm nắm ra, vẫn mặc cho nàng nắm thật chặt.
Cố Úc Diễm quay đầu, vẫn duy trì tư thế ngơ ngác nhìn Tần Thanh Miểu, tầm mắt từ chân mày nàng một đường đi xuống đến bờ môi căng mọng, nhìn không được nuốt một nước miếng, nhưng lại nhịn xuống cảm giác muốn hôn nàng.
Trong thư phòng im lặng, thanh âm nuốt nước miếng trở nên rõ ràng đến kì lạ, nữ nhân kia vẫn duy trì tư thế đọc sách không thay đổi biểu cảm, nhưng bên tai lại hơi phiếm hồng, đầu ngón tay đang lật trang sách siết chặt lấy trang sách, nên thanh âm lật sách cũng có vẻ hơi lớn tiếng.
Người kia sau khi nuốt nước miếng thì gom hết dũng khí định chồm qua hôn nàng, nhưng đúng lúc này thì di động ở một bên lại vang lên, Cố Úc Diễm men theo âm thanh nhìn di động, bĩu môi, không để ý tới nó.
"Mau bắt đi". Rút tay ra khỏi tay nàng, Tần Thanh Miểu giơ giơ cằm, thanh âm không nghe ra một chút cảm xúc nào.
"Nha...". Nghe lời đáp lại, Cố Úc Diễm lấy điện thoại lại đây, thấy tên hiển thị trên màn hình thì sửng sốt, sau đó thì bắt máy ngay lập tức, "A lô, dì, con Tiểu Diễm đây".
"Tiểu Diễm a...". Bên kia điện thoại, tại vùng nông thôn có vẻ rất yên lặng buổi chiều tà, mẹ Nguyễn Minh Kỳ ở trong nhà, " Dì vừa mới trở về từ nhà Vương Vận Như, nghe A Hồng bán quà vặt bên cạnh nhà bà ấy nói, chạng vạng hôm nay có một người đàn ông đến tìm bà ta".
Sớm biết mẹ Nguyễn Minh Kỳ gọi điện thoại cho nàng chỉ có thể là vì chuyện này, Cố Úc Diễm vừa nghe vừa nhìn nữ nhân đang ngồi ở sau bàn điềm tĩnh đọc sách, nhẹ giọng lên tiếng, sau đó lại nghĩ nghĩ hỏi, " Là con trai của bà ấy sao?"
"Không phải a". Phụ nhân thật thà nhân hậu lắc đầu, "Hình như là một người đàn ông hơn 40 tuổi, thoạt nhìn có vẻ rất thành công, mặc âu phục, giày da sáng bóng".
"Nha...". Nghe nàng nói như vậy, nhất thời Cố Úc Diễm có chút buồn bực, liếc trộm Tần Thanh Miểu một cái, "Con hiểu rồi, cảm ơn dì".
"Không có gì không có gì....". Thật thà phúc hậu cười cười, " Với dì thì con cần gì phải khách sáo, dì từng tuổi này mà còn có khả năng giúp người trẻ tuổi, đã rất vui rồi".
"Ha ha....". Cười cười, nâng tay vò đầu, Cố Úc Diễm nói, " Vậy phiền dì rồi, nếu có tin tức gì thì nói cho con biết, dì cũng hiểu đấy, con không có nhiều thời gian trở về thường xuyên, cho nên....."
"Ha ha, không thành vấn đề".
"Tốt, cám ơn dì".
"Con đứa nhỏ này".
Thuận miệng nói với mẹ Nguyễn Minh Kỳ một số chuyện sinh hoạt hằng ngày, Cố Úc Diễm dựa vào giá sách, miệng nói chuyện, trong đầu lại nghĩ đến người nam nhân kia không biết có phải Tần Mộ hay không, đợi cho đến khi cúp điện thoại, sau khi xoay người lại thì thấy Tần Thanh Miểu đã khép sách lại, đang chống cằm nhìn nàng như đang suy nghĩ gì đó.
"Ngô?". Chớp mắt, dịch qua, kéo ghế đến đối diện Tần Thanh Miểu, gục xuống bàn đối diện với nàng, vẻ mặt vô tội, "Miểu Miểu?"
"Nói đi, lại có tin gì nữa phải không?'. Tròng mắt xẹ qua một chút ý cười, Tần Thanh Miểu nhìn thẳng vào nàng, vương một tay nhẹ nhàng mơn trớn gò má Cố Úc Diễm, "Đã nhắc em nhiều lần rồi mà cũng không nghe, không cho nói dối".
"Ách". Biểu tình trở nên ngưng trọng, Cố Úc Diễm ngượng ngùng cười cười, mở miệng nói tin tức nghe được từ mẹ Nguyễn Minh Kỳ cho Tần Thanh Miểu, sau đó lo lắng nhìn nàng, sợ nàng không vui, nâng tay nắm chặt lấy bàn tay đang đặt trên má mình.
"Ân". Nhưng hình như Tần Thanh Miểu không có vẻ gì là kinh ngạc hay tức giận, nhẹ giọng lên tiếng, đứng lên, quay trở lại cầm tay Cố Úc Diễm, "Chúng ta đi ra ngoài một chút đi".
"A?'. Sau khi nếm qua cơm chiều cả hai người vẫn chưa tắm rửa, chỉ ở trong thư phòng xem sách, Cố Úc Diễm ngây ngốc nhìn chằm chằm mỹ nhân theo thói quen, mà mỹ nhân thì vẫn luôn chuyên chú xem sách, lúc này tuy hai người vẫn đều mặc trang phục đi ra ngoài, nhưng chợt nghe thấy Tần Thanh Miểu nói như vậy, Cố Úc Diễm có chút kinh ngạc, nhưng vẫn đứng lên, "Đi đâu a?"
"Hẹn hò". Ngữ khí thản nhiên phun ra hai chữ làm hai má Cố ÚC Diễm lập tức nóng bừng lên, cước bộ cũng khựng lại, Tần Thanh Miểu đi trước, mặt không đổi sắc, cảm giác được Cố ÚC Diễm có vẻ ngập ngừng, xoay người nhìn nàng, "Không muốn?"
"Không phải....". Vội vàng lắc đầu, Cố Úc Diễm sợ nàng hiểu lầm, vội vội vàng vàng giải thích, " Chỉ là có chút kinh ngạc..."
"Ha ha...". Nhẹ giọng cười cười, trên mặt Tần Thanh Miểu không có nửa phần bất mãn, khóe môi hơi gợi lên dưới ánh đèn giờ phút này chiếu vào nàng làm hiện lên vẻ tự tin và mị lực.
Chớp mắt hai cái, tuy rằng không biết vì cái gì lại như vậy, nhưng vẫn cùng với nàng đổi giày ra ngoài.
Nắm tay nhau chậm rãi qua ngã tư đường, gió đêm phất qua mặt, Cố ÚC Diễm nghiêng đầu nhìn nữ nhân đang sóng vai cùng mình, thấy trên gương mặt tinh xảo lộ ra nụ cười thản nhiên, nhất thời có chút đui mù, nhìn si ngốc.
Cảm giác được ánh mắt đến từ bên cạnh, Tần Thanh Miểu nghiêng đầu, đối diện với nàng vài giây, khóe môi hiện lên một nụ cười ôn nhu, "Nhìn cái gì?"
"Miểu Miểu, nhĩ hảo đẹp". Lo lắng ở đây là ngã tư đường, Cố Úc Diễm cố nén xúc động kéo nàng vào ngực, cho thỏa mãn si mê của mình.
Tươi cười vẫn không giảm, lắc đầu, bước chân không ngừng tiến về trước, mãi cho đến lúc đến quảng trường gần đó, nhìn thấy các cụ già đang tập vũ đạo theo tiết tấu âm nhạc, Tần Thanh Miểu dừng bước lại, lại liếc mắt nhìn người đang đi bên cạnh mình một cái, đi đến phía trước vài bước, cầm lấy hai tay của nàng vòng qua eo mình, thả lỏng thân thể, thần kinh cũng buông lỏng ra, ngữ khí hờ hững, nhưng đậm tính mệnh lệnh, "Ôm tôi".
"Nha.... Nha...nha". Vốn đã có ý trong lòng, nhưng không muốn quá mức thể hiện làm khiến cho nàng tức giận, giờ phút này nghe thấy yêu cầu của nàng, Cố ÚC Diễm kích động một trận, hai tay giữ eo nàng thật chặt, cằm đặt lên bả vai nàng, ngữ khí có chút nghi hoặc, "Miểu Miểu, đêm nay, chị làm sao vậy?"
Hai tay phủ lên hai cánh tay đang vòng quanh eo nhỏ của mình, bên tai nghe được tiếng cười và âm nhạc truyền đến từ cách đó không xa, thanh âm Tần Thanh Miểu nhẹ nhàng, ánh mắt có chút mê ly, tựa hồ đang nhớ lại cái gì đó, " Lúc bà ngoại chưa qua đời, thích nhất là được bà ngoại dắt đến đại viện của quân khu cùng với các cụ già khiêu vũ".
Lần đầu tiên nghe Tần Thanh Miểu kể chuyện của quá khứ, Cố Úc Diễm lại càng ôm nàng chặt hơn, ừ nhẹ một tiếng, không nói leo.
Nhưng Tần Thanh Miểu cũng không có tiếp tục nói chuyện quảng trường nữa, mà dần dần phục hồi tinh thần, vừa cười vừa nói, "Có phải em vẫn nghĩ rằng tôi biết nấu cơm?"
Hương thơm nhàn nhạt của nữ nhân tràn ngập khoang mũi,cằm Cố ÚC Diễm cọ cọ bả vai nàng, nghe nàng nói như vậy, lại cọ thêm hai cái, "Miểu Miểu nấu cháo ăn rất ngon".
"Tôi chỉ biết nấu cháo trứng thịt muối thôi". Điều chỉnh thân mình một chút, Tần Thanh Miểu càng thêm thả lỏng thân thể, thoải mái dựa vào người phía sau, "Bà ngoại dạy cho tôi".
"Ngô....". Nhớ đến khoảng thời gian mới quen, phát hiện lúc nào trong tủ lạnh cũng luôn có nguyên liệu nấu cháo, Cố Úc Diễm giật mình, "Khó trách...."
Nhưng mà, Tần Thanh Miểu từ trước đến giờ không bao giờ nói loại chuyện thế này với mình, vì sao đêm nay lại nhắc tới? Còn nữa, việc này nói ở nhà không được sao? Tại sao lại đến đây?
Trong lòng nghi hoặc,Cố ÚC Diễm theo thói quen cọ xát hõm vai Tần Thanh Miểu, sau đó thoải mái nhắm mắt dựa đầu vào nơi đó không nhúc nhích.
"Tôi chỉ là bỗng nhiên muốn nói với em thôi". Không cần nhìn vẻ mặt người phía sau, cũng dễ dàng đoán được ý nghĩ của nàng, ngữ điệu Tần Thanh Miểu vẫn bình thản như vậy, "Không có gì kì quái đâu".
"Nha...."
Âm nhạc nhẹ nhàng thay đổi tiết tấu, mấy cụ già cách đó không xa vừa khiêu vũ vừa cười nói sảng khoái, mấy đứa trẻ bên cạnh đó thì vừa cãi nhau vừa cười, mà hai người đang ôm cùng một chỗ cũng không nói gì nữa, Cố Úc Diễm dựa vào bả vai Tần Thanh Miểu, nhìn những bóng hình khác mà không ngăn được tâm tình vui vẻ, mơ hồ có thể vẽ ra hình ảnh trước đây của Tần Thanh Miểu.
Miểu Miểu lãnh đạm như vậy, mạnh mẽ như vậy, có phải trước đây cũng có thể giống như mấy hài tử kia.... Cũng nhau đùa cãi ầm ĩ với Tần Thanh Dật và Đường Vận?
Nghĩ đến đó, tâm giống như biến thành kẹo đường mềm mại, vừa ngọt ngào vừa thoải mái, Cố Úc Diễm càng ôm nàng chặt hơn, rất hạnh phúc.
"A? Thật đúng là hai người rồi....". Ngay tại lúc hai người vẫn đang duy trì tư thế ôm nhau không nói chuyện, một giọng nói có chút quen thuộc vang lên, hai người không biết từ lúc nào đã nhắm mắt lại hưởng thụ không khí tốt đẹp cùng mở mắt, nhìn nữ nhân đang hướng tới, cùng nhăn mi lại.
Không bỏ qua sắc thái trên mặt hai người, Đường Vận liếc mắt, âm thầm ở trong lòng mắt hai người trọng sắc khinh bạn, ngay lập tức nhìn đến một màn đang diễn ra, tựa hồ đã hiểu rõ cái gì, lộ ra một nụ cười rạng rỡ, "Thì ra là thế sao Thanh Miểu....."
Đôi mi thanh tú nhíu lại, Tần Thanh Miểu híp híp mắt,mang theo một ít cảnh cáo trừng Thương Mặc, không nói gì.
Giống như nhìn ra được điều gì từ đôi mắt nàng, Đương Vận cười lại càng thêm tươi, "Hiểu rồi, mình sẽ không nói với tiểu bằng hữu"
Nói xong, lại trưng ra cho Cố Úc Diễm một nụ cười càng dễ thương, "Đúng vậy không, tiêu bằng hữu?"
"A?. Bị người bên cạnh nói làm cho không hiểu gì hết.
"Tôi không quấy rầy hai người nữa". Thấy ánh mắt sắc bén như dao của bạn tốt chém đến, Đường Vận nhanh chóng thu nụ cười lại, ho khan vài tiếng, vội vàng hướng sang một phía khác, "Đi trước, ngày mai gặp...."
"Ôi chao, Đương tỷ tỷ...". Tuy rằng rất thích loại không khí hai người cứ như vậy thả lỏng đứng cùng một chỗ, nhưng khi nhìn thấy Đường Vận vội vàng rời khỏi, Cố Úc Diễm liền cảm thấy buồn bực, mở miệng than một câu, Đương Vận chỉ phất phất tay với nàng, rất nhanh liền biến đi không còn thấy bóng dáng.
"Ngô...". Nghiêng đầu, Cố Úc Diễm lại càng mù mịt, "Miểu Miểu, Đường tỷ tỷ nói đúng vậy không là có ý gì?"
"Không có gì". Trên mặt lại khôi phục vẻ lãnh đạm, ngữ khí cũng không mang nửa điểm cảm xúc mà trở nên lạnh lùng băng lãnh, Tần Thanh Miểu bước về phía vài bước, kéo tay Cố Úc Diễm, "Về nhà thôi".
"Nha....".
Vẫn là tay trong tay cùng nhau sóng đôi trên con đường quen thuộc, sau khi trở về nhà, Tần Thanh Miểu lập tức cầm quần áo tiến vào phòng tắm, chân trước vừa mới đi, cửa vừa mới đóng, thì sau lưng Cố Úc diễm đã lập tức lấy điện thoại chạy vào phòng ngủ gọi cho Đường Vận.
"Đường tỷ tỷ, lời vừa rồi của chị, là có ý gì vậy?"
"Không có gì a". Vốn chỉ vì chuyện ban ngày nên tùy tiện đi dạo một chút để giải sầu, không nghĩ đến lại gặp phải bộ dạng ngọt ngào của hai người, Đường Vận vì bạn tốt mà cảm thấy thật cao hứng, nhưng trong lòng không khỏi có chút bất đắn dĩ và cô đơn, "Em chỉ cần biết rằng, Thanh Miểu rất quan tâm em là tốt rồi".
Rốt cục cũng không nói cho tiểu bằng hữu, nữ nhân thoạt nhìn bình thường luôn lạnh nhạt như thế, lại có thể lúc trong thang máy nghe được nhân viên đang oán hận bạn trai quá mức cứng nhắc, oán hận bạn trai cả ngày chỉ biết đến công việc, oán hận hai người không đủ hiểu nhau, oán hận bạn trai không thèm để ý chuyện trong nhà....
Sau đó liền lập tức đưa tiểu bằng hữu ra ngoài. 

Chương 116

"Tổng giám đốc, đây là bảng biểu của tháng trước, còn có...". Nhân viên tài vụ của phòng quản lí đang đứng trước mặt Tần Thanh Miểu, cung kính đặt bảng biểu lên bàng của nàng, nhìn nữ nhân kia gật nhẹ rồi mở ra, có chút cần chờ, "Còn có..."
"Cái gì?". Ngẩng đầu nhìn người đàn ông trung niên bình thường nói chuyện thì không bao giời băn khoăn ấp úng, có cái gì thì nói cái đó, ánh mắt Tần Thanh Miểu hờ hững, "Nói".
Nhíu mày, nam tử đối diện với Tần Thanh Miểu vài giây, thoáng cúi đầu tránh đi ánh mắt sắc bén kia, tự hỏi hai giây rồi mới ngẩng đầu nói, " Từ tháng trước, bên phía chi nhanh công ti, các mặt hoạt động, luôn sẽ có một chút sự cố... Ngoài ý muốn phát sinh, đương nhiên không thể ảnh hưởng đến hoạt động của chúng ta, nhưng mà.... Nhiều cái nhỏ gộp lại vẫn..."
Dừng một chút, trộm nhìn Tần Thanh Miểu, thấy mặt nàng không chút thay đổi lắng nghe, nam tử cắn răng một cái, tiếp tục nói cho hết lời, "Vẫn có chút ảnh hưởng, thị trường chứng khoán bên kia hình như cũng không quá tốt".
"Ân". Gật gật đầu, ý bảo ông ta tiếp tục nói, đôi mắt sâu thẳm của Tần Thanh Miểu nhìn chằm chằm cấy bút máy trong tay một lát, ngón tay cái khẽ vuốt hai cái, từ chối cho ý kiến.
"Tổng giám đốc, tôi hoài nghi do Vệ phó tổng làm". Lại hít một hơi thật sâu, nói ra hoài nghi duy nhất ở trong lòng, nam tử không dám tiếp tục nhìn biểu tình của Tần Thanh Miểu nữa, tạm dừng một giây rồi nói tiếp, "Còn có, Tần quản lí".
Động tác vuốt khẽ đầu bút máy dừng lại, Tần Thanh Miểu nhíu mi, nhìn chằm chằm nam tử một lát, sau đó thản nhiên mở miệng, "Vậy sao?"
"Đúng vậy". Gật đầu, đưa xấp tài liệu ở trong tay đặt lên bàn, sau đó lui ra, rốt cục nam tử cũng chịu ngẩng đầu nhìn trực diện Tần Thanh Miểu, nhìn khuôn mặt xinh đẹp cực kì nhưng cũng cục kì lạnh lùng, cố gắng giữ lại một chút tự tin cuối cùng.
Buông cây bút trong tay ra, gảy gảy xấp tài liệu trên bàn, quét mắt một cái rồi gấp tài liệu lại, cảm giác được một ánh mắt đang nhìn mình, Tần Thanh Miểu ngẩng đầu lên, cùng ông ta đối diện, thẳng đến khi người đàn ông kia vì ánh mắt của nàng mà mất tự nhiên tránh đi, mới nói tiếp, "Chuyện này tôi sẽ xử lí".
Nhíu mi, tựa hồ không ngờ tới phản ứng của nàng sẽ bình thản như vậy, nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục đến Tần Thanh Dật và Vệ Minh Khiêm, một người là ca ca của nữ nhân này, mà người kia lại là vị hôn phu luôn luôn được nhắc đến, nhất thời vị nam tử này có chút thất vọng, âm thầm hít thầm hai tiếng ở trong lòng, "Dạ".
"Ân"
Nhưng khi nam nhân đã đi tới cửa thì thanh âm của Tần Thanh Miểu lại vang lên, " Trần quản lí, lấy năng lực của chú, hẳn có thể đối phó chứ?"
Tay đang cầm nắm cửa thoáng cái căng thẳng, vẻ mặt nam tử lộ ra kinh ngạc, rồi lập tức ngộ ra ý tứ trong lời nói, thanh âm cũng cao lên vài phần, "Tổng giám đốc yên tâm!"
"Ân". Vẫn là ngữ khí không gợn sóng, Tần Thanh Miểu không nói thêm lời nào nữa, cầm lấy phần văn kiện trước mặt lên xem
Ra khỏi phòng tổng giám đốc, nam tử nâng tay lau mồ hôi lạnh trên trán, nhưng nghĩ đến lời nói của Tần Thanh Miểu vừa rồi, khuôn mặt tái nhợt thoáng hiện lên một nụ cười nhợt nhạt. Đúng là không nhìn lầm người.
"Bây giờ còn có thể nghiên cứu cổ phiếu, coi chừng tôi nói với khoa trưởng". Trong văn phòng ba người của phòng công tố của viện kiểm sát, Trương Linh và Nhiễm Yên đã đến tòa, Cố ÚC Diễm sau khi làm xong chuyện ban đầu thì vừa uống trà vừa cầm di động di động nhìn cổ phiểu, Thương Mặc từ bên ngoài tiến vào, đừng ở phía sau nàng liếc mắt nhìn biểu đồ trên màn hình, sau đó trực tiếp cầm tập hồ sơ mỏng trên bàn đập vào đầu nàng.
Sau khi vào khoa công tố viện kiểm sát của Thương Mặc, sớm đã không còn nhớ rõ rốt cục chính mình bị thủ trưởng không đứng đắn này trêu đùa cợt nhã, hay gõ vào đầu cấp dưới nhưng lại thực quan tâm cấp dưới bao nhiều lần rồi, Cố Úc Diễm với hành động này cũng đã quen thuộc, tất nhiên, đối với việc Thương Mặc cố ý lấy Triệu Mạt Thương ra dọa mình cũng đã thành thói quen, nhưng vẫn bỏ điện thoại sang bên cạnh, sờ sờ đầu, lộ ra nụ cười cộc lốc, "Tổ trưởng sẽ không làm thế đâu"
"Ai nói thế". Lộ ra nụ cười xấu xa, Thương Mặc nâng tay vuốt vuốt cằm, "Tôi không gạt khoa trưởng bất cứ chuyện gì cả"
A?
Nghe thấy câu này, nghi ngờ đối với mối quan hệ của hai người lại tiếp tục nổi lên trong đầu Cố ÚC Diễm, nhìn thấy Thương Mặc đang cười xấu xa thì như nhớ tới ánh mắt dịu dàng nào đó, chớp chớp mắt, cuối cùng tầm mắt dừng ở ngón tay áp út trên bàn tay trái của Thương Mặc, nhìn chằm chằm chiếc nhẫn tuy đơn giản mà phóng khoáng kia, hai má chợt nóng lên.
Nàng có nên.... Nên mua nhẫn cho Miểu Miểu không?
Lông mày nhíu lại, nhìn nàng vừa nhìn tay mình vừa ửng đỏ hai má, liếc mắt liền nhìn thấu tâm tư của nàng, nhất thời Thương Mặc có chút buồn cười, lấy tay trái quơ quơ trước mặt nàng, "Muốn làm thì làm đi, ở đây đỏ mặt làm gì, thật vô dụng".
"Tôi....". Chậm chạp mở miệng, mặt Cố Úc Diễm lại càng đỏ hơn, nhưng sau đó thì lập tức ủ rũ.
Lúc này vẫn còn quá sớm, ít nhất theo dự tính, Trương Linh và Nhiễm Yên cũng phải gần một giờ nữa mới về, mà Thương Mặc có vẻ rảnh rang, thấy nàng như thế thì dứt khoát kéo ghế ngồi xuống, nhấc chân gác chéo, "Nói đi, muốn thế nào?"
Lời vừa ra khỏi miệng, liền cảm thấy hơi buồn cười.
Như thế nào mà từ khi nhận thức cấp dưới này, sau khi biết chuyện cấp dưới và Tần Thanh Miêu cùng một chỗ, hình như nàng trở thành quân sư quạt mo của cấp dưới này rồi sao?
Chậc chậc, đương đường là một thiếu chủ, làm quân sư quạt mo cho Cố Úc Diễm, nghe qua quả thật không hay ho cho lắm.
Một bên suy nghĩ một bên lấy ngón trỏ tay phải chạm nhẹ vào chớp mũi, Thương Mặc nhìn người từ trước đến giờ đều không có một chút khí thế nào đang ngồi ở kia cong miệng, lắc lắc đầu.
"Tổ trưởng, tôi... Tôi không kiếm được nhiều tiền như Miểu Miểu, mua không nổi nhẫn kim cương..."
Nhẫn ám chỉ cho cái gì, chính là biểu thị ý nghĩa tình cảm luôn luôn khắc sâu giữa tình lữ, là người yêu của nhau, thì đều muốn đem thứ tốt nhất giao cho đối phương, mà nhẫn, lại càng phải như thế.
Đối với Cố Úc Diễm mà nói, hiện tại từ ăn mặc đến ở đều do Tần Thanh Miểu phụ trách, cơ hồ tương đương với việc bao nuôi, ngẫm lại công việc của mình, rồi lại tiếp tục nghĩ đến lần trước trong lúc vô tình thì thấy được tài khoản của Tần Thanh Miểu, lại càng như bóng cao su bị thủng.
"Nếu em có lấy cỏ thắt vòng tròn tặng nàng, nàng cũng sẽ vui vẻ". Buông tay phải khẽ vuốt ve chiêc nhẫn trên tay kia, Thương Mặc nhẹ giọng cười, "Đến bây giờ mà em vẫn chưa hiểu rõ sao?"
"Tôi hiểu, Miểu Miểu cô ấy.... Rất ôn nhu săn sóc, làm sao lại để ý đến giá cả của chiếc nhẫn". Nghĩ đến khuôn mặt lạnh của người phụ nữ kia, đôi khi có thể thấy nàng lộ ra bộ dạng ôn như động lòng người, thần sắc ủ rũ của Cố Úc Diễm đã dần tan biến, nhưng vẫn ghé lên bàn làm việc, có chút thất thần, "Nhưng mà.... Luôn muốn cho cô ấy thứ tốt nhất".
Biết rõ kỳ thật mình không thể giúp được gì cho Tần Thanh Miểu, nhưng vấn hi vọng bản thân có thể làm chuyện đủ khả năng làm, để nàng không còn mệt mỏi bận rộn như bây giờ nữa, loại tâm lí luôn muốn muốn dốc hết khả năng đối tốt với người, vĩnh viễn đều tồn tại.
"Thôi....". Nhún vai, hiểu được dụng ý của Cố Úc Diễm, Thương Mặc hơi bĩu môi, nghĩ nghĩ xong rồi bật cười thật lớn, "Có lí, hay là tôi cho em vay tiền?'
"Ngô..." chớp chớp mắt, nhìn Thương Mặc, Cố Úc Diễm lắc lắc, phe phẩy đầu, "Như vậy thì không còn ý nghĩa nữa".
"Cắt đi... Khó chịu muốn chết". Thương Mặc liếc mặt, cũng không miễn cưỡng nàng nữa, nhưng nếu đổi lại là mình, tất nhiên cũng sẽ làm như vậy, lập tức đứng dậy vỗ vỗ bả via nàng, "Rối rắm thì cứ rối rắm, nhưng đừng chui vào đường chết, coi chừng bị Tần Thanh Miểu đá xuống giường".
Hai má đỏ lên, từ khi bị Thương Mặc biết chuyện giường chiếu của mình, thì luôn bị lấy nhược điểm này ra cười nhạo, Cố Úc Diễm có chút căm giận bĩu môi.
Cười cười, không tiếp tục nói vấn đề này với nàng nữa, Thương Mặc nhìn điện thoại của Cố Úc Diễm ở trên bàn, đứng dậy trở về bàn làm việc của mình, muốn cầm văn kiện đi đến văn phòng của Triệu Mạt Thương, nhưng khi đến cửa thì chợt lơ đãng nói, "Mấy thứ cổ phiếu này, cố ấy có vẻ hiểu rõ hơn em rất nhiều, cho nên em cũng đừng quá lo lắng"
Cắn cắn môi, đối với việc Thương Mặc có thể dễ dàng đoàn được ý nghĩ của mình rất buồn bực, Cố Úc Diễm cầm di động, nhìn chằm chằm biểu đồ cổ phiếu quả thật quá mức phức tạp với nàng, hồi lâu sau, thở dài.
Quả thật nàng không quá hiểu mấy thứ này, nhưng mà.... Cố phiếu của Tần thị giảm giá, đây thực sự là chuyện dễ thấy a.
Cuối tuần, sau khi vài ngày suy nghĩ thì dứt khoát không để ý đến việc mình có mua được nhẫn kim cương hay không, lôi kéo Nguyễn Minh Kỳ chạy loạn trên đường, mỗi lần tiến vào một tiệm trang sức thì cũng đều không hai lòng sau một hồi lựa chọn.
"Không đi nữa, đau chân chết đi được!". Mãi đến khi ngang qua một quán cà phê, Nguyễn Minh Kỳ chợt ngừng lại, rất bất mãn, "Cậu nha, mình đã thật vất vả làm mấy vụ li hôn, cậu còn ngược đãi mình như vậy".
"Minh Kỳ ~~~~". Kéo cánh tay Nguyễn Minh Kỳ, Cố Úc Diễm biết mình làm như vậy có chút không nhân đạo, mềm ngữ khí với bạn tốt, cười hì hì, "Chúng ta vào đây nghỉ ngơi một lát".
Không để ý đến việc đang ở trên đường cái, thực không hình tượng trắng mắt liếc nàng một cái, bỏ lại một câu "Coi như cậu còn biết thức thời", Nguyễn Minh Kỳ lập tưc tiến vào quán cà phê kia, thuận tay kéo luôn Cố Úc Diêm tiến vào.
Đợi cho đến khi hai người gọi xong phần cà phê và một chút điểm tâm, rốt cục có thể nghỉ ngơi thì mới nhìn chằm chằm bạn tốt đang ngối đối diện mình, thật lâu sau thì thở dài, "Cậu bảo mình cùng đi mua nhẫn, mình vẫn còn độc thân".
"Ách". Đang híp mắt nhìn ánh nắng rực rõ của buổi chiều qua cửa thủy tinh, nghe thấy Nguyễn Minh Kỳ nói vậy, Cố Úc Diễm ngẩn ra, rồi lậ tức dâng lên cảm giác trọng sắc khinh bạn.
"Được rồi, cũng không phải muốn trách móc gì cậu". Vốn rất hiểu biết bạn tốt của mình, Nguyễn Minh Kỳ tức giận, "Bây giờ cậu và người phụ nữ kia có thể vui vẻ như vậy, mình và tỷ tỷ cũng rất vui vẻ".
"Ân....". Gật gật đầu, thấy nhân viên phục vụ bưng cà phê và bánh ngọt lên, Cố Úc Diễm liền cảm thấy có chút đói bụng, nhập một ngụm cà phê rồi cúi đầu bắt đầu ăn bánh ngọt.
Nhưng mà thời khắc này Nguyễn Minh Kỳ dường như nhớ tới cái gì, "Nói đến đây, Tiểu Diễm, người phụ nữ của cậu có phải là tổng giám đốc Tần thị không?'
"Ân, đúng vậy". Gật gật đầu, không hiểu sao đột nhiên nàng lại hói chuyện này, Cố Úc Diễm lấy làm lạ ngẩng đầu nhìn nàng, chờ nàng nói tiếp.
"Có phải Tần thì đang xảy ra vấn đề gì không?'. Nhớ lại lời nói của Mục Hề Liên sau khi xem tin tức, Nguyễn Minh Kỳ cũng hớp một ngụm cà phê rồi nói, "Liên tỷ tỷ nói hình như có chuyện gì đó không bình thường".
Đôi mi thanh tú nhíu lên, nhớ đến đêm qua mình nhắc chuyện này với Thanh Miểu, người kia lại cố ý bày ra bộ dáng dễ thương dụ dỗ mình, Cố Úc Diễm rũ xuống, "chắc là vậy, bất quá.... Miểu Miểu sẽ xử lí ổn thỏa".

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna